Truyện VOZ Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 7 Tháng tám 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Tên truyện: Yêu nhầm chị hai.. được nhầm em gái

    Thể loại: Truyện VOZ, ngôn tình

    Tác giả: LeoAslan

    Nguồn: Vozforums.com


    [​IMG]

    Chap đầu xin phép các bác cho em lan man chút, từ cái thời em còn nhỏ tụt quần đá banh ấy, thú thật là em mê gái từ lúc ấy rồi chứ chẳng đợi đến cấp 3 hay đại học gì cả, nhờ vậy mà ít nhiều gì sau này em mới gặp được gấu bây giờ, nên các bác chịu khó dõi theo nhá

    Trời sinh người ta học giỏi, thể thao giỏi, hát hay, đàn hay, nhiều tính hay lắm.. tôi thì trời sinh tôi cái tính mê gái, thế nên từ lớp 2 tôi đã động lòng phàm rồi, cơ mà lúc ấy chưa có gì bậy bạ đâu, cái sự đen tối nó chỉ tăng dần theo thời gian. Để tôi tóm gọn vài dòng về cái thời tuyệc vời ấy cho các bạn biết, lúc nhỏ phê cực.

    Lớp 1: Chưa có gì cả đâu, đi học mấy ngày đầu còn sợ vãi linh hồn ra, gái đâu mà để ý

    Lớp 2: Đây, vào lớp 2, được xếp ngồi gần nhỏ bạn lớp trưởng, lúc đầu tôi cũng chả có ý gì sất. Chỉ là em ấy hay đem kẹo mời tôi ăn, hình như nhà em ấy là tiệm bánh kẹo. Sướng, ngày nào cũng có bánh kẹo ăn, thế là tôi thinh thích em này, mà lại là lớp trưởng nữa, có giề tôi nói chuyện trong lớp em cũng không méc cô. Đấy, cái tình cảm này gọi là tềnh êu chân thành, không vụ lợi Cơ mà hết học kỳ 1 thì xảy ra chuyện động trời, rồi tôi bị chuyển chỗ, và em cũng bo xì tôi luôn

    Cái chuyện động trời nó như vầy, từ cấp 1 đến cấp 2 thì cái tính tôi nhiều chuyện và háo thắng lắm, học thì giỏi thật, toàn nhất lớp đến nhì trường, cơ mà cũng không đỡ được mấy cái bản kiểm điểm và mấy lần mời phụ huynh. Trong lớp tôi hết quay sang nói đứa này rồi quay nọ chọc thằng kia, bị kêu lên bảng thì chả sợ, mình giỏi mà. Cái mặt cứ vênh vênh, thế là cô lớp 2 bảo tôi làm cái bản kiểm điểm về nói ba mẹ ký vô. Thề là hồi đi học các bác cũng sợ vụ này chứ không riêng gì tôi, làm kiểm điểm nộp luôn thì không sao, chứ có ba mẹ ký vô là có chuyện, lần nào cũng nhừ xương.

    Hạn là tuần sau nộp, ngày đầu tôi còn sờ sợ, đang nghĩ nên tính lựa giờ nào cả nhà vui vui đưa ra, có bị đòn cũng ít. Hồi bé nghĩ ngây thơ thế đấy, giờ nghĩ lại giả như tôi đang vui mà thằng bạn đến bảo tao làm mất xe mày rồi thì chắc em cũng điên lên và đạp nó thật, lúc bé đâu biết, toàn lựa lúc ba tôi đang vui mà đưa ra -. -!

    Thôi kệ, cứ vui chơi cho hết tuần, xem như sống thanh thản nốt mấy ngày cuối. Cái ngày cuối nó cũng đến, trưa ăn cơm xong tôi và anh tôi lên phòng thay đồ để ba chở đi học (anh tôi hơn 2 tuổi, học lớp 4, cùng khối buổi chiều). Tôi mới đem ra nhờ ông anh.. giả chữ ký dùm. Lúc đầu ổng chối đây đẩy, tôi năn nỉ lắm "đi mà hai, rồi em đấm lưng với chạy mua kem cho". Ổng xuôi xuôi, thế là kí vào, thế nào lại giả chữ ký mẹ tôi, tôi nói phê thêm vài dòng đi, kí không kỳ chết, dào ôi lúc ấy đâu biết phê gì, thế là tôi nói ông anh cứ phê thế này, tôi còn nhớ nguyên văn nhé

    "Xin cảm ơn cô đã giúp đỡ gia đình chúng tôi".

    Các bác thấy cái dòng này nó khoai không, hic, nhìn chuối không chịu được, ít nhất thì cô giúp đỡ con em chúng tôi chứ thế quái gì mà giúp đỡ gia đình. Lên lớp mềnh cũng làm mặt chảnh, Em lớp trưởng hỏi đã đưa ba mẹ kí chưa, tôi bảo rồi, không lo. Đến cuối giờ, cô bảo đem lên nộp, tôi hiên ngang bước lên, thế nào càng gần bà cô lại càng thấy sợ, bà cô đọc xong hỏi cái này ai kí, tôi quíu luôn:

    - Dạ.. em kí.. ông anh em kí..

    - Em về chỗ đi!

    Cả lớp nó cười ầm lên, tôi quê không chịu được. Em lớp trưởng còn không nhìn mặt tôi Đến tối cô gọi điện, mời ba tôi ngày mai lên lớp họp làm việc với cô. Chuyện sau đó thì các bác biết rồi, tôi nhừ xương và em "mời kẹo" thì cho tôi ăn cá bơ đến hết năm, kết thúc mối tình lớp 2 đầy bánh kẹo.
     
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 2:

    "Bấm để đọc"
    Lớp 3: Cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, ngoại trừ em ngồi sau lưng thích tôi, vì giờ toán tôi hay cho xem bài. Tôi cũng khoái em ấy, mặc dù để tóc ngắn nhưng xinh đáo để (lớp 12 đi học Sinh, tôi gặp lại em này chung lớp học tư, nhìn lúc ấy tóc dài kiểu nối, xinh lắm các bác ạ), cứ giờ chơi tôi chạy nhảy mệt xong là ra căn tin, em nó ngồi đợi sẵn với 2 ly nước sâm, 1 em 1 tôi

    Tiếc 1 cái là hôm nọ, cả lớp chơi rượt bắt keo, tôi thấy em nó chạy qua thì cũng bắt lại, nhưng ôm hơi quá tay, tức là nhào vào ôm lấy ôm để, xong 2 đứa té lăn cù, tôi khoái cười tít mắt, còn em nó thì khóc oa oa, ra là tôi đè lên tay em sao mà để bong gân, lúc ấy mềnh thương em cực, còn em nó sau đó thì chả thương mình nữa, thế là im lặng mà chia tay, em nó điểm toán thấp trở lại, tôi thì hết nước sâm miễn phí!

    Lớp 4: Quả tềnh êu này mới hài, em lớp phó học tập thích tôi rõ ra mặt, vì tôi dân đen mà còn học giỏi hơn nó, thế là cứ ra chơi là ôm sách vở xuống nhờ bày nọ bày kia, tập thể dục cũng lựa lựa đứng gần, tôi kết lắm, dù em nó chỉ nhìn được được thôi. Đến lúc bầu ban cán sự mới, tôi được chọn làm sao đỏ, cái chức này oai lắm các bác ạ, tôi nhớ mỗi cái câu "Lên văn phòng" he he. Tức là gặp ku nào đang chạy hơi nhanh trong sân là cờ đỏ bọn tôi bay tới ngay, dù tôi chạy còn nhanh hơn bọn nó =. =! chụp ngay cái vai và nói "Lên văn phòng", dẫn nó lên phòng hiệu trưởng, oai cực. Lắm lúc cũng gặp mấy ku cứng đầu, mềnh bắt rồi mà nó giãy ra chạy tiếp, báo hại tôi rượt bở hơi tai, bắt được rồi thì mặt ku nào cũng nom đến tội. Từ đó tôi nổi danh ở trường này, chả phải vì học giỏi, mà vì sao đỏ chạy nhanh, ai mà trong tầm ngắm thì chạy mấy cũng không thoát. Giờ chơi đứa nào ở lớp ôn bài cứ ôn, tôi cuộn quyển sổ cờ đỏ lại nhét vô túi, rồi phốc ra sân, mắt láo liên như thằng trộm gà, ku nào chạy là bay đến và nắm nó thôi, lắm lúc té hùi hụi ==! Nhờ vậy mà em lớp phó ngày càng thích hơn nữa, tôi oai thế cơ mà!

    Cho đến khi xảy ra vụ này, các bác cũng biết là tiểu học thì con trai mặc y xì 1 bộ từ cấp 1 đến cấp 3, quần xanh áo trắng đóng thùng, còn con gái mặc váy khi tiểu học (ít nhất trường tôi là vậy). Một bữa học thể dục, môn nhảy dây, là cầm 2 đầu gỗ của sợi dây mà quay vòng vòng rồi nhảy ấy, đó là giờ kiểm tra, ai nhảy cũng chả sao, nhưng đến lượt em lớp phó nhảy thì có cơn gió chết toi ở đâu tới, thổi tốc váy em ấy lên, ác nỗi là em ấy không mặc.. trong, cả lớp thấy hết, nhưng đứa nào cũng chỉ im lặng hoặc cười mỉm mỉm, ông thầy cũng không nói gì, nhưng trông mặt em ấy thì thảm lắm. Ra về, em ấy lại gần và hỏi "Nãy.. có thấy gì hông?". Tôi biết ý, bảo "Không" mà cái mặt thì chả hỉu sao nó như này này, em nó dỗi, bỏ về luôn. Mà lạ, em này dỗi hết cả năm, sang lớp 5 thì chuyển đi sang trường khác, đến giờ tôi cũng không biết có phải tại tôi không nữa =. =!

    Lớp 5: Lớp này thì có em bên lớp khác chuyển vô, tôi nhìn em này cũng xinh lắm (chả hỉu sao lớp 6 gặp lại thì thấy em nó xấu vô cực =. =), em nó cũng được bầu làm cờ đỏ chung nhóm trực với tôi. Mà hình như hồi ấy con gái nhỏ nào cũng thích con trai học giỏi, em này mới vào cũng thích tôi nốt, hoặc vả chăng là lúc đi bắt mấy ku chạy nhảy tôi chạy khiếp quá nên em ấy khoái không biết. Lúc đó tôi cứ núm được ku nào là dẫn về chỗ em này (không dẫn thẳng lên văn phòng nữa), rồi em mới dẫn nó lên vp, y như là tôi nhường em nó lập công! Rồi cái hôm cả lớp đi thăm khu di tích Bác ở trường Dục Thanh, em nó nắm tay tôi mà lôi đi xem bằng hết khu di tích mới thôi, ôi mới lớp 5 mà tôi được nắm tay gái rồi, sướng mê tơi.

    Cái sự đời, ai tài năng thì nó vùi dập, tôi cũng chả phải ngoại lệ, hề hề! Mấy đứa trong trường bị tôi bắt lên văn phòng nó thù tôi lắm, 1 bữa tụi nó lập mưu hại tôi. Như mọi ngày, giờ ra chơi tôi lại ra sân thi hành công vụ, thấp thoáng phía xa là 1 ku đang chạy cực nhanh, tôi lên số rồi vuốt theo mà không hay biết đang chui đầu vô bẫy =. =! Vừa đến góc khuất cuối hành lang là thằng lỏi kia chạy đâu mất, còn ở đâu túa ra 5-6 thằng khác vây tôi lại, đứa nắm tay đứa ôm chân kéo tôi.. lên văn phòng, ngược đời không! Bọn nó bảo tôi là sao đỏ mà chạy trong sân, tình ngay lý gian, cãi thế quái nào được, thế là tôi bị bắt lên văn phòng cho cả trường chiêm ngưỡng, đẹp cái mặt thật, 1 đời đi bắt người ta vì cái tội chạy trong sân, và giờ chính mình bị bắt >"

    Phần em cờ đỏ, sau vụ thấy tôi bị bắt lên đó thì sau này thái độ cũng lạnh nhạt dần, tôi cũng bực, phần quê nữa, bơ luôn, từ đó về sau chả thèm để ý đến nữa. Thế là kết thúc mối tình cuối cấp vớ vẩn mà đầy chuyện nhục, nào là bị trai nó hại rồi gái nó đá, đau quá nên tôi thi tốt nghiệp sát điểm max, âu cũng là đời không đến nỗi bạc người!
     
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 3:

    "Bấm để đọc"
    Lớp 6 đến lớp 8: Vào cấp 2, trường mới lớp mới bạn mới, tôi cũng lập quyết tâm.. cua gái mới. Vừa vào xếp lớp xong là tôi địa quanh xem có em nào hợp nhãn không, ôi thôi, toàn cá bơn và cá sấu, vào lớp chọn làm chi để rồi toàn con gái cận và mập, chắc là toàn học với ăn ngủ nên mới ra thế này T_T, tôi nản lắm, thế là cắm đầu vào học, truyện và game, hề hề, thời tôi cấp 2 thì game online chưa có ở VN, chỉ toàn là AOE hoặc là CS, cứ sau giờ học là rủ cả băng bọn lớp ra tiệm game mà bắn CS, chán thì AOE hoặc Ra2.

    Cũng may, tôi chơi AOE hay Ra2 thì dở chứ bắn CS là trùm, nhất là khẩu B45 (sau này chơi Đột kích thì là AWM, tôi cũng trong top 15 sniper của VTC hồi game CF mới ra). Hôm nọ đang bắn CS với lũ bạn, bọn này bắn dở kinh, cứ như gà lao lên cho tôi tỉa, ấy mà "đoàng", tôi bật ngửa, ăn ngay headshot. =. =!

    - Sặc, đứa nào bắn bố kinh thế, bật ngửa rồi này!

    - Đâu, tao chết rồi mà!

    - Tao cũng thế

    -.. Nhao nhao cả lên, cuối cùng nhìn vào góc trong quán thì thấy 1 nhỏ đang.. bắn CS, đúng nó rồi, vẫn còn cầm khẩu AWM. Nghe bọn tôi nhao nhao thế thì nhỏ quay lại, cười đểu tôi 1 cái. Ah con nhỏ này, được lắm, tôi lập game khác, thách nó ra solo!

    - Này, 1 đấu 1, toàn B45 nhé bạn!

    - Anh muốn thì được thôi!

    Đám bạn cổ vũ tôi ghê lắm, nhưng mà chúng nó cổ vũ bằng miệng chứ có giúp được gì đâu, thà chúng nó đi qua kia mà quấy rối nhỏ đó còn hơn. Đằng này cứ mỗi lần tôi bị hạ thì bọn nó lại xì xào:

    - Èo, ngu thế, phát đó mà trật.

    - Gặp tao thì khác rồi, thằng này bữa nay nhầm thuốc!

    - Chê bai đủ thể loại.. bla bla..

    Kết game, nhỏ đó 78, tôi 15 T_T nhục để không biết đâu cho hết, ra về nó còn gỡ kính ra và cười 1 cái, mấy thằng kia thì đực mặt nhìn, tôi thì lầm lũi dắt xe về! Cả 2 tuần sau tôi không lên quán đó nữa, mà lên quán khác luyện tay, đến độ ông chủ quán mới bảo tôi:

    - Con bắn vừa thôi cho bọn nhỏ nó chơi với, thế này tụi nó nản nghỉ hết!

    -.. Dạ!

    Nghĩ bụng bế quan luyện công đến đây chắc cũng thần sầu rồi, hôm sau tan học xong thì đến quán cũ tìm nhỏ đó phục thù, dè đâu đợi mỏi cổ mà bóng nó cũng không thấy đâu. Ước mơ phục thù thế là vỡ tan, chỉ vì sau bữa đó, có bà hàng xóm quán net quen với mẹ tôi, méc mẹ tôi rằng tôi hay đi chơi game, thế là nhừ xương và từ luôn cái quán net ở đó, hết gặp lại nhỏ kia luôn T_T

    Ít lâu sau, tôi nghe mấy thằng bạn bảo thấy nhỏ này trên quán bida, hãi thật, lúc trước tôi còn định phân thắng thua với em này xong là quen luôn, vì nhìn nó cũng khá xinh, ít ra cười 1 cái là có thằng đổ, thế mà lại là chị đại ăn chơi, thôi, lại kết thúc 3 lớp 6-7-8 trong những giấc mơ thấy nhỏ đó, và giật mình dậy giữa đêm lau mồ hôi vì trong mơ tôi thấy nó cầm AWM headshot tôi ngoài đời thật, máu văng tung toé =. =!

    Chỉ đến khi sang lớp 9 thì định mệnh mới sắp đặt cho tôi gặp em, người mà sau này yêu tôi thật nhiều và cũng vì tôi mà buồn khổ thật nhiều..
     
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 4:

    "Bấm để đọc"
    Đầu lớp 9, đoàn trường tổ chức buổi họp giữa lớp trưởng, lớp phó học tập giữa các lớp của cả 4 khối. Theo thứ tự thì lớp trưởng ngồi dãy phải, lớp phó học tập ngồi dãy trái, tôi là lớp phó học tập 9A1, nên ngồi gần.. lớp phó 9A2. Ôi, em này thì dễ thương lắm luôn, khuôn mặt cười ra hiền vô cùng, mà lại cao ráo nữa, lớp 9 mà gần 1m65 @@!

    Mặc kệ mấy bà cô chém gió ở trên, tôi ngồi dưới chém.. em này, tán qua tán lại 1 hồi, em nó bảo:

    - Bạn nói chuyện vui ghê, hihi!

    - He he, mình mà!

    Kết thúc buổi họp, em nó đứng dậy, tôi cũng đứng dậy theo, mà chẳng hỉu sao mà lúc 9 tôi thấp tè, đứng tới.. nách em ấy. Nên dĩ nhiên là tôi với em này chả ra ngô khoai gì cả, gái xinh nào mà lại thích đi với trai lùn chứ, làm tôi tự kỷ gần cả tuần sau vì ngây ngất với nụ cười em này (sau này lên cấp 3 thì học khác trường, mãi khi học đại học mới gặp lại, còn bây giờ thì tôi cao hơn em ấy rồi, he he)

    Hồi cấp 2 học hành cũng chưa lấy gì làm căng thẳng, bài vở vẫn còn dễ, nên sau giờ học ngoài game ra thì đám con trai còn rủ nhau đi đá banh. Mà ngày ấy làm gì có sân cỏ nhân tạo như bây giờ, nên toàn kéo nhau ra biển đá. Mà biển Đồi Dương ở Phan Thiết thì tuyệt vời, bãi cát trải dài trắng muốt, gió mát vi vu, cả đám trai quần nhau hết chiều này đến chiều khác, đá xong đứa nào cũng khát thè lưỡi, vì gió biển mà. Thế là lại kéo nhau đi ăn bánh canh với uống nước, thời ấy sướng thế không biết, ăn chơi chả lo nghĩ gì nhiều!

    Rồi 1 buổi chiều đá banh về, cả bọn tôi đạp bon bon ra quán nước thì ngang qua đường TQ, ở khu này lúc đó có vài nhà đang giải tỏa làm đường nên có mấy khoảng sân cát rộng lắm, bọn tôi nhất trí lấy khu này làm sân bóng, vì xung quanh chỉ có vài căn hộ nhà cao cửa rộng, cây cảnh um sùm. Thế là thay vì đá ở biển đông đúc, mau mệt thì bây giờ tôi chuyển qua đây, ở đây yên tĩnh mà rộng, tóm lại là sân bóng này cực chuẩn, he he!

    Đá được 2 bữa ở đây chả sao, đến bữa thứ 3 thì có chuyện. Số là tôi đá banh, khâu lừa bóng xỏ kim thì xịn chứ khâu dứt điểm thì tệ vô biên, nên tôi toàn đá giữa sân làm cầu nối tuyến giữa với tiền đạo, lâu lâu hứng lên thì sút bắn chim trời! Hôm nay chả hỉu sao đang dẫn banh ngon thì tôi thấy ô kìa, khung thành bên phải sao trống thế, ngon, co chân sút luôn @@! Mấy thằng bạn ngạc nhiên lắm:

    - Ê chuyền đây nà màyyyy..

    - Ê.. ê.. ế ế

    Kệ, tôi sút thẳng, cơ mà như đã nói ở trên, tôi sút ngay vào căn nhà có cổng màu đen sau lưng khung thành bên kia, nghe 1 cái "Binh" rồi 1 cái "Tòm" =. =! Đoán chừng là chắc rơi vô hồ cá nhà người ta rồi, tôi với vài thằng đang định vơ áo chạy thì thằng bên đội kia bảo:

    - Đền trái banh cho tao

    - Ừ, hôm khác tao mua đền cho!

    - Ko, trái banh này là quà sinh nhật mẹ tao tặng, lấy lại cho tao!

    Bó tay, quà sinh nhật mày quý thế thì đem ra để thiên hạ nó dùng chân vùi dập à, ngu thế, sao không cất trong nhà đi. Báo hại tôi lấm lét đi qua nhà bên kia, kiễng chân lên, nhón đầu qua rào mà dòm vô, vừa hay thấy người yêu sau này của tôi đang đứng cạnh hồ non bộ, tóc đuôi ngựa, áo váy hơi ướt, vẻ mặt ngạc nhiên pha tức giận mà trông xinh xắn lắm, có 1 chút kiêu kỳ trong đó, tôi nhìn không chớp mắt, quên mất luôn trái banh kỷ niệm của thằng rách việc kia.

    - Ê, ê, sao rồi mậy? (Giọng thằng bạn đang cõng tôi)

    Sực tỉnh, tôi vội nói:

    - Ơ.. em gì ơi, cho anh lấy trái banh được không? (haizz, đá banh vào nhà người ta, chưa xin lỗi đã đòi lấy banh lại, phải ba em thì chắc tôi bị đạp văng rồi)

    - Vô duyên, ai là em ông!

    Nói vậy rồi em cũng lấy trái banh đang lềnh bềnh trên hồ, tiến tới phía tôi. Tôi nở nụ cười cầu tài:

    - Cảm ơn bạn nh.. bốp

    Chưa dứt câu thì em đã ném ngay trái banh vô mặt, tôi bật ngửa, thằng bạn đang cõng cũng chổng vó theo, 2 ông thần la oai oái giữa đường, mấy thằng kia vội chạy lại:

    - Sao không mày? Trái banh dội lại à?

    - Dội cái đầu mày, đá nãy giờ rồi đến giờ mới dội à?

    Tôi làu bàu đứng dậy, vẫn còn nghe tiếng cười khúc khích của em trong nhà vọng ra, thầm rủa trong bụng "Con nhỏ độc ác, nhớ đấy"

    Trên đường về, tôi nghĩ trăm phương nghìn kế để trả thù này, ai đời con trai để con gái tọng vào mặt rõ đau, cuối cùng, lúc dắt xe vô nhà tôi cũng nghĩ ra được 1 cách, nhưng là cách làm quen với cô tiểu thư kiêu kỳ này chứ không phải là trả thù, ai bảo em xinh quá làm chi, hề hề!
     
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 5:

    "Bấm để đọc"
    Thực ra cách tôi nghĩ ra để làm quen em thì cũng ngu vô cùng, chắc các bác nghe vậy cũng đoán ra rồi. Tôi định.. đá vô nhà em lần nữa, mà lần này đủ nhẹ thôi, không gây tổn hại gì cho căn nhà thân yêu của em cả. Nhưng mà các bác biết rồi, tôi dứt điểm thì tệ. Nên mới dẫn tới mấy cái hậu hoạn hôm sau, mà lúc về nhà tôi nghĩ lại cũng chả hiểu gì sất!

    3 ngày sau, cũng buổi chiều, bọn tôi lại đến sân đó đá tiếp. Lần này đá tôi chả buồn tập trung, mắt cứ láo liên, canh có cơ hội là sút sang hướng nhà em, thế mà toàn trái banh nó toàn ra chỗ đâu đâu hoặc là.. vào khung thành, tôi rút ra điều này các bác ạ, với trình độ của tôi mà muốn sút vào khung thành thì tôi cứ nhắm ra ngoài là xong. Canh me mãi cuối cùng cũng sút được 1 quả vào thẳng nhà em, và tuyệt dzời hơn cả mong đợi, bể luôn cái bóng đèn tròn trên trụ cổng.

    - Xoảng.. lạch cạch.. zzzz

    - Té, lẹ lên!

    - Tổ bà mày thằng phá hoại, tự xử đi con!

    Thú thật là lúc này tôi cũng muốn lượn ngay, gì chứ đá bể bóng đèn nhà người ta thì chủ nhà ra là cái chắc, chứ chẳng phải cử con gái ra mà hòa đàm nữa, nhưng cái câu mà tôi chả muốn nghe nó lại vang lên:

    - Đền trái banh cho tao, nhanh!

    Sặc, hôm qua bàn tính quên mất cái vụ trái banh kỷ niệm của thằng này, mà nó lại đô con nữa, cỡ tôi ăn 1 đấm của nó thì phải gió nằm cả tháng chứ chẳng chơi, nghe vậy nên băng lớp tôi ở lại, băng kia thì chuồn hết, còn mỗi thằng mất banh @@! Bọn nó ở lại cũng tình nghĩa lắm rồi, chứ đi lấy banh thì tôi vẫn phải lấy thôi.

    Thằng bạn tôi không dám cõng nữa, nó sợ chổng vó như hôm trước, tôi đánh bạo bước tới trước cửa nhà, nghĩ thầm trong bụng "- Thà ăn trái banh vô mặt như hôm bữa còn hơn bị thằng kia nó tẩn 1 trận"

    Tôi bấm chuông cửa cho lịch sự chứ không dám kêu nữa, được khoảng 3 hồi chuông đổ thì có tiếng dép loạt soạt từ trong nhà đi ra, và kìa, em ấy lại bước ra, mở cửa:

    - Gì vậy bạn?

    - Mình.. cho mình xin lỗi..

    - Hở, xin lỗi gì cơ?

    Vẻ mặt ngạc nhiên của em ấy xinh ghê, hôm nay xõa tóc dài ra nữa chứ, đúng gu tôi thích. Mà thôi, lo vụ trái banh trước, không phải vì bể bóng đèn thì giờ tôi cười tí toét rồi

    - Mình.. với mấy đứa bạn đá banh, lỡ.. nên làm bể bóng đèn nhà bạn rồi..

    - Ê, quả này là mày đá nha, nó đá đó bạn, không phải mình. – Thằng bạn trời đánh nói chen vào, mịa, đến lúc này thì lòi cái mặt phản ra với ông rồi nhá.

    Em nhìn theo hướng tay tôi chỉ lên bóng đèn, rồi nghĩ một xíu:

    - Ừ, thôi cũng không sao, hai bạn phụ mình hốt mấy miểng chai này với!

    Trời, được tha bổng rồi, 2 thằng mừng hết lớn, lăng xăng cầm cái ki rác với chổi em đưa mà hốt lấy hốt để như hốt vàng ấy, xong xuôi!

    - Vậy cảm ơn bạn nha, tụi mình về!

    - Ừa, lần sau có đá nữa thì cẩn thẩn chút nha bạn, lỡ vào cửa kính thì mình cũng không biết ăn nói sao đâu!

    - Ừ, mình nhớ rồi!

    Rồi em quay lưng, cầm cái ki ra sau nhà đổ mớ đèn vỡ đi, tụi tôi cũng ra ngoài lại, quên luôn trái banh. Ra đến sân cười toe toét, mấy đứa kia nhao nhao:

    - Sao, sao, có gì không?

    - Chả sao, anh vẫn còn đây, các chú cứ lo!

    - Thế trái banh đâu?

    Bỏ xừ rồi, quên mất. Tôi chạy lại, chợt nghĩ "Sao hôm nay em ấy hiền thế nhỉ? Bể cả đèn mà chỉ bắt làm lao động công ích"

    - Bạn gì ơi.. Kính coong..

    - Gì đấy?

    - Hì, nãy mình quên trái banh, cho mình lấy lại!

    - Đợi chút!

    Em ra mở cửa, tay cầm trái banh vẫn còn bụi bặm

    - Nãy sao không lấy luôn thể, chạy lên xuống mệt!

    - Hì, mình quên, cảm ơn bạn nh.. Bốp

    Tôi choáng váng, trái banh bay thẳng ngay mũi, đau thấy mấy ông trời, kịp nghe cửa đóng cái sầm! Ngồi dậy xoa xoa, mấy thằng kia thì đừng ngoài nhìn thấy hết, cười bò lăn bò càng như phát bệnh.

    - Sao không anh giai? Tao chết cười mất

    - Hoa có gai mày ơi, này thì đá vào nhà người ta

    - Bữa sau chụp gôn đi mày – Thằng kia giật lại trái banh rồi bỏ về

    Tôi vuốt mặt rồi cũng lủi thủi đạp về, trong lòng ngổn ngang trăm mối, kế hoạch đã không thành còn ăn banh, cơ mà chả phải cầu được ước thấy đó sao, ăn banh vô mặt còn hơn bị ăn đòn, vừa nghĩ thế còn gì!

    Hôm sau lên lớp, chuyện này đã được lan ra khắp phòng, mấy đứa con gái cười bụm mặt, mấy thằng con trai thì cứ gọi là thấy tôi thì phá lên sằng sặc

    - Sao? Hết bể mũi chưa mày?

    - Chọc gái là vậy đó kon

    - Bla.. Bla.. zzz

    Trời, em đẹp mà sao em kiêu quá vậy? Hại tôi những 2 lần, cái mặt mẹ tôi sinh ra để tôi đi làm ăn với kưa gái chứ đâu phải để em tọng banh vô mặt chứ, hu hu T_T
     
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 6:

    "Bấm để đọc"
    Sau vụ đó, bọn tôi chẳng dám đến khu đó đá nữa, đời người ai hên 3 lần liên tiếp, không khéo lại vào nhà người ta, chủ nhà xách cây ra rượt thì tèo. Thế là lại quay ra biển, đông, khát và mệt, nhưng được cái mát, và gió như làm dịu đi những bão giông trong đầu thằng học sinh lớp 9 bị con gái đáp banh vào mặt mà đau như bị đáp gạch T_T!

    Cơ mà tôi cũng chẳng thể nào quên được em ấy, lâu lâu tôi lại chạy xe ngang qua nhà em, xem nàng có ra ngoài hóng gió hay tản bộ gì không, cứ thế tiếp diễn đến lúc tôi thi tốt nghiệp cấp 2, rồi vào luôn cấp 3 mà chưa 1 lần gặp lại người đẹp mà hung =. =! Cái tính tôi nó thế, con gái đẹp mà hơi kiêu kiêu thì tôi càng phải kua cho bằng được, để không thiên hạ nó ăn tiếc lắm, hề hề!

    Ôn thi tốt nghiệp, rồi thi trường chuyên mệt vãi vật ra. Ấy thế mà lại rớt trường chuyên, thiếu nửa điểm, hic, tôi nản gì đâu, ba mẹ cằn nhằn suốt mấy ngày hè còn lại. Kệ, rớt cũng rớt rồi, tôi tót đi chơi VLTK, game online đầu tiên ở VN. Chơi thì cũng hay, nhưng mới làm quen in-tợt-nét thì nào biết cái gì là tài khoản với mật khẩu, cái gì tôi cũng nhờ chủ quán làm hết

    - Em muốn tài khoản với mật khẩu là gì?

    - Cứ 123456 hết đi anh @@!

    - Chắc không đó?

    - Dạ, em chơi thử thôi mà!

    Chắc ông chủ này biết tôi gà con mới vào rồi, nên dạo đầu tôi hỏi gì cũng chỉ, dạo sau nản quá ổng bảo tự tìm hiểu. Tôi chơi con Cái bang, vì mê Giáng long 18 chưởng, mún xem nó như thế nào, sau này mới biết nhìn như 18 con giun màu vàng, mà lúc đó đâu có kinh nghiệm luyện game. Cầm mỗi cây đao cùi, chém mấy con nhím với gấu, vật vã lắm mới lên lv 16, chả dám mua mana để chưởng skill gì Bát quái thần chưởng hay sao ấy, vì mua mana thì tốn bạc, mà chiêu ấy thì tốn gần nửa ống mana chứ không ít. Chả bù cho ông anh tôi, nghe tôi chém gió VLTK phê quá, lập ngay acc Ngũ độc, chơi 3 ngày lên 40 =. =! Cay đời, sao lại có cái phái vừa chạy vừa thả độc, vừa lên lv vù vù thế chứ!

    Rồi cũng đến ngày nhập học cấp 3, hài 1 cái là cả 2 anh em tôi đều rớt trường chuyên, ông anh tôi thì giỏi thôi rồi mà ngày trước cũng thiếu nửa điểm, rớt cái độp. Thấy ổng học trước, nên lúc mới vào trường, tôi hỏi:

    - Con gái trường này xinh không huynh?

    - Mày học A mấy?

    - Đệ học A1, tốt nghiệp điểm cao mà!

    - Uhm, lớp chọn thì gái cũng khá xinh đấy, may cho chú là không vào trường chuyên, bọn gái nó học dữ nên toàn đầu to mắt trố thôi! (xin lỗi các bạn nữ học chuyên nhé =. =)

    - Phê vậy ta!

    Ngày vào nhận lớp, như phản xạ, em nhìn đảo quanh 1 lượt, xoắn ngay, lại bị lừa, nhỏ nào nhỏ nấy trong như dưới quê mới lên, nản gì đâu! Tôi ngồi đầu bàn 7 dãy phải, đầu bàn 4 dãy trái là nhỏ bí thư, nhìn cũng tàm tạm, nếu so mặt bằng chung trong lớp thì gọi là nhìn được. Cơ mà sự đời biến hóa khôn lường, Tái ông mất ngựa chưa phải là xui.

    Đang thẫn thờ nghe cô phổ biến nội quy thì thầy giám thị dẫn vào một bạn gái nữa, chắc là lại quen biết gì xin vào lớp chọn đây, ối giời ơi, nhìn muốn bật ngửa, thì ra nhỏ ấy là tiểu thư đáp banh vào mặt tôi 2 lần. Thầy dẫn vào, nói với cô gì đấy nghe không rõ, rồi cô chỉ cho em ấy ngồi bàn 2 dãy trái, thôi xong, bàn 7 bên này có 3 đứa sao cô không xếp em ấy vào chứ, tôi chăm sóc hỗ trợ học tập được mà!

    Lúc em ấy bước vào khẽ cuối đầu chào cả lớp, tự nhiên tôi đứng dậy (quê gì đâu, cô giáo vào lớp mới phải đứng dậy chào, đằng này tự nhiên 1 mình đùng đùng chào cờ giữa lớp), em ấy bất giác nhìn thấy tôi, khẽ cười. Ôi, tôi ngây người ra mất 1 lúc..

    - Em kia sao thế? Sao không ngồi xuống?

    - Ơ.. dạ, dạ!

    Tôi gãi đầu gãi tai, kịp thấy em ấy cười tủm tỉm, và cả em bí thư cũng cười tủm tỉm theo, hic! Đến đây thì đã vào phần chính của truyện, vì nội dung xoay quanh bọn tôi và em bí thư, tôi xin phép các bạn gọi em bí thư là Vy, còn tiểu thư kiêu kỳ nhà tôi là Tiểu Mai nhé, vì tôi quen gọi em như thế!
     
  7. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 7:

    "Bấm để đọc"
    Bữa đầu xếp lớp xong, tôi về nhà mà cái mặt nó cứ như thằng thấm thuốc, cười hềnh hệch mãi. Ông anh thấy thế hỏi:

    - Sao thế? Toàn mấy em xinh không chứ gì!

    - Xinh con khỉ, toàn núi với ruộng! Cơ mà.. phê lòi, hề hề!

    - Mày điên à, xuống lấy tao chai nước.

    - Dà dạ, huynh cứ để em – He he, đang vui nên ổng sai gì cũng làm.

    Không vui sao được, vừa vào trường mới lớp mới đã gặp lại người thương, thêm cả em bí thư hình như cũng có ý với mềnh, tôi khoái cười tít mắt, mong cho mau tới chiều mai lên học để gặp các em, eh he he, các tềnh êu của trẫm!

    Cơ mà tối đó tôi nghĩ mãi cũng không ra vì sao mà em Vy bí thư lại cứ nhìn mình mãi, làm lúc chiều về tôi phải soi gương ngay xem cái mặt có dính gì không? Mà làm gì có, nếu có thì cả lớp nhìn rồi chứ riêng gì em nó. Hay là lúc học quân sự đầu năm trong tôi cool quá, hề hề! Dám lắm, tôi ráp súng nhanh như máy, rồi khoảng ném lựu đạn chày vào vòng tròn nữa, ném quả nào chuẩn quả đó, tôi chơi tạt lon tài thế cơ mà! May mà nghệ thuật quân sự không có dính dáng gì đến vụ sút lựu đạn, chứ phải thế thì cũng lỗ đầu vài mạng rồi =. =!

    Cũng phải nhắc đến mấy ngày học quân sự, tuyệt nhiên tôi không hề thấy Tiểu Mai đi học. Chỉ khi học văn hóa mới thấy em lò dò lên lớp. Lúc đó tôi nghĩ môn quân sự chả quan trọng, lên trường xin nghỉ cũng được.

    Chiều ngày đi học đầu tiên, ăn trưa xong tôi đầu tóc tươm tất, áo quần bảnh bao, phốc lên xe đạp và hướng đến tương lai. Vừa đến cổng trường thì có thằng ôn nào đấy nó băng ngay trước mặt làm tôi thắng cái Két rõ to, điên nhá, thắng không ăn thì ông tông thằng vào mày rồi, ngày đầu tiên đã gặp cản địa. Nhưng trường mới, tôi là lính mới, thôi thì cười cầu tài với nó vậy, gì chứ cái mặt tôi cười thì hơi mệt, he he!

    Vào lớp, soi ngay, chỗ của Tiểu Mai vẫn trống, cũng phải, mới 12h20 chứ mấy, còn 25 phút nữa mới vào lớp. Hơi buồn, tôi lần lữa về chỗ thì lúc ngang qua chỗ Vy, em ấy cười một cái, thú thật là lúc ấy thấy em nó bình thường thôi, thua xa em lớp phó 9A2 hồi trước nhiều. Thế mà sau này vì em nó mà tôi lao đao đủ chuyện, từ mấy thằng tình địch đến thầy cô, gia đình tôi nốt. Nhưng mà tôi lúc này thì nào biết, Vy cười thì tôi cười lại thôi, hì hì

    - Hì, bạn Vy đến sớm thế!

    - Hơ, thế 12h20 thì gọi là trễ à?

    Mới quen mà em nó chặt tôi 1 nhát ngay xã giao, tôi im ngay tắp lự. Lại cười cầu tài và gãi đầu gãi tai, tôi về chỗ ngồi, thầm rủa cái miệng lanh lợi hồi cấp 1-2 đâu rồi. Cũng phải nói trước là cấp 1-2 tôi liến thoáng bao nhiu thì lên cấp 3 lại chững chạc bấy nhiu, chắc hồi hè lớp 9 nhét đâu được cái chân lý "Con trai thì phải lạnh lùng gái nó mới thích, chứ sồn sồn như mấy thằng trâu bò kia thì gái nó chỉ tổ sợ" Chuẩn, tôi sẽ áp dụng!

    Ngồi lót gạch hóng, đúng 12h40, Tiểu Mai mới ôm cặp bước vào. Áo dài kiểu lụa bóng ôm sát vòng eo nhỏ thon, tóc xõa dài đằng sau nửa cột nửa thả hờ, điểm thêm chiếc kẹp mái, môi đỏ mọng hơi óng lên, ôm cặp trước ngực, hic, chả riêng gì tôi, mấy thằng bạn cũng nhao cả lên. Ôi thảm rồi, lần này mún kua được nàng thì phải đá văng mấy thằng này trước thôi. Cũng phải, em thục nữ thế kia mà! Nhưng mà anh là anh nói mấy chú nhao nhao kia nhá, anh đây lịch sự nhã nhặn thế mà còn bị đáp banh vào mặt những 2 lần cơ đấy, các chú có được không? Có khi các chú may mắn được em đáp cái hộp bút sắt mà em đang lấy từ trong cặp ra kia kìa, thấy không? – Công nhận cái khoản nghĩ nhảm với tưởng tượng của tôi thì vô đối thật =. =!

    "Tùng.. tùng.. tùng" Trống đánh báo hiệu vào lớp sinh hoạt 15 phút đầu giờ, ngày đầu nên cũng chả có gì đáng nói cho 15 phút này, ngoại trừ việc em Vy lên phổ biến sinh hoạt Đoàn gì ấy, công nhận giọng Vy hay, nói như rót mật, thằng ngồi cạnh bên em cái mặt nó trông ngu ra thấy rõ =. =!

    Tiết áp cuối ngày hôm ấy là môn Toán, hị hị, đã đến giờ trổ tài. Tôi liệu trước tình huống này rồi, bữa đầu rất có khả năng thầy sẽ kêu 1 số đứa lên làm thử vài bài toán cũ để xem thử kiến thức cũ như thế nào, hoặc giả giảng bài xong sẽ kêu lên bảng đáp bài luôn. Hị hị, đợi mãi cũng đến lúc thầy xướng tên, ổng sẽ đọc ngẫu nhiên 5 đứa để lên làm thử 5 bài toán trên bảng, tôi soi thử thì thấy trong 5 bài đó có 1 bài thâm lắm, nhưng mà với tôi chỉ là muỗi. Ngồi hóng xem có tên mình không, yes, trời không phụ người tài, y như tôi ngồi ếm ổng ấy, mới nghĩ phát có tên luôn.

    Cơ mà chả phải tôi giải cái bài thâm hiểm đó, mà là một thằng khác, cao to đen – hôi không thì chưa biết, cũng chả dại ngửi. Bài tôi làm dễ ẹc, thế là mất dịp lấy le với 2 nàng, thoy thì ngậm ngùi về xem thằng kia làm ăn ra sao. Đến là nản, nó chốt ngay cái đáp số tào lao, ức thật, tính tôi là chả thể ngồi yên khi mà tôi thấy người khác làm điều gì mà tôi biết chắc tôi làm tốt hơn nó nhiều!

    Hết tiết toán, đến giờ chào cờ đầu tuần. Biết mà, em Vy kết tôi rồi, lúc tôi ôm ghế ra sân xếp cho lớp, cả 15 thằng em ấy lựa mỗi tôi mà đi cạnh.

    - N cũng giỏi toán quá ha

    - Hì, bài đó cũng dễ mà, đâu có khó!

    - Ừa, mà lớp mình bên này nè N, ôm ghế đi đâu thế?

    - À.. à

    Hic, gặp gái là phải gió, đầu óc mụ mị, học A1 mà ôm ghế sang A4, nhục thật! Lúc đó tôi nhìn 1 mà đâu biết nhìn 2, Tiểu Mai cũng đi ngay sau lưng Vy, trong khi tôi dòm trái phải thẳng, chẳng thấy em đâu. Đôi khi tình yêu nó ở sau lưng các bạn đấy, bên cạnh chưa chắc đã tốt, và cũng đừng tìm kiếm xa xôi!

    Chào cờ xong, dọn ghế xong xuôi, dắt xe ra về thì tôi chỉ thấy mỗi nhỏ Vy đang đi chung với mấy nhỏ khác, còn Tiểu Mai thì về đâu từ đời tám hoánh rồi. Hôm nay chả chào được em 1 câu, thôi mai vậy, còn những 3 năm cơ mà. Tôi tự nhủ vậy rồi đạp xe về, không quên băng ngang cái thằng cản địa hồi trưa cho nó biết mùi thắng gấp, bỏ lại sau lưng ánh mắt hậm hực của nó, vừa đi vừa nghĩ xem ngày mai làm thế nào tiếp cận Tiểu Mai đây!
     
  8. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 8:

    "Bấm để đọc"
    Hôm sau, tôi quyết định đến lớp trễ hơn hôm qua, mục đích là được vào lớp cùng Tiểu Mai, hai là thị uy với mấy thằng cũng đang nhòm ngó em. 12h30 tôi ra khỏi nhà, chạy thong thả từ tốn, đúng 12h35 gửi xe xong, đi chậm rãi nhẹ nhàng, 12h40 bước vô lớp. Sặc, Mai ơi em biết anh hôm nay canh giờ đi cùng em hay sao mà giờ này em đã yên vị trong lớp rồi thế, em ngồi nhìn ra cửa sổ, đâu hề biết tôi đang ỉu xìu lê thân vô lớp, cũng vì ỉu xìu mà hình như tôi tưởng tượng ra hay sao ấy, em khẽ mỉm cười thôi!

    Ngang qua chỗ Vy thì:

    - Hey, hôm nay đi trễ vậy?

    - Ừ, nhà N có việc, đi muộn chút

    - N cất cặp i, rồi qua Vy nhờ chút

    Dại gái rồi, nghe Vy nhờ tôi sáng mắt lên, cất cặp xong tót lên ngay.

    - N đọc dùm Vy cuốn báo này cho lớp nha, 15 phút đầu giờ ấy!

    - Ơ.. N có biết đọc đâu

    - Xạo, học đến lớp 10 mà không biết đọc chữ à – Vy nheo mắt

    - Ko.. ý N là..

    - Đọc dùm i mà, hôm nay Vy bị đau họng!

    5 phút sau, lớp 10 A1 có 1 ông phỗng đứng giữa lớp, cầm cuốn báo thật cao để che mặt. Thánh thần ơi, nào giờ con có làm việc này bao giờ đâu! Thôi thì lựa mấy cái truyện cười đọc vậy, lớp mới bạn mới nên bọn nó cũng có phần ủng hộ, tôi đọc đến đâu thì cười đến đấy, mặc dù theo tôi thì mấy cái truyện này chả có gì đáng cười, thà nghe tôi chém gió, có khi cười tét rốn ấy chứ.

    - Cảm ơn N nha, hì!

    - Ừ, không sao

    - Ụa, vậy là nãy giờ có sao à?

    - Ko, tức là..

    - Hi, về chỗ i, vào lớp kìa!

    Trời hỡi, sao em Vy này mồm miệng lém lỉnh thế, tôi trùm chém gió mà toàn bị em nó kê nguyên tủ đứng vào miệng, quê không chịu được. Thêm Tiểu Mai suốt buổi tôi đọc khan cả cổ cũng chẳng buồn nở 1 nụ cười ủng hộ, hôm nay đen mịa rồi, hình như khi nãy ra đường bước chân trái trước hay sao ấy T_T!

    Ra chơi, bọn con trai rủ nhau ra đá cầu giao lưu. Gì chứ đá cầu thì tôi không giỏi lắm, nhưng được cái chiêu đá hậu ngược nhìn lạ, tức là xoay chân lại móc ngược, đá bằng mu bàn chân, cầu bay đâu kệ nó, miễn không hụt được rồi! Còn có mấy đứa nào là đá xoè, đá móc đuôi bò cạp, đá ưỡn lưng, thôi thì đủ kiểu!

    Cứ thế, cả tuần sau đều tiếp diễn như vậy. Lên lớp học, ra chơi đá cầu, quen bạn quen bè, chiều lại về và cứ ngóng hụt Tiểu Mai. Được mỗi cái là dạo này em Vy cười tình với tôi nhiều hơn, và tôi tự nhiên thấy em nó xinh ra. Còn Tiểu Mai thì cứ vậy, cũng có đôi lần ánh mắt chạm nhau, nhưng đều như lướt qua. Ngoại trừ những lúc giải toán hay lý thì em có nhìn tôi, hơi tỏ vẻ thán phục. Và giờ anh văn thì tôi trố mắt nhìn em xổ cả tràng English mà chả riêng gì tôi, nhiều đứa khác cũng chả hiểu, có điều nghe đã tai vô cùng!

    Bữa nọ, cũng hội con trai đang đá cầu, trong nhóm có 1 đứa học giỏi hóa nhất lớp, vì anh nó dạy tư môn Hóa, không dạy ở trường. Nhưng đời tôi chỉ thừa nhận mỗi ông anh nó dạy hay nhất và dễ hiểu nhất, kiến thức đi cực kỳ sát và dễ tiếp thu. Sau này lên 11, 12 nó học còn giỏi bạo. Đá cầu nó cũng giỏi nốt, có mấy quả tưởng cầu bay ra ngoài rồi thì nó cứu cầu ngoạn mục vô cùng. Bữa nay cũng vậy, nó cũng cứu cầu đẹp tuyệt dzời, thế mà cứu xong bỗng dưng nó ra ghế ngồi nhìn bọn tôi đá. Chả hỉu ất giáp gì sất, tôi hỏi nó sao không chơi tiếp, nó cười lắc đầu nhăn nhở..
     
  9. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 9:

    "Bấm để đọc"
    Tí đá xong, nó cũng ngồi đó không chịu vào lớp. Ơ cái thằng! Ngoài sân đếm lá rụng thú hơn việc học hay sao nhỉ? Tôi tới hỏi sao thì..

    - Vô lớp mậy, ngồi hoài, trễ kìa

    - Tao bị.. rách quần

    Ắc, hóa ra tại pha cứu cầu thần sầu khi nãy, tôi cố nín cười, bảo đưa xem rách ra sao! Thảm, lỗ rách khá rộng, đủ gió vào thoáng mát tận trong ra ngoài!

    - Thôi cứ vào lớp đi, tao che cho, rồi ngồi thôi mà, cuối giờ tao chở về!

    2 ông tướng cứ thế đi líu ríu vào lớp, đứa nào không biết nhìn vào dễ tưởng 2 thằng này gay lắm, và.. nhiều đứa không biết thật. Chúng nó cười, không to nhưng đủ biết, em Vy không cười, quay đi chỗ khác, Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên. Hic, lúc nào em không nhìn anh, nhè ngay lúc này vậy nàng? Tôi giải thích sao đây T_T, nói ra thì thằng bạn nó quê chết, gì chứ chuyện rách quần chả đùa được, quê cả tháng chứ chẳng chơi!

    Tôi quyết định vì đại nghĩa diệt thân, kệ ai hỉu sao thì hỉu, giúp bạn giúp đến cùng, che đến khi nó về đến chỗ, yên vị ngồi xuống mới thôi. Lầm lũi đi ngang qua 2 em V và Mai luôn, chả bận nhìn như mọi khi!

    Sự đời nó chả như ý, sao không để yên cho thằng bạn đến khi tôi chở nó về chứ! Giờ toán, giảng bài xong ông thầy bắt đầu gọi tên lên bảng làm bài, tôi chợt nghĩ tới cái định luật không nhớ đọc ở đâu, mà cái câu này thì tôi tâm đắc lắm

    - "Khi điều không may xảy ra thì nó sẽ xảy ra"

    Đại loại là nếu điều xui có xu hướng diễn ra thì nó sẽ diễn ra, như lát bánh mì rơi xuống bàn thì lúc nào mặt phết bơ cũng úp xuống đất, hay là đến giờ làm và bạn luôn thấy 2 chiếc vớ không cùng một đôi trong cái đám vớ lẫn trước mặt, hoặc trời mưa khi bạn quên đem ô vậy. Ở đây là thằng bạn tôi, xui thế nào ông thầy gọi ngay đích danh nó, mà chỉ mỗi tôi là hiểu nó đang trong tình thế nào! Ông thầy gọi mãi mà thằng T chả chịu đứng dậy, phải thôi, kế bên nó là 2 đứa con gái, đứng dậy thì sau đó có mà độn thổ cả đời. Cả lớp chỉ biết sửng sốt trố mắt nhìn, tưởng thằng này ăn gan hùm hay sao mà thầy kêu nó cứ ngồi lì 1 chỗ, cười hay nhăn nhó cũng không rõ!

    Thôi thì tôi đứng dậy, cả lớp quay sang nhìn tôi, ông thầy cũng vậy. Ác nỗi, đứng dậy rồi giờ làm sao nữa, không lẽ nói trước lớp "Dạ bạn T bị rách quần thầy ơi, không đứng lên được, thầy thông cảm ha!", thế thì khác nào cứu rồi giết, đem con bỏ chợ. Nghĩ nhanh rồi tôi quyết định.. ôm cuốn vở tôi lên bàn giáo viên

    - Gì thế, thầy không kêu tên em lên bảng!

    - Dạ.. - tôi vẫn đi lên

    - Về chỗ!

    -.. - Tôi cắn môi lầm lũi đi 1 mạch lên bàn thầy, rồi nói cố thật nhỏ khi có thể

    - Dạ thầy bạn T bị.. rách quần..

    - Ừ.. uhm.. e hèm, em về chỗ đi!

    Tôi quay lưng đi về, mà cả lớp vẫn còn nhìn theo, chắc bọn nó đang thắc mắc tôi nói gì mà thầy cho qua nhẹ nhàng thế! Chưa kịp ngồi thì thầy gọi giật lại

    - N, em chở T về trước đi, để tí ra về đông đảo, không tiện!

    - Dạ!

    Thầy cũng tâm lí thật, thế mà nãy tôi không nghĩ ra, để đến lúc ra về học sinh túa ra đầy sân, lúc ấy muốn che cũng khó. Thằng T xếp sách vở, đứng dậy ra khỏi lớp.. tay cầm cặp che chỗ rách sau mông lại. Đến đây thì đứa khờ cũng biết thằng T bị gì, ra chơi vô tôi đi sau che, không đứng dậy được, tay che sau mông, xâu chuỗi lại là biết thôi. Vài đứa cười khúc khích, thầy trừng mắt nhìn, tụi nó im bặt. Tuyệt, tôi khoái thầy rồi nha!

    Xếp vội sách vở vào hộc bàn, rồi tôi đi ra, không ôm cặp theo vì nghĩ chở T về xong thì quay lại lớp học tiếp chứ

    - N, N ơi – tiếng Vy gọi lại

    - Gì thế?

    - Chìa khóa xe trên bàn N kìa!

    À, vội đi tôi quên mất, lấy chìa rồi tôi khẽ cười: Cảm ơn ha! Rồi chào thầy, chạy biến! Tất nhiên hành động tình tứ giữa Vy và tôi nãy giờ chả lọt sót mắt ai, vì em ấy bàn 3 mà còn ngoái lại nhìn thấy tôi để quên chìa khóa xe trên bàn 7, tôi còn cười lại nữa! Rồi đấy, mở đầu cho các sóng gió sau này!

    Chả dè nhà thằng T xa thật, tuốt ngoài TH, chả sao, trước sau gì tôi cũng lên nhà nó xin học thêm Hóa thôi, xem như biết trước nhà. Để nó lại đầu ngõ

    - Cảm ơn nhiều nha mầy!

    - Có gì đâu, ơ mà xe mày sao đem về?

    - Tao nhờ thằng bạn chạy về dùm rồi

    - Ờ, vậy tao về đây, bữa nào tao lên đây xin học đấy

    - Ừ, bye mày!
     
  10. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chap 10:

    "Bấm để đọc"
    Vuốt hết tốc lực, chạy bở hơi tai về trường là đã 5h40, xong tiết cuối từ lâu rồi, cầu trời cửa phòng đừng đóng để tôi còn lấy cặp. Chưa kịp chạy vào sân thì đã thấy Tiểu Mai đứng ngoài cổng trường, tôi xuống xe thở dốc

    - Nhà T xa quá, bạn coi dùm xe N để chạy vô lấy cặp cái nha!

    - Cửa lớp đóng rồi mà N!

    - Ơ.. @@!

    - Hì, cặp N nè, mình để đầy đủ sách vở trong hộc vào lại rồi!

    - Ah, cảm ơn nha – Tôi sướng mê tơi, cười tít mắt

    * * *

    - Ủa mà sao bạn chưa về?

    - Mình về rồi ai giữ cặp cho N?

    - Ừ ha, rồi giờ ai chở bạn về? Ko đi xe à? (ngu thật, người ta đi xe thì sao trước mặt mày giờ đây chỉ có 1 chiếc xe của mày thế, thằng hâm)

    - N chở mình về dùm i – Em nhìn tôi, các ngón tay líu ríu bấu vào cái cặp đang ôm trước ngực.

    - Ừ, lên xe đi – (Cơ hội này nằm mơ cũng không có, hic, nhờ mày rách quần đấy T à, sau này mày cứ thi thoảng rách tiếp vài lần dùm tao nhé)

    - Hi, chở nổi không đó?

    - Yên tâm, mười người chở vẫn được!

    - Xạo.. - Em nguýt dài, rồi 1 tay níu áo tôi, và ngồi lên xe, ngồi 1 bên nhé, nam sinh chở nữ sinh áo dài bằng xe đạp, ôi lãng mạn vô cùng!

    2 người 1 xe cứ thế mà bon bon từ trường ra con đường đầy hương biển, gió mát nhè nhẹ, ánh đèn đã bắt đầu điểm lên trên thành phố, bản "A love for life" vang lên trên đài phát thanh nghe yên bình cực, tôi muốn sau này chiều nào cũng vậy, cũng được đưa em về nhà thế này!

    - Ơ N nè, đã biết nhà mình chưa mà sao không thấy hỏi?

    - N biết rồi mà, sao hỏi vậy?

    - Ơ, N nói sao, không hỉu?

    Trời đất, em quên tôi rồi, quên mất cái vụ em đáp banh 2 lần vô mặt tôi rồi!

    - Mình nè, hồi lớp 9 mình đá banh vô nhà bạn đó, 1 lần vô hồ cá, 1 lần làm bể bóng đèn ấy, nhớ không, cái bóng đèn bị bể! – Tất nhiên tôi giấu biến cái chi tiết nàng tọng banh vô mặt tôi

    - A.. à, ra đó là N hở? Mình không nhớ ra đấy, N cao lên nhanh vậy ha, lúc đó nhìn không như bây giờ!

    - Ừ, tự nhiên sau lớp 9 N cao nhanh lắm (Tôi cao lên nhanh thật, 1 phát vèo lên 1m72)

    - Hì, giờ thì nhớ rồi!

    Ôi, Tiểu Mai cười lên trông xinh cực, mà giờ tôi mới để ý, gò má em ấy cao ghê, mà con gái gò má cao là hay dắt mũi con trai lắm!

    - Xong, đã đến nhà rồi, tiểu thư

    - Hì, ghẹo nữa, thôi tạm biệt ha

    - Ừa, mai gặp!

    - Mai chủ nhật mà gặp gì N, hì hì!

    - Ờ ha, quên mất, mốt gặp!

    - Uhm, N về cẩn thận!

    Tôi nhìn theo đến khi em mở cổng bước vào, gật đầu cười thêm phát nữa, ah suýt quên

    - Ấy, bạn tên gì vậy? N chưa biết

    - Gọi mình là Tiểu Mai được rồi – Em cười rồi quay vào nhà.

    Hị hị, ở hiền gặp lành mà, ông trời giúp ta rồi. Tôi chạy về lòng đầy hứng khởi "Sau này hai đứa con nên duyên vợ chồng rồi thì sẽ cúng tạ ông trời, à quên cảm ơn mày nữa T ơi, cảm ơn cái quần thần thánh của mày đấy" Tèn ten, đời sao đẹp tươi thế, mở cổng vào nhà, nở nụ cười cầu tài với ông anh

    - Eh he..

    - Ranh con, học gì mà giờ này mới về, tán gái à?

    - Bậy nào, huynh cứ nói thế, hề hề!

    - Lẹ đi ăn mày, đói rồi!

    Tối đó tôi ăn gì cũng ngon, xem gì cũng vui, và ngủ cũng thật ngon, may quá, đêm nay không mơ thấy nhỏ kia cầm AWM headshot nữa, mà là Tiểu Mai đang đứng đợi tôi trước cổng.. thánh đường trong lễ phục cô dâu, cười rạng rỡ khi chú rể là tôi bước tới, he he, mơ đẹp, mơ đẹp!
     
    sugarp thích bài này.
Từ Khóa:

Chia sẻ trang này