Truyện VOZ Hoa vàng thuở ấy - Magicdesigner

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi keobonbon26, 10 Tháng hai 2021.

  1. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    HOA VÀNG THUỞ ẤY

    Tác giả: Magicdesigner

    Vừa đúng 10 mùa hạ đi qua khi tôi kết thúc đời học sinh của mình. Lưu bút có, thư tình cả gửi và nhận đầy 1 hộc tủ, ký ức, kỷ niệm.. Đôi khi ùa về tràn ngập, len lỏi sâu vào từng thớ thịt..

    Lắm lúc đi nhậu với tụi bạn thân cấp 3, chúng nó vẫn thường nói tôi hãy viết về những điều quá đổi tuyệt vời mà tôi cùng bọn nó đã 1 lần chìm đắm..

    Hơn 1 lần đặt bút, hơn chục lần tưởng tượng, hơn trăm lần nghĩ đến và nhớ về. Đến hôm nay, nhìn đứa em sinh năm 2000 làm lễ tri ân về khóc đỏ hoe khóe mắt, tôi chợt nhận ra, 9x đời cuối cùng đã không còn là học sinh nữa.. Và tôi quyết định đặt bút..

    Không hướng tới viết 1 cái gì đó thật cao xa, lung linh và rực rỡ. Chỉ cốt mong sao mỗi khi đọc lại, từng dòng ký ức được hiện lên, nguyên vẹn hơn, đậm nét hơn..

    Mình chỉ sưu tầm lại truyện, không phải tác giả. Anh chị em kéo xuống bên dưới để đọc nhé!
     
    Chỉnh sửa cuối: 4 Tháng ba 2021
  2. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 1: Mùa hạ đầu tiên

    Nếu nói "yêu" theo 1 cách đơn giản kiểu như bạn dành tình cảm cho ai đó thật nhiều và người đó không phải là người thân trong gia đình, tôi dám chắc tôi đã biết yêu từ rất sớm, chính xác là năm lớp.. 1. Thật đấy, ếu đùa đâu!

    Hồi đó tôi ngồi gần 1 con bé tên Trinh, thật ra, với tôi lúc đó (tôi của lúc đó đấy nhé) thì con bé này chẳng có gì là xinh xắn hay đáng yêu. Chỉ đơn giản nhìn nó cứ ngồ ngộ và thu hút thế nào đó không giải thích được.

    Nó ngồi ngay trước mặt tôi. Không hiểu gia đình nghĩ gì mà ai đời con gái lại đi cắt tóc ngắn đến nỗi ngắn hơn cả 1 thằng con trai là tôi đây. Ngộ thật! Và với 1 thằng bé thích tìm hiểu mọi thứ ở cái thế giới nó mới tới chưa đầy 7 năm này thì nó thích cái ngộ đó, đại ý là nó thích con bé đó!

    Năm lớp 1, bọn con trai vốn thích các môn "thể thao" năng động, có tính cạnh tranh, ganh đua cao. Trong số vô vàn những trò chơi của tuổi thơ, đuổi bắt hay trận giả là những ví dụ điển hình. Chơi mấy trò kiểu vậy thì phải biết bay, chí ít phải bay được từ bàn này qua bàn khác. Thành ra cứ sau mỗi giờ giải lao, bàn nào bàn nấy đầy những dấu chân của các thành phần không ưa hòa bình khu vực ấy. Riết rồi quen, bàn nào cũng vậy nên chẳng thấy đứa nào cự cãi về việc thằng chết bầm nào vừa in nguyên dấu chân Holywood lên bàn mình, vô giờ học là hì hục lau bàn lau ghế xoẹt xoẹt vài cái rồi ngồi.

    Tôi cũng vậy. Nhưng tôi thích cái con bé ngồ ngộ kia nữa nên lau bàn tôi xong thì nhân lúc nó ra chơi chưa vô, tôi len lén lau luôn phần bàn của nó, bỏ qua ánh mắt ngạc nhiên của vài đứa thấy cái sự lạ này. Đến khi ù té chạy vô sau tiếng trống vừa đánh, thoạt đầu, nó hơi sửng sốt nhìn bàn mình sạch bóng, rồi nó liếc xuống nhìn tôi, tôi cũng chẳng ngại gì nhìn lại nó ra điều "nhìn gì ế bạn?" Tôi bẩm sinh có khả năng tạm gọi là "tinh tế", hiểu được người khác khá nhanh nên tôi biết làm thế nào để khỏi bị nghi ngờ, giống như binh pháp Tôn Tử có nói "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". À, thật ra thì nhiều lúc cái khả năng bẩm sinh đó nó cũng đột ngột lặn đâu mất tăm khi tôi muốn triệu hồi lên. Nhưng cái đó là sau này, bây giờ tôi giả nai cứ gọi là số 1.

    Hồi đó vốn ngốc xít nên "yêu" nhưng chỉ biết nhìn nhìn nó rồi tự nhe răng ra cười. Lắm lúc tranh thủ lau giúp nó cái bàn khi nó chưa kịp vô lớp hoặc đến phiên nó trực nhật thì cố gắng đi sớm hơn giúp nó lau bảng, quét lớp.. Cũng có khi điên điên lên cứ muốn véo lưng hay kéo áo chọc cho nó tức để gây sự chú ý, vậy xong là tự cảm thấy cứ như được "yêu" lại rồi, và ngồi tự phởn 1 mình như thằng tự kỷ.. Kinh thật!

    Mùa hạ đầu tiên trong đời học sinh của tôi đã kết thúc với những cái "kinh thật" đó.

    Lên năm lớp 2, học thêm với nó 1 kỳ nữa. Nó vẫn vậy. Tóc cắt ngắn phô ra cái gáy trắng ngần. Chỉ được thêm chút là ngồi gần nên "hơi bị" thân hơn, đôi khi cũng hay tám chuyện, chia sẻ bánh kẹo với nhau, rồi cùng nhau làm 1 bài toán, tiếng Việt.

    Đến hết học kỳ I, ba mẹ tôi vì bận việc gia đình nhiều hơn, không có thời gian đón tôi buổi trưa rồi chiều chở lại đến trường để đi học nữa nên chuyển tôi qua học bán trú luôn, nghĩa là từ 7h sáng đến 4h30 chiều mới về. Thế là tôi chuyển từ lớp 2/1 qua lớp 2/5.

    Vừa hết tiết 3, mẹ tôi vô nói gì đó với cô Thanh rồi cô đứng trên kia gọi xuống "em V dọn dẹp sách vở vào cặp đi theo phụ huynh chuyển lớp". Tôi nghe xong ngớ người mất một lúc, sau đó thu dọn đồ đạc cho vào cặp và lẽo đẽo theo mẹ sau khi liếc nhìn em ấy 1 cái hơi luyến tiếc..

    Chia tay "mối tình đầu", em nó cũng chẳng buồn theo tiễn tôi 1 cách bịn rịn mà cứ vô tư ngồi nói chuyện với con bé bên cạnh sau khi gật đầu nhìn tôi cười một cái. Chỉ có thằng Ánh (tôi nhớ nhớ tên của thằng ngồi bên tôi lúc đó vì sau này chẳng bao giờ tôi có dịp gặp lại nó nữa) là chạy theo phía sau tôi í ới "mày nhớ trả tao cuốn Đoremon đấy". Tôi ậm ừ cho có rồi đi thẳng.
     
  3. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 2: Hương Quỳnh năm cũ.

    Lớp 2/5 sau này là 3, 4, rồi 5/5, tôi lại để ý 1 con nhỏ khác. Chắc đọc tới đây các bác sẽ nghĩ "cái thằng này sao mê gái sớm thế". Ấy, thói xấu thì tôi có cũng nhiều nhưng riêng vấn đề này tôi nghĩ chắc cũng không đến nỗi bị chê. Yêu thích cái đẹp là chân lý cuộc sống của tất cả mọi người trên thế gian này, và thích 1 đứa con gái đẹp là một chân lý khác của những thằng con trai. Nghĩa là tôi cũng giống như mọi đứa con trai khác mà thôi - MÊ GÁI!

    Em nó tên Quỳnh, Như Quỳnh, em này thì khác em Trinh kia. Không có ngồ ngộ nữa mà tôi công nhận luôn là em nó đẹp thật. Tất nhiên nhất cái lớp đó. Và giả như em ấy ở vị trí thứ nhất với số điểm 100 thì ở vị trí thứ 2 tôi nghĩ chắc chỉ tầm 80 81 là cùng, dù trong lớp có em Mỹ Hạnh và Thủy Tiên cũng đầy mê hoặc. Ôi cái sự đời, ngay từ lúc còn nhỏ em ấy đã trở thành trung tâm của sự chú ý rồi huống hồ sau này lớn lên, dậy thì thành công và phát mã ra có làm khổ con nhà người ta không cơ chứ. Haizzzz

    Tôi lúc đó lại là một thằng con trai rất chi bình thường. Bình thường từ ngoại hình, học vấn cho đến thể thao, ca múa nhạc, thậm chí tán ảnh, bắn bi, đuổi bắt.. tất tần tật. Kiểu như nếu thả tôi vào 1 mớ con trai thì cũng chẳng ai nhận ra ngay được nếu cố tình tìm kiếm, vì bản thân cơ bản chẳng có gì nổi bật lên trong mớ đó. Và vì cái bình thường đó nên em Như Quỳnh được tôi lấy ra để làm.. "động lực học tập" chứ chả dám mơ tưởng thích thú gì hết. Cái này gọi là biết tự lượng sức mình. Bây giờ ngẫm lại thấy hồi đó tôi tự ti value.

    Nhưng số phận là thứ mà những con người bình thường như chúng ta chẳng bao giờ biết trước được. Tôi cứ ngồi ngắm em ấy để lấy làm "động lực học tập" được đâu một năm rưỡi thì năm sau, năm lớp 4, ma xui quỷ khiến thế nào, cô chủ nhiệm đổi em ấy qua ngồi ngay bên cạnh tôi. Thế nên bây giờ tôi mới có cái để kể tiếp cho các bạn nghe ra đây.

    Chuyện là khi em ấy đem cặp xuống ngồi vào bàn tôi thì ngay lập tức lôi từ trong cặp ra viên phấn và cây thước. Cây thước em ấy dùng để đo phần bàn của ẻm, đúng 60cm rồi kẻ một đường thẳng như băng kèm lời nói "phần ai nấy ngồi, cấm có được lấn, lấn qua 3 véo."

    Ôi đệch.. 4 năm mài ghế nhà trường tôi mới gặp trường hợp này lần đầu. Hóa ra em ấy cũng chẳng phải một vừa hai phải gì cho lắm. Mặc dù ngồi địa em ấy gần 2 năm trời nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng đằng sau nét dễ thương có phần quý phái và ma mị đó thì em ấy lại có thể làm thế này đối với tôi. Haiz, nghĩ đến đó tôi lắc đầu thở dài và "uhm" nhẹ một cái rồi quay đi, cố gắng "sống sao cho vừa" lòng người ta vậy.

    Tôi viết bài cũng e dè khuỷu tay lấn sang, để cặp cũng sợ phạm biên giới, lật sách cũng sợ vi phạm lãnh thổ. Nhưng cố mấy cũng có lúc sơ ý. Giờ mỹ thuật, trong lúc tôi đang hí hoáy vẽ vẽ tô tô, vừa đặt cây bút chì màu này xuống để cầm cây khác lên tiếp tục mảng màu còn dang dở thì cây chì màu kia như muốn thách thức ông chủ nhỏ của nó, rồi nó từ từ, nhẹ nhàng, rón rén lăn qua bên kia biên giới.

    Óa, á, ứ.. Tôi hét lên mấy tiếng liên tục khi cảm giác đau điếng ở hông rồi hoảng hốt thấy cả lớp, kể cả giáo viên đang trân trân nhìn mình như sinh vật lạ vừa từ hành tinh khác xuống. Định hình lại, nhìn lên bàn tôi mới hiểu rõ nguyên nhân, với tay qua lấy cây chì màu lại rồi đưa tay xoa xoa vùng eo nhủ thầm, con gái gì mà cứ như bà la sát.

    Chỉ vậy thôi. Tôi cũng chẳng mặt nhăn mày nhó trách cứ gì em ấy vì từ lúc còn rất nhỏ, ba tôi đã dạy tôi rằng, con gái sinh ra luôn yếu đuối hơn con trai nên họ cần sự che chở của những người đàn ông như chúng ta. Thật ra tôi vào lúc đó chẳng dám che chở ai cho cam, chỉ đơn giản là không thể ăn hiếp người yếu hơn mình được, huống hồ là một mỹ nhân như em..
     
  4. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 3: Xóa nhòa biên giới

    Những ngày sau đó tôi luôn cố gắng giữ khoảng cách mà em ấy đã đặt ra cho 2 đứa trong suốt hơn gần một tháng đầu năm học. Thấy tôi không có ý gì muốn xâm phạm lãnh thổ nên em ấy dần dần mất đi hứng thú và nhuệ khí ngút trời ban đầu, mỗi bữa đi học cũng thôi cố gắng tô đậm hơn lằn ranh biên giới ấy. Để rồi, theo thời gian, nó cứ mờ dần, mờ dần cho đến một ngày đẹp trời, thật ra tôi không nhớ hôm ấy mưa nắng thế nào, chỉ chắc chắn rằng đối với tôi, đó thật là một ngày trời rất đẹp.

    Chuyện là trong lúc cúi xuống nhặt lại cục tẩy, tôi vô tình thấy chiếc cặp màu hồng dễ thương của em ngả hẳn qua bên cái lằn ranh mà em đã kẻ. Thật ra tôi cũng không để ý sau khi em ấy đưa ra cái ranh giới giữa hai đứa đã có khi nào em ấy vi phạm cái ranh giới kia chưa, vì cơ bản tôi không quan tâm đến vấn đề này lắm. Chỉ là hôm nay tôi thấy hơi lạ khi em ấy gần như cố tình để chiếc cặp của em lấp lên cái khoảng cách của 2 đứa. Không hiểu sao lúc đó, có lẽ là sự tò mò, tôi nói nhỏ cho em vừa đủ nghe "Quỳnh ơi, cặp của Quỳnh, có sợ dính phấn bị bẩn đi không?" Nghe tôi hỏi em ấy nhướng mắt lên, nhìn về cái cặp, rồi lại đảo mắt nhìn tôi một cách đầy ngạc nhiên, sau đó em ấy để nguyên cặp như vậy, không nói gì, tiếp tục nhìn lên bảng. Tôi cũng chả hiểu mô tê gì nên quay qua giả vờ chú tâm vào cuốn sách trước mặt. "

    Giờ ra chơi hôm đó, lúc tôi đang chuẩn bị chạy ra bắn bi với mấy đứa bạn thì nghe giọng nói thỏ thẻ sau lưng:

    - V nè..

    - Hửm. Tôi quay lại.

    - Quỳnh.. xin lỗi..

    - Ủa, chuyện gì Quỳnh? Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.

    * * * Hôm trước.. hôm trước Quỳnh véo V một cái đau điếng đó.. Giọng em cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi lặng hẳn.

    Tôi như chợt hiểu vấn đề – À, có gì đâu. Hihi. – Rồi tót ra ngoài cửa lớp với niềm tin mãnh liệt rằng cái đường biên giới kia ngày mai sẽ không còn hiện diện giữa 2 đứa nữa. Sẽ không còn nữa, không còn nữa..

    Thật sự mà nói, với tôi lúc đó, lời xin lỗi thỏ thẻ và đầy thành ý của em giống như vừa tưới vào một chồi cây xanh mơn mởn vốn có lẻ đã ngủ quên bỗng nhiên tỉnh giấc và vươn vai một cách mạnh mẽ đón lấy những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới. Tôi vốn rất thích em ấy, thích ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng có lẽ vì em ấy quá đẹp và cũng vì tôi chân ướt chân ráo vào lớp mới nên cũng chẳng dám làm gì hơn ngoài việc lâu lâu ngắm nhìn và lặng lẽ lưu vào bộ nhớ. Để rồi những lúc thấy khó khăn trong bài vở thì lại lôi đoạn đó ra, chiếu lên trước mắt mà tự nhủ" học giỏi người ta mới nể ku ơi ".

    Vậy đó, vậy là suốt năm lớp 4 và lớp 5 lúc ấy tôi có một cô bạn xinh xắn ngồi kế bên, thân nhau một cách lạ lùng đầy tình cảm. Để rồi sau này, khi tôi nhận ra con người em và cái lằn ranh kia khác nhau đến một trời một vực, em vốn hòa đồng, hay đồng cảm với mọi người thì tại sao ngay khi đến ngồi bên cạnh tôi lại hùng hổ đưa ra chính sách ngoại giao kiểu bế quan tỏa cảng như thế?

    " Quỳnh tưởng con trai đứa nào cũng giống nhau.. Thằng Khánh ngồi bên cạnh Quỳnh hay thúc tay Quỳnh lúc đang viết bài, lại còn tự tiện lấy đồ trong cặp Quỳnh nữa, nên Q.."
     
  5. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 4 Những người quen xa lạ

    Rồi năm học cuối cùng thời tiểu học cũng kết thúc. Nếu các bạn đã từng trải qua khoảng thời gian êm đềm và thinh thích một ai đó như tôi thì có lẽ, các bạn cũng hiểu chúng ta còn quá nhỏ để những nốt thăng trong cảm xúc đầy hồn nhiên, thơ trẻ lúc đó trở thành những nốt thăng đầy mãnh liệt, mang tính lan tỏa cũng như lay động. Vì cơ bản, trái tim của một đứa bé lớp 5 chưa bao giờ được trải qua những lớp học về tình cảm một cách đầy đủ và trọn vẹn.

    Nó chỉ đơn giản như chiếc kẹo ngọt ta trao hay nhận từ ai đó, thích thú, phấn chấn, vui vẻ.. rồi thân thiết. Hoặc cảm giác so sánh nhiều ít trong tình cảm, đứa này hơn tình bạn một chút, đứa kia thua tình bạn một chút. Cũng có thể đơn giản hơn là những rung rinh khi múa hát tập thể phải nắm tay một đứa con gái, và mình thích nắm tay bé này hơn bé kia..

    Chính vì thế nên trong buổi liên hoan lớp, cũng là buổi gặp mặt cuối cùng, tôi với em vẫn vô tư cười đùa, ăn uống, vui chơi.. Để đến khi buổi liên hoan kết thúc, ba tôi đến đón, trong lòng tôi mới chợt dâng lên một cảm xúc gì đó như tiếc nuối. Tiếc nuối vì ngày mai tôi sẽ không còn được ngồi bên một người con gái dễ thương như em nữa, tiếc nuối vì nụ cười hồn nhiên và thân thiện kia sẽ không còn bên tôi ngày 8 giờ đồng hồ nữa, tiếc nuối vì sẽ không còn nghe giọng thỏ thẻ ôn bài bên cạnh thánh thót ngân vang nữa..

    Và.. chắc có lẽ em cũng vậy.. Phải không em?

    * * *

    Bước vào cấp 2, ngay buổi đầu tiên đi xếp lớp tôi đã vô cùng hồi hộp và lo lắng. Hồi hộp vì hồi cấp một nhà tôi ở dưới CL nên học trường NQ, còn bây giờ nhà tôi chuyển lên HC. Hầu hết những đứa bạn của tôi đều theo học trường cấp 2 TQC, còn tôi thì lại học trường HT. Tôi hồi hộp mong muốn trong lớp sẽ có ít nhất một đứa nào đó tôi quen và đặc biệt là được gặp lại em, một niềm hi vọng to lớn của tôi vào lúc đó. Còn lo lắng thì các bạn có thể hiểu. Mười một tuổi, bước chân vào một môi trường hoàn toàn mới với tất cả những người bạn mới, hẳn, sẽ hụt hẫng và buồn lắm.

    Mọi chuyện đúng như tôi suy nghĩ, trong lớp không hề có một người bạn nào mà tôi quen trước đó, hơn thế nữa, vì trước khi nhập học ba tôi có đăng ký cho tôi thi vào đội bồi dưỡng toán của trường, tôi múa may thế nào lại đứng thứ 3 trong danh sách 20 đứa được chọn nên vào luôn lớp chuyên. Điều này ứng vào cái tôi còn lo lắng hơn - lớp học càng giỏi thì càng ít con gái đẹp. Lo lắng lắm ấy! Động lực không có thì học hành gì được nữa. Sĩ khí không lên thì làm sao mà ra trận.

    Ấy là tôi nói vậy chứ cho ăn gan hùm tôi cũng không dám lơ là nếu không muốn ba tôi cho một đống lươn vào mông. Thuở ấy, cái thời tôi còn học cấp 2, nếu không có ba tôi chăm lo kỹ càng, kiểm tra học hành đầy đủ thì chắc tôi cũng trở thành thành phần cá biệt của trường vì bản tính vốn ương bướng và ham chơi. Chứ không thể nào có một thằng V đủ trình độ để đánh nam dẹp bắc, bá chủ cả một vùng trời cấp 3 sau này.

    Hai năm học đầu tiên thời cấp 2 của tôi trôi qua khá lặng lẽ và tẻ nhạt. Ôi cái lớp gì đứa nào cũng vục mặt vào học, chả biết trời trăng mây gió ăn chơi đàn hát gì cả. Học tầm tôi chỉ đứng thứ 9 trong lớp.

    Top 3 đứa giỏi nhất lớp cũng là top 3 đứa giỏi nhất khối với tổng phẩy lần lượt 9.9, 9.8 và 9.8. Mấy đứa vị thứ cao hơn tôi cũng bá đạo không kém. Riêng tôi vốn cũng chẳng chăm chỉ gì mấy nhưng bị ba kèm cặp ghê quá nên cũng lẹt đẹt lên top.

    Đến năm lớp 8 bọn tôi phải học thêm một môn tự nhiên nữa là Hóa. Nghe đâu môn này khá khó nhằn nên ba tôi cho đi học thêm ở nhà một người cô trước đây chị tôi đã từng học và trở thành học sinh chuyên hóa sau này.

    Lớp bọn tôi thời đó khá ít đi học thêm. Ngoài giờ học chính khóa chủ yếu là tự học. Ai lo lắng cho con quá hoặc đi làm nhiều không có thời gian chăm sóc chuyện học hành của con thì gửi nó cho thầy cô quen biết kèm cặp.

    Tôi lúc đó vì nhà gần một cô giáo dạy toán rất giỏi, phần lại là thành viên của tuyển toán nên ba tôi cho học kèm toán từ năm lớp 6, nhờ vậy mà khi học thêm môn thứ 2 tôi cũng không lấy gì làm bỡ ngỡ.. Và định mệnh đời tôi bắt đầu chuyển biến từ đây..
     
  6. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 5 Tóc em đuôi gà

    Sau khi đã nhét đầy vào đầu 5 tiết học chính khóa ở trường, lê những bước chân mệt mỏi đi bộ tầm 800m thì đến lớp học thêm. Vì là buổi đầu tiên nên thấy đứa nào đứa nấy đều tỏ vẻ e dè và úy kị. Ngoại trừ vài cặp, có lẽ rủ nhau đi học chung nên đang trò chuyện có phần tự nhiên hơn.

    Như thường lệ, tôi quẳng cặp vào bàn cuối rồi ngồi xuống bắt đầu quan sát. Mà cũng lạ là khi tôi vừa bước vào lớp, hàng đám con gái cứ nhìn tôi xì xào về điều gì đó nghe loáng thoáng kiểu như "thằng V cũng học ở đây kìa".. Tôi học ở đây thì sao, ảnh hưởng gì đến ai?

    Đang loay hoay với mớ suy nghĩ vớ vẩn 2 4 6 thì Toán, 3 5 7 thì Hóa, vậy là toi mất những trận banh đầy gió và cát trên sân thể thao quận.. Tôi nghe tiếng ồn ào bên ngoài rồi một nhóm khoảng 4 5 đứa con gái vừa đi vào lớp vừa rôm rả trò chuyện. Chắc một nhóm bạn rủ nhau đi học thêm, vừa nghĩ vừa đưa mắt quan sát, tôi bỗng cứng đơ trước cô gái đi cuối cùng của nhóm - quần jean, áo thun trắng khoát thêm chiếc áo gió ngắn tay màu hồng bên ngoài, tóc đuôi gà buộc cao lên sau gáy, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đen tuyền tinh nghịch.. Nhìn đến đây tôi chợt nhận ra đôi mắt đó cũng đang chăm chăm quan sát tôi với ánh nhìn như xuyên thấu người đối diện, có lẽ cô bạn đang thắc mắc "ông là ai tự nhiên nhìn tôi dữ vậy", điều này làm tôi bối rối vội quay mặt đi hướng khác.

    Buổi học đầu tiên của ngày hôm đó trong tôi là hình ảnh gần như choáng ngợp của cô bé đó. Cá tính, xinh xắn, vui tươi, hồn nhiên, đầy ma lực thu hút.. Phải chăng chính cô gái này đã làm cho tôi mãi về sau, dù cố gắng hơn bao nhiêu đi nữa vẫn không thể nào giỏi lên được ở môn này, chỉ biết cố gắng lấy trình toán lý thượng thừa bù đắp cho trung bình 3 môn được trên 9 chấm.

    Sau hôm đó tôi bắt đầu tìm hiểu thông tin về em thì biết được em tên Trâm, lớp trưởng lớp 8/6, hết. Bởi khi biết thông tin về tên tuổi cũng như địa chỉ, tôi chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa. Hồi đó, nói về việc tán tỉnh một đứa con gái đối với tôi cũng giống như bắt tôi suy nghĩ về việc cứu thế giới thoát khỏi cảnh tận thế, hai thứ đều có một điểm chung đơn giản, đó là những điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới.

    Vậy là gần tháng sau đó tôi đến lớp học hóa mà trong tâm khảm cứ lơ ngơ tơ tưởng về cô bạn này, lòng chỉ thầm ước gì được một lần nói chuyện với em nhưng thấy sao xa vời quá thể..

    Ấy vậy mà thánh nhân vốn đãi kẻ khù khờ. Vào một ngày đầu tháng 10, chắc chắn hôm đó cũng là một ngày đẹp trời không kém lúc tôi còn học lớp 4, trong lúc đang lơ ngơ đi bộ dưới cái nắng chiều đã có phần hanh hao thì một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau "ông quá giang không, lên xe tui chở".

    Tôi quay lại, phải mất đến 10s sững sờ vì không tin vào mắt mình khi câu nói đó xuất phát từ đôi môi khả ái của người con gái tôi thầm để ý lâu nay.

    - Sao, có lên không hay thích đi bộ nè?

    -.. Ờ, lên, lên. Nói rồi tôi ra yên sau và ngồi lên một cách ngoan ngoãn.

    - Ông lên thiệt á hả?

    - Ờ.. thì Trâm nói V lên để.. Trâm chở..

    - Ừ thì lên mà ông để con gái chở thiệt hả?

    - Ôi đệch, vui quá mất khôn luôn. - À, không, Trâm để V chở.. - Nói xong tôi cúi gằm mặt hướng về phía ghi-đông.

    Tôi lúc này giống như một đứa phê thuốc, vừa quê quê lại vừa khoái chí cứ cười mỉm mỉm cắm đầu đạp xe quên mất luôn đường vào lớp.

    - Ê ê rẽ lối này nè, ông không nhớ đường hả?

    - À, uhm, V quên mất..

    - Ôi, đường cả tuần đi tới 3 buổi mà cũng quên.

    - À.. uhm.. V..

    - Ông cứ cà lăm hoài vậy, chở tôi bộ khó thở lắm hả? Tôi nặng quá hay sao?

    - Không.. không phải, ý V là.. V quên thôi.. Tôi chẳng thể nghĩ nổi trong đầu ra câu trả lời nào có thể lấy cho mình chút ít nhuệ khí. Còn em thì cứ cười khúc khích như việc quay được tôi là niềm hứng khởi đầy thú vị mà bao lâu nay em đã vô tình bỏ sót.

    Khốn nạn thân tôi, lần đầu giáp mặt với người con gái mình thầm thương trộm nhớ đã bị quay như quay dế. Vẫn thường đọc đâu đó ở độ tuổi này, con gái thường phát triển sớm và nhanh hơn con trai nên trưởng thành hơn trong suy nghĩ cũng như tính cách.

    Phải chăng điều này đã làm cho không chỉ riêng tôi mà biết bao nhiêu cậu học trò ở vào độ tuổi đó luôn bị các cô nàng dắt mũi hay lâu lâu treo lên mà quay mòng mòng một cách không thương tiếc. Hoặc giả chăng có thể trong suy nghĩ của tôi lúc đó đã mười phần yêu mến nên khi đối diện tôi cảm thấy bối rối, còn nàng chỉ đơn giản như cho một người bạn qua giang đến lớp và có phần vô tư hơn.

    Hoặc cũng có thể chính vì tôi lúc đó bối rối lơ ngơ đến tội nên nàng chẳng ngại gì lấy luôn thế thượng phong mà bông đùa vùi dập một đời trai cho bỏ ghét..

    Tôi cũng chả biết phương án nào là chính xác, chỉ biết lúc ấy, sau khi buổi học gần kết thúc mà không một lời giảng nào đi vào tai. Đúng lúc cô Ngọc đang dạy nốt đoạn cuối của một công thức hóa học khó nhằn nào đó. Tôi thì thấp thỏm lo sợ khi hết giờ cũng mất đi cơ hội ngàn năm có một này. Chuyện là khi đưa nàng vào lớp trong tiếng xì xào của lũ bạn lớp học thêm, trong đầu tôi sau vài phút đê mê như chợt bừng tỉnh, cố vắt óc tìm mọi cách để được cùng nàng đến lớp thật tự nhiên như lúc chiều, bên cạnh đó cũng là dịp để có thể tiếp cận nàng một cách đàng hoàng vì đây gần như là cơ hội duy nhất. Với sau gần 1 giờ đồng hồ suy nghĩ, lựa chọn, cân đo đong đếm các kiểu tôi mới mạo muội viết ra một mảnh giấy, rồi lấy hết sức can đảm bình sinh của một thằng học trò lớp 8, tôi khẽ gọi con bé ngồi ngay phía trước, nhờ nó chuyền giúp mảnh giấy tới tay em. Để rồi ít phút sau đó tôi mới nhận ra đây là một trong những hành động cực kỳ ngu ngốc vào lúc này..
     
  7. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 6 Thuở Ban Đầu

    Tôi ngồi bàn cuối còn Trâm ngồi bàn đầu, cách nhau 5 dãy bàn, đường trung chuyển xa lơ xa lắc, lại qua đến 4 trạm thu phí mà tôi chưa kịp đóng phí, đứa nào cầm lấy tờ giấy cũng chầm chậm uể oải trao qua tay đứa kia, không kín đáo giùm tôi lấy 1 tí ti ông cụ..

    - Cái gì đó? Cô Ngọc hỏi đứa cuối cùng khi mảnh giấy sắp đến tay Trâm..

    - Tôi giật bắn cả mình.. Ôi đệch, chết mịa rồi..

    - Con bé kia rụt rè im lặng không dám hé môi trước vẻ mặt ngạc nhiên có phần bực bội của cô Ngọc khi giảng đến đoạn cuối mà vẫn có đứa làm việc riêng.

    - Đưa cô xem!

    Khốn nạn thân tôi, đây là câu nói mà thanh âm của nó dù chỉ đủ để cả lớp nghe nhưng tôi cứ tưởng tượng sau lưng cuồng phong bão táp đang cuồn cuộn tiến tới và vừa rồi là 1 tiếng sấm rền trời nổ ngay bên cạnh tai mình, choáng váng, chới với..

    - "Bữa sau đi học Trâm cho V quá giang đến nhà cô với nhé, đi bộ xa quá." Cô đọc lên trước cả lớp, và trong lúc tôi đang đợi nộ hỏa kình lôi giáng xuống thân mình thì cô Ngọc chỉ đơn giản nói: "Đi xa thì nhờ bạn chở cũng được, nhưng lát hết giờ rồi nói, đang trong giờ học đừng em nào làm việc riêng nữa nhé."

    Đáng ra tôi phải thờ phào nhẹ nhõm vì câu nói này, nhưng tôi chợt nhận ra, cô Ngọc chỉ là cửa ải đầu tiên mà tôi phải đối mặt. Vì có thể cô không hiểu ngụ ý của tờ giấy đó, hoặc giả có hiểu cũng không quan tâm làm gì để tiếp tục bài giảng, nhưng còn gần 20 đôi mắt đang nhìn về phía tôi và chừng đó gương mặt còn lại trong lớp biết tỏng cái ý định mà tôi đang manh nha trong mảnh giấy kia. Hơn thế nữa, khi nhìn lên thấy Trâm cũng đang cúi gằm mặt ra chiều cực kỳ xấu hổ phía trên, lòng tôi tự biết kế hoạch hơn 1 giờ đắn đo của tôi đã nát bét, nát bét như 1 tờ giấy bị xé đến cả ngàn lần.. Ôi! Thế là hết.. Tóc đuôi gà "của tôi"..

    Vậy là thứ 5 tuần đó, tôi bước ra khỏi trường rồi tiếp tục lủi thủi đi bộ đến lớp Hóa trong một tâm trạng không thể nặng nề hơn.. Phần vì đã mất đi cơ hội được tiếp cận cô bé mà tôi thầm để ý, phần lại lo lắng khi sắp nữa đây, tới lớp Hóa tôi sẽ phải đối diện với bao ánh mắt săm soi và những lời xì xào bàn tán.. Tôi không buồn nghĩ cách giải thích với bất kỳ ai vì nếu có một lời giải thích tuyệt vời nào đó tôi cũng chẳng có cơ hội để nói ra. Trong lớp Hóa tôi không không quen thân ai cả. Hoặc nếu "chớm" quen thân thì cũng hết thân rồi..

    - Ông làm gì mà mặt mày bí xị vậy, lo tôi không cho ông quá giang nữa chứ gì? Hì hì. - Giọng nói đó lại một lần nữa vang lên bên cạnh như kéo tôi ra từ vũng bùn lầy tăm tối rồi soi sáng, đưa tôi đến với ngưỡng cửa của nơi mà những thiên thần thường hay trú ngụ. Và ngay lúc này đây, với đôi mắt đen lay láy tinh nghịch, nụ cười tươi như hoa 10h giữa nắng chiều hanh hao, tóc đuôi gà nhí nhảnh đung đưa qua lại dưới tán phượng làm tôi tin rằng, bên cạnh tôi đang có một thiên thần vừa từ nơi cao xa kia xuống thật.

    - Tôi quay lại, cố kìm nén cảm xúc vui sướng đang nhảy tưng tưng trong lồng ngực, nặn ra một vẻ mặt nhăn nhó cho vừa với tình hình lúc này: Trời nắng mệt quá, Trâm đi học đó hở?

    - Oh. Chứ 5h30 vô học giờ này không đi học thì đi đâu? Chẳng lẽ đi chơi?

    - Em kê nguyên vào miệng tôi cái tủ đứng làm tôi lúng búng – vậy, vậy Trâm đi nha.. Tôi nói mà cũng không tin rằng lúc ngu lên, tôi ngu gần như vô địch.

    - Ông không quá giang hở? Trâm mở to đôi mắt vẻ ngạc nhiên khi nghe tôi.. thều thào.

    -.. Ủa.. Trâm.. Trâm không ngại hả, hôm trước.. hôm trước.. Ôi thiên linh linh địa linh linh hú 3 hồn 7 vía của thằng V mồm mép thường ngày cho nó nhập lại vào cái xác phàm đang ú ớ này giúp con.

    - Hì, ông lên xe đi.. Có gì đâu mà ngại? Trâm nói và không đợi tôi trả lời, chuyền cái ghi đông xe qua tôi rồi lui xuống yên sau.

    Tôi nắm lấy tay lái mà như nhận lấy tấm giấy thông hành cùng suy nghĩ, với tấm giấy này, tôi sẽ dễ dàng thông quan qua cánh cửa sắt đen sì nặng nề vừa mở toang cho công cuộc lên kế hoạch để tán tỉnh một ai đó. Vâng, tôi, thằng V của năm lớp 8, 13 tuổi, đã lần đầu tiên trong đời lên kế hoạch tán tỉnh một người con gái, vượt lên trên nỗi sợ hãi của cảm xúc, nỗi ngượng ngập của con tim và niềm kiêu hãnh của 1 thằng con trai lớp chuyên đi tìm cọc.
     
  8. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 7 Giữa giờ chơi, mang đến lại mang về

    Tối đó tôi về nhà, không ăn uống rề rà như mọi khi mà và đại chén cơm rồi tót lên phòng khóa cửa lại. Nếu các bạn vừa trải qua những cảm giác hân hoan kèm vui thích nhưng khó có thể thể hiện nó ra ở những chỗ đông người, thì khi bạn một mình, cảm giác bạn đang cố gắng kìm nén gần như cả ngày hôm đó sẽ được bung ra, thăng hoa đến không ngờ. Lúc đó, tôi nhảy lên giường, nằm yên lặng tận hưởng chút cảm giác lúc chiều tôi vừa trải qua, vâng, vô cùng yên lặng, như cứ sợ rằng nếu một thanh âm gì đó phát ra vào lúc này thì cái cảm xúc tôi đang tận hưởng cũng sẽ vì thế mà mất đi những ngọt ngào, những mê đắm.

    Em không hề ngại, cũng không giận tôi. Ngược lại còn nói bữa sau đi học cứ đợi ở cổng trường, em sẽ tới cho tôi quá giang. Còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ. Đầu tiên tôi chỉ xác định cố gắng tìm cơ hội để gặp gỡ, còn bây giờ, không chỉ gặp gỡ mà còn được trò chuyện cùng em mỗi khi đi học, đoạn đường tuy không dài, nhưng bước đầu tiên hoàn mỹ đến như thế thì còn gì bằng. Và trên tất cả, trải qua bao chuyện, em vẫn chẳng tỏ vè gì là ngại ngùng hay xấu hổ trước bao ánh mắt dị nghị của tụi bạn.. Khi em nó làm vậy thì hình như em nó cũng đã bật đèn xanh cho mình rồi, phải không ta?

    Nằm phởn một hồi, tôi bật dậy làm hết sạch đống bài tập hôm đó rồi ngồi tơ tưởng mình sẽ làm gì để ngỏ ý đến em. Vắt óc một lúc, tôi chợt nhận ra còn khoảng 2 tuần nữa là đến ngày 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam. Mà em đã là "phụ nữ" đâu nhỉ? Mặc kệ, cứ có dịp để tặng quà cho em là có cơ hội để thể hiện rồi.

    Ngày 20/10 năm đó là ngày mà trong nhật ký về cuộc đời mình được tôi viết ra, tôi tô một dấu son thật đỏ, thật đậm nét. Vì đây không chỉ là lần đầu tiên trong đời tôi tỏ tình đến một người con gái, mà đây còn là ngày đánh dấu cho cái sự ngu kinh điển của tôi bước sang trang mới, điều này có ảnh hưởng một cách sâu sắc đến cả quảng thời gian mà tôi học cấp 3 sau này.

    * * *

    Hôm đó tôi đến lớp thật sớm. Chuẩn bị sẵn một bông hoa hồng nhung kèm tấm thiệp được lựa chọn tỉ mĩ, tôi còn nhớ như in hình ảnh bên ngoài thiệp là một người con gái đang câu cá, còn người con trai thì lặn bên dưới đang móc trái tim vào lưỡi câu và giật giật. Bên trong thiệp được tôi nắn nót ghi duy nhất dòng chữ, một dòng chữ mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu sao thằng V của năm đó lại đủ trình độ để nghĩ ra một câu tỏ tình mà đối với cá nhân tôi là hay nhức nhối ấy: "V biết, nếu đem bông hồng nhung tặng Trâm thì có hơi đường đột, nhưng.. thật sự, nếu tặng một bông Ly hay Cẩm Chướng thì lại không đủ để thể hiện tình cảm V muốn gửi đến Trâm."

    Là thế, vâng, lãng mạn đến thế cơ đấy. Nhưng tính kỹ tính lâu rồi cày sâu cho chết lúa, tôi quên mất khi đã có tất cả thì làm sao để mang món quà này trao cho em nó.. Chẳng lẽ chạy qua lớp, gọi em ra rồi cầm một bông hồng mà trao vào tay em? Không được, chưa nói đến em ấy chứ tôi thì chắc chết vì quê mất. Vậy làm sao để tặng đây.. Hay để mai đi học thêm? Cũng không được, mai quá ngày rồi, mất hết ý nghĩa rồi, và lúc đó thì hoa cũng đã héo..

    Suy nghĩ một hồi tôi đánh liều, lát tới giờ ra chơi qua lớp gọi em ra rồi tặng vào tay em, xong chạy một mạch về lớp. Có nghĩ gì đi nữa thì cũng chả còn cách nào khác, tôi vừa tự nhủ vừa lẩm bẩm một mình. Và nếu các bạn đã hoặc đang trải qua thời học sinh của mình nhưng chưa bao giờ nghe bài hát Phượng Hồng của Đỗ Trung Quân thì đó là thiếu sót cực kỳ nghiêm trọng. "Mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay, trắng cả giấc mơ, là bài thơ, còn hoài trong vở, giữa giờ chơi, mang đến lại mang về.." Tôi của ngày hôm đó, ngay cả việc lấy bông hồng ra khỏi hộc bàn còn không dám huống hồ là bạo dạn chạy qua tặng như tôi nghĩ lúc nãy, vậy nên đoạn cuối của bài hát trên đã gần như ứng hẳn vào tôi, mà thực sự là ứng thật, vì giờ chơi, tôi mang đến, nhưng không thể nào tặng được, chỉ khác là thật may mắn khi hôm đó.. tôi đã không phải mang về.
     
  9. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 8 Ngại ngùng

    Tôi từng đọc ở đâu đó rằng khi bạn tuyệt vọng, mọi thứ dường như đều phản đối lại chính bạn, mọi ngả đường gần như vô lối, mọi tia sáng gần như tắt lịm, đừng gục ngã, hãy cố thêm một bước nữa, đứng vững thêm một giây nữa, đó là lúc điều kỳ diệu sẽ xảy ra, và chỉ những kẻ đứng vững đến phút cuối cùng mới có cơ hội nhìn thấy.

    Buổi chiều hôm đó, bầu trời như xanh hơn sau cơn mưa mùa thu đến rồi đi bất chợt, mấy tán phượng cũng như reo vui sau khi được gột rửa khỏi mình những bụi bẩn của chuỗi ngày dài uể oải đứng lặng thầm thì thào với gió. Tôi, thằng V của 13 tuổi đứng tần ngần trong bãi xe cùng đóa hồng được giấu dưới lớp bao ni lông đen với hi vọng cuối cùng khi thấy chiếc đờ-mi màu hồng của em vẫn còn ở trong bãi. Em chưa về, thật may mắn khi gần như cả trường đã về hết thì em vẫn ở lại. Phải chăng em có giác quan thứ 6 để biết được rằng, hôm nay sẽ có một thằng khờ đợi em để trao đến cho em một món quà kèm lời tỏ tình ngọt ngào mà nó phải nghĩ gần như cả đêm mới nắn nót ghi ra được.. Phải chăng..

    - Hù..

    - Tôi giật mình quay lại thấy nhỏ Phương, một người bạn trong nhóm em cũng trong lớp học hóa cô Ngọc vừa hét thật to vào tai tôi từ phía sau. - Ơ.. Sao Phương chưa về?

    - Hehe, lớp tui ở lại chơi trò chơi ngày 20-10 nên về trễ. Ông làm gì đứng đây?

    - À.. Tôi.. tôi đợi.. À tôi đợi ba đến đón. (Suýt chút nữa tôi đã thốt ra rằng tôi đợi Trâm)

    - Xời ơi, đúng là đồ quý tử. Xe đạp không đi cứ đưa với chả đón.

    - Hì. – Tôi cười trừ 1 cách nhăn nhở khi đối diện với con bé lắm chiêu nhiều chuyện này.

    - Ủa, sao ông chưa về nữa?

    - Dù đã chuẩn bị trước từ lâu nhưng tôi giật bắn người khi nghe giọng nói quen thuộc đang ngân lên phía sau. Tôi đơ ra, chẳng biết phải trả lời ra sao.

    - Bữa nay tui hỏi ông không thèm trả lời luôn hở?

    -.. lại 30s im lặng nữa, và khi thấy tôi cứ đứng bất động vẻ như chẳng có ý định gì muốn trả lời câu hỏi của em, em dợm bước định quay đi tôi mới vội vả thốt lên "Tr nè" rồi rút thật nhanh đóa hồng kiêu hãnh đầy gai góc, không giấy gói, không cắt tỉa, 1 đóa hồng được trân trọng giữ lấy vẻ đẹp nguyên sơ, thuần khiết, giữa thân đóa hồng được buộc 1 tấm thiệp – "tặng Tr nhân ngày 20-10".. Tôi nói và dúi nó vào tay em như sợ em không thèm nhận, hoặc nếu thời gian nhận quá lâu tôi sẽ vì xấu hổ mà chết.

    Lúc đó, lúc trao đóa hồng vào đôi tay nhỏ xinh đó, tôi cảm giác như thời gian đã cô đọng lại tạo thành một áp suất khí nén ép vào lồng ngực khiến tôi vô cùng khó thở. Tôi cảm nhận như trên thế gian lúc này chỉ còn lại hai đứa, một em, một tôi, đang đứng giữa một thảo nguyên bao la ngát xanh vô tận, bầu trời trong trẻo, gió vi vu khúc nhạc không lời bất hủ, đây đó, những chú dế đang cùng nhau tạo nên đoạn hợp âm du dương đầy cảm xúc, mãnh liệt, êm đềm, lặng lẽ..

    - Ông V ghê quá nha.

    - Thấy hết rồi nghe.

    - Hoa hồng luôn mới chịu.

    -..

    Tôi như bừng tỉnh. Nhảy ra khỏi thế giới tôi vừa mới chìm đắm rồi chợt nhận ra, đây vẫn là ở trường, và ở trường thì không thể chỉ có hai đứa với không gian cùng những thanh âm kia được. Không chỉ riêng Trâm chưa về mà cả lớp Trâm vẫn còn đó. Lũ bạn thân của Trâm đang cười tíu tít phía sau, vài đứa vẫn còn đợi phụ huynh đón về đang nhìn hai đứa tôi chăm chú.. Tránh trời không khỏi nắng, chạy tiếng vẫn còn nghe.. Phía đối diện, em cầm trên tay đóa hồng tôi vừa tặng như muốn trả lại nhưng không đành, hoặc không nỡ để món quà mà tôi khó nhọc lắm mới có thể trao đến em bây giờ thành vô chủ, khuôn mặt em đỏ bừng lên, đôi mắt cứ nhìn xuống đất, hai tay đan ríu vào nhau, rồi em quay đi thật nhanh về xe mình..

    Tôi vẫn đứng đó, trơ ra nhìn em đạp xe theo hướng cổng mà cảm thấy nếu học được until invi của Rikimaru trong dota thì tôi sẽ invi đến suốt phần đời còn lại cho đỡ nhục..
     
  10. keobonbon26

    keobonbon26 Junior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    56
    Chap 9 Vội Vàng

    Trưa hôm sau lên trường, đúng như tôi lo lắng suốt đêm qua. Sự kiện tôi tặng hoa hồng cho Trâm được gần như cả khối biết và đồn ầm ỉ. Đi từ cổng vào lớp cứ nghe xì xào chỉ chỏ này nọ. Vừa đặt cặp vào chỗ thì bé Diễm, con bạn thân ngồi phía trước tôi quay xuống cười một điệu cười đầy ma mãnh chọc ghẹo "biết yêu sớm quá nghen".

    - Ta biết từ năm lớp 1, tôi sẵn giọng và chợt nhận ra mình nói hớ.

    - Hì hì, hóa ra là kinh nghiệm từ năm lớp 1 đến giờ.

    Khốn nạn thân tôi, con bé này mặc dù tôi chưa nói ra ở phía trên nhưng đã gián tiếp đề cập đến nó – vâng – nó chính là đứa top 1 của lớp tôi với số phẩy 9.9, học chuyên 2 môn toán, anh và là chi đội trưởng của lớp.

    Nhắc tới con bé này, riêng cá nhân tôi chẳng thấy nó có gì thu hút. Đơn giản nhìn được mắt. Và được cái nó không như kiểu mọt sách cắm đầu vào học như hai đứa top kia mà học ra học, chơi ra chơi. Học giỏi mà chơi cũng nhiều, tính tình cũng được nốt, viết văn thì bá đạo (có lẽ nó top 1 cũng vì văn gì mà toàn 10 đ), ứng biến thì nhanh nhạy. Trong lớp tôi thì gần một nửa số con trai đều thầm thương trộm nhớ con bé này.

    Tôi biết điều đó vì ngồi gần nó 2 năm nay, mọi chuyện cũng khá ổn. Nhưng đến năm lớp 8, bắt đầu có vài đứa nhờ tôi làm con chim xanh để thành cầu nối thư từ tỏ tình cho em Diễm này. Tôi nhận tất. "Cứ yên tâm và tin ở tao." Bởi vì cái sự nghiệp làm con chim xanh nó cũng khấm khá lắm. Đứa thì hứa cho tôi cây đao hút sinh lực trong Võ Lâm, đứa thì nói cho tôi nguyên bộ cá chép trong Gunbout, có thằng còn rủ tôi xuống căn tin hằng ngày chỉ vì muốn tôi giúp nó tạo ấn tượng tốt với nhỏ này. Chuyện tình cảm của tụi con trai lớp tôi với nó, rồi của nó với tôi, rồi của tôi với tụi bạn kể ra cũng lắm phần kịch tính. Sau này tôi sẽ viết đến đoạn này trong phụ lục.

    Quay lại vấn đề chính. Tôi nhục không biết bao nhiêu mà kể khi chuyện tôi tặng hoa cho Trâm giữa sân trường như lời tỏ tình khiến lũ bạn cứ đồn đại liên hồi. Ra chơi tôi cũng chẳng dám vác mặt xuống căn tin uống ly nước dù khát khô cả họng. Và vấn đề làm tôi phải bứt tóc suy nghĩ kèm lo lắng hơn nữa là chiều nay em có cho tôi quá giang nữa không.. Mà nếu có thì khi đến lớp học hóa, nơi có cả tôi và em ở đó tôi sẽ như thế nào..

    Chiều hôm đó, cố bỏ ngoài tai những lời chọc ghẹo của lũ bạn, tôi vẫn đợi em nơi cổng trường như em đã hẹn với tôi từ trước. Được khoảng 5ph thì em xuất hiện, vẫn vẻ đẹp đầy tinh nghịch và cá tính, em dừng xe trước mặt tôi rồi nhẹ nhàng lui ra yên sau.

    - Chào.. chào Trâm – Tôi mở lời phá tan sự yên lặng.

    -..

    - Ngồi vững V đạp nhé?

    -..

    Đi được một đoạn dài, hai đứa vẫn im lặng, tôi tiếp tục lân la:

    - Trâm.. Trâm vẫn ổn chứ..

    -..

    - V.. V.. thật sự V rất xin lỗi. - vẫn mình tôi độc thoại.

    -..

    - Có gì thì Trâm nói đi chứ cứ im lặng hoài vậy? Bỏ qua hết tâm trạng ăn năn hối lỗi, tôi bắt đầu bực.

    * * *

    * * *

    -.. V ngốc lắm! Như nhận ra đầu tôi bắt đầu bốc hỏa và không gian đã bị kéo căng như một dây đàn sắp sửa đứt đến nơi, em nói câu đầu tiên mà tôi nghe sao cứ xa xăm dịu vợi quá..

    -.. V xin lỗi..

    - Nếu hôm qua V không làm vậy, có lẽ chúng ta sẽ có một tình bạn thật đẹp..

    Em đổi cách xưng hô rồi, không còn ông và tôi nữa mà xưng hẳn tên họ.. Tôi nghe như khoảng cách giữa hai đứa không phải trên cùng một chiếc xe nữa mà là ở hai thái cực hoàn toàn riêng biệt, thật khó để đồng điệu cùng nhau dù có vẻ đã từng đồng điệu. Lấy hết can đảm, tôi tiếp:

    -.. Trâm sẽ.. không cho V quá giang nữa.. Đúng không?

    -..

    - Haizzz. Tôi thở dài rồi dừng xe lại. V thật sự rất xin lỗi Trâm.. V đường đột quá.. Gần tới lớp rồi, Trâm đạp vô trước đi.

    Nàng ngạc nhiên khi thấy tôi dừng xe lại rồi bước hẳn xuống. Và cũng dường như không biết phải làm gì, nàng đạp xe đi thẳng vô lớp sau khi quay lại nói đúng một câu, chỉ một câu thôi nhưng khiến tôi mất ngủ mấy đêm liền sau đó cũng như mãi đến bây giờ, khi hồi tưởng lại, giọng nói đó, khung cảnh đó, vẫn như nguyên vẹn trong kí ức:

    - V thích ai đó, liệu đã hiểu gì về ai đó chưa?