Truyện VOZ Full - Tín dụng đen

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 17 Tháng bảy 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Tên: Tín dụng đen

    Tác giả: doithayxx

    Thể loại: Truyện Voz

    Chap 1:

    Truyện này bắt đầu sau khi mình chi tay Thư..

    Tại văn phòng mình, và nhân vật chính là khách hàng đến tư vấn. Tất nhiên, khách hàng này là nữ. Chuyện của mình thì chắc chắn phải kể về nữ rồi, chẳng nhẽ lại đi viết về nam, ngại chết.

    Và nhân vật nữ cũng phải xinh, viết truyện trên mạng mà viết về người xấu thì ai đọc, dù nó có xấu cũng phải bảo nó hơi xinh, mà đã hơi xinh thì phải hư cấu lên cho nó xinh xuất xắc. Các vị dùng app 360 để lung linh hóa khuôn mặt các vị thì mình dùng ngòi bút để lung linh hóa nhân vật của mình.

    Trêu tí thôi, chứ đồng chí này xinh thật, ng.. o.. n thật. Xong đồng chí lại đến đúng hôm văn phòng mình vắng hoe - có mỗi mình mình thôi. Và cái "thằng mình", như anh em đã biết thì đang trong giai đoạn thất tình. (Mở ngoặc chỗ này tí để cho anh em được rõ là trong khoảng nửa năm sau khi bị em Thư đá, mình quay ra hận đời với hận đàn bà lắm, ăn chơi đàn đúm các kiểu.. kinh cực)

    Ấy thế nên cái đồng chí nhân vật chính đến văn phòng mình đúng vào cái thời khắc: "Thiên thời, địa lợi nhân hòa". Chỉ có mình và đồng chí ấy trong cái văn phòng rộng mênh mông.

    Tả sơ qua về đồng chí nhân vật chính tí.


    To là từ ngữ chính dùng để miêu tả các bộ phần đặc trưng của phụ nữ trên cơ thể của đồng chí ấy.

    Râm là từ dùng để chỉ phong thái toát ra từ đồng chí ấy.

    Lạnh là từ dùng để chỉ ánh mắt của đồng chí ấy khi nhìn mình.

    Đến đấy một số anh em sẽ nhao nhao phản đối, rằng thì là: Sao đã râm rồi mà còn lạnh được. Phi logic, râm là người nó phải hót hòn họt, mắt phải lấp lánh đưa tình chứ.

    Hầy, thế là anh em không hiểu rõ về đàn bà rồi. Để mình giải thích cho anh em: Ví dụ như Diva Thanh lam nhé. Tướng mặt và phong thái toát ra có thể dùng từ râm để miêu tả rồi (chả thế mà các cụ phê bình âm nhạc bảo bà này là "Người đàn bà hát" đó. Thế nhưng anh em nhanh tay bật tap mới mà google xem. Ánh mắt của bà ấy có lạnh và sắc như dao cạo không). Còn hot như Mỹ Tâm, Hồ Ngọc Hà, Tăng Thanh Hà, thậm chí cả Ngọc Trinh, nhưng có ai bảo các đồng chí này râm không.

    Hầy, đây là quan điểm cá nhân thôi nhá. Anh em đừng cãi nhau với tranh luận làm gì, mình éo thèm cãi lại đâu.

    Tóm lại là cái đồng chí nhân vật chính ấy mặt rất râm nhưng thái độ với mình thì rất lạnh lùng.

    Giọng nhàn nhạt đồng chí ấy hỏi: Anh sinh năm bao nhiêu, đi làm được mấy năm rồi, có đủ kinh nghiệm để tư vấn cho tôi không.

    Haizzz, cái câu hỏi này mình nghe thường xuyên quá, trời sinh minh đẹp trai thôi chưa đủ, lại còn trẻ trung và thư sinh nữa chứ. Mất công gặp khách hàng nào cũng bị nghi ngờ về độ từng trải [​IMG]

    Mà cái nghề của mình, niềm tin của khách hàng nó quan trọng vô cùng. Mình có tư vấn hay, tư vấn đúng, tư vấn chuẩn như thế nào đi nữa mà khách hàng nó không tin thì cũng đổ xuống sông xuống bể. Còn một khi khách hàng đã tin thì có xúi khách hàng ăn cứt gà họ cũng ăn. Tin không? [​IMG]

    Trở lại với cái thể loại kênh kiệu, bố đời này, mình biết thừa là càng ngon ngọt nhân nhượng nó càng tinh vi tinh tướng và coi thường mình. Bọn này là cứ phải phũ, nó kênh kiệu 1 mình kênh kiệu 10. Phải phủ đầu luôn thì nó mới ăn nhời được.

    Vậy nên Mình đáp lại, giọng cũng nhàn nhạt không kém: Nếu cậu nghĩ chỉ người già mới có thể tư vấn, cậu vui lòng đợi chút, tôi xuống gọi bác bảo vệ tòa nhà lên tư vấn cho cậu. Còn văn phòng này tôi là người già nhất rồi.

    Nghe mình tưng tửng thế, nó trố mắt nhìn mình. Kiểu như cha sinh mẹ đẻ tới giờ, nó chưa bị ai đốp chát vào mặt như vậy ấy.

    Mất mấy giây chững lại, ngay sau đó Nó đổi giọng: Tôi hỏi thế để tiện xưng hô thôi.

    Mình liếc nhìn khuôn mặt chạt son phấn của nó và đáp lại: Cậu yên tâm, tôi chắc chắn nhiều tuổi hơn cậu.

    Nó đáp: Anh biết tôi bao nhiêu tuổi mà kêu nhiều tuổi hơn tôi.

    Thú thực là với cái khuôn mặt của nó thì bảo 22 cũng đúng mà bảo 32 cũng xong. Vậy nên mình chọn giải pháp an toàn là khai khống tuổi của mình: Tôi không biết cậu bao nhiêu tuổi. Nhưng áng chứng không quá được 25 (Thực ra mình biết nó phải trên 25 nhiều, nhưng cứ bảo 25 cho nó sướng, phụ nữ mà, ai chả muốn khen trẻ). Tôi thì ngoài 30 rồi.

    Anh? Ngoài 30. Sao mặt trẻ dữ vậy.

    Tôi ngay lập tức giơ tay khoe cái nhẫn ở ngón áp út ra để củng cố thêm niềm tin: Tôi có 1 vợ 2 con rồi.

    Bài này lập tức có tác dụng. Bởi hầu hết mọi người đều sẽ tin những điều dối trá bới một căn cứ dối trá khác. (Cái này là phương pháp đánh tráo khái niệm trong logic ngụy biện). Giả sử tôi không nhanh mồm đưa ra cái căn cứ này, chắc hẳn nó đòi xem CMND thì vỡ mồm.

    Đúng như tôi dự đoán, nhìn thấy cái nhẫn đểu tôi đeo ở tay, nó tin ngay và đổi cách xưng hô ngay tắp lự: Em xin lỗi, tại nhìn mặt anh trẻ quá. Em sinh năm 84, mới 29 tuổi thôi ạ.

    Tôi nhếch miệng cười đắc thắng. Đây là lần thứ n tôi được mấy máy bay hơn tuổi gọi là anh rồi. Cảm giác khá là dễ chịu.

    Tất nhiên, tôi phải đáp lại với thái độ bao dung độ lượng của người hơn tuổi: Không sao, ai gặp mình cũng nhầm vậy thôi. Cậu có khó khăn gì, cứ nói. Xem mình có giúp được gì không.

    Nhưng con nhỏ này nó vẫn chưa chịu tin ngay, nó lại hỏi dò thêm câu nữa: Dạ, bên anh có hay làm nhiều về thu hồi nợ không ạ.

    Giờ nó không dám tỏ thái độ nghi ngờ mình nữa, nó nghi ngờ cả công ty mình luôn. Láo vờ lờ.

    Nhưng không sao, tưởng cái gì phức tạp chứ ba cái chuyện thu hồi nợ vớ vẩn này, tôi chả biết thừa. Ra hành nghề đúng cái thời kỳ kinh tế suy thoái, Vỡ nợ phá sản là chuyện thiên kinh địa nghĩa, suốt mấy năm trời, hồ sơ thu hồi nợ chất thành đống trên mặt bàn. Tôi còn lạ gì.

    Thế nên tôi nhẹ nhàng phẩy tay chém vài đường gió cơ bản là chiếm lòng tin của nó một cách trọn vẹn.

    Xong, cái giai đoạn khó khăn nhất của một buổi tư vấn đã hoàn thành. Giờ thì nói hươu nói vượn gì nó chẳng tin chứ (Đùa tí, không anh em lại bảo mình không có đạo đức nghề nghiệp, à mà ngày xưa thi đạo đức hành nghề luật sư mình được 5/10 hẳn hoi đấy, không phải dạng vừa đâu).

    Nó tin rồi thì nó kể: Đại khái là nó đang nợ tiền 1 thằng, nhưng thằng kia không có giấy tờ vay của nó cả. Bây giờ làm sao để nó xù được nợ.

    Mình hỏi: Số tiền là bao nhiêu.

    Nó đáp, mặt tỉnh bơ: Khoảng 20 tỷ.

    Ôi cái đờ mờ, 20 tỷ mà nó tính xù của con nhà người ta. Và không những thế thì qua cách nó kể cũng như trả lời câu hỏi của mình, thì mình thấy con này gian lắm, đây chắc chắn không đơn thuần chỉ là vay nợ và bùng đâu.

    Nhưng rốt cục thì vì doanh số công ty, mình cũng phải nhắm mắt nhắm mũi ký hợp đồng với nó. Đặt bước chân đầu tiên vào vũng bùn mà đến tận bây giờ vẫn chưa giẫy ra được.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 2:

    "Bấm để đọc"
    Cá đã mò vào lưới thì nhất định không cho chúng nó thoát, tất nhiên rồi. Đặc biệt là con cá "to" và "ngon" như con cá này càng phải xích lại bằng được.

    Hợp đồng được soạn thảo ngay tắp lự và dí vào táy cá bắt cá ký. Tiền không mang đủ cũng không sao, tí nữa sẽ có người về tận nhà cá lấy. Quan trọng là phải ký được hợp đồng trước đã. Chốt sale nó phải như thế chứ lị..

    Đến lúc soạn hợp đồng mới biết được tên của em cá này.

    Kiều.. Cái tên nói lên tất cả.

    Với số tiền 20 tỷ đang định xù nợ người ta thì chắc hẳn là nàng Kiều này đã phải lỡ nhiều bước lắm rồi đây.

    Nghĩ vui thế thôi, chứ thực sự sau khoảng 1 tiếng tiếp xúc mình thấy Kiều không phải dạng tiểu thư chân dài óc ngắn đốt tiền của gia đình, càng không phải gái hư cặp kè đại gia mặc dù thân hình của ẻm dư sức làm được việc này.

    Qua cái cách Kiều nói chuyện, mình nghĩ ẻm là người có đầu óc, có tính toán thậm chí mưu mô thủ đoạn và.. gian xảo. Và qua cái khí thế bức người mà em ấp toát ra từ đầu buổi nói chuyện, chắc hẳn em ấy cũng đang đạp đầu một cơ số người.. xã hội đỏ, xã hội đen hoặc xã hội thâm. Mình đoán vậy.

    * * *

    Tối hôm đó, theo đúng hẹn, mình qua nhà em ấy để lấy nốt tiền dịch vụ.

    Không như mình đoán về kiểu người đang trốn nợ 20 tỷ, ẻm không chui rúc trong ngõ ngách mà sống đàng hoàng ở chung cư thuộc dạng cao cấp nhất Hà Thành. Nó sang chảnh đến độ mình thấy hơi tự ti và ngại ngùng khi lạch bạch vác con vespa cổ chạy vào tầng hầm để xe của tòa nhà. Cả tầng hầm để xe rộng bát ngát mà chỉ có một khu nhỏ xíu để xe máy giống cái khu nhỏ xíu để xe đạp ở những tòa chung cư khác, còn lại toàn ô tô.

    Haizzz, Độc lập được có mấy chục năm mà cái hố phân cấp giàu nghèo nó đã sâu đến thế này rồi sao. Chắc cũng sắp đến lúc phải đảo chính cào bằng lại tất cả thôi nhỉ. [​IMG]

    Kiều mở cửa đón mình bằng cái váy mặc ở nhà không thể mỏng hơn được nữa. Thật ra khi thiết kế cái váy đó, hẳn người ta mong muốn nó được sử dụng ở một không gian khác.. hay ho hơn, chứ không phải cứ ngồn ngộn như thế mà tiếp khách được. Hoặc giả.. Một ý nghĩ mơ hồ thoáng chạy qua trong đầu mình..

    Không lạnh lùng như khi ở văn phòng, Kiều khá vồn vã và thân thiện đưa mình vào nhà. Thái độ đó, cộng với cái váy mặc như không mặc làm trí tưởng tượng của mình càng có cơ hội bay bổng tạo điều kiện cho giáo mác cùng dương lên hò reo 12h hưởng ứng.

    Cơ mà niềm vui ngắn chẳng tầy gang, vừa bước vào phòng khách mình đã giật thót khi thấy ngồi lù lù một thằng cốt đột cao to đen hôi đang nhìn mình cười âu yếm. Giáo mác của mình đang trong trạng thái 12h chuẩn bị tấn công lập tức chuyển ngay về 6h thủ thế. Kinh nghiệm lâm trận nhiều năm khiến mình hiểu rằng thế là chưa đủ. Nhanh chân tiến sát đến ghế salong mình dùng thiên cân trụy dí chặt mông xuông mặt ghế. Mình hiểu rằng trong hoàn cảnh này Bảo tồn được ass cần được ưu tiên hơn là mấy đồng phí dịch vụ.

    Viết vui vậy thôi, nhưng quả thực đồng chí cao to đen hôi kia cho mình cảm giác gì đó rất kỳ lạ và cần phải đề phòng cảnh giác. Có thể là do đồng chí này dùng nước hoa đàn bà (Mình có chơi nước hoa nên biết đây là chai victory secret - very sexy. Đặc sệt mùi đàn bà). Lúc đầu mình tưởng là Kiều xịt, nhưng nhớ ra là lúc gặp em ấy ở cửa mình có ngửi thấy cái khỉ gì đâu. Chỉ có thể là do thằng cha manly này xịt thôi

    Kiều giới thiệu đồng chí cao to đen hôi này là chồng ẻm, tên là Hải. Kiều với Từ Hải thì hợp cmn rồi.. (Thật ra tên nhân vật mình đã mô đi phê đi rồi nhé, tránh để anh em info in fiec).

    Đợi mình bắt tay bắt chân với Hải xong thì Kiều mới nói.

    Lúc chiều, vì ở văn phòng mình nên em không tiện nói, thực ra vụ việc em nhờ các anh không đơn giản như vậy. Người vay nợ cũng không phải vợ chồng em.

    Nghe Kiều nói thế mình cũng không quá bất ngờ, qua cách nói chuyện mình biết đằng sau vụ việc này còn nhiều cái ngoắt ngoéo mà Kiều dấu diếm hoặc chưa muốn nói. Không riêng gì Kiều mà đa phần khách hàng khi đến gặp luật sư đều có tâm lý này. Nhiều trường hợp đến khi ra tòa Luật sư mới ngã ngửa khi biết những gì khách hàng cung cấp toàn là giả cả.. Cái này ở nước ngoài cũng có, nhưng không nhiều như ở ta. Khách hàng ở ta khôn hơn nhiều. Tự hào phết.

    Thấy mình im lặng quay mặt ra chỗ khác và không nói gì, nghĩ mình giận hay cay cú gì đó (Biết éo đâu là nếu cứ nhìn cái váy mỏng tang của Kiều thì mình lại 12h. Mà lúc này 12h không khéo thằng Hải nó sút cho phát bay mẹ nó xuống đường chứ ngồi đó mà tư vấn), Kiều vội vàng giải thích:

    Anh thông cảm, không phải em không tin anh, nhưng 20 tỷ là số tiền lớn, nếu bọn em không cẩn thận, tán gia bại sản là chuyện nhỏ mà không khéo người nhà em còn dính vào vòng tù tội nữa.

    Mình cười bao dung đáp:

    Không sao, mình hiểu mà, vậy ai là người nợ 20 tỷ.

    Là em gái em ạ.

    Em gái? Em gái cậu bao nhiêu tuổi mà đã có thể vay đến 20 tỷ mà không cần thế chấp, không cần giấy tờ vay.

    Dạ, em gái em sinh năm 87 (Á à, bằng tuổi)

    Đến đây thì Kiều im lặng, thở dài. Thấy vậy Hải tiếp lời:

    Bọn mình cũng chả biết nói gì về Vân (mất công đặt luôn tên theo truyện kiều cho nó máu) như nào cả. Nhưng chắc chắn nó không phải đứa xấu xa hư hỏng gì. Chỉ là nó ham làm giàu đến mù quáng thôi.

    Kiều tiếp:

    Cả nhà em có được như ngày hôm nay cũng đều do 1 tay nó gây dựng. Giờ nó ngã, bọn em phải tìm cách cứu nó.

    Mình hỏi: Vậy nguồn gốc khoản nợ 20 tỷ là như thế nào.

    Kiều: Thật ra, Vân nó chưa bao giờ phải đi vay mượn tiền của ai bao giờ. Quê em ở Văn Lâm, Hưng Yên, năm 2010 khi mở rộng Hà Nội, đất quê em có giá. Bố mẹ em cho 4 đứa con, mỗi đứa một mảnh. Vân nó khởi nghiệp cũng từ mảnh đất đó. Bố mẹ sang tên cho nó chưa được bao lâu thì nó thế chấp vứt vào ngân hàng được 500 triệu xong vác đi buôn đất. Lúc đầu ít vốn, nó cứ mua được mảnh nào là lại cho vào ngân hàng lấy tiền mua mảnh khác. Tính nó vốn quyết đoán và liều lĩnh, Lại đúng lúc đất lên giá, nó giàu nhanh một cách chóng mặt. Mới 22-23 tuổi đầu đã cưỡi mẹc về làng. Thời điểm đó nó uy tín nhất làng, bà con hàng xóm ai cũng muốn gửi tiền cho nó, tiếng là nhờ kinh doanh hộ nhưng thật ra là nhằm hưởng lãi cao. Mà nó thì sỏng phẳng, trả lãi đều đặn hàng tháng, chưa chậm của ai một ngày nào. Mấy người trong làng thấy thế thì càng tin hơn, cho nó vay ngày càng nhiều. Nó nhận tiền thì vứt hết vào bất động sản. Em nói chắc anh không tin, chứ thời kỳ đỉnh cao, cái Vân nó có khoảng 2 chục cái nhà ở khắp Hà Nội.

    Thế rồi đùng một cái, bất động sản đóng băng. Cái Vân chủ quan, cứ thi gan không chịu bán cắt lỗ. Đến lúc nhận ra thì giá nhà chắc chỉ còn ⅓ so với lúc nó mua, thậm chí còn thấp hơn. Nó bán tống bán tháo đi cũng chỉ đủ trả nợ cho một số người trong làng. Còn mấy khoản nợ lớn lớn thì nó đành chịu trong đó có một khoản của con nhỏ bạn nó. Con này tên Uyên, nhà cũng có cơ, Lúc cái Vân đang phất, nó đứng ra gom tiền của bạn bè, họ hàng rồi đưa cho cái Vân vay để ở giữa nhận chênh lệch. Cái khoản 20 tỷ mà em nói với anh là của con nhỏ này.

    Kể một tràng đoạn Kiều mới nghỉ lấy hơi. Hải thấy thế nhảy vào nói tiếp sức:

    Sau khi cái Vân bỏ nhà đi, cái Uyên không tìm được nó thì quay ra nã vợ chồng mình. Nó cho người đến nhà, đến cơ quan chầu chực ăn vạ, quấy rối không cho vợ chồng mình làm ăn.

    Thật ra, chuyện cái Uyên thì bình thường vợ chồng mình cũng không nghĩ đến nhờ luật sư. Nhưng cái Vân nó có nhắn về cho vợ chồng mình là nó muốn thuê một luật sư để tư vấn cho nó. Giờ nó đang trốn chui chốn nhủi nên không tiện thuê luật sư.

    Nghe đến đây mình ngắt lời: Vây giờ Vân đang ở đâu.

    Kiều đáp: Chính bọn em cũng không biết.

    Mình: Vậy mình tư vấn cho Vân kiểu gì giờ. Vân có số điện thoại không

    Kiều: Vân nó không dùng số nào cố định. Thích thì nó gọi về cho bọn em thôi chứ bọn em không gọi được cho nó. Nhưng Vân nó có cho em địa chỉ mail. Nó nói khi nào tìm được luật sư thì báo luật sư liên lạc với nó qua mail.

    Ngừng một lát, nó nói tiếp:

    Công việc chính bọn em muốn nhờ anh là liên lạc và tư vấn giúp cái Vân. Còn tiện thể thì anh giúp em dẹp vụ cái Uyên luôn thì càng tốt. Nó không có giấy tờ vay mượn gì với bọn em mà cứ đến quấy phá nơi làm việc của bọn em là vi phạm pháp luật phải không anh.

    Nghe đến đây, mình càng thấy chuyện này mờ ám, những gì vợ chồng Kiều nói nghe qua thì thấy bình thường, nhưng mình càng ngẫm thì càng thấy nó không ổn. Có điều mình không thể chỉ đích xác cái không ổn ở đây là gì thôi. Mình chỉ chắc chắn rằng 2 vợ chồng này nói dối nhiều thứ. Và ít hay nhiều mình cũng đang bị vợ chồng họ lợi dụng. Haizzz.. Giá mà..
     
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng bảy 2021
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 3:

    "Bấm để đọc"
    Sau khi ở nhà Kiều về mình có cảm giác rất khó chịu, kiểu như biết mình bị vợ chồng nó dắt mũi mà vẫn phải hếch mũi lên đến cho nó dắt ấy. Cơ khổ, kinh tế nó quyết định tất cả, không giơ mũi ra thì không có doanh số, lấy đâu ra tiền ăn chơi thác loạn chứ.

    Như ngày xưa thì mình đã phi ngay đến nhà Thư để nhờ nó đưa đối sách, nhưng giờ đâu còn được như thế nữa, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có mình mình.

    Lúc đó mới chia tay, (à không nói chính xác là bị Thư đá) được khoảng 1-2 tháng, Mình vẫn chưa thể lấy lại được cân bằng, trừ lúc vùi đầu vào công việc và lao theo những cuộc vui vô bổ, hầu hết thời gian mình đều cảm thấy cuộc sống mơ hồ và vô nghĩa. Hình bóng của Thư xuất hiện ở mọi việc mình làm, mọi nơi mình đi qua. Có khi đang ngồi giữa bạn bè đồng nghiệp cười đùa, mình có thể đần mặt ngay được.. Hay những lúc bế tắc trong công việc như lúc này đây, mình nhớ Thư ghê gớm.. (Thật ra tình trạng này kéo dài hơn 1 năm trời cơ, đến độ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp đều chửi mình là thằng lụy tình)

    Liên thiên tí thôi, đã nhận tiền của khách hàng thì phải làm cho khách hàng, nếu cứ để những việc xung quanh và tình cảm chi phối thì chắc chả theo được nghê luật sư đâu. Hơn nữa, qua cách kể chuyện của vợ chồng Ms Kiều, mình thấy rất tò mò về Vân.

    Dù thế nào đi nữa, một đứa bằng tuổi mình mà có thể tạo nên sự nghiệp vang dội như thế chắc chắn không phải dạng vừa đâu. Trong khi nó có thể huy động một lúc mấy chục tỷ, quyết định cuộc sống của hàng chục thậm chí hàng trăm người, thì mình vẫn ngồi đây, tự kỷ và day dứt về một cuộc tình đã mất. Hèn nhỉ.

    Cảm giác rằng Vân là người có tiếng nói quyết định trong vụ việc này, tối đó mình gửi mail cho Vân thông báo việc mình được Kiều thuê theo yêu cầu của Vân. Ngay lập tức mình nhận được mail phản hồi, nội dung ngắn gọn, xúc tích như ra lệnh: Mai 8h tối gặp nhau ở quán "xxx". Bàn dưới gốc cây trong cùng.

    * * *

    8h tôi hôm sau, y hẹn, mình đến quán xxx, quán này nằm trong một con hẻm nhỏ trên đường cầu giấy, đường đi vào rất lắt léo..

    Quán như một ngôi nhà ma, với tường vôi chóc lở, và không dùng đèn điện, mỗi bàn ở đây được dùng một cây đèn dầu, chỉ đủ soi sáng những đồ vật ở trên cái bàn đấy. Người vào đây thập phần quái dị, chả ai nói với ai câu gì, thậm chí cũng chả ai cất tiếng để gọi đồ. Mỗi bàn đều được mang ra một cái mẹt với một đĩa cóc xoài và một bầu rượu. Mình quan sát thì thấy các bàn hầu hết chỉ có 1 người, hãn hữu mới có bàn ngồi 2 người. Mà bàn 2 người cũng chỉ im lặng ăn xoài và uống rượu, chứ chẳng thấy nói năng gì. Ánh đèn dầu leo lắt làm mình chỉ thấy cái bóng của người ngồi mỗi bàn chứ không thể nào nhìn rõ mặt. (Tả đến đây không biết có đồng chí nào nhận ra cái quán này không nhỉ [​IMG] )

    Bước vào quán, nhìn quanh, thấy có duy nhất 1 cái cây ở góc sân, mình tiến lại. Vẫn chưa thấy ai ngồi đó, chăc Vân chưa đến. Mình lựa thế ngồi dựa lưng vào gốc cây và quay mặt ra cửa quán để tiện quan sát. Mà thực chất có quan sát được éo gì đâu. Đèn điện không có, nhìn sang bàn bên cạnh còn thấy tù mù nữa là nhìn đến cửa. Em Vân này thật biết chọn địa điểm để làm việc.

    Ngồi mất 15-20p, ăn hết cha nó cả đĩa cóc xoài mà vẫn chưa thấy ma nào xuất hiện. Khi mình bắt đầu nản thì hương thơm thoang thoảng mang theo một bóng đen lờ mờ tiến đến và ngồi xuống ghế đối diện.

    Quên không nói, cái bàn ở đây thực chất chỉ là cái ghế nhựa bé tí được đặt lên một cái mẹt cũng bé tí thay cho mặt bàn. Nói thế để thấy gọi là ngồi đối diện nhưng thực chất thì gần như 2 đứa ngồi sát nhau, mặt đối mặt. Có điều ánh đèn tù mù làm mình cũng không thể nhìn rõ được mặt của người đó. Chỉ biết đó là 1 đứa con gái, khá cao ráo, để tóc dài che nửa mặt.

    Vừa ngồi xuống, nó đã nói luôn, giọng nhỏ nhẹ và ngọt ngào, đầy nữ tính: Anh đợi em lâu chưa.

    Mình đáp: Sao bạn biết mình đang đợi bạn.

    Nó đáp: Em đến đây từ sớm, ngồi quan sát anh cũng được một lúc rồi. Anh là Tuấn Anh?

    Mình: Ừ. Bạn là Vân à? Nó: Vâng. Anh thông cảm, hoàn cảnh của em hiện tại nên anh em mình không ngồi với nhau ở chỗ sáng sủa hơn được.

    Mình: Không có gì, công việc thôi. Mà mình đang không hiểu.

    Nó: Chuyện gì cơ.

    Mình: Tại sao bạn lại tin tưởng để gặp mình, bạn không sợ mình bán đứng bạn ạ.

    Vân bật cười: Anh có cái gì để bán đứng em đâu nhỉ.

    Mình: Dẫn công an đến chẳng hạn.

    Vân: Em có sợ công an đâu.

    Mình: Bạn đang trốn nợ phải không, chắc các chủ nợ khác phải tố cáo ra công an rồi chứ. Mà nếu không sợ công an, việc gì bạn phải lẩn chốn và hẹn mình ở chỗ như này.

    Vân: Em có kinh nghiệm "bễ" mà. Em báo cho các chủ nợ khác rồi. Em chỉ không ở nhà thôi. Chứ chủ nợ gọi em vẫn nghe máy. Có điều nghe xong lại tắt đi luôn thôi. Anh làm luật sư chắc biết thừa chuyện này còn gì. Cái này là em được chính các anh công an tư vấn đó. Em giờ gặp công an còn nhiều hơn dân thường. Sao mà phải sợ công an chứ.

    Mình: Bạn gặp công an? Làm gì vậy.

    Vân: Em xù nợ của đứa khác thì lại có đứa khác xù nợ em. Em nhờ công an đòi nợ cho em. Cơ mà tốn một đống rồi mà chẳng đi đến đâu. Em còn chẳng nhờ được công an thì mấy đứa khác tuổi gì.

    Nghe đến đây, mình cũng đoán ra được nên gật gù đáp: Bạn không sợ công an.. À.. vậy là bạn sợ dân xã hội.

    Vân cười: Dạ vâng. Em biết có nhiều đứa nó thù em lắm. Nó không làm gì được em thì nó kiếm người thịt em. Mạng người bây giờ rẻ bèo, Bỏ ra 50 triệu là có đầy thằng sẵn sàng cho mình nằm xuống thôi.

    Mình: Thế bạn không sợ mình báo cho chủ nợ của bạn à.

    Vân bật cười còn to hơn: Anh đùa à, anh với em không thân thích, không thù hận. Tự nhiên anh đẩy em đến chỗ chết để làm gì. Vì tiền à.. Chắc chẳng có đứa nào dám bỏ ra số tiền nhiều hơn số tiền em sẽ trả anh đâu.

    Mình cười trừ: Bạn đưa mình càng nhiều tiền càng chứng tỏ việc bạn nhờ mình rắc rối và khó giải quyết thôi. Bạn nhìn mình đâu giống thằng thấy tiền mờ mắt phải không.

    Vân: Việc nó khó giải quyết với em thôi, vì em không tiện lộ mặt. Còn với anh nó lại là chuyện hết sức bình thường. Anh yên tâm. Em không kéo anh chết chùm thôi.

    Mình hỏi lại: Vậy sao bạn không nhờ Kiều hoặc một người thân thiết nào đó.

    Vân im lặng một lúc rồi đáp: Em không tin.. Thà là nhờ người lạ và thanh toán sỏng phẳng. Còn hơn nhờ người thân mà có dính líu quá nhiều lợi ích. Em bị đâm sau lưng một lần rồi, sẽ không mắc lại sai lầm đó nữa.

    Mình: Ngay cả với Kiều hay anh em trong gia đình.

    Vân cười nửa đùa nửa thật: Đấy mới là mối họa lớn nhất của em bây giờ.

    Mình: Sao lại là mối họa.

    Vân: Cái này anh không biết là tốt hơn.

    Mình: Bạn không sợ những việc mình sắp làm cho bạn, mình sẽ báo cho Kiều à.

    Đến đây, mình thấy đôi mắt Vân lấp lánh trong bóng tôi nhìn mình, đáp: Em tin em và tiền sẽ thuyết phục được anh.

    Mình: Cậu có vẻ rất tự tin.

    Vân đáp phũ phàng: Em có thể từ bàn tay trắng gây dựng cơ đồ bằng cả họ anh làm việc cả đời. Theo anh, em có quyền tự tin không.

    Mình bật lại: Bản chất nó là cách làm ăn chộp giật và không bền. Bằng chứng là bây giờ bạn đang phải chốn chui chốn nhủi đó thôi.

    Vân cười: Chốn chui chốn nhủi nhưng số tiền em còn cũng đủ để em sống sung sướng đến cuối đời. Anh làm được không?

    Mình: Vậy bạn còn đến nhờ mình làm gì. Chỉ cần chốn đi đâu đó và tiếp tục hưởng thụ cuộc sống thôi.

    Vân: Em mà là đứa biết bằng lòng với thực tại thì em đã không vươn lên được đến như thế, mà cũng không vấp ngã như này.

    Mình trầm ngâm hồi lâu rồi đáp: Thôi được rồi. Rốt cục bạn muốn mình làm gì.

    Vân: Anh có vẻ cứng đầu hơn em dự đoán. Nhưng em thích thế. Anh mà đụt quá thì em cũng chả nhờ anh.

    Thấy mình im lặng, Vân tiếp tục: Như em đã nói đấy. Em giờ đang trốn nợ, nhưng ngược lại cũng có một số người đang nợ em. Em muốn nhờ anh đi thu hồi những khoản nợ đó. Tất nhiên, anh sẽ chỉ tham gia với vai trò luật sư đại diện thôi. Những việc khác em sẽ hỗ trợ..
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 4:

    "Bấm để đọc"
    Thấy mình im lặng, Vân tiếp tục: Như em đã nói đấy. Em giờ đang trốn nợ, nhưng ngược lại cũng có một số người đang nợ em. Em muốn nhờ anh đi thu hồi những khoản nợ đó. Tất nhiên, anh sẽ chỉ tham gia với vai trò luật sư đại diện thôi. Những việc khác em sẽ hỗ trợ..

    Lạch bạch em Vespa cổ chạy ra khỏi cái ngõ tối tăm, u ám đó, tâm trạng mình không thoải mới hơn được chút nào mặc dù trong cặp đang có thêm 50 triệu kèm theo lời hứa "Đây chỉ là số tiền làm quen ban đầu của anh em mình thôi".

    Số tiền này không phải quá lớn, có điều cái cách Vân đưa cho mình quá dễ dàng làm mình thấy gợn gợn.

    Nó chỉ nói: Sự nghiệp của em thành hay bại cũng chỉ bởi một chữ tin. Nhưng đấy là cách sống của em. Hôm nay em tin anh. Đừng làm em thất vọng.

    Mình: Mình chả thấy có lý do gì để bạn tin mình cả. Đây là lần đầu gặp nhau, đến mặt của bạn mình còn chả thấy rõ. Mà chắc bạn cũng chả thấy mặt mình. Nói một câu tin nghe đơn giản thế.

    Vân cười: Đã có lúc em trao tay cho người ta 1- 2 tỷ mà chả có 1 tờ giấy biên nhận. 50 triệu ăn thua gì đâu. Cách suy nghĩ và tính toán của anh hợp với nghề luật sư, nhưng không làm ăn lớn được.

    Nó nói thế không phải không đúng. Bao nhiêu năm theo nghề mình cũng nhận ra càng những người làm ăn lớn họ càng chủ quan (hoặc mình nghĩ là chủ quan) trong giao dịch. Có người đặt cọc mấy tỷ để mua cái dự án hàng trăm tỷ mà cũng chỉ viết vài dòng nhận tiền nguệch ngoạc thậm chí là chẳng có giấy tờ gì. Còn mấy ông làm ăn cò con vài chục triệu thì soạn hợp đồng mấy ngày thậm chí mấy tuần, cãi nhau đi cãi nhau lại vì một vài điều khoản trong đó. Rốt cục lại thì việc của mấy đồng chí làm ăn lớn nó cứ chạy băng băng. Trong khi mấy bố kia thì ì à ì ạch mãi không xong cuối cùng đưa nhau ra tòa.

    Nói thế chả phải khuyến khích hay tuyên dương cách làm việc đại khái hay chủ quan đâu, nhưng những người làm ăn lớn.. họ khác người thường lắm. Mà Vân thì chắc chắn cũng là một trong số bọn khác thường đó rồi.

    Nghĩ thì nghĩ thế, trên đường về mình suy nghĩ mông lung về vụ đó lắm. Mình tự dặn lòng, tham gia thì cứ tham gia, cơ mà nếu thấy có điểm gì bất thường thì lập tức dừng cuộc chơi và ra về với 50 triệu đồng tiền thưởng ngay.

    Khoảng 3 ngày sau buổi gặp đó, Vân dùng địa chỉ khác gửi cho mình một cái mail thông báo cho mình biết công việc sắp phải làm. Sơ lược vụ này như sau:

    Thời kỳ sự nghiệp còn huy hoàng, Vân huy động được quá nhiều tiền, nó cũng không dồn hết vào bất động sản mà lại dùng chính số tiền đó để cho người khác vay lại với lãi suất cao. Các cụ gọi là "cho vay ăn lời cắt cổ đó".

    Đối tượng Vân cho vay là những người có nhu cầu đáo nợ ngân hàng.

    Hầy, chỗ đoạn này có chút chuyên môn, phải giải thích thế nào cho các đồng chí ngoại đạo hiểu nhỉ.

    Đại loại là khi bạn vay tiền ở ngân hàng, thì ngân hàng nó sẽ cho bạn một kỳ hạn để thanh toán tiền gốc. Nếu đến hạn bạn không thanh toán được gốc thì nợ bạn sẽ xuống nợ nhóm 2, nhóm 3, nhóm 4.. gọi chung là nợ xấu. Điều này đồng nghĩa với việc bạn sẽ phải trả lãi phạt cao hơn mức lãi suất bình thường đồng thời bạn sẽ được ngân hàng đưa vào danh sách đen. Mà đã nằm trong danh sách này rồi thì từ giờ coi như toàn bộ hệ thống ngân hàng họ sẽ cạch mặt mà không thèm chơi với bạn nữa. Không chơi với ngân hàng thì lấy đâu ra vốn mà làm ăn. Nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng đồng chí nào dân kinh doanh và đầu tư mới hiểu được mức độ quan trọng của ngân hàng. Vậy nên, Hầu hết các con nợ có chết cũng nhất định không để rơi vào danh sách đen của ngân hàng.

    Nhưng đấy đâu phải là việc dễ, ngay cả đối với những đồng chí ăn nên làm ra.

    Vì sao lại vậy. Đơn giản là khi anh vay một cục tiền, có phải anh vác về vứt trong két để đợi đến ngày trả nợ lôi ra trả đâu. Anh sẽ phải vác đi mà đầu tư thu lời. Mà tiền đã vác đi đầu tư kinh doanh rồi có phải cứ hô phát là nó quay về đâu, cần phải có thời gian, từng tí từng tí một. May mắn thì 1 vài năm sẽ thu hồi được. Còn đen thì.. đi ma teo luôn. Mà kể cả có thu hồi được về thì chẳng nhẽ tiền lãi lại vứt vào két sắt cất đi. Tiền trong nhà tiền chửa, tiền ra cửa tiền đẻ. Chỉ có thằng ngẫn ngợ mới để tiền chết trong két. Có tiền là phải xoay vòng, tái đầu tư.. cứ thế.. cứ thế.

    Bởi thế, đến kỳ hạn của ngân hàng, chả mấy đồng chí có đủ tiền để trả một cục cho ngân hàng. Vậy là sinh ra một đội ngũ dân buôn tiền nhằm phục vụ nhu cầu này.

    Họ sẽ cho các đồng chí con nợ vay tiền để đáo nợ ngân hàng. Thường số tiền này sẽ được cho vay trong thời gian rất ngắn. Bởi sau khi thanh toán đầy đủ nợ với ngân hàng xong, các đồng chí con nợ sẽ ngay lập tức vay lại số tiền đó ngay. Bởi vay trong một thời gian ngắn và không có tài sản đảm bảo (vì các tài sản này cũng đang nằm trong ngân hàng rồi) nên mức lãi suất sẽ cao kinh khủng. Rơi vào tầm 5000đ/1 triệu/ 1 ngày.

    Nói đến đây chắc mấy đồng chí hay lô đề bóng bánh sẽ thấy quen. Vì mức lãi suất tính theo ngày này cũng hay áp dụng với kiểu vay nóng của mấy đồng chí lô đề. Nghe thì thấy cũng bình thường nhỉ. Nhưng cứ tưởng tượng anh vay vui vui 100 triệu đi. 1 ngày anh sẽ phải trả lãi 500 nghìn. 1 tháng là 15 triệu. Vay 6 tháng thì bằng cha nó tiền gốc (chưa kể một số thằng nó còn tính lãi gộp - kiểu lãi mẹ đẻ lãi con ấy). Chẳng mấy chốc mà anh đi ma teo thôi.

    Đấy là 100 triệu. Nhưng dân làm ăn người ta vay tiền tỷ, thậm chỉ chục tỷ. Thế nên dân buôn tiền cho vay nặng lãi nó chỉ cần bám vào hút máu mấy con giời này là đủ giàu rồi.

    Hầy.. Cứ liên thiên mấy cái vấn đề này đau đầu bỏ mẹ, anh em có thấy đau đầu không. Mình thì thấy đau đầu bỏ mẹ.. [​IMG]

    Tóm lại là Vân nó cũng làm một chân trong nhóm cho vay nặng lãi này. Nếu mấy con nợ sau khi vay xong mà nó đáo nợ ngân hàng thành công thì không sao. Chứ chẳng may mà nó không đáo nợ được thì cũng hơi bị đắng lòng. Lúc đó tha hồ mà đi truy lùng nó mà đòi tiền. Như kiểu mấy chủ nợ đang đi truy lùng Vân trong vô vọng bây giờ ấy.

    Ngược lại thì Vân nó cũng chết một cơ số tiền cũng vì bị chủ nợ xù tiền như vậy.

    Nhưng mà cái Vụ Vân nó nhờ mình đầu tiên này thì còn may chán, trước khi con nợ kia nó bỏ đi Vân đã kịp ép nó ký giấy bán nhà cho một đứa bạn của Vân (Tại thời điểm này Vân cũng sắp vỡ, nên nó không dám đứng tên sợ sau này bị chủ nợ lột lại). Vân làm xong xuôi thủ tục sang tên thì mới biết là ngôi nhà hiện vẫn đang có người ở đó. Người ở đây là ông cụ, bố của con nợ, lão này ở vào cái tuổi gần đất xa trời rồi nhưng vẫn thuộc loại quái thai ngâm a xít. Con mình ôm mấy chục tỷ chạy nợ, lấy cái nhà chưa được chục tỷ ra để trả mà ông ấy vẫn nhất quyết không giao nhà.

    Nói đến đây thì anh em chắc nghĩ cái Vân là phường gian ác, người già gần đất xa trời rồi mà còn định đuổi người ta ra đường. Lúc đầu nghe Vân kể thế, với bản tính lương thiện vốn có, mình cũng giẫy nẩy lên như vậy, nhưng sau Vân mới ôn tồn giải thích rằng thì là: "Ông già này giàu nứt đố đổ vách, cái nhà đấy vốn dĩ là của ông ấy, sau" bán "lại cho đứa con thì lão ấy dọn ra biệt thự ở hồ tây để sống. Ấy vậy mà khi nghe tin con nó vỡ nợ, lão tức tốc xách valy dọn đến ngay trong đêm. Xong thì ở lỳ đó, nhất quyết không rời xa mảnh đất" tổ tiên để lại ". Tổ tiên gì, ông này trc là dân buôn đất khét tiếng, nên mấy cái chiêu trò này ông ấy biết thừa.

    Mình nghe Vân nói thế thì cũng bán tín bán nghi. Thật ra cái việc cho người già neo đơn cơ nhỡ với cho mấy bác thương binh tàn nhưng không phế đến nằm ăn vạ để không giao nhà, không giao đất mình thỉnh thoảng cũng gặp khi đi đòi nợ cho khách. Có điều nghe Vân nói mình cứ thấy nghi nghi sao đó. Mà quên, cũng phải nói thêm là kể từ khi chia tay Thư, bị Thư nó quay như quay dế, mình đâm ra đa nghi, thấy cái gì cũng đề phòng, cũng nghĩ bị lừa này nọ. Mà cái Vân này dám nó cũng quay mình như quay dế lắm. Chả đùa.

    Mang theo tâm trạng đó, sáng hôm sau mình đến khu đất đó kèm theo lời đảm bảo từ Vân: Anh cứ care cho em mảng pháp luật, còn đâu cứ để em lo.

    Ngôi nhà đó nằm ở khu Văn Quán, mình không khó để tìm được nó, bởi lẽ địa thế của nó khá đẹp. 2 mặt tiền và quay mặt ra hồ.

    Mình bấm chuông cửa, tính bắt chuyện với ông cụ xem thái độ tính tình ổng như nào, đặng tìm cách đàm phán giải quyết. Cơ mà ra mở cửa lại là một con nhỏ độ 18-19 tuổi. Ăn mặc giản dị. Mà nhan sắc cũng bình thường. Thấy mình, nó hỏi trống không:" Chú tìm ai "

    Cái đờ mờ, mặt mình như này mà nó gọi mình bằng chú. Mình nuốt giận hỏi lại:" Cháu cho chú gặp chú Quảng "

    Mặt nó ngơ ngơ:" Chú tìm anh Quảng có việc gì "

    Lại Đờ mờ, cái Vân nói ông quảng kia phải ngoài 60 rồi. Con điên này nó gọi mình bằng chú xong gọi ông già kia là anh. Nghĩ có gì nhầm lẫn nên mình hỏi lại: Xin lỗi chú Quảng có phải khoảng ngoài 60 tuổi không.

    Con điên kia vẫn hồn nhiên đáp:" Vâng ở đây có mỗi một anh Quảng thôi chú ạ "

    Mình cố nén giận hỏi:" Vậy cháu cho chú gặp anh Quảng được không "

    Con điên kia lại vặn hỏi:" Nhưng mà chú gặp anh Quảng có việc gì "

    Không muốn lằng nhằng với con dở hơi này nên mình đáp:" Mình là luật sư của chủ nhà, muốn đến nói chuyện với anh Quảng. "

    Mình chưa dứt lời thì con dở hơi nó đóng sập cửa lại. Mình bấm chuông mỏi tay mà không thấy nó có hồi âm gì.

    Mình đành ngồi xuống bậc tâm cấp trước cửa, gọi cho Vân để xem nó tính sao. Cơ mà gọi mãi không được.

    Vừa bị con dở hơi kia trêu ngươi chưa hết bực mình giờ lại đến cái Vân này nữa. Mình Đang định bỏ về thì 1 con SH tăng 3 đỗ xịch trước cửa. 3 thằng cao to đen hôi dựng xe bước về phía mình.

    * * *

    Nói cả 3 thằng đều cao to đen hôi thì hơi quá, thực ra có thằng đi đầu là cao to thôi, 2 thằng kia lẻo khẻo lèo khèo như nghiện. Có điều cả 3 thằng mặt đều đằng đằng sát khí khiến mình hơi trờn.

    Mình còn chưa kịp phản ứng gì thì 1 thằng lẻo khẻo đội mũ lưỡi trai xùm xụp đã hất hàm hỏi:" Mày là thằng lol nào, mày đến đây làm lol gì đấy. "

    Mình nhìn quanh, lúc đó tầm khoảng 9-10h, người đi lại trên đường cũng tương đối. Mà bọn này chẳc không ngu đến độ, không thù không oán nhảy vào đâm chém luôn đâu. Đen lắm thì mấy con rời này nó nhảy vào đấm đá mấy phát thị uy thôi. Mà đấm đá thì mình ăn quen rồi. Có sợ lol bố. [​IMG]

    Nghĩ thế nên mình bình tĩnh đáp.

    " Mình là luật sư, đến đòi nhà "

    Thằng cao to nghe thế quát luôn:" Đòi cái lol, nhà của mày à. Cút con mẹ mày đi. Bố lại xiên chết cụ mày giờ "

    Thôi xong, bọn này đùng kiểu mấy thằng đầu đất đéo chịu ăn nhời. Mình đoán bọn này chắc được thuê đến để thị uy, đéo cần biết lý lẽ luật lá như nào rồi. Nói với bọn này chỉ tổ phí nhời. Mà lạng quạng lại ăn mấy cái bạt tai thì oan uổng lắm.

    Mình đang tính cách để rút êm thì lại có biến. 1 con taxi phi tới, đỗ bên đường. Lại thêm 4 thằng nữa nhảy xuống. 4 thằng này có vẻ đàng hoàng hơn. Mặc vest đen đeo kính râm như mấy đại ca đa cấp luôn.

    Thôi xong. Kiểu này chạy bằng niềm tin à..
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 5:

    "Bấm để đọc"
    Thật sự lúc đấy mình cũng hơi hốt, nhìn mấy thằng đầu gấu băm trợn thấy bình thường, chứ thấy mấy ông mặc vest thắt calavat thì chắc có biến rồi.

    Cơ mà 4 đồng chí ấy xuống xe xong cũng chả làm gì. Cứ đứng đó ngó quanh. Mình thấy thế thì đoán là 2 nhóm này không có quan hệ gì với nhau nên bụng cũng khấp khởi mừng thầm.

    3 bạn cốt đột lúc đầu thấy có người đến thì cùng ngừng lại đề phòng. Xong thấy 4 bạn đa cấp kia có vẻ không có ý định can thiệp thì lại quay ra chửi bới nạt nột mình.

    Đúng lúc mình định kiếm cớ chuồn thì điện thoại rung. Mở điện thoại ra nghe thì đâu dây bên kia hô: Aloo, anh Tuấn Anh ạ, anh đến nhà ông Quảng chưa.

    Nghe tiếng trong điện thoại thì bé mà tiếng bên ngoài thì oang oang nên Mình quay ra thấy 1 ku đa cấp để đầu bổ đan trường đang cầm điện thoại.

    Mình vội vẫy tay rối rít hô: Em đây, em Tuấn Anh đây anh ơi.

    4 đồng chí đa cấp nghe thế thì hùng hổ tiến về phía mình, mình cũng vội vàng phóng ra phía mấy vị cứu tinh trẻ tuổi đó chứ ngu gì đứng đây. Chẳng may 3 thằng cốt đột nó bắt làm con tin thì vỡ mồm.

    Xà được vào vòng tay của 4 đồng chí đa cấp, mình mừng mừng tủi tủi, thổn thức mà hỏi rằng: Các anh tìm em có việc gì vậy.

    Đồng chí đa cấp đầu bổ Đan Trường đáp lại với thái độ rất lễ phép: Dạ. Bọn em được chi Hà bảo đển đây giups anh.

    Mình ngớ người ra: Hà nào cơ? Đầu bổ Đan Trường: Dạ chị Hà chủ nhà ạ. Chị ấy bảo cứ đến đây. Anh bảo làm gì thì làm đấy.

    Lúc đấy thì mình cũng đoán ra em Hà này chắc là bạn em Vân, được em Vân nhờ đứng tên cái nhà này. Chắc phái 4 ku đẹp trai khoai to đến để cứu net mình đây. Nghe cái câu: "Anh bảo gì thì làm đấy" mà sướng tê cả người. Hay là sai 4 ku này nhảy vào huyết chiến với 3 ku cốt đột kia rồi bắc ghế đẩu ngồi xem nhỉ. Nghĩ thì nghĩ thế thôi, chứ mình biết vụ này không thể giải quyết bằng chân tay được. Oan oan tương báo, đến bao giờ mới chấm dứt. Với lại, căn bản mình thấy 4 ku này mặt non choẹt, mà đứng thì dúm dụm lại với nhau, chả có tí khí thế nào hết. Sợ là ra kia 3 thằng cốt đột nó quát cho cái thì đái mẹ nó ra quần.

    Hỏi tiếp mấy câu thì mình biết mấy ku này cũng éo biết cái gì, chỉ có mỗi câu: Chị Hà bảo bọn em ra đây tìm anh. (Ôi, Vai car lol, bắt bố đi đòi nợ xong sợ bố buồn hay sao lại còn gửi 4 thằng trẻ con đến cho bố trông nữa). Éo ngờ em Vân lại trang bị cho mình hùng hậu đến như thế này. Cơ mà đâm lao thì phải theo lao, có 4 thằng này đỡ đạn cũng còn hơn một thân một mình, nghĩ vậy nên mình kêu 4 thằng đi với mình ra gặp 3 ku cốt đột.

    Nói về 3 ku cốt đột, sau khi thấy viện binh của mình đến thì 3 cậu có bớt hung hăng đi tí, nhưng vẫn đứng đó gườm gườm nhìn mình. Đến khi mình dẫn 4 ku đa cấp tiến lại, chưa kịp nói năng gì thì thằng mũ lưỡi trai ngoác mồm chửi luôn: Đis mẹ, gọi thêm mấy thằng mặt lol này đến mà bọn bố mày sợ à, Tao thách thằng nào bước chân vào cái nhà này đấy. Bố mày chém chết hết.

    Ơ, cái đờ mờ, cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, mình đã định ra nhẹ nhàng nói chuyện mà nó cừ gào cái mõm chó nó lên như này. Chẳng nhẽ nhất định phải huyết chiến sao. Mà nhìn kỹ từ đầu đến giờ, cái thằng đội mũ lưỡi trai này có vẻ thần kinh không bình thường, kiểu kiểu như ngáo đá thì phải. Với mấy thằng kiểu này mình cũng chưa biết phải xử lý ra sao. Chuyên môn của mình là khua môi múa mép thuyết phuc, cơ mà gặp mấy thằng không ăn nhời như này thì đúng kiểu gặp khắc tinh rồi. Mình Đang tính cho mấy ku đa cấp cứ xông vào đạp cho nó mấy đạp xem có khi lúc đó nó mới tỉnh ra mà nói chuyện chăng (Tất nhiên là bọ nó thôi, còn mình thì sẽ chạy ngay trong vòng 1 nốt nhạc [​IMG] ) thì may quá thằng nhỏ con nhất trong 3 thằng mà từ đầu đến giờ không nói năng gì cuối cùng lại lên tiếng. Nó kêu thằng cốt đột kéo thằng ngáo đá lại, xong tiến đến phía mình nói: Tìm quán trà đá, anh em nói chuyện.

    Ờ, rốt cục cũng có thằng ăn nhời, mà đã ăn nhời thì mình tin là mình đủ khả năng thuyết phục được nó. Nghĩ thế nên mình đồng ý, xong cả bọn kéo nhau ra quán trà đá, mình vừa đi vừa tính:

    Tiếp xúc với dân xã hội nhiều, mình thấy cả 7 đồng chí này chả số má vẹo gì. 4 thằng đa cấp thì éo nói làm gì, mình đoán khả năng cao là mấy ku sinh viên hoặc mấy thằng choai choai mới lớn thiếu tiền nét nên bảo gì làm nấy thôi. Có khi còn éo biết đến đây để đánh nhau ấy chứ.

    Còn 3 ku cốt đột kia, nhìn thì có vẻ băm trợn, nhưng phần nhiều là thân cô thế cô, kiểu dân mấy huyện ven ven Đan Phượng, Hoài Đức ăn chơi đùa đòi, được nhờ vả thì rủ nhau đi cho có đội với kiếm thêm tí tiền tối về đập đá thôi. (Cái này thật sự không có ý kỳ thị gì bạn nào ở Đan Phượng, Hoài Đức đâu, ở đâu cũng có người này người kia thôi, anh em đừng gạch đá mình)

    Nói thế, chứ mình cũng biết tốt nhất là đừng đây vào mấy thằng mặt lol này làm gì. Kể cả trường hợp bọn nó éo có vẹo gì như mình nghĩ thật thì xảy ra va chạm, đánh đấm mình cũng là thằng liên lụy. Cái nghề luật sư này mà dính vô cái đó là mất nghiệp luôn. Chưa kể nó mà có số có má thật thì.. vỡ mồm. Vậy nên, phương châm của mình vẫn là: Quân tử động khẩu chứ không động võ. Mình chỉ cần biết bọn nó được lợi gì trong vụ này thôi. Đã làm việc vì lợi ích thì cũng có thể ngừng làm việc vì lợi ích. Mà mình tin mấy bọn này chả phải loại anh hùng nghĩa hiệp ra tay cứu giúp người già neo đơn bất chấp lợi ích đâu.

    Để rồi xem..

    Ku nhỏ con nhấp ngụm trà rồi bắt đầu luôn: Đây là nhà bác tôi, tôi nói thật, các ông có kéo đến đông hơn tôi vẫn đỡ được. Tôi chỉ không muốn anh em đổ máu vô ích thôi.

    Mình đáp: Bọn tôi đến đây không phải để cướp nhà. Mà thời buổi nào rồi còn cướp được nhà. Đúng là nhà này trước kia của ông Quảng cho con, nhưng giờ nó vỡ nợ, ôm của bạn tôi hai mấy tỷ đi mất. Để lại mỗi cái nhà này. Bán giỏi lắm được chục tỷ. Vậy mà ông Quảng ông ấy vẫn không chịu giao. Cậu là cháu ông ấy, chả nhẽ cậu không biết.

    Nó: Tôi không biết, chỉ biết nhà này của bác tôi, thằng nào muốn lấy nhà cứ bước qua xác tôi.

    Đờ mờ, thằng này cứng. Có điều cứng như thế sao không phang nhau từ lúc nãy. Tự nhiên bảo anh em ra đây ngồi uống trà đá làm cái lol gì. Bố đéo nghe mày nói, bố nhìn những gì mày làm thôi. Thái độ này hẳn là muốn xin xỏ làm tiền rồi.

    Đoán thế, nhưng mình cứ phải phủ đầu trước đã: Ơ hay, tôi đã bảo tôi éo đến đây đánh chiếm nhà mà. Tôi làm đơn khởi kiện ra tòa rồi, mấy hôm nữa thi hành án người ta xuống cưỡng chế. Chứ tôi thì làm gì được mấy cậu. Tôi đến đây chỉ muốn nói chuyện với ông Quảng. Nếu thống nhất được thì bọn tôi cũng đỡ mất tiền cho bọn thi hành án.

    Nó: Không đánh nhau thế ông kéo cả đội đến đây làm gì.

    Mình: Không kéo cả đội đến thì ông có cho tôi gặp nói chuyện với ông Quảng không. Mà ông cũng xem lại xem. Ông Quảng mà đường đường chính chính, sao đến gặp tôi cũng éo gặp.

    Nó: Tôi đã nói là tôi không quan tâm. Tôi gọi ông ra đây đơn giản là không muốn để anh em phải đánh đấm rồi lên phường ngồi. Tôi nói để ông biết, việc ở cái nhà này tốt nhất ông đừng dính vào. Tôi đéo để ông yên đâu.

    Mẹ cái thằng này, nói chuyền cùn vãi chưởng Rốt cục lại cũng thuộc cái thể loại đéo ăn nhời. Lâu lâu gặp cái thể loại này ức chế éo chịu được. Chẳng nhẽ lại đánh nhau.

    Mình quay lại nhìn lực lượng bên mình, càng nhìn càng thấy mất niềm tin, thằng nào thằng nấy ẻo lả như gay. Đến cái bộ vest mặc nhìn kỹ cũng đúng hàng chợ, vừa cộc vừa bó, trông éo ra cái hồn người. Lấy gì ra mà chống với 3 thằng cốt đột kia đây.

    Tính đi tính lại, rốt cục mình đành tìm cách lui binh. Trước khi về mình vẫn cố nói cứng 1 câu: "Cậu đã nói thế thì tôi cũng chịu, đành để thi hành án họ lo vụ này vậy".
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 6:

    "Bấm để đọc"
    Lại nói, sau khi bị mấy đồng chí cốt đột cản mũi không cho gặp Mr Quảng, mình thất thểu đi về dưới sự hộ tống của 4 anh em đa cấp.

    Đờ mờ, lúc ngồi với 3 thằng cốt đột kia thì các chú im như thóc, mặt cắt không còn giọt máu, thế mà giờ đi về thì ông nào cũng tranh nhau nói, đại loại như:

    "Em mà không nể anh ngồi đấy thì em cho thằng chó đấy cái ghế vào đầu rồi." hay: "Anh để em về gọi ông anh họ, nhờ ông ấy dẫn đội lên xử mấy thằng này cho, gì chứ mầy thằng này trông thế thôi, gặp anh em kiểu gì chả sợ một phép".

    * * *

    Càng nói mình càng thấy mấy chú này thuộc loại thùng rỗng kêu to, đéo nhờ vả gì được đâu. Rốt cục lại thì vẫn phải gọi em Vân để xem em ấy tính sao, bởi lúc đầu em ấy nói mình chỉ cần lo về mặt luật pháp, những cái khác em ấy lo. Giờ có mấy thằng cốt đột này, mình thì phận liễu yếu đào tơ chói gà không chặt, chắc chắn là đéo làm gì được rồi.

    Có điều gọi mãi mà em ấy vẫn không nhấc máy, mình đành quay ra nhờ các chú đa cấp gọi cho em Hà ra xem có cách nào liên hệ với Vân được không (Em Hà là Bạn em Vân, đang đứng tên cái nhà đó - cho anh em nào đã quên nội dung chuyện vì thời gian quá lâu).

    Ngôi ở quán nước đợi 1 lúc thì em ấy bắt taxi tới. Em này mặt mũi không xinh lắm, nhưng biết cách trang điểm, thêm nữa là dáng ngon và biết cách ăn mặc nữa nên nhìn cũng được. Có điều, nhìn cách ăn mặc và phục sức của em ấy mình cứ thấy nghi nghi. Kiểu con gái mà tóc nhuộm vàng búi cao, áo 2 dây quần sooc và đi giầy cao gót vắt vẻo luôn làm mình liên tưởng đến team gõ của em Nhung.

    Hà nhìn quanh đám đa cấp một lượt, đến mình thì dừng lại và nói: Anh tìm em có việc gì.

    Mình: Thì việc đòi nhà cho cậu đấy, có mấy thằng kỳ đà cản mũi, mình không tiếp xúc ông Quảng được, mà gọi cho Vân thì không nghe máy.

    Hà: Sao lại có mấy thằng kỳ đà cản mũi, trước giờ em đến gặp lão Quảng có thấy thằng nào vo ve đâu. Tự nhiên đẻ đâu ra mấy thằng này vậy.

    Nghe Hà nói thế mình hơi bất ngờ, giả sử mình đi cùng vài thằng đến đập phá, hoặc chí ít trông mình đầu gấu đầu mèo đến gây sự thì lão Quảng gọi mấy thằng cốt đột đến để bảo kê nghe còn có lý. Đằng này mình lẻo khẻo lèo khèo, xong đến có một mình mà lão ấy lại lôi 3 thằng kia đến. Hay nhìn mình giống nghiện quá.. lão ấy hốt chăng. Mình con đang phân vân thì Hà nói luôn: Đâu, bọn nó đâu, giờ anh em mình quay lại để em xem mặt mũi bọn này như nào vậy.

    Mình thấy thế cũng có lý, mặc dù thêm em Hà cũng chẳng cân được bọn cốt đột kia đâu, nhưng dù sao đi nữa thì cũng có khả năng giải đáp một số nghi ngờ của mình. Chỉ tội mấy ku đa cấp, thấy phải quay lại gặp đội kia, thằng nào thằng nấy mặt tái dại đi.

    Nhưng may cho mấy ku này, lúc cả bọn quay lại thì chả thấy bóng dáng 3 thằng cốt đột kia đâu nữa. Hà thấy thế sai mấy ku đa cấp xông luôn đến nhà lão Quảng, đập cười rầm rầm..

    Được một lúc thì cửa mở, con bé nhà quê lúc nãy lại ra mở cửa, nó còn chưa kịp nói gì thì em Hà đã xua đội đa cấp tràn vào nhà. Con bé nhà quê thấy thế la ầm lên: Ơ hay, cô chú làm gì vậy, anh Quảng không có nhà, cô chú tự tiện vậy, tôi báo công an bây giờ.

    Hà quay ra quát làm mình giật mình, trố mắt ngạc nhiên: DM mày, im con mẹ mày mồm đi, tao lại tát chết mẹ mày giờ. Gọi lão Quảng ra đây.

    Con bé nhà quê kia chưa kịp nói gì thì trên tầng 2 có người đi xuống. Đồng chí này chắc cũng phải ngoài 60 rồi, tóc tai cũng đã bán râm (một nửa chuyển màu hoa râm) được cái là vẫn nhanh nhẹn, bước đi thoăn thoắt. Vừa ở trên cầu thang đồng chí ấy đã quát: "Thanh, Đứa nào làm ồn gì dưới đó đấy"

    Con bé nhà quê (chắc tên là Thanh) vội chạy lại cầu thang đáp giọng nũng nịu: Anh ơi, bọn này không biết ở đâu hùng hổ xông vào nhà mình.

    Đờ mờ, con bé 18-20 tuổi gọi ông già ngoài 60 là anh, xong giọng còn nũng nịu, nghe tởm không chịu được.

    Đồng chí kia, lúc đó đã bước xuống nhà, lừ lừ tiến lại chỗ bọn mình đứng, liếc một vòng đánh giá, đoạn sẵng giọng, kiểu giọng của mấy thằng lắm tiền: Bọn mày là ai, tính đến đây làm loạn à.

    Nghe thế, em Hà quát lại luôn: Loạn loạn cái lol, đm thằng già này, mày ở nhà tao mày thích to mồm không.

    Lão Quảng quay ra nhìn em Hà với ánh mắt rất kỳ lạ, không phải sợ hãi, không phải tức tối, kiểu vừa ngạc nhiên, bất ngờ, vừa đêủ đểu.. thế éo nào ấy. Xong lão dịu giọng lại nói: "Cô là ai, sao vừa gặp đã chửi bới ầm ỹ lên vậy."

    Em Hà thấy lão đấu dịu, chắc tưởng lão sợ thì lại càng làm già: Mày điếc à, tao vừa nói đây là nhà tao. Tao là chủ cái nhà này. Nhà tao, tao muốn chửi bới đánh đập ai là quyền của tao.

    Lão Quảng nhếch mép cười nhạt, kiểu cười làm mình nghĩ lão chẳng coi mấy lời chửi bới đe dọa của em Hà ra gì cả. Lão vẫn nhẹ nhàng: Cô nói chuyện buồn cười nhỉ, đây là nhà của tôi, tôi cho con trai mượn, nó làm gì có quyền bán. Còn tôi ở đây. Tôi đố cô lấy được nhà của tôi đấy.

    Mình xem thái độ của lão này thì biết là lão ấy thuộc loại cáo già chứ chẳng phải mấy ông già cố chấp gàn dở. Thà là lão cứ chửi bới quát tháo ầm ĩ thì còn đỡ, đằng này lão ấy cứ tỉnh bơ coi em Hà với mấy thanh niên đa cấp chẳng ra tí kí lô nào. Khó nhằn rồi.

    Cơ mà em Hà không nghĩ vậy, em ấy cứ gào thét chửi bới đúng giọng đầu đường xó chợ. Hẳn là em ấy cũng thuộc loại đòi nợ chuyên nghiệp rồi, nên không còn từ ngữ thô tục nào mà em ấy không văng ra. Đáp lại, lão Quảng chỉ cười ruồi và nhìn em ấy thích thú.

    Sau khi chửi bới chán chê mà không thấy xi nhê gì, rốt cục em Hà mới buông một câu: "Đã thế, mày không chịu cút thì tao cũng cho mấy thằng đàn em dọn vào sống cùng luôn"

    Xong em ấy quay ra bảo mấy thanh niên đa cấp: "Mấy thằng mày mang quần áo đồ đạc, dọn đến đây sống luôn cho tao, thằng nào láo đánh bỏ mẹ nó cho tao"

    Đến đây, chắc một vài anh em sẽ thắc mắc, sao em Hà phải dầy dà mất công thế. Cứ cho mấy thanh niên đa cấp tẩn lão Quảng một trận rồi bứng lão ấy ra ngoài là xong.

    Vậy nên, Mình phải giải thích một chút: Lão Quảng này trông thế, nhưng tuổi ngoài 60 thì cũng thuộc lớp già cả rồi. Mà ở Việt Nam, pháp luật rất quan tâm và bảo vệ trẻ em, người gia, phụ nữ mang thai và cho con bú. Giả sử mà táng lão ấy, lão ấy lăn ra ăn vạ khiến chính quyền nó can thiệp thì cực kỳ phiền hà. Thêm nữa thì vụ 3 thằng cốt đột lúc nãy cũng khiến em Hà chột dạ. Nói gì đi nữa thì, đòi nợ kị nhất là dùng bạo lực. Đánh nhau sứt đầu mẻ chán ra mà rốt cục cũng chả đi đến đâu, chỉ tạo điều kiện cho mấy đồng chí công an lập thành tích.

    Vậy nên, em Hà mới chọn cách phương án chày bửa là cho đàn em dọn vào sống cùng. Đây là một trong những phương án kinh điển mà dân đòi nợ hay làm trong trường hợp phía con nợ chơi bài cù nhây (kiểu cho người già, thương binh.. đến chây ì không chịu giao nhà).

    Lại nói, sau khi hạ lệnh cho mấy thanh niên đa cấp ở lại, em Hà quay lưng đi luôn, chả nói năng gì đến mình. Coi mình như không có ở đấy, còn không bằng cả mấy thằng đa cấp. Cay cú vl.

    Mà lão Quảng cũng chả thèm nhìn mình, chắc lão ấy nghĩ mình cũng là một thằng trong bọn đa cấp. Y dà, làm luật sư bao năm, lần đầu tiên mình bị coi thường rẻ rúng đến vậy.

    Vốn tự ái cao ngút trời, mình cũng quay lưng, xăm xăm đi về luôn. (đù má, chả ai thèm chào mình, cả mấy thằng đa cấp cũng không luôn)..

    Thật lòng xin lỗi anh em, thời gian vừa rồi ngừng viết truyện vì có quá nhiều rắc rối phát sinh liên quan đến câu chuyện này. Đến giờ mới giải quyết xong. Chắc chắn sẽ có nhiều anh em bất ngờ khi theo dõi câu truyện này. Quả thực cuộc sống có quá nhiều điều kỳ lạ. Quá nhiều điều kỳ lạ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  7. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 7:

    "Bấm để đọc"
    Về đến nhà, mình lại gọi cho em Vân liên tục nhưng em ấy nhất quyết không bắt máy hay trả lời gì cả. Thực sự lúc đó mình cảm thấy vô cùng khó chịu. Mình làm nghề luật sư, việc khó thế nào cũng sẽ tìm cách giải quyết. Càng khó càng thích.

    Nhưng mình không chấp nhận được việc khách hàng coi thường, coi mình như thằng làm thuê, bảo gì phải nghe nấy..

    Như trường hợp này, mình chỉ muốn trả lại ngay tiền và không làm gì nữa. Mà gọi mãi cái Vân nó không chịu nghe máy. Đã bực lại càng bực thêm.

    Đến cả buổi, khi đã nguôi nguôi, mình ngồi sắp xếp lại sự việc. Càng nghĩ càng thấy kỳ quái, từ việc 3 thằng cốt đột tự nhiên xuất hiện và tự nhiên biến mất. Đến cái nhìn kỳ lạ của lão Quảng với em Hà. Rồi việc em Vân đột nhiên biến mất không liên lạc được..

    Mình như rơi vào mê hồn trận, tiến thoái lưỡng nan, không biết phải làm sao. Và đặc biệt hơn là cả em Kiều lẫn em Vân đều trả cho mình một khoản tiền không nhỏ. Em Kiều thì trả cho công ty, em Vân thì trả cho cá nhân mình. Nhưng lúc đó cũng phải mấy tuần rồi mà mình chưa làm gì cả (chính xác là chưa làm được gì cả). Em Vân thì không nói, riêng vợ chồng em Kiều cũng chả thấy động tĩnh gì. Chỉ thỉnh thoảng lại gọi điện hỏi về tình hình em Vân thôi. Chả thấy đả động gì đến em Uyên và khoản nợ 20 tỷ cả. Vậy rốt cục thì vợ chồng, chị em nhà này muốn gì ở mình.. Nghĩ một hồi, đau hết cả đầu mà không ra được nên mình kệ cm nó đấy. Tập trung vào những việc khác.

    Cơ mà mình kệ nó nhưng nó éo kệ mình. Vừa lôi được cái hợp đồng ra soạn thì điện thoại rung, em Kiều nhắn tin: "Tối anh có rảnh không, qua nhà em trao đổi công việc". Em này thiêng thế, vừa nghĩ đến phát đã xuất hiện rồi. Mình thì quả thực đang đau đầu chỗ em Vân nên cũng chẳng muốn gặp Kiều làm gì. Có điều công ty nhận tiền rồi, từ chối làm sao được. Mình đành phải nhắn lại: "Ok, 8h mình qua".

    * * *

    Đúng 8h tối, mình nhấn chuông cửa nhà Kiều.

    Vẫn với cái váy ngủ không thể mát mẻ hơn, Kiều cười tươi, mở cửa đón mình.

    Mình thì mặc dù sau khi chia tay Thư thì đã tu luyện gần thành chính quả. Nhưng gặp những tình huống bất đắc dĩ như này, không khỏi len lén nhìn bộ ngực to tròn, trắng bóc ẩn hiện sau chiếc váy ngủ mỏng tang của Kiều.

    Len lén thôi, bởi mình đoán đợi mình trong nhà lại là thằng cha Hải cao to đen hôi..

    Ơ thế mà không phải, Bươc vào mình thấy phòng khách trống trơn, không thấy ku Hải đâu cả.

    Thấy mình ngó nghiên láo liên, Kiều cười hỏi: Anh muốn đi vệ sinh à. Minh ngượng ngùng đáp: À.. mình không thấy Hải đâu.

    Kiều nói: Anh Hải đang trong Đà Năng, đâu có ở ngoài này đâu mà anh tìm.

    Nghe thế mình cũng thấy hơi kỳ. Nếu như bình thường thì Kiều phải hẹn mình ở quán cafe chứ ai hẹn đến nhà riêng có 2 người như này. Mà giả dụ có hẹn đến nhà thì cũng phải ăn mặc kín đáo chút.

    Đằng này 1 đàn ông 1 đàn bà, cô nam quả nữ trong phòng, nó lại mặc như không mặc, thế có giết người không chứ. Ông trời có vẻ luôn muốn thử thách bản lĩnh của mình, hết em Nhung, đến Vi.. giờ là Kiều. Con người mình bằng xương thịt chứ có phải gỗ đá đâu.

    * * *

    Kiều đưa mình cốc nước mát rồi ngồi xuống ghế đối diện, 2 chân vắt chéo. Có điều cái váy ngủ ngắn cũn cữn nên Kiều vắt chéo chân chẳng khác nào khoe một bên mông đồ xộ và cặp chân dài miên man, buộc mình phải tập trung nhìn cốc nước thủy tinh để tránh khí huyết chạy sai đường, tẩu hỏa nhập ma thì tèo..

    Mà em Kiều thấy mình chân tu như thế, cũng chẳng động lòng mà trao đổi công việc nhanh nhanh cho mình nhờ. Nó lại cứ cà kê hỏi liên thuyên kiểu, nhà mình ở đâu, mấy anh chị em, đã có người yêu chưa.. Mình thì bình thường cũng lịch sự lắm, nhất là với đàn bà con gái, nhưng lúc đó tinh thần còn bận tập trung kìm chế thất tình nhục dục nên chỉ trả lời nhát gừng kiểu: Nam Định.. hai.. chưa..

    Sau một hồi nói chuyện chả đâu vào với đâu, có vẻ hết kiên nhẫn, Kiều đứng lên, bước sang ngồi xuống cạnh mình.

    Ôi trời, nó ngồi đối diện mình còn không chịu nổi, giờ ngồi cạnh thì biết phải làm sao đây. Con này nó coi thường mình quá, nó nghĩ mình không biết "hấp tinh đại pháp" phải không.

    Kiều ngồi xuống cạnh mình, sát rạt đến độ mình ngửi thấy cả hương thơm từ người ẻm tỏa ra, không phải nước hoa, nó là mùi.. đàn bà.

    Có điều, Kiều không hỏi han linh tinh nữa, mà đi thẳng vào vấn đế luôn: Mấy lần em hỏi anh qua điện thoại thấy anh không nói rõ. Giờ em hỏi thực, từ hôm đó tới giờ anh có gặp Vân không.

    Nói đoạn, Kiều dướn người về phía trước để lấy cốc nước trên mặt bàn.. Tất nhiên với hành động đó, em ấy đã phơi bày toàn bộ bộ ngực vĩ đại trước mắt mình.

    Mình thì vốn có kinh nghiệm với mấy tình huống kiểu này nên cũng không đến mức xịt máu mũi, lao ngay vào truy hoan xác thịt. Lúc đó phần tỉnh táo cuối cùng trong đầu mình lờ mờ cảm thấy điều gì đó không ổn.

    Mục đích em ấy gợi đòn mình là để làm gì.

    Mình thì dù tự tin lắm, nhưng chắc chắn cũng không nghĩ đến việc mới gặp nhau 2 lần em ấy đã thích mình và muốn "chịch xã giao" ngay được. Nhất là lần trước mình đã gặp thằng ku Hải - cao to đen hôi gấp mấy lần mình.

    Như vậy thì chỉ còn khả năng em ấy làm thế vì muốn dụ dỗ mình làm gì đó. Và việc em ấy lựa đúng lúc show hàng để hỏi thông tin về em Vân càng làm mình nghi ngờ.

    Nghe phân tích thì dài dòng thế, chứ lúc đó mình chỉ có cảm giác gì đó không ổn. Mà đã thành bản năng, chỉ cần có điều gì đó hơi mờ ám là mình lấy lại tỉnh táo ngay. Nhất quyết không chết "dưới khóm hoa mẫu đơn" (Câu này vớ được trong truyện trưởng của Kim Dung, anh em cũng đừng để ý bắt giải thích làm gì, mình éo biết đâu)

    Bởi vậy, mặc dù mông vú ngồn ngộn trước mắt mình cũng cố gắng trấn tĩnh mà trả lời Kiều rằng: Hốm đó về mình có gửi mail cho Vân. Vẫn cũng nói hôm nào sẽ thu xếp lịch gặp. Mà từ đó đến giờ không thấy liên lạc gì cả.

    Kiều nhìn mình, ánh mắt thoáng nghi ngờ, xong nói giọng bình thản: Em cũng chả biết nó dạo này thế nào nữa, bố mẹ ở nhà lo cho nó đến phát ốm. Vậy mà nó không được một cuộc điện thoại về hỏi thăm. Nếu anh liên lạc được với nó thì báo giúp nó cho em nhé.

    Mình cười: Cậu cũng có mail của Vân, sao không báo trực tiếp cho Vân luôn.

    Kiều đáp: Em có gửi cho nó mấy lần nhưng không thấy nó trả lời.

    Mình dễ dãi: Ừ, vậy để tí về mình báo cho Vân luôn.

    Vừa nói xong mình mới giật mình là bị hớ.

    Kiều chộp được ngay đáp: Vậy mà anh nói không liên lạc gì với Vân, Vân nó nói với anh cái gì sao anh dấu em. Em mới là người thuê anh mà. Với lại, em muốn biết cũng chỉ để giúp cái Vân thôi chứ đâu hại gì nó đâu.

    Nó bắt được câu hớ của mình thì cũng chính nó cũng hớ. Không khảo mà xưng, nếu nó không có ý hại Vân thì sao tự nhiên phải nói phòng chặn trước làm gì.

    Haizzz, cái gia đình này thật có nhiều điều kỳ quái. Hoặc giả, cái đó chỉ là do mình đa nghi thôi. Cũng chả biết thế nào.

    Mình đáp: Mính nói báo là mình gửi mail cho Vân ấy. Chứ mình có liên lạc gì với Vân đâu. (Câu này mình nói cũng phải đến mấy phần thật, vì trước đó mình gọi cho Vân đến cháy máy nó cũng có thèm nghe đâu).

    Kiều nhìn mình, vẻ nghi ngờ lộ rõ, nhưng lại nói giọng hết sức ngọt ngào: Em không biết Vân nó hứa hẹn với anh như thế nào, nhưng em chắc rằng em có thể cho anh nhiều hơn.

    Nói xong, Kiều dướn người ôm lấy mình, chiếc váy ngủ tụt xuống, cặp ngực trắng muốt lộ ra, ngồn ngộn và khiêu khích..
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  8. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 8:

    "bấm để đọc"
    Lại nói, lúc đó Kiều đã áp sát vào người mình, chiếc váy đã tụt xuống một nửa, để lộ bầu ngực khiêu khích.. Mình chắc phải mất một lúc lâu để dán mắt vào cái thứ vũ khí khiêu gợi chết người của em ấy và để mặc cho môi và tay em ấy mơn man khắp những chỗ nhạy cảm trên cơ thể. Tất nhiên, mình cũng chả phải chính nhân quân tử, nên chỗ nào cần sờ - mình sở, chỗ nào cần vuốt - mình vuốt, chỗ nào cần.. chọc - mình chọc.. Xong thì.. mình đẩy em ấy ra.

    Haizzz, đến đoạn tiếp theo mình chả muốn kể tiếp đâu, mất công làm anh em mất hứng. Nhưng anh em phải đặt vào hoàn cảnh của mình lúc đó mới hiểu.

    Mình gặp Kiều đến lần đó mới là lần thứ 3, mà nhan sắc của mình thì mình biết. Thỉnh thoảng tự huyện hoặc bản thân với cả ảo tưởng sức mạnh thì mới dám tự khen thôi. Chứ mình biết, mình nhất định không phải tuýp người mà phụ nữ mới gặp đến lần thứ 3 đã sẵn sàng trao phân gửi thận.

    Vì thế, chắc chắn Kiều quyến rũ mình là có mục đích. Bao nhiêu năm kinh nghiệm bị gái hành nên làm sao mình có thể bất chấp tất cả để sướng con ku mù con mắt được.

    Thêm một cái nữa thì đây là nhà của ẻm, không biết em ấy đặt máy quay chỗ nào, răng bẫy như thế nào, và điều mình lo sợ nhất là đang lúc thăng hoa thì thằng cốt đột Hải nó lao vào nó cho mấy phát nộ long cước vào mặt thì xấu cmn trai đi mất.

    Đấy, nói thế để anh em hiểu, là éo phải mình là đường tam tạng tái sinh, hay yếu sinh lý mà không dám bụp em Kiều đâu. Anh em thông cảm mà bỏ tay ra khỏi quần ngay cho mình nhờ.

    * * *

    Kiều thấy mình đẩy ra thì mắt em ấy hơi nhíu lại nhìn mình, vẻ bất ngờ và cụt hứng. Em ấy cười nhạt xong kéo áo, che ngực, nói: "Em không ngon bằng em Vân của anh sao"

    Mình lật bài ngửa: "Mình đã nói là mình chưa gặp Vân bao giờ, sao cậu không tin nhỉ. Còn nói thực, không phải cậu không ngon, ngược lại cậu quá quyến rũ. Nhưng mình biết cậu chả có tình cảm gì với mình cả, đơn thuần là công việc. Và tất nhiên, cái việc mà khiến cậu phải dùng đến cả sex ra để giải quyết thì chắc chắn nó không hề đơn giản. Mình cũng không ngu đến độ bất chấp cả tương lai, sự nghiệp, thậm chí cả.. tính mạng đánh đổi lấy 5-10 phút khoái lạc. Cậu thông cảm.

    Kiều nhìn mình lạ lùng một lúc rồi nói: Giờ em lại phân vân không biết việc em thuê anh là đúng hay sai đây. Anh nói đúng về lý do em chủ động ngủ với anh. Nhưng em không có ý định làm hại anh. Chắc chắn là như vậy. Kiều dừng lại, nhìn mình đánh giá, đoạn tiếp: Thực ra em cũng hết cách nên mới phải dùng đến cách này. Hiện tại em quá đơn độc. Không có ai giúp đỡ để vượt qua chuyện này nên mới phải nhờ đến anh.

    Mình ngắt lời: Mình không hiểu, bạn phải vượt qua chuyện gì chứ. Bạn đang có một cuộc sống nhiều người mơ ước. Chuyện của cái Uyên thì chính bạn cũng biết là nó hết sức đơn giản. Nó đâu có thể gây rắc rối cho bạn. Còn đơn độc, bạn vẫn còn Hải ở bên cạnh mà.

    Kiều thở dài: Mọi chuyện không đơn giản như anh nghỉ đâu. Tất nhiên em không lo lắng chuyện cái Uyên. Giờ với em quan trọng nhất là phải tìm ra Vân ở đâu. Còn Hải.. Không phải tự nhiên em nói em đơn độc đâu. Chuyện gia đình có nhiều cái không tiện nói. Chắc anh cũng hiểu.

    Mình đáp: Mình chẳng hiểu gì cả, cả gia đình bạn cứ làm ra vẻ thần thần bí bí rồi coi mình như quân cờ, lợi dụng mình để canh chừng những người khác trong khi không nói cho mình bất cứ chuyện gì. Mình chịu thôi. Mai mình sẽ đến công ty yêu cầu thanh lý hợp đồng với bạn. Mình xin lỗi, nhưng quả thực mình không giúp gì được cho bạn đâu và.. mình cũng không muốn giúp.

    Nói xong, mình đứng dậy, bỏ về. Nhưng chưa bước đến cửa thì Kiều tiến lại, ôm ghì mình từ phía đằng sau, nói như khóc: Giờ anh đã tiến vào rất sâu trong câu chuyện của gia đình em. Anh không giúp em thì em phải làm sao.

    Vừa nói vừa áp sát bầu ngực vào lưng mình.

    Đến cái nước này thì mình chả còn tí rung động nào cả. Rõ ràng nước mắt với ngực cũng chỉ là bài vở của Kiều thôi. Mình chốt câu cuối: Cậu muốn mình giúp, ít nhất cậu cũng phải nói sự thực. Cậu đừng lấp liếm nữa. Cậu cũng biết mình đã tiến vào rất sâu trong chuyện này rồi. Nên cậu đừng bịt mắt mình nữa.

    Kiều buông mình ra, quay lại ghế ngồi nói: Chính em cũng không biết chuyện này cụ thể như nào thì làm sao em có thể giải thích hết cho anh được. Có khi anh còn biết nhiều hơn em đấy.

    Mình cười nhạt: Tốt nhất là cậu cứ nói thật hết những gì cậu biết. Sau đó mới xem xem mình có thể giúp gì được cậu.

    Kiều ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: Em ra nông nỗi này đều do con Vân.

    * * *

    Theo như lời Kiều nói thì, Thời kỳ Vân kinh doanh buôn bán đất phát đạt. Cũng là lúc Kiều mở công ty du học (thực chất là một hình thức để đưa người Việt Nam ra nước ngoài lao động - cái này kiếm lắm đấy). Sẵn có uy tín và mối quan hệ của Vân nên Kiều làm ăn cũng khấm khá. Xong kiếm được bao nhiêu tiền Kiều đều đưa cho Vân nhờ mua bất động sản để đầu tư. Tin tưởng em nên Kiều cũng chả bao giờ quan tâm Vân dùng tiền đó như nào. Chỉ biết vứt cho Vân một cục rồi Vân vác sổ đỏ về thôi. Mà sổ đỏ thì cái mang tên Kiều, cái mang tên Vân. Kiều cũng chả để ý. Xong đến khi Vân nó bễ thì nó cũng lấy của Kiều mấy mảnh đất để trang trải nợ nần. Kiều thì cũng chẳng tính toán với em. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Vân nó còn kéo Kiều chết chùm theo..

    Vụ cái nhà của lão Quảng. Vân mua của con lão. Nhưng đúng như lão Quảng nói, sổ đỏ vẫn đứng tên lão Quảng, lão chỉ cho thằng con cầm sổ chứ chưa làm thủ tục sang tên cho con. Thằng con thì túng tiền nên đưa sổ đỏ và viết giấy tay bán cái nhà đó cho Vân. (Anh em nào hiểu chút về luật thì đều biết việc mua bán này không được pháp luật công nhân, và về mặt pháp lý thì lão Quảng vẫn là chủ cái nhà đó).

    Nhưng trong lúc túng quẫn, Vân nó đâm liều. Nó làm sổ đỏ giả căn nhà đó đứng tên Kiều (Việc này Kiều cũng không biết, chỉ biết Vân mang sổ đỏ về thì nghĩ đó là nhà của mình rồi).

    Xong sau đó Vân dỗ ngon dỗ ngọt Kiều ký hợp đồng bán lại cái nhà đó cho Hà. Xong thì Vân nó cũng làm giả luôn sổ đỏ mới cho Hà luôn.

    Như vậy là mặc dù trên hồ sơ của cơ quan nhà nước thì sổ đỏ đó đứng tên lão Quảng. Nhưng Vân nó đã làm giả tuốt luột để Kiều tưởng sổ đó của mình rồi bán lại cho Hà. Đến Hà thì thấy Vân đưa sổ đỏ thì cũng tin sổ đó đứng tên mình nên mới hùng hùng hổ hổ đến đòi nhà lão Quảng.

    Vân nó dám làm như vậy vì nó nghĩ rằng, cái nhà đó đã là của con lão Quảng, đang lúc bí thì cứ làm giả hết giấy tờ bán cho Hà đi. Khi nào lôi được thằng con lão Quảng về rồi thì làm lại giấy tờ sau.

    Nhưng không ngờ là lão Quảng cáo già biết hết, lão ấy mới tức tốc quay lại để giữ nhà. Có điều lão ấy không còn sổ đỏ nên 2 bên mới cù cưa như vậy.

    Nhưng giờ lão Quảng lão ấy cũng đã lờ mờ đoán ra được nên đã bắn tin đến cho Kiều là sẽ tố cáo Kiều ra cơ quan công an tội lừa đảo. (Do cái Vân nó núp đằng sau, còn toàn bộ các giao dịch đều là Kiều đứng tên).

    Haizzzz, cái đoạn này hơi hại não tí. Mình cũng đã lược bớt trình bày cho anh em đễ hiểu nhất rồi. Anh em nào có chỗ nào vướng mắc thì cứ comment, mình sẽ trả lời nhé.

    * * *

    Sau khi nghe Kiều nói, đối chiếu với những việc mình đã trải qua, mình thấy nó cũng khá logic. Xong thì mình lờ mờ cảm nhận thấy lo sợ. Cảm giác chính mình cũng đang mắc bẫy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  9. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 9:

    "Bấm để đọc"
    Sau khi nghe Kiều nói, đối chiếu với những việc mình đã trải qua, mình thấy nó cũng khá logic. Xong thì mình lờ mờ cảm nhận thấy lo sợ. Cảm giác chính mình cũng đang mắc bẫy.

    Mình vội hỏi lại Kiều: Cậu biết việc sổ đỏ bị làm giả từ bao giờ, trước hay sau khi thuê mình.

    Kiều đáp: Em mới biết được hôm qua, lão Quảng cho người gửi cho em bản photo giấy tờ.

    Như vậy, rất có khả năng việc lão Quảng báo cho Kiều biết việc sổ đỏ làm giả nằm ngoài dự đoán của Vân. Nếu việc này đúng như Kiều nói, thì Vân là đứa chủ mưu đứng sau mọi việc. Vậy tại sao nó lại nhờ Kiều thuê mình - quá bất lợi cho nó. Xong sau nó lại cho mình đi gặp Hà và lão Quảng. Những thông tin tiếp nhận được từ đầu tới giờ mình thấy có quá nhiều điểm mâu thuẫn. Mục đích đằng sau việc thuê mình đi đòi nhà của Vân là gì..

    Mình rời khỏi nhà Kiều với một mớ hỗn độn trong đầu. Đã không được sướng con ku thì thôi, giờ não cũng muốn nhũn luôn.

    Thật ra lúc đó, mình đã muốn vứt bỏ vụ này lắm rồi. Mình linh cảm rằng, vụ việc này rất phức tạp, và nếu mình còn tiếp tục theo đuổi, khả năng dính phốt như vụ "bầy les" là rất cao. Thế nên mấy hôm sau mình cũng chả thèm liên lạc gì với chị em nhà nó. Định để mặc kệ vụ việc đó xem đi đến đâu.

    Được độ 1 tuần thì mình lại thấy Vân gọi điện cho mình.

    Vân: Em thuê anh mà sao anh bỏ dở việc giữa chừng.

    Mình: Cậu đừng nói thế, mình gọi cho cậu nhiều lần cậu có nghe máy đâu. Mà mọi việc nó cứ rối mù lên như thế, mình biết phải giúp cậu như thế nào.

    Vân: Nếu mọi việc không rối mù thì em thuê anh làm gì. Anh nghĩ em bỏ ra từng đấy tiền, chỉ để anh đến nói lăng nhăng vài câu cho xong việc hay sao.

    Mình: Thế chẳng nhẽ cậu muốn mình đánh nhau. Ngay từ lúc đầu cậu cũng đâu nói là có cả đầu gấu đầu mèo tham gia vào vụ này đâu.

    Vân: Ai khiến anh đánh nhau đâu, mà sức anh đánh được ai. Với lại từ đầu đến cuối, có lúc nào phải dùng đến sức đâu.

    Mình: Thế 3 thằng cốt đột kia ở đâu ra.

    Vân :3 thằng nào.

    Mình bèn kể lại vụ gặp mặt tuần trước. Vân nghe xong thì ngớ người kiểu bất ngờ: Ơ hay, từ đầu đến cuối chỉ có lão Quảng với con bồ nhí của lão thôi, làm gì có 3 thằng cốt đột nào đâu.

    Nghe Vân nói thế mình càng bất ngờ hơn: Việc Vân không biết 3 đứa kia đã là lạ rồi, xong từ đó đến giờ đã 1 tuần, chả nhẽ hội đa cấp với em Hà không báo cáo lại gì cho Vân sao. Như vậy, có khả năng Kiều nói đúng, Hà không phải người đứng tên hộ, chính em ấy mới là người mua căn nhà này, và có lẽ mối quan hệ giữa Hà với Vân cũng không quá sâu sắc, nên sau hôm đó Hà cũng không nói lại gì với Vân cả.

    Nhưng như vậy thì Vân nó bỏ ra một khoản tiền lớn để thuê mình tham gia vào vụ này làm gì. Nếu đúng như Kiều nói thì Vân chỉ cần mặc kệ vụ việc đó mà cao chạy xa bay thôi. Tội gì phải thần thần bí bí mà đứng đằng sau đẩy mình vào làm gì.

    Thấy mình im lặng không nói gì, Vân liền giục: Thôi, anh cứ chạy qua nhà lão Quảng giúp em, bọn nó đang làm loạn ở đó lên đây. Có gì anh báo lại sớm giúp em nhé. H
    aizzz, đã nhận tiền của người ta thì còn chối làm sao được. Vậy nên mình đành lôi em vespa cổ ra, phành phạch phi đến nhà lão Quảng mà trong đầu thì trăm mối nghi ngờ không thể tìm lời giải thích.

    Đến cửa nhà lão Quảng mình đã thấy cửa mở toang hoang, bộ sa lông vứt chỏng gọng trước cửa. Trên đó là ngổn ngang đồ đạc mà hôm trước mình thấy trong nhà.

    Bước vào nhà, mình thấy tầng 1 trống trơn, có mỗi 1 cái chiếu trải ở đó, quần áo vứt lung tung cả. Xong thì có hội 4 người đang ngồi chơi bài.

    Thấy mình vào, cả hội ngước lên nhìn, xong có một thằng ku nhận ra mình mới gọi lớn: Anh, lâu lắm không thấy mặt. Anh vào đây làm chân không.

    Lúc này mình mới nhận ra đây là 4 ku đa cấp tuần trước. Tại các đồng chí ấy giờ cởi trần mặc quần đùi chứ không vest đen chỉn chu như tuần trước nên mình nhận không ra.

    Mình tiến lại gần chiếu thì thấy bát đũa bẩn vứt mỗi góc 1 cái, xong còn có cả bếp ga du lịch với mấy bình nước lọc vứt chỏng gọng nữa. Giống y chang 1 cái phòng trọ của sinh viên.

    Thấy mình ngó quanh tìm chỗ ngồi, thằng ku lúc nãy gọi mình lại nói: Anh cầm bài hộ em mấy ván, định mệnh, sáng giờ đen quá, móm thông 5-6 ván rồi. Em đi đái phát cho giải đen.

    Mình thì cũng chả máu me gì mấy trò cờ bạc này, nhưng sẵn tiện đang cần thông tin, nên mình cũng ngồi xuống, định bụng vừa đánh bài vừa dò hỏi thông tin. Còn thằng ku vừa đưa bài cho mình xong thì nó chạy ngay ra góc nhà vạch quần đứng đái.

    Thấy mình trố mắt ngạc nhiên, thằng ku ngồi sau cánh mình nói: Bọn em lấy được mấy triệu của bà Hà mà khổ như chó anh ạ. Lão Quảng xúc vật này lão ấy chơi bẩn quá. Bọn em vừa dọn vào, lão ấy cắt luôn điện nước. Xong khóa luôn mấy cửa tầng trên. Bọn em trường kỳ kháng chiến được 1 tuần rồi, oải quá. Lúc đầu còn đái ỉa trong toalet, xong không có nước nó ngập ngụa lên, giờ bọn em bạ đâu làm đấy/ Có phải nhà mình đéo đâu mà tiếc.

    Mình cười đáp: Các cậu dân không chuyên đi đòi nhà thấy thế làm khổ, chứ bọn chuyên đòi nhà nó còn nhiều trò quá thai hơn nhiều.

    Lúc đó, thằng ku đi đái đã chạy lại bô bô: Chắc gì đã quái thai bằng bọn em. Như đêm hôm trước, nửa đêm, bọn em cầm dao phi lên phòng lão Quảng, Dí đèn pin vào mặt lão ấy làm lão ấy sợ quá hét ầm lên xong đòi kêu công an. Bọn em mới cười bảo: Cửa dưới nhà không đóng, bọn con vừa thấy có bóng đen phi lên tầng, bọn con sợ nó làm gì bác nên phi lên đây bảo vệ bác chứ có ác ý gì đâu bác.

    Lão Quảng nghe thế mới chửi rủa ầm ý lên xong đuổi bọn em xuống nhà. Buồn cười nhất là lúc tung chăn lên thấy lão ấy đang chần chuồng ôm con bé giúp việc mà cái con ấy đúng kiểu ngẫn ngợ, bọn em làm ầm ầm như thế mà nó vẫn ngủ say như chết. Chắc nó phục vụ lão Quảng cả đêm, mệt đéo dậy nổi.

    Ngừng một lúc để chỉ mình đánh cây chốt, xong thằng ku kia lại bô bô: Cơ mà lão này lão ấy chầy bửa quá anh ạ, một đêm bọn em làm thế mấy lần mà lão ấy vẫn ấy tỉnh bơ, xong sau lao ấy kê bàn kê tủ vào cửa, chặn cho bọn em không vào được nữa. Bọn em đang bàn nhau tối nay lên đái ỉa trước cửa phòng lão để xem lão ấy có chịu nổi nữa không.

    Mình nghe bọn này kể cũng thấy buồn cười, mà cũng không hiểu mấy trò này có tác dụng gì không. Vì nếu đúng như Kiều nói là lão Quảng đã nắm được thóp vụ này rồi thì lão còn lâu mới chịu buông cái nhà này ra. Có điều chắc lão đang nhịn nhục để tìm thêm chứng cứ thôi.

    Nghĩ thế, mình quay ra hỏi mấy ku đa cấp: Thế từ hôm đó tới giờ, Hà nó không đến đây à.

    Bọn nó: Chị ấy có qua 1, 2 lần nhưng không chịu được nhiệt nên về rồi.

    Mình hỏi bọn nó về Vân thì chả đứa nào biết cả. Em Vân này cũng kín tiếng ghê.

    Ngồi nói chuyện thêm lúc nữa, mình thấy chả khai thác thêm được tin tức gì, mà cái nhà nó cứ bốc lên cái mùi tởm lợm như nhà vệ sinh công cộng nên mình tìm cách rút luôn.

    Ra ngoài cửa, mình rút điện thoại gọi cho Vân nhưng lại thuê bao, không liên lạc được. Đang đứng lớ ngớ chưa biết làm gì tiếp theo thì có quả dream chiến ập đến. Xong có 2 đồng chí xuống xe tiến đến hỏi mình: Anh là Tuấn Anh.

    Mình: Vâng.

    - Chúng tôi là Cảnh sát hình sự thành phố, mời anh theo tôi về trụ sở làm việc.

    Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, mình còn chưa hiểu mô tê gì thì một đồng chí bảo mình đưa chìa khóa xe mình để đồng ấy chở. Cơ mà đồng chí ấy éo biết đi vespa cổ nên rốt cục thì mình phải chở đồng chí ấy lạch bạch về số 7 Thiền Quang.

    Trên đường đi mình cũng thầm tính toán, không hiểu mình dính vào vụ nào. Làm nghề luật sư, có biết bao nhiêu công việc liên quan đến pháp luật. Nhất thời mình cũng không biết được cụ thể là việc gì. Nhưng nếu các đồng chí hình sự tìm mình ở nhà lão Quảng thì khả năng cao là liên quan đến vụ Kiều với Vân rồi. Mà lại là công an thành phố thì chắc hẳn không phải chuyện tranh chấp nhà với lão Quảng vì chuyện này vốn dĩ là chuyện nhỏ, cùng lắm là công an phường giải quyết thôi. Mà có dính dáng gì đến lão Quảng thì 4 ku đa cấp cũng bị ốp cùng chứ.

    Nhưng nếu không dính dáng đến vụ tranh chấp nhà với lão Quảng thì mình chả thấy mình có liên quan gì đến Vân với Kiều cả. Hay là mấy chú hình sự nó biết mình có liên hệ với Vân trong khi Vân đang trốn nợ nên nó bắt mình để moi thông tin của Vân chăng.

    Trong đầu tính toán như thế, nhưng quả thực mình không thấy sợ hãi gì. Lần này bị giữ khác với lần bị bắt vụ bầy les. Đây là Hà Nội, là đất của mình, quan hệ của mình ở đây đủ cho mình yên tâm là không bị ốp như vụ bầy les. Với lại vụ việc này nằm trong tầm kiểm soát của mình và thực sự thì mình cũng chưa dính quá sâu vào nên chẳng có gì phải lo lắng cả.

    Vậy nên vừa đi mình vừa nhẩm tính trong đầu những người quen để có thể gọi can thiệp trong trường hợp các đồng chí "sự" này bố láo rồi.

    Có điều, mọi tính toán của mình hóa ra sai cả..

    * * *

    Về đến đồn, mình được đưa vào phòng làm việc bình thường, cũng chả phải là phòng hỏi cung nghi phạm hay bị can gì cả.

    Cũng chỉ có một đồng chí mặc thường phục ngồi nói chuyện với mình thôi, đồng chí ấy rót cốc nước chè mời mình rồi nói: Cậu quen Kiều lâu chưa.

    Phù, vậy đúng là chuyện này liên quan đến Vân, Kiều rồi, mình tự tin hơn một chút, trả lời: Em gặp Kiều chắc được khoảng nửa tháng rồi anh. Kiều là khách hàng của văn phòng em.

    Đồng chí "sự" : Cái đấy bọn tớ biết rồi, cậu là luật sư, đang công tác ở văn phòng, đang sống ở, quê ở.. đúng không

    Haizzz, các đồng chí sự này cũng nhanh nhẹn phết, mới thế mà đã có được mọi thông tin về mình rồi.

    Mình cười đáp: Chẳng có gì qua được mắt các anh nhỉ.

    Đồng chí sự: Cậu có thể nói rõ những công việc Kiều đang nhờ cậu làm cho chúng tôi biết được không.

    Mình đáp: Cái này anh thông cảm, Đây là bí mật của khách hàng, em không được cung cấp. Mà theo luật thì với luật sư, ngay cả cơ quan điều tra cũng không có quyền yêu cầu cung cấp thông tin của khách hàng.

    Đồng chí sự vẫn bình thản: Tớ biết, nhưng chắc cậu không hiểu hoặc giả vờ không hiểu hoàn cảnh hiện tại của mình rồi?

    Mình chột dạ: Hoàn cảnh gì cơ.

    Đồng chí sự lạnh lùng: Kiều bị giết rồi
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
  10. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chap 10:

    "Bấm để đọc"
    Nghe đồng chi sự nói thế mình giật mình và hơi hoảng. Có điều do làm việc với sự nhiều nên mình biết, Thường những người lên làm việc với sự dễ tiết lộ thông tin nhất vào lúc này, lúc mà chưa hỏi cung, chưa lấy lời khai, chưa có biên bản chính thức. Các bác sự sẽ chém gió tung trời, rồi đưa ra đủ các loại thông tin làm nhiễu tư duy của người bị điều tra. Vì lúc này những người bị triệu tập còn đang hoang mang vì bị công an giữ, xong thì cũng không có biên bản làm việc chính thức nên sự cũng không phải dè chừng các thông tin đưa ra.

    Bởi vậy, mặc dù có hốt hoảng, nhưng mình vẫn không tin tưởng việc Kiều chết là sự thực, có điều, để công an thành phố phải nhúng tay vào điều tra thì chắc hẳn vụ việc của Kiều cũng rất phức tạp. Mà bọn sự này thì éo từ thủ đoạn nào để làm tiền cả, mình mà không cẩn thận là nó đẩy mình vào vũng nước đục để cò quay ngay.

    Nghĩ thế, nên mình cũng không dại khai tuốt tuồn tuột cho sự, mình chỉ tóm tắt đơn giản là: Kiều có thuê công ty mình tư vấn pháp lý liên quan đến tranh chấp đòi nợ với cái Uyên.

    Tất nhiên là sự không tin, sự xoáy ngay vào việc: Tại sao mình lại xuất hiện ở nhà lão Quảng, trong khi, về mặt pháp lý, thì cái nhà đó giờ chỉ là tranh chấp giữa cái Hà và lão Quảng thôi. Không còn liên quan gì đến Kiều nữa.

    Cái này thì mình cũng lường trước được nên trả lời luôn là: Do cái nhà đó trước là của Kiều, Giờ Kiều đã sang tên cho Hà rồi mà lão Quảng lại đến gây sự, nên Kiều nhờ mình qua giải quyết.

    Sự nghe xong thì vẫn éo tin, cứ hỏi đi hỏi lại về quan hệ của mình với Kiều, Hải với Hà và với lão Quảng.

    Mình ngoài miệng thì vẫn nhất nhất trả lời như vậy, nhưng trong đầu thấy nghi nghi: Tại sao Sự không hỏi han gì đến Vân. Sự không biết vụ việc này liên quan đến Vân, Hay Sự do Vân đứng đằng sau giật dây, hay Sự đang cố tình đánh lạc hướng sự chú ý của mình.

    Dù thế nào đi nữa thì rõ ràng vụ việc này liên quan mật thiết đến cái nhà của lão Quảng. Mà đã liên quan đến cái nhà này thì theo như Kiều nói, động đến là ty tỷ cái sai và rắc rối kéo theo. Nhưng đó đều là những việc xảy ra trước khi mình tham gia vào vụ việc này, mình vẫn tự tin là mình không dính dáng gì đến cả.

    Nói thực là tư lúc bị sự điệu lên đây ngồi, trong đầu mình éo nghĩ đến sự an nguy của bố con thằng nào hết. Quan trọng là mình phải an toàn trước đã. Làm cái nghề luật sư này, nếu cứ đa mang với đèo bòng thì chỉ tổ chết chùm thôi. Tất nhiên, khi mình đã chắc chắn an toàn rồi, thì tùy từng hoàn cảnh, lúc đó mới nghĩ đến việc hành hiệp trượng nghĩa, làm anh hùng cứu mỹ nhân hay không. Mình sống trước giờ, lấy câu "Nhân bất vị kỷ, thiên tru địa diệt" làm kim chỉ nam. Nhất là sau những rắc rối trong vụ KVGBL, mình càng thận trọng hơn khi dinh dáng đến những vụ việc có "mùi".

    Với lại.. giờ có một thân một mình, giả sử có sa chân thì làm gì còn ai vì mình mà bất chấp tính mạng như trước nữa..

    Trờ lại câu chuyện giữa mình với sự, càng nói chuyện mình càng đoán việc sự sờ tới mình không liên quan đến cái chết của Kiều, hoặc chưa chắc Kiều đã chết.

    Tai sao mình lại nói vậy, bởi lẽ, thông thường, nếu điều tra về cái chết của một người, sự sẽ hỏi theo mô tuýp kiểu: "Lúc xxx giờ ngày yyy anh đang làm gì ở đâu" rồi thì "Anh có mâu thuẫn hay thù oán gì với Kiều không".. Đằng này, ngoại trừ việc thông báo cho mình biết là Kiều tèo con mèo, Sự chả đả động gì đến cái chết đấy nữa, mà chỉ xoáy sâu vào ngôi nhà của lão Quảng.

    Chả hiểu, cũng có thể mình không nắm rõ được nghiệp vụ của các chú sự nên mới đoán linh tinh thế thôi.

    Sau khi hỏi han các kiểu mà không thấy mình cung cấp thêm thông tin gì thì đồng chí sự cho mình về kèm theo lời nhắc: "Tạm thời cậu đừng đi khỏi nơi cư trú, có gì tớ còn nhờ cậu hỗ trợ".

    Mình thờ phào một cái, không nghĩ là mấy chú sự này lại nhẹ nhàng như thế, khác hẳn với các bạn sự trong vụ KVGBL. Chắc có lẽ ở ngoài thủ đô nên các bạn sự ấy văn minh hơn chăng. (Cái này cũng không đúng, bởi mình đã có mấy thân chủ lên làm việc với sự thiền quang và đã quay về với nội thương trầm trọng rồi). Nếu không phải vậy thì chắc là do số mình may mắn rồi..

    Vừa ra khỏi số 7 Thiền Quang, việc đầu tiên mình làm là mua 1 cái sim rác, và 1 cái điện thoại cục gạch gọi vào số của Kiều. Điện thoại đổ chuông nhưng không ai nhấc máy, làm mình lo lắng và nghi ngờ.

    Xong mình bẻ sim rồi phi đến nhà Kiều. Đến nơi thì thấy tòa chung cư không có gì bất thường. Mình tiếp tục gửi xe và bấm thang máy lên nhà Kiều. Đoạn này có một số bạn sẽ hỏi là tại sao mình phải cẩn thận mua sim rác để gọi điện, trong khi lại liều lĩnh phi thẳng lên nhà Kiều.

    Mình xin giải thich là lúc đó mình nghĩ việc điện thoại của Kiều và điện thoại của mình bị theo dõi là điều tất yếu. Việc mình gọi cho Kiều bằng sdt của mình chắc chắn sẽ bị sự phát hiện và lưu lại làm chứng cứ để lôi mình xuống bùn (trong trường hợp Kiều tèo thật, hoặc Kiều đang dính vào vụ việc nào đó). Gọi bằng sim rác an toàn hơn chút.

    Còn việc mình phi thẳng lên nhà Kiều thì do lúc đó mình tính, chắc hẳn sự đang theo dõi ở nhà Kiều, thậm chí có cả sự theo dõi mình. Vì vậy, phản ứng của mình phải giống người bình thường. Người bình thường khi được thông báo là Kiều tèo con mèo thì nếu không phải hung thủ, chắc chắn sẽ chạy đến nhà Kiều để rõ thực hư.

    Mình mà không lý gì đến Kiều, chui về nhà ngủ ngay thì càng khiến Sự nghi ngờ.

    * * *

    Lại nói, khi mình lên đến nhà Kiều thì vẫn thấy im ắng như thường lệ, có điều trước cửa nhà Kiều có dán niêm phong của bên cơ quan điều tra.

    Như vậy là chắc chắn Kiều có dính phốt rồi, nhưng không biết là có thật là tèo con mèo hay không thôi. Mình ngồi ở trước cửa nhà Kiều, đợi mấy đồng chí sống ở đây đi qua

    Hỏi xem có ai biết về vụ việc không. Cơ mà hỏi đồng chí nào cũng ngớ ra nói không biết có chuyện gì, cả đến việc công an đến đây các đồng chí ấy không biết. Thậm chí cũng chỉ có 1 đồng chí là biết người sống trong nhà tên là Kiều. Những đồng chí kia chả biết gì cả.

    Haizzz, Xã hội phát triển, tình người phai nhạt. Hàng xóm láng giềng mà cũng không biết tên..

    Hỏi han một hồi thấy chả có thêm thông tin gì, mình đành lóc cóc đi về. Trên đường về mình mua thêm 1 cái sim rác nữa để gọi cho Vân nhưng chỉ thấy thuê bao. Làm mình càng thêm hoang mang và nghi ngờ.

    Từ lúc gặp Kiều đến giờ, mình cũng chỉ biết Kiều, chồng Kiều là Hải và Vân. Giờ xảy ra chuyện, không liên lạc được với ai làm mình như đi trong đường hầm tối đen. Chả biết phải làm sao.

    Về đến nhà rồi, mình ngồi suy tính lại, lắm lúc nghĩ hay cứ để kệ đấy muốn đến đâu thì đến. Tiền giờ mình cầm rồi, Kiều và Vân mất tích, mình không phải làm gì nữa thì càng tốt chứ sao.

    Nhưng mình gạt ngay suy nghĩ đấy đi. Bởi dù sao mình cũng đã dính vào vụ việc này rồi, các đồng chí sự cũng đã chú ý đến mình. Nếu mình cứ án binh bất động, mù tịt thông tin thì rất dễ bị các đồng chí ấy quay quắt. Mất tiền là chuyện nhỏ, không khéo mất luôn nghiệp, thậm chí.. vào tù ra tội chứ chả chơi.

    Bởi thế mình lại phải vắt óc suy nghĩ xem làm thến nào để biết thông tin về vụ việc này. Giờ còn 2 hướng.

    Một là nhờ bạn làm trong ngành hỏi dò về vụ việc này. Hai là tìm lão Quảng và cái Hà để moi thông tin.

    Cái hướng đầu tiên thì thực sự mình chưa đến lúc cấp thiết mình không muốn làm. Toàn là mối quan hệ công việc. Mình đã nhờ vả là coi như mang ơn người ta, mà tính mình thì không muốn chịu ơn ai cả. Với lại, nếu đúng vụ này là trọng án, mà lại trong quá trình điều tra thì khả năng lộ thông tin ra là rất khó. Vì như mình nói, mqh của mình toàn là công việc. Anh em có thể giúp đỡ nhau thủ tục giấy tờ, nhưng đã động đến quyền lợi sát sườn là thành người dưng ngay.

    Lúc đó mình nhớ đến Thư nhiều. Vì chỉ có mối quan hệ kiểu thân tình, hoặc quan hệ cấp trên cấp chỉ đạo xuống cấp dưới của gia đình Thư thì mới có cơ may tiếp cận thông tin vụ việc này. Nhưng lúc này, bảo mình gọi điện nhờ Thư thì thà chặt đầu mình cho xong.. "Kẻ sỹ khả sát bất khả nhục."..

    Vậy là chỉ còn có cách tiếp cận thông tin thông qua lão Quảng và cái Hà. Nghĩ đến ngồi nhà của lão Quảng. (Mà bây giờ 4 ku đa cấp đã biến nó thành cái chuồng lợn) mình cũng hơi ngao ngán. Nhưng cũng chả còn cách nào khác, phải đi thôi.

    Trên đường đi mình đã tính toán đủ thứ để làm sao thuyết phục được Quảng với Hà cung cấp thông tin. Nhưng khi đến nhà lão Quảng, giấy niêm phong to uỵch dán ở trước cửa làm mình chưng hửng.

    Sao đột nhiên tất cả những người liên quan đến vụ việc này đều biến mất vậy. Dường như còn mỗi mình mình chạy lăng quăng ở ngoài này thôi sao.

    Giờ thông tin của lão Quảng không biết, em Hà cũng không biết. Mình biết phải làm sao.

    Mình tiu nghỉu lếch thếch mò về nhà.

    Đúng lúc bế tắc thì có tin nhắn đến từ một số lạ: "Muốn biết thông tin thì đến số.. đường Lạc Long Quân".
     
    Chỉnh sửa cuối: 25 Tháng bảy 2021
Từ Khóa: