Truyện VOZ Full - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 30 Tháng mười một 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 20:

    "Bấm để đọc"
    Vừa vào tới lớp, mình phi đến chỗ thằng Hưng tặng nó một quả đấm nóng hổi ngay vào mặt. Hôm nay may cho nó là mình bớt giận và bình tĩnh hơn hôm qua chứ không nó đi nguyên hàm răng. Thằng chó, lại còn định đứng dậy chọi lại mình. Khốn nạn.

    - Dkm mày vì đứa con gái mà phũ với tao thế à?

    - Mày câm mồm lại ngay đi thằng chó. Bố không đùa với mày đâu

    Hôm nay bỏ học luôn. Chả thiết gì mà học với hành nữa. Sáng ngày gặp em mà em nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng và bất cần khủng khiếp. Mình biết mình lâm vào cái thế oan ức mà không cách nào giải thích được. Nhưng dù gì em cũng phải tin mình và nghe mình nói một vài câu chứ? Mình vì ai mà chạy ngược chạy xuôi suốt những ngày vừa qua? Từ trước tới giờ mình chưa bao giờ quan tâm đến người con gái nào nhiều như lo lắng cho em cả. > "<

    Dừng xe ở cổng trường em. Nay mình đứng chờ em ở đây luôn. Em không chịu nói chuyện mình sẽ bế em tống lên xe rồi phóng về nhà. Sau đó tính sau. Đứng một hồi thì thấy chú Tùng đến. Giật mình tránh vào một chỗ xem xem chú định làm gì. Hình như chiều nay tòa xử cho chú và cô Thi li dị thì phải. Về mà lo việc đi còn đến đây làm chi?

    Nhìn điệu bộ hơi khật khưỡng mà thấy hốt. Mình đoán chắc là ông này chẳng có ý định gì tử tế đâu. Mẹ mình bảo ổng chẳng chịu kí đơn li dị nhưng vì cô Thi quyết quá nên tòa mới xử cho. Mà lạ cái là ông này cứ tìm Vi làm gì không biết. Vi không phải con gái ổng, tìm cũng chẳng giải quyết được gì chuyện tình cảm bố con. Chẳng lẽ tìm để đánh tiếp à? Lâu lâu lại thấy ông rút điện thoại ra gọi điện. Tò mò quá, mình túm lấy thằng bé đánh giày đi ngang.

    - Này nhóc, anh cho 20 nghìn, lượn loanh quanh hóng hớt xem ông kia nói gì anh với!

    Thằng bé lượn lờ một lúc rồi quay lại tường thuật tình hình. Tai mình ù đi khi nghe thấy lộn nhộn nào là" Bỏ tao thì hối hận cả đời, đm "," chuyến này tao xử ngon con nó luôn ".. Chân tay rụng rời. Mình biết sức mình không chống được ổng. Mà có tri hô lên thì cũng hơi vô lý vì thầy cô bạn bè đều biết ông Tùng là bố của Vi. Thêm nữa là bọn bạn của em cũng không có cảm tình gì với mình mấy từ vụ cái ảnh nhổ lông nách. Trong đầu mình lúc này chỉ loanh quanh mấy cái suy nghĩ đi tìm mua dao với kiếm để bảo vệ em. Nhưng mình đâu có ngu độn đến mức mất bình tĩnh thế.

    Bí quá, đành nhấn số gọi cho thằng Hưng. Dù gì thì ở lớp cũng đếch có thằng nào mà nhờ vả ngoài nó.

    - Đm gì nữa thế?

    - Mày bỏ học đến trường cấp 3 tao với

    - Mày đánh chưa hả à mà còn hẹn bố đánh nhau tiếp?

    - Tao gặp chuyện rồi. Gọi mấy thằng cớm bạn mày đến giúp tao với.

    - Cái quái gì đấy?

    - Ông Tùng hôm tao kể ý. Ông ý hôm nay đến trường định bắt cóc Vi

    Gập máy. Chỉ mong thằng Hưng đến trước lúc em tan học. Đi loanh quanh thấy ông Tùng có vẻ nóng ruột. Vừa mới đứng thêm vài phút, thấy lão đi thằng vào trường, nói chuyện với bảo vệ rồi lên dãy nhà em học. Vội gọi cho thằng Hưng giục nó tới nhanh. Mình nóng ruột lắm. Cảm giác sôi sùng sục và hẫng khó tả. Rút điện thoại gọi một chiếc taxi đến phòng trường hợp cần. Xong xuôi đã thấy em lững thững đeo cặp đi theo ông Tùng ra cống trường.

    Mình lao ra chộp lấy tay em khi em vừa lấp ló ra khỏi cổng trong khi ông Tùng ra vỉa hè vẫy taxi.

    - Vi ơi, đi về với Hoàng!

    - Hoàng làm gì thế? Bỏ ra!

    - Vi không được đi với chú Tùng! Vi biết chú đưa Vi đi đâu mà đi?

    - Tui đến tòa án. Hoàng tránh ra đi

    - Không, lão ấy đưa Vi đi giết đấy. Vi hiểu không?

    Khuôn mặt em bàng hoàng hốt hoảng trước những điều mình vừa nói. Dường như em chưa tin. Mình nắm chặt vai em năn nỉ, chỉ mong lần này em đừng ương bướng và nghe lời mình.

    - Hoàng xin Vi đấy. Vi đi với Hoàng, Hoàng đưa Vi đi, không cần chú Tùng đưa.

    - Nhưng..

    - Hoàng yêu Vi lắm. Hoàng không thể để Vi bị như lần trước được. Vi nghe Hoàng đi. Hoàng..

    Nói chưa dứt lời, ông Tùng đã đẩy mình gần như bắn vào bờ tường bao quanh trường. Lúc này mình hơi run, nhưng vẫn cố bình tĩnh xử lý.

    - Ơ chú Tùng, chú làm sao thế? Con đang nói chuyện với Vi

    - Lúc khác. Tao đang vội.

    Nói xong lão kéo em đi luôn. Đm lão! Mình vội lôi em lại. Vừa làm dữ vừa mong thằng Hưng đến nhanh không mình và em chết chắc. Trong cái taxi đợi lão có hai thằng mặt ngựa đang ngồi đợi. Không biết mấy thằng chó định giở trò gì. Mình bị ám ảm mấy vụ giết người trả thù trên mạng nên lúc này hãi vô cùng. Cứ tưởng tượng lúc em bị lão Tùng cầm dao chém vô số nhát lên người là lại muốn hét lên.

    Chưa bao giờ thấy em tội nghiệp đến thế này. Em mềm oặt trong tay mình và tay lão Tùng. Bị giằng đi giằng lại đến khổ. Tình hình càng xấu hơn khi hai thằng mặt ngựa từ taxi đi ra. Quả này cả bọn tống luôn mình vào taxi rồi đem đi xử luôn quá.

    Thằng Hưng đến đúng lúc như phim Hàn Quốc. Lũ bạn nó phanh xòe một phát chắn ngang trước mặt hai thằng mặt ngựa rồi ra chỗ mình. Được thằng chó Hưng, lúc này vẫn còn nhăn nhở giở trò

    - A bạn Vi. Lâu không gặp nhìn bạn dạo này xinh quá!

    Nhìn chỉ muốn vả cho phát. Nhưng đang chịu ơn nó nên không muốn nói. Nó dẫn theo gần chục thằng đến giúp mình. Mình kéo Vi vào lòng rồi nhờ thằng Hưng đem xe máy về nhà giúp. Dắt Vi chạy ra đường bắt taxi trong ánh mắt cay cú của ông Tùng. Qua lần này có lẽ mình lúc nào cũng theo em không rời mất. Chỉ cần hở một tí là em có thể bị hại ngay. Càng nghĩ càng thấy khó hiểu về gia đình em. Bố thì giang hồ, mẹ thì cả năm chỉ thấy một vài lần, bỏ mặc còn ở nhà cho một lão không phải bố nó. Khó hiểu. Không hiểu em đã lớn lên kiểu gì trong cái hoàn cảnh như thế này. Nhưng càng nghĩ càng thương em nhiều hơn.

    Đóng chặt cửa taxi, dặn lái xe đi đến địa chỉ của bố mình xong quay ra em. Em mệt và hoảng loạn nên người cứ lịm đi. Ôm em trong lòng, nhìn những cảnh vật trượt qua cửa kính xe mà lòng lẫn lộn. Trong lúc này mình chỉ biết cầu cứu bố. Lục túi nhắn tin báo cho mẹ để mẹ nói với cô Thi. Mẹ gọi lại mình cũng chẳng thèm nghe nữa. Lúc này mình mệt mỏi quá rồi. Điều duy nhất muốn làm là ôm em thật chặt, đi tìm một chốn bình yên nào đó để nương náu cho qua cơn bão.


     
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 21:

    "Bấm để đọc"
    Bố phi ngay từ công ty về sau khi nghe điện thoại của mình. Lần đầu tiên sau khi bố bỏ nhà ra đi, mình mới tự nguyện tím đến nơi bố ở. Một căn hộ nhỏ trên đường An Dương Vương. Hình như bố còn ở với một ai đó. Và ai đó là.. phụ nữ. Hic. Mình thấy đồ đạc treo trong nhà quần áo đàn bà, tầm 35 tuổi. Biết là bố cũng có cuộc sống riêng nhưng vẫn thấy buồn buồn. Nếu thế này chắc không ở nhờ chỗ bố được rồi.

    - Con muốn rời thành phố vài ngày bố ạ!

    - Cả Vi à? Hai đứa phải bỏ học à?

    - Chẳng biết làm thế nào nữa. Nhưng chú Tùng lúc này hăng máu lắm. Để Vi ở đây nguy hiểm rình rập thì làm sao con yên tâm được.

    - Thế giờ Hoàng muốn đi du lịch ở đâu? Ra Cát Bà nhé

    - Không, con không lấy tiền của bố nữa đâu. Hic

    Bố lại cười, rồi lúi húi vắt nước cam cho hai đứa. Mình ngồi nghĩ vẩn vơ đến ngôi nhà này. Về một mái ấp giữa bố và một người phụ nữ không phải mẹ mình. Trong lòng trống rỗng kinh khủng. Quay sang nắm tay em, thấy bàn tay em lạnh ngắt và hơi run. Vội xoa đi xoa lại cho em ấm lên. Em ngoảnh sang nhìn mình cười hiền hiền. Chắc em hết giận mình vụ thằng Hưng gây ra hôm qua rồi. Sướng!

    Bố đưa cốc cam đường cho Vi, giục Vi uống lấy sức. Em cứ chần chừ mãi không chịu uống. Chỉ muốn cậy mồm em ra đổ hết vào họng cho em đỡ bướng.

    - Hay Hoàng về Thái Nguyên thăm bà nội đi. Về giúp bố. Lâu lắm rồi bố chưa về.

    - Đưa cả Vi về có sao không bố?

    - Càng tốt chứ sao. Bà còn vui gấp vạn lần ý chứ.

    Bố cười lớn. Mình biết bố trêu Vi rồi. Nhìn em đã thấy mặt em đỏ tưng bừng. Nhưng mà sao trong lòng mình vẫn thấy lo lo.

    - Bố bảo mẹ giúp con nhé

    - Ôi giời. Lớn rồi, lúc nào cũng mẹ mãi thế. Cứ ỏn ẻn thế còn bị mẹ bạo hành dài dài.

    Cả hai bố con đều cười. Mình trả lại bố 30 triệu đi Đà Nẵng. Chiều đưa Vi đi mua mấy bộ đồ thể thao. Nếu về quê thì em không mặc váy như bình thường được. Sao giờ thấy em ngoan thế. Không quậy như mọi khi làm mình lại thấy thiếu thiếu.

    Ngồi xe oto 3 tiếng mới về đến thị xã. Dắt em đi trên con đường bê tông vào xóm. Em lại trở về vẻ nghịch nghịch thường ngày. Mà bà cô này hình như chưa được nhìn đồng lúa bao giờ thì phải. Mắt hấp ha hấp háy chạy loăng quăng khắp nơi. Trong khi mình thì lo nơm nớp. Thằng Hưng bảo về quê cẩn thận không trai làng ngứa mắt là nó đánh. Kinh bỏ mẹ.

    - Hoàng ơi, hồ sen đây à? – Em chỉ vào cái hồ nước rộng mênh mông, chỗ lấy nước ra đồng lúa của cả làng

    - Ừ, nhưng giờ lấy đâu ra sen. Sắp vào đông rồi mà!

    - Chán nhỉ! Thế hè năm sau Hoàng đưa em về đây chơi tiếp nhé. Thích sen!

    Mình ứ cổ chả nói được gì luôn. Em vừa xưng em với mình. Nghe lạ lạ gai gai. Hic. Chưa quen nên thấy khó mà tiếp nhận được ngay. Gọi em lại đi cho nhanh, không em cứ thế này đứng đợi đến tối mịt chắc vẫn chưa về được nhà.

    Từ lúc chú út lấy vợ, bà nội sống một mình ở ngôi nhà cũ từ ngày xưa ông còn sống. Lúc mình gọi cổng, bà tưởng thằng bé hàng xóm nên chạy ra mở. Nhìn thấy mình bà vừa cười vừa khóc. Ngày xưa còn bé đứng đến bụng bà, mỗi lần ôm bà là bà cúi xuống cho mình dụi dụi mặt vào ngực. Giờ bà đứng đến ngực mình, cứ ôm mình dụi dụi vào ngực mình mà khóc. Về thăm bà mới hiểu, nhiều khi con cháu vô tâm quá mức mà không biết. Quanh năm làm ăn, quên đi mẹ già hàng ngày lầm lũi ở xóm quê với những nỗi cô đơn màu đen đặc. Bà ôm mình chán, bước qua ngắm Vi, nắn vai Vi một hồi, xoa má em mãi rồi mới dắt hai đứa vào nhà.

    Nhà cửa vẫn thế. Vẫn cái nồi cơm điện từ bao giở bao giờ. Một cái võng từ thời xưa xửa xừa xưa, móc hai bên lên cột nhà. Bà chẳng chịu sửa nhà vì sợ đập vỡ mất những kí ức từ thời bố và các chú còn bé tí. Càng ngắm mình càng thấy buồn mà không hiểu vì sao. Vi thì thích lắm. Em cứ quấn lấy bà, bóp tay bóp chân rồi tíu tít hỏi chuyện. Mình ra sân, tiện thể thấy vườn rau cải nên nhảy vào hái để lát nữa bà nấu. Cứ nghĩ đến cái hồi vài tuổi, hè đến là bố mẹ gửi mình về ở với bà cho bà đỡ buồn. Hằng ngày bà vác ghế ra sân cho mình ngồi xem bà trồng rau. Ôm bát xôi bà nấu cho vừa ăn vừa hát. Lúc lúc bà lại lên sờ trym mình cái rồi hỏi "Cái gì đây Cò?". Mình lại toe toét móc ra khoe: "Cái chim!". Bà lại cười móm mém: "Chim của ai?" để nhận câu trả lời "Của bà! Hế hế". Mọi thứ vẫn vẹn nguyên y như hôm qua. Giờ mà bà hỏi mình câu ấy chắc mình vẫn móc ra bảo của bà mất.

    Bà xuống bếp bới mấy củ khoai lang trong góc ra rồi bắt đầu nhóm bếp nấu cơm. Vi chạy đi chạy lại, chọc ngoáy khắp nơi. Nhiều lúc phát cáu.

    - Ơ, nồi cơm có sao bà lại nấu bếp củi?

    - Ăn cơm điện chán lắm, bà nấu bếp củi cho thơm. Với lại nướng khoai cho con Vi ăn luôn. Vi ăn khoai nướng bao giờ chưa cháu?

    - Dạ cháu ăn nhiều rồi ạ!

    Mình cấu em một phát. Trả lời thì mà chẳng khéo tí nào.

    - Khoai đấy người ta luộc đấy, rồi đưa qua bếp cho vỏ nó cháy tí thôi. Khoai nướng là phải vùi than củi này này.

    - Ơ thế ạ!

    Em cười toe toét. Mình tiện tay véo má một cái. Đáng ghét!

    Bữa cơm của bà dọn ra sau nửa tiếng ba bà cháu lúi húi cạnh bếp lửa. Bà luộc rau cải và rim thịt với mắm và tép khô. Khỏi phải nói chứ mình ăn như lợn luôn. Vả Vi cũng thế. Lần đầu tiên Vi được ăn đồ của đồng quê. Em chơi 3 bát. Còn mình thì không đếm được. Nạo hết cả cháy mà ăn. Xong bữa còn phải tháo cúc quần ra để thở. Em nhìn mình cười rũ rượi. Kệ. Yêu nhau có gì mà ngại. Nhắc đến từ yêu tự nhiên lại đỏ mặt vì nhớ đến lúc sáng mình có nói với em "Hoàng yêu Vi lắm!". Chẳng hiểu sao có đủ dũng khí nói thế chứ giờ cho nói lại thì còn lâu mới cậy được miệng ra.

    Tối bà bắt đi ngủ từ 9h. Ở thành phố có bao giờ ngủ sớm thế. Nhưng vẫn phải nghe lời. Đưa em ra ngoài giếng đánh răng, thấy em cứ ngồi bóp hàm mãi. Hỏi thì em cười bảo "Tại từ lúc về cười nhiều quá nên giờ hàm đau đau". Trời ạ. Từ lớn đến bé ngậm mồm suốt hay sao mà giờ cười có tí đã bị đau mồm. Đang đánh răng choe choét bọt, em quay ra quết bàn chải lên mặt mình rồi lại cười phá lên.

    - Lại quậy rồi đấy, vứt vào thùng nước phân của bà bây giờ.

    - Lần đầu tiên em đánh răng ngoài giếng!

    - Hả?

    - Thiệt luôn. Mọi lần đánh răng toàn có nóng lạnh và gương soi. Nay đánh răng bằng gàu nước giếng và dưới đèn sân mờ mờ à.

    Nói xong lại nhe răng cười. Hất cho em gáo nước rồi chạy vào nhà trước. Em hét toáng lên rồi lôi mình lại, bắt đợi em làm xong mới được vào. Nhà giờ có mỗi cái giường. Mình bảo mình nằm võng ngủ thì bà không chịu. Bắt chui hết vào màn nằm không muỗi. Thành ra ba bà cháu trong một cái giường. Vi nằm trong, bà nằm giữa, mình nằm ngoài. Thấy bà vui mình thích lắm. Bà kể hai đứa nghe đủ thứ truyện từ ngày xưa trở lại. Lúc lúc ba bà cháu lại cười váng nhà. Kể mệt, bà ngủ quên mất. Còn mình và em thức. Em chống tay ngẩng cao lên nhìn mình mãi. Mình cũng nhìn em nhưng chẳng dám với tay sang sợ động vào bà làm bà thức. Thành ra hai đứa cứ nhìn nhau mủm mỉm cười. Mãi sau mình ra hiệu em nằm xuống, kéo chăn lên và ngủ. Mong em có một giấc ngủ thật ngon mà không mộng mị hay giật mình sợ hãi.

    * * *

    Vì ngủ sớm nên mình tỉnh dậy lúc 5h sáng. Chui ra khỏi màn đã thấy em và bà đang lúi húi dưới bếp. Hóa ra bà dậy sớm nấu xôi. Mình khỏi đánh răng rửa mặt, lao vào bóc lạc cùng em luôn. Em cứ tủm tỉm cười. Nhìn ghét ghê. Ăn xong lúc gần 6h. Bà phải đi chùa nên gửi mình cho một thằng em hàng xóm dẫn đi chơi. Thằng này mới lớp 7 mà cao khiếp. Đầu húi trọc, da ngăm đen. Nhìn mình ẻo lả bé con nên cứ vênh mặt.

    - Bao tuổi?

    - Ờ, năm nay lớp 8! – Nghe lời bà nên mình khai man tuổi cho dễ chơi

    - Ôi hơn tao có một lớp, mà năm cấp 1 tao đúp 2 năm. Thành ra vẫn hơn tuổi mày.

    - Ừ thì tao nói gì đâu

    - Biết đá bóng không?

    - Biết

    - Thế ra đê đá bóng đi

    Từ nãy giờ thấy mình nói chuyện, em cứ bụm miệng cười. Mình thấy chơi với lũ trẻ này có vẻ vui nên kéo em đi.

    - Mà mày tên gì?

    - Hoàng

    - Tiên sư, tên đẹp như cứt. Ở đây chúng nó toàn tên lởm thôi.

    - Thế mày tên gì?

    - Tao tên Học. Bố tao đẻ 2 thằng, đặt tên Đại với Học. Thế mà bọn tao đi học bị đúp suốt.

    Quay sang em nhe răng ra, thấy em cố nín cười đến nỗi đỏ cả má. Bọn này nói chuyện thật thà dã man.

    - Ở nhà bố hay gọi anh tao là Cu, gọi tao là Buồi. Tao cứ đi đâu là ông đi khắp làng tìm, gặp đứa nào cũng hỏi "Mày biết Buồi bác đâu không?". Có lần bị chúng nó trêu "Buồi bác trong quần ý". Ha ha

    Thấy thằng Học cười nên mình và em lựa thời cơ cười ầm lên. Cười cho đã vì từ nãy giờ nghe chuyện nó kể cứ phải nín không dám toét miệng ra sợ nó đấm.

    - Anh tao đi học trung cấp được một năm thì bị đuổi. Tại lớp anh có ông thầy giáo ăn tiền rồi cho cả lớp toàn điểm F, hôm sau bị anh tao chọi cho hòn gạch về hưu luôn. Thế là lại về làm ruộng

    Cười rũ. Đang định bảo thế thì mày đừng giới thiệu tao cho anh mày lại thôi. Bọn này chưa quen, sợ lỡ lời nó cho quả đấm thì vỡ hàm. Học dẫn mình và em qua một nhà bên đường đi ra đê. Vào nhà thì thấy có ông cụ ngồi cửa đợi. Thấy thằng Học, cụ với tay lấy cái kèn đồng đã có đôi ba chỗ rỉ màu xanh lè, đầu kèn còn lủng lẳng mấy sợi tua rua màu đỏ bạc phếch, tay kia cụ cầm chiếc đồng hồ quả quýt lòng thong sợi dây bạc. Thấy ông cụ tụt quần dài vứt ở nhà, cụ bà làu bàu:

    - Ông này đi đâu ra chỗ đông người thì ăn mặc cho đàng hoàng vào nhá

    - Bà ếu biết gì. Trọng tài ai lại mặc quần dài? – Xong quay ra mình – Thằng này cháu nội bà Thanh hở?

    - Dạ!

    Nói xong ông dẫn ba đứa ra sân bóng. Vừa chạm đến bãi cỏ rộng là ông đưa kèn lên mồm thổi tí te. Vài phút sau là một lũ trẻ từ đâu lao đến bao quanh cụ. Đứa nào cũng chăm chú nhìn mình Thằng Học ghé tai mình

    - Đây là cụ Phiên, hay hóng hớt mỗi khi bọn tao đá bóng

    - Ờ.

    Có đứa dỏng mỏ lên hỏi

    - Ông ơi đá ngay bây giờ ạ?

    - Chứ sao nữa

    - Nhưng ai làm trọng tài bây giờ.

    - Tao chứ còn ai! – Cụ Phiên hạ kèn xuống, xoa xoa chiếc đồng hồ quả quýt bấm giờ

    - Cháu sợ cụ không biết gì về bóng đá..

    - Bố láo! Tao chơi bóng từ khi bố mẹ chúng mày còn chưa lấy nhau. Chúng mày có đủ mỗi bên mười đứa không đấy?

    Thằng Học chạy qua đếm người, rồi chạy lại chỉ vào mình

    - Cả thằng này nữa là đủ!

    Cái gì? Đá bóng với cả lũ trẻ này á? Đùa không vậy?

    - Thế thằng này cởi quần ra. Vào đá!

    Biết không chối được, nhỡ đâu cả lũ xông vào đấm. Lại còn phải làm thân với cả bọn để dẫn em đi ra đồng chơi mà không bị trẻ trâu đánh. Đành cởi quần dài ra chuẩn bị tinh thần. Vừa cởi được cái quần thì có thằng lại gắt

    - Cởi nốt áo đê. Không có áo riêng nên một đội mặc áo một đội cởi trần. Mà thế đéo nào con trai mà trắng thế?

    Thiệt không có cái khổ nào bằng cái khổ của lính mới. Cởi quần áo ra mà rét run. Thế mà em cứ đứng vỗ tay. Chả nhẽ lại ôm cho phát. Thằng Học đứng chỉ cho mình từng thằng trong đội để lúc đá còn gọi tên.

    - Thằng cao nhất kia là thằng Lực, thằng nhìn lác lác giống nó là thằng Sỹ em nó. Thằng Đạo có cái vòng cổ dây chuyền móc đồng xu kia kìa. Thằng Môn béo béo. Thằng Ngọ tóc dài quá tai. Thằng Biên với thằng Giới sinh đôi, mặc quần đùi sọc. Thằng Điều mặt rỗ. Bên kia là làng bên không quan tâm, nhưng thằng Bính Toét là thằng cứ sụt sịt trông bẩn bẩn kia kìa. Đá thì tránh nó ra vì nó chuyên môn sì mũi rồi lau vào áo người khác.

    Khiếp. Thấy ghê! Cả lũ trẻ ra chạy loanh quanh khởi động rồi vào đá. Em ôm áo cho mình tìm chỗ ngồi xem. Nhìn em nổi bật giữa đám con gái trong làng. Em cứ cười toe toét rồi xua tay nhắc mình tập trung. Dù đá bóng không giỏi mấy nhưng mình cố gắng vậy. Chẳng mấy khi được thấy em vui. Tiếng kèn của ông Phiên lại vang lên tí toe. Báo hiệu những phút đầu tiên của trận bóng.


     
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 22:

    "Bấm để đọc"
    Ôi trời! Trẻ con đá bóng thì thôi rồi. Chẳng cần luật lệ gì hết, cứ thấy bóng chỗ nào là lao vào chỗ ấy. Mình khều mãi mới được dẫn bóng thì tự nhiên có thằng đội bên lao tới túm tay kéo giật lại. May mà được tiếng kèn của ông Phiên vang lên gắt gỏng đòi lại công bằng.

    - Cụ thổi cái gì thế?

    - Mày bị phạt!

    - Sao lại thế ạ?

    - Mày túm tay thằng Hoàng chứ sao nữa!

    - Nhưng bóng có chạm tay cháu đâu? – thằng bé vẫn gân cổ để cãi.

    - Vẫn phạt! – Cụ Phiên vẫn ôm bóng nói nghiêm khắc.

    Một thằng bé loắt choắt chạy từ giữa sân lại giật giật tay cụ.

    - Cụ đừng thiên vị nhé. Tối cháu xin mẹ cháu bao thuốc du lịch cho cụ.

    - Không nói nhiều. Đây là luật. – Xong rồi cụ cúi xuống thì thầm với thằng bé – Cơ mà tối mang sang rồi trận sau cụ xử nhẹ cho.

    - Bên kia đứa nào sút?

    - Để tao

    - Để tao

    - Tao sút cho

    Thằng Đạo và thằng Biên nhao nhao lên. Thằng Học tiến đến bảo thằng Biên

    - Thôi mày để thằng Đạo đá. Mày sút có ra cái đéo gì đâu mà tranh

    - Được, mày nhớ đấy nhé!

    Thằng Biên nói thế nhưng vẫn ngoan ngoãn đi về phía sân mình. Bọn trẻ con trong làng đang chăm chú theo dõi trận đấu, thấy quân mình được phạt, hò nhau đổ xô ra bao quanh thằng Biên. Vi cũng thích chí chạy lại phía mình cười toe toét.

    - Dẹp ra! Khán giả không được vào sân!

    Giọng cụ Phiên khàn đi, tay khua rối rít vẫn không cản được đám trẻ lộn xộn. Mấy ông già ra xã họp thấy đông tưởng có chuyện gì cũng sấn vào xem.

    Thằng Đạo đứng nhún nhún rồi lao đến quả bóng. Bóng bay bổng lên hai đầu tay chới với của thằng thủ môn bên kia. Bọn trẻ trong làng gào to "Vào, vào rồi". Chúng nó quay lại nhìn cụ Phiên chờ đợi, nhưng đôi tay xương xẩu của cụ xua rối rít. Mồm cụ hô to: "Cao quá, không được tính!". Cả đội mình xúm lại quanh cụ nhưng mặt cụ vẫn tỉnh queo. Thằng Học khều tay cụ thì thào

    - Cụ đừng vì bao du lịch mà thiên vị bên nó

    - Mày nói cái gì?

    Thấy nét mặt cụ, mình kéo thằng Học ra sân không cho nó cãi nữa

    - Thôi không cần, đá tiếp đi.

    Một thằng đội bên được thể vênh mặt

    - Cóc thèm ăn gian. Trọng tài như thế là đúng!

    Cứ lôi thôi thế này đánh nhau chứ chẳng chơi. Mấy thằng đội mình đang nổi khùng choành chọe với bọn làng bên. Vi thấy thế chạy ra kéo mình vào bãi. Mình sợ lắm nhưng cứ ra oai

    - Em cứ vào kia. Để anh lo!

    Thằng Học đang định xông ra sân nói lý thì nhảy dựng lên như bị bọ đốt đít khi nghe thấy tiếng gọi thất thanh.

    - Đ. Mẹ thằng Buồi, bố bảo cắm máy bơm nước vào ruộng mà mày nhảy ra đây đá bóng. Tiên sư mày.

    - Chết tao rồi Hoàng ơi, bố tao gọi.

    Thằng Học chạy về cũng đồng nghĩa với thiếu người nên trận đấu bóng giải tán. Chưa đá được mấy nên lũ trẻ hậm hực lắm. Riêng mình thì sướng chạy ngay vào chỗ em mặc quần áo lại. Thằng Học về rồi, còn lại mình và em với lũ trẻ chưa quen. Thấy hơi ghê. Đang định dắt em về thì cả lũ gọi lại.

    - Mày là bạn thằng Học à?

    - Ừ!

    - Thế còn đứa này?

    - Là bạn tao!

    - Thằng Học về rồi! Đi chơi với bọn tao không?

    - Đi đâu?

    - Thích ăn ổi không?

    - Có!

    - Thế thì cứ đi đi.

    Mình dắt Vi theo lũ trẻ chạy qua mấy cánh đồng. Vi thích lắm. Em lon ton sau mình như bé con. Em cười nhiều và quên hẳn đi những gì mới xảy ra ngày hôm qua. Cũng chẳng bận tâm gì đến chuyện bố mẹ. Em tíu tít chỉ cho mình cái nọ cái kia, hỏi han đủ thứ. Đế giày và ống quần em chẳng mấy mà bết đầy bùn. Em cứ dừng lại cọ bớt đất đi rồi lại chạy tiếp.

    Mấy đứa dẫn mình đến trạm điện của làng. Trong trạm có một khu đất trồng toàn ổi là ổi. Cả bọn phân công Vi đứng ngoài cổng trạm canh gác. Còn mình đứng dưới gốc nhặt ổi. Còn lại cả lũ mỗi đứa một cây, trèo lên oanh tạc. Ngó qua là biết đi ăn trộm. Trò này thích cái là cảm giác cận kề nguy hiểm mà vẫn lao tới. Ổi quê ngon kinh khủng. Quả nào quả nấy ngọt lịm và thơm lừng. Cắn một cái sướng cả miệng. Mình lúi húi nhặt ổi dưới gốc mà chúng nó cứ trên cây ném nhau đôm đốp.

    Thấy bóng người, em hú cả bọn cùng nhau chạy. Mấy thằng trên cây vội quá ngã dúi dụi. Nhìn cái cảnh chạy trốn mà như lũ chuột mất tổ. Em vừa chạy vừa cười ha hả. Nhìn là biết lại bày trò

    - Em lừa đúng không?

    - Chứ còn gì nữa. Vui ha!

    Em đểu quá đi. Cũng may chúng nó không biết chứ không mình bị tế sống. Thò tay vào túi lấy cho em mấy quả ổi mình để dành. Em cất hai quả vào túi áo rồi cho mình một nửa. Em ăn một nửa. Đang chạy thì thấy bọn trẻ gọi thất thanh.

    - Ngu rồi Hoàng ơi. Đừng đi vào đấy!

    Vừa dứt lời, mình hụt chân ngã luôn. Bọn khốn nạn này chơi gì mà ác. Đào hố rõ sâu rồi đổ phân xuống, phủ rơm lên che đi để bẫy người. Làm mình rơi xuống, cứt ngập mắt cá chân thối khỉnh.

    - Mày chạy nhanh quá bọn tao không kịp ngăn.

    - Thế chúng mày đào hố cứt làm gì? Dấm để ăn à?

    - Để bẫy bọn làng bên. Nó chuyên sang bãi làng mình đào khoai trộm.

    Mình ngồi rũ rũ chân. Ghê dã man. Cáu thế không biết. Chơi gì mà bẩn khiếp.

    - Đi ra sông mà rửa!

    - Rửa sao hết mùi được. Cứt này phải ủ mấy ngày rồi. Thối khắm

    - Sao không hết. Bọn tao toàn vật nhau ở đây, có thằng cắm mặt vào bãi cứt chó. Đứng dậy nhổ nước bọt phù phù rồi lại vật nhau tiếp.

    Trời ạ. Mấy bố chẳng biết tí vệ sinh nào. Lụi hụi xuống sông rửa chân. Lúc sau lên đã thấy thằng Học ra từ bao giờ. Mặt nó sa sầm lại. Hằm hằm không nói với ai câu nào.

    - Sao thế? Có bị bố mày tẩn không?

    - Sao không? Đây này!

    Không ngại Vi. Thằng bé đứng dậy tụt quần giơ mông ra, hiện rõ mấy lằn roi đỏ còn hằn in trên da. Mình thấy thương quá. Trong khi cả lũ bò ra bãi cát cười rũ rượi. Em ngồi bó gối bên cạnh mình, cười khúc khích. Mình biết em vui. Trẻ con làng quê cả ngày chỉ biết đến đồng ruộng với con bò. Đứa nào đi học về là vứt ngay cặp sách chạy ra bãi tụ tập. Ngày nào cũng bày trò đùa nghịch. Chẳng giống như cuộc sống lặp đi lặp lại theo chu kì của mình và Vi khi còn ở thành phố.

    Lũ trẻ dạy mình đào khoai rồi ngồi nướng ăn. Ăn chán thì dạy mình cưỡi trâu, cưỡi bò. Lúc đầu không quen mấy lần ngã lộn cổ. Chơi trò gì cũng thấy tiếng em cười khanh khách. Người gì cười hoài. Thế này tối nay về thế nào cũng đau hàm cho xem.

    Thằng Học có trò chơi phát tởm. Cứ mỗi lần nó buồn đánh rắm là lại đứng trên lưng trâu, tay chỉ lên trời hô "Anh em chú ý, anh em chú ý. Tàu bay địch tới. Tàu bay địch tới." Xong rồi nổ rắm một tràng. Mà cái thằng. Không biết ăn gì mà đánh rắm rõ to. Cứ bẹp bẹp từng hồi. Trò này mình nhìn còn thấy ngại mà em cứ cười hoài. Lạ. Cái gì em cũng tít mắt cười thấy vui.

    - Mày tránh xa thằng Học ra Hoàng ạ. Thằng mất dậy chuyên bủm rắm ủ vào tay xong ném vào mặt bọn tao, thối kinh!

    Cả lũ lại bò ra lưng trâu cười. Lúc sau thằng Giới cưỡi con trâu ngay cạnh mình cũng làm trò. Đứng lên hô nhanh "Anh em chú ý. Tàu bay địch tới". Nó làm một tiếng Bủm rõ to, nhưng sau chỉ nghe thấy tiếng toẹt toẹt nhẹ nhẹ. Đít quần nó phồng phồng lên. Thằng Học ngước lên nhìn rồi cười hô hố một cách thô bỉ.

    - Dm thằng Giới đánh rắm mạnh quá ỉa mẹ ra quần rồi! =))

    - Tiên sư mày, đã đang bị đi ỉa còn đú

    - Mẹ nó, cứt ướt lưng trâu luôn! =))

    Em cứ bụm miệng cười. Không phải nói chứ mình cười gần chết. Cười nghiêng ngả tí ngã gãy cổ. Thằng Giới méo mặt đi về phía sông, bỏ mặc đằng sau những tiếng rú man rợ trong cơn cười của lũ trẻ


     
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 23:

    "Bấm để đọc"
    Đến trưa cả lũ giải tán, mình cùng em theo thằng Học dắt trâu về. Trước khi vào cổng nó còn dặn cố chiều ra đồng chơi với chúng nó. Mở cửa vào nhà, bà vẫn chưa về. Mình đi tắm qua rồi ra hấp lại xôi cho nóng chờ em tắm xong ra ăn. Gọi điện nhờ mẹ mang lũ mèo mình bỏ quên trên kho đi cho, mẹ có vẻ hậm hực lắm. Chắc mẹ giận mình không coi mẹ ra gì. Đi đâu cũng không thèm nói với mẹ một câu.

    Em nhón nhén bước đến dọa mình làm mình giật bắn. Quay lại ôm em vào lòng, cốc nhẹ lên trán em. Em nhăn mũi nhìn mình cười tít mắt. Hai đứa bê hai bát xôi lạc ra thềm ngồi ăn. Em vừa nhai vừa hát. Lại mấy bài tiếng anh nghe không hiểu, đã thế tiếng hát lại méo mó vì đang ăn. Nhìn em vui và hồn nhiên như một đứa trẻ, vô ưu vô lo, bỏ ngoài đầu những gì không đáng nghĩ. Hát chán tiếng anh, em chuyển sang tiếng Việt. Em hát những bài mình chưa nghe bao giờ. Nhạc lạ lạ lời bay bay. Chắc em tự sáng tác chứ mình đâu đến nỗi mù nhạc Việt thế.

    Có bài hát lời nghe như thơ, mình còn nhớ mang máng lời bài hát như thế này:

    Đừng nói gì mà có được không anh?

    Hãy lặng im thôi vì ngày trôi nhanh lắm

    Hãy kể cho nhau nghe trong từng vạt nắng

    Khe khẽ ùa về mùa thở những xa xăm

    - Bài gì đấy Vi?

    - Mưa tháng Chín!

    - Của ai?

    - Mưa tháng Chín!

    - Ca sĩ nào?

    - Lê Hoàng Vi!

    - Vi điên

    Lập tức em quay sang đấm mình thùm thụp. Mình cười vang khắp nhà. Đấm xong em lại ngồi ăn. Ăn chán lại hát. Bài này sang bài khác. Hết nhạc vàng nhạc đỏ rồi nhạc thiếu nhi. Có cái bài hát về con voi như thế này:

    Ra mà xem con chi nó to to ghê

    Trông xa lớn hơn xe hơi. Lăn lăn bánh xe đi chơi

    À thì ra con voi như vậy mà nghĩ ngợi hoài.

    Đằng sau nó mang một cái đuôi. Và một cái vòi phía đầu.

    Không biết tả thế nào chứ nghe em hát bài này xong mình phì hết cơm ra mũi. Cười lăn mấy bậc thềm luôn. Em hát xong em cũng cười. Hai đứa cứ thi nhau ngoác mồm chán chê. Ăn được hết bát xôi mà hàm đau ê ẩm.

    Tự nhiên nghĩ đến thời gian vừa qua. Tất cả mọi thứ chỉ xảy ra trong vòng một tháng. Mà mọi thứ kéo mình đi thật xa trên một con đường rộng hơn trước kia mình đang đi. Nghĩ đến cái ảnh dìm hàng em, cái tát của em, cái ảnh em chụp trộm dìm hàng mình, mấy cái quần đùi hoa, cái áo khoác đầy gián, những trò nghịch ngợm quậy phá em nghĩ ra để hành hạ mình. Những giọt nước mắt, những nỗi sợ hãi, những ngày chạy trốn bên nhau, những kỉ niệm khiến hai đứa nhận ra tình cảm trong tim mình. Em bước vào cuộc sống của mình, thay đổi rất nhiều thứ. Em khiến mình lớn hơn, mạnh mẽ hơn khi ở bên em. Em nhỏ bé và cần che chở biết bao. Càng nhìn em mình càng thấy có một cảm xúc gì đó khiến trái tim mình đập mạnh dữ dội.

    Em bắt mình đi ngủ trưa thì chiều em mới cho đi chơi. Mình sướng râm ran trong lòng. Chui vào chăn ôm em. Em cứ rúc vào ngực mình hít hít rồi chê "Hoàng hôi". Mình ôm em chặt lắm, chặt hết vòng tay rồi mà vẫn muốn gần em hơn nữa. Nhưng sợ em đang trong tình trạng tâm lý bất ổn mà dễ hoảng sợ nên không dám tiến tới. Chỉ nằm ôm em, rủ rỉ cùng em những chuyện con giun con dế con khủng long. Hết chuyện thực thì nghĩ ra chuyện bịa ra trêu nhau. Nói chuyện chán rồi hai đứa ngủ bao giờ không biết.

    Mình tỉnh giấc lúc 3h chiều vì nghe thấy tiếng gọi của thằng Học ầm ầm ngoài cổng. Gọi em dậy ra đồng chơi. Nhắc em mang theo lọ dầu hổ và một túi kẹo. Hai đứa lại chạy theo thằng Học ra ngoài bãi chơi cùng đám trẻ trong làng. Cả bọn lại rủ nhau chơi đá bóng. Chỉ có mình, Vi và thằng Học ngồi lại trông trâu bò.

    - Mông mày còn đau không?

    - Đau. Bố tao quất bằng roi mây. Giờ thò tay vào sờ vẫn thấy hần hần

    - Cởi quần ra tao xoa dầu cho tối thì khỏi

    Vừa nói xong, thằng Học cởi quần nằm úp chim xuống bãi cỏ luôn. Em đỏ mặt ra ngồi sau lưng mình, dựa vào mình ngắm trời đất. Mình lấy lọ dầu hổ em mang rồi xoa vào mông cho nó. Khổ. Đánh gì mà mạnh tay khiếp. Mình bị mẹ đánh suốt mà chưa bao giờ bị đánh nặng tay như thế này.

    Đang xoa xoa dầu thì thấy thối um. Mình bực quá tét mông thằng Học một phát thật mạnh làm nó giật nẩy người lên vì đau.

    - Dm bố xoa dầu cho còn đánh rắm vào mặt bố

    - Ơ sao mày biết tao đánh?

    - Thối um lên thế này sao không biết.

    Em cười phá lên sau lưng mình. Thằng Học kéo quần lên ngượng nghịu gãi đầu. Thằng mất dậy. Tí ngộ độc khí chết tươi. Thằng này ăn mặn nhiều quá hay sao mà bủm rắm nặng mùi kinh khủng. Thế này thảo nào cả lũ sợ nó ủ rắm vào tay rồi ném vào mặt.

    Đang suy nghĩ vớ vẩn tự nhiên nghe thấy tiếng thét của mấy thằng đằng xa.

    - Học ơi dẫn 2 đứa nó chạy đi. Con trâu nhà thằng Đạo bị ong đất đốt nổi điên lên rồi.

    Nhìn ra xa thấy con trâu mộng đang phừng phừng lao tới. Trông xa xa mà rõ mắt nó lồi đỏ cả lên. Mình vốn nhát nên sợ run. Chưa biết xử trí thế nào thì đã bị em nắm tay phải lôi về phía ruộng. Thằng Học thì nắm tay trái lôi về bãi đá bóng. Mỗi đứa một bên, mình đứng giữa đường trâu chạy đến luôn. Mà em với thằng Học hoảng quá càng nắm chặt rồi lôi mạnh. Lúc ấy đáng nhẽ phải theo thằng Học mà lôi em chạy theo thì mình phản ứng theo cảm tính, hất tay thằng Học chạy theo em. Tưởng em lôi mình đi đâu, dắt mình chạy.. xuống ruộng. Hic. Nản em vô đối. Mình với em chạy nát hết cả một góc lúa đang lên xanh mịn. Thằng Học đứng trên bờ quát.

    - Tiên sư hai đứa mày lên nhanh không bà Ân đang chạy ra bắt hai đứa mày kia kìa.

    Mẹ ơi, lúc chạy trâu điên thì không hiểu sao phi nhanh như gió. Giờ đi có một đoạn lên bờ mà mình phải nhón từng bước một. Vừa đi vừa nghiêng ngả muốn ngã. Thấy cảnh cả lũ toán loạn chạy trốn bà Ân thì hiểu số phận mình và em sẽ ra sao khi rơi vào tay người đàn bà lực điền này rồi.


     
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 24:

    "Bấm để đọc"
    Vừa bước lên bờ, bị bà tóm ngay cổ áo, chửi xa xả. Mà các cụ chửi ngọng líu ngọng lô mình không nghe thấy gì hết, chỉ biết đứng khúm núm chịu trận. Mấy thằng mất dậy không thằng nào ra bênh mình một câu, trốn hết vào bãi ngô, thỉnh thoảng lại thò đầu ra cười nhăn nhở. Nhìn sang Vi, thấy em run lên vì giầy ngấm nước mà thương em quá. Quay ra xin lỗi bà Ân thì bà chửi át hết cả tiếng xin lỗi. Cuối cùng bà hạ lệnh mai mình và em phải ra cấy lại cho bà một góc ruộng vừa bị phá. Chết mất. Từ bé đến giờ mới nhìn thấy cây lúa vài lần. Giờ bắt mình cấy thì cấy làm sao. Không khéo làm nát mẹ cả ruộng. Nhăn nhó dạ vâng để cho bà ấy đi về không đứng nghe chửi tẹo nữa chắc nát tai.

    Bóng bà Ân vừa khuất, cả lũ trẻ chạy ra quay lấy mình xem bà chửi gì. Mình thông báo lại hình phạt khủng khiếp của bà mà cả lũ cười ầm lên.

    - Thôi về thay quần áo đi rồi tối ra chơi với bọn tao. Bọn tao dạy cách cấy.

    - Tao không! Trâu nhà thằng nào vừa điên thì bảo thằng đấy đi mà cấy.

    - Mày không cấy thì bà Ân về tận nhà bà mày chửi, chết mày chứ chết ai.

    Biết không thương lượng được, đành dắt em về thay quần áo. Trước khi về cả lũ còn hô hoán trêu

    - Thằng Học mày bủm tặng nó quả rắm rồi để chúng nó về.

    - Khỏi! Lúc xoa dầu vào mông cho nó nó tặng rồi. Bủm một phát hương bay lên tận mặt. Tiên sư chúng mày

    Em một tay xách giầy, một tay nắm áo mình lũn cũn chạy. Chắc em mệt nên chạy chậm hơn thường ngày. Mình đưa em cầm giầy mình rồi cúi xuống trước mặt em

    - Vi lên anh cõng

    - Dạ?

    - Dạ vâng gì, lên đi, đường toàn mảnh sành, giẫm vào uốn ván chết

    Em suy nghĩ một lát rồi bẽn lẽn ôm vai mình nhảy lên lưng. Trời ạ, cõng em mới biết em nặng. Mình vừa đi vừa run. Ước gì mình cao to hơn tí thì em là con muỗi. Em bám chặt vào vai mình vì sợ ngã. Nhìn đằng xa vẫn thấy lũ trẻ đứng ngóng về phía hai đứa mình. Loi choi loi choi. Em vừa ôm cổ mình vừa hát. Hát một lúc em quay sang hỏi.

    - Hoàng yêu ai nhất?

    - Hở? Ờ.. Yêu mẹ.

    - Từ lần sau em hỏi Hoàng phải nói dối

    - Nói sao?

    - Nói anh yêu Vi nhất

    - Thế thì Vi cũng nói dối đi

    - Nói dối gì?

    - Thế Vi yêu ai nhất?

    - Yêu Hoàng nhất. Hi hi

    Mình và em đều cười. Ừ, yêu em lắm! Yêu cái kiểu quậy phá nghịch ngợm, yêu những cái chun mũi khi bị mình cốc đầu, yêu những khi em hiền hiền, những lúc em sợ hãi trông đến tội nghiệp.

    Tự nhiên mình khỏe hẳn. Sốc em ngồi cao lên rồi đi về nhanh hơn cho em còn thay quần áo khỏi lạnh. Chắc chắn từ đằng xa kia, lũ trẻ đang đứng nhìn về phía đường làng, nhìn theo bóng mình và em, như hình con cóc đang cõng con nhái chạy nhanh về nhà.


     
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 25:

    "Bấm để đọc"
    Sáng ra cổng đã thấy mấy đứa ngồi đung đưa chân trên bờ tường nhà thằng Học rồi. Cả lũ bá vai bá cổ hát cái bài gì nghe nhạc quen quen nhưng bị bọn này xuyên tạc đi.

    "Khi tóc thầy bạc, chúng em vẫn còn ngu. Khi tóc thầy bạc trắng chúng em vẫn ngu như lúc đầu. Thời gian trôi qua, tiền nhiều mà không khôn ra. Tuổi ấu thơ.. em đi học, ngu như bò"

    Vừa hát xong cả lũ bị mấy bà đi qua chửi ầm ngõ xóm.

    - Tiên sư bố lũ mất dậy, cho ăn cho học mà đầu toàn cứt.

    Lạ cái là ở quê, bất kể cái gì, từ đẹp đẽ hay ho cho đến xấu xa tồi tệ là toàn đem ra so sánh với phân. Hic. Lần đầu tiên thấy một đại lượng so sánh khủng khiếp như thế. Trò hát xuyên tạc này thằng Học đầu têu là cái chắc. Cái thằng, nghịch cái gì cũng giỏi. Mỗi tội học dốt. Hình như bố nó vẫn chưa trả quần hay sao mà vẫn thấy nó mặc cái quần của mình. Đít quần vàng khè toàn đất.

    - Mày về thành phố bây giờ à?

    - Ừ..

    Mặt mình ỉu xỉu như bánh mì ngâm nước. Vi chạy ra níu níu tay mình

    - Hoàng ơi hay chơi nốt sáng nay rồi chiều về nha!

    - Vi không muốn về à?

    - Em không!

    Nhìn mặt em nũng nịu nhăn nhó mà thương quá. Mình gật đầu cho em cười. Em cứ lắc lắc cái tay mình rồi nhảy khắp sân. Bọn trẻ đang ngồi trên tường cùng nhảy xuống rú ầm lên làm mình cảm động dã man. Thằng Đạo không biết bị đứa nào du nên ngã có vẻ đau

    - Dm thằng chó Biên đẩy bố ngã gãy răng rồi! Con đĩ.

    - Bố xin lỗi, tại vui quá hóa rồ, há mồm ra bố xem nào!

    - Dẹp ra! Bố ghét mày.

    Mồm nó nhể máu chút xíu thôi. Chắc chỉ vấp nên sứt môi một tí chứ chưa đến nỗi gãy răng. Định chạy vào nhà lấy thuốc quết lợi cho nó thì đã thấy nó bứt mấy lá cứt lợn bên rào bỏ mồm nhai nhai. Bọn này có mấy bài thuốc thiên nhiên không cần pha chế qua nhiều bước. Cứ đụng máu me là có thể dùng luôn.

    - Thế ra đồng chơi với chúng tao nốt hôm nay đi

    - Nhưng bà tao ở nhà một mình..

    - Để tao!

    Thằng Học chạy vào lôi bà nội ra cổng

    - Bà ơi ra đồng vặt đỗ đi bà, con phần cho bà cả một luống. Đi đi bà

    Bà cười móm mém rồi cũng lật đật đi cùng bọn mình. Vui quá. Mình bị lũ trẻ lôi đi trước. Em bám tay bà đi đằng sau. Đùa chứ mình con trai nhưng dễ khóc cực. Bọn trẻ vô tư này đôi lúc làm mình phải lau trộm nước mắt. Ở thành phố chẳng bao giờ mình được cảm nhận những tình cảm giản dị mà ấm áp thế này. Thằng Học chạy về nhà cầm ra cái diều hình trăng khuyết to đùng ra khoe.

    - Hôm nay tao cho mày chơi diều nhá. Đêm qua ngồi lụi hụi vót tre dán giấy. Sáng sớm dậy làm nốt.

    - Ủa mày làm cho tao chơi á?

    - Chứ còn sao nữa.

    Cảm động muốn khóc. Hu Hu. Cầm cái diều mà lòng lâng lâng. Tuy không đẹp đến mức xuất sắc nhưng trong lòng mình nó luôn là cái diều đẹp nhất mà mình từng có. Mới ngó thấy cái diều, thằng Lực rẽ ngay về nhà nó, cầm theo mấy hộp màu.

    - Để tao vẽ diều cho. Qua chị tao mới mua mấy hộp màu này về, quết bằng bút lông màu mượt phải biết.

    Ra đến đồng, bà và em đi vặt đỗ để nấu bữa trưa, mình ngồi bãi cỏ tô diều với lũ trẻ. Không có đủ bút lông nên chúng nó nhổ những tia cỏ nhỏ rồi buộc lại một nhúm, quết màu ra rồi tô. Mỗi đứa vẽ một hình, đứa vẽ ô tô, đứa vẽ quả bóng, đứa vẽ con trâu, đứa vẽ mây trời. Chúng nó dành riêng cho mình một khoảng giữa để mình muốn làm gì thì làm. Mình ngồi nghĩ mãi không biết vẽ gì, nên đành viết chữ Hoàng Vi có trái tim ở giữa. Bọn trẻ trông thấy thế rú ầm lên.

    - Chúng mày ơi thằng Hoàng với con Vi hóa ra yêu nhau

    - Tuổi nhỏ mà yêu đương, bày đặt.

    - Thảo nào thấy hai đứa suốt ngày nắm tay

    - Thế hôm nọ mày đi hát nắm tay con Huệ cũng là yêu nó à?

    - Im mồm, đấy là tao bị bắt

    - Đúng rồi, như đứa nào thèm nắm cái chân lợn của mày

    - A thằng chó. Dm mày dám bảo tay bố là chân lợn.

    - Ha ha..

    Mình cười. Nhìn lại cái diều thấy loang lổ đủ thứ hình, chỉ có dòng chữ Hoàng Vi của mình là rõ nhất. Thằng Học lúi húi gỡ đống dây dù ra để thả diều. Thằng Đạo cầm diều chạy ra phía xa giơ lên hứng chiều gió, còn mình đứng cùng bọn trẻ cầm dây diều thật chắc để điều khiển. Diều bay lên cao trong tiếng reo hò của cả lũ. Chữ Hoàng Vi mình đã cố ý viết to nhất có thể, nên diều bay lên cao rồi mà vẫn còn thấp thoáng ẩn hiện dòng chữ ấy.

    Vi cứ ôm rổ đỗ nhìn theo hướng diều. Em cười hiền hiền. Mắt lấp lánh hạnh phúc. Có thể em cũng không tin được chỉ trong một tháng, mà một thứ tình cảm lại sinh sôi và nảy nở một cách mãnh liệt đến vậy. Từ cái lúc giận nhau ghét không thèm nhìn mặt, giờ em đồng ý nắm tay mình, nép vào vòng tay mình, theo mình đi đến mọi nơi trên thế giới này và bỏ mặc sau lưng tất cả mọi khổ đau của hiện thực. Mắt em bỗng ướt trong khi miệng em vẫn nhoẻn cười. Trái tim mình trùng xuống. Vội thả dây diều chạy về phía em. Chỉ đứng nhìn em ở khoảng cách gần thế này thôi. Không dám ôm em vì còn có nhiều người ở đó, dù lòng rất muốn. Em nhìn mình mãi. Ánh mắt em làm mình như tan chảy ra thành nước, ngấm sâu xuống đồng ruộng. Ánh mắt tin tưởng và chấp nhận giao phó cả cuộc đời em cho mình. Một mối quan hệ gắn bó ràng buộc chặt chẽ như cánh diều và cuộn dây vậy.

    - Thằng kia sao đang thả lại vứt dây? Diều bay mất mẹ rồi.

    Tiếng thằng Học quát ầm lên làm mình chợt tỉnh. Em lại phá lên cười. Mình áy náy gãi đầu gãi tai chạy về chúng nó.

    - Để tao chạy đi nhặt về cho

    - Nhặt cái gì? Bay mẹ sang làng bên rồi. Sang đấy chúng nó chặn đường đánh chết.

    - Đánh cái gì mà đánh. Làm gì chúng nó đâu mà chúng nó đánh.

    Nói xong mình chạy theo hướng diều rơi. Cả lũ thấy thế cũng chạy theo. Vừa bước tới cổng làng Thượng đã nhìn thấy ngay tờ giấy trẻ trâu dán bên cổng làng.'Bất kể trà giẻ lớn bé, nam nữ gái trai. Gặp ai làng Hạ xông vào đấm hết'. Cái luật gì mà vô lý vậy trời? Cứ thế này thì đấm nhau suốt ngày à?

    - Chúng nó viết thế thôi. Chứ chúng nó nhắm vào bọn tao là chủ yếu này

    - Chúng mày làm gì mà để chúng nó hận thế?

    - Tại chúng nó trước, chúng nó sang làng mình ăn trộm nên bọn tao mới phải đào hố cứt bẫy chúng nó. Chúng nó rơi xuống hố nên thù bọn tao.

    - Có phải mỗi chúng nó ăn trộm đâu. Chúng mày cũng hay sang bên này ăn trộm hoa quả còn gì.

    - Ờ thì..

    Thằng Học im luôn. Cứ suốt ngày đầu têu mấy trò hư thân không à. Diều rơi vào bãi dưa cách cổng làng Thượng một chút nên phải chạy vào lấy. Đoán không sai. Lại gần chỗ diều rơi đã thấy một đám bu quanh đấy đợi bọn mình. Thằng nào thằng nấy mặt cũng hả hê như chết đuối vớ được cọc. Mình là thằng quyết định đi đòi diều nên đành phải ra giáp mặt. Run gần chết luôn. Chỉ sợ bị đánh cho tơi tả thì nhục.

    - Diều đứt dây nên bay sang đây. Cho xin nha!

    Thấy không thằng nào đáp lời, mình cứ bạo gan tiến đến lấy. Thằng to đầu nhất nhảy ra ngăn.

    - Muốn lấy đồ thì phải tuân thủ luật

    - Luật gì?

    - Cởi quần ra. Bọn tao mỗi đứa búng 2 phát!

    - Cái gì?

    Búng thế thì còn gì là người. Không khéo để chúng nó búng thì nát ra chứ lấy gì mà dùng.

    - Làm gì có chuyện đấy! Luật ở đâu đấy?

    - Luật của bọn tao! Được không?

    - Không!

    Bực với bọn trẻ này quá. Mình hơn nó mấy tuổi liền nhưng vì yếu thế mà phải nín nhịn. Giằng lấy cái diều chạy về. Chưa được mấy bước thì bị túm lại đè xuống đất. Cả lũ này nhất định tụt quần mình ra để hành hình. Hốt quá hét ầm lên.

    - Vi ơi cứu tao! Chúng mày ơi cứu anh.

    Hoảng quá hét lẫn lộn hết cả. Lũ mất dậy này. Đạp được mấy thằng ra thì lại có thằng khác lao vào. May mà hôm nay mặc quả quần bò chứ cứ tung tăng quần đùi thì bị lột truồng từ nãy rồi. Lũ trẻ làng mình lúc đầu trần trừ sau cũng lao vào choảng nhau để cứu mình. Khổ quá. Có mỗi cái diều mà cuối cùng đánh nhau loạn xạ. Lạ nữa là người lớn đi qua không ai chịu vào can. Để bọn trẻ mặc sức đánh nhau. Cứ thế này thì lát nữa có án mạng mất.

    - Chúng mày thôi ngay đi. Được rồi. Bố cởi ra đây. Búng nhanh cho tao còn về.

    Cả bọn đang vật nhau tự nhiên ngớ hết người, đứa nào đứa nấy cũng nghển cổ lên chờ mình. Trẻ con hiếu thắng thôi chứ mình biết chúng nó cũng chẳng hào hứng gì cái trò búng chim thằng khác đâu. Đang đau khổ cởi cúc quần thì nghe thấy tiếng ấm ấm quen thuộc đằng sau.

    - Trời ơi! Diều của bà cho bà xin. Sao lại đánh nhau rách hết quần áo thế kia!

    Bà nội! Hic.. Vi dắt bà đến từ bao giờ. Chạy lại đỡ bà. Trên tay bà vẫn còn cầm rổ đỗ. Bà phủi phủi đất cát trên quần áo mình rồi đi đến chỗ lũ trẻ làng bên khẩn khoản xin. Cả lũ mềm nhũn như cháo, đưa diều cho bà bằng hai tay. Bà đúng là hiệp sĩ của lòng con. Hu hu. Không có bà không nay con chết chắc mất.

    Thằng Học ra chỗ bọn làng bên thương lượng. Trông mặt mũi nghiêm túc vđ.

    - Thôi, bọn tao về đây. Xí xóa. Chúng mày xé tờ giấy dán ở cổng làng đi. Sau này muốn ăn ngô nướng sang bãi bọn tao khác bẻ cho mà ăn.

    - Ờ.. Thế chúng mày muốn ăn dưa thì sang đây, tao hái rồi cùng ăn.

    - Hê hê, nhớ nhá. Tao về đây. Mai lại đá bóng nhá.

    Đi được một đoạn thì thằng Lực hét ầm lên.

    - Tiên sư cha, bố biết ngay mà. Thằng chó Bính Toét lại sì mũi bôi vào áo bố. Dm mày.

    Quay lại thấy thằng Bính làng bên cười toe toét rồi chạy biến. Lũ trẻ làng mình cười suýt thủng ruột. Em vì đang đi cùng bà nên phải nín không dám cười to. Mình lúc này chỉ muốn vác bà trên vai. Bà là người hùng trong tim mình. Ôm bà thật chặt mà tim mình xốn xang chộn rộn bao cảm xúc. Vui nhất là cái diều Hoàng Vi vẫn còn nguyên vẹn mang về.

    Về tới ngõ, đành phải chào cả bọn để về nấu cơm. Đứa nào đứa nấy mặt mũi tiếc nuối đến tội. Vẫy vẫy chúng nó mà không muốn dứt. Đóng cổng vào nhà mà nghe loáng thoáng bao nhiêu tiếng chửi vọng lại.

    - Thằng chó Buồi sao mày lấy hết tre của bố đi vót diều. Éo mẹ nhà mày.

    - Bố ơi thằng Lực nó lấy hộp màu nước con vừa mua tập vẽ đi nghịch hết rồi.. Hu hu..

    - Mày đi đâu về mà quần áo rách bươm toàn đất thế hả mấy thằng kia.

    - Óe, mẹ ơi con bị trâu điên đuổi, hức..

    - Tao vả gãy răng cái tội nói phét giờ. Dì Tám vừa nhìn thấy mày đánh nhau bên làng bên xong. Bố tiên sư con cái bố láo.

    -..

    Xóm nhỏ lại nhộn lên một hồi lâu. Khói bếp của bà cuộn lên không trung từng vòng. Ngồi ăn với bà bữa cơm cuối, thỉnh thoảng lại dụi dụi vào bà nũng nịu. Bà lại cốc đầu mắng.

    - Thằng cu khỉ, ăn nhanh rồi còn về không muộn xe!

    Biết là chẳng níu lại được mãi, đầu giờ chiều mình và em chào bà rồi xách đồ ra cổng. Bà chân yếu nên chỉ tiễn mình một đoạn. Vi nắm tay rồi đeo cho bà một chiếc lắc bạc, dặn bà giữ gìn và đeo luôn luôn để tránh gió. Mình ứa nước mắt không biết làm gì. Vừa đi vừa quay lại nhìn bà. Bà cứ khóc lén hoài à. Làm tim mình thắt lại. Đau ơi là đau. Bóng bà cứ nhỏ dần. Mình có thể tưởng tượng rõ hình ảnh bà cầm vạt áo chấm chấm nước mắt rồi quay vào nhà. Lại những chuỗi ngày lủi thủi một góc quê nhớ con nhớ cháu, đợi mãi mà chẳng đứa nào về thăm bà thăm mẹ. Tối nay, chỉ còn lại một mình bà ăn cơm bên bếp lửa..

    Ra cổng làng thì thấy bọn trẻ đứng đó đợi từ bao giờ. Mình dúi cho thằng Học bọc quần đùi. Cái tài sản mà lúc nào mình cũng ôm khư khư và sẵn sàng khóc thét nếu bị mất.

    - Cầm đi, dấu kĩ vào. Khi nào bố mày dấu quần còn có cái mà mặc. Nếu chật quá thì tháo ra rồi khâu lại cho rộng. Mày cố gắng lo học hành đi. Đừng nghịch nhiều. Tao đi đây!

    Mẹ cái thằng. Đã đang não hết ruột. Thấy mình đưa quần cho lại còn khóc ầm lên. Mũi rãi tèm lem đầy mặt.

    - Dm mày cút nhanh đi.. rồi thỉnh thoảng về chơi với bọn tao.

    Nói xong nó cũng dúi cho mình một bọc giấy.

    - Sắn tao mới luộc. Có cả túi đường trong ý. Mang lên xe mà ăn.

    Mình phải bước nhanh không khóc òa lên mất. Sao cái lũ này nó lại làm mình khổ thế chứ. Vẫy từng đứa một. Định nói thêm với chúng nó lúc nữa thì chúng nó cứ đuổi quyết liệt.

    - Thôi mày đi nhanh đi. Không tao bủm rắm vứt vào mặt giờ.

    - Đi đi. Bao giờ về thì sang hú tao nhá.

    - Lâu không về thì đừng có quên bọn tao nhá!

    - Lần sau về bọn tao làm cho cái diều to hơn!

    - Hè về lâu nha. Tao sẽ dẫn mày đi lội hồ bắt cá!

    -..

    Biết bao nhiêu là lời hứa hẹn. Em dắt mình đi thật nhanh. Em không nín được khóc. Cứ nức nở từng hồi. Ôm lấy vai em mà đi. Lau nước mắt cho em. Dỗ em mãi. Mình biết em buồn lắm. Rời góc quê bình yên để về lại ngôi nhà đầy rẫy những hiểm nguy và sợ hãi. Ước gì được che chở cho em mãi. Để không bao giờ thấy em khóc như thế này.

    - Hoàng ơi!

    - Ừ!

    - Mình sẽ lại về đây nhé!

    - Ừ!

    - Thật nhé Hoàng!

    - Ừ, anh hứa! Nhất định sẽ về!

    Em cố nhoẻn miệng cười. Tay lau nước mắt nhìn đi chỗ khác. Cái hồ sen hôm về em chỉ cho mình cứ lăn tăn nước như vẫy chào. Không biết lần sau về có đúng mùa sen không nhỉ. Cho em ngắm sen thỏa ước mơ luôn. Ngoảnh lại đằng sau vẫn thấy lũ trẻ loi choi loi choi ở cổng làng. Những tiếng hát nghịch ngợm vẫn vang vang sau lưng.

    "Khi tóc thầy bạc, chúng em vẫn còn ngu.

    Khi tóc thầy bạc trắng chúng em vẫn ngu như lúc đầu.

    Thời gian trôi qua, tiền nhiều mà không khôn ra.

    Tuổi ấu thơ.. em đi học, ngu như bò"..


     
  7. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 26:

    "Bấm để đọc"
    Xe về tới Hà Nội vừa lúc chiều xuống. Mình và em chen chúc qua những con đường tắc mệt gần chết. Khổ thân em đi đôi giày búp bê hôm trước mới mua nên còn cứng, xước hết gót chân. Cuối cùng không chịu được em bỏ giày vào balo rồi đi đất. Bây giờ mà đeo cho em cái nón rách đằng sau rồi đeo cái ông bơ trước cổ thì có đầy người đến vứt tiền cho em mất. Vừa đi vừa thỉnh thoảng phải quay sang trọc em để em giật mình tỉnh ngủ chứ nhiều lúc em cứ gật gật gù gù tí ngã ra đường.

    Về đến ngõ là em lại tung tăng ngay lập tức. Em phi ngay vào nhà bác Tâm để đón Ki. Nhìn chủ và chó rối rít với nhau mà thấy ghen. Ngứa mắt! Bác Tâm thấy bóng mình gọi cả mình vào.

    - Thằng Hoàng đem mấy con mèo mẹ mày gửi về này. Cho bác một con để nuôi bắt chuột nhé. Hôm nọ con Tít ngủ bị chuột leo lên giường cắn toét cả tay. @@

    - Dạ thế bác lấy hai con cho chúng nó có bạn chứ tách mình nó ra tội nghiệp.

    - Ừ thế bác lấy hai con tam thể nhé!

    - Mẹ cháu gửi lâu chưa hả bác?

    - Gửi hôm kia. Mẹ mày đi công tác mấy ngày.

    Lại đi công tác. Mẹ sắp sửa giống cô Thi rồi. Cứ bỏ con vật vờ ở nhà suốt ngày. Nhưng mà mình cũng thấy sướng. Lại được tung hoành với em. Hể hả ra mặt. Ngó vào thùng vuốt vuốt mấy con mèo. Lông bọn này dài mượt hơn chứ cũng chẳng lớn hơn mấy. Mình với em lôi đống động vật về. Nhà sắp thành sở thú đến nơi.

    Mở cửa vào nhà thấy thân thuộc quá. Em không dám về nhà ngay. Vào nhà mình trước rồi nghe ngóng tình hình trước. Lúc sau em mới dám trèo qua ban công về mở cửa phòng cất đồ.

    - Vi ơi!

    Em thò đầu ra cửa. Trông mặt tự nhiên nham hiểm dễ sợ. Làm mình thấy ghê ghê.

    - Sang nấu cơm cho anh!

    - Cho Hoàng nghỉ. Em ngủ đây!

    Hả? Cái gì vậy trời! Thế tối nay mình ăn gì? Lụi hụi cất đồ vào tủ, bê lũ mèo lên nhà kho, vào nhà tắm thay quần áo cho hết mùi xe. Ngửi đã thấy say. Lò dò xuống bếp đã thấy em đang cặm cụi lau chùi nồi chảo. Yêu thế!

    - Sao tưởng đi ngủ không nấu?

    - Thấy Hoàng chịu đi tắm em mới chăm thôi!

    Em vênh mặt lên nhìn rồi với cái tạp dề vòng qua đầu mình.

    - Hoàng nấu đi!

    - Cái gì? Anh không biết nấu cơm!

    - Không biết em chỉ cho

    - Không! Vi không nấu thì nhịn.

    Chưa nói xong em đã cấu cho một cái đau điếng người.

    - Nhưng anh mệt lắm. Hu hu

    - Em cũng thế! Hi hi

    Vừa nói em vừa giả bộ ỏn ẻn. Ghét cái mặt. Mò trong tủ lạnh thấy có con cá mẹ đã mổ và rán qua. Nhăn nhó bỏ ra. Rau thì có đỗ. Hic. Em nhìn túi đỗ cứ bần thần một hồi. Biết là em nhớ bà. Mình vội giằng lấy đem ra nhặt. Hai đứa ăn đỗ xào mới cá rán là no rồi. Em lấy gạo đặt nồi cơm. Mình vừa làm vừa cười. Lần thứ lẻ vào bếp. Ngày trước bị mẹ quát vô tâm nên thỉnh thoảng cũng xuống bếp nói chuyện, giúp mẹ mấy thứ, nhưng chưa bao giờ được đứng nấu chính thế này. Em vừa vo gạo vừa ngó ngó chỉ mình phải làm thế này thế kia.

    - Mệt quá! Vi giỏi thì làm đi!

    - Chú ý lắng nghe! Đã dạy cho còn cãi. Người đâu kì cục.

    - Có ai bắt người yêu nấu cơm thế này không chứ?

    - Có Vi, được chưa? Hở? Hoàng còn cãi em tụt quần ra lót ổ cho Ki

    Bà nội này lại quay trở về bản chất rồi. Khổ mình rồi. Phụng phịu làm theo em những gì em chỉ. Em mở tủ lạnh mò gừng và ớt để làm nước chấm cá. Ớ. Nhắc mới nhớ. Lát phải đi mua quần. Quần đùi mình cho thằng Học hết rồi còn đâu!

    - Vi ơi!

    - Lại gì nữa?

    - Tí đi mua quần cho anh!

    - Không, sao quần anh lại bắt em đi mua?

    - Anh ngại!

    - Thế thì nấu cơm ngon đi rồi em mua cho. Tiện thể em đi mua nhíp luôn!

    - Cái gì?

    - Không nghe rõ à? Có cần em nhắc lại không?

    - Không! Không! Khỏi!

    Hị hị. Thiệt là hết nói. Mình bảo mua quần không sao. Hắn bảo mua nhíp mà không thấy ngại gì hết là sao. Mà tự nhiên lại nghĩ đến cái lần bị tát vì post ảnh dìm hàng. Thôi mình rình đêm nay chụp trộm được cái ảnh nào hay mình.. dìm tiếp!

    Bữa cơm dọn ra sau gần nửa tiếng hai đứa vừa làm vừa cãi nhau. Bị em đấm mấy phát đau khiếp. Con gái gì mà giỏi đấm giỏi đá người ta không à. Em vừa ăn vừa cười, chân tay khua khoắng kể đủ thứ chuyện của em và mấy đứa bạn ở lớp. Mình vừa cắm cúi ăn vừa nghe. Thỉnh thoảng gật gật ừ ừ cho em đỡ tủi thân. Hiếm khi thấy em hào hứng buôn chuyện thế này.

    - Hoàng!

    Giật mình. Từ nhiên gọi to tướng làm rơi cả đũa.

    - Hở? Anh vẫn đang nghe mà!

    - Nghe cái gì! Ăn nhanh rồi còn đi mua quần. Về ngủ sớm. Em mệt rồi!

    Hờ hờ. Nghe cái đoạn "về ngủ sớm" sao thấy yêu yêu. Ăn thật nhanh để đi cùng em. Trong lòng thấy vui khó tả.

    Em chạy khắp nơi trong siêu thị. Khổ. Đi mua quần đùi mà toàn lượn qua mấy hàng mỹ phẩm, váy vóc, đồ ăn. Kéo mãi mới chịu về đúng chỗ.

    - Mua 2 cái thui nha!

    - Cái gì? Mua 2 cái thì anh mặc thối chim à?

    - Im! Em bảo mua hai cái thì mua hai cái!

    - Không! Mua cả tá luôn. Anh lười giặt lắm!

    - Không mua nữa! Đi về!

    - À ừ mua hai cái!

    Hic. Em chọn hai cái quần xấu nhất quả đất. Trông xám xịt không có hình hoa hòe minh họa gì hết. Biết thế này tự đi còn hơn. Tức quá đi. Chỉ muốn đè em ra đấm một trận cho hả cơn bực. Trên đường về ức chẳng nói được gì. Em thì vừa đi vừa hát. Mua được cho người yêu hai cái quần đùi đại xấu, cực xấu mà làm như lập được chiến tích to lớn lắm.

    - Hoàng! Con chó, đi đâu lâu thế? Bố đợi sốt ruột.

    Thằng Hưng! Trời ơi thằng quỷ. Làm gì ở đây giờ này? Mình hoảng hốt giấu ngay hai cái quần đùi xuống cuối giỏ xe.

    - Hôm nay cho tao ngủ nhờ!

    - Cái gì? Nhà mày đâu sao không ngủ? Sang nhà tao làm chi?

    - Con Hoa nhà tao sinh nhật lôi đống bạn về, hát hò như bò rống ở nhà. Lại còn say rượu nôn ọe khắp nơi ghê chết. Không sống nổi với nó đêm nay.

    Đời mình xong rồi. Đã được em quậy. Lại thêm thằng này. Làm sao đỡ nổi hả trời. Mà đã thế em với nó còn có mối hận thù sâu đậm nữa. Mình ở giữa thế nào cũng chết!

    - A bạn Vi! Xin chào bạn. Ôm nhau thể hiện hòa khí cái nào!

    - Khỏi! Tối vui!

    Em hằm hằm bỏ mình đi vào nhà. Thằng mất dậy! Phá vỡ hết cả không gian lãng mạn của mình.

    - Cái gì đây? Ô, có cả bim bim với thịt bò khô. Ô! Kẹo dẻo nữa! Ngon! Ô! Lại còn cả nhíp! Tính dọn sạch lông khắp nơi hả mày? Hả? Lại còn quần đùi? Óe. Quần đùi xấu thế? Mua cho bố mày à?

    Thằng chó. Ức hộc cả máu ra. Chỉ muốn tát cho nó mấy phát.

    - Vào nhanh cho bố đóng cửa.

    Thằng khốn ôm đống bánh kẹo vào nhà, bỏ lại cho mình hai cái quần đùi với cái nhíp ở giỏ xe. Bực như con mực. Nhìn lên tầng hai đã thấy đèn phòng em sáng. Hic. Em giận bỏ về rồi. Chán thế không biết. Người yêu thì không được ôm. Đêm nay phải ngủ với thằng dở người.

    - Mượn máy tính online nha!

    - Mày bật mẹ rồi còn hỏi mượn làm gì? Rách việc.

    - Tiện thể tao mượn cái quần đùi. Quên không mang!

    - Có mỗi hãi cái quần của bố này thôi. Mặc thì mặc.

    - Thế thôi. Tao mặc sịp.

    - Mày bệnh vừa thôi thằng chó. Tao lẳng mày ra ban công bây giờ.

    Tức quá đi mất. Bạn bè là cái bẹ bàn nhiều khi làm mình giận ói cả máu. Nó còn thản nhiên ăn hết bánh kẹo em mua để hai đứa mình tối nay ngồi chơi nữa chứ. Ra ban công ngó thấy cửa phòng em đóng im ỉm. Lại buồn bã đi vào.

    - Hoàng mày gãi tao cái mông phát. Ngứa quá!

    - Con chó. Mày không có tay à?

    - Tay tao còn nhúp bò khô. Gãi xong đầy ghét ăn bẩn chết.

    - Thằng khùng. Tự làm đi. Mày mà biết bẩn thì đã tắm hàng ngày.

    Chả nhẽ lại ra đạp cho nó một phát quay đơ ra. Trèo lên tầng thượng chăm lũ mèo, ra hóng gió thấy em ngồi trên đó từ bao giờ. Nhưng vui cái em không ngồi bó gối như những lúc buồn khổ. Em ngồi trên ghế trèo để phơi đồ. Chân em đung đưa. Miệng hát bài gì đó không rõ. Mình đứng ngắm một lúc mà em không biết.

    - Xuống phòng đi! Lạnh đó!

    - Hơ. Hoàng lên bao giờ?

    - Lên lúc em bắt đầu lắc lắc đầu hát ý!

    - Xấu tính!

    - Đêm nay Vi ngủ một mình nha!

    - Biết rồi còn nhắc.

    - Anh.. xin lỗi!

    Nghe lời xin lỗi (mà cũng chẳng biết mình có lỗi gì mà xin) em hơi sững lại. Rồi em bảo đợi em, em chạy xuống nhà một lúc. Sau em mang lên một bọc gì đó đưa cho mình. Trời ơi. Mấy cái quần đùi ngày xưa em lấy của mình rồi nhét xuống ống nước.

    - Ủa sao Vi còn giữ hả?

    - Hử? Mấy cái quần đẹp thế ai vứt làm gì? Đêm hôm đó em lôi xuống giặt đấy!

    - Hic, thế đợi anh, anh trả áo đồng phục cho mai còn đi học.

    Chạy ngay xuống phòng, cất quần vào tủ không thằng Hưng nhìn thấy nó lại đòi mặc. Quần em giặt, không cho nó mặc được. Ôm cả hai cái áo đồng phục của em, nghĩ thế nào lại cất đi một cái. Đem trả em một cái thôi.

    - Cho anh một cái nha! Anh để treo trong tủ cho thơm!

    - Hư! Bày đặt!

    Nói giọng lạnh lùng nhưng mình biết em thích lắm. Cười tít mắt nhìn dễ thương kinh khủng.

    - Mà Hoàng này!

    - Ơi!

    - Ông Hưng sợ gì nhất?

    - Vi định làm gì? Hả?

    - Nói đi mà!

    - Ờ! Sợ nhện. Mấy con nhện bụng to chân xù xù lông ý!

    - Ờ ha!

    - Này nha! Không được quậy nữa nha!

    - He he

    Mặt em lại nham hiểm rồi. Dặn em đi ngủ sớm rồi xuống phòng. Hơn 10h đêm. Phải ngủ sớm mai còn đi học. Xuống phòng đã thấy thằng khùng kia cởi quần bò, mặc mỗi sịp nằm phơi thây ra giường.

    - Dm mày mặc quần dài vào cho tao cái. Nhìn bệnh bệnh!

    - Thôi, khó chịu lắm. Mày quay mặt vào tường là xong.

    - Tiên sư mày. Nằm dẹp ra. Bố ghét!

    Đạp nó sang bên cạnh, tắt điện trùm chăn ngủ. Được một lúc đã thấy nó ngày như kéo gỗ. Trời ơi, thế này thì sao ngủ được. Đã thế còn gác. Mỗi lần mò mẫm đẩy chân nó sang lại chạm phải cái đống bùi nhùi ở háng nó. Tuy giống mình nhưng vẫn ghê thấy mồ! Khó ngủ quá vớ điện thoại nhắn tin cho em.

    - Vi ơi dậy chơi với anh!

    - Hoàng khùng à? Ngủ đi!

    Hic. Yêu nhau mà không có tí ngọt ngào nào hết. Mấy ông làm thơ về tình yêu toàn nói phét. > "< Nhắm mắt đếm cừu để ngủ. Hình như đếm đến con thứ mấy tỉ là mình cũng lịm đi về mệt quá!

    * * *

    Chuông điện thoại reo lên lúc gần 5h sáng! Không biết em gọi làm gì sớm thế. Mò ra ban công đã thấy em đứng cười nhe răng.

    - Gì đây bà nội?

    - Này! Hoàng có sợ nhện không?

    - Không!

    - Thế cầm cái này cho em!

    Em đưa cho mình con nhện lông lá xù xì. Không sợ mà cũng khóc thét cả lên. Định bày trò gì nữa?

    - Lại định làm gì nữa? Không được quậy anh nữa nha

    - Sợ gì? Nhện giả! Cầm đi

    Nhón nhón tay cầm thử, ờ, nhện làm bằng xơ vải. Trông giống thật khiếp. Ai sợ nhện nhìn thấy ngất luôn mất.

    - Hoàng nhét vào quần ông Hưng cho em

    - Không!

    - Hoàng không làm em sẽ giận cái vụ Hoàng nói vớ vẩn với ông ấy!

    Rồi rồi. Vì tình phản bạn. Mình là thằng khốn nạn nhất quả đất. Khổ nỗi thằng này mặc mỗi cái sịp. Hic. Nhét trong sịp thì chắc nó chạy thẳng về nhà cắt luôn quá. Vén chun quần sịp lên rồi vứt đại vào. Leo lên giường nằm tiếp. Hic. Mình sợ Vi dần rồi!

    Không phải đợi lâu. Thằng Hưng tỉnh giấc ngay sau đó 10 phút. Chắc là ngứa quá. Mình nằm ngắm tình hình. Thấy thằng bé ngồi bật dậy, móc quần ra xem.

    - AAAAAAAAAAAAAAAA. Hoàng ơiiiiiiiiiiii!

    Tiếng thét của nó kinh khủng đến mức báo thức mấy dãy nhà. Nó nhảy dựng xuống giường rũ rũ con nhện lọt xuống đất rồi nhìn kĩ. Mấy giây sau nó chạy thẳng ra ban công. Mình không gọi nó lại chắc nó phi luôn xuống dưới sân mà ngã gay cổ quá! Mình bật dậy, cố làm mặt ngạc nhiên.

    - Cái gì? Cái gì hả mày?

    - Thằng chó. Mày quét ngay cái của nợ dưới sàn đi cho tao.

    Lật đật lấy chổi quét phòng. Trông thằng này y như hôm mình bị em nhét gián vào áo. Mà thằng điên. Nhà ngay mặt đường. Mặc mỗi cái quần sịp ra ban công hét ầm lên. Chạy ra với nó. Thấy em đứng bịt miệng cười ban công bên. Thằng Hưng nhìn sang em, em còn toe toét với nó.

    - Xin chào buổi sáng bạn Hưng! Bạn ngủ ngon chứ?

    Thằng Hưng lúc này mặt cắt không còn giọt máu rồi. Phi ngay vào nhà tắm dội nước. Mình quay sang cười với em.

    - Cho nghịch nốt lần này thôi nha. Lần sau Vi nghịch nữa anh đánh!

    - Dạ!

    Mặt em vẫn hả hê vì trả được thù. Chỉ tội thằng bạn mình thôi. Tiếng xả nước của nó rào rào át hết cả tiếng xe đi dưới đường.


     
  8. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 27:

    "Bấm để đọc"
    - Thôi đây, mặc quần của tao đi! Tao mới mặc được một lần thôi!

    Mình áy náy ghê gớm. Cầm cái quần sịp còn mới mới đưa cho thằng Hưng, lúc nó đang đứng vò đầu bứt tóc ở cửa nhà tắm.

    - Mày khai đi thằng kia! Em Nhíp nhà mày chơi tao phải không?

    - Dở à? Em ấy cũng sợ nhện bỏ bố ra.

    - Mày cứ liệu hồn đấy. Tao mà biết được vợ chồng nhà mày ủ mưu gì troll tao thì tao giết

    - Ờ. Giết tao thì dễ, giết được Vi thì mày cứ làm!

    Thay quần áo xong chạy ra ban công gọi em. Thằng Hưng đứng lườm mình từ đầu đến cuối.

    - Vi ơi sang ăn sáng rồi còn đi học.

    - Dạ!

    Thằng Hưng đứng trề môi nhại theo:

    - Zịaaaaaaaaaa..

    - Mày nữa. Mặc quần áo vào xuống ăn sáng. Ở bẩn kiểu gì mà nhện chui vào cả chim

    Vi xuống bếp ốp lếp trứng trong khi mình chạy ra ngoài ngõ mua bánh mì. Chạy ra khỏi nhà chỉ mong về nhanh không ở nhà hai người kiếm cớ giết nhau mất. Chạy vào bếp đã thấy thằng Hưng vừa ngồi nhau dưa chuột vừa lườm Vi.

    - Thằng này mày thái độ gì vậy? Đã nấu cho ăn còn cau có

    - Tao ăn cái gì người ta nấu đâu? Dưa chuột Vi trồng hở?

    - Không! Ăn nhanh lên muộn học giờ. Đây! Ăn trứng đi. Mày đàn bà bỏ mọe ra.

    - Tao không ăn!

    - Không ăn thì thôi. Cảm ơn!

    Đến phải lạy hai ông bà nội này. Sáng sớm ra đã đau hết đầu. Chỉ lo thằng Hưng bày trò gì trả thù em thì mình biết làm sao. Ăn xong dắt xe ra cổng, thằng bạn bệnh của mình cứ ngồi sau ôm chặt eo rồi dựa lưng vào mình trêu ngươi em. Em tức lắm nhưng chắc chưa nghĩ ra trò gì đáp lại. Đi trên đường mình cứ đi ngang hàng để ngắm em. Thỉnh thoảng em liếc sang cười cười với mình. Trái tim lại xốn xang. Đưa em đến cổng trường. Dặn em chiều đợi mình đến đón. Ngắm em dắt xe vào cổng trường rồi mới phóng đi. Lúc này thằng Hưng mới buông mình ra. Cái thằng. Cứ đi trêu ngươi con gái.

    - Đi nhanh lên!

    - Mày lên mà lái!

    - Được, để bố lái!

    Thằng này lúc nãy sợ quá hóa điên hay sao ấy. Nó nhảy lên trước xe đánh võng vèo vèo. Mình ngồi sau mà mặt biến sắc. Người bên đường chửi gần chết hai thằng thanh niên mất dậy. Đến cổng trường soi gương mà thấy mặt mình phờ phạc do phóng nhanh.

    Ngồi học chỉ mong chóng đến chiều để gặp em thôi. Mình nghiện em rồi. Nhiều lúc nhớ em không thở được. Yêu vào khổ quá. Lúc nào cũng như vật thuốc. Thỉnh thoảng thằng Hưng quay sang nói đểu

    - Mới yêu thế thôi ông nội. Tao với gấu yêu nhau 2 năm, giờ gặp nhau toàn kiếm cớ oánh nhau.

    - Thế hả? Biết bao giờ mới được 2 năm như mày để đỡ vật bây giờ.

    - Cơ mà em Nhíp nhà mày thì không biết mày có chịu được một năm không nữa. @@

    - Mày im đi. Vi như thiên thần ý, Vi đáng yêu nhất trên đời.

    - Chúng mày ơi, đưa tao mượn cái bô. Ựa!

    Mặc kệ lũ bạn trêu gì thì trêu. Mình nằm bò ra bàn nghĩ về em. Nghĩ về những lúc em nghịch ngợm quậy phá, về những lúc em khóc, lúc em cười, lúc em ngồi đung đưa chân rồi hát. Trường mình mà cho mặc quần đùi hoa đi học thì sướng. Mình sẽ mặc mấy cái quần em giặt suốt ngày.

    - Chúng mày ơi thằng Hoàng bệnh rồi!

    - Còn đâu cái thời oanh liệt, cứ đến lớp là cả ngày ngồi nói xấu em Nhíp hàng xóm.

    - Nói mới nhớ facebook thằng này cả tháng chưa cập nhật cái stt nào!

    - Để tao. Tối tao sang nhà nó rình chụp trộm em ý!

    Thằng Hưng đập bàn kết thúc câu chuyện. Mặc kệ. Mình cứ ngồi cười mơ màng giữa những lời than phiền.

    Chiều đến cổng trường đợi em. Mà sao có cái thằng nào lúc nào cũng lẽo đẽo theo em ra đến tận đường thế nhỉ. Em lại còn cười tươi vẫy tay chào nó chứ.

    - Ai thế Vi?

    - Dạ! Bạn em!

    - Bạn nào? Sao tối qua ăn cơm em không kể?

    - Ơ em kể nhưng Hoàng mải ăn có nghe đâu.

    - Không biết! Rõ ràng em không kể!

    - Em có kể

    - Không!

    - Kệ Hoàng! Em đi về đây!

    Đuổi xe chạy theo em. Mũi em nhăn lại làm mặt bướng. Nhìn muốn cắn.

    - Tối đi chơi đi

    - Đâu?

    - Đi đâu cũng được.

    - Lười nấu cơm chứ gì?

    - Hê hê

    Nhe răng cười. Muốn tận dụng những ngày mẹ chưa về để đi chơi cùng em thoải mái như những ngày trốn vào Đà Nẵng hay trốn về quê. Thế mà về đến cổng nhà sặc tí chết. Thằng Hưng lại đứng chặn ở cổng. Hôm nay còn đem ba lô to tướng sang.

    - Tao ở cùng mày đến lúc mẹ mày đi công tác về nha. Tao thương mày ở nhà một mình nên sang ở với mày cho vui.

    Nói xong nó chui tọt vào nhà, để mặc mình và em đứng thờ thẫn ở cổng. Thằng này phá hoại đúng lúc vậy trời. Ngó mặt em thấy hỏa khí bốc phừng phừng rồi. Vội chọc chọc tay bảo em vào nhà nhanh không lạnh. Thế là tối nay mất cái hẹn. Em lục tủ lạnh tìm món để nấu cơm. Mình loanh quanh nhặt rau giúp em. Thằng Hưng bê laptop xuống bàn ăn ngồi chỉ đạo. Hic. Sao lại có thằng vô duyên quá trời đất thế này.

    Bữa cơm hôm nay em cho món nào cũng cay. Hại thằng Hưng hại luôn cả mình. Ăn muốn chảy nước mắt. Chỉ ước bây giờ thằng Hưng bị bố hoặc mẹ gọi về để mình được ở bên em thôi. Uất ức thần chưởng mà chết mất. Ăn xong em chẳng thèm chào mình mà về thẳng nhà. Cũng không muốn níu em lại vì ở cùng thằng Hưng thế nào cũng có truyện.

    - Hưng ơi!

    - Giề?

    - Mày có nhất thiết phải đối xử với tao thế không? Tao đã đủ khổ rồi!

    - Tao ở với mày có một hai đêm thôi. Sau này mày được ở với em Nhíp cả đời còn gì. Hề hề

    Tức quá ôm sách lên giường đọc. Vừa nằm vừa tưởng tượng xem em đang làm gì lúc này. Được một lúc tự nhiên thấy thằng Hưng ngã đổ ghế. Sau đó hét ầm nhà lên.

    - Hoànggggg! Mày ra đây mà xem. Ra mà xem em Nhíp nhà mày đối xử với tao thế nào này.

    Vùng dậy chạy ra máy tính. Trên face em là ảnh thằng Hưng đứng chỉ tay ngoài ban công, trên người có mỗi cái quần nhỏ. Không phải nói, thằng Hưng khóc thét. =)) Nhìn cái ảnh buồn cười lắm nhưng vẫn phải an ủi nó rằng mình sẽ bảo Vi tháo xuống. Trời ơi Vi ơi. Đủ trò quậy phá. Mà em gây thù chuốc oán mà không sợ hậu quả gì hết thế này thì chết.

    - Mày chừa tội đi ngủ không mặc quần đi nhé!

    Chưa kịp nói thêm gì thì thằng Hưng đã chạy tót ra ban công.

    - Này bà nội. Chơi gì mà ác vậy? Trên face tôi còn thầy cô bố mẹ nữa. Mọi người nhìn thấy tôi ngủ với thằng Hoàng mà mặc mỗi cái sịp thì tôi biết giải thích sao?

    - Giải thích sao kệ đằng ấy? Thế lần trước đằng ấy post cái ảnh nói chuyện với Hoàng lên sao đằng ấy không nghĩ cho tui?

    - Này, có gỡ xuống không? Tôi.. tôi giết thằng Hoàng.

    Gì? Chỉ vì cái ảnh mà quay ra giết mình. Mà nhìn thái độ của em mình biết em không gỡ đâu. Ngang như cua. Vào máy tính đăng nhập facebook mình để chat khuyên nhủ em. Ủa mà sao mình sang face em không nhìn thấy cái ảnh ấy nhỉ? Lật sang face thằng Hưng xem. Ui zời. Em còn nhân đạo chán. Em hạn chế chỉ cho thằng Hưng nhìn thấy. Yêu em thế. Em không bướng đến mức quá đáng như mình tưởng. Ngó ra ban công thấy thằng Hưng vẫn đang xuống nước van xin em gỡ ảnh. Mà thằng này cũng khôn. Biết tính đối thủ thế là tốt. Mình quay trở lại giường nằm đọc sách. Thỉnh thoảng hình ảnh em cứ nhảy vô làm mình mất tập trung hoài. Phì cười rồi cố gạt hình bóng em đi để đọc sách.

    * * *

    Hôm sau mình và Hưng dậy muộn, em đã chuẩn bị xong bữa sáng. Kế hoạch dình chụp ảnh dìm hàng em của nó đã thất bại thảm hại. Còn suýt bị em dìm lại nữa. Nhưng không thấy nó cay cú gì. Thậm chí còn chào buổi sáng em một cách tử tế làm mình sốc tí ngã.

    - Mày ăn nhầm thuốc hả Hưng?

    - Đừng tưởng tao tha. Em Nhíp nhà mày được lắm. Tao cất mối thù này vào tim.

    Lại còn gì nữa. Nghịch với em thì chỉ hại người thôi. Tốt nhất cứ như mình là hòa bình. Hôm nay em dậy sớm nấu xôi lạc. Vừa ăn vừa nhớ quê. Chỉ tội cơm nấu bằng nồi cơm điện không thơm bằng bếp củi.

    Dắt xe ra cổng, thằng Hưng giành xe máy đi. Bảo mình đi xe đạp cùng em. Sướng quá nhảy lên xe em phóng luôn. Em ngồi đằng sau mình, lại hát. Mình vừa đi vừa cười.

    - Vi ơi!

    - Dạ!

    - Ôm đi!

    - Không. Kì lắm!

    - Ôm 1 cái thôi mà!

    - Không đâu. Bạn nhìn thấy ngại lắm

    Không nịnh được. Thôi vậy. Bao giờ chỉ có mình và em. Mình sẽ ôm bù.

    Chiều tan học thằng Hưng đèo mình tới đón em. Đứng đối diện cổng trường đợi em, cứ nghĩ miên man tối nay sẽ ăn món gì, chơi trò gì, em hát cho nghe bài gì. Đang nghĩ thì bị thằng Hưng tóm tay bất ngờ tí ngã.

    - Chết mẹ rồi Hoàng ơi. Ông Tùng!

    Hốt hoảng nhìn sang phía cổng trường. Đúng ông Tùng rồi. Không hiểu lão này cứ tìm em làm gì không biết. Hận gì cô Thi thì tìm cô mà tính sổ. Sao cứ làm khổ em tôi vậy hả trời. Chạy sang đến nửa đường thì lão đã bắt được em ngay khi em dắt xe ra cổng. Em sợ đến nỗi rúm ró. Mình cũng sợ không kém. Giờ mình tới đó cũng không làm gì được lão, lão đạp mình một cái gì lăn quay. Vội quay lại chỗ thằng Hưng tìm cách đối phó.

    - Giờ hai thằng mình không đánh lại được đâu, tao gọi cứu trợ rồi. Mình đi theo xem lão đi đâu đã.

    Ông Tùng lôi Vi vào taxi. Tim mình đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sống cận kề nguy hiểm thế này chẳng mấy tổn thọ. Chắc phải tìm cách đưa em cao chạy xa bay nơi này mất. Lúc này lại thấy biết ơn và quý thằng Hưng hơn bao nhiêu phần. Nhìn nó lái xe với vẻ mặt lo lắng không kém mình mà cảm động.

    Lão Tùng đưa em ra phía đường cao tốc Láng – Hòa Lạc. Chẳng hiểu nếu có em trong tay lão sẽ làm gì nữa. Không dám nghĩ. Suýt bị lão bắt một lần đã hoảng lắm rồi. Giờ làm sao để cứu em về bây giờ. Mình cuống đến nỗi bấu chặt vào sườn thằng Hưng.

    - Thằng chó, bỏ tay ra cho tao gọi điện thoại.

    - Gọi gì nữa?

    - Thông báo địa điểm cho mấy thằng kia. Mà không xong rồi. Chúng nó không ra kịp đâu. Để tao nghĩ cách.

    Chạy khoảng hơn 1 cây thì thằng Hưng phóng lên trước xe taxi. Đường dành riêng cho oto mà chạy xe máy lên thế nào cũng bị bắt. Nếu mình bị bắt, để lão Tùng vượt qua mất dấu thì em chết mất.

    - Hoàng, Hoàng! Mày mắt tinh nhìn xem cho tao trước kia có phải trạm công an giao thông không?

    - Phải! Tiên sư mày. Giờ có cả cơ động. Bị bắt là chắc rồi.

    - Mày bám chặt vào nhá. Bọn mình sẽ mất tí máu đấy.

    Chưa kịp chuẩn bị gì, thằng Hưng đã vẹo đuôi xe ngay trước đầu taxi. Thằng này liều dã man. Chẳng biết có cứu được người không. Hai thằng cùng chết thì dở việc. Trong đầu mình lúc này chỉ có hình ảnh em thôi. Rồi mình nghĩ đến mẹ. Nhỡ đâu có chuyện gì thì sau này ai chăm mẹ. Huhu

    Tài xế taxi thấy có biến trước mắt nên phanh gấp vào lề đường, phi lên hàng rào thép, cách mấy ông cơ động có mấy bước chân. Thằng bạn mình bình thường ngu ngu mà giờ thông minh phết. Dù bấm bụng thế nào cũng mất mấy trăm cho các chú. Nhưng mà kệ. Ông Tùng bước xuống xe xem có chuyện gì. Mình và Hưng vội phóng đến.

    - Chú công an ơi! Cái chú này tự nhiên đến trường lôi bạn cháu đi theo. Chú xem có phải bọn bắt cóc không chú!

    Nghe cái giọng giả nai của thằng Hưng mà bấm bụng cười. Câu quen thuộc nhất của cơ động mà ai đã từng bị bắt xe đều thuộc lòng:

    - Xin anh cho chúng tôi kiểm tra giấy tờ!

    Lão Tùng nhìn mình cay cú lắm. Hai lần bắt cóc con gái hờ bị thất bại cả hai. Mình chạy ra cửa taxi lôi em ra. Mặt em cắt không còn giọt máu. Đưa em vào trạm ngồi đợi giải quyết. Thằng Hưng lúc này mới thở ra hơi. Dựng xe vào lề đường rồi vào ngồi phịch cạnh mình. Thở một lúc nó quay sang hỏi em:

    - Bà nội có bị đánh chỗ nào không?

    Em lắc đầu rồi lí nhí cảm ơn. Lời cảm ơn thật lòng sau bao nhiêu trò quậy phá trả thù. Thằng Hưng xua tay, ngồi dựa đầu vào tường:

    - Khỏi! Về xóa ngay cái ảnh tôi đứng ngoài ban công đi là được.

    Phì cười. Mình thừa biết nó cùng mình đuổi theo em, tìm mọi cách cứu em không phải chỉ vì cái ảnh đâu mà. Thằng quỷ! Nó rút điện thoại gọi đám bạn đến đón ba đứa. Phòng trường hợp lão Tùng giải quyết xong xuôi lại đuổi theo em. Mình kéo đầu em dựa vào vai mình. Mỗi khi sợ hãi nhìn em khác hẳn những lúc em nghịch ngợm bày trò quậy phá. Mình không biết như thế nào mới thật là em. Em mạnh mẽ hay em mỏng manh, yếu đuối? Có thể là cả hai! Mà có quan trọng đâu, dù thế nào mình cũng yêu thương em hết lòng, bất chấp mọi hiểm nguy để bảo vệ em. Tay em vẫn còn run run. Trong lòng mình cũng sợ lắm. Nhưng phải gạt đi vì mình biết, mình cần phải cứng rắn và mạnh mẽ, bởi mình còn là chỗ dựa cho một thiên thần.


     
  9. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 28:

    "Bấm để đọc"
    Mình được tha về sau khi nộp 300k tiền đi nhầm làn đường cộng phóng nhanh vượt ẩu. Lúc đầu các chú đòi nhiều hơn nhưng do trong ví thằng Hưng còn mỗi 320k, cộng thêm công Vi năn nỉ ỉ ôi nên kết quả là "Thôi, chú cho 20k còn về đổ xăng" @@. Số mình may mắn gặp toàn người tốt =. =

    Trước khi về em bảo mình đợi, tiến đến chỗ ông Tùng, nói gì đó mình không nghe thấy. Nhìn em liều thế làm mình sợ quá. Mình cũng chẳng quan tâm đến câu chuyện giữa hai người. Lần này về nhất định bắt cô Thi chuyển trường cho em. Mình không thể bảo vệ em cả ngày được. Những lần sau ông Tùng đến bắt em giữa giờ học thì ai sẽ cứu em?

    Thằng Hưng đưa xe cho mình để mình đèo em. Mở cốp xe lấy cái áo khoác dự trữ trùm lên người em. Thấy em run mãi làm mình xót xa lắm. Cầm tay em xoa xoa trong lòng bàn tay mình rồi đưa lên miệng hà hơi ấm. Em nhìn mình cười hiền hiền, thu người trong cái áo khoác rộng. Lần này không cần nịnh em, em vòng tay ra đằng trước ôm chặt mình, nhét tay vào túi áo mình. Thỉnh thoảng em lại dụi dụi vào vai mình rồi cấu mình một cái. Cảm giác yêu dã man. Chỉ muốn lao đầu vào cột điện. Hức

    Về tới nhà thì trời tối hẳn. Ròng rã mấy ngày xa nhà làm sức mình yếu rõ rệt. Dắt được cái xe vào sân là phi ngay vào ghế nằm vật vã. Thằng Hưng cũng vào sau nằm lăn lóc ra sàn. Em thì lên gác cất đồ và thay quần áo. Nhìn theo bóng em mà thấy bồn chồn lo lắng. Nhưng ngày tiếp theo sẽ thế nào đây?

    - Nghĩ cái quái gì mà nhăn nhó như con chó thế?

    - Tiên sư mày, giật cả mình!

    - Nấu cơm đi. Tao đói!

    - Đói thì vào mà nấu!

    Quát vậy chứ mình vẫn lết vào bếp chuẩn bị đồ nấu cơm. Dù sao cũng trả ơn nó không ngại hiểm nguy mà lao vào đống lửa cùng bạn bè.

    - Tao muốn ăn cái này, cái này, cả cái này nữa, mà nấu nốt cái này đi!

    - Thằng kia, tao nấu cái gì thì ăn cái đấy. Không thì nhịn!

    Nó lôi đủ thứ thịt thà tôm cá nem chả trong tủ lạnh ra. Mà nấu hết thì mấy ngày nữa mẹ chưa về lấy cái gì mà ăn. Đang suy nghĩ thì em xuống. Em chọn ra mấy thứ ngon ngon để nấu. Nhìn mặt thằng Hưng hể hả khi em chọn toàn món nó muốn. Thôi kệ em, em thích làm gì mình chiều hết. Em lại nhí nhảnh như bình thường rồi. Vui ghê. Vừa làm vừa chọc nhau cười. Trong lòng vừa muốn thằng Hưng về cho mình tự do bên em, vừa muốn giữ nó ở lại trong thời gian nguy hiểm này. Không có nó một mình mình sợ không xoay sở được. Mà cái thằng, nhiều tật xấu dã man. Ăn cơm thì cứ tóp ta tóp tép, chê đủ cái nọ đến cái kia. Nửa bữa còn gác chân lên ghế ngồi ăn. Nhìn muốn đập.

    Bố về nhà khi mình và em đang rửa bát. Bố mua cho mình ít hoa quả và đồ ăn để tủ lạnh, hỏi han vài thứ về mấy hôm về quê. Có một lúc bố nhìn Vi hồi lâu rồi hỏi mình.

    - Bố thấy con bé này nhìn quen lắm!

    - Quen kiểu gì hả bố?

    - Cũng chẳng biết, có thể là tại Vi giống một người bạn của bố.

    - Vậy ạ. Mặt Vi cũng hơi phổ thông mà.

    - Ừ, có thể!

    Thăm nhà một lúc rồi bố về. Thằng Hưng lại còn rủ bố ở lại chơi điện tử với nó. Bó tay. Vô tư đến mức không trừ già trẻ gì hết. Rủ bố không được, nó quay sang rủ Vi. Mà sao không rủ mình mới tức. Mà ức hơn nữa là Vi đồng ý chơi luôn. Nhìn hai người cười đùa gào thét mà ngứa mắt quá thể. Được một lúc không chịu được nữa, mình đến giật phăng cái điều khiển trên tay em rồi kéo em lên gác.

    - Không chơi với anh lại còn ngồi chơi với thằng Hưng khùng ấy, kiểu gì thế?

    - Thì đây, Vi lên đây chơi với anh còn gì!

    - Không thèm!

    - Không thèm hử? Thế thôi Vi xuống nhà chơi tiếp!

    Kéo em vào lòng. Bực quá đi mất. Sao có người ngang như cua thế không biết.

    - Lên gác chăm mèo với Vi đi. Lúc nãy trộn cơm rồi mà mải chơi quên mất

    - Ờ! Anh không nói thì cứ ngồi dưới chơi điện tử nhở?

    Lũ mèo bắt đầu đến cữ nghịch, bò hết ra khỏi thùng ra cào với cắn khắp nơi. Đi vệ sinh bừa bãi chứ không chịu đi trong chậu sỉ. Hại mình và em phải lúi húi dọn mệt vã mồ hôi. Em ôm lấy một con ra sân thượng ngồi chơi. Mình thấy thế cũng bắt chước em, túm đại lấy con gần nhất ôm ra ngồi cạnh. Mỗi lần ngồi cạnh em, chỉ có hai đứa là mình không nói gì được. Cổ mình cứ ứ lại như bị trét xi măng. Em nói gì cũng chỉ biết ờ ờ cho qua. Khó chịu đến nỗi vã mồ hôi ướt cả lưng áo.

    Được một lúc im lặng, em tự nhiên nghiêng người sang dựa đầu vào vai mình. Ôi! Phải nói là tim mình ngừng đập tí thì chết. Người cứ đơ lại như bị điện giật đến mức tụt cả lưỡi. Em dựa xong cũng không nói gì. Cứ im ỉm đi. Hai con mèo trên đùi mình và em bắt đầu trườn ra khỏi tay bò lại gần vật nhau eo éo. Mình cũng không dám túm con mèo lại, thành ra tay mình thừa thãi kinh khủng, ngứa mà cũng không dám gãi.

    Em và mình ngồi lâu đến mức như chúng mình bị đóng băng được mấy tỉ năm vậy. Các nơ ron thần kinh với mạch máu của mình cứ cứng đơ hết cả. Mãi sau em mới ngẩng lên hỏi lấy một câu:

    - Hoàng lạnh à?

    Ôi Vi ơi, em là cứu tinh của đời anh. Câu nói của em làm mình tan chảy và rã đông đúng lúc.

    - Ừ ừ. Lạnh đến nỗi không thở được luôn!

    Chẳng hiểu sao mình có thể phát ngôn bừa bãi như thế được. Em nghe câu ấy xong cúi xuống ôm hai con mèo vào ổ cất rồi bắt mình xuống phòng. Tiếc quá đi. Hối hận quá đi. Hu Hu. Lủi thủi xuống phòng cùng em. Thấy thằng Hưng đã ngồi ở đó ăn táo và online.

    - Xin chào hai bạn. Hai bạn vừa bỏ mình đi ăn mảnh ở đâu đấy?

    - Im mồm đi. Tao đi chăn mèo.

    - Chăn mèo mất một tiếng? Mày ngồi nhá cho nó từng hạt cơm à?

    - Im đê! =. =

    Ngồi chơi với em một lúc thì thằng Hưng hỏi:

    - Vi có thân với Linh không?

    - Linh lớp Vi à? Bạn thân Vi mà!

    - Gấu của anh đấy. Hê hê. Thế Vi chuyển đến ở cùng gấu nhà anh nhé! Linh ở một mình một cái nhà to đùng mà bọn anh đỡ phải đưa đi đón về. Lúc nào nhỏ cũng có một đoàn người đi học cùng. Không sợ bị ông Tùng chặn đường nữa đâu.

    Mình giật bắn mình ngồi dậy hỏi:

    - Cái gì? Chuyển đến ở cùng Linh nhà mày. Thế còn tao?

    - Ơ thằng này dở à? Nhà mày thì mày cứ ở. Tao có đuổi mày ra ngoài đường đâu?

    - Không! Thế hằng ngày ai chơi với tao? Ai nấu cơm cho tao ăn?

    - Thế trước khi quen Vi mày sống thế nào? Mẹ mày nấu cho mày ăn chứ ai.

    - Không, ý tao không phải thế. Tóm lại là tao không đồng ý với ý kiến của mày

    - Thế cả ngày mày đưa đón Vi chứ gì? Thế ông Tùng mà giở trò nữa thì đừng gọi tao nhá?

    - Ơ.. Tao..

    - Mày im đi để Vi suy nghĩ. Người ngoài cuộc mà cứ hóng hớt.

    Mình là người ngoài ư? Hu hu. Cũng biết là không thể bảo vệ em 24/24 được. Nhưng em chuyển đến chỗ khác ở thì mình buồn chết mất. Con mèo làm rối cuộn len rồi bỏ mặc cuộn len như thế sao. Tự nhiên thằng ngu kia cho cái tối kiến, làm em cũng hơi phân vân. Mình biết em cũng có nỗi sợ hãi riêng. Nhưng mình và em mới yêu nhau chưa lâu, giờ lại phải xa nhau thì sống làm sao. Ôi tim tôi. Không thở được. Không thở được. Chỉ muốn đập đầu vào tường.

    - Vậy để mai em nói chuyện với Linh!

    - Ở cứ tham khảo ý kiến đi. Nếu được anh đuổi luôn con Hoa nhà anh sang ở cùng cho vui.

    Thằng chó. Hóa ra bàn kế hoạch tống khứ em gái đi. Tách mình với em ra mà nó sung sướng ra mặt. Em chào mình rồi về nhà ngủ. Buồn quá. Hu hu. Trong người mình khó chịu như có ròi. Nằm vật xuống giường suy nghĩ đủ thứ. Chỉ muốn được ở bên em thôi. Cả ngày nhìn thấy em, nghe em nói, nhìn em cười, ăn cơm em nấu, mặc quần áo em giặt cho. Sao nỡ tách người nghiện xa thuốc phiện thế này. Mình khổ quá. Hic hic.

    Nằm mãi không ngủ được. Bực quá ôm gối đi ra ban công.

    - Ơ thằng kia đi đâu thế?

    - Đi đâu kệ mọe tao!

    Gõ cửa phòng em rồi gọi nhẹ nhẹ. Em mở cửa cho mình mà tròn mắt. Mình tót vào phòng em luôn rồi cài then cửa vào.

    - Cho anh ngủ với!

    - Sao có nhà không ngủ mà lại sang phá em?

    - Kệ. Nằm ngủ ở nhà chán lắm!

    Nói xong mình phi vào giường em luôn. Chăn gối em thơm khủng khiếp. Chỉ muốn hít một phát là hết mùi luôn, xong rồi cất hết mùi thơm ấy trong phổi, thỉnh thoảng ựa ra ngửi. Em tắt đèn rồi chui vào chăn với mình. Quay sang ôm chặt lấy em mà tự dưng muốn khóc vđ. Cảm giác ức ức tủi tủi làm sao ý. Em dụi đầu vào ngực mình rồi thủ thỉ.

    - Em chuyển đến ở với Linh nha Hoàng nha!

    - Vi thích à?

    - Linh có rủ em mấy lần. Linh ở một mình cũng buồn. Mà em ở đây cũng sợ bố Tùng. Hay em chuyển đi một thời gian thôi. Khi nào ổn thỏa em lại về với Hoàng.

    -..

    - Nha Hoàng nha. Hoàng đừng buồn nha!

    -..

    - Hoàng nhớ ăn uống đầy đủ, chăm thay sịp, chăm tắm nha!

    -..

    - Hoàng!

    - Ơi!

    - Hoàng không nghe em nói à?

    - Anh có nghe mà!

    - Thế Hoàng trả lời đi!

    - Ừ, Vi muốn làm thế nào cũng được. Anh đồng ý mà!

    Em giơ tay bóp bóp mũi mình rồi lại dụi dụi vào ngực mình. Cảm giác khó chịu khủng khiếp. Muốn khóc nhưng phải nín. Muốn chửi cho em một trận cho hả nhưng thương em quá mà phải im. Tại sao em có thể bỏ mình mà đến ở với bạn được chứ. Em thương Linh ở một mình chứ em không thương mình sao? Mình ở một mình cũng buồn chứ bộ. Tuy mình là con trai nhưng cũng có phải cục đá đâu. Tủi thân chán lại thấy thương em. Em bị đánh, bị dọa nhiều quá thành ra sợ hãi ngấm vào máu rồi. Giờ cứ nhắc đến bố Tùng là mặt em lại tái mét rồi chân tay run lên. Mình chẳng tìm được cách nào giúp em hơn cách của thằng Hưng. Đành phải để em chuyển đi thôi. Buồn quá! Tim mình thắt lại theo từng nhịp thở. Ôm em trong tay mà không thể chấp nhận được sự thật là mai chẳng còn được nhìn thấy em ở đây nữa. Dụi cằm lên mái tóc em, vuốt nhẹ từng lọn tóc chờn vờn trước mặt mình. Thôi thì cứ ngủ ngoan đi em nhé. Chỉ cần em an toàn là được. Còn khổ đau, thương nhớ.. Anh chịu vậy.


     
  10. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    865
    Chương 29:

    "Bấm để đọc"
    Em chuyển nhà vào chủ nhật. Nhà Linh ở cách trường em chỉ một cây số nhưng lại ngược hướng mình đến trường nên chẳng thể đưa đón em đi học được. Em chỉ đem theo sách vở, quần áo và vài đồ dùng cá nhân nên mình và Hưng cũng không phải chuyển nhiều lắm Mặt mình thiểu não cả ngày, chẳng buồn nhếch mép lên cười lấy một lần mặc cho em với thằng Hưng ra sức pha trò.

    - Bố cái thằng dở người. Người yêu chuyển nhà xa có một đoạn mà cứ làm như nó sang I rắc không bằng.

    - Công nhận! Nhà em chớ có phải hang hùm đâu mà sao anh Hoàng lo gì thế?

    - Đấy, người yêu anh chỉ được cái nói đúng. Ôm cái nào! Ôm!

    Ôi mẹ ơi. Vô duyên lại được cả đôi. Hai đứa rướn người ôm nhau trước mặt mình với em. Mình thì đỏ mặt quay đi còn em thì khúc khích cười. Ghét cái kiểu đụng tí là cười thế không biết.

    Nhà Linh không trồng Tường Vi mà trồng hoa giấy. Em với mấy cành hoa chìa ra ngoài móc vào thân cây rồi quay sang cười với mình. Buồn quá đi mất. Chẳng có tâm trạng đâu mà cười lại với em. Em chạy lại ôm mình, dụi dụi vào ngực mình nũng nịu.

    - Hoàng đừng giận em, Hoàng đừng lạnh lùng mí em mà!

    - Ờ!

    - Cuối tuần em về nấu cơm cho Hoàng ăn

    - Không cần

    - Em mua tặng Hoàng cả tá quần đùi.

    - Khỏi

    - Em đưa Hoàng đi ăn pizza

    - Không thích

    - Em hát cho Hoàng nghe

    - Đau tai

    - Điên lắm rồi đấy nhé. Không cần thì thôi!

    - Ơ ơ anh cần!

    Vội chạy theo kéo em lại. Người gì mà dễ cáu không à!

    - Cần cần, cần hết! Đồ đàn bà..

    - Sao?

    - Ờ, đồ đàn bà xinh đẹp! :V

    Ôm em vào lòng, bị em cấu cho mấy cái nhưng vẫn ôm chặt. Em đứng bứt bứt mấy chùm hoa giấy nghịch nghịch. Nhìn em mãi không chán. Người ta bảo khi yêu xấu cũng hóa đẹp, mặt chuột kẹp cũng hóa Phương Phi đúng thật. Nhìn em xinh dã man. Trời ơi chết mất. Lại lên cơn yêu đến mức muốn đập đầu vào cột điện rồi. Tự dưng em đang nghịch đột nhiên ngước lên nhìn mình làm mình đứng tim luôn. Nhìn em hồi lâu mà tưởng như tim sắp vỡ. Cúi xuống gần mặt em. Yêu nhau tháng trời mà mình chưa có lấy một nụ hôn đầu đúng nghĩa. Bây giờ mọi thứ gần ngay trước mắt. Em đứng trong vòng tay mình, ngước lên nhìn mình chờ đợi. Lấy hết dũng cảm cúi xuống gần môi em..

    - Hoàng ơi!

    Dm thằng chó. Phá đám đúng lúc vđ ra. Đang lãng mạn tự nhiên thò đầu ra quấy rối. Chả nhẽ lại đánh nhau!

    - Cái gì?

    - Đi mua hộ tao cuộn giấy vệ sinh. Tao buồn ỉa quá mà nhà Linh hết giấy.

    - Thằng chó. Bố ghét mày.

    Em cứ cười khúc khích. Mà cái thằng. Hết giấy thì sai người yêu đi mua chứ sao lại sai mình. Bực bội. Vừa mở cổng ra đã thấy em chạy theo mình. Hai đứa dắt tay nhau đi trên con đường xào xạc lá. Lại thấy buồn quá. Con đường đẹp nhưng thấy xa lạ. Vì nó chẳng phải là con đường mình đưa đón em đi học. Chẳng phải con đường mà mình đã dừng lại sửa xe cho em ở góc vỉa hè. Chẳng phải con đường em bị người lạ bám theo mà mình bỏ mặc em phóng về trước. Nhắc mới nhớ, mình và em đã trải qua biết bao kỉ niệm. Có lẽ sau này mình phải để một cái quần đùi hoa và một cái nhíp vào trong hộp trái tim rồi cất làm kỉ vật, truyền qua truyền lại cho con cháu sau này. Hi hi, nghĩ mà buồn cười quá!

    - Hoàng cười gì thế?

    - Không!

    - Cho em cười với!

    - Không mà. Anh cười vu vơ thôi!

    - Vu vơ cái gì cho em vu vơ với

    - Không mà. Vi là đồ hóng hớt

    - Đi mà. Huhu

    - Khônggggggg.

    Mình chạy nhanh về phía trước để em đuổi theo. Thôi thì cũng phải có lúc để em đi trên những con đường lạ. Cho hai đứa trải nghiệm những cảm giác cách xa nhớ nhung đến nhói lòng. Chỉ mong những nguy hiểm chóng qua. Bình yên về lại như vốn có. Để mình được bên em, ôm em trong lòng như những khi hai đứa đứng trên ban công.

    Chào em rồi về nhà. Trên đường mình toàn nghĩ vẩn nghĩ vơ. Tối nay chẳng còn được ngó ra ban công để nhìn đèn phòng em sáng, chẳng còn được ngắm em ngồi đung đưa chân trên sân thượng nữa rồi. Cũng chẳng được nghe em hát. Lại còn phải chăm mèo một mình nữa. Hic

    Vừa mở cổng là thấy xe mẹ dựng ở giữa sân. Mẹ về rồi. Gần một tuần xa mẹ cũng thấy nhớ nhớ.

    - Mẹ ơi!

    - Im mồm đi. Điếc tai quá!

    - Mẹ!

    - Thằng này lại lên cơn rồi.

    Lao tới ôm mẹ. Việc này phải mấy năm rồi mình chưa làm. Hình như từ hồi yêu em, tình cảm của mình bị hỗn loạn thì phải. Ôm vai mẹ, tự nhiên nhớ hồi còn bé hay dọa mẹ từ đằng sau, vòng tay qua cổ mẹ thọc vào áo sờ sờ. Mà sờ cái gì thì đứa trẻ nào cũng biết rồi đấy: "> Giờ thì không dám nữa nhưng nghĩ lại thấy yêu yêu.

    - Mẹ ơi!

    - Ơ cái thằng này. Điên à? Dẹp ra cho tao làm không?

    - Mẹ làm gì?

    - Cá! Không nhìn thấy à?

    - Không nhìn thấy!

    - Ơ. Dẹp ra! Ơ hay!

    Cứ đứng ôm mẹ thôi. Kệ mẹ muốn quát gì thì quát. Gắt một lúc không xong, mẹ cắm cúi làm tiếp. Ngó ra trước thấy mắt mẹ đỏ. Mẹ cũng nhớ mình bỏ xừ ra mà cứ giả bộ hắt hủi. Không nhớ mình thì nhớ ai chứ. Chồng thì không có.. Hic. Nói ra lại thấy thương mẹ thêm. Mòn mỏi mấy năm trời một mình chăm con. Nhà chẳng có lấy một bóng đàn ông làm trụ cột. Mình thì vụng không làm được gì nên hồn. Cái bóng đèn hỏng cũng hét mẹ lên sửa. Vòi hoa sen tắc cũng bắt mẹ lên vặn cho. Ôi, người đàn ông 20 tuổi mà vẫn chưa trưởng thành. Xấu hổ quá. Ứa nước mắt.

    - Tiên sư thằng này! Dẹp ra mẹ xem nào! Sư bố mày. Vướng quá!

    - Mẹ ơi quà của Hoàng đâu?

    - Trong va li. Ra mà lục.

    Hí hửng ra góc nhà. Úi giời ơi. Mình giàu to rồi. Mẹ mua cho một đống quần đùi. Hê hê. Mẹ biết mình thích sưu tập quần đùi hoa mà. Quả này quần đùi mặc cả năm không hết, không lo cuối tuần phải lụi hụi đi giặt nữa. Ủa mà sao có cả mấy cái váy con gái là sao?

    - Mẹ ơi mẹ mua nhầm rồi. Con có mặc váy đâu

    - Dở à? Tao mua cho con Vi đấy!

    Nhắc mới nhớ. Hằm hằm lao đến chỗ mẹ

    - Mẹ cho con số cô Thi!

    - Làm gì?

    - Mẹ không biết thì thôi. Cô ý vô tâm dã man. Cô ý bỏ Vi ở nhà một mình suốt. Hôm nọ chú Tùng bắt cóc Vi con phải chạy đi cứu. Mẹ có thấy vô lý không. Đẻ con ra xong vứt xó chẳng đoái hoài gì. Mẹ kiểu gì thế không biết.

    - Cái thằng. Đàn ông gì mà nói nhiều thế. Cái đấy để mẹ lo.

    - Thì mẹ cứ đưa đây con xem nào.

    - Thôi! Mày chơi mới cái Vi thì biết tính nó rồi. Mẹ nó còn kinh hơn gấp vạn đấy. Không cẩn thận cô ý tức lên cô ý vả cho phát.

    Ừ nhể! Thì thôi. Để mẹ là người lớn mẹ nói vậy.


     
Từ Khóa: