Truyện VOZ Full - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 30 Tháng mười một 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 30:

    "Bấm để đọc"
    - Nhưng mẹ nhớ nói chuyện với cô ấy nhé!

    - Im mồm đi. Biết rồi nhắc mãi.

    - Sao mẹ cứ quát con hoài à?

    - Tao phi cho con dao bây giờ. Im đi!

    Mẹ lại nổi cơn hung bạo rồi. Phụ nữ gì mà chẳng hiện dịu chút nào. Chẳng giống em. Ơ mà nhỡ đâu lúc lấy em về em còn kinh hơn thì sao. Nghĩ mà thấy sợ. Giơ mấy cái váy lên người ướm thử. Em mặc mấy bộ này chắc xinh lắm

    - Bệnh thế thằng kia. Cất đống váy đi ngay không ngoài đường nhìn thấy người ta chửi mẹ đẻ vụng.

    - Ê. Không thích kiểu nói đểu thế đâu nha mẹ.

    - Cất ngay đi. Lắm mồm!

    Chạy ra sân cất mấy cái váy vào cốp xe rồi lại nhảy tới ôm mẹ. Hôm nay cho mẹ chết ngứ ngừ trong vòng tay mình luôn.

    - Mẹ ới!

    - Tiên sư thằng này, bực quá. Bỏ ra!

    - Con đói

    - Tao không phải thấy bói. Cút đi.

    - Thế không phải mẹ làm cá cho con ăn à?

    - Không. Tao ăn một mình.

    - Không được. Mẹ xấu tính. Không cho làm.

    - Sư bố mày. Bị chó dại cắn à? Dẹp ra tao cái.

    - Không dẹp!

    - Cút ngay!

    - Cho con ăn đi mà mẹ xinh đẹp.

    - Tránh ra thì mới làm mà ăn được chứ.

    - Hê hê.

    - Trời ơi. Thằng con tôi nó bị điên rồi.

    - Hê hê hê

    Mẹ có một bữa tối tràn ngập tiếng mắng chửi yêu và những nụ cười. Gần mẹ thế này thấy ấm áp thật. Cảm ơn em đã khiến mình hiểu ra mình còn hạnh phúc hơn nhiều người. Ít ra mình còn có mẹ chăm lo chứ không phải lủi thủi như ai đó. Ngồi trên ban công, bứt bứt mấy lá tường vi, chẳng muốn ngó sang nhà em vì bên đó tối om. Thấy buồn khủng khiếp. Trước đây mình đâu có thế này. Đâu có biết em là ai. Đâu có quan tâm đến một người con gái. Em xấu tính thật. Nhảy vào tim mình rồi quậy tưng bừng trong đó. Xong tự nhiên bước ra làm người ta hụt hẫng khó tả.

    Mấy ngày tiếp theo mình đi học một mình. Ngó qua cổng nhà em thấy buồn buồn. Có chiều qua trường định đón em, thấy em đi cùng Linh và mấy người bạn nên không muốn phá đám sợ em bị trêu nên lại vòng xe về. Tối tối em vẫn nhắn tin nhắc mình ăn uống, tắm rửa và chăm mèo. Không biết em có nhớ mình như mình nhớ em không nhỉ? Mình nhớ em muốn chết luôn. Lần đầu yêu một người con gái, mình mới biết yêu nó khổ như thế nào. Mai đến lớp phải an ủi những công dân cô đơn, rằng chúng mày đừng yêu sớm. Yêu vào khổ lắm. Đêm quên ăn ngày quên ngủ.

    Ôi, đêm nào cũng thế. Nhớ em ngủ được canh đầu. Còn bốn canh sau anh âu sầu.. ngủ tiếp. Hức!

    Xa em năm ngày, mình cảm tưởng như sắp chết rồi. Tự nhiên buổi tối thằng Hưng gọi mình.

    - Hoàng Hoàng ơi. Mày đến trường trung học hộ tao cái này với!

    - Cái gì?

    - Hỏi nhiều. Xin mẹ mày đêm nay ngủ nhà tao luôn đi. Muộn lắm không về được đâu!

    Xuống nhà đã thấy mẹ ngủ rồi. Ghi cho mẹ một tờ giấy nhớ dán lên tủ lạnh rồi chạy đi luôn. Thằng này làm mình lo quá. Phóng vù vù trong đêm mà lạnh thấu xương. Chẳng nhẽ em với Linh có chuyện gì à? Vừa đến cổng trường, thấy ngay thằng Hưng đang đứng vật vã với con Hoa. Khiếp hai anh em nhà này đứng với nhau như số 10. Một đứa béo như lợn một thằng gầy như mèo hen. Họ xe xuống hốt hoảng hỏi.

    - Cái quái gì thế mày?

    - Mày.. mày.. mày đỡ nó hộ tao phát. Như con voi. Nó đè tao sắp chết rồi!

    - Nó làm sao đây?

    - Liên quan với lớp. Uống có hai cốc bia mà say bí tỉ.

    - Thế giờ.. giờ làm sao? Đừng bảo mày định đem nó về nhà tao?

    - Dở người à. Đèo nó về gửi tạm Linh mới Vi. Mai tao sang đón về. Say như này mà về nhà bố mẹ tao đập chết tươi.

    Trời ơi. Nhắc đến tên Vi mà tỉnh cả con người. Vội đỡ lấy con bé ngồi lên xe. Con gái gì mà chẳng chịu ăn kiêng gì hết. Béo ú cả lên. Dễ phải nặng gấp đôi mình. Đi trên đường mà lòng vui không nín được cười.

    - Ngậm mồm vào đi Hoàng! Khô mẹ hết cả răng lợi rồi!

    - Ô sao mày nhìn thấy sao cười?

    - Gương chiếu hậu xe mày to đùng đây này.

    Thằng mất dậy. Làm mình ngại quá. Về đến nhà Linh đã thấy em và Linh đứng đợi ở cổng. Trời lạnh thế này mà em mặc mỗi bộ quần áo ngủ mỏng tang. Dừng xe cái mình chạy ra chỗ em luôn.

    - Trời ơi thằng kia. Mày vứt em tao suýt lộn cổ xuống đường

    - Ơ xin lỗi, Linh đỡ hộ anh nhá

    - Rồi. Ông cứ bày tỏ nhớ thương đi!

    Quay ra nhìn em. Tức quá. Xa mình mấy ngày mà béo lên trông thấy. Má phúng phính hồng hào. Em ngượng nghịu cười với mình. Mình cũng ngượng vì không ngờ hôm nay được gặp em.

    - Ăn mặc thế này à? Mất nết!

    - Ơ sao Hoàng quát em?

    - Còn gì nữa. Trời thì lạnh!

    - Tại anh Hưng gọi gấp quá em chạy ra luôn

    - Đừng có lý do. Hư thân!

    - Ơ..

    Ơ cái gì. Thằng Hưng và Linh vừa khiêng con Hoa vào nhà là mình kéo em vào lòng luôn. Ghét cái mặt. Em cứ đứng trong lòng mình cười khúc khích. Cười gì chứ. Không nghe thấy tim người ta đập thình thịch à.

    - Nhớ anh không?

    - Hông!

    - Cái gì?

    - Hông có nhớ!

    - Vậy thì chào! Đi về!

    Định quay lưng đi mà em cứ ôm chặt lấy mình. Đứng ôm em mà chỉ muốn thời gian ngừng lại thôi.

    - Hai ông bà xong chưa? Vào nhà cho tôi đóng cửa.

    Dắt xe vào. Mở cốp xe lấy cho em mấy cái váy mẹ mua. Em cười tít mắt.

    - Khiếp. Nhận quà nhìn mặt khả ố dã man!

    - Kệ em!

    Lại cái kiểu nhăn mũi vênh mặt trêu ngươi. Phát ghét! Mình cùng Hưng khiêng Hoa lên tầng hai. Cái con bé này. Con gái mà không được nét nết na nào hết. Đã say xỉn miệng còn tóp tép.

    - Đây, đưa bà nội vào đây!

    - Đêm nay cho nó ngủ một mình thôi. Con này mà say là hay đái dầm lắm!

    - Cái gì? Lớn tồng ngồng từng này rồi?

    - Ui nó say biết gì đâu. Em tao tao hiểu

    - Thế bọn anh giờ sao?

    - Anh mới Hoàng về nhà anh ngủ. Mai anh qua đón nó.

    Tiếc quá. Gặp em được một lúc mà phải về. Trèo lên xe mà tiếc mãi. Thằng Hưng cấu mấy cái mới chịu nhấn ga đi. Về phòng thằng Hưng mình cũng vật ra giường vì mệt quá. Chẳng thằng nào đánh răng rửa mặt, nằm ngủ vật vã luôn.

    Nửa đêm mình bị gọi dậy bởi điện thoại của em. Bấm máy nghe vội. Nghe tiếng em và Linh xì xào trong điện thoại mà hoảng hồn.

    - Hoàng ơi! Nhà em có trộm!

    - Cái gì? Đợi anh! Hưng, Hưng ơi!

    - Cái giề? Nhà vệ sinh ra cửa rẽ trái

    - Không. Dậy đi. Nhà Linh có trộm.

    - Cái gì?

    - Nhanh lên.

    Nửa đêm hai thằng phi vù vù như điên. Rồi, mai đến lớp lại có thêm lý do an ủi mấy anh em FA. Yêu khổ lắm. Ngủ cũng không yên. Mình không dám nghĩ đến tình huống xấu nhất nữa. Mấy ngày nay tâm hồn mọi người bình yên không bận tâm đến những hiểm nguy, mình cũng chẳng muốn nói với em và thằng Hưng việc lão Tùng có gọi điện hẹn gặp mình nói chuyện hai hôm trước nhưng mình không chịu. Giờ nỗi sợ hãi lại tràn về. Cố xua đi để tập trung lái xe. Trong tim mình, hình ảnh em cười lại hiện lên rõ nét. Trong trẻo và ấm áp đến lạ. Chap 30. Đến gần cổng nhà Linh thì Hưng tắt xe máy dắt bộ. Hai thằng đi một đoạn đợi Linh nhắn tin lại. Nhìn thằng Hưng lo đến nỗi răng đánh lập cập làm mình càng rối trí.

    - Hưng ơi!

    - Gì?

    - Liệu có phải lão Tùng biết nơi ở của Vi rồi không?

    - Dm đừng dọa bố. Sắp đái ra quần rồi đây.

    - Tao nói thật.

    - Thì tao sẽ giết mày. Vì mày mà tao lôi cả Linh vào lò lửa.

    Hic. Thằng mất dậy. Đang định nói cho nó chuyện chú Tùng hẹn mình mấy ngày hôm nay thì nó dọa thế sợ quá nên lại thôi. Thằng bé thấy điện thoại rung móc ra đọc tin nhắn ngay.

    - Trộm có vũ khí. Trời ơi quả này chết cmnr Hoàng ơi.

    - Đừng dọa tao. Tao đã nhát sẵn

    - Dọa cứt. Bố mày sợ thật.

    - Hay gọi cảnh sát?

    - Điên. Mày nghĩ cảnh sát lại đến ngay chắc? Phải đến sáng mai. Giết người xong rồi các chú mới đến hiện trường khám nghiệm rồi truy tìm thủ phạm.

    - Mày không được xúc phạm thế. Ông tao là cảnh sát. =3=

    - Thế thì mày về mà hỏi ông mày xem tao nói có đúng không?

    - Thôi im đê! =. = Giờ phải làm sao?

    - Tao có chìa khóa cổng đây. Mở cổng mà vào chiến chứ sao.

    Mình có nên nhắn cho mẹ cái tin tạm biệt không đây. Vụ này không biết sống chết ra sao. Mình có mệnh hệ gi thì sau này ai chăm sóc mẹ khi già yếu. Mới sống chưa được 20 năm mà đã phải chết thảm rồi sao (_ _ "). Người xấu như ông Tùng còn được sống đến bốn chục năm. Vậy mà mình số yểu thế hả trời

    - Vào nhanh thằng kia. Muốn chết à?

    - Ơ. Còn xe tao?

    - Để đấy. Xử lý xong vụ này đã.

    Mò mẫm men theo đường vườn để ra đằng sau. Linh và Vi đã hạ thang xuống cho mình từ bao giờ rồi. Trèo lên thì thấy hai bà nội đang rúm ró ngồi đợi. Lạnh thế này mà Vi vẫn ăn mặc như lúc nãy. Không có chuyện thì đã mắng cho em một trận rồi.

    - Sao hai đứa biết có trộm?

    - Em đi vệ sinh thì lấy lục khục dưới nhà. Nghe rõ tiếng thì thầm và lục soát đồ đạc. Sợ quá em khóa cửa các phòng rồi ra đây ngồi đợi bọn anh.

    - Thế sao biết nó có vũ khí?

    - Có mà. Tiếng dao chạm leng keng cả.

    - Con Hoa đâu?

    - Vẫn ngủ như lợn trong phòng. Em khóa cửa phòng rồi. Không sao đâu!

    - Thế sao không khóa cửa vào mà ngủ. Gọi bọn anh đến làm gì? Anh có đánh được trộm đâu?

    - Cái gì? Để nó lấy hết đồ nhà em à? Mà nhỡ đâu chúng nó đạp cửa giết người chặt khúc trôi sông thì sao?

    - Thôi đi bà nội. Ghê quá.

    - Con gì nữa.

    - Thế giờ sao?

    - Xuống đánh chứ sao?

    - Khéo chưa đánh được. Nó đập cho chết tươi.

    - Em có gậy này. Còn có kiếm Nhật bố treo làm cảnh trên tường này. Cho ông Hoàng với Vi cầm chai rượu vang.

    - Ừ. Bỏ đây xem nào. Ê. Kiếm Nhật xịn phết. Bố em ăn chơi thế? Óe. Rượu vang xịn. Để mà uống. Đưa gậy đây xem nào. Ơ.. Mà hai ông bà nội. Cầm lấy đi bắt trộm đi. Cứ ngồi đấy mà nắm tay nhau.

    Mình và em chẳng đoái hoài gì. Chỉ cần được bên em là quên hết sự đời. Mà hai ông bà Hưng Linh cũng giỏi. Ngồi tự sướng với nhau cả ngày được.

    - Đâu đưa đây nhanh lên. Choảng nhau trận rồi đi ngủ. Tao mệt lắm rồi!

    - Đưa kiếm đây Linh. Để anh đi trước xem sao.

    Em bám vào tay đi sau mình. Linh đi trước cùng Hưng. Bên em chẳng còn thấy sợ nữa. Mình mà sợ thì em lấy đâu ra chỗ dựa. Dò dẫm từng bậc cầu thang. Càng xuống đến gần bếp càng nghe rõ tiếng động.

    - Hình như chuột thôi chứ trộm gì mà lúi húi ở bếp lâu thế?

    - Im xem nào! Cứ loi choi

    - Thằng chó. Mày nói ai đấy?

    - Bố nói mày. Im đi!

    - Anh im đi ý. Với tay bật điện lên em xem nào.

    - Từ từ. Mọi người chuẩn bị tinh thần đi nhé!

    Ghê quá. Cầm chắc cái gậy mà cứ tuột khỏi lòng bàn tay. Điện sáng lên vài giây mình mới quen mắt nhìn được. Cái quái gì ở bếp kia?

    - Ôi mẹ ơi! Con dở này!

    - Sao lại thế này? Sao nó lại ở đây?

    Chạy lại nhòm kĩ. Mẹ ơi. Em gái yêu quí của bạn Hưng. Mà giỏi thật đấy. Ngồi bệt dưới đất thò đầu vào tủ lạnh mà không thấy rét à? Mặt mũi tè le như tò he.

    - Con điên này! Mày làm cái gì thế này?

    - Hưng hở? Em đói quá hê hê

    - Ôi nó còn là người nữa không? Mộng du à? Tỉnh đi.

    Mình vứt gậy vào xó bếp, ngáp lấy ngáp để, nhìn thằng Hưng ra sức lay Hoa dậy.

    - Im mồm đi xem nào. Trật tự!

    - Con thần kinh này, lại còn tát tao nữa.

    - Thôi thôi anh khiêng nó lên phòng đi. Nó say biết cái gì đâu.

    Linh với Hưng kéo Hoa lôi lên gác. Em đứng cười khúc khích. Mình thì khỏi phải nói rồi. Nhìn thằng Hưng bị tát bôm bốp hai cái mà sướng gần chết. =)) Lại thêm cái mồm toe toét ba tê của em Hoa. Hài thôi rồi.

    - Hoàng đi thế có lạnh không?

    - Không lạnh. Chỉ lo thôi!

    - Lo gì?

    - Lo Vi bị trộm giết!

    - Vớ vẩn. Em không giết trộm thì thôi. Trộm nào dám giết em?

    - Thế sao còn gọi anh đến.

    - Muốn gặp Hoàng thôi mà! Hi hi.

    - Đồ khỉ này!

    Cốc đầu em rồi dắt em lên gác. Cũng phải gần 1h đêm rồi. Thế này không biết sáng mai dậy đi học kiểu gì. Vừa ngó đầu lên gác thì Linh chặn lại.

    - Vi ơi. Điện thoại của Nhật!

    Nhật là ai? Nhật là thằng nào? Đêm rồi sao còn gọi em? Em cầm điện thoại trả lời toàn" Ừ "," Không sao "," Vi ổn rồi ". Lạ. Lại còn phải báo cáo cho ai nữa.

    - Ai đấy Vi?

    - Bạn em gọi điện hỏi em chút thôi.

    - Bạn nào!

    - Thôi đi ngủ nào. Bạn chứ bạn nào. Hoàng tò mò thế?

    - Trai hay gái?

    - Trai.

    - Bao nhiêu tuổi?

    - Cùng lớp em!

    - Cùng lớp?

    - Thôi mà. Em mệt lắm rồi đấy!

    Tức thật. Giờ lại còn có thằng nào quan tâm thăm hỏi ngoài mình nữa. Tự nhiên thấy cáu. Muốn bổ đôi cái điện thoại ra xem số thằng kia là thằng nào.

    - Khuya rồi hai anh ngủ đây luôn nha. Em lấy chăn cho. Xuống ghế sofa mà ngủ

    - Ừ!

    Hưng kéo mình xuống phòng khách nằm. Bực bội quá đi mất. Mặt mình cứ hằm hằm như thịt bằm nấu cháo.

    - Mày làm sao thế?

    - Chả biết có thằng nào mới gọi cho Vi ý. Thằng tên Nhật.

    - Ôi giời. Thằng cùng lớp nó chứ ai.

    - Sao nó biết có chuyện mà gọi? Sao nó không gọi cho Linh nhà mày mà lại gọi cho Vi nhà tao?

    - Ờ nhể. Thôi bỏ mẹ rồi. Mày lại có đối thủ rồi.

    - Mày im mồm đi.

    - Hê hê. Chuyến này mệt nha em.

    Nằm xuống ghế. Nghĩ ngợi đủ thứ. Sao em lại có thể nói chuyện nhẹ nhàng với người con trai khác ngoài mình chứ. Muốn tâm sự với thằng Hưng không được. Nó cứ hí hoáy nhắn tin cho người yêu.

    - Thằng kia. Thích thì lên gác mà ngủ. Cùng nhà mà cũng bày đặt nhắn tin

    - Im đê. Tao đem bí mật xuống cho mày đây.

    Mới nói xong đã thấy Linh xuống. Vứt cho Hưng cái điện thoại rồi đi lên.

    - Này. Thích thì kiểm tra xem đi.

    - Sao hai đứa mày vô duyên vậy? Như thế này là xâm phạm đời tư cá nhân

    - Thôi đi ông nội. Xem nhanh cho tao còn mang lên trả. Buồn ngủ lắm rồi.

    Mình thấy đôi này xấu tính kinh. Nhưng mà lúc này mình cần. Mở điện thoại em ra. Hình nền là ảnh em chụp với lớp. Sao không để hình mình làm ảnh nền? Ngứa mắt! Mở danh bạ. Mò mẫm tên Nhật. Không có. Bấm nhật kí điện thoại thì thấy em lưu tên hắn là Chocolate. Tức phòi máu. Chả nhẽ mình lại lưu lại là Cứt trâu! Thử bấm số mình xem thế nào. Trời ơi. Không thể chịu được. Số mình lưu đơn giản như đan rổ. A. Hoàng! Hic. Tại sao cái thằng dở người kia được em lưu cái tên đặc biệt như thế mà mình thì không? Lại còn sô cô la. Chẳng phải sô cô la là tượng trưng cho tình yêu sao?

    - Mày làm sao thế Hoàng? Lại lên cơn điên à?

    - Mày im mồm đi tao cho hòn gạch giờ

    Mở hộp tin nhắn của em ra. Tin của mình thì ít mà tin của cái thằng Cứt trâu kia thì nhiều. Lại còn cái kiểu xưng hô chàng chàng nàng nàng mới lộn ruột. Cái thằng này vô duyên dễ sợ. Sáng nhắn tin hỏi dậy chưa. Trưa nhắn hỏi ăn chưa? Tối nhắn hỏi học chưa. Thiếu mỗi mấy cái việc tắm rửa đi ị chùi đít là nó không hỏi. Mà nếu thân tí nữa chắc thằng này cũng hỏi luôn được mất. Còn được cả em. Nó hỏi cái gì cũng nhắn tin trả lời cặn kẽ. Nó có phải bố mẹ đâu mà làm gì cũng báo cáo. Sao em không có khoảng cách với con trai gì thế? Dù gì thì em cũng có người yêu rồi! Ôi tôi điên mất!

    Vùng dậy tống điện thoại vào ngực thằng Hưng, vừa nói vừa nghiến răng:

    - Mày lên trả cái điện thoại ngay cho tao!

    - Ơ cái thằng. Dở à? Lên mà trả.

    - Cút đi. Im cho bố ngủ!

    - Bố tiên sư cái thằng. Thỉnh thoảng bệnh dại lại tái phát. Đến khổ!

    Nằm trùm chăn kín đầu. Bực quá đi mất. Em coi mình là gì không biết. Là bù nhìn à? Mình tối ngày lo lắng rồi nghĩ đến em. Điện thoại ngoài số của mẹ và em ra thì không có số của một người đàn bà nào khác. Lúc ăn lúc ngủ đều nhớ đến khuôn mặt em lúc em cười. Khi học bài nỗi nhớ lại dội về cũng cố gắng gạt ra khỏi đầu rồi cắm cổ vào đống bài tập dài loằng ngoằng. Đến đón em cũng không dám vì sợ bạn bè em trêu chọc. Em làm mình đau quá đi mất. Cái thằng Cứt trâu kia. Ông muốn làm xe lu chèn qua chèn lại cho mày nát choe choét rồi dính nhoe nhoét xuống mặt đường luôn.

    - Thôi ngủ đi Hoàng!

    - Kệ tao!

    - Mày còn non và xanh lắm em ạ!

    - Cái gì?

    - Ui zời. Sự xuất hiện của người thứ ba sẽ khiến mày hiểu được rằng chẳng bao giờ có khái niệm duy nhất trong nhau. Tình yêu không phải lúc nào cũng có những tin nhắn cuối cùng vỗ về riêng giấc ngủ hay nỗi nhớ chỉ dành cho một nơi chốn đi về quen thuộc đâu.

    -..

    - Mà thôi tao đùa đấy. Ngủ đi!

    Ôi thằng bạn mình. Nó có hiểu cảm giác của mình lúc này không vậy? Tức đến đắng lòng. Trùm chăn lại cố xua đi những bi quan chán nản. Để ngày mai ít ra còn có đủ bình tĩnh đứng trước mặt em. Nói với em rằng em chỉ là của riêng mình. Và mình không chịu san sẻ em cho bất kì ai hết!


     
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 31:

    "Bấm để đọc"
    Mình nằm suy nghĩ mãi tới gần sáng mới chợp mắt được, làm sao mà ngủ ngon trong tình trạng bức bối nhức nhối thế này. Sáng ra mình bơ phờ lờ đờ như thằng vật thuốc, mắt lồi cả ra. Em thì cứ xúng xính xinh tươi chuẩn bị đi học.

    - Mặt Hoàng làm sao thế, trông như con cú

    - Vầng, Vi có người quan tâm cả lúc đêm hôm khuya khoắt, tui nào có ai ngó ngàng đâu

    - Hoàng hâm, đạp cho phát, nói linh tinh

    Em đấm đấm mình rồi kéo mình ra bàn ăn, chẳng nhẽ lại đấm lại, đã đang bực sẵn. Chỉ muốn trói tay trói chân em như con lợn, khỏi đi học, khỏi gặp thằng nào hết. Cầm lấy tay em gầm gừ

    - Vi mà để thằng nào cầm tay này của anh là chết với anh đấy

    Em dúi mình 1 cái, cười tít mắt

    - Của ai người ấy dùng!

    Sao mà ghét thế. Có biết tim anh đang sôi ùng ục như nồi áp suất hay không. Em cứ vô tư vô tâm quá đáng thế này thì anh đến nổ banh xác mất thôi

    Linh với Hưng đang hú hí với nhau trong bếp nấu bữa sáng, nhìn thấy ghét. Đêm qua thằng Hưng còn kích đểu mình, nó khoe Linh lưu tên nó trong danh bạ là Love Forever, ghen tị phòi cả máu. Được một lúc thì có người bấm chuông í óe. Gì. Thằng oắt nào ngoài cửa kia?

    - Em đi có việc nên sớm một chút. Tao đi trước đây Linh. Chào 2 anh em đi học!

    Méo mặt, mình thộn ra chưa kịp hiểu. Không đợi mình đưa đi?

    Mà "2 anh" là nào, sao lại quy đồng mình với cái thằng Hưng? Ít nhất cũng phải "Anh yêu ơi em đi học đây" chứ, không bắt hôn tạm biệt thì thôi. Em bị loạn ngôn à. Linh chạy ra thì thầm vào tai mình

    - "Chocolate" đấy anh ạ

    Sặc, hóa ra thằng Chó Có Lát đây à, dám mò đến tận nhà rủ đi học, mất dậy. Mình vô thức chạy theo em ngay, mắt đỏ ngầu, giật phắt tay em lại

    - Để anh đưa Vi đi học

    Vi tròn mắt

    - Thôi Hoàng ăn sáng chuẩn bị đi học kẻo muộn, em đi với Nhật còn có việc nữa

    - Thế Vi nhịn đói à

    - Không em sẽ ăn ở căng tin với Nhật mà, Hoàng vào đi

    Mình siết chặt tay em hơn

    - Sao Vi lại thế?

    Vi hơi cau mày

    - Em làm sao?

    Mình sắp phát điên đến nơi rồi, ức không thể chịu được. Thằng cứt trâu kia còn chào mình nữa chứ, chẳng nhẽ lại lôi nó ra sông quẳng mẹ xuống. Nhưng mà nó to con hơn mình, nhìn là biết dân bóng rổ rồi, cái mặt giả nai giả ngoan thấy ghét, con gái là hay siêu vẹo mấy thằng Hot boy kiểu này lắm. Mình níu tay em mạnh hơn

    - Vi nhớ đấy!

    - Hoàng hâm vừa

    Em gỡ tay mình ra, tung tăng chạy ra với thằng khốn ấy. Nhìn theo em mãi, cố trừng mắt xem cự li giữa em và nó có đủ an toàn không, em mà để nó chạm vào tay thì chết với mình. Mặt mình ngu vật vã, đứng ngoài cổng như thằng trẻ con đợi mẹ về chợ. Thằng Hưng ra khua khua tay trước mặt mình

    - Vào ăn đê mày, sao mặt đần thối ra như ỉa đùn thế, sáng ra quên chưa đi à

    - Thằng Chó Có Lát nó cướp em Vi của tao rồi

    Thằng Hưng cười vật, thằng mất dạy, thấy người khác đau thương tan nát còn cười, chả nhẽ lại trút giận lên nó cho đỡ bức xúc

    - Ờ Chó Có Lát không khéo nó lại cho mày đi bay đấy Vàng ạ =))

    Mình thụi cho thằng Hưng 1 phát, hầm hầm vào nhà. Nuốt sao nổi nữa, rửa mặt cho đỡ bốc hỏa. Nhìn vào gương, trông mặt mình trắng bệch ra, mắt như mắt cá chim. Hic, mình không xinh trai bằng thằng Cứt trâu đấy thật, nhưng chỉ 1 tí thôi. Thằng khốn, càng nghĩ càng căm, mà cả Vi nữa. Em coi mình là gì vậy? Chẳng lẽ nhưng yêu thương thời gian qua em cho mình, là đùa à. Em tàn nhẫn quá, để mình yêu em đến thế này rồi quay sang hành mình. Càng nghĩ càng muốn cạo đầu, điên không chịu được. Phi xuống nhà, thấy Linh đang đút cho thằng Hưng ăn, nhìn muốn đấm chết luôn cả 2 đứa. Thằng Hưng bình thường quậy như cướp, thế mà trước mặt người yêu ngoan như chó cún. Phát ớn. Nhưng mà GATO đứt cả ruột. Em Linh thuộc loại ghê gớm chứ vừa đâu, thế mà cũng chiều chuộng người yêu thế kia, đâu có bỏ mặc gấu như em chứ.

    Mình chạy ra sân dắt xe đi luôn, thằng Hưng với theo

    - Ớ ớ, mày bỏ tao à

    - Mày tự lo đi

    Thở phì phì, phóng vèo vèo qua mấy vũng nước trên đường còn sót lại từ đêm. Gió thốc vỡ hết cả lòng. Mình nghiến răng, vừa đau vừa cay, yêu là khổ thế này, biết thế đếu thèm yêu nữa. Giá mà được đấm vỡ mũi thằng oắt con đó, thì mình nguyện chuyển từ quần đùi hoa sang mặc quần đùi sọc của bố cũng được. Đến cổng trường em thì em cũng vừa bước vào. Khoảng cách vẫn an toàn, nhưng em có vẻ vui lắm, tay chỉ chỉ, cái miệng suốt ngày mắng mình xa xả giờ tươi hơn hớn. Chẳng nhẽ lại bắt em đi nhuộm răng đen xì cho hết mà cười. Mình chua chát đứng ngoài đường nhìn theo em như thằng ngộ. Nhìn em đi vào lớp, trống đánh như đập vào mặt. Cái ông bảo vệ này vẫn thế, ngày xưa mình đi học thù nhất cái tiếng này vì toàn đi học muộn. Trống trường mà ổng oánh như trống chọi trâu, chả hiểu sao cái trống không bục ra. Còn mặt mình thì sắp bục ra thật rồi, hic.

    Quay xe về trường. Thôi buồn thì có gì vui đâu mà buồn. Đàn ông đâu phải sống chỉ vì gái. Thở sâu mấy cái rồi vào lớp. Thằng Hưng đã đến từ bao giờ. Ngồi xuống ghế lôi sách vở ra thì thằng Hưng đập vai mình.

    - Tao bày cho mày một phép thử nhé!

    - Thử cái gì?

    - Thử xem em Vi coi trọng mày hơn hay Chó Có Lát hơn.

    Nói xong nó ghé vào tai mình thì thầm một lúc. Chỉ tội lúc ấy do không có tâm trí nên mình nghe câu được câu không. Để chiều đi học về thử xem. Nghe Linh bảo Nhật còn học rất giỏi nữa, và không khéo là năm sau thi cùng 1 trường với em. Ôi càng nghĩ càng nát bấy óc, cái gì nó cũng hơn mình. Nhưng mà rõ ràng hiểu em chỉ có mình, thương em cũng chỉ có mình, sống chết vì em cũng chỉ có mình, đâm đầu vào cột điện vì em cũng chỉ có mình thôi, sao em lại không biết điều đó hả?

    Tan học, lững thững ra lấy xe về một mình. Nghĩ bậy nghĩ bạ nghĩ lan man, mình cũng đâu phải loại ngu, cũng đậu đại học. Cũng là đàn ông mà sao lúc nào mình cũng run như cầy sấy lúc gặp chuyện, lúc nào cũng gọi mẹ, chả biết cái vẹo gì ngoài lần sờ mấy chục cái phím đen xì trước màn hình. Tự nhiên mình nhận ra mình là 1 thằng không được cái nước gì thật, lại còn ở bẩn. Ôi chán đời, buồn ơi là sầu. Em yêu mình vì cái gì không rõ, nhưng giờ mình nhận ra em có thể bỏ rơi mình bất cứ lúc nào. Còn mình thì, không thể sống thiếu em được nữa rồi. Độc thoại 1 mình suốt quãng đường, mình vẫn không thể nào thoải mái hơn được.

    Đang đứng đợi đèn đỏ tự nhiên có 1 bà, à không, 1 bác gái, đi tới chỗ mình. Trông bác hình như mới ở dưới quê lên, kiểu này là tìm con rồi

    - Cháu ơi cho bác ngõ Quỳnh đi chỗ nào nhỉ?

    - Dạ bác cứ đi thẳng, rẽ phải, rẽ trái, gặp 1 cái ngõ, rẽ trái, rẽ phải.. rồi thấy biển báo là đúng đường

    Thấy mặt bác ngơ ngơ kiểu bất lực, tóc bạc hết rồi. Mình chợt nhớ tới bà nội ở quê mà buồn buồn. Nghĩ một lúc mình đề nghị đưa bác đi. Hỏi số nhà đưa bác tới tận nơi luôn. Bác cứ chần chừ một lúc không dám đi theo.

    - Bác yên tâm. Con không phải trộm cướp gì đâu. Bác không tin thì thẻ sinh viên của con..

    - Thôi khỏi khỏi. Nhìn mặt mũi mày thế này bác tin mà. Số..

    Ơ, đấy là xóm trọ của mấy thằng lớp mình, bác là mẹ thằng nào nhỉ. Mình hỏi, bác cười toe, nụ cười thật thà hở hết cả răng lẫn lợi:

    - Mày biết Cu Cứng nhà bác à, thế có ở cùng Cu Cứng nhà bác không?

    =)) Người ở quê sao họ có nhưng kiểu gọi tên buồn cười. Mình lại nhớ tới thằng Học, thằng Buồi trọc đầu bạn mình. Những ngày đẹp như mơ ấy là ùa về. Khoảng thời gian có em sao đẹp thế. Ở bên em mình mới có thể cười những nụ cười thật nhất.

    - Cu Cứng nhà bác học hành thế nào?

    Ôi trời, bác cứ cu cứng cu cứng hoài ai mà biết là thằng nào. Lớp mình thằng nào chẳng "cu cứng", có mình là thỉnh thoảng ẻo tí thôi.

    - Bác ơi thế tên đi học của bạn Cứng là gì?

    - À ờ. Là Cường con ạ. Nó ngoan lắm. Nhà hiếm con chỉ được hai đứa

    Cường với Mạnh. Hai bác vẫn gọi nhiếc là Cứng và Mềm.

    - Thế nhà mình có cu Cứng và cu Mềm ạ.

    - Đúng rồi đúng rồi!

    Bác vừa cười vừa vỗ vai mình bôm bốp. Mình phì cười. Hỏi mãi hóa ra là thằng Cường lớp mình. Thằng này thì khỏi nói rồi, mà nhà lại nghèo nữa. Mình vốn phục nó, giờ nhìn thấy người mẹ này, lại càng phục hơn. Lại nghĩ tới mình, chán đời phát điên, hic. Đưa mẹ Cường đến xóm trọ, thằng bạn đang dắt xe đạp định đi đón thì phải. Nó ôm chầm lấy mẹ, chẳng ngại ngần. Cuộc sống vẫn còn những người sống rất thật với hạnh phúc của mình, không có tiền cũng chẳng sao, chỉ cần như thế này là đủ, nó cười suốt ngày, cuộc đời với nó dường như luôn tươi đẹp lắm. Mình mém rơi nước mắt. Nó cảm ơn mình rối rít, mình cười trừ rồi quay xe về.

    Đi khuất mẹ con "cu Cứng", quay về trường chờ em đúng giờ tan tầm. Em vẫn đi cùng Nhật, theo sau là Linh và một đám bạn. Nghe lời thằng Hưng mình đi cách em một đoạn. Giờ này chắc em không còn "có việc" như sáng nay nữa. Đi nhanh hơn để bắt kịp em. Mình gọi nhẹ.

    - Vi à!

    Em ngoảnh lại. Mình chăm chú nhìn ánh mắt của em. Thấy hiện rõ niềm vui khi nhìn thấy mình chứ không phải bất ngờ hoảng hốt. Em nhắc Chó Có Lát dừng lại rồi xuống xe chạy về phía mình. Vui không tả được luôn.

    - Sao Hoàng lại ở đây?

    - Anh đi đón Vi về!

    - Hoàng làm sao thế? Hoàng ốm à?

    - Không. Anh khỏe mà. Vi lên xe đi!

    Em vẫy Linh cùng bạn bè về trước rồi trèo lên xe mình. Trong lòng mình chộn rộn bao cảm xúc. Nếu Hưng không bày cho mình phép thử này thì mình làm sao biết được mình đứng vị trí gì trong tim em. Và nhỡ đâu thái độ của em lúc nãy là khó chịu và cáu gắt thì ắt hẳn mình sẽ hiểu ra nhiều thứ. Vậy là vấn đề không phải từ em. Mà là từ thằng kia. Mình từ từ chiến đâu loại bỏ đối thủ vậy

    - Thế sáng nay Vi đi đâu?

    - Em có việc ở trường một chút thôi. Việc bên Đoàn mà Hoàng.

    - Thế sao không để anh đưa đi?

    - Lúc ấy Hoàng còn chưa ăn. Với lại em bảo Nhật nên không muốn hủy hẹn.

    - Không biết!

    Em thò tay vào túi áo mình, cấu cấu. Mình thọc tay trái vào túi áo. Nắm chặt tay em trong ấy. Tự nhiên thấy ấm hẳn. Bàn tay em nhỏ nhỏ nằm gọn trong túi áo mình.

    - Nhớ nhé. Tay này chỉ anh được cầm!

    - Đồ quỷ. Bỏ ra không rách áo giờ.

    - Không!

    Nắm tay em suốt đoạn đường, mình lại cười khô cả lợi. Đưa em về nhà Linh xong mình quay trở về nhà. Nhà còn có người hằng ngày chờ mình về ăn cơm tối. Chăm sóc được người phụ nữ thân yêu nhất, rồi mới có thể che chở cho người con gái mình yêu.

    Vừa quẹo vào ngõ nhà mình, có điện thoại. Dm lại là lão Tùng gọi. Tính cả lần này là lần thứ 3 lão gọi đòi gặp. Mà không hiểu gặp mình làm gì. Mình không được run, không được run, đã bảo là phải mạnh mẽ lên cơ mà. Nhưng thấy cứ thế này không ổn chút nào. Nhà mình thì ở đây. Đường mình đi lão cũng biết. Không chịu hẹn gặp nhất định lão không buông tha. Trống xe xuống rồi bấm nút nghe. Lại cố nghĩ về em những lúc em cười để tiếp thêm sức mạnh cho trái tim đang run rẩy trong lồng ngực.


     
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 32:

    "Bấm để đọc"
    - Chào nhóc!

    - Chào chú!

    - Biết là ai cơ à?

    - Chú gọi con bằng số này 3 lần rồi!

    - Thế vẫn như cũ nhóc nhỉ.

    - Mục đích?

    - Gặp nhau nói chuyện thôi. Tao khoái!

    - Đối tượng?

    - Mày thừa biết đối tượng là gì rồi

    - Lí do?

    - Dm mày không gặp thì con Vi biết mùi.

    - Địa điểm?

    - Mai đi học khác có người đón con nhé. Rảnh rỗi thì gọi cả thằng con con bạn mày hôm nọ vẹo xe trước mặt tao. Tao nói chuyện luôn thể.

    Cụp máy. Mình không đủ bình tĩnh nói chuyện với thể loại này. Dắt xe vào nhà. Mẹ đang tưới cây. Mình chào mẹ mà mẹ cứ ỉm đi. Hôm nay không còn tâm trạng nào nhào vào lòng mẹ mà hò hét nữa rồi. Vứt cặp vào ghế rồi ngồi vào bàn ăn. Mẹ chạy lại xới cơm rồi hai mẹ con ngồi ăn. Dự là mẹ cũng chẳng biết đêm qua mình đi đâu. Mọi ngày sáng là mẹ đi sớm lúc mình chưa dậy. Chắc mẹ vẫn tưởng đêm qua mình ngủ ở nhà. Vừa ăn vừa ngó mẹ. Mẹ cũng chẳng hỏi gì. Nhìn mặt mẹ mệt mỏi thấy rõ. Thương khủng khiếp.

    - Mẹ sao thế?

    - Hơi mệt!

    - Con đi mua thuốc cho mẹ nhé

    - Biết bệnh gì uống?

    - Thì con cứ bảo mẹ mệt.

    - Xong nó đưa cho mày viên thuốc đi ỉa mày cũng chịu à.

    - Mẹ này. Mệt thì người ta đưa thuốc mệt chứ đưa thuốc đi ỉa làm gì.

    - Ai biết. Ngày xưa tao đau dạ dày bị bọn bác sĩ viện huyện khiêng đi mổ ruột thừa.

    Mẹ thật là. So sánh thế cũng so sánh.

    - Hay con mát xa cho mẹ.

    - Không cần. Tay như tay trâu, đụng vào tao đau hơn.

    - Thế con đi mua xả cho mẹ đun nước xông nhé.

    - Tao đã bảo không cần. Thằng này dạo này lắm mồm thế nhỉ.

    - Thế thi phải làm nào?

    - Điếc tai quá. Im mồm xem nào.

    Mẹ lúc nào cũng thế. 10 cuộc nói chuyện thì 9 cuộc mẹ gắt từ đầu đến cuối. Thôi cắm cúi ăn tiếp. Chả qua tâm lý mình sợ mai gặp lão Tùng không có đường về. Mình chưa báo hiếu cho mẹ được tí nào. Chưa đem về cho mẹ nàng dâu thảo mà đã ra đi. Cơ mà nghĩ lại thì thấy mọi thứ cứ từ em mà ra. Cuối cùng cũng chết chỉ vì mấy cái lông nách. =. = Chuyến này an toàn trở về. Thấy em còn cười nói với thằng nào. Minh xử tử thằng ấy luôn. Cứ nghĩ đến thằng Cứt trâu mà cú.

    Lên phòng nằm suy nghĩ. Đầu óc vẩn vơ mấy kỉ niệm không đầu không cuối. Mình không hẳn buồn cũng không hẳn vui. Nhiều khi cảm xúc như thế nào cũng không thể gọi tên được. Chỉ thấy chán chán nản nản thế nào ấy. Đang lim dim lịm đi vì mệt thì mẹ gọi.

    - Hoàng ơi! Thằng nào gọi mày vào máy bàn này

    Vội chạy xuống nghe

    - Tiên sư mày. Cho bạn bè số di động đi. Tao đang ngủ phải dậy nghe.

    Quái lạ nhỉ. Chẳng nhẽ lão Tùng còn định khủng bố cả mẹ nữa à?

    - A lô?

    - Hoàng à?

    - Ừ Hoàng nghe!

    Đầu dây bên kia ỉm đi một lúc rồi nói tiếp

    - Hoàng ơi!

    - Ừ Hoàng nghe! (Đang cố bình tĩnh lắm rồi đấy. Suýt chửi)

    - Tao đây!

    - Tao nào?

    - Học đây! Hi hi

    - Ôi, dm thằng chó. Sao mày biết số nhà tao?

    - Tao xin bà mày sáng nay xong.

    - Trời ơi bà tao có chuyện gì à mà mày phải gọi thế?

    - Không có chuyện gì?

    - Thế sao mày gọi cho tao?

    Cái thằng. Cứ nói chuyện được vài câu thì ỉm đi không nói gì tiếp!

    - Học ơi!

    - Ơi!

    - Dmm nói chuyện kiểu gì thế? Mày gọi điện bằng gì?

    - Di động của anh tao mới mua.

    - Thôi thằng chó. Thế đưa số đây bố gọi lại không hết tiền giờ?

    - Số nào?

    - Thôi thôi thế có gì mày nói nhanh không anh mày giết mày giờ!

    Lại ỉm đi. Ôi tôi chết với thằng này mất. Tự nhiên gọi điện cho mình làm mình sốc gần chết. Gọi điện rồi cứ ngắt quãng đoạn một

    - Hoàng ơi!

    Tiên sư nó, lại gọi tên mình). Khổ quá. Hình như lần đầu tiên gọi điện thoại. Cứ thế này thì chết tiền.

    - Mày nói gì nói nhanh tao xem nào! Thằng dở này

    - Có phải mày gửi vợt muỗi với quần về cho tao không?

    - À ừ. Tao gửi chú Hùng lái chuyến xe chiều về đấy. Mày nhận được rồi à?

    - Ừ!

    - Có biết dùng không?

    - Quần thì chỉ mặc vào thôi chứ khó gì. Còn vợt muỗi bố tao thích lắm?

    - Bố mày á?

    - Ừ. Từ giờ bố tao đi ỉa đêm sẽ không bị muỗi đốt mông nữa. Tối nào ông cũng cầm đi theo. Ngồi ở chuồng xí mà cứ bép bép bép suốt!

    =)) Chết cmn mất. Thằng chó này. Vẫn cái kiểu kể chuyện thật thà không tả được.

    - Bố tao sướng quá nên không cấm tao đi chơi nữa. Bố tao bảo "thằng Buồi này thế mà được việc". Hê..

    - =)) (Cười gần chết luôn không trả lời được điện thoại)

    - Rất cảm ơn mày nhá!

    - Ừ không có gì đâu. Tại hôm về tao thấy mày thích cái vợt muỗi của bà tao nên tao mua cho thôi.

    - Thế thỉnh thoảng có gì hay và xịn lại gửi cho tao nhá. Để tao được bố tao khen nhá.

    - =)) Ừ ừ!

    Xong rồi nó lại ỉm đi một lúc. Quả này đêm nay thế nào cũng chết với anh nó.

    - Hoàng ơi!

    - Ừ tao nghe =))

    - Thế tao cúp máy nhá!

    - Từ từ đã. Mày chăm bà hộ tao..

    - Tao biết rồi. Bà vẫn khỏe lắm. Hằng ngày vẫn ra đồng nhà tao hái rau.

    - Ừ tao cảm ơn mày.

    - Thế tao cúp máy nhá!

    - Ừ mày nhớ học tốt như lời tao dặn nha.

    - Không được, dốt lắm. Khéo năm nay lại đúp.

    - Có gì không hiểu bảo bạn bè giảng cho. Đừng ham chơi. Mày học giỏi thì được lên thành phố học với tao.

    - Thật à?

    - Thật. Thế nên cố lên.

    - Ừ tao cúp máy đây!

    - Ừ..

    Chưa kịp nói thêm gì thì chỉ còn lại tiếng tít tít. Nhớ bà, nhớ đồng ruộng, nhớ bà, nhớ bọn trẻ quá.. Mình đặt ống nghe xuống mà rưng rưng. Sao tự nhiên hôm nay Học lại gọi cho mình. Hay lại điềm báo gì đây? Chẳng lẽ cả thế giới biết ngày mai mình ra đi nên thăm hỏi trước khi từ giã cõi đời =. =

    Lê lết lên phòng thì lại có điện thoại. Giật bắn mình.

    - Hưng à?

    - Chả bố thì ai? Mày đang làm cái chó gì thế?

    - Tao đang nghe điện thoại.

    - Tiên sư mày. Thế chiều nay thế nào?

    - Ổn!

    - Ổn mà nghe giọng mày nhão như cứt thế?

    - Hưng ơi!

    - Hở?

    - Tao sợ lắm!

    -..

    -..

    - Mày làm sao thế Hoàng?

    Giọng thằng bạn tự nhiên trùng xuống. Mình có thể cảm nhận được nó đang lo lắng cho mình. Đôi khi có phát hiện ra những cảm xúc nhỏ thôi mà có thể khiến mình cảm động rơi nước mắt.

    - Lão Tùng hẹn gặp tao Hưng ạ?

    - Cái quái gì? Thế mày nói sao?

    - Tao hẹn!

    - Trời ơi thằng ngu. Dm tao hết cách với mày rồi.

    - Nhưng lão bảo sẽ xử Vi nếu tao không gặp

    - Mày muôn đời chết vì đàn bà. Mày ngu lắm thảo nào đéo lớn được.

    - Mày cao hơn cao có 1 phân mà ( "=. =)

    - Thôi mày im đi. Tao sang mày đây.

    Thằng bé có mặt trong vòng 20 phút. Mở cửa cho nó mà muốn lao vào ôm nó quá. Thằng bạn chí cốt của mình. Nó chạy lên phòng rồi nhảy lên giường trùm chăn luôn.

    - Nằm đi mày. Đêm qua thức khuya tao mệt quá!

    - Ừ!

    Tắt điện rồi nằm xuống cạnh nó. Trong lòng bứt rứt khó tả. Tự nhiên lôi thằng bạn vào vòng nguy hiểm. Kể mà thằng này cũng ngu. Ỉm đi rồi chả quan tâm thì chết ai. Ai bảo nó tốt với bạn bè. Dù sao cũng tự an ủi rằng mình tốt số nên có thằng bạn thân thế này.

    - Sợ hả?

    - Ờ sợ chứ!

    - Nhưng có hối hận không?

    - Không!

    - Tại sao?

    - Không biết. Nhưng cứ nghĩ đến khi Vi cười là tao lại có thể làm bất cứ thứ gì!

    - Thế nghĩ đến lúc mẹ mày cười thì mày có dũng cảm thế không?

    - Thằng chó. So sánh kiểu gì thế?

    - Ha ha. Đùa thôi. Cơ mà sống vì gái ít thôi thằng chó.

    - Mày đang nói xấu người yêu tao đấy à?

    - Trúng thì không chả trúng thì trượt. Cơ mà thôi ngủ đi. Mai có chết thì tao cũng không thích làm ma thiếu ngủ.

    Nằm vắt tay lên trán. Nghĩ vẩn vơ đủ thứ. Nghĩ về bà nội, về thằng Học, về cái vợt muỗi bố nó suốt ngày ôm đi ỉa. Về một vùng quê yên ả cả ngày không nghe thấy một tiếng còi xe. Nếu qua được ngày mai. Nhất định có một ngày đưa Hưng về quê chơi. Nhìn thằng bạn ngủ say mà thương quá. Quay lưng vào tường rồi cố chìm vào giấc ngủ.

    Sáng ra thằng Hưng mò xuống bếp ăn thật no. Thằng này lại quyết không làm ma đói rồi. Nhậm nhuội nhai bánh mì, mình ăn cho chóng rồi còn đi. Cũng hồi hộp trước những gì sắp xảy ra. Trước khi đi thằng Hưng còn cố mở tủ lạnh lấy quả táo ra ăn.

    -" Tình là tình nhiều khi không mà có. Tình là tình nhiều lúc có như không "

    - Mày hát cái quái gì thế Hưng?

    - Hê Hê.

    Đang cười với nó thì bị hai con Nouvo trắng chặn lại. Nhìn mặt mũi bặm trợn là hiểu đồng bọn lão Tùng. Phanh gấp nên thằng Hưng đập cằm vào vai mình chửi um lên.

    - Chào 2 chú! Đợi mãi!

    - Ố sao mấy anh dậy sớm vđ thế. Biết thế em ngủ thêm tí nữa.

    Thằng Hưng =. = Sao chả có tí sợ hãi nào nhỉ.

    - Thôi đi nhanh lên. Đợi lâu không có thưởng đâu mấy chú em ạ

    Hai thằng dẫn mình ra một công trường đang thi công bên đường Khuất Duy Tiến. Lão Tùng và một thằng nữa đã đợi ở đấy từ bao giờ. Mình thì cảm tưởng như ngày tận thế còn thằng Hưng thì vẫn huýt sáo. Sầu não sào nẫu quá.

    - Giữ lời hứa nhỉ. Đưa cả bạn đến cơ à?

    - Giờ chú muốn sao?

    - Muốn hỏi 2 nhóc tại sao cứ thích phá đám người khác thế?

    - Thích thì làm thôi! (Câu này tất nhiên của thằng Hưng)

    - Thằng chó kia im mồm. Tao chưa hỏi mày! Nói xem nào Hoàng. Sao cháu lại thích xen vào chuyện của người khác?

    - Thích thì làm thôi! (Đành bắt trước thằng Hưng vậy. Chứ thật ra chẳng biết nói gì nữa)

    Vừa dứt lời bị lão tống ngay một quả đấm vào mặt. Hoa hết cả mắt. Loạng choạng ra đằng sau thì thằng đồng bọn lão đạp mình ngã dúi dụi xuống nền đất. Từ bé tới giờ lần đầu tiên bị đánh đau như thế này. Cảm tưởng gãy cmn xương luôn. Bị đạp thêm vài cái thì thằng Hưng xông vào ngăn.

    - Thôi dm các ông chứ đừng làm quá lên. Anh em với nhau đéo thích động tay động chân!

    - A thằng nhỏ này nói năng được.

    - Muốn gì nói nhanh!

    - Thằng chó con này gan nhỉ? Chúng anh xử mày nát xác giờ. Cỡ mày mà dám động tay động chân à?

    - Em đéo cần động. Nhưng an hem của em sẽ thay mặt.

    - Anh em chú em à? To nhỉ?

    - Cũng to bình thường. Kia kìa!

    Thằng Hưng hất mặt ra phía đường. Mình cố chống lưng đứng thẳng lên nhìn. Mấy thằng bạn nó đã có mặt từ bao giờ. Lão Tùng nheo mắt lại. Chắc cú lắm. Tưởng quả này xơi ngon mình mà.

    - Anh nên nhớ không chỉ có anh tung hoàng trên đất này đâu. Đừng tưởng em bé mà sầu.

    - Dcm thằng chó. Mày là ai?

    - Anh biết Hùng lác hẻm Xéo không?

    - Dmm. Bố đang hỏi mày là ai?

    - Không cần biết. Nhưng em nói cho anh rõ. Bọn em không rảnh để chơi cùng anh. Mời anh đi kiếm người khác.

    Nói xong nó ra lôi mình đứng dậy đi về phía đường. Mình cố ngoài lại nói thêm câu.

    - Từ lần sau chú tìm cô Thi mà tính nợ. Đừng động đến Vi.

    Thằng Hưng ra đến đường, đấm tay một thằng bạn, cười toe toét với cả đám rồi dắt xe mình đi về. Mình tự động trèo lên ôm lưng nó thôi. Còn biết làm gì nữa. Người đau tê tái. Không biết vác cái bộ mặt này về nhà thì mẹ sẽ nói gì nữa.

    - Đau không?

    - Sao không? Sao mày không nói sớm mà để tao bị đánh gần chết mới mở mồm thế?

    - Biết nói gì đâu? Run bỏ mẹ ra.

    - Nhỡ chúng nó không sợ phe mình mà cứ choảng thì sao?

    - Gớm mày yên tâm. Bọn cớm này muốn sống được là phải có đồng bọn và biết điểm dừng mới trụ được

    - Thế ông Hùng lác là ông nào?

    - Tao biết đéo đâu! Thấy mấy ông ghi lô đề gần nhà hay nói chuyện lão ấy cớm nổi tiếng thì lôi vào cho mạnh thế thôi chứ biết éo gì.

    - Dm sao mày liều thế?

    - Mày sắp chết đến nơi cmnr còn liều cứt ý. Tao sợ quá cứ nói đại thôi!

    Mình bấm bụng vừa cười vừa khóc. Chẳng quen biết gì mà gân mặt lên nói như đúng rồi. Dù sao cũng thoát kiếp nạn này. Không biết sau này sẽ thế nào nhưng cứ vênh mặt lên sống đã. Quay lại nhìn mấy thằng bạn của Hưng, thằng nào cũng cơ bắp xăm trổ, đầu cạo bóng lừ nhưng nhìn thấy mình ngó là cười đáp trả. Không hiểu sao Hưng quen được mấy thằng như thế này. Nhưng thằng cún con khiến mình hiểu ra. Dù tốt hay xấu thì trong một cộng đồng, nếu sống bằng cái tình với nhau thì khi hoạn nạn ắt có bạn sẵn lòng cứu giúp và sẻ chia. Gục đầu vào vai thằng Hưng cho đỡ mỏi. Lại nhớ về em, nhớ những lúc em cười, những vết thương trên cơ thể tự nhiên trở nên dịu mát.


     
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 33:

    "Bấm để đọc"
    Tối ấy mẹ sang bà ngoại không về. May quá. Đỡ phải trình diện mẹ với đủ thứ lí do giải thích cái dung nhan thảm hại của mình. Tối ăn cơm đau hàm nên cũng chỉ được vài miếng rồi lên phòng nằm nghỉ. Mà quái một cái là cứ tầm tầm tối đến là tâm trạng mình lại rơi vào trạng thái khó tả. Nó cứ rỗng rỗng bên trong người, bực tức một cái gì đó không tên mà không thể nói lên nổi.

    Tự nhiên muốn nghe giọng thằng Học thế. Muốn nó kể cho mình cuộc sống ở quê, chỉ một vài câu thôi cũng được. Điện thoại bàn nhà mình không lưu danh sách gọi đến nên bây giờ chẳng biết làm thế nào liên lạc về đấy. Càng buồn hơn. Đang nằm nghĩ miên man thì nghe thấy một tiếng gọi quá đỗi quen thuộc. Mỗi lần nhớ tới thôi là tim mình lại đập mạnh khủng khiếp.

    - Hoàng, Hoàng ơi!

    Vội chạy ra mở cửa ban công. Em đứng trước mặt mình. Bằng xương bằng thịt. Lúc đầu cứ tưởng mình nhớ quá nên mơ nhưng không phải. Mình tròn mắt, cố thở đều nhìn em chăm chú. Đúng em rồi! Kéo em vào lòng ôm chặt. Dù làm thế mết vết bầm trên vai mình đau tê tái nhưng vẫn chịu đựng. Sao em lại về nhà thế này. Mà hình như về có một mình. Sao lại xuất hiện bất ngờ đúng lúc mình đang cảm thấy trống rỗng thế. Em đẩy mình ra rồi ngó nghiêng mặt mình.

    - Hoàng làm sao thế này? Nói em nghe!

    - Ơ, anh bị ngã!

    - Bị ngã kiểu gì mà thê thảm thế này? Từ lần sau thì cấm đi đón em rồi về lúc chập choạng nữa!

    - Không phải tại anh đâu. Tại ông đi đường.

    - Không cãi!

    Em lôi mình ra giường, lôi trong túi ra đống thuốc sát trùng rồi cao ciếc đủ kiểu.

    - Ủa mà sao Vi biết anh ngã?

    - Anh Hưng bảo em. Em phi ngay về nè

    - Vi phi về với anh à?

    - Hỏi lạ. Không về với anh thì với ai.

    Mình túm ngay túi thuốc rồi lôi em vào chăn nằm. Bất ngờ quá nên em chẳng kịp phản kháng, nằm gọn trong tay mình. Cứ ngoan thế này thì anh hạnh phúc lắm bà trẻ ạ. Em làm mình hết buồn luôn. Cũng không thấy đau đớn chân tay mặt mũi gì nữa. Với tay lên tắt điện rồi nằm thủ thỉ cùng em. Em nghịch lắm. Thỉnh thoảng lại thọc tay vào áo lần mò xem ngực với lưng mình có sưng chỗ nào không. Những ngón tay của em mềm như bông, chạm chỗ nào đóng băng chỗ ấy. Được một lúc mình vội cầm tay em nắm chặt.

    - Vi đừng làm thế! Anh chết mất!

    - Làm sao hả Hoàng?

    - Không sao! Nhưng Vi nằm im đi!

    Nằm ôm em chặt hơn. Kể cho em thật nhiều chuyện để quên khi cái nóng đang bốc lên trong người mình. Em mong manh, nhỏ bé và thân thương quá đỗi. Áp mái đầu em vào ngực mình. Mùi của em tràn vào mũi. Yêu em đến lạ. Chỉ muốn hòa tan vào em thôi nhưng phải kìm lại vì mình biết tình yêu còn có nhiều giới hạn. Lúc lúc mình lại nhoẻn miệng cười. Hạnh phúc kinh khủng luôn. Ước gì đêm nào cũng được ôm em ngủ, cũng được em dụi đầu vào ngực khúc khích kể chuyện trường lớp. Sáng ra tỉnh giấc là được nhìn thấy em, quờ tay sang là chạm vào em. Em nhăn nhó chui vào lòng mình nếu mình bóp bóp mũi gọi em dậy, để nghe em năn nỉ 'cho Vi ngủ một lát nữa thôi mà'.

    - Vi ơi!

    - Dạ!

    - Hát anh nghe!

    - Bài gì?

    - Bài gì cũng được. Nhạc thiếu nhi ấy.

    - Con gà trống lang thang trong vườn hoa. Thấy cây mào gà chợt kêu lên thảm thiết. Ai lấy cái mào của tôi, ai lấy cái mào của tôi treo lên cây này thế. Ai lấy cái mào của tôi. Ai lấy cái mào của tôi, treo lên cây thế này.

    - =)) Nữa đi

    - Nhà em có con gà trống. Mèo con và cún con. Gà trống gáy ò ó o. Mèo con luôn rình bắt chuột. Cún con chăm canh gác nhà.

    =)) Mình chết mất. Từ hồi yêu em mình đâm ra thích nghe nhạc thiếu nhi. Mỗi lần nghe đều nhớ đến em. Con gái đáng yêu nhất khi chúm chím hát.

    Mình và em tỉnh dậy vào giữa buổi sáng. Mở mắt ra là thấy em nằm chống tay ngắm mình. Mắt mình ti hí nhìn em, cảm giác ấm áp giống y như lần mình cùng em đi Đà Nẵng. Lúc này ước muốn duy nhất là già đi chục tuổi để cưới em về làm vợ. Hi hi.

    - Hoàng hôi!

    - Dạ?

    - Đi tắm ngay!

    - Khôngggggggggggg!

    - Nhanh nào!

    - Anh xin người. Hu hu hu

    - Em bật nóng lạnh rồi.

    - Lại còn thế nữa. Vi có nhất thiết phải hành anh thế không?

    - Có! Hê hê.

    Mở mắt ra là bị em lôi vào nhà tắm. Lúc đầu em lột áo mình ra, định lột quần nhưng thế nào lại thấy ngại nên ra ngoài đóng cửa.

    - Em đứng đây nhìn bóng Hoàng nha. Hoàng không tắm là chết với em.

    - Được rồi. Cởi quần đây.

    - Nhanh lên!

    - Vi cấm được mở cửa nha. Anh không nương tay đâu đấy.

    - Em thèm vào.

    - Nói phải giữ lời đấy. Đừng giở trò đồi bại.

    - Đứng yên đó. Bôi sữa tắm lên người đi.

    - Đây!

    - Nhanh không em vào giờ!

    - Ê ê anh không đùa với Vi đâu nha. Đừng thấy anh đẹp trai mà dê cụ.

    - Xong rồi. Kì cọ đi nhanh lên rồi xuống ăn sáng với em.

    Lần đầu tiên tắm mà còn bị chỉ dẫn. Bực thí mồ. Tắm xong xuống nhà thì thấy em đang nghe điện thoại bàn. Nhìn thấy mình em vội đưa máy.

    - Hoàng nghe đi, Học gọi!

    Mình chạy tới vồ lấy ống nghe ngay.

    - Học à? Tao Hoàng đây!

    - Hoàng à? Tao Học đây!

    =)) Nghe câu đầu thôi mà mình đã cười tí chết.

    - Gì thế mày? Có chuyện gì à?

    - Không!

    - Thế sao mày gọi tao?

    - Tao ở nhà chán quá không biết làm gì. Anh tao ra ngoài sân băm rau lợn nên tao gọi cho mày luôn!

    - Ừ. Mai mày ghi số anh mày vào rồi đưa tao. Thỉnh thoảng tao gọi về cho.

    - Số nào hả mày?

    - Số điện thoại ấy. Mày cứ hỏi anh mày ý.

    - Ừ. Anh Cu ơi!

    - Ấy không phải bây giờ. Lúc khác cũng được.

    - Ừ!

    Lại thấy nó im im. Mình đành gợi chuyện.

    - Thế mấy hôm nay mày thế nào?

    - Hôm qua đi học tao được 6 Toán!

    - Thế á?

    - Ừ. Lần đầu tiên tao được 6.

    - Thế bình thường mày được nhiêu?

    - 1. Có lần làm tốt được 2

    - =)) Cố lên mày nhé. Chú ý nghe giảng chứ đừng bắn nịt bắn chun trong lớp

    - Thế có đúng là nếu học giỏi thì được lên thành phố với mày không?

    Mình tự nhiên trùng xuống. Nhận ra rằng mỗi một người đều có một khát khao cho riêng mình. Lại thấy hạnh phúc vì trong khát khao của thằng bạn lại có bóng dáng của mình nữa.

    - Ừ đúng rồi. Thế nên mày cố nhé!

    - Ừ!

    - Hè tao sẽ về kèm mày học.

    - Thật nhá. Tao đợi.

    - Thế cái vợt muỗi còn dùng được không?

    - Còn. Nó thành báu vật của nhà tao rồi. Bố tao suốt ngày đem đi ỉa. Mẹ tao thì đem theo mỗi lần đi nhặt trứng gà. Anh tao thì mượn mỗi khi đi tán gái. Ngồi bờ ao cứ bép bép sáng lóe như pháo hoa.

    =)) Thằng quỷ này. Kể toàn chuyện gì không à!

    - Mà hôm qua có đứa viết thư cho tao trong lớp!

    - Thế à? Nó bảo gì?

    - Nó tên Thu. Nó viết mỗi chữ T trái tim H. Như cái diều Hoàng trái tim Vi của mày ấy.

    - Thôi chết cha nó thích mày rồi!

    - Nhưng tao ngại lắm!

    - Sao ngại?

    - Năm trước tao quậy, ăn nói lại mất dậy. Có lần đang ăn mít meo thì con bé đến bắt truyện. Nó hỏi tao 'Học đang ăn gì đấy?'

    - Thế xong mày trả lời sao?

    - Eo xấu hổ lắm!

    - Nói đi rồi tao mới khuyên được chứ!

    - Tao bảo 'Ăn cặc!'

    - =)) Tiên sư mày. Thế mà nó cũng thích được.

    - Tính tao vốn chỏng lỏn quen rồi. Lại thấy con gái là ngứa mắt. Bây giờ nó làm tao cứ ngại ngại đến lớp. Mỗi sáng đi học tao lại phải tốn mấy phút soi gương chải đầu.

    - =)) (Mình thề là mình đứng cười không nói được gì hết)

    - Giờ đéo dám mặc quần thủng đít đi học nữa. Hôm qua đòi mẹ tao may cho bộ quần áo mới mà bị mẹ tao chửi gần chết luôn.

    - Tao còn nhiều quần áo lắm. Để tao gửi về cho. Mày sửa cái kiểu ăn nói trẻ trâu đi. Chịu khó học hành tí thì gái mới thích, bố mẹ mày mới chiều được.

    - Ừ!

    - Thế thôi cụp máy không anh mày hết tiền điện thoại.

    - Ừ. Thế hè nhanh về nhé!

    - Lần sau gọi tao nhớ cho tao số để thỉnh thoảng tao gọi về. Chăm bà giúp tao.

    - Ừ tao mang sang cho bà bát canh cua đây. Mẹ tao vừa nấu.

    - Cảm ơn mày.

    Chưa kịp nói thằng bạn đã cúp máy. Không hiểu sao nghe điện thoại của thằng Học xong là mình thấy bình yên, có phảng phất chút buồn vu vơ. Kỉ niệm những ngày về quê và hình ảnh bà lại hiện rõ mồn một.

    - Hoàng ra ăn sáng đi.

    - Vi làm gì đấy?

    - Em rang cơm thôi. Nhưng có vẻ hơi khô vì nhà Hoàng hết dầu rồi.

    Không sao. Chỉ cần em nấu cho ăn là ngon hết. Chơi với em chọn ngày chủ nhật. Mình cười mỏi hết hai bên hàm. Đến tối em lại về nhà Linh. Mình thấy tiếc quá. Chỉ ước khi bên em thời gian dừng lại.

    * * *

    - Tao không hiểu thằng này nó ngã kiểu gì mà bầm tím từ đầu đến đít thế này!

    Đây là câu hỏi mẹ hỏi nhiều nhất từ hôm qua tới giờ. Mà rõ là chỉ nhận lại được sự im lặng mà vẫn cứ hỏi.

    - Ái. Mẹ xoa thuốc nhẹ thôi. Đau quá!

    - Im mồm ngồi im đi!

    Mẹ ngồi gần sát mặt mình, chấm chấm thuốc vào viền môi và mũi. Mình có thể đếm được từng nếp nhăn với từng cái tóc bạc. Mẹ mình ngày xưa cũng thuộc dạng xinh gái chứ. Thế mà cứ mải nuôi con chẳng thèm để ý đến chăm sóc sắc đẹp gì cả. Thảo nào chẳng bác trai nào để ý.

    - Mẹ ơi!

    - Giề?

    - Con đưa mẹ đi chợ nhá.

    - Làm gì?

    - Mua cho mẹ ít mĩ phẩm mới!

    Mẹ hơi hơi sựng sựng lại rồi chấm thuốc tiếp.

    - Thôi, mĩ phẩm tao có thiếu đâu!

    - Thế đi mua quần áo cho mẹ!

    Hờ hờ. Mẹ chần chừ thế này. Biết là mình sắp thắng rồi.

    - Đi nha mẹ. Con sẽ chọn cho mẹ chục bộ đẹp như tiên luôn

    - Thôi khỏi, tao là tiên sẵn rồi

    - Dạ?

    - Ờ thì tao ăn được ngủ được ấy.

    Mẹ cười khúc khích. Lần thứ lẻ trong cuộc đời thấy mẹ đáng yêu. Tối ăn cơm xong lên phòng gọi điện nghe giọng em cho đỡ nhớ chút rồi xuống nhà lôi mẹ ra ngoài. Cứ tối đến mẹ lại chui trong phòng xem Ti vi chán rồi lăn ra ngủ, sáng dậy sớm đi làm. Cuộc sống cứ lặp qua lặp lại cái vòng tuần hoàn chán ngắt ấy. Chỉ khổ cái là mẹ ngồi sau xe mình cứ gắt hoài, lúc gắt đi chậm thôi lúc gắt đừng đi vào chỗ sóc, đến mệt.

    Trên phố có mấy hàng quần áo cho mọi lứa tuổi. Đưa mẹ đi thử vài bộ váy công sở mới nhận ra dáng mẹ vẫn còn đẹp lắp. Không có mỡ bụng và ngực vẫn tròn. Mẹ mới qua 40 chút thôi, sao không chịu đi bước nữa nhỉ. Mình thấy phụ nữ mà không có một chỗ dựa vững chắc cứ tội tội sao ấy.

    - Được không Hoàng?

    - Được mẹ ạ! Mẹ của con nhìn đẹp lắm!

    - Thôi đi. Tao không cho thêm tiền tiêu vặt đâu!

    Con đâu có xin đâu. Chỉ cần mẹ vui là được rồi. Con vô tâm chục năm nay. Chẳng bao giờ thèm đếm xỉa đến nụ cười của mẹ. Nợ mẹ quá nhiều mà cả đời không trả xuể mất. Đang lang thang chọn cho mẹ thêm cái dây chuyền và khuyên tai thì gặp em. Đúng là em. Không nhầm được. Chỉ hơi bất ngờ chút khi đi bên em là thằng Chó Có Lát. Hai người cười cười nói nói không bận tâm đến bất cứ ai bên cạnh. Có vẻ như cùng nhau đi mua đồng hồ. Mình thì khỏi phải nói rồi. Chân như bị đóng băng và ngực đau theo từng nhịp đập. Chỉ giận là không thể đến trước mặt hai người mà chào hỏi cho rõ ràng. Còn mẹ ở đây nên không thể làm khác được. Nắm tay mẹ kéo sang gian hàng khác cho khuất bóng. Trong đầu mình lẫn lộn những cảm xúc và kỉ niệm đã đi theo mình suốt những ngày tháng vừa qua.


     
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 34:

    "Bấm để đọc"
    Đèo mẹ về mà lòng buồn rười rượi. Nhưng vẫn cố tươi cười đáp chuyện mẹ vì hôm nay mẹ đang vui. Mình muốn mẹ có một buổi tối trọn vẹn. Chào mẹ lên phòng, mở cửa ban công thật rộng. Chỗ này đêm qua em đứng đây gọi mình. Chăn gối mình vẫn còn vẹn nguyên hương quần áo em. Nằm một lúc không chịu được. Mình nhẹ nhàng xuống nhà lấy xe đi. Vi vu trên những con đường mình và em đã đi qua. Để mặc cho gió thốc sâu vào trong phổi. Những vết thương trên người trở nên đau một cách riêng biệt. Dường như nó thấm với nỗi buồn mình đang phải chịu.

    Dừng xe trước cửa nhà Linh. Tự nhiên thấy trái tim trống rỗng. Em có còn trong đó không? Mình cũng không biết nữa. Con đường này tự nhiên lạ lẫm. Lại quay xe về. Mình rẽ qua nhà thằng Hưng. Giờ này mà về nhà tự kỉ không khéo đập đầu chết mất.

    - Gì thế mày? Gọi khuya thế?

    - Mở cửa cho tao!

    - Cái gì? Bị mẹ đuổi ra khỏi nhà à?

    - Không. Tao.. nhớ mày!

    - Dm thằng điên. Đợi bố. Xuống đây!

    Nằm phịch xuống giường. Người mỏi nhừ như bị nhét vào cối xay.

    - Mày lại lên cơn rồi à?

    - Ừ. Mày kiếm thuốc tiêm cho tao phát!

    Thằng Hưng quay ra lục tủ thuốc. Mình hoảng hồn bật dậy

    - Mày tìm thuốc thật hả Hưng?

    - Ờ! Mày muốn còn gì?

    Vừa nói nó vừa lôi ra cái xi lanh đã dùng rồi. Thằng này khốn nạn lắm. Nó nói là làm bằng được. Mình sợ quá nhảy ra cửa sổ.

    - Thằng chó. Bố nói đùa!

    - Đứng im cho tao. Tao tiêm cho thuốc bơ tình. Tiêm xong quên hết yêu đương sầu muộn.

    - Mày đừng làm liều. Xi lanh dùng rồi dễ gây si đa.

    - Ừ thì bị si đa mới quên tình được chớ. Xi lanh tao nhặt bụi cây dưới cổng. Không sao đâu. Lại đây tao chiều.

    - Thằng bệnh! Tránh xa tao ra.

    Thằng mất dậy đuổi mình quanh phòng. Mệt lừ người. Đến lúc mặt mình đỏ gay đỏ gắt nó mới tha. Cởi quần áo rồi phi lên giường đắp chăn. Thằng Hưng đi đánh răng rửa mặt rồi trèo lên cùng mình.

    - Dạo này hình như tao già đi rồi Hưng ạ?

    - Sao? Răng mày bị lung lay à?

    - Tiên sư mày. Nói chuyện nghiêm túc tí.

    - Thế sao? Bị rụng lông à?

    - Zời ơi. Đéo nói chuyện nữa. Đi ngủ!

    - Hê hê. Thôi nói nốt đi. Ức chế cái gì? Chó Có Lát à?

    - Ờ!

    - Nó làm sao?

    - Hôm nay Vi đi chơi với nó

    - Hả? Cái quái gì thế? Nhíp đi chơi với Chó Có Lát? Mà hình như tao thấy Nhíp hợp với Chó Có Lát hơn là hợp với Quần Đùi Hoa. Nhíp thì có thể dùng để nhổ lông chó. Còn với Quần Đùi Hoa thì..

    Chẳng đợi nó nói hết câu. Mình vùng dậy cầm mảnh chăn nhét vào mồm nó. Đã đang buồn thì chớ.

    - Thôi tao nói đùa đấy. Yêu thì phải có lòng tin chớ.

    - Tao tin Vi mà. Nhưng tao buồn!

    - Nhà vệ sinh kia. Giải quyết xong ra ngủ.

    - Mày biến đi. Tao ngủ đây!

    Nằm quay lưng vào tường. Thở dài thườn thượt vài cái rồi ngủ. Mình biết Hưng không phải thằng bạn để mình kêu ca buồn khổ những cảm xúc trống rỗng. Nó đơn giản chỉ biết mình BUỒN. Và cách nó làm là ở bên trêu đùa chứ không phải tâm sự khuyên nhủ. Trùm kín chăn lên đầu và nhắm mắt lại. Thỉnh thoảng thằng Hưng lại vỗ vỗ vai mình ra bộ an ủi. Hic. Cũng chẳng hiểu sao mình lại rơi vào tâm trạng buồn khổ thế này. Cố gắng xua mọi thứ ra khỏi đầu và đếm cừu cho dễ ngủ. Hi vọng ngày mai sẽ khác hơn.

    Mình chào đón một ngày đầu tuần bằng tâm trạng không mấy khá khẩm. Sáng dậy muộn chỉ kịp vốc nước rửa mặt rồi chạy ngay tới lớp mà không đánh răng. Không khéo thằng nào mà bị mình hà hơi chắc về nơi chín suối an nghỉ quá. Chiều về lượn qua trường em. Em vẫn về cùng nhóm bạn. Tại sao cứ để cái thằng Chó Có Lát đèo chứ? Em không có khái niệm gì về khoảng cách sao? Giận em ghê gớm. Đứng nắm chặt tay lái cố bình tĩnh để không lao tới lôi em về. Mình đang dần chán nản và buông xuôi nếu cứ thế này mãi. Có phải mình chưa dặn dò em đâu. Mình đã nói tay em chỉ để mình cầm cơ mà? Chẳng lẽ phải dặn kĩ càng thêm nữa là chỉ có anh được đèo em? Chỉ có anh được ngắm em? Chỉ có anh được thấy em cười? Chỉ có anh thôi? = (

    Quay xe về nhà. Lúc nào trong tim mình cũng thúc giục một chân lý. Ở nhà vẫn còn có một người phụ nữ đợi mình về ăn cơm. Nhưng hôm nay không chỉ có một. Mình không biết tả cảm xúc của mình khi vừa mới về đến ngõ thấy bà nội ngồi ôm nón đợi ngoài cổng. Suýt nữa mình còn không kịp dựng cả xe mà lao đến ôm bà. Nhìn dáng bà khòng khòng, trên đầu và còn vấn chiếc khăn nâu. Ngó thấy mình bà chống tay lấy đà mãi mới đứng dậy được. Rồi bà lập cập chạy ra với mình như bà đã đợi mình cả trăm năm rồi. Mình cúi xuống ôm bà vào lòng mà muốn vỡ òa ra cùng nước mắt.

    - Cha tiên sư cái thằng cu khỉ, sao mày về muộn thế?

    - Bà ơi. Sao bà lại ra đây một mình? Sao bà không gọi con đi đón? Sao bà liều thế? Sao bà không lo cho mình thế này? Từ lần sau bà không được thế nữa đâu nhé. Bà nghe chưa?

    - Mẹ mày. Bà có phải lú rồi đâu mà không đi được. Ngày xưa bà còn đạp xe từ Bắc vào Nam từ Nam ra Bắc đấy con ạ!

    - Không. Giờ bà không được đi như thế nữa. Con không biết!

    Đứng nắn nắn bà mãi. Bà ngồi bệt xuống đất chẳng lót gì nên đít quần bà trắng xóa bụi. Bà đưa tay phủi phủi vài cái rồi lại ngước lên nhìn mình, móm mém cười.

    - Sư bố mày, sao lười cạo râu thế hả con? Lún phún xanh mặt rồi.

    Sở lên cằm cũng thấy râu tua tủa. Mình ra cơ sự này là do em hết. Ghét! Mở cổng đỡ bà vào nhà. Chắc bà mỏi lắm. Chắc bà nhớ mình lắm nên mới lặn lội xuống đây thăm cháu. Chẳng khóc nhưng chạm vào mắt cũng thấy ướt ướt. Rót nước đưa bà uống. Tay bà run đến mức mình phải đỡ phía dưới.

    - Thế bà đợi con từ bao giờ?

    - Bà xuống lúc gần trưa. Ai biết mày đi học tối mới về?

    - Xuống từ trưa? Trời ơi sao bà không ra hàng quán nào ngồi đợi mà lại ngồi ở cổng mấy tiếng hả bà?

    - Thôi phiền người ta. Ngồi đợi có sao đâu.

    Vừa nói bà vừa móc tờ năm nghìn trong cái túi may ở cạp quần ra hào hứng kể

    - Có người đi qua thấy bà ngồi ôm nón, người ta tưởng ăn xin vứt cho bà năm nghìn. Bà chạy theo trả mà không kịp.

    Cầm tờ năm nghìn nhàu nát trên tay mà không ngăn được nước mắt. Trong khi mình mải thang lang vì một người con gái thì bà ngồi vật vờ ở cổng nhà đợi mình. Bà bơ phờ mệt mỏi tới mức trông không kém gì hành khất. Gục vào lòng bà rồi để mặc mình thút thít. Mùi bụi đường, mùi đồng quê phả vào mặt mình ấm nóng. Bà nhẹ nhàng đưa tay vuốt vuốt lên tóc mình. Những cảm giác yêu thương che chở thời bé thơ ùa về mát dịu. Bà ơi! Bà là tia nắng duy nhất trong ngày của cháu. Ôm bà mà như ôm một vật báu. Nâng niu sợ vỡ.

    Nũng nịu bà chán chê, mình tót vào bếp mở tủ lạnh xem còn gì ngon để tối nấu cho bà ăn. Vừa kịp lúc mẹ về. Mẹ vào nhà đang quát mình mấy câu vì tội để xe ngoài cổng thì bà khẽ khàng.

    - Tại nó vội đưa mẹ vào nhà nên quên đấy. Ngọc đừng mắng tội nó.

    Mẹ nhìn bà ngỡ ngàng, buông đồ đỡ lấy bà. Mình đứng cười. Lâu lắm rồi kể từ khi bố bỏ nhà đi. Mẹ như giận luôn tất cả những gì thuộc về bố. Bà nội bị mẹ bỏ quên trong những góc tâm trạng tủi hờn và có phần xấu hổ. Giờ nhìn bà gầy yếu gắng sức đến thăm con cháu, mẹ cũng chẳng kìm được nước mắt. Mình ra cất xe rồi biết ý tránh lên phòng. Bước lên cầu thang vẫn nghe tiếng mẹ thổn thức.

    - Khổ con quá. Sao bà lại lặn lội ra thăm con thế này. Khổ con quá bà ơi..

    Đóng cửa phòng lại rồi nằm vật ra giường. Chạm tay lên vết thương giờ không còn thấy nhức. Thấy bà và mẹ ai cũng có một nỗi niềm riêng. Nỗi buồn của mình đã là gì đâu. Và hơn nữa mình vẫn tin trong trái tim em chỉ có mình. Là do em vô tư quá nên thành vô tâm thôi. Hôm nay không cần em phải gọi điện nhắc, mình tự động lên đổ cho lũ mèo một ít hạt khô, thay nước uống và dọn dẹp ổ cho chúng nó. Xong rồi lấy quần áo đi tắm. Mình phải tập sạch sẽ để đánh bật thằng Chó Có Lát mới được.

    Tắm xong chạy xuống nhà thì thấy bà đang ngồi nhặt rau muống. Chạy lại giúp bà. Mà hình như rau này không phải lấy ở tủ lạnh ra thì phải.

    - Ơ mẹ con mua rau hả bà?

    - Đâu. Rau muống lần mày về dậm đất, bà trồng. Giờ nó lớn từng này. Sáng dớm bà dậy hái bỏ vào bọc mang theo. Mà mai rủ con Vi sang đây chơi với bà..

    Bà lại làm mình muốn khóc rồi. Hic. Bữa cơm hôm nay bà luộc rau muống và kho cá. Mẹ mặc cái váy hôm trước mình đưa mẹ đi mua nhìn trẻ ra vài tuổi. Nay mẹ búi tóc cao chứ không để lòa xòa rũ rượi như mọi ngày. Có thêm người trong nhà cũng vui hơn. Mẹ có thêm người nói chuyện, không gắt gỏng mình như mỗi tối. Bà như đem cả cái ấm áp của đồng quê và một niềm vui vô hình đến cho gia đình mình. Bà cười, mẹ cười, mình cũng vậy. Riêng mình thì hạnh phúc hơn rất nhiều vì không phải nghĩ đến cảnh bà thui thủi nằm võng rồi gạt nước mắt khi nhớ các cháu.

    Mình quanh quẩn bên bà suốt buổi tôi nên cũng bớt buồn hơn. Cứ ngắm bà mãi không thấy chán. Thích nhất nụ cười móm mém hiền từ của bà. Mẹ hôm nay cũng ra phòng khách xem Ti vi. Mình cũng chỉ ngồi chơi một lát rồi lại tránh lên phòng cho bà và mẹ nói chuyện.

    Bật máy onl cập nhật tin mới của em. Thấy em chụp nhiều ảnh với lớp. Mà ức cái là ảnh nào cũng có thằng Cứt trâu đứng cạnh. Mình nhìn thằng này mặt kiểu sinh ra để hóng hớt ý. Trơ trơ ra nhìn phát ghét. Mình thề là mình chỉ muốn đè ngửa thằng đó ra rồi lấy bàn là là phẳng mặt nó. Ức chế! Tắt máy đi học bài.

    Khuya đang học thì nghe tiếng bà gọi khẽ ở chân cầu thang. Mình đi xuống thì bà dúi cho mình củ khoai tối nấu cơm bà hấp trong nồi. Giờ đem ra vẫn còn ấm ấm.

    - Ăn đi không đói là học không vào đâu!

    - Dạ!

    Cầm củ khoai lên bàn học ngồi ăn. Giá có em ở đây. Bà sẽ chia đôi mỗi đứa một nửa. Em lúc nào cũng chọn phần bé hơn và nhường mình phần lớn hơn. Khoai ngọt lịm công bà mang từ quê lên. Đang ăn thì lại nghe thấy tiếng bà gọi khẽ. Mình chạy xuống ngay.

    - Hoàng ơi xem cho bà xem bà bơm đúng kem đánh răng chưa?

    Mình cầm cái bàn chải của bà lên ngửi. Khổ thân bà mắt kém, hình như bơm nhầm sữa rửa mặt trị mụn của mẹ rồi.

    - Không phải đâu bà ạ.

    - Ừ. Thảo nào bà ngửi mùi thấy kinh kinh.

    Mình đi vào nhà tắm với lọ kem đánh răng cho bà. Mà sao cái bàn chải của bà lại toét tòe toẹt như thế này. Hình như bà dùng lâu lắm rồi.

    - Bà ơi. Còn cho bà một cái bàn chải mới nhé!

    - Ấy đừng, Răng bà lung lay, dùng bàn chải mới sợi cứng đau lắm!

    - Ôi. Thế mai con mua cho bà lọ nước súc miệng. Bà chỉ cần súc ọc ọc mấy giây là sạch. Chứ bà đừng đánh răng. Đau lắm.

    - Ừ ừ thế mai thằng cu khỉ mua cho bà nhé!

    Dẫn bà vào nhà vệ sinh. Đợi bà rửa mặt xong đưa bà vào giường ngủ. Mong đêm nay bà với mẹ ngủ thật ngon. Mình lên phòng sắp xếp sách vở rồi đi ngủ. Đêm nay sẽ chẳng còn trằn trọc với những cảm xúc trống rỗng nữa. Trái tim là một tạo vật khó hiểu lắm. Dễ buông thả theo cảm xúc, nhưng chắc chắn nó sẽ luôn ấm áp khi chứa đựng sự tin tưởng và thương yêu.


     
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 35:

    "Bấm để đọc"
    Trong những giấc mơ mình trải nghiệm vài ngày vừa qua, mình có thể cảm nhận được Vi đã tìm lại được nụ cười của em. Em không còn lo lắng, sợ hãi, rúm ró trong vòng tay mình nữa. Em thoải mái, tự do như gió. Gió thì luôn bay nhảy, có dừng lại bao giờ. Mỗi sáng thức dậy ra ban công tập thể dục, mình lại nhớ đến bức ảnh em chụp mình mặc quần sọc của bố đứng uốn éo. Bức ảnh mà phải đến một tuần sau trên facebook em vẫn còn là chủ để hot cho bạn bè mình và em tán gẫu. Nhớ cái khoảng thời gian mới quen khủng khiếp. Ước gì mọi thứ trở lại trọn vẹn và tinh khôi như lúc ban đầu.

    Quay vào phòng đã thấy bà lên từ bao giờ. Bà cầm chổi khom lưng quét phòng. Mình vội giành chổi lại, đỡ bà ngồi vào giường

    - Bà để con quét cho. Không cho bà làm gì cả.

    - Cha bố mày. Không có việc gì làm bà buồn lắm. Ở nhà còn có mảnh vườn mà cuốc đất trồng rau.

    - Thế mai con đào sân lên xới đất cho bà trồng.

    Bà móc túi quần đưa cho mình mảnh giấy.

    - Qua chuẩn bị đi thì thằng Học gửi bà cho Hoàng này.

    Mình giở ra xem. Thấy nó ghi một hàng chữ số. Chắc là số điện thoại rồi. Mình chạy xuống nhà gọi thử thì không thấy máy bàn ở đâu. Mẹ lôi vào trong phòng à? Chạy tới chạy lui không thấy. Đang tìm thì bà xuống hỏi.

    - Bà ơi bà có biết mẹ con để điện thoại đâu không? Bình thường mẹ còn để trên kệ này này.

    - Ờ. Bà mang ra chậu hoa ngoài sân để rồi!

    - Gì ạ? Sao bà lại mang ra đấy?

    - Cứ thi thoảng nó lại réo ầm lên. Làm bà giật mình suýt ngã.

    Mình chạy ra ngoài sân mang máy vào. Ngó thấy lũ mèo đang nằm phơi nắng góc ngay cạnh đấy. Chắc bà tìm thấy lũ mèo rồi mang xuống đây rồi. Có bà thì đỡ sợ mẹ mắng.

    - Con vặn cho chuông bé bé đi nhé. Chứ bà tháo dây mang ra ngoài sân là người ta không liên lạc được với mình đâu.

    - Ừ ừ..

    Bà gật gật rồi ra sân nhổ cỏ ở mấy luống hoa mẹ trồng. Mình ấn số thử xem có đúng số của thằng Học không.

    - A lô!

    - Học à?

    - Không! Đứa nào đấy?

    - Ơ.. Anh Đại ơi có Học ở đấy không ạ?

    - Không! Nó đi ra đồng rồi.

    - Dạ thế bao giờ Học về thì em gọi lại.

    - Mày là thằng nào? Lại mấy thằng ngoài xã rủ nó đi bi a đúng không?

    - Dạ không, em là Hoàng cháu bà Thanh, bạn của Học ạ!

    - Hở? Hoàng vợt muỗi đấy hở chú?

    - Dạ đúng em gửi vợt muỗi cho Học đây ạ.

    - Thế chú đợi anh tí. Anh gọi thằng Học cho. Nó đang vót diều ngoài sân.

    Mình đứng đợi khoảng 30s thì nghe thấy tiếng bước chân chạy vội vào.

    - Tao đây!

    - Ừ! Nói chuyện thoải mái đi mày. Tao trả tiền, mày không mất tiền đâu!

    - Ờ. Quần mày gửi hơi chật nên tao phải mang đi sửa. Nhưng mà mặc cũng đẹp.

    - Ừ thế mày chịu khó vậy.

    - Với cả qua bị bố quật sưng hết mông nên đéo mặc được. Nó cứ rát rát.

    - Mày lại làm cái gì thế?

    - Tại con Thu ý. Nó cứ vứt giấy cho tao trong giờ. Làm tao phải vứt lại. Rồi bà giáo bắt được. Tao phải viết kiểm điểm với cả mời phụ huynh đến họp.

    - Sao mày không để ra chơi mà vứt lại làm gì?

    - Thì tao cũng thích!

    - =)) Thế thì còn kêu gì nữa. Cố mà chịu đi.

    - Tối nay nó hẹn tao đi chơi. Mày kể cho tao mấy cái hay hay trên thành phố rồi tao bốc phét cho vui.

    - Thành phố chẳng có gì đâu. Nhà cửa san sát. Ô tô xe máy chen chúc cả ngày, khói bụi mù mịt.

    - Cứ có oto là thích rồi. Mà mày ơi đi chơi với gái có phải nắm tay không?

    - Tùy tình cảm của chúng mày chứ. Mà tao nghĩ con Thu nó thích thì nó tự nắm thôi.

    - Thế là nó tự hả? Tao không phải làm hả? Thế mà ông Cu bảo tao phải nắm tay với vuốt tóc nhiệt tình vào. Nhưng tao sợ lắm.

    - =)) Mày đừng dại mà nghe. Cứ đi một lần rồi biết.

    - Ừ. Mà tao bảo mày ơi.

    - Ừ tao nghe đây.

    - Cái của bọn mình ý. Nếu bị đạp vào thì có bị hỏng không?

    - Cái nào?

    - Cái.. cái ấy đấy!

    - Ờ. Nếu bị mạnh thì có thể? Mày bị con Thu đạp rồi á?

    - Dở người à? Hôm qua tao với thằng Biên có xích mích. Lúc choảng nhau tao lỡ lên gối chỗ ấy. Tối về bố mẹ nó sang bắt đền tao. Mai nó đi khám mà làm sao khéo tao lại phải đền thì bố tao giết chết. Cái vợt muỗi cũng không cứu được tao nữa rồi.

    - Làm gì đến mức thế. Tao lên gối bọn bạn suốt. Không sao đâu mày đừng lo quá.

    - Ờ thế mà mẹ nó bảo mất tí máu là sáu triệu tư, mất tí cu là gần chục triệu. Tao lo đéo cả ngủ được.

    - =)) Mày cứ bình tĩnh. Có gì mai tao lại gọi hỏi nhé. Tối tắm rửa quần áo chỉnh tề vào nhá.

    - Ừ tao ra làm diều tiếp đây. Tao cất lên gác chuồng lợn hè mày về chơi

    - Tiên sư mày chứ vứt ở chuồng lợn tao về ngửi cái là chết vì ngộ độc khí à.

    - Hê hê. Tao bủm rắm một phát là hết mùi cứt lợn

    - =)) Thằng chó. Thế tao cúp máy đây!

    - Ờ. Được chơi với bà sướng nhé. Chào mày

    Mình cụp máy rồi chạy ra sân ngồi chơi với lũ mèo, ngắm bà tỉa cây. May hôm nay không có tiết ở trường chứ đi học để bà ở nhà một mình buồn chết. Giờ này chắc Vi đang ngồi lớp học. Muốn gặp em quá. Cả ngày hôm qua không được gặp. Thấy buồn buồn. Ngồi chơi với lũ mèo lại càng thấy nhớ! = (

    Mẹ đi làm nửa buổi đã về rồi. Có lẽ mẹ cũng lo bà ở nhà buồn. Mẹ mua về một đống hoa quả và thức ăn tươi. Nhìn mẹ tất bật sao mà thấy dịu dàng thế. Đứng dậy cầm đồ ăn đỡ mẹ. Bà cũng lật đật chạy tới đỡ cùng mình. Mình dành cho bà túi quả nhẹ nhất rồi bê cả đống vào nhà. Đang vui cười nói chuyện với bà và mẹ thì chuông cửa reo lên. Mình chạy ra đến sân thì hoảng hồn. Lạnh tóc gáy khi thấy ông Tùng đứng ở cổng. Ông này định đến xử mình tại nhà luôn à. Mà hôm nay không có thằng Hưng thì biết làm sao? Chạy vào đóng cửa chính. Mình khiếp đến nỗi mẹ hỏi mãi mà vẫn không trả lời được. Mẹ ngó ra cổng thấy lão đứng đó chờ nên gạt mình ra rồi chạy ra mở cổng. Muốn hét lên với mẹ mà không được. Vội bấm số thằng Hưng bảo nó phi sang giúp mình mà không biết có kịp không nữa.

    Ông Tùng lừ lừ tiến vào nhà. Tuy có vẻ an toàn nhưng mình vẫn ghê ghê. Ông nhìn mình cười trừ rồi ngồi vào bàn nói chuyện với mẹ. Mình vừa ngồi tròn bếp nhặt rau với bà vừa ngỏng tai hóng chuyện.

    - Chị Ngọc ơi chị có thương em thì cho em số của Thi nhà em. Chứ em rơi vào đường cùng vì nó rồi.

    - Chú làm gì mà ra nông nỗi này thế? Đầu tóc râu ria nhìn khiếp quá.

    - Thôi em chả giấu gì chị. Trước lúc li dị nó đem hết giấy tờ nhà cửa xe cộ sang tên nó. Rồi giờ nó biến đi đâu em cũng đéo biết. Con này nó sống với chồng bao nhiêu năm mà nó không có tình người đâu. Nó lôi đứa con hoang đâu về bắt em nuôi chục năm trời rồi nó đổ đốn theo trai bỏ mặc chồng với con cái. Chị xem nó để con Vi vật va vật vờ mà có thèm về thăm đâu? Em lôi con Vi đi để dọa cho nó về mà nó cũng không thèm đoái hoài. Dm cái loại mẹ quái thai. Em mà gặp nó em bóp chết tươi.

    - Ô hay cái chú này. Chú nói thế làm sao chị dám cho số điện thoại.

    - Em bực nói thế thôi. Chứ em là người tử tế chứ có ngu đâu.

    Tử tế á? Mẹ, cái lão này chỉ giỏi bốc phét. Lão mà tử tế thì đã không đánh đập trẻ em. Mình chỉ muốn mẹ ghi số điện thoại cho lão rồi để lão biến ngay ra khỏi nhà thôi. Ai biết được cái lão này đang thiếu tiền, nhỡ đâu lão kề dao vào cổ mẹ rồi bắt mình mở két đứa hết tiền với giấy tờ nhà cho lão thì sao. Đang lo thì thằng Hưng đến. Nó tự mở cổng lao thẳng vào nhà. Nhìn thấy lão Tùng ngồi đàng hoàng trong nhà thì mặt nó dịu lại.

    - Hớ, chào anh Tùng. Lâu mới gặp!

    Bố cái thằng. Dân làm ăn chả phải. Cúi xuống bắt tay như đúng rồi. Xong lao vào tủ lạnh nhà mình lục hoa quả ăn luôn. Nhưng kể ra có nó mình bớt sợ hơn. Lão Tùng ngớ người bắt tay thằng Hưng xong quay ra nài nỉ mẹ tiếp. Mẹ nghĩ một lúc rồi cũng lấy giấy bút ra ghi số điện thoại cô Thi cho ổng. Cho cũng phải thôi. Người lớn giải quyết với nhau đi. Cứ lôi trẻ con vào. Giải quyết ổn thỏa rồi em sẽ lại về nhà em ở. Mình và em lại được bên nhau tối ngày. Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại mình thấy ác cảm với cô Thi thế không biết. Chẳng hiểu đàn bà phụ nữ kiểu gì mà ích kỉ không thể tả được.

    Thằng Hưng kéo ghế ngồi cạnh mình, vừa ăn vừa gườm gườm lão Tùng. Được một lúc thấy không vấn đề gì nó chạy qua chỗ bà bóp vai rồi chọc chuyện bà. Thằng này khéo thật. Nói chuyện với lứa tuổi nào cũng được. Ông Tùng lấy được số điện thoại cảm ơn mẹ mình rối rít rồi đi về. Mình chạy ra giành phần đóng cổng. Lầm lì chốt cổng rồi cố nói với chú một câu tử tế.

    - Thế từ lần sau chú đừng dọa Vi nữa nhé. Tội Vi lắm. Sợ chú mà lang thang mãi không dám cả về nhà.

    - Ờ. Mày bảo nó về đi. Tao cũng không lôi trẻ con dính líu vào nữa đâu.

    Nói thế mình cũng yên tâm một tí. Đóng cổng rồi vào nhà, thằng Hưng tíu tít làm bữa cùng bà với mẹ. Mình hòa vào không khí ấy luôn. Giá mà có em ở đây cùng thì tốt. Tội cho em cả tuần vùi đầu vào sách vở. Thằng Hưng chơi với mình đến tối thì về. Bà với mẹ ngồi thủ thỉ nói chuyện. Còn lại mình nằm một mình trên phòng. Nhắn tin với em cũng không thể hết nhớ được. Bấm số của em. Nghe giọng em dịu dàng bên ấy.

    - Vi đang làm gì?

    - Em làm nốt bài tập Toán rồi đi có việc quan trọng. Hoàng thì sao?

    - Anh cũng chẳng biết anh đang làm gì. Anh.. nhớ Vi!

    -..

    - Sao Vi im thế?

    - Em gọi lại cho Hoàng sau nhé. Em bận một chút!

    Em lại bận. Em lúc nào cũng bận. Bực em. Đang định vứt điện thoại thì nghĩ đến thằng Học. Lúc này chắc đi chơi về rồi. Nhắn tin báo với anh Đại mình sẽ gọi cho thằng Học. Ổng nhắn lại Ok ngay lập tức. Gọi về cho thằng bạn, thấy nó nghe máy tức thì.

    - Mày đợi tao gọi đấy à?

    - Ừ!

    - Thế hôm nay thế nào?

    - Cũng bình thường. Cả xóm đến nhà tao xem bóng đá, nhưng Việt Nam bị thua đên bố tao đuổi về hết rồi tắt Ti Vi đi ngủ.

    - Thế mày với thằng Biên sao rồi?

    - Nó không bị sao. Chim sưng tí thôi mà ầm cả lên. Tao không bị bắt đền nhưng nó bắt mai tao phải ra bãi cho nó đạp lại. Chết tao mất.

    - Mày lấy cái đĩa nhôm mà úp vào.

    - Hay là thế nhở? Chỉ sợ nó đá mạnh quá lại bong mẹ gân

    - =)) Thì mày cứ từ từ mà liệu. Vụ này tao chịu.

    - Tao vừa đi chơi với con Thu về.

    - Có gì khả quan không?

    - Mày nói dối. Nó chẳng dám nắm tay tao gì cả. Ngồi ở bờ đê thì bọn thằng Đạo cứ náu trong bụi cây ném đá vào bọn tao làm tao lại văng tục ầm lên. Chỉ có lúc về đến cổng nó kéo tao xuống thì thầm vào tai tao làm tao sợ vãi đái ra quần.

    - =)) Mày nhát gái thế. Thế nó bảo gì?

    - Tao chịu. Đã ngu sẵn còn bày đặt tiếng anh bố thằng nào hiểu được. Nghe loáng thoáng diu với tôm gì ấy.

    - =)) (Chắc là Ai lớp diu nhưng ông nội này không nghe được)

    - Tao cấm nó không được vứt giấy trong giờ nữa. Tao bảo bị bố quất sưng mông. Không tin sờ mà xem còn hần đây này nhưng nó cười cười đếch dám sờ. Hê hê.

    - =)) Tao chết với mày mất Học ạ.

    - Hôm nay tao lấy quần sửa về rồi. Đẹp lắm. Mai tao mặc quần áo mày cho đi học. Thôi tao làm bài tập đây. Chào mày.

    Chưa kịp chào gì thì đã cụp máy. Thằng bé này dạo này có cái khái niệm làm bài tập về nhà. Không lẽ cố học hành tử tế để lên thành phố với mình à? Thôi kệ, dù sao cũng chỉ là câu nói vu vơ nhưng giúp nó chăm học hơn mình cũng thấy vui. Nằm suy nghĩ vẩn vơ một lúc thì có tiếng gõ cửa ban công. Mình bật hẳn người dậy lao ra gần cửa nghe ngóng. Cũng chần chừ vì sợ nhỡ đâu trộm. Tim mình đập mạnh lắm. Mình ngửi đâu đây một mùi hương quen thuộc. Mở tung cửa ra. Đúng là em. Em đứng cười tươi trêu mình. Lao đến ôm chầm lấy em. Sao em lại đi tối vậy chứ. Sao không bảo mình đến đón. Về đêm thế này nhỡ có chuyện gì thì sao.

    - Sao Vi liều thế?

    - Hì

    - Vi đi bằng gì về?

    - Em đi xe đạp.

    - Sao tự nhiên Vi lại về đây?

    - Vì.. Hoàng nhớ em! : ' >

    - Thế Vi không nhớ anh à?

    - Hông!

    Em lại nhăn mũi vênh mặt lên trêu. Mình kéo em vào rồi chốt cả hai cửa lại. Chắc giờ này bà và mẹ ngủ rồi. Vi cầm trong tay một túi gì nhỏ nhỏ. Em kéo mình ngồi xuống rồi mở ra đặt vào tay mình. Ô mai mơ gừng. Nhìn mấy hạt ô mai vụng vụng này biết ngay là em tự làm. Nhón lấy hai hạt rồi bỏ vô mồm. Hơi mặn một chút nhưng vẫn thấy ngon.

    - Hoàng ăn xong phải đánh răng không không cho Hoàng ngủ.

    - Ừ ừ.

    Chạy đi đánh răng rồi lên giường chùm chăn ôm em. Quên hết bao giận hờn, thắc mắc. Em ở bên mới biết yêu em đến thế nào. Không còn nhớ lay lắt đến mức nửa đêm vẫn không ngủ được. Không còn thấy hơi thắt ở tim mỗi khi nghĩ đến lúc em cười. Mùi thơm từ người em lại tràn ra hết chăn gối, lan cả sang người mình. Em dụi dụi vào mình rồi cắn vào vai mình một cái đau kinh khủng. Thế mà mình vẫn cố phải chịu vì đang vui. Thơm lên má em rồi mắng em một vài câu cho bõ tức mấy ngày vừa qua. Em bé bỏng mà khiến mình ngây thơ phát rồ phát dại. Ước gì đêm nay dài mãi. Mặt trời ngủ quên đừng có mọc sớm. Cho mình ở bên em thêm nhiều nhiều nữa. Ôm em vào lòng và thủ thỉ mọi thứ trên đời.


     
  7. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 36:

    "Bấm để đọc"
    Sáng em phải dậy sớm về nhà chuẩn bị đi học. Em gọi mình dậy rồi mở cửa ban công trèo về nhà. Trước khi về còn hứa trưa qua đón mình đi ăn gà rán. Mình đánh răng rửa mặt xong xuống nhà đã thấy bà đang sửa soạn bữa sáng ra bàn.

    - Bà ơi bà nấu xôi lạc à.

    - Ừ. Thằng cu khỉ của bà thích ăn

    Cả buổi sáng quấn quýt với bà. Cứ tưởng ngày hôm đó bình yên không gió. Chẳng ngờ đến trưa mình phát rồ lên khi nhận được tin nhắn của em. Tin nhắn vỏn vẹn thông báo em không về được vì có việc xảy ra với Nhật. Lúc nào em cũng Nhật Nhật Nhật Nhật. Em vô tình hay cố ý mình cũng không biết. Mình ghét nhất kiểu lỡ hẹn. Mà nhất là lỡ hẹn vì có công việc với một thằng con trai khác. Thế chẳng nhẽ cái thằng Nhật ngoài em ra nó không còn đứa bạn nào à? Mà việc gì xảy ra với nó mà chỉ có em giúp được nó chứ?

    Hôm nay thì mình không nhịn được nữa rồi. Không phải cái kiểu cứ suốt ngày ở bên một thằng không phải người yêu rồi thỉnh thoảng về dỗ dành cho mình yên lòng. Chào bà rồi phóng đến trường em. Chiều nay em không phải học, nhất định lôi em về nói cho ra chuyện. Mình đang bực bội đến mức có thể bẻ cùng lúc 10 cái nhíp và xé cùng lúc 10 cái quần đùi hoa.

    Đến cổng trường gọi em thì em không nghe máy. Gọi vào máy Linh thì Linh ngu ngu ngơ ngơ chẳng biết em và Nhật đi đâu. Lại còn đi riêng nữa. Gọi lại cho Linh xin số Nhật. Mình gọi cho thằng Hưng trước rồi gọi cho thằng Cứt trâu. Em về nhà nó, không hiểu làm gì. Cùng đường nên rẽ qua đón thằng Hưng rồi phi đến nhà thằng đó. Cách nhà Linh có mấy số nhà. Em đang đứng thất thần ở cổng. Nhìn thấy mình mặt em lạnh tanh theo kiểu ngạc nhiên tại sao mình lại đến đây. Nhảy xuống xe trong khi xe chưa dừng hẳn làm thằng Hưng vội phải chới với nắm tay lái quẹo vào lề đường. Mình chạy đến chỗ em cầm lấy tay em lôi đi.

    - Vi về anh bảo.

    - Hoàng làm sao thế nhỉ. Hoàng bất lịch sự thế? Mình đang đứng trước cửa nhà người ta

    - Người ta là ai? Nhà người ta sao Vi lại ở đây? Vi hứa gì với anh?

    - Em gọi thông báo cho Hoàng là em có việc đột xuất rồi mà?

    - Việc gì. Anh đã đến đây rồi thì Vi nói đi. Việc gì?

    - Anh có thể hạ giọng xuống được không? To tiếng trước cổng nhà người khác là không hay.

    Câu vừa rồi không phải của em, mà là thằng Chó Có Lát vô duyên tự nhiên xen vào. Thằng này đẻ ra để trêu ngươi người khác, không sai tí nào. Cứ nhìn bản mặt nó là chỉ muốn úp cái bàn là vào mặt.

    - Xin lỗi. Hình như không liên quan đến đằng ấy! Làm ơn dẹp ra.

    Mình kéo em sang bên đường, để đỡ phải đứng ở 'cổng nhà người ta'. Lúc này ai đem ốp lếp trứng trên đầu mình thì đủ độ chín thơm. Em sững sờ nhìn mình. Ánh mắt pha phần hốt hoảng của em làm mình dịu đi một chút.

    - Vi biết không? Anh không hiểu Vi nghĩ gì. Cả tuần qua lúc nào Vi cũng Nhật. Đi học với Nhật, ăn sáng ăn trưa với Nhật, chiều về Nhật đèo, nhắn tin gọi điện với Nhật. Vi xem xem trong điện thoại Vi lưu tên Nhật là gì và lưu tên anh là gì? Anh chỉ là người bình thường còn Nhật là người đặc biệt. Anh là A Hoàng còn Nhật là Chocolate. Hộp tin nhắn thì tràn ngập tin của Nhật nốt. Hay do anh vô tâm quá cả ngày nhắn được cho em hai ba tin lúc nhớ nhung?

    - Hoàng.. Hoàng kiểm tra điện thoại em à?

    - Vi khiến anh phải làm thế? Vi khiến anh phải nghi ngờ, phải lo âu, phải thấp thỏm. Không chỉ có thế. Đi mua đồng hồ Vi cũng đi cùng nó. Nó không có mắt không có tay hay sao mà phải lôi Vi đi? Nó không biết Vi là người yêu anh hay sao mà cũng nào cũng sấn sổ đến? Anh thấy người bất lịch sự không phải là anh đâu. Mà là nó kia kìa.

    Vừa xổ ra một tràng, mình vừa chỉ thẳng tay ra phía thằng oắt con kia. Cơn bực tức khiến mình không còn kiềm chế được cảm xúc nữa. Thằng Hưng đứng tròn mắt nhìn mình. Bình thường mình hiền lành nhút nhát chưa bao giờ nổi điên như thế này. Mọi việc có lẽ chỉ dừng ở đây nếu thằng Cứt trâu không đến giật tay mình ra khỏi tay em rồi hất sang lề đường.

    - Tôi cứ nghĩ anh Hoàng là người văn minh lịch sự lắm. Ai ngờ anh chẳng khác gì trẻ trâu

    - Này tôi xin lỗi nhưng cậu ăn nói cho hẳn hoi và có trên có dưới một chút

    - Tôi như thế này là lịch sự với anh lắm rồi. Đáng nhẽ anh không xứng đáng được thế đâu. Anh chẳng có quyền gì lăng mạ người khác bất lịch sự như cái cách anh vừa nói.

    - Mày im đi thằng chó

    - Đấy, chuyện chẳng có gì mà anh bắt đầu giở giọng chợ búa ra. Ba năm cấp bà ngồi quán net cày game tích lũy cho anh được từng đấy kinh nghiệm à?

    Mình nhìn em đau đớn. Mình là gì trong trái tim em? Mình là gì? Em đứng im lặng trước những lời xỉa xói Nhật dành cho mình. Quá khứ chơi bời không mấy tốt đẹp đã đẩy mình vào thế yếu. Ừ thì đúng mình không thể ngoan ngoãn như thằng con ngoan trò giỏi đam mê thể thao, không thể được tâm lý như nó. Nói túm lại thì mình cũng chẳng cần có cái gì bằng nó cả bởi vì mọi sự so sánh mình với thằng chó này đều là khập khiễng.

    Cố gạt đi bao kỉ niệm đã trải qua bên em. Cảm giác thất vọng xâm chiếm cơ thể mình. Những giây phút ôm em xua đi những tủi hờn lo lắng, nắm chặt tay em vứt đi những sợ hãi đớn đau, em không nhớ gì sao? Hay hiện tại hào nhoáng đã khiến em quên hết quá khứ mất rồi? Chờ đợi em nói một lời thôi. Em chỉ cần gạt Nhật ra mà bênh vực mình, quát mắng Nhật một vài câu rằng Nhật sai rồi, Nhật không có quyền nói anh Hoàng như vậy. Nhưng em chỉ im lặng.

    Mình cảm giác bị xúc phạm ghê gớm. Không muốn nói gì thêm. Mình quay ra chỗ thằng Hưng, lên xe định rồ ga đi thì Hưng ngăn lại.

    - Mày hành xừ như trẻ con thế Hoàng. Từ từ đã.

    Thằng Hưng đến gần chỗ Vi rồi hỏi.

    - Có chuyện gì thế Nhật? Anh nhìn chúng mày thế này anh chán lắm

    - Thằng Quang nhà em bị lạc. Trưa nay tan học không thấy nó về. Đến trường tìm thì không thấy đâu anh ạ.

    - Có thế thôi à? Thế không nói với Hoàng được một câu tử tế hả Vi?

    - Em chẳng có gì để nói cả. Anh đưa anh Hoàng về đi. Em đi với Nhật.

    Được lắm Vi ạ. Mình gắt thằng Hưng ra nhanh rồi phóng về. Mình không muốn nhìn Vi thêm một lần nào nữa. Cứ nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của em sau những câu nói của Chó Có Lát là mình cảm thấy đau khủng khiếp. Từ nay, mọi thứ liên quan đến Vi mình không quan tâm nữa. Không phải phận sự của mình.

    - Mày bình tĩnh đi Hoàng. Vi nó cũng có lí do để giận mày.

    - Mày im đi Hưng, tao không muốn nghe gì cả.

    - Tự nhiên mày sồn sồn lên, lại còn khai mày đọc trộm điện thoại nó

    - Mày im đi.

    - Được rồi được rồi. Xuống đi để tao lái xe cho.

    Lái lái cái gì. Mình rồ ga phóng vù vù luôn. Cho gió thốc sâu tận đáy phổi. Mình muốn quên hết, quên tất cả mọi thứ xảy ra trong hơn một tháng vừa qua. Cứ đi như thế khoảng hơn một tiếng, tóc gáy mình khô khốc dựng ngược hết cả lên. Dừng xuống quán trà đá bên đường, quay lại thì thấy thằng Hưng hốc hác không kém. Nó khật khừ đi vào tìm ghế ngồi.

    - U ơi, u cho con cốc nước nhanh con sắp chết rồi.

    Xong rồi thấy nó hí húi bốc bốc đống đất dưới chân rồi vứt trước mặt mình, giả vờ ho khụ khụ rồi nhăn nhó.

    - Mày thấy chưa? Tao nhổ ra được một đống đất.

    Phì cười. Thằng mất dậy. Đang não hết cả lòng. Mình gọi một cốc trà đá rồi ngồi thở dài thườn thượt. Chẳng biết giờ này em đang làm gì với thằng Chó Có Lát nữa.

    - Thôi ngồi một lúc rồi tao với mày về nghe ngóng tình hình xem thế nào. Mà thằng nhóc Quang đi đâu được nhỉ?

    - Mày biết à?

    - Ừ. Chạy sang nhà Linh chơi suốt.

    - Tao không cần biết. Tao về ngủ đây.

    - Nhìn mày thế này tao nản lắm Hoàng ạ.

    Uống nốt cốc nước rồi phi về. Trong lòng mình trống rỗng lắm. Chẳng thiết làm gì nữa. Giờ chỉ muốn về gục vào lòng bà mà khóc tức tưởi thôi. Đàn ông con trai gì mà sướt mướt dã man. Nhưng mình thề là mình rất muốn khóc. Có cái gì đó ức ức nghẹn nghẹn trong cổ.

    Về nhà nhìn thấy bà lật đật chạy ra đón mình, cười móm mém giục mình vào ăn cơm. Sao trưa rồi mà bữa cơm vẫn còn nguyên thế này?

    - Bà ơi. Bà không thấy con về bà phải ăn chứ?

    - Ờ ờ. Bà ăn một mình buồn lắm. Thằng Hưng ăn luôn với bà nhá.

    - Dạ!

    Nhìn mâm cơm có bát cà muối và thịt rim mắm tôm, mình ứa nước mắt. Nhớ những bữa cơm ăn cùng em. Những tiếng khúc khích khi em cười mỗi lúc bà gắp thức ăn cho. Nuốt miếng cơm cứ tắc ứ ở cổ. Trông mặt mình khổ sở đến tội. Bữa cơm trôi qua chỉ có tiếng trò chuyện của bà và thằng Hưng. Đầu mình ong ong không còn nghĩ được gì nữa.

    Ăn xong thằng Hưng xin phép về. Mình cũng chẳng lí do gì mà giữ nó. Mặc dù lúc này mình rất muốn có ai ở bên cạnh. Lên phòng đóng chặt cửa. Mình nhấn số thằng Học. Mãi mới thấy nó nghe máy.

    - Mày làm gì lâu thế?

    - Tao đang tắm.

    - Tắm gì giờ này.

    - Chiều tao đi chơi với gái. Hê

    - Lại Thu à.

    - Ừ.

    Mình im lặng một lúc. Thằng này đang hạnh phúc, biết tâm sự gì với nó bây giờ. Nó có hiểu lòng mình không.

    - Học ơi

    - Hử?

    - Tao.. nhớ quê quá mày ơi..

    - Ờ.. Tao cũng.. nhớ mày

    - Tiên sư mày.

    - Dm mày sao chửi tao.

    - Tao thích.

    - Mà sáng nay thằng Biên nó đá lại tao rồi đấy.

    - Thế mày có bị sao không?

    - Tao mò đống đồ điện của bố thấy có cái ống nhôm khum khum. Tao cắt cho nó vừa cái của tao rồi ốp vào. Nhưng phải lấy xi lít mẹ mặc vào nó mới chịu yên một chỗ.

    - =)) Thế mày không mặc sịp à?

    - Không. Vướng víu lắm. Tao thích để rông. Xong rồi ra bãi tao đứng cho nó đá. Nó dạng chân đá coong một phát. Cả lũ bò lăn ra cười. Nó bảo "Bố biết ngay mày giở trò mà". Nhưng sau nó cũng không đòi đá tao nữa.

    - =)) Ờ.

    - Chỉ tội về mẹ tao biết mẹ tao chửi tao suốt buổi trưa. Tiện thể tao nịnh mẹ mua cho tao hai cái sịp luôn. Chứ đi chơi với con Thu tao cứ thấy nó không ổn.

    - =)) Ờ ờ. Cũng phải thế mày ạ.

    - Ruộng ngô đang non. Có mày ở đây thì vui biết mấy.

    - Hè tao về..

    - Nhớ đấy. Tao sẽ cố học để lên thành phố với mày. Dạo này tao làm toán toàn được 5 với 6. Bà giáo còn phải tới nhà hỏi mẹ tao xem vừa rồi có đi cúng ở đâu không mà tao tiến bộ thế.

    - Ừ mày nói thế thì tao mừng rồi.

    - Thế tao đi tắm nốt nhá. Còn phải sang cho thằng Đạo mấy quả trứng gà hối lộ không nó cứ thấy tao với con Thu ở đâu là rình chui bụi rậm ném đá.

    Thằng này lại chưa để mình nói gì đã cụp máy. Nằm vứt điện thoại một góc rồi nằm suy nghĩ vẩn vơ về những khung cảnh yên bình của đồng quê. Vài giây sau thì có điện thoại.

    - Hưng à? Gì thế?

    - Thằng chó kia buôn với ai mà bố gọi mãi không được. Lấy xe xuống đây bố bảo.

    - Cái gì? Chuyện gì?

    - Nhanh lên!

    Chạy xuống cổng. Thấy thằng Hưng đứng dựa vào song sắt, làm bộ lay lay cửa gọi thảm thiết: "Cán bộ thả em ra! Cán bộ thả em ra".

    - Thôi đi thằng điên. Đang sầu ruột mà cứ giở trò.

    - Mày sang nhà cái bác gần nhà mày hộ tao với. Chẳng hiểu sao thằng Quang đang chơi trong ý.

    - Bác nào?

    - Nhà 66 kia kìa.

    Ủa nhà bác Tâm mà. Mình lôi xe ra rồi đi sang đó. Thấy thằng Hào nhà bác Tâm đang chơi với một thằng nữa trong sân. Thằng Hưng đứng cổng gọi

    - Quang! Quang ơi! Đi học không về nhà. Bố mẹ đang cầm roi đi tìm kia kìa!

    Thằng bé đang chơi vội lao vào hiên cầm cặp rồi chạy ra cổng. Hưng đón nó rồi đặt lên xe. Mình chào bác Tâm rồi chở thằng bé về. Tức tức. Tự nhiên thành ra giúp thằng Chó Có Lát. Giờ này không biết em với nó sao rồi. Chở thằng Quang về đến cổng thì thấy em với thằng đó đang đứng với hai người lớn, chắc bố mẹ thằng đó nốt. Nhìn thấy mình em ngạc nhiên chờ đợi xem chuyện gì sắp tới. Thằng Hưng đỡ bé Quang xuống rồi thưa chuyện với bố mẹ nó. Bác gái vội véo tai thằng bé rồi hỏi

    - Đi đâu mà trưa không biết cả đường về?

    - Thằng Hào nó rủ con về nhà nó ăn cơm cá kho!

    Mình bật cười trong vô thức. Nghe câu nói của thằng bé vừa buồn cười vừa thấy tội tội. Chắc mẹ đi làm cả ngày chẳng được ăn cơm mẹ nấu bao giờ nên thèm. Bạn rủ về là về luôn. Lại thêm một đứa trẻ mang một nỗi mơ ước nhỏ bé vu vơ. Nếu buổi trưa nhà Nhật mà có những bữa cơm nóng hổi quây quần thì thằng bé chẳng phải đi ăn rình nhà bạn như thế.

    Mình và Hưng chào mọi người rồi về. Mình chẳng thèm ngó ngàng đến em nữa. Tự nhiên vô cảm đến lạ. Giờ em có người khác lo cho rồi. Mình thành người thừa. Rồ máy đi thẳng. Bỏ mặc em đứng đó. Trong lòng mình cảm thấy đau nhức nhưng vì quá giận nên cố xua đi. Những tổn thương em vô tình gây ra quá lớn. Tình yêu thương bây giờ không đủ để vượt qua những vết thương tích tụ dày đặc những ngày qua.

    Tối đến mình ngồi thủ thỉ với bà một lúc thì lên phòng cho bà đi ngủ. Cứ nằm một mình trong góc phòng là đủ mọi cảm xúc lại ùa về. Hình ảnh em đôi khi hiện lên rõ nét. Đau đến từng góc cạnh. Ánh mắt lạnh lùng của em cắt cứa vào trái tim mình theo từng nhịp đập.

    Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa ban công. Mình ngồi bật dậy. Nhưng không chạy ra mở. Tiếng gõ cửa chờ đợi. Mình không biết có nên mở hay không. Biết Vi đứng đó. Lâu lâu tiếng động lại vang lên kiên nhẫn. Dội vào tim mình những uất ức tủi hờn. Đứng dậy mở cửa thật mạnh. Em vẫn đứng đó như vị trí ấy là của riêng em từ ngàn kiếp trước. Ánh sáng trong phòng chiếu vào em, trải dài bóng em ra đằng sau. Em ngước nhìn mình. Nước mắt đầm đìa. Em khóc. Đôi mắt đau đớn và pha chút sợ sệt. Tại sao em lại khiến mình khổ sở thế này. Buông thõng hai tay, bước nhẹ đến gần em. Em bước tới gục vào ngực mình nức nở. Mình kéo em vào phòng đóng cửa. Tay vuốt đi nước mắt trên khuôn mặt em. Tim mình như vỡ ra thành ngàn mảnh. Cúi xuống tìm lấy môi em. Nuốt trọn lấy em trong hơi thở. Em nhỏ bé và mong manh đến lạ lùng. Người mình và người em đều run lên như hai đứa đang đứng trong căn phòng lạnh đến âm 100 độ.

    - Tại sao Hoàng giấu em? Tại sao Hoàng bị bố Tùng đánh mà lại giấu em? Tại sao bố Tùng hẹn gặp Hoàng mà Hoàng không nói với em. Sao Hoàng lại nói dối là bị ngã? Hoàng đưa em xem nào.

    Chắc Hưng nói cho em biết rồi. Vừa khóc em vừa vạch áo mình ra bằng một lực đủ mạnh mà vẫn đủ mềm mỏng để mình không bị đau. Gạt tay em ra mà ôm em tiếp.

    - Mặc kệ anh. Anh ghét Vi anh không thèm nói. Nói cho Vi chẳng được tích sự gì cả. Vi còn mải quan tâm đến ai đó đâu quan tâm tới anh.

    - Hoàng đừng nói nữa. Hoàng giết em đi còn hơn. Em đau lắm. Ở đây này. Em đau lắm Hoàng biết không?

    Em đặt tay mình lên ngực em, phía trái tim. Ấm nóng và phập phồng mỗi khi em thở. Nhìn em khóc mà chân tay mình rời rã như long hẳn ra khỏi cơ thể rồi. Em đưa cho mình một chiếc kèn Harkmonica và một hộp quà nhỏ. Mình mở ra, thấy trong ấy là một chiếc đồng hồ bạc khá đẹp mắt. Em đi mua đồng hồ cho mình à? Còn cái kèn thì sao?

    - Em nhờ Nhật dạy em thổi Harkmonica để tặng Hoàng. Em muốn tặng Hoàng một món quà gì đó đặc biệt để cảm ơn Hoàng đã đến bên em và che chở cho em. Em xin lỗi vì để Hoàng hiểu lầm. Từ nay em không thế nữa. Hoàng đừng giận em. Đừng lạnh lùng bỏ mặc em như chiều nay.

    Thôi em đừng nói gì nữa. Giờ đến lượt anh đau. Không cần biết em mắc lỗi gì hay sai lầm ra sao. Anh sẽ quên hết. Chỉ cần em đừng khóc nữa. Nước mắt em làm anh tan chảy theo rồi.

    Áp đầu em vào ngực mình. Để cho em nức nở thêm một chút. Cho trôi hết đi những giận hờn trách móc. Trôi hết đi những ràn ngăn cách trở. Để cho tình yêu trôi về nguyên vẹn, tinh khôi như ngày mới quen.


     
  8. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 37:

    "Bấm để đọc"
    Tình yêu của mình và em quay trở lại những ngày bình lặng như đã sắp lịch từ rất lâu. Yên ả như mặt hồ không gió. Em chuyển về nhà sống vào một buổi sáng chủ nhật. Mình, em Hoa, Hưng và Linh tụ tập giúp em chuyển về. Bà nội này lạ thật. Hôm chuyển đi thì ít đồ mà hôm về bao nhiêu thứ. Không biết em khiêng từ đâu ra.

    Con Hoa nhà Hưng dạo này thích một anh chàng cùng lớp. Suốt ngày ôm cuốn Nhật ký thơ thơ thẩn thẩn. Thỉnh thoảng bị thằng Hưng gắt: "Mẹ cái con này không dọn nhà thì biến. Lởn vởn quanh bố bố đạp bẹp mông giờ". Mà con bé này hết thuốc chữa. Người béo hơn Minh Vượng mà vẫn không chịu giảm cân. Bên hông nó còn móc một cái túi vải, trong ấy lúc nào cũng có ngô cay với nui rang. Lúc lúc nó lại thò tay vào túi bốc một nắm bỏ mồm nhai nhai. Hết biết. Thế này thì thằng nào thích được =. = "

    - Con này mà có người yêu á? Tao phải gọi thằng đấy bằng cụ

    - Cái anh này. Quá đáng. Hoa nó dễ thương mà.

    - Thôi đi. Em có biết lần trước anh phải đặt báo thức từ 5h sáng dậy lôi nó đi chạy thể dục để nó giảm cân. Kết quả là lúc chạy về gần nhà nó rẽ vào quán ăn liền 2 bát phở. Ròng rã trong vòng nửa tháng nó tăng chục cân. (. _.")

    =)) Mặt thằng Hưng lúc kể câu chuyện nhìn ngu đừng hỏi. Mình quay ra ngó em. Ghét em thật đấy. Chẳng bao giờ góp chuyện. Cứ im ỉm hóng hớt rồi khúc khích cười. Mà tối qua mình lấy trộm điện thoại em lưu tên thằng Chó Có Lát thành Cứt trâu. Không biết em đã nhận ra chưa. Chắc chưa rồi. Nhận ra thì em đã choảng mình ngay. Còn chưa nhận ra thì mình phát hiện là em với nó dạo này không liên lạc với nhau. Hê hê.

    - Hoàng cười gì thế?

    - À không!

    - Nói em nghe xem nào.

    - Vi cho anh hỏi tại sao Vi lưu tên Nhật là Chocolate?

    Em chẳng trả lời, cứ tủm tỉm cười. Không hiểu ý gì. Không nói thì thôi. Đang phụng phịu thì em hất mặt sang Linh

    - Anh hỏi bà nội kia kìa.

    Hỏi Linh là nào? Linh liên quan gì đến vụ này?

    - Thôi tao khai thật là tao nhắn tin bảo Linh đổi tên trong danh bạ Vi rồi mang xuống cho mày xem đấy.

    - Thằng chó. Mày chơi tao

    - Không chơi sao có phim hay để xem. Hế hế

    Thế sao em không nói cho mình biết? Em định thử mình cái gì. Tự nhiên thấy tức tức.

    - Này. Đừng có cười. Anh chưa tha thứ cho Vi chuyện suốt ngày dính đến Nhật đâu nha

    - Ủa từ trước tới giờ em với Nhật vẫn thế. Giờ Hoàng cấm em là sao.

    - Không biết. Anh cấm!

    Mà cấm thật chứ đùa à. Cứ nhìn thấy người yêu mình đi với thằng đó là lại sôi máu. Nó lại còn tỏ vẻ coi thường mình trước mặt em nữa. Chỉ mong em sớm tốt nghiệp rồi thi trường nào xa xa thằng đó ra cho mình đỡ ngứa mắt. Nghĩ lung tung một lúc thì bà gọi về nghe điện thoại. Giờ này chắc lại thằng Học gọi điện cầu cứu gì rồi.

    - Ơi tao Hoàng đây

    - Ơi tao Học đây!

    - =)) Ừ thì mày nói đi, tao nghe.

    - Bọn thằng Đạo mất dậy quá mày ạ. Nó cứ phá tao.

    - Lại sao thế?

    - Hình như thằng Đạo nó thích con Thu hay sao ý. Tối qua nó lừa tao uống nước lá thị rồi cho tao ăn hạt mít luộc. Tối đi chơi với con Thu tao cứ bị vãi rắm bum bủm. Thối um cả bờ ao.

    - Thế Thu có bảo gì không?

    - Nó cười vào mặt tao chứ sao nữa. Cơ mà hôm qua mẹ tao kể cho tao một truyện làm tao cứ nghĩ mãi

    - Chuyện gì cơ?

    - Chị con Thu ý. Lấy chồng năm 15 tuổi. Lấy một ông làng bên. 15 tuổi thì bằng tuổi tao bây giờ. Thế đéo nào mà nửa đêm buồn ị mà không dám ra ngoài vì sợ ma. Xong rồi bả túng quá ỉa luôn một bãi to tướng vào mũ cối của bố chồng. Lấy màn gió chùi đít xong rồi trèo lên giường ôm chồng ngủ tiếp

    - =)) Thế thì mày suy nghĩ cái gì?

    - Tao sợ sau này lấy con Thu về, nó giống chị nó, ỉa vào mũ cối bố tao rồi chùi đít bằng màn gió thì chết tao à.

    - =)) Tao lạy mày. Sau này mà có thế thì đêm đến mày đưa nó đi là được chứ gì.

    - Ừ nhỉ!

    - Thế tỏ tình chưa?

    - Tỏ tình thế nào?

    - Nắm tay nói "Anh yêu em" ý.

    - Chưa. Cơ mà tao đéo nói đâu. Mỗi lần nó xích lại gần tao tí là tao lại sợ vãi đái ra quần.

    - =)) mày cứ thế thì còn lâu mới tiến hơn được. Nó còn vứt giấy trong giờ nhiều.

    - Mà đêm nằm tao nghĩ mãi không hiểu nó thích tao ở điểm gì. Học thì dốt còn đòi lên lớp.

    - Ai biết, chắc nó thích mày vì mày trọc đầu hoặc hôi nách chẳng hạn.

    - Thằng chó.

    - Ha ha. Thôi có gì cần tư vấn thì gọi xong tao gọi lại cho nhá.

    - Ừ.

    Cụp máy rồi chạy vào chơi với bà. Để em bên nhà nói chuyện với bạn bè cho tự nhiên. Bà lúc nào cũng vuốt vuốt ngược tóc mình, chán rồi bà lại vuốt xuôi, xong rồi bà vặn đầu ra giả vờ bắt chấy. Mình cứ ngồi im dưới đất gối đầu lên đùi nghe bà kể chuyện. Bà kể từ chuyện ngày xưa mang thai bố ông vẫn hay đi soi ếch vào những đêm trời mưa về nấu cháo cho bà ăn tẩm bổ. Bố sinh vào đúng lúc mưa xuân kéo dài liền 2 tháng. Ngày nào ông nội cũng phải mang tã trèo lên lò gạch hong cho khô. Bố yếu người lại phải cái dớp ốm liên miên nên phải chăm chút từng li từng tí. (Cái này mình giống bố y hệt). Buồn là khi ông mất bố ở xa không kịp về cho ông nhìn lần cuối. Nhắc đến bố, mình bật dậy

    - Ơ bà có muốn sang thăm bố không con đưa sang?

    - Thôi bố mày bận lắm, để Tết về 1 thể con ạ. Bà biết bố mày khỏe là được rồi

    - Sao lại thế được. Thế con bảo bố sang thăm bà nhé?

    - Cha thằng cu khỉ. Bà nói phải nghe chớ cứ cãi lời bà

    Thì thôi vậy. Lại gục vào đầu bà cho bà vuốt tóc tiếp. Đôi khi thấy người lớn khó hiểu nhưng không muốn xâm phạm nhiều quá.

    - Mai bà về Hoàng ạ!

    - Ơ sao lại thế? Sao bà lại về?

    - Bà chỉ lên thăm mấy ngày thôi. Chứ bà không quen ở đây.

    - Thế bà về thì con chơi với ai?

    - Cha bố mi. Nhớ thì về thăm bà chứ.

    Chui vào lòng bà ôm bà thật chặt. Buồn quá. Biết là không giữ bà ở lại lâu được. Nhưng để bà về thui thủi một mình dưới quê mình thấy hẫng quá. Bà lại vuốt đầu mình rồi hát mấy bài hát của ngày xưa..'Ngày mai em vừa tròn hai mươi tuổi. Cô gái vùng cao xinh đẹp nhất làng. Súng vác trên vai em đi bừa dưới ruộng. Em là chiến sĩ. Em cũng là dân quân'.

    * * *

    Tối hôm ấy Hưng ngủ lại nhà mình. Linh ở lại cùng Vi cho Vi đỡ buồn. Mình với thằng Hưng chẳng chí chóe như mọi ngày. Hai thằng nằm đắp chăn rủ rỉ với nhau những kỉ niệm hồi đầu mới yêu rồi cười khi khí với nhau, tâm sự những chuyện chỉ đàn ông mới hiểu. Thằng Hưng ngày xưa học lớp 12, đi dự dạ hội ở trường cùng mình, lúc đang chơi trò chơi gì mình cũng không nhớ, nó được phần thưởng nên sướng quá quay lại tính ôm mình. Ai ngờ mình lúc ấy bị kéo đi chỗ khác từ bao giờ. Thằng bé lỡ đà ôm chầm lấy em Linh, bị em Linh đẩy ra rồi tát cho một phát. Lúc mới đầu ghét nhau bày trò quậy nhau i như mình với Vi. Sau yêu nhau lúc nào không biết. Tình yêu là một thứ khó đoán định và cũng chẳng biết nó bắt đầu từ đâu và khởi điểm từ chỗ nào.

    Đến gần nửa đêm thì thấy em gọi điện. Lo lo. Không lẽ nhà em lại có trộm? Lần này con Hoa về nhà ngủ cơ mà. Nhấc máy nghe giọng em yếu ớt ở bên kia:

    - Hoàng ơi bố Tùng đang bấm chuông dưới cổng

    Cái gì? Chú Tùng lại định làm gì? Đã hứa là để yên cho Vi rồi mà. Mình với thằng Hưng bật dậy ra ban công ngó. Tối quá nên chỉ thấy thấp thoáng bóng ông Tùng ngồi bệt ở cổng. Em mở cửa ban công chạy ra đứng nhìn một lúc rồi vội quay vào nhà. Mình còn chưa kiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy em xuống đến sân mở cổng. Hoảng hồn. Em định cõng rắn vào nhà à. Thằng Hưng nhanh chân hơn mình, nhảy sang bên nhà em ngay. Nó lo cho Linh, đúng rồi. Còn mình chẳng hiểu sao vẫn đang đứng đây. Mãi đến khi thằng Hưng gọi giật cục mới tỉnh người chạy sang xem.

    Chú Tùng người bê bết máu, bầm tím hết mặt mũi chân tay. Trông môi nhợt nhạt như người sắp chết. Trông thế này mà Vi dám cho vào nhà. Chịu em luôn. Em đỡ chú ngồi vào ghế rồi chạy đi lục tủ thuốc. Mình, Hưng với Linh chỉ biết đứng nhìn, không biết chuyện gì xảy ra. Thằng Hưng trải đời nhiều hơn mình có lẽ biết hơn. Nó bảo Linh đi lấy cái khăn mặt với ít nước nóng rồi đến giúp Vi băng bó mấy vết thương hở. Em vừa lau người chú Tùng vừa hỏi dồn giập.

    - Làm sao thế hả bố? Bố ngã xe hay xích mích ở đâu mà ra nông nỗi này?

    Một điều bố. Hai điều bố. Không hiểu em còn nhớ cái người này mới đánh đập rồi bắt cóc em không nữa. Chú Tùng thì hết hơi. Chẳng nói được cái gì. Chỉ dựa vào ghế ngửa đầu thở dốc. Không hiểu gây sự ở đâu bị đánh cho nhừ tử. Kiểu này khéo chúng nó đập cho bầm rập xong ngất rồi chúng nó tưởng chết mới bỏ đi. Lúc tỉnh ổng lê xác về nhà kêu cứu. Mà sao biết em ở nhà hả trời. Nhỡ đâu hôm nay em vẫn ở nhà Linh thì có phải chết lạnh dưới cổng không.

    - Hoàng sao mà mặt thất thần thế?

    - À ờ. Anh không

    - Hoàng đừng sợ. Bố thế này không đánh được đâu

    - Ai thèm sợ.

    Thực ra cũng hốt. Nhưng có thằng Hưng ở đây nên mình vững thế hơn một tí. Thằng Hưng kêu mình giúp nó đỡ chú vào phòng nằm. Rồi nó cởi quần áo ra kiểm tra xem bên trong còn vết thương nào nặng nữa không. Lấy khăn ấm lau chùi hết đất với máu trên người chú mất hai thau nước. Đánh đấm gì mà ác giữ.

    - Nhà Vi còn cháo gói không?

    - Em có. Có cả thịt băm nữa.

    - Nấu một bát đi rồi bón cho chú ấy. Bụng dẹp lép này.

    Vi với Linh tất bật lao vào bếp. Mình với Hưng ngồi cạnh giường xem tình hình thế nào. Thỉnh thoảng thấy chú hé hé mắt ra nhìn. Lúc này thấy chú hiền dã man. Mà ngày xưa chú có đổ đốn thế này đâu. Hồi Vi học cấp hai vẫn thấy chú cõng Vi lên cổ rong đi chơi khắp phố. Cứ đi đâu về là lại có quà cho Vi. Càng nghĩ lại càng nhớ nhiều. Vi vốn thân với bố hơn với mẹ. Không biết nhà em xảy ra chuyện gì mà mỗi người một nơi thế này.

    Vi bê bát cháo vào rồi nâng chú Tùng dậy. Em cứ khóc suốt không nín được lúc nào. Chú Tùng phẩy tay không ăn em lại năn nỉ van xin bố dậy ăn vài miếng. Nuốt được nửa bát cháo thì em cho chú nằm ngủ. Thằng Hưng cũng đứng ngồi không yên. Mình nhìn mọi người, nhìn những gì đang xảy ra trước mắt. Cứ ngỡ đi lạc giữa một bầy thiên thần vậy. Nói ra hơi sến nhưng sao ai bên cạnh mình cũng tốt vđ ra thế. Cái người nằm kia mới cách đây một thời gian ngắn còn là mối nguy hiểm của cả lũ. Suốt ngày phải tính kế trốn chạy đối phó. Giờ lâm vào đường cùng thì quay lại cầu cứu bọn mình. Thế mà cả bọn mướt mồ hôi tìm cách giải quyết.

    Em vẫn ngồi gục ở đầu giường mà khóc. Mình biết kỉ niệm thời thơ bé lại dội về trong em. Kỉ niệm của những ngày nắm tay bố tung tăng trên từng con phố đã lên đèn. Kỉ niệm của những cái ôm, cái bế bổng của một bàn tay vững chắc khỏe mạnh. Kỉ niệm về những chữ cái, những phép tính đầu tiên bố chỉ bảo khi bắt đầu đi học. Kỉ niệm của những ngày trờ mưa tầm tã vẫn lội đi đón em về nhà. Có lần em thủ thỉ cho mình nghe những kỉ niệm ấy mà mình không dám tin em đã có thời gian bình yên bên người bố hờ này đến thế.

    Hưng và Linh ra ngoài phòng khách cho em được tự nhiên. Mình thì thừa thãi không biết làm gì. Đứng phân vân một lúc thì ngồi xuống cạnh em. Đặt tay lên vai em tỏ ý an ủi. Em gạt nước mắt rồi dựa vào vai mình im lặng. Mình biết em có nhiều điều muốn nói. Nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nên thôi cứ để mặc em lạc trong những suy nghĩ vẩn vơ vơ vẩn ấy. Mình không biết cách gỡ mà cứ liều có khi rối tung lên thì không biết đằng nào mà lần.

    Một lúc chú Tùng quờ tay tìm Vi. Em nắm tay chú hỏi gấp

    - Con đây! Con ở đây!

    - Con à! Bố khổ lắm con ạ. Sao đời bố lại nhục thế này..

    Em không hỏi gì thêm. Chỉ nắm tay bố em mà khóc. Sao tức em thế. Thấy tỉnh tỉnh thế này phải dồn giập tra hỏi xem xảy ra truyện gì. Làm sao. Thế nào.. Để còn báo công an chứ. Cứ khóc mãi thôi.

    Chú Tùng ngủ say và có vẻ yên giấc. Em bảo mình đứng dậy đi ngủ mai còn đi học. Như thế này còn đi học gì nữa. Mai nghỉ luôn ở nhà trông em. Ghê chết lên được. Ai biết ông già này khỏe lên lại có trò gì. Em nắm tay mình lên cầu thang như chị dắt thằng em. Mở cửa vào phòng thì đã thấy ông nội Hưng nằm ôm bà nội Vi í nhầm bà nội Linh ngủ ngon lành. Nhìn hai đứa ôm nhau ngủ mà phì cười vì hai cái mặt quá ngây thơ. Em giơ tay lên miệng 'Suỵt' một tiếng rồi nhón nhén chạy về phía tủ mở tủ lấy chăn và gối ra. Em trải chăn xuống nền, đặt gối rồi kéo mình xuống nằm cùng. Em khóc nhiều quá nên mắt sưng húp lên như hai cái chén. Không hiểu sao em tôi lại khổ thế không biết. = (

    Em nằm dụi vào lòng mình. Chẳng thấy em nói gì. Mình cũng không dám lên tiếng. Mình sợ con gái lúc tâm trạng hỗn loạn lắm. Cũng không có kinh nghiệm dỗ dành an ủi. Chỉ biết ôm thôi. Lâu lâu sau đang lim dim thì em cấu cho mình một phát.

    - Hoàng đã ngủ chưa?

    - Rồi ạ!

    - Đấm cho

    - Hì hì

    - Không biết bố ngủ có ngon không

    - Bị mệt sẽ ngủ ngon. Hôm anh bị bố đánh về ngủ ngon lắm

    - Hoàng này..

    - Hi hi. Anh đùa.

    - Hoàng đừng giận bố.

    - Ừ

    - Bố thương em lắm. Xưa bố thương em nhất nhà. Chăm em lớn từng ngày một. Chỉ tại mẹ có lỗi khiến bố con em phải thế này.

    Em lại sụt sịt. Mình cúi xuống thơm lên mắt em mấy cái. Đừng khóc nữa mà. Khóc nữa thì xót tim lắm.

    - Anh không giận bố Vi đâu. Ai chả có nỗi khổ

    - Cảm ơn Hoàng!

    - Cảm ơn thế thôi á?

    Em cười rồi rướn người lên thơm vào má mình. Môi em mềm mềm mát mát. À không. Nóng nóng. Ấm ấm. Mà cũng chẳng tả được nó thế nào. Chỉ biết nó rất hay. Mình thấy thương em quá. Chịu đựng bao nhiêu vụn vỡ. Những mảnh vỡ găm vào tim ngày này qua ngày khác. Thế mà em vẫn hay cười chứ chẳng tỏ vẻ bất hạnh gì.

    - Vi có tủi thân không?

    - Không. Vì em được đối xử rất tốt. Em được cho tiền, cho nhà, cho ăn học đầy đủ. Em tủi thân vì lí do gì mới được chứ?

    - Ừ..

    - Em chỉ giận là không thể yêu bố mẹ được nhiều hơn nữa..

    Hic, những đứa con lúc nào cũng như những thiên thần trong gia đình. Mình lấy tay đặt lên môi em ngăn em nói tiếp. Ôm em thật chặt. Chẳng nghe em nói nữa đâu. Em nói lời nào nghe đau đớn lời đấy. Mình không quan tâm. Mình chỉ biết là mình yêu em. Thế thôi. Mình sẽ ở bên em. Che chở em qua những cơn bão. Tình yêu nhiều khi chỉ đơn giản như thế thôi!


     
  9. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 38:

    "Bấm để đọc'
    Sáng hôm sau mình bị tỉnh giấc sớm. Chắc do nằm đất ngủ không quen. Nằm ngắm em trong cái ánh sáng mờ mờ khi mặt trời chưa mọc. Thi thoảng lại chọc chọc ngón tay trỏ vào hai má phúng phính của em. Không biết có phải được mình ôm không mà khuôn mặt em lúc ngủ trông bình yên như tượng Phật. ^.. ^

    Đắp chăn kín cổ cho em rồi trèo về nhà. Hôm nay bà về chuyến xe sáng sớm nên chắc bà dậy rồi. Chán quá. Em còn chưa được chơi với bà ngày nào. Rón rén bước xuống cầu thang xem. Mình đoán trúng phóc. Bà dậy sửa soạn quần áo rồi nấu xôi thơm lừng cả nhà. Mẹ cũng dậy cùng bà làm bữa. Ước gì có lí do gì nịnh bà ở đây với hai mẹ con nhỉ. Hai mẹ con mình cũng cô đơn lắm chứ. Từ ngày bà lặn lội xuống thăm gia đình mình, mẹ tối tối không còn phải lủi thủi ra ra vào vào, mình sáng sáng không phải chán nản nhai mấy miếng bánh mì khô như rơm mà lúc nào cũng được bà nấu cho bát xôi hay nồi cháo. Nay bà về không biết mẹ con mình sẽ thế nào. Lại quay lại cái quỹ đạo cũ à. Lại tối tối lủi thủi sáng sáng chán nản à. = (

    Cả nhà ăn sáng trong im lặng. Buồn thấy mồ. Bà cứ gắp thịt cho mình đầy bát bắt mình ăn cho béo. Thi thoảng bà quay đi mình lại nhanh tay nhón miếng thịt vào bát cho bà. Mẹ có vẻ trầm. Chẳng nói chuyện như mọi ngày. Ăn xong mẹ phải đi làm luôn nên mình đưa bà ra xe. Mẹ với bà nắm tay nhau rơm rớm nước mắt làm mình ngại quá phải tránh vào trong.

    Tiễn mẹ ra cổng thì bà quay vào. Yêu cái lưng khòng khòng của bà thế. Bà móm mém nhìn mình cười rồi vào góc bếp lục lục vài thứ.

    - Bà ơi bà tìm gì thế ạ?

    - Bà tìm mấy cái túi bóng. Hôm trước bà đi xe say quá nên nôn tứ tung bị người ta chửi.

    Ôi.. Hic.. Mình thấy sống mũi cay cay. Bà không ngồi được xe máy chứ không mình đã bế bà lên xe phóng về quê rồi. Tưởng tượng ra cảnh bà ngồi mệt mỏi trên xe rồi xuống xe đi còng lưng 1km mới về đến nhà mà mình không kìm được. Quệt nước mắt ngang mặt ôm lấy bà, dụi mắt vào vai áo bà.

    - Bà ơi bà ở lại chơi với Hoàng Cu Khỉ đi.

    - Tiên sư mi để bà về quê rồi thỉnh thoảng về thăm bà với. Chớ bà không về thì.. ông nội mi buồn lắm!

    Hóa ra là vậy. Bà sợ bàn thờ ông lạnh lẽo cô đơn. Ông khổ quá. Sao ông nỡ bỏ bà đi trước để bà lủi thủi một mình bao năm qua. Bà cầm vạt áo chấm chấm nước mắt rồi nắn chân tay mình một hồi.

    - Thôi đi mau không lỡ xe của bà.

    Đỡ bà lên xe, mình đi thật chậm qua từng con đường. Bà thi thoảng lại cấu sườn mình một cái rồi chỉ cho mình xem những thứ hay hay bà thấy trên đường. Mình lại cười cùng bà rồi kể cho bà nghe những thứ ấy từ đâu mà có, có từ bao giờ. Giống như mình đang kể chuyện cổ tích – à không – hiện đại cho bà nghe ấy.

    Bà bắt một chuyến xe sớm từ Mỹ Đình. Đắt bà lên xe, bà còn đứng dặn dò mình một hồi làm ông lái xe gắt gỏng vài câu. Mình chẳng đứng được lâu vì sợ bảo vệ bắt xe. Phóng ra ngoài đường đứng vỉa hè đợi nhìn bà lần nữa. Bà lọt thỏm trong ô cửa sổ, mõm mém cười, tay vẫy vẫy mình quay về. Nhất định thi xong sẽ về thăm bà thật lâu, đền cho bà những tháng ngày lủi thủi.

    Em đứng đón mình ở đầu ngõ. Trên tay em còn cầm bao nhiêu là thức ăn.

    - Sao Vi biết anh về mà đón?

    - Em thần giao cách cảm

    - Hư. Hóm lắm nhé!

    - Về đi anh. Nay bố Tùng nấu cơm cho bọn mình ăn.

    - Hả?

    Em cười rồi kéo mình về nhà. Ghê chết lên được. Mình vẫn hoang mang chưa tin vào những gì em nói. Dắt xe vào trong sân, thấy chú Tùng đang lúi húi rửa nồi trong bếp. Linh với Hưng thì ngồi bàn ăn nói chuyện. Em kéo mình vào nhà làm cùng mọi người. Mình hơi rụt rè vì có vẻ sợ sợ. Tốt nhất đề phòng một chút vẫn hơn. Ở đời vẫn lắm thể loại hổ báo cáo chồn lắm.

    Em lôi ra đủ thứ thịt thà cá mú ra cho bố em làm. Ờ, ngày xưa cũng thấy chú này hay làm bữa. Mình vừa nhặt rau vừa ngó ngó thế thủ. Thằng Hưng thấy thế vỗ độp cái vào vài mình.

    - Thả lỏng đi. Tao kiểm nghiệm rồi. Không có gì nguy hiểm đâu

    - Ai biết

    - Mày với Vi còn phải giải quyết nhiều chuyện đấy.

    - Chuyện gì?

    - Đoán thế thôi. Cứ từ từ tận hưởng

    - Mày dở à?

    - Ô thằng này. Thích đổ máu không?

    Nói xong thằng chó nó thò tay xuống bóp mình luôn. Đau thấy sao thấy trăng. Mất dậy. Ngồi xuống ghế mãi mới trở lại trạng thái bình thường được. Bữa dọn ra nhanh chóng. Lạ thật. Cả 4 đứa đều bỏ học mà không có đứa nào thể hiện một tí áy náy nào. Chú Tùng ngồi đầu nồi xới cơm mới hốt. Báo hại mình vừa ăn vừa run. Cả nhà tíu tít nói chuyện, em với Linh thì nói chuyện trường lớp, thằng Hưng và chú Tùng thì nói chuyện xã hội. Cuối cùng mình bị thừa ra. Ngồi cắm cúi ăn cho xong bữa.

    Trốn lên ban công ngồi một mình. Mình thấy lòng trống trải ghê gớm. Không hiểu sao gần đây hay xuất hiện những trạng thái không tên ùa về hành hạ mình. Đôi khi mình ước quay trở lại thời gian cách đây nửa năm. Khi mình chỉ biết vùi đầu vào sách vở và game online. Không bạn bè chè chén gái gú gì hết. Cuộc sống đơn giản như đã chết. Không mục đích lí tưởng. Chẳng suy nghĩ mệt đầu. Dứt vài lá tường vi vò vò trong tay. Tường vi đang chuẩn bị nở hồng rực cả giàn rồi.

    Em đến bên mình nhẹ nhàng làm mình giật bắn. Em đưa mình một quả táo. Nhưng lúc này mình cũng chẳng muốn ăn. Muốn hỏi em về những gì đang xảy ra mà cứ im lặng. Để em tự tâm sự thì hơn.

    - Chiều em phải đi gặp mẹ Hoàng ạ!

    - Ừ..

    - Mẹ em đã làm nhiều điều sai lầm rồi

    - Ừ..

    - Hoàng biết không? Mẹ thuê người đánh bố Tùng đấy

    Mình choáng quá, nhưng vẫn cố bình thản ừ hữ cho qua. Thuê đánh cái gì. Thuê giết thì có. Mình mà như ông Tùng mình đi kiện cho bả chết.

    - Chỉ tại mẹ dồn bố vào chân tường nên bố mới hành động mất kiểm soát như thế. Em chưa bao giờ hiểu mẹ làm thế để làm gì. Nhưng em sẽ gặp mẹ để thương lượng một vài thứ. Mẹ từ em cũng được.

    - Ừ.. Vi cứ làm những gì Vi thấy đúng.

    - Hoàng sẽ ở bên em nhé. Hoàng đừng bỏ rơi em.

    - Sao anh lại bỏ Vi được. Nhưng mà.. anh thấy em không sống với bố được đâu.

    - Em đòi mẹ giấy tờ xe với nhà của bố. Rồi để bố đi chứ. Em đâu phải con gái bố mà giữ bố lại.

    - Ừ. Giữ bố Tùng của Vi lại thì anh bị bệnh tim mà chết mất

    - Hoàng đừng thế nữa mà. Bố Tùng rất thương em

    - Ừ..

    - Em cũng chẳng biết nói thế nào nữa. Thôi kệ đi Hoàng ạ. Đến đâu thì đến. Em cũng còn gì để mà mất nữa đâu.

    - Vi nói gì thế? Thế còn anh?

    Em cười, cấu cấu má mình. Sẵn đang chán nản. Em lại làm mình cảm thấy hụt hẫng khó tả. Em như một cơn gió. Mà gió thì có đứng yên một chỗ bao giờ.

    Mình về nhà nằm vật xuống giường. Cố gắng chìm vào giấc ngủ, cố gắng lạc vào một giấc mơ nào đấy mà không được. Cầm điện thoại mà không biết gọi cho ai. Chả hiểu sao mình lại rơi vào trạng thái cảm xúc lẫn lộn thế này. Cuối cùng mình ấn số bố.

    - Hoàng à? Bố đang định gọi cho con

    - Có việc gì hả bố

    - Chiều con đến chỗ bố đi. Bố muốn con gặp một người.

    - Ai vậy bố?

    Hỏi thế thôi chứ mình thừa biết bố định giới thiệu ai rồi. Hẹn bố xong mình nằm nghỉ một lát. Nhắn tin bảo đưa em đi gặp mẹ thì em không nói không cần. Buồn thật. Chỉ mong chóng qua những thứ rắc rối này. Để mình và em bên nhau mà không cần phải lo nghĩ buồn phiền gì cả.

    Mình sang nhà bố lúc 4h chiều. Vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ. Đến nhà bố bấm chuông gọi. Nhìn qua khe cửa vào trong sân đã thấy bố nuôi thêm một con cún Nhật. Chắc người phụ nữ sống cùng nuôi chứ bố chẳng bao giờ nuôi cái con chó thắt nơ ở cổ thế kia đâu.

    Bố cười tươi lắm. Khác hẳn mình. Lết vào phòng khách nhà bố. Chẳng muốn ăn uống gì. Chỉ muốn xem mặt cái người bố muốn giới thiệu thôi.

    - Hoàng hôm nay không đi học à?

    - Con không!

    - Sao thế con? Nhìn bơ phờ thế?

    - Không ạ!

    Bố hỏi gì trả lời nấy. Mình không đủ bình tĩnh đợi thêm.

    - Bố muốn con gặp ai?

    - Đợi bố lát nhé.

    Bố đi lên phòng một lúc. Mình ra sân ngồi chơi với con cún. Tưởng tượng cái hồi bố và mẹ mới quen, rồi tỏ tình, rồi cầu hôn, rồi hứa hẹn. Xong sinh ra mình, xong cãi cọ, xong bỏ đi. Tình yêu cũng có là gì đâu khi lòng tự trọng bị tổn thương và sự ích kỉ vượt xa tầm với.

    Bố xuống. Mình và người phụ nữ của bố nhìn nhau trong chốc lát. Cũng đủ để trong lòng hai người phát sinh đủ thứ cảm xúc. Đời nhiều khi hài hước thật. Trời cho trò chơi. Trêu ngươi quá đáng.

    - Đây là người bố muốn con gặp!

    - Con hiểu!

    - Hai người làm quen đi! Đây là

    - Cô Thi?

    - Ơ. Sao con?

    - Khi tìm hiểu một người phụ nữ, ngoài nhan sắc ra bố không tìm hiểu gì thêm à?

    - Ý con là?

    - Cũng không cần biết quá khứ của người ấy à?

    -..

    Mình giận dữ đến nỗi cũng chẳng cần biết bố có tổn thương hay không. Bố khiến bao nhiêu thứ sụp đổ trong mình. Vỡ vụn không thương tiếc.

    - Một người phụ nữ quan hệ bất chính rồi sinh ra một đứa con không phải của chồng

    -..

    - Một người phụ nữ bỏ mặc con mình để chạy theo hạnh phúc mới

    -..

    - Cướp đoạt tài sản của người khác mà không thấy xấu hổ. Khi bị đòi lại thì thuê người giết chết.

    - Hoàng! Con nói gì thế?

    - À không. Loại người này thì không thể gọi là phụ nữ được.

    Cái loại đàn bà này còn không xứng được gọi là người thì đúng hơn. Mình không hiểu sao người mình thương yêu lại được sinh ra bởi cái thể thống này. Mà bây giờ điều khiến mình hoang mang nhất, Vi là con gái của ai. Không thể là của bố được. Bố mới chỉ quen cô ta cách đây không lâu.

    - Bố có biết con gái cô Thi là ai không? Không khéo hai người sẽ bất ngờ lắm đấy.

    - Em còn có con gái à?

    - Em định giới thiệu nó cho anh chiều nay.

    Nhảm nhí. Vớ vẩn. Cô ta không thấy một tí gì xấu hổ cả

    - Chứ không phải định dối trá đến phút cuối cùng à?

    - Hoàng ơi. Hôm nay hình như con có uống rượu.

    - Con chẳng uống gì cả. Bố muốn kiểm chứng thì tự bố làm đi. Con về.

    - Hoàng ơi. Từ từ đã!

    Mình chạy ra phòng khách. Nhận ra trong nhà từ nãy đến giờ không chỉ có ba người. Choáng váng hơn là người khách thứ tư không ai khác chính là em.

    - Vi à! Em đến từ bao giờ thế?

    - Hoàng đừng nói gì nữa.

    - Anh..

    - Đừng nói nữa!

    Im lặng. Em đi qua mình vào phía trong nhà. Lạnh lùng đến trước mặt mẹ em.

    - Mẹ đưa giấy tờ cho con để con về!

    Tất cả mọi chuyện diễn ra trong vòng chưa đến 15 phút. Mọi hạnh phúc ảo tưởng của bố cũng tan theo nước mắt. Chẳng biết trách ai. Chỉ trách bố chọn nhầm người. Mình đợi em ở cổng. Em bước ra, lên xe về cùng mình, không nói một câu nào hết. Mình đèo em về trong im lặng, giữa hàng ngàn hàng vạn tiếng ầm ỹ của thành phố lúc tan tầm.

    Mình vốn không tin vào sự sắp đặt của số phận, không tin vào những câu chuyện hoang đường. Vậy mà giờ đây chẳng có cách nào để chối bỏ, khi mình trở thành nhân vật chính trong câu chuyện hoang đường ấy.


     
  10. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 39:

    "Bấm để đọc"
    Em nói lời chia tay vào ngày hôm sau. Mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi một kết cục chẳng mấy tốt đẹp. Nhìn em khóc bên những nhánh tường vi, tim mình như bị cắt lần lượt từ tâm nhĩ đến tâm thất. Máu trong tim xối ngược chảy xuôi, đau đớn đến từng tế bào. Không nói từ chối cũng không đồng ý. Mình kéo em vào lòng. Tìm môi em trong nửa phần tủi hận, nửa phần giận dữ. Điều duy nhất trong lúc này mình muốn là chiếm lấy cơ thể em, làm mọi cách để em hiểu rằng mình yêu em và sợ mất em như thế nào. Môi em nóng ấm trượt qua môi mình ướt át. Mình bị em đẩy ra, sẵn sàng chờ đợi một cái tát nảy lửa. Nhưng không gì cả. Em về phòng và đóng rầm cửa lại. Bỏ mặc mình một mình bên giàn tường vi. Gió đêm thốc lạnh đến thấu xương.

    Mình trải qua những ngày tháng khủng khiếp nhất của tuổi trưởng thành. Ngôi nhà vốn đã trầm lại càng lặng hơn. Mẹ ít nói và bù đầu vào công việc. Mình đi học về cũng chỉ cố nuốt vài miếng cơm rồi gục đầu vào sách vở. Thỉnh thoảng vẫn thấy Chó Có Lát chở em về nhà. Biết là bạn bè chứ chẳng phải hẹn hò gì những vẫn thấy buồn. Có hôm lên phơi quần áo nhìn thấy em ngồi đung đưa chân rồi hát. Đứng ngắm em trong im lặng mà trái tim muốn khóc một trận cho thỏa lòng. Ba con mèo cứ lớn dần trong sự chăm sóc của mình. Nghe nó ngheo nghéo vang nhà lúc đói cũng bớt hiu quạnh hơn.

    Bố gọi điện khi mình vừa tan giờ học. Nghe giọng bố vẫn điềm đạm như bình thường.

    - Con xin lỗi về chuyện hôm trước

    - Không sao. Có gì đâu. Bố cũng hiểu ra nhiều thứ.

    - Bố với cô Thi sao rồi?

    - Ổn con ạ. Dù gì thì bố cũng không phải là người bị phân tâm bởi quá khứ hay tương lai.

    - Dạ!

    - Còn con mới Vi?

    - Nếu bố lấy con Thi thì con với Vi chẳng hóa là anh em một nhà, bố còn hỏi gì nữa.

    - À. Thật ra thì bố nghĩ sống ở thời này thì không nên để những quy tắc chuẩn mực đè ép mình quá đáng.

    - Dạ

    - Bố cũng không định kết hôn lần nữa đâu. Mọi thứ chỉ đẹp khi yêu thôi.

    Nói với bố thêm vài câu rồi cụp máy. Bố vui là được rồi. Chỉ mong cô Thi đừng sinh thêm đứa trẻ nào nữa. Là con của cô ta thì chỉ khổ thôi.

    - Hoàng dạo này gầy quá! Mẹ nấu cơm không ngon à?

    - Không phải đâu mẹ. Chắc do tiêu hóa. Hôm nay mẹ ăn đi nhé. Đêm con ăn sau.

    - Dọn ra rồi còn gì nữa.

    - Mẹ ăn đi. Con mệt lắm mẹ à!

    Lên phòng đóng cửa lại. Nghĩ đến cảnh mẹ ngồi ăn một mình cũng muốn ứa nước mắt. Nửa đêm mẹ gõ cửa nhẹ nhẹ. Ra mở cửa thì mẹ dúi cho bát cơm rồi chạy xuống nhà luôn. Mình nhìn bát cơm, dựa vào cửa, ngồi bệt xuống đất mà khóc. Bát cơm nóng hổi, đủ rau, thịt và trứng. Nóng thế này chắc mẹ vừa dậy nấu lại cho mình. Cầm thìa vừa xúc cơm ăn vừa nấc lên. Đã bao giờ nấu được cho mẹ bữa cơm nào đâu mà cứ hành mẹ mãi thế này. Cơm nghẹn ứ ở cổ nhưng vẫn phải nuốt khi nghĩ về lúc mẹ cặm cụi dậy hâm lại đồ ăn. Mình không muốn mọi thứ cứ nặng nề thế này mãi.

    Gõ cửa phòng em một cách kiên nhẫn. Mình sẽ chờ đến lúc em ra mở cửa thì thôi. Đợi khoàng 15 phút. Cuối cùng cánh cửa cũng có tiếng động. Em đứng trong phòng, cách mình chỉ một cái nắm tay. Mà tại sao nhìn em xa thế. Em mặc bộ đồ ngủ mẹ mình đi công tác mua tặng em, trông em như một đứa trẻ chưa lớn. Không hiểu sao cứ đứng trước mặt em là mình lại bất lực như thế này. Nhìn em lạnh lùng không cảm xúc. Mình biết em giận mình đã xúc phạm mẹ em, khinh thường hoàn cảnh gia đình em. Nhưng tất cả chẳng phải do mình bị cảm xúc chi phối quá nhiều sao. Tại sao yêu mà em không thể hiểu cho mình điều đó. Em luôn bắt mình hứa đừng bỏ rơi em. Thế mà cuối cùng người bị bỏ rơi lại thay đổi vị trí.

    - Anh rất nhớ em!

    -..

    - Anh không níu kéo gì đâu. Chỉ là lúc này anh không điều khiển được cảm xúc.

    -..

    - Anh rất yêu em!

    Em không đáp lại một lời. Chỉ lặng yên đứng trong vòng tay mình. Cuối cùng thì vì lí do gì chứ? Mình và em đâu có ngăn cách gì đến mức phải chia tay thế này? Đâu phải anh em ruột, đâu phải bị ngăn cấm. Là do tự thân một trong hai người của mối quan hệ này muốn tan vỡ. Tại sao tình yêu không đủ lớn để chèn chỗ cho vô vàn những lỗi lầm tầm thường và không đáng giữ?

    * * *

    Mình bắt xe về quê nội sau khi kì thi cuối kì 1 của năm Nhất kết thúc. Tết này mẹ muốn về ăn tết với bà nội nên bảo mình về trước với bà một thời gian. 28 Tết mẹ sẽ về. Gần đây do tâm trạng không tốt, lại không hay ở nhà nên mình không nghe điện thoại của thằng Học được. Không biết thằng bé có giận mình không nữa.

    Đi chậm chậm trên con đường ngày xưa có em. Nhớ đến lúc em tung tăng rồi hát mấy bài hát trẻ con mà phì cười.

    Nhìn thấy mình đầu tiên là thằng Giới. Thằng này muôn đời bị tiêu chảy nên lúc nó ngồi vớt bèo ở bờ ao mình cứ tưởng nó ngồi ỉa. Thằng bé đứng bật lên ngó mình một lúc cho chắc rồi chạy khắp đường làng gọi lũ trẻ.

    - Chúng mày ơi, thằng Hoàng Thanh về này chúng mày ơi.

    - Mẹ thằng kia hét to thế bà Thanh nghe thấy bây giờ

    - Ừ nhỉ thôi chết lỡ mồm.

    Thằng Học không biết chui từ đâu phi một phát ra trước mặt mình. Thằng này từ khi biết yêu nuôi tóc hay sao ấy. Vốn quen nhìn nó đầu trọc rồi giờ thấy tóc lơ phơ trên đầu nó trông như lông mọc trên mông.

    - Mày hả Hoàng?

    - Không tao thì ai?

    - Dm thằng chó!

    Nói xong nó sốc mình lên vai, chạy vào vườn quẳng vô đống rơm. Chả hiểu mình làm gì nên tội mà cả lũ lao vào hành xử. Thằng thì cầm đồ đạc mình đem đi giấu, thằng giữ chân tay, còn thằng Học với thằng Đạo thì lột quần dài mình ra treo lên cành nhãn, để mình mặc mỗi cái quần sịp. Chết mất.

    - Dm chúng mày trả quần bố ngay

    - Trèo lên cây nhãn mà lấy đê.

    - Tao ăn mặc thế này trèo nào được.

    - Thế thì cứ trốn trong đống rơm nhá.

    Nói xong mỗi đứa một ngả. Về thăm bà mà phải bẻ lá chuối quấn quan hông chạy về nhà. Bà nhìn mình cười khùng khục. Lấy tạm cho mình cái quần nái đen của bà. Mặc vào như bơi trong quần. Đứng trước gương ngắm mà khóc thét. Tối ăn cơm xong mình phải lấy nịt buộc buộc hai ống quần lại cho đỡ lòe xòe rồi đi đòi đồ đạc. Cái lũ này giờ không chừa ai. Quậy cả mình.

    - Học ơi.

    - Cái giề

    - Trả quần tao.

    - Sang nhà thằng Đạo mà đòi

    Chó. Bọn này giở trò gì với mình không biết. Lếch thếch sang nhà thằng Đạo.

    - Đạo ơi

    - Cái gì thế?

    - Trả quần tao.

    - Bọn nó vứt đồ của mày ở sân kho ý. Ra mà lấy.

    Cái bọn mất dậy này. Lại lết ra sân kho. Mặc quần nái của bà mỏng dính. Rét ngứa cả đùi. Bọn trẻ treo đồ đạc mình lên mái hiên nhà kho. Ngó qua ngó lại không thấy ghế ghiếc gì để trèo lên lấy. Dưới mái hiên còn có bãi cứt trâu to đùng. Kinh chết.

    - Có cần bọn tao giúp không?

    - Chúng mày không lấy cho ông ông giết bây giờ.

    Cả lũ ra ngó ngó. Nhìn mặt thằng nào thằng nấy đều nguy hiểm vãi đạn. Một lúc sau tự nhiên một thằng hô chạy, cả lũ chạy biến đi chỉ còn mỗi mình mình đứng lại. Dở à? Lại ngẩng lên tìm cách lấy đồ. Đang ngu ngơ tự nhiên nghe ĐOÀNG 1 phát to đùng. Phải nói là muốn gọi lũ trẻ kia bằng cụ luôn. Nhét pháo vào giữa bãi cứt trâu cho nó nổ. Người mình từ đầu đến chân dính toàn cứt. Tiên sư chúng nó chứ. Cả bọn lao ra hét ầm lên

    - Chào mừng mày quay trở lại thế giới của bọn tao. Ồ día aaaaaaaaaaaaa

    Xong cả lũ lao vào khiêng mình chạy quanh kho. Thành ra thằng nào thằng nấy ai cũng dính cứt trâu.

    - Sao mày lâu về thế?

    - Dạo này gầy thế này?

    - Con Vi đâu?

    - Sao mày cho thằng Học vợt muỗi mà không cho tao?

    Câu cuối cùng là của thằng Đạo. Hỏi mình có vẻ rất cay cú. Chắc thằng này cũng thích con Thu rồi.

    - Đi ra sông tắm đi.

    - Thôi xin. Đang mùa đông.

    - Tao biết có chỗ nước xoáy ấm lắm

    - Tao không biết bơi đâu

    - Ra bọn tao đỡ.

    Chẳng để mình đồng ý. Lũ trời đánh này lôi mình ra sông. Lột hết quần áo rồi du mình xuống. Khỏi phải nói mình lạnh gần chết. Nhưng lúc sau vần vò với chúng nó một lúc cũng thấy vui. Sướng nhất là tối về lấy được đống đồ đạc. Không từ giờ đến Tết phải mặc quần bà thì chết.

    - Nay tao vào ngủ với mày nhá. Mai sang nhà tao chơi. Mày về đúng lúc anh tao cưới.

    - Anh Đại đã cưới rồi á?

    - 20 rồi. Chả cưới thì làm gì. Lấy vợ về còn có thêm người làm đồng giúp mẹ.

    - Lấy ai thế?

    - Chị thằng Đạo. Quả này mà lúc nào hai vợ chồng chửi nhau khéo hai nhà nhảy sang đấm nhau luôn. Ha ha

    Thằng Học mở cửa chạy vào nhà rồi tíu tít với bà. Mình đi thay quần áo rồi chạy ra chơi cùng cho vui. Đêm đến hai thằng trải chiếu nằm dưới đất. Nó kể đủ truyện trên trời dưới bể cho mình nghe. Cứ như lâu lắm rồi không có người tâm sự.

    - Hôm nọ mải đi thuê phông bạt đám cưới cho anh Cu, tao không kịp học bài cũ. Sáng đến lớp bị cô giáo bắt lên bảng. Tao nghĩ nát óc không ra. Lúc sau thấy cô giáo đi ra ngoài mừng quá. Không ngờ cô vào cửa sau, ngồi ké bàn cuối lớp. Tao vội chạy ra cửa ngó ngó. Rồi hớn hở chạy vào bảo 'chúng mày ơi cô đi rồi. Phô tao đi. Bài này làm thế nào'. Thế là cả lớp được trận cười đứt ruột. Tao được 1 về chỗ.

    -..

    - Còn nữa, hôm nọ đi đái tập thể tao mới phát hiện ra chim thằng Đạo bị vẹo mày ạ. Cả lũ đái thẳng. Nó thế đéo nào nước đái cứ xiên sang bên phải. Tao buồn cười quá bảo cả lũ xem. Xong tao chạy về kể cho con Thu nghe. Bị thằng Đạo xông vào đấm. Mẹ. Hai thằng đấm nhau vỡ mặt chỉ vì cái chim vẹo.

    - =)) thằng vô duyên. Nó không đánh mày chỉ vì cái chim đâu. Đánh vì gái đấy.

    - Hôm trước bọn tao đi chăn trâu, mải chơi diều để trâu ăn hết bãi đỗ của người ta. Rồi cả lũ bị mấy ông chủ ruộng ra bắt nằm hàng dài trên ruộng để quất roi vào mông. Riêng tao thằng lớn nhất vừa bị quất vừa bị búng. Hic. Giờ chim vẫn còn tím đây này

    Thằng bé đứng dậy đang định móc cho mình xem thì mình kéo xuống trùm chăn lên đầu nó. =)) Cười gần chết. Giờ mà móc ra thì bà ngất mất. Mỗi lần nghe thằng này kể chuyện là mình cười tưởng như bục ruột. Mình đã bỏ quên hiện tại để về lại với cuộc sống của đồng quê. Cuộc sống của những đứa trẻ vô lo vô nghĩ. Cả ngày chỉ gắn với con trâu và đồng ruộng. Đi học thì bày đủ trò quậy phá trường lớp và cô giáo. Tạm quên đi những kỉ niệm đã trải qua cùng em để đón nhận lấy những nụ cười đúng nghĩa. Nhắm mắt ngủ và vẫn còn cười vì tiếng thằng Học vẫn ồm ồm bên tai. Cái thằng này. Nếu không có con Thu thì nó yêu mình cmn mất.


     
Từ Khóa:

Chia sẻ trang này