Truyện VOZ Chị ơi... anh yêu em

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 3 Tháng tám 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 10:

    "Bấm để đọc"
    Tối đó mình cũng nghĩ đến vài người, những người mà trước đây có lần aM dắt đi chơi chung (trước khi aM quen chị). Nhưng người mình nghĩ đến nhiều nhất chỉ có một chị mà có lần aM nhờ mình chở về. Mình lầm lì và chị đó cũng khá lớn tuổi nên cũng chỉ chở về tới nhà cho hết trách nhiệm thôi chứ cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ biết chị đó tên Thảo. Hình như là Phương Thảo.

    Sáng thì aM gọi lại cho mình hỏi tối qua có chuyện gì gọi anh. Mình vội nói ngay là rủ tối nay qua nhà mình nhậu, aM đồng ý ngay vì mình nói là có cả chị nữa.

    Buổi tối chị đi học về thì ghé, mình có dặn chị mua sẵn vài thứ, aM mua đồ uống. Mình cũng mua thêm vài thứ, y hệt như những lần của 3 người trước đây.

    Chuyện ăn uống thì không có gì đáng kể, vẫn là sự huyên thuyên của chị và aM, mình thì ngồi lâu lâu nói vài câu cho có lệ. Mục đích chính của mình là đợi mượn điện thoại của aM để nhắn tin với lí do điện thoại mình hết tiền, aM tất nhiên đưa ngay rồi quay sang nói chuyện với chị. Mình vào phần danh bạ và lưu một vài số vào đầu như 'em, a, tên vài người có vẻ là nữ, và đặc biệt có 1 cái tên là.. T '. Trí nhớ của mình cũng thuộc lại khá nên cũng save được 5, 6 số vào đầu.

    Đến chiều ngày hôm sau mình mới bắt đầu gọi để test (bằng sim khuyến mãi). Số đầu tiên mình gọi là T. Đúng là chị Thảo, Phương Thảo, chị ấy cũng đúng là bạn gái của aM và cũng nhớ mình khi mình nhắc lại về lần chở chị về trước đây, thật nhanh gọn và gây choáng. Mình nhanh chóng xin một cái hẹn thì chị nói là tuần sau mới về SG. Thấy thái độ lấp lửng về việc 'đừng nói gì với aM nha chị 'của mình, chị hình như cũng khá tò mò và hứa sẽ đến đúng hẹn.

    Thật sự là lúc đó mình dằn vặt lắm, không biết là mình làm như thế là đúng hay sai, có phải là quá hèn hạ không, mình gặp chị ấy rồi sẽ nói những gì, sau đó thì sẽ ra sao, Chị ấy sẽ ntn với aM. Những nghĩ đến chị, mình dẹp bỏ tất cả, nói thẳng là vì chị mình có thể làm mọi thứ, kể cả đánh đổi lòng tự trọng của một thằng đàn ông!

    Sáng sớm ở Quán Osaka - Bắc Hải (khu nhà mình) là điểm hẹn, chị đến rất đúng giờ. Chị khoảng 25 tuổi, nhìn lịch sự kiểu dân văn phòng và khá xinh, đó là ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy chị.

    Sau màn chào hỏi thì mình đi thẳng vào vấn đề luôn, nói trắng ra là mình kể huỵch toẹt mọi thứ về aM và chị của mình, rằng aM đang lừa dối tình cảm của cả 2 chị, rằng chị mình là người như thế nào, rằng mình phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều khi phải nói ra điều này với chị.. Mình đang làm công việc của 1 thằng hèn lẻo mép: Sosad:

    Chị ngồi im bình tĩnh nghe mình nói, gần như không có phản ứng gì. Nghe xong chị nói một câu khiến mình cứng họng, gần như không biết nói thêm gì luôn: ' Cám ơn em nhiều lắm nhưng việc này chị biết rồi em à '.

    Mình đơ người và thật sự khó hiểu tột cùng. Chị biết rồi mà vẫn để việc đó xảy ra ư? Chị đang nghĩ gì vậy? Tại sao lại như vậy? Nó khiến mọi kế hoạch của mình gần như tiêu tan..

    (Sau này mình với chị quen nhau thì mình mới biết là chị đã 30t, yêu aM 7 năm nay, đã nhiều lần chị biết aM ngoại tình nhưng chỉ biết khóc chứ không dám làm gì. AM đã lấy hết tuổi trẻ của chị rồi, dứt aM ra là việc gần như chị không thể làm nổi. Nói cách khác, chị cam chịu. Những người phụ nữ như chị đáng thương nhưng cũng thật đáng trách)

    Lúc chào chị về mình thấy mắt chị hơi ướt ướt, thật ra là chị có xúc động (không hiểu là lần khóc thứ mấy của chị rồi)..

    Về đến nhà mình đổ vật xuống giường, chán nản, mệt mỏi, khó hiểu, tức giận. Mọi thứ đổ dồn lên đầu mình khiến cho nó gần như sắp nổ tung.

    Buổi trưa chị qua nhà mình, vẫn vui vẻ như mọi ngày. Nhìn chị vừa rửa chén vừa hát vu vơ mình không thể kiềm nổi cơn giận aM. Và mình đã đi đến quyết định phải làm rõ ràng mọi chuyện, quyết định mà mình ân hận cho tới bây giờ..
     
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 11:

    "Bấm để đọc"
    Ngay tối hôm đó mình gọi điện hẹn chị Thảo lần nữa, chị Thảo từ chối không muốn gặp mình vị chị nói đã quá mệt mỏi và kiệt sức rồi, rồi chị cúp máy. Mình gọi lại cho chị liên tục, liên tục cả chục cuộc gọi, cuộc gọi này chưa kịp dứt mình đã nhấn gọi tiếp. Cuối cùng chị cũng chịu bắt máy, ngay lập tức mình xin chị đừng tắt và hãy nghe mình nói, mình lan man nhiều lắm, dồn dập và gần như van nài cầu khẩn chị. Mình nói với chị Thảo rằng chị của mình là tất cả đối với mình, rằng aM là mối tình đầu của chị, rằng chị của mình hiền lành và yếu đuối tới mức như thế nào. Và hơn hết, mình nói thật ra mình không phải là em họ.. (Sau này chị Thảo nói đã nhận ra mình yêu chị mình từ ngay buổi hẹn ở Osaka, phụ nữ họ thật nhạy cảm).. Mình van xin chị đến gần như lạc giọng..

    Cuối cùng chị Thảo cũng đồng ý gặp mình lần nữa nhưng với vô số điều kiện. Tất nhiên, mình đồng ý ngay..

    Đó là một buổi chiều tối định mệnh, mình sắp xếp một buổi café cho ba người (thật ra là bốn). Chị đi học về thì aM tới trường rước chị tới quán café đợi sẵn, mình sẽ tới sau (mình dặn như vậy).

    Mình đi học về thì qua chỗ hẹn, vẫn đeo balo và mặc đồng phục trường. Chị và aM đã đợi sẵn rồi, đang vui vẻ nói chuyện với nhau. Lúc đó mặt mình rất hình sự vì hồi hộp nhưng do đèn khá tối nên họ không nhận ra, vẫn cư xử như ngày thường. Được một lúc, thấy điện thoại rung, mình biết là chị Thảo đã đến nên mình nghiêm giọng nói: ' Em muốn anh chị gặp một người '. Thái độ của mình rất rất khác ngày thường, giọng mình run rẩy đến ngọng.. Nói rồi mình nhấc máy: ' Chị lên lầu 3 bàn trong cùng nhé '. Mình để thái độ aM có thay đổi, cũng đúng thôi, anh ta là thạc sĩ, đủ thông minh để hiểu có chuyện gì đang xảy ra, anh ta ngồi xoải ra sau, hai tay để 2 bên rất thoải mái và có vẻ thách thức. Chỉ có bà chị đáng thương của mình là ngồi ngơ ngác nhìn mình, sợ sệt nhưng không dám hỏi. (ôi chị của tôi ơi: Sosad: , mình đã khóc khi type đến dòng này)

    Chị Thảo vừa lên đến nơi, nhìn thấy 3 người thì giật mình hiểu ra, chị đứng im lại, cúi mặt không bước tiếp nữa. Mình chạy lại níu tay chị Thảo và nói: ' Chị ngồi vào đây, em muốn nói với mọi người vài vấn đề..'. Lúc này aM đứng dậy, nói lớn, rất dõng dạc: ' Em không phải nói gì nữa, mọi chuyện chấm dứt ở đây được rồi '. Rồi anh ta bỏ đi, không thèm quay lại nhìn chị lấy một cái. Mình và chị Thảo đứng bất động, chị Thảo đang khóc, nước mắt lăn dài trên má, người đàn bà ấy cũng đáng thương như chị mình, suốt đời phải khóc vì những thằng đàn ông phụ bạc..

    Một lúc sau thì chị Thảo gạt nước mắt, cố gắng cười nhắc mình: ' Chị quen rồi, em xuống nhà coi bé đó sao rồi, chị phải đi đây' (hồi nãy chị mình đuổi theo gã M)..

    Mình giật mình nhớ ra và phóng như bay xuống dưới. Chị đứng trong bãi gởi xe, cúi mặt, cơ thể run lẩy bẩy, hai tay như muốn vò nát lẫn nhau. Có lẽ aM vừa nói điều gì đó rất phũ phàng với chị. Và có lẽ, đó là lần đầu tiên một cô bé như chị đón nhận sự cay nghiệt của cuộc đời.. Mình chạy lại thật nhanh, ôm lấy cơ thể gần như mềm nhũn của chị và nói: ' Chị ơi, về nhà với em..'.

    Mình dìu chị vào nhà, để chị nằm xuống và vội vàng chạy đi mua nước và thuốc an thần cho chị. Chị nằm im, mắt mở trừng trừng, gần như không nói gì hay làm gì cả, chị chỉ còn là một cái xác không hồn..

    Mình phóng ra ngoài, mua thuốc, mua nước, mua đồ ăn cho chị. Gấp gáp đến từng giây từng phút. Về đến nhà, chưa kịp khóa xe, khóa cổng, mình chạy vào ngay với chị.

    Nhưng trời ơi, chị của tôi đã đi đâu rồi, phòng tắm, ban công, nhà bếp.. không có chị, không thấy chị đâu cả. Gần như một thằng tâm thần mình bay ra ngoài cổng gào thảm thiết: ' chị ơi, chị ơi..'

    Mặc cho hàng xóm nhòm ngó, mình vò đầu bứt tai cố gắng nghĩ xem chị sẽ đi đâu trong lúc này, điện thoại chị đã tắt nguồn.

    Tin nhắn đến, mình vồ lấy đọc ngay. Tin của lão M:"Em hèn lắm H ạ, không đáng mặt đàn ông, chào em!'. Mình không còn quan tâm đến lão nữa, từ lâu lão không còn là người mình từng kính trọng rồi, đã hết sạch rồi. Giờ mình chỉ cần chị mình thôi, mình phải tìm chị ở đâu giữa Sài Gòn đông đúc bây giờ..

    Mình chạy qua nhà chị, không có. Lên những quán café quen, không có. Nhà thờ đức bà, nhà hát thành phố, những chỗ mà bọn mình hay lui tới, cũng không có. Mình chạy xe mà gần như không còn để ý xung quanh có những gì, đèn vàng đèn đỏ mình cũng vượt hết, bị chửi, bị hò hét, mặc kệ.. Chị đang ở đâu, chị ơi..

    Điện thoại rung! Của chị, trời ạ, mình gần như bóp nát cái nút accept: ' Chị đang ở đâu, chị đang ở đâu, chị..'.'Sao chị không nói gì, chị nói đi, nói đi chị, em xin chị.. chị đang ở đâu..'. Mặc cho mình nói, mình xin xỏ, mình năn nỉ, một lúc lâu sau chị mới nói: ' Chị.. chị.. xin lỗi em..'. Rồi tắt máy, tiếng ò ý e nghe thật khủng khiếp, nó cướp mất gần như hết đi sự bình tĩnh của mình, mặt mình tái không còn giọt máu..

    Chị đang ở đâu hả chị ơi, chị đừng làm em sợ.. Thằng đàn bà như mình cúi gục và khóc, khóc thành tiếng. Sao chị không nói gì, chị ở đâu mà nhiều gió vậy, em chỉ nghe tiếng gió thôi, không nghe chị nói j cả..

    Mình nghĩ đến đây thì bừng tỉnh, có cái gì đó chạy dọc sống lưng, lạnh lắm. Chẳng lẽ, chẳng lẽ chị đang ở.. Cầu Phú Mỹ. Trước đây bọn mình hay ra chỗ này hóng gió, chị nói chị thích đứng ở đây, cảm giác tự do và thoải mái..

    Không kịp nghĩ gì thêm mình lên xe chạy ra cầu Phú Mỹ ngay, vừa đi vừa lạy trời là không có chị ở đó. Nhớ lại mặt chị lúc nãy, mắt mở trừng và ứa nước, mình không dám nghĩ tiếp nữa..

    Chị đứng trên cầu, đứng một mình.. Vừa thấy chị mình quăng cái xe không kịp dựng chạy lại nắm tay kéo chị: ' Chị, về nhà, về nhà với em, về nhà..'. Chị giằng tay mình: ' Em đi đi, chị không về đâu, chị xin em, hãy cho chị ở một mình'. Mình gào lên: ' Chị ơi em xin chị, chị còn thương em thì về nhà, chị đừng hủy hoại mình như vậy, chị có biết là em sợ hãi như thế nào không?'. Chị nhìn mình, cố gắng cười: 'Ngoan, nghe lời chị, về đi cu, đừng lo cho chị nữa, chị không xứng đâu..'.'Chị, chị về ngay, em yêu chị, em yêu chị, chị có biết không, em yêu chị đấy, em không muốn mất chị.'.

    Chị nhìn mình, vuốt tóc mình chống chế: ' uh, yêu chị thì về đi, chị cũng yêu em lắm'. Mình gào lên: 'Không phải, chị ơi.. Anh yêu em, yêu em đấy, yêu như thế này này '.

    Mình cầm cái chai Sting gần đấy phang mạnh vào đầu, máu tóe ra, chảy xuống mặt, đỏ lòm cái áo trắng đi học. Mình hét lớn lần nữa: ' Chị đi về, về với em '. Đến lúc này thì chị hoảng thật sự, nắm chặt tay mình sợ hãi, gỡ cái cuống chai trên tay mình ra, lẩy bẩy: ' Chị về, về mà, em ngồi xuống để chị lau máu'. Mình nói như ra lệnh: ' Xíu nữa lau sau, chị đi với em..'

    Chị sợ hãi nghe lệnh mình, luống cuống lên xe ngồi sau ôm chặt mình, chặt lắm. Mình phóng như bay, theo hướng đi Vũng Tàu..
     
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 12:

    "Bấm để đọc"
    Hình như con người khi đã đạt đến một cảnh giới vô thức nào đó, thì sẽ không cảm nhận mọi thứ như đau đớn, mùi vị, sợ hãi.. Tất cả hành động dường như không phải được điều khiển bằng bộ não, nó gần như là bản năng.

    Mình chạy xe rất nhanh, kéo hết tốc lực của chiếc sirius cha truyền con nối. Chị ngồi sau ôm mình chặt cứng, van xin mình để chị xuống, để chị lau máu và đưa mình vào bệnh viện, mình biết là chị đang cảm thấy rất hoảng loạn, bình thường chạy xe có hơi nhanh một xíu là chị ngồi sau nhéo hoạc đấm bộp bộp vô lưng mình rồi, chị nhát lắm..

    Gần đến thành phố vũng tàu thì cơ thể mình gần như kiệt sức, đầu óc như có hàng ngàn con ong vo ve ở phía trong. Mình dừng xe lại vì biết là không thể chạy xe được nữa, hơn hết là mình bắt đầu cảm thấy sự ngu dốt khi mạo hiểm tính mạng của chị như vậy. Mình không còn nhớ lúc đó như thế nào nữa, hình như là mình rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, sáng ngủ dậy thì thấy đang nằm trong bệnh viện. Chị ngủ gục ở dưới chân, tội nghiệp chị quá..

    Mình nằm im nhìn chị ngủ, đầu mình đã bị cắt đi một chỏm tóc và băng kín mít, hơi ê ẩm nhưng không đau. Nói thật là nhiều khi xem phim thấy cái cảnh này, mình ngồi thẫn thờ mất mấy phút vì đồng cảm..

    Một lúc thì chị tỉnh, mắt chị không đỏ mà gần như hai quầng mắt thâm đen, chắc chị vừa ngủ ngục, chưa bao giờ mình thấy chị như vậy. Chị hỏi han mình đủ kiểu, mang đồ ăn nước uống cho mình, nắm tay mình. Thấy chị lại sắp khóc, mình nói ngay: ' chị không được khóc, em có chết đâu mà'. Chị bặm môi nín. Mình cầm tay chị, nói với thái độ chân thành và tình cảm nhất mà mình có thể: ' chị quên chuyện hôm đi nha, quên hết đi, không đáng để nhớ đâu..'. Chị bảo: ' Hôm qua có chuyện gì vậy em?'. Mình bật cười, lần đầu thấy chị trả lời thông minh quá..

    Buổi trưa đó, dù chị nằng nặc đòi ở lại nhưng mình không chịu, nhất định bắt chị phải về đi học, phải về nhà. Mình biết ba chị là người ntn, tối qua mình đã không nhớ tới điều này, cứ vô tâm nghĩ chị cũng tự do như mình..

    Nằm viện 3 ngày thì mình xuất viện, thằng bạn mình đi xe đò xuống rồi chở mình về, chị nhờ nó thế.

    Về đến nhà thì mình nhận được tin của chị, ba chị bắt chị phải về nhà ăn cơm trưa và phải có mặt ở nhà trước 9: 15pm, đúng 15 phút khi tan học AV. Hình phạt sau một tối đi đêm mặc dù chị có nhắn tin về nhà xin phép, nhắn tin rồi tắt nguồn ngay..

    Lúc đó mình cũng khá bình tĩnh vì đã lờ mờ cảm nhận được qua những lần nói chuyện đt với chị. Với lại mình chủ quan nghĩ: ' chắc vài ngày nữa được tha, chị lại qua nhà mình, lại ăn cơm trưa, lại hát hò, sẽ không phải sợ xuất hiện của aM nữa, nó khiến mình lạc quan lên hẳn..'. Nhưng mình đã lầm, lầm to.

    Một tuần trôi qua, sốt ruột và lo lắng. Mình vẫn dành chở chị về nhà lúc học Av, vẫn thỉnh thoảng chờ chị trước cổng trường để đưa chị chai nước, hộp bánh. Nhưng thời gian của chị quá gấp gáp, lại đúng mùa thi cử nên gần như mình không nói gì với chị được nhiều. Tối về chỉ biết gọi điện thoại, nhắn tin cho chị, chúc chị ngủ ngon qua FB, yahoo..

    Hai tuần trôi quá, chán nản thật sự. Lúc đó cảm giác gần như là thèm khát chị, tay chân bấn loạn muốn đấm đá cấu xé, chị chờ đến ngày chị qua nhà là sẽ bay thật chặt đến ôm chị, ôm cho chị nghẹt thở, không cho chị thoát luôn. Sẽ nói với chị tất cả tình cảm chất chứa trong lòng bấy lâu nay, nói thật rõ ràng và rành mạch, không thì thầm, thủ thỉ..

    Sáng ngày thứ 16 thì nhận được tin nhắn của chị: ' chắc từ nay chị không qua ăn trưa với em được rồi cu ơi, ba chị nói nếu còn nhắc đến chuyện này một lần nữa thì.. Với lại H ơi, đừng yêu chị nha, chị sợ lắm, mình là chị em mà..'

    Mình gọi lại ngay cho chị, tiếng nhạc chuông 'mèo con rửa mặt' mà nghe sao nặng nề đến thế. Mình biết chị ngồi ngay đó mà không nghe máy, chị đang sợ mình, sợ yêu, sợ đàn ông, sợ tất cả, mình vô tâm chỉ nghĩ đến bản thân mình mà dường như quá nóng vội và nông nổi, khiến chị khó xử. Tối qua mình đã nhắn một tin chúc ngủ ngon cho chị kèm theo ba chữ ' anh yêu em' ở cuối, điều mà mình chưa bao giờ làm, và tin nhắn vừa rồi của chị gần như là tin reply của chị..

    Chiều hôm đó mình chờ chị trước cổng trường. Chị thấy mình thì đi chậm lại, khác hẳn với vẻ tung tăng như bố đón trước đây. Chị hỏi trước: ' hôm nay em không đi học hả?'. Mình nói luôn: ' Hôm nay em nghỉ, chị cũng nghỉ hôm nay nhé, em muốn nói chuyện với chị..'. Không kịp để chị trả lời, mình với tay lấy balo của chị bỏ lên phía trước. Chị ngoan ngoãn ngồi lên sau xe mình, ngoan ngoãn một cách tội nghiệp. Mình đang ép chị, đang làm chị sợ, mình..
     
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 13:

    "Bấm để đọc"
    Chẳng đi đâu xa, mình chở chị đến chỗ câu cá quen thuộc của 2 đứa mỗi lần rủ nhau trốn học. Dự định ban đầu của mình là muốn xin lỗi chị về chuyện đi Vũng Tàu, về cái chai, về việc có mặt của chị Thảo trong buổi cafe hôm đó. Mình định nói với chị mình đã hiểu lầm tình cảm chứ thật ra mình không yêu chị, mình muốn trở lại là chị em như xưa, mình muốn níu kéo một cái gì đó, vô hình..

    Nhưng không hiểu sao đến phút cuối mình lại thay đổi ý định, dường như tình cảm chất chứa kìm nén trong lòng mình bấy lâu nay nó bùng phát một cách bất ngờ khi mình ngồi đối diện chị, nhìn chị hiền lành ngồi co ro chờ nghe mình nói. Như một cây kim đâm vào chiếc lốp xe đang căng mọng, mình túm chặt lấy tay chị nói như chưa bao giờ được nói, nói lan man và rất dài dòng, tung tóe và thật dữ dội..

    Chị ngồi im re, thỉnh thoảng chị nói rất lí nhí: ' mình là chị em mà, mình là chị em mà.. đừng làm chị sợ mà..'. Mình đứng bật dậy, ôm chặt chị và quát rất to ' Chị nói dối, chị cũng yêu em, chị nói là chị thương em lắm mà, sao chị không dám nhận chứ.. chị nói đi, nói yêu em đi..'. Ôi cái thằng H điên này, mày chỉ là thằng ngộ nhận ngu ngốc thôi, ai mà thèm yêu một thằng điên như mày chứ, mày điên rồi H ạ, mày thật sự điên mất rồi..

    Nhân viên của chỗ câu cá thấy ồn ào nên chạy lại xem, chị thấy thế nên đầy mình ra. Mình vẫn giữ chặt lấy chị, tưởng như khi thả chị ra rồi, chị sẽ chạy mất, mất hút như chú cá giật sẩy, sẽ không bao giờ còn câu lại được nữa..

    Thấy chị khóc, mình mới chịu bỏ chị ra. Chị vừa khóc vừa nói: ' H ơi đừng làm chị sợ mà, chị chỉ muốn mình là chị em thôi, chị không muốn yêu ai nữa hết, hứa với chị đi H ơi..'. Mình rất sợ nước mắt, đặc biệt là của chị. Mình ngồi thần một lúc không nói được gì, không dám hứa gì cả. Mình muốn kết thúc thật rồi, mình đã suy nghĩ rất nhiều và mình không muốn làm chị em nữa. Chị em để rồi một ngày nào đó có người khác cướp chị đi mất như lão M, lúc đấy làm sao mình sống nổi, làm sao mình có thể dành lại chị, sẽ không có một chị Thảo thứ 2 nào hết..

    Một tuần sau đó chị không nghe máy của mình, tìm mọi cách trốn tránh mình, chị đang sợ phải đối mặt với mình. Những tin nhắn yêu đương nhớ nhung của mình gởi đến chị luôn nhận được những tin reply rất ngắn gọn và giống nhau: ' Mình là chị em mà H ơi, chị không xứng đâu em ơi..'. Mình cảm giác như chị nói câu này bằng hơi thở, nói đi nói lại đến lạc giọng. Mình thì cứng đầu nghĩ sẽ làm chị thay đổi, sẽ không nhượng bộ chị một lần nữa. Sẽ không làm chị em nữa, chị sẽ thuộc về mình, sẽ là cô gái của mình, mình sẽ làm được..

    Mình còn nhớ như in vào lúc 9am ngày 27/2. Chị bất ngờ gọi cho mình nhờ mình làm một việc (việc này mình xin giữ bí mật). Có lý do gì để mình từ chối chứ, mình đóng cửa đi ngay mặc dù còn cả tiếng nửa chị mới cần.

    Mình đến điểm hẹn (nhà hát Thành Phố) chờ chị, nửa tiếng sau thì chị ra. Chị cười với mình, nụ cười đầy mệt mỏi. Chị bảo là chị không nhờ được ai nên mới nhờ đến mình, chị xin lỗi, nói chung là chị nói rất khách sáo, mặc dù đây chỉ là việc cỏn con và 2 chị em đã thân thiết đến dường nào. Mình gắt chị: ' Chị nói kiểu gì vậy, xin lỗi là sao, sao chị nói có vẻ xa cách quá vậy, chị coi em như người lạ ấy..'. Chị lại cười chống chế: ' uh, chị quên.. hì '.

    Lúc chia tay chị, mình thấy trong mắt chị có cái j đó rất lạ, rất hoang mang và mơ hồ. Mình vốn là người nhạy cảm và hay để ý thái độ, chị lại là người cực kém giấu cảm xúc. Bản năng của thằng đàn ông cũng như việc xâu chuỗi những việc xảy ra trong những ngày vừa qua, những tin nhắn, cuộc gọi, thái độ và sự ấp úng trong câu trả lời của chị vừa nãy. Nó khiến cho mình quyết định.. đi theo chị: Sosad: . Lần đầu tiên kể từ khi quen chị, mình nghi ngờ chị, nghi ngờ người không bao giờ biết nói dối, người mà mình tin tưởng hơn cả chính bản thân..

    Sau một hồi lòng vòng thì chị dừng xe lại trước.. BV Từ Dũ. Điều này khiến mình shock nặng. Nếu như là trước đây thì mình sẽ không mảy may nghi ngờ, thậm chí còn chạy lại hỏi xem chị đi thăm ai. Nhưng lần này thì khác, nó có có cái j đó rất khó hiểu, cố vứt bỏ những nghi ngờ kinh tởm nhất trong đầu ra, mình cố gắng chờ chị, chờ chị. Cầu mong chị sẽ rời khỏi đó sau khi đã gặp ai, sau khi đã làm j đó, hoạc chị chỉ vô tình đi ngang qua.

    Nhưng mà không phải, chị không đi đâu hết mà đi thẳng vào dãy nhà đối diện phía khu BV Lớn, chỗ dành cho người ta nạo hút thai..
     
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 14:

    "Bấm để đọc"
    Lúc này thì cơ thể mình thật sự nóng bừng rồi, mình muốn xông vào hỏi chị, tra vấn chị, lôi chị đi ngay khỏi cái chỗ kinh tởm đấy (lúc đấy 1 thằng con trai chưa nếm trải j nhiều như mình quan niệm như thế) nhưng chút tỉnh táo còn lại khiến mình đứng chờ khoảng 30 phút trong tình trạng cực kì hồi hộp và chỉ còn biết cầu trời khấn phật cho chị mau chóng ra khỏi đó. Thời gian càng trôi qua sự nghi ngờ trong đầu mình càng lớn, lớn đến muốn nổ tung đầu óc, chị vào đó làm gì vậy chị ơi, thăm ai vậy chị ơi, sao chị không ra đi, trẽ rồi chị ơi, hay là chị vào đó để.. Nghĩ tới đó thì mình tự tay tát vào mặt mấy cái liền, tát rất mạnh, có lẽ đỏ hết 2 má vì tát đến rát tay, tự chửi mình khốn nạn khi đã nghi ngờ chị, với ai thì có thể chứ chị thì tuyệt đối không thể nào, không bao giờ, mình tin là như thế mà: Sosad:

    Có lẽ nếu tiếp tục đứng ở ngoài, mình sẽ chết vì đau tim hay ức chế mất. Bản chất tò mò của con người mình bộc lộ một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Trước đây mình thuộc dạng vô tâm, lúc nào cũng có thể whatever và 'chắc không có gì đâu '.. Nhưng lần này thì mình không thể, không thể!

    Cuối cùng mình quyết định gởi xe rồi đi vào trong, bãi gởi xe hết chỗ nên mình phải đi vòng xuống phía nhà thuốc gởi rồi đi lên. Vào đến khu nạo phá thai (đối diện cổng chính Từ Dũ) thì mình bắt đầu dáo dác tìm chị, mình chỉ cầu mong chị ngồi đâu đó với một cô bạn, nắm tay an ủi người đó, thấy mình thì sẽ chạy lại ngạc nhiên hỏi mình sao lại vào đây? Mình đang cố gắng gạt bỏ tất cả suy nghĩ trong đầu để nghĩ tới những điều tích cực nhất..

    Bệnh viện đông quá, mình không nghĩ là nó lại đông đến mức ngồi la liệt cả những dãy chờ như thế. Trước đây mình tượng tượng những chỗ ntn thường rất u ám, mọi người đều im lặng và sợ hãi, giấu diếm. Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược, nó nhộn nhịp và ồn ào như cái chợ..

    Không thấy chị đâu cả, chị không thể đi ngõ khác ra được vì nó chỉ có một lối ra duy nhất. Cuối cùng mình mới đánh bạo hỏi một anh ngồi ghế đá, có vẻ như đang đợi bạn gái hoạc vợ. Anh ấy chỉ cho mình biết là nếu thai lớn thì ở dưới, còn thai mới hình thành thì lên lầu, dãy bên trái..

    Mình cám ơn rồi vội vã lên trên lầu, phía trên ít người hơn. Ngồi ngoài chờ đa phần là phụ nữ. Vẫn không thấy chị đâu cả, mình bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút..

    Mình đi đến cửa chính và nhìn vào trong..

    Chị của mình ngồi ngay đấy, trên chiếc giường nhỏ, phía trên là bảng hướng dẫn phòng tránh thai. Chị cúi gằm mặt nghe bác sĩ chỉ lên màn hình nói gì đó. Chị có nghe được gì không chị ơi..

    Chị mặc cái váy màu xanh da trời nhạt, rộng thùng thình..

    Chị ơi.. chị đang làm gì vậy, sao chị lại ngồi như thế, sao chị buồn thế, ai làm chị đau à, ai ăn hiếp chị à.. nói cho em nghe đi..

    Chị có biết là cảm giác của em lúc này thế nào không chị ơi..

    Em chỉ muốn lao đầu ra cửa sổ và chết đi cho rồi..

    Nhưng mình không đủ sức lực để nhấc chân nữa rồi, mình đổ gục xuống cầu thang, 2 tay ôm mặt, nước mắt tràn ra từ lúc nào.. Lần đầu tiên trong đời, mình thấy cuộc đời vô nghĩa đến như thế, giả dối đến như thế..

    Người ta đọc đến tên chị vào phòng, mình ngồi bật dậy. Gần như là vô thức, mình xông thẳng vào phòng hút thai chỉ toàn là đàn bà nằm la liệt hồi sức và những người đang chờ tới lượt.

    Mình túm chặt lấy tay chị, không nói được tiếng nào. Túm chặt lắm, chắc chắn là chị rất đau, tay chị mềm lắm mà, chị đau đến trào nước mắt: Chị sợ hãi và run lẩy bẩy: ' Em.. em tha cho chị.. chị xin em.. thả tay chị ra.. tha cho chị..'

    (Câu này giờ nó còn vang trong đầu mình cả ngàn lần, ngay cả lúc nằm mơ mình còn nghe chị nói)

    Tất cả mọi người trong phòng đều ngơ ngác nhìn mình, không ai nói một tiếng nào cả, ở cái chỗ này có lẽ thì nhìn sơ qua họ cũng hiểu điều gì đang xảy ra, chẳng ai có ý định ngăn cản hay làm j mình cả.. (những ngày sau đó ngày nào mình cũng lên mạng xem báo có đăng không, sao mình lại bốc đồng đến như thế chứ, hic)

    Một lúc thì mình thả tay chị ra, lững thững bỏ ra ngoài, bỏ lại chị với bàn tay hằn vết đỏ rực. Lúc đó trong đầu mình không có gì cả, hoàn toàn trống rỗng. Cơ thể và suy nghĩ không còn là của mình nữa..

    Mình bước đi như người vô hồn, căm thù và ghê tởm chị. Chị thật bẩn thỉu và nhơ nhớp mà, sao chị lại có thể như thế được cơ chứ, mọi thứ về chị gần như bị nhuốm thành màu đen..
     
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 15:

    "Bấm để đọc"
    Chẳng hiểu sao lúc đó mình tính phóng ngay lên Đà Lạt (Đã có lần khùng khùng nửa đêm mình chạy một mình lên Đà Lạt ăn sáng uống cafe rồi về: Pudency :). Mình muốn rũ bỏ mọi thứ, bỏ lại chị, bỏ lại Sài Gòn đầy rẫy sự giả dối, lừa lọc..

    Chạy đến Thanh Đa thì mình quay đầu xe lại, chạy như điên trở lại. Có cái gì đó nó thức tỉnh mình, giằng xé, day dứt trong suy nghĩ của mình. Chị đang đau đớn như thế, cô đơn và sợ hãi như thế, mệt mỏi như thế. Tại sao mình lại bỏ rơi chị chứ, mình đã từng biết bao nhiêu lần hứa sẽ không rời xa chị dù bất cứ giá nào. Chính lúc này là lúc chị cần mình hơn bao giờ hết cơ mà: Sosad: Hơn hết, tình cảm của mình lớn hơn cái sự căm ghét tức thời kia rất nhiều, rất rất nhiều. Tự nhiên mình cảm thấy thương chị vô hạn. Dù chị có làm gì mình, tàn độc ntn đi nữa, mình vẫn coi đó là quyền của chị, chị được phép làm thế, bởi vì, bởi vì mình thuộc về chị từ rất lâu rồi: Sosad:

    Chị chưa về vì còn phải nằm hồi sức. Mình biết vậy bèn ra ngoài cổng ngồi chờ, hình như là hơn 2 tiếng sau thì chị ra, bịt khẩu trang nhưng mình vẫn nhận ra (Dù chị có trùm kín người đi nữa). Chị thấy mình đi tới thì hoảng hốt, lập cập đi nhanh hơn. Mình lại gần chị, chưa kịp nói gì thì chị lắp bắp van xin mình: ' Đừng đụng vào chị, chị sợ lắm, chị không biết gì hết, chị không biết gì hết mà.. em cút đi, cút đi.. chị sợ em lắm.. em cút đi.. chị xin em.. em cút đi..'. Rồi chị lấy tay bịt miệng, cố gìm tiếng nấc mạnh: ' đừng đụng vào chị, chị xin em.. cút đi..'.

    Trời ơi, chưa bao giờ mình thấy chị như vậy. Con quỷ sợ hãi nó nhập vào người của chị mình rồi. Khổ thân chị quá, sao chị lại ra nông nỗi này hả chị ơi..

    Mình đứng nhìn chị, cố gắng trấn tĩnh chị: ' Chị đang mệt, để em chở chị về nhé..'. Mình thò tay tính cầm balo của chị, chị giật lại rất nhanh: ' Khoonggggg.. chị xin em mà H ơi..'. Rồi chị đi nhanh ra bãi gởi xe..

    Mình chạy xe chầm chậm theo chị (20km/h). Chị đi rất chậm, lâu lâu lại dừng lại gỡ kính đi ra lau, nước mắt làm mờ nó rồi, lâu lâu lại đưa tay bặm miệng để ngăn cái gì đó.. Suốt cả quãng đường mình đi sau chị, nhìn dáng người nhỏ bé của chị, chiếc balo con rùa xanh của chị, có treo con sheep mặt ngố, quà của mình. Cái balo của con nít học tiểu học.. Chị đi chậm, nhưng mình có cảm giác không bao giờ mình có thể đuổi kịp chị để chọc chị như trước: 'em ơi cho anh làm quen nha..'. Ko bao giờ chị còn lè lưỡi: ' đồ khùng..'rồi cười tươi ơi là tươi: Sosad:

    Chị về tới nhà, vào nhà rồi, chị quay lại nhìn mình một lúc lâu (rất lâu). Mình biết là chị muốn nói điều gì với mình, nhưng chị không cần nói đâu chị, em hiểu rồi, em sai rồi, tất cả là lỗi của em, lỗi của em hết..

    Chị nhắn tin cho mình: ' Em về đi H, chị xin lỗi em nhiều lắm, chị không sao đâu, ba chị sắp về rồi. Mai chị khỏe chị lại qua với em, em về đi nhé..'
     
  7. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 16:

    "Bấm để đọc"
    Mình buộc phải về vì mình biết ba chị ntn, ông rất dữ dằn và gia trưởng. Chị sống trong môi trường kiểu phong kiến ngày xưa, nhất nhất việc gì đều phải thông qua ba chị, ổng nói một là một, hai là hai, không bao giờ chị dám trái lời. Sự trong sáng đến ngây ngô.. trước kia của chị cũng một phần là nhờ sự giáo dục khắt khe của ông ấy..

    Từ chiều hôm đó mình nhắn cho chị rất nhiều tin nhắn động viên an ủi, thậm chí những tin nhắn đầy lạc quan vui vẻ mình cũng cố gắng soạn để gởi đi, nhưng tuyệt nhiên không nhắc gì đến việc sáng nay cả, mình không muốn chị nhớ tới nó. Thỉnh thoảng mình gọi để xem điện thoại chị còn đổ chuông không, để chờ chị bấm nút busy báo là chị vẫn còn ở đó, chị không làm điều gì dại dột cả, dù sao thì mình vẫn sợ..

    Tối đó chị nhắn tin xin lỗi mình, chúc mình ngủ ngon, chị nhắn 1 tin dài nhất từ trước đến giờ.. Đọc tin xong mình thấy tội nghiệp chị quá..

    Sáng mình dậy sớm chuẩn bị đi học, việc đầu tiên là online, check mail và FB. Mình không nhắn hay gọi cho chị vì sợ làm chị tỉnh giấc, mình biết là chị vẫn còn mệt lắm, cơ thể chị vốn đã rất yếu rồi, không biết tối qua chị có sợ hãi nói mớ nữa không..

    Mình nhận dc mail của chị. Vì hai chị em gần như gặp nhau cả ngày, đt tin nhắn liên tục nên việc có một cái mail xuất hiện trong inbox khiến mình lo lắng vô cùng, đổ mồ hôi ngay buổi sáng sớm. Mình click vào và từ từ đọc từ trên xuống dưới. Một lá thư đúng nghĩa, nó rất dài, dài như vô tận. Chị kể về những ngày tháng dc quen mình là niềm hạnh phúc đối với chị, chị kể về những kỷ niệm của hai chị em, về những lần đi chơi, về sự ấm áp khi dc mình quan tâm, lo lắng, điều mà chị chưa từng trải qua. Chị coi mình như em ruột, chị cũng thương và lo lắng và tin tưởng mình như chính chị vậy..

    Nhưng.. chị cần thời gian để quên đi. Chị cần thời gian để bắt đầu lại mọi thứ. Cần thời gian để tìm kiếm một cái gì đó.. Chị không xứng với tình yêu của mình dành cho chị. Chị mong mình hãy quên chị đi và đi tìm một người xứng đáng hơn, chị không muốn vì chị mà mình bị ảnh hưởng việc học hành thi cử..

    Mình nhấc điện thoại gọi cho chị, bấm số mấy lần mới được vì run tay. Sđt hiện không liên lạc được..

    Mình hiểu ngay có chuyện j đang xảy ra, tối hôm qua chị có nhắc đến việc muốn đi thật xa, thật xa.. Chị làm thật hả chị ơi, đừng dọa em mà..

    Mẹ chị bảo chị lên xe đi Nha Trang lúc 2am rồi, qua nhà một người họ hàng của chị.. Hình như mẹ chị biết điều gì đó, bà nói chuyện rất ấp ửng và có vẻ muốn dấu mình điều gì. Mình đọc trong mắt được điều này nhưng không tiện hỏi thêm..

    Một tuần sau vẫn không liên lạc được với chị. FB chị đã tự delete, yahoo, sms đều không nhận được hồi âm. Chị muốn trốn tránh mình thật rồi, mình có làm gì chị đâu chứ, mình làm chị sợ rồi sao, mình hối hận quá. Sao mình lại nắm tay chị chặt như vậy chứ, hằn hết bàn tay nhỏ bé của chị rồi. Sao mình xông vào cái chỗ ấy chứ, mình có quyền gì chứ, mình sai rồi, chị giận mình rồi, chị sợ mình thật rồi..

    Mình đánh liều gọi qua nhà chị hỏi thì mẹ chị bảo chị vẫn chưa về và không biết bao giờ mới về. Vô lý, quá vô lý..

    Nóng ruột và nhớ chị cồn cào, đến mức tay chân bấn loạn không thể nào ngồi yên một chỗ hay làm được việc gì. Chị bỏ em thật sao chị ơi, sao chị nói là ngày mai chị qua mà, sao chị nói là sẽ không bỏ em lại một mình dù bất cứ hoàn cảnh nào, sao chị nói là chị thương em nhất mà, sao chị không giữ lời hứa chị ơi, chị là đồ nói dối xấu xa đáng ghét :(

    Đến ngày thứ mười thì mình không thể chịu đựng nổi nữa rồi, mình thèm nghe chị nói, thèm nhìn thấy chị, thèm mọi thứ về chị, thèm như thằng nghiện thèm thuốc, thậm chí còn vật vã và đau đớn hơn.. Mình quyết định đi.. Nha Trang tìm chị, với manh mối duy nhất là có lần chị nhắc đến người bác họ ở Nha Trang, nhà ở đường Trần Hưng Đạo.

    Những năm gần đây, đi đâu mình cũng đi bằng xe máy, lần này cũng vậy. Mình đi tìm chị, như Tiểu long nhân ngày xưa đi tìm mẹ vậy.. Tiểu long nhân đấy, ai còn nhớ không?
     
  8. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 17:

    "Bấm để đọc"
    Mười một ngày lang thang ở Nha Trang, có mặt gần như cả ngày ở đường Trần Hưng Đạo. Quán cafe, siêu thị, chợ, khu vui chơi. Giờ cao điểm thì lang thang các bãi biển, những chỗ mọi người hay tụ tập. Nha Trang rộng quá, đông người quá, hơn mình tưởng tượng rất nhiều, chị mình thì nhỏ bé: Sosad:

    Đến ngày thứ 12 thì mình tuyệt vọng thật sự. Lúc đó ai mà gặp mình ở Nha Trang có lẽ chắc phải e dè tránh xa mình vì nghĩ là 1 thằng nghiện, râu ria lỉa chỉa không thèm cạo, mặt thì phờ phạc xanh sao vì mất ngủ và không muốn ăn gì.

    Mình buộc phải quay về vì đã tiêu đến đồng tiền cuối cùng..

    Về đến SG thì việc đầu tiên là mình qua nhà chị, cửa khóa trái. Con chó hay cột trước nhà cũng không thấy đâu. Chị đã đi đâu rồi chị ơi: Sosad:

    Sáng hôm sau mình phải lên trường để xem tình hình, mình đã nghỉ học liên tiếp 15 ngày nay, bỏ 4 tiết kiểm tra và 2 bài tiểu luận.. Chả sao!

    Buổi trưa về đến nhà thì thấy.. chị ngồi gục trước cửa từ lúc nào. Ko kịp ngạc nhiên, mình vứt balo chạy lại với chị ngay. Chị ngẩng lên mình, trời ơi, mắt chị thâm quầng rồi..

    Mình ôm chị dậy dìu chị vào nhà và đi lấy khăn lau mặt cho chị. Chị kể là đã ở ngoài cửa nhà chị hai ngày nay rồi (hèn gì tay tị đỏ những nốt muỗi chích) : Sosad: , ba chị không cho chị vào nhà nữa (Sao ba chị lại biết cơ chứ, không hiểu nổi, hay là có chuyện gì khác) Mẹ chị thì cũng sợ chồng một phép, chỉ còn biết đứng trong nhà nhìn con gái mà khóc thôi..

    Chị cũng khóc nhiều lắm, nhìn mắt chị là biết mà. Những ngày trước đó chị ở lì trong nhà chứ không có đi NhaTrang hay đi đâu hết, cũng không đi học luôn. Mẹ chị nói đã nói dối.. Mà thật ra điều này bây giờ không còn quan trọng nữa rồi, chị của mình đang ở đây, đang cần sự che chở của mình. Hơn bao giờ hết, mình cảm thấy có trách nhiệm phải lo lắng và an ủi chị, giúp chị vượt qua được giai đoạn này. Điều mà trước đây mình chưa bao giờ nghĩ tới..

    Năm ngày chị ở nhà mình, chị hầu như không nói không cười, khác hẳn với hình ảnh cô bé hiếu động trước đây. Đến bữa cơm chị cũng ăn rất ít, có khi nước mắt chan cơm: Sosad: . Những lúc chị như vậy, những trò hề trong lúc ăn cơm trước đây của mình trở nên vô dụng và khiên cưỡng.. Mình cũng không hỏi chị chuyện là ntn, sao lại như vậy? Vì câu trả lời có lẽ mình đã phần nào cảm nhận được. Mình chỉ biết vụng về vuốt tóc chị lúc chị buồn, lấy khăn giấy cho chị mỗi khi chị khóc, kể chuyện cười cho chị nghe, đem mấy dvd hài hay hoạt hình mà chị thích về để mở.. Thứ mà chị cần lúc này, mình đã chủ quan nghĩ rằng, đó là thời gian.. Đó chỉ là thời gian..

    Nghĩ lại thì thấy lúc đó mình thật ích kỷ khi đã không khuyên chị về nhà xin lỗi, không giúp chị cố gắng làm lành với gia đình. Bao giờ cũng vậy, chỉ có gia đình là chỗ dựa vững chắc nhất khi con người ta khó khăn, sa ngã.. Mình đang mừng vì nhờ vậy mà mình đã được ở bên chị ư? Hình như có một phần nào đó trong đầu mình nghĩ vậy, thật xấu xa và bỉ ổi..

    Trưa hôm đó (ngày thứ 6) hai chị em đang ăn cơm thì có tiếng xe máy. Ba và anh họ chị tới tìm, anh họ của chị đã đến nhà mình 1 lần: Sweat:

    Như mình đã nói, ba của chị là người rất gia trưởng và nóng tính. Nhưng mình cũng không thể tưởng tượng ổng lại vũ phu đến như vậy. Cả hai chưa kịp nói tiếng nào, mình đã thấy ổng mặt mũi đỏ gay xông đến túm tóc chị, tát một cái rất mạnh lên má chị: ' Con đĩ này, mày bỏ nhà theo trai nhà..'. Cơ thể bé con của chị không thể chịu nổi cái tát, chị văng vào góc nhà, đập người vào bàn..

    Thật sự là lúc đó ổng hành động quá nhanh và bất ngờ, mình không thể làm gì kịp. Máu mình sôi lên cực độ nhưng vẫn còn kìm chế được, ổng là ba của chị mình.. Mình bay lại đỡ lấy chị. Ổng tiếp tục xông vào hất mình ra và quát: ' Thằng chó này, có cút ra không..'rồi ổng đạp chị mấy cái. Lúc này thì mình không thể chịu nổi nữa rồi, mặt mình đỏ rực, hai mắt trợn ngược vì tức giận. Mình vơ ngay cái dao thái gọt trái cây trên kệ tv gằn: ' Ông.. ông mà còn đụng vào chị tôi, tôi giết chết ông..'.

    Ổng lùi lại không dám vào nữa, nhìn mặt mình lúc đó chắc rất đáng sợ. Lần đầu tiên mình vô lễ nói ra những lời như thế với người lớn.. Điều mà chính mình cũng không ngờ được.

    Chị sợ hãi ngồi dậy, cố gắng gỡ con dao cầm chặt trên tay mình. Má chị đỏ rực vì cái tát, tóc tai bù xù: ' H ơi.. đừng.. ba chị.. ba chị mà..'.
     
  9. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 18:

    "Bấm để đọc"
    Anh họ chị cũng đến vỗ vai mình theo kiểu anh cả, bảo mình bớt nóng này nọ, đâu còn có đó.. Chị thì hoảng lắm, trong mọi cuộc cãi vã, xung đột, chị luôn là người đáng thương và đau khổ nhất. Chị liên tục van xin mình bỏ dao xuống, miệng lắp bắp: ' ba chị mà.. H ơi.. ba chị..'. Còn người được-gọi-là ba chị thì đứng một chỗ, nhếch mép tỏ vẻ khinh bỉ. Mình biết ổng đang nghĩ gì.

    Chị chạy lại chỗ ổng níu tay giải thích, khuôn mặt và hành động không khác gì một nô tì van xin nhà vua tha mạng trong phim. Chị nói mình chỉ là cu em của chị, học chung trường chung lớp gì đấy, luống cuống và lặp đi lặp lại.. Ổng không thèm nghe, và tất nhiên chắc chắn không tin, hất chị ra rồi quát: ' Thằng Q lôi nó về (Q là tên anh họ chị). Rồi ổng bỏ ra ngoài sân, để mặc chị gục xuống..

    Mình quăng con dao, chạy lại đỡ chị. Anh họ chị cũng chạy lại an ủi: ' Không sao đâu em, cứ về đi, có gì để anh nói hộ cho..'

    Chị nắm tay mình, nước mắt chị vẫn chảy trên khuôn mặt vẫn còn hằn đỏ vì cái tát lúc nãy, tay chị run run: ' Chị phải về đây H ơi, chị xin lỗi em.. Chị về nhà còn đi học nữa, còn mẹ chị nữa..'. Mình chả biết phải nói gì nữa, nắm tay chị thật chặt để động viên, mình biết là không thể giữ chị ở lại nữa rồi, chị còn có gia đình, có đầy đủ cha mẹ, chứ không như mình..

    Anh họ chị quay sang bảo mình yên tâm, có gì để anh lo, ổng cũng xin lỗi về việc hồi nãy, ổng cũng không ngờ..

    Chị lên xe rồi, ngoái lại nhìn mình. Ánh mắt chị buồn không tả xiết, chị vẫy tay chào mình rất nhanh vì sợ ba chị nhìn thấy. Nhìn dáng chị xa dần, mình thấy lòng quặn thắt. Sao chị lại khổ thế hả chị ơi: Sosad:

    Tối hôm đó mình nhắn tin cho chị thì không thấy chị trả lời, gọi điện thì số của chị không liên lạc được. Lo lắng vô cùng mà không biết phải làm sao, không biết có xảy ra chuyện j với chị không. Mình chỉ còn biết hy vọng là dù sao đó cũng là người sinh ra chị, là ba của chị, hổ dữ không ăn thịt con.. Rồi còn có mẹ chị ở đó nữa..

    Mấy ngày hôm sau tình hình vẫn như vậy, không hề có liên lạc gì từ chị. Chị cũng không hề online sau đợt ở bv.. Bấn loạn thật sự và không thể gạt bỏ những ý nghĩ tiêu cực trong đầu nữa rồi. Nhớ đến cái tát của ba chị mà mình..

    Tối hôm đó khoảng 11pm, mình quyết định sang nhà chị xem tình hình ntn, và hơn nữa là vì mình nhớ chị quá, mình muốn được nhìn thấy chị, dù là nhìn từ xa, mấy ngày nay thậm chí mình còn không được nghe giọng chị.. Cứ ở nhà chắc mình chết mất. Mình gởi xe ở bệnh viện gần đó rồi đi bộ vào. Nhà chị chưa tắt đèn nhưng cửa đã khóa kín mít.

    Mình đứng chờ một lúc rất lâu, dù biết là gần như chắc chắn sẽ không được thấy chị. Mặc kệ, mình cứ đứng nhìn vào nhà chị, nhìn lên phòng chị dù nó đã tắt điện tối thui. Phía trước phòng, chỗ ban công, có một chậu xương rồng nhỏ mà hai chị em đã cùng đi mua vào tết năm ngoái, không biết là nó đã ra hoa chưa, chị còn đặt cả tên cho nó..

    Một lúc sau thì dân quân khu phố tới hỏi mình, mình ấp úng trả lời là tìm nhà bạn. Họ mới nạt nộ: 'tìm nhà ai, tên gì, giờ này còn tìm gì..'. Biết không ổn, mình bỏ đi. Có lẽ cũng chưa phải là khuya lắm nên họ gây khó dễ gì thêm..

    Chiều ngày hôm sau thì mình nhận được điện thoại, số lạ. Mình nhấc máy ngay, đầu dây bên kia rất gấp gáp: ' H, chị đây.."
     
  10. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Senior Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    732
    Chương 19:

    "Bấm để đọc"
    Mình nghe giọng chị thì dồn dập ngay: ' Chị đang ở đâu đó, sao không liên lạc với em, chị có sao không, chị làm em lo quá..'. Chị lí nhí như sợ ai nghe thấy: ' Ba chị thu điện thoại rồi, cắt net luôn rồi, đây là số của anh Q, mai anh Q chở chị lên trường rồi ghé nhà em lấy đồ nha..'Mình chưa kịp hỏi gì thì chị vội vã: ' ba chị về, chị cúp máy đây, bibi em..'.

    Tuy bớt lo lắng vì chị đã gọi nhưng mình cũng cảm thấy có chút hoang mang, không hiểu là chị đang có chuyện j, thật sự là chị có ổn như những lời nói cố-tỏ-ra-bình-thường của chị không? Chẳng biết sao nữa, lúc nào mình cũng cảm thấy bất ổn về chị, mình chỉ lo chị sợ mình nông nổi nên đã giấu mình điều gì..

    Khoảng gần trưa hôm sau thì chị qua, anh họ chị đứng ngoài trông xe chờ. Để chị vào một mình. Chị gầy gò và xanh sao, đôi mắt nặng trĩu mất ngủ, nhìn chị như già đi mấy tuổi vậy.. Mình thương chị quá mà không biết làm sao, chỉ nắm tay chị hỏi han an ủi. Chị cười nhẹ để trấn an mình, cười mà như mếu.. Mình liếc vội ra cửa ngó anh Q rồi ôm lấy chị, chị không phản ứng gì, chị đang nghĩ gì mình cũng không biết nữa, mình cũng không cần biết. Mình chỉ đang cố thỏa mãn sự 'thèm khát' nhớ nhung những ngày qua của chính mình.. Người chị ấm quá, lúc nào cũng vậy, ấm và thơm tho, dù cho chị có ntn đi nữa. Hình như mình ôm chặt quá, chẳng hiểu sao mỗi lần ôm chị mình đều ôm rất chặt, như là muốn ghiền nát chị vậy..

    Một lúc thì chị nghẹt thở nên ho khù khụ, mình thả chị ra, chị mong manh và yếu quá, vậy mà sao chị cứ phải gánh chịu đủ cái thứ nặng nề gai góc của cuộc đời, ngay cả một cái ôm thật chặt chị cũng không chịu nổi..

    Mình lấy đồ cho chị, những thứ lặt vặt mà chị bỏ lại phòng mình. Lúc đó không hiểu sao mình lại không hỏi rõ là sao chị lại phải gom đồ về, những thứ này lấy lúc nào cũng được mà..

    Lúc chuẩn bị chào chị về mình mới giật mình tự hỏi: Sao hôm nay chị mặc áo khoác dài tay kín mít, vào nhà rồi mà chị cũng không cởi ra (trước đây đến cổng là chị bỏ ra rồi). Chẳng hiểu sao từ sau.. vụ đó mình rất hay nghi ngờ và tò mò (Đến giờ thì mình nghi ngờ mọi thứ và khủng hoảng niềm tin trầm trọng rồi) : Pudency:

    Mình chạy lại chỗ chị kéo tay áo chị lên, nhanh đến mức chị không kịp phản ứng..

    Tay chị đỏ rực những vết bầm..

    Mặt mình tái và hiểu ngay tức khắc, mình là thằng vốn có máu điên trong người. Nhiều khi hành động mà không kiểm soát được. Chả kịp suy nghĩ gì mình lôi chị sền sệt ra chỗ thằng anh họ. Mình chửi nó còn hơn cha chửi con, nói những lời tục tĩu mà trước đây mình chưa bao giờ nói: ' Mày làm cái đe'o gì mà để chị bị đánh ntn, mày hứa cái kiểu gì vậy, đéo làm được thì đừng có nói, mày làm anh cái kiểu c gì vậy..'Bao nhiêu bực dọc điên tiết trong người mình đổ hết lên đầu nó. May mà lúc đó nó thấy mình vậy cũng không dám nói gì, chỉ giải thích là nó cũng không biết, không biết là đúng rồi, nó có ở chung với chị đâu, dễ điên thiệt. Nó mà phản ứng lại điều gì, chắc giờ này mình đang ngồi trong khám rồi..

    Còn chị, chị sợ hãi lí nhí: ' chị bị té mà..'. Quay sang nhìn bộ dạng chị, nhìn cánh tay chị mà mình chỉ muốn đâm chết ' thằng cha' của chị ngay lập tức, khốn nạn không bằng cầm thú, đánh đập một đứa con gái yếu ớt như chị.. Nói chung, giờ nhớ lại mình còn cảm thấy sôi máu, đủ hiểu là cảm giác của mình lúc đó ntn..

    Mình nằng nặc đòi chở chị về, phải nói chuyện rõ ràng với ba chị, mình còn muốn báo công an nữa chứ (Mình đúng là điên, nghĩ lại thì thấy hơi buồn cười, mình là cái quái gì mà có cái quyền nói chuyện 'phải quấy' với ba chị chứ, ngông cuồng thật). Tất nhiên là chị không đồng ý, chị van xin mình, nói với mình là việc này có lý do riêng, rồi chị sẽ giải thích, sẽ nói với mình, giờ mình hãy để cho chị về, để chị yên ổn để giải quyết việc gì đó.. Chị lại khóc nữa, chị khổ quá rồi, khóc nhiều quá rồi, nước mắt bao nhiêu cho đủ hả chị ơi: Sosad:

    Mình đành chạy vào nhà lấy đt của mình đưa cho chị, nói như ra lệnh: ' Đc rồi, chị cầm lấy đt của em đi, chiều em mua cái khác, có j chị phải báo em ngay, ngay lập tức..'.

    Tối hôm đó nằm ở nhà thấy khó chịu quá, nghĩ đến cánh tay của chị mà uất ức muốn trào máu mắt. Mình nhấc máy gọi thử cho chị (hồi chiều có sms, vẫn reply). Số đt không liên lạc được.. Lần nào cũng vậy, cứ mỗi lần không gọi được cho chị là mình tưởng tượng đủ thứ chuyện, đến nỗi nhiều lúc phải tự tát vào mặt mình để tự trấn an. Nhưng lúc này thì khác, chị đang gặp chuyện rồi, chắc chắn rồi.. Hồi trưa chị nói là chị đang cần thời gian để giải quyết việc gì đó, lúc đó rối quá nên mình cũng không hỏi là việc gì..

    Mình xách xe chạy ngay qua nhà chị, đến cổng nhà chị (vẫn gởi xe rồi đi bộ như mọi hôm) mình trèo lên chậu cây cảnh ngó vào trong thì mình thấy ba chị đang ngồi thư thái coi tv. Còn chị..

    Chị đang gục mặt quỳ ở góc nhà: Sosad
     
Từ Khóa: