Thiệt tình, lão già dịch giống như một cái cây đại thụ lớn thiệt lớn vậy. 3 đứa chúng tôi núp dưới bóng lão khỏe re, khỏi lo mưa gió bão bùng gì hết trơn hết trọi. Trời sập có khi lão cũng chống được, nói chi ba cái vụ mưa gió lẻ tẻ. Có điều, giờ cái cây cổ thụ đó mất đi, sương gió coi bộ sắp táp vô mặt 3 đứa tôi rát rạt.
Trường trại không có tình nghĩa. Hiếm lắm. Cái thứ thái độ xun xoe nịnh bợ khi bạn có số má, có chống lưng là thứ dễ mất đi nhất trên đời. Hôm nay được tung hô, ngày mai bị hội đồng chèm bẹp là chuyện hết sức bình thường. Biết được điều đó, bạn mới có thể tồn tại được trong trường trại!
Cái tin lão trốn trại vừa được loan ra, nguyên trại như thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt là đám lính lác của Hiếu mốc, Nam tàu. Đám này lu xu bu một cây, tối ngày kiếm chuyện với đám học viên khác bởi Hiếu mốc và Nam tàu ngang phân nhau, không ai phải ngại ai. Chỉ miễn 2 mâm đó không đụng chạm nhau, tụi nó muốn làm gì đám học viên khác cũng chẳng ai dám ho he một tiếng. Khi lão Ngọc còn ở đây, Nam tàu và Hiếu mốc cũng im re, nói gì tới đám lu xu bu đó. Lão vừa đi, tụi này như được tháo cũi, bắt đầu cái chuỗi ngày sung sướng như ngày trước mà khỏi sợ phải dòm mặt ai.
Nhưng đám đó còn đỡ. Dù sao chúng cũng biết anh đại của chúng và lão Ngọc có quan hệ không tệ, ít nhất còn không dám đụng chạm tới tụi tôi. Đặc biệt là Hiếu mốc, cha nội này lạnh lùng nhưng rất tình cảm, ít nói nhưng quan tâm thấy ớn luôn. Ngày đầu tiên sau đêm lão Ngọc đi, Hiếu mốc tự tay bưng bo cơm qua bàn tụi tôi ngồi ăn chung một bữa. Chỉ ngồi ăn chung, nói vài câu qua loa, nhưng nguyên đám trong trại đều hiểu rằng Hiếu mốc đã chính thức bảo kê cho 3 đứa tụi tôi. Đụng tới đám tụi tôi, phải ngó qua mặt ổng.
Có điều, không phải ai cũng có hiểu biết cao như vậy trong trường trại. Nhất là mấy anh trong đám cái gì mà công tử Đồng Nai. Nguyên đám cỡ chừng 7 đứa gì đó nhập trại cùng ngày, nghe đâu vừa là họ hàng vừa là anh em thân thích ngoài đời, rủ nhau chơi xì ke chung rồi vô trại cũng cùng ngày, như phim kiếm hiệp đó nha. Nguyện cùng chích, cùng cai, mai mốt về đời thằng nào Sida thằng ấy chịu!
Mấy ảnh coi bộ cũng ngầu, người xăm tôm hùm rắn hổ từa lưa, ai nhìn không kỹ sẽ tưởng đám này ở ngoài có mở nhà hàng. Ai đời xăm nguyên cái menu lên người mới độc. Bọ cạp mấy ảnh xăm xanh đỏ ngó giống hệt tôm hùm, rồng của mấy ảnh hao hao như con rắn có bờm, nhìn ghê thấy mẹ. Nhưng tôi cũng không quan tâm lắm. Xăm thì đẹp người mấy ảnh, đâu có mắc mớ gì tới tôi đâu. Nhưng tôi không quan tâm tới mấy ảnh, mấy ảnh lại.. quan tâm tới con ghẹ của tôi mới thiệt là kịch độc.
Buổi trưa đang ngồi cafe, ngó cái ghế trống trước mặt, nhớ lão già dịch tới trào nước mắt thì nghe nguyên cái mông đặt phịch xuống ghế, trúng phóc chỗ lão già hay ngồi. Ủa trốn trại về sớm dữ ta? Ngước mắt lên, nguyên một bộ mặt đúng ác - nhưng mà là nhóc ác đang nhìn tôi chằm chặp. Nhìn tôi chán chê, quay qua ngắm 2 con beo tôi với một vẻ hâm mộ không diễn tả nổi:
- Ê Long, đưa 2 con beo qua mâm tao sống đi!
Thiệt tình, trước giờ chỉ có người ta năn nỉ xin vô mâm của tôi, chưa khi nào tôi được mời nhập mâm kiểu nhiệt tình thái quá như vầy. Như không để ý tới gương mặt lạnh te của tôi, thằng nhóc ác tiếp tục:
- Mình mày xài 2 con beo hơi nhiều đó, chia sẻ cho anh em chút đi!
Sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn mà thôi, có điều mấy tháng trời sống cạnh lão du đãng già, tôi cũng học được nhiều điều bổ ích. Cái gương mặt nhát chết của thằng nhóc ác này hiện rõ mấy chữ: Mưu hèn kế bẩn. Nghe nó khích tướng ngay giữa đông người, có xáng vô mỏ nó được một cái cũng sẽ bị bảo vệ đập chèm bẹp, chưa kể sau đó tống vô kỷ luật, để 2 con beo trơ trọi ở ngoài. Tôi gục gặc cái đầu, dằn tay 2 con nhỏ đang tính cho thằng nhóc ác ăn trái đậu giang hồ, thủng thẳng:
- Cũng được. Tao chia sẻ cũng không sao, nhưng mày phải gọi điện về nhà kêu má mày vô trại, tao cũng muốn xài thử coi sao!
Thằng nhóc ác bị bể hụi, nghiến răng kèn kẹt, chỉ tay vô tôi quăng trái đậu:
- Mời mày vô mâm đàng hoàng, mày không chịu còn nói chuyện mất dạy. Có chuyện gì đừng có trách tụi tao nha. Dựa hơi anh lớn hết nổi rồi con!
Thốt xong, thằng nhóc ác quay lưng hầm hầm bỏ đi, chạy ra chỗ nguyên đám dân chơi Đồng Nai trình bày lại đầu đuôi. Thấy nguyên đám mắt ngó vô tôi, vừa hăm dọa vừa phấn khích. Không hiểu tụi nó phấn khích vì thứ gì đây trời? Bộ lâu quá chưa bị ai đâm lủng ruột sao?
Nói giỡn chơi vậy, chứ trong bụng tôi cũng bắt đầu lo lắng. Trước giờ ỷ y vào lão già dịch nhiều quá, tới lúc đụng chuyện không tránh khỏi luống cuống. Mâm có duy nhất tôi là đàn ông, 2 con beo xáp vô uýnh lộn chắc.. gãi ngứa cho tụi nó còn không nổi? Hay nhờ Hiếu mốc? Đầu tôi vừa thoáng hiện ra cái suy nghĩ đó nhưng lập tức gạt đi ngay. Lão già mà biết chuyện sẽ đập tôi chèm bẹp, hơn nữa tôi cũng không muốn vậy. Trường trại có lệ của trường trại, đó là thường thường không phải chuyện của mâm mình, đám anh đại anh bự sẽ không nhúng tay vô. Tôi có quen biết với lão Hiếu, nhưng vì chuyện của tôi và 2 con nhỏ mà phiền tới lão, tôi không thích. Hơn nữa, cái thứ trường trại nhỏ xíu này, đâu có đứa nào có gan dám giết người!
2 con nhỏ coi bộ lo lắng thấy rõ. Con nhỏ Mỹ Anh giật giật áo tôi, la:
- Để em lên giáo vụ nói với mấy thầy. Anh có một mình, sao chơi lại đám đó được!
Con nhỏ Thư coi bộ tỉnh táo hơn, nắm tay tôi lắc lắc:
- Lát qua anh nói với anh Hiếu một tiếng đi. Ảnh dù sao cũng em út anh Ngọc mà!
Tôi lắc lắc cái đầu, ngó bộ dạng lo lắng của 2 con nhỏ mà thấy trong lòng mình hào khí dâng quá xá. Kinh Kha ngày trước đi ám sát vua Tần cũng chỉ có khí khái cỡ tôi trước mặt đám beo là cùng. Tôi làm bộ dạng trầm ngâm quen thuộc của lão già dịch, nói bằng thứ ngôn ngữ lạnh lùng thấy ớn luôn:
- Chuyện mâm mình, anh tự giải quyết được!
Trường trại không có tình nghĩa. Hiếm lắm. Cái thứ thái độ xun xoe nịnh bợ khi bạn có số má, có chống lưng là thứ dễ mất đi nhất trên đời. Hôm nay được tung hô, ngày mai bị hội đồng chèm bẹp là chuyện hết sức bình thường. Biết được điều đó, bạn mới có thể tồn tại được trong trường trại!
Cái tin lão trốn trại vừa được loan ra, nguyên trại như thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt là đám lính lác của Hiếu mốc, Nam tàu. Đám này lu xu bu một cây, tối ngày kiếm chuyện với đám học viên khác bởi Hiếu mốc và Nam tàu ngang phân nhau, không ai phải ngại ai. Chỉ miễn 2 mâm đó không đụng chạm nhau, tụi nó muốn làm gì đám học viên khác cũng chẳng ai dám ho he một tiếng. Khi lão Ngọc còn ở đây, Nam tàu và Hiếu mốc cũng im re, nói gì tới đám lu xu bu đó. Lão vừa đi, tụi này như được tháo cũi, bắt đầu cái chuỗi ngày sung sướng như ngày trước mà khỏi sợ phải dòm mặt ai.
Nhưng đám đó còn đỡ. Dù sao chúng cũng biết anh đại của chúng và lão Ngọc có quan hệ không tệ, ít nhất còn không dám đụng chạm tới tụi tôi. Đặc biệt là Hiếu mốc, cha nội này lạnh lùng nhưng rất tình cảm, ít nói nhưng quan tâm thấy ớn luôn. Ngày đầu tiên sau đêm lão Ngọc đi, Hiếu mốc tự tay bưng bo cơm qua bàn tụi tôi ngồi ăn chung một bữa. Chỉ ngồi ăn chung, nói vài câu qua loa, nhưng nguyên đám trong trại đều hiểu rằng Hiếu mốc đã chính thức bảo kê cho 3 đứa tụi tôi. Đụng tới đám tụi tôi, phải ngó qua mặt ổng.
Có điều, không phải ai cũng có hiểu biết cao như vậy trong trường trại. Nhất là mấy anh trong đám cái gì mà công tử Đồng Nai. Nguyên đám cỡ chừng 7 đứa gì đó nhập trại cùng ngày, nghe đâu vừa là họ hàng vừa là anh em thân thích ngoài đời, rủ nhau chơi xì ke chung rồi vô trại cũng cùng ngày, như phim kiếm hiệp đó nha. Nguyện cùng chích, cùng cai, mai mốt về đời thằng nào Sida thằng ấy chịu!
Mấy ảnh coi bộ cũng ngầu, người xăm tôm hùm rắn hổ từa lưa, ai nhìn không kỹ sẽ tưởng đám này ở ngoài có mở nhà hàng. Ai đời xăm nguyên cái menu lên người mới độc. Bọ cạp mấy ảnh xăm xanh đỏ ngó giống hệt tôm hùm, rồng của mấy ảnh hao hao như con rắn có bờm, nhìn ghê thấy mẹ. Nhưng tôi cũng không quan tâm lắm. Xăm thì đẹp người mấy ảnh, đâu có mắc mớ gì tới tôi đâu. Nhưng tôi không quan tâm tới mấy ảnh, mấy ảnh lại.. quan tâm tới con ghẹ của tôi mới thiệt là kịch độc.
Buổi trưa đang ngồi cafe, ngó cái ghế trống trước mặt, nhớ lão già dịch tới trào nước mắt thì nghe nguyên cái mông đặt phịch xuống ghế, trúng phóc chỗ lão già hay ngồi. Ủa trốn trại về sớm dữ ta? Ngước mắt lên, nguyên một bộ mặt đúng ác - nhưng mà là nhóc ác đang nhìn tôi chằm chặp. Nhìn tôi chán chê, quay qua ngắm 2 con beo tôi với một vẻ hâm mộ không diễn tả nổi:
- Ê Long, đưa 2 con beo qua mâm tao sống đi!
Thiệt tình, trước giờ chỉ có người ta năn nỉ xin vô mâm của tôi, chưa khi nào tôi được mời nhập mâm kiểu nhiệt tình thái quá như vầy. Như không để ý tới gương mặt lạnh te của tôi, thằng nhóc ác tiếp tục:
- Mình mày xài 2 con beo hơi nhiều đó, chia sẻ cho anh em chút đi!
Sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn mà thôi, có điều mấy tháng trời sống cạnh lão du đãng già, tôi cũng học được nhiều điều bổ ích. Cái gương mặt nhát chết của thằng nhóc ác này hiện rõ mấy chữ: Mưu hèn kế bẩn. Nghe nó khích tướng ngay giữa đông người, có xáng vô mỏ nó được một cái cũng sẽ bị bảo vệ đập chèm bẹp, chưa kể sau đó tống vô kỷ luật, để 2 con beo trơ trọi ở ngoài. Tôi gục gặc cái đầu, dằn tay 2 con nhỏ đang tính cho thằng nhóc ác ăn trái đậu giang hồ, thủng thẳng:
- Cũng được. Tao chia sẻ cũng không sao, nhưng mày phải gọi điện về nhà kêu má mày vô trại, tao cũng muốn xài thử coi sao!
Thằng nhóc ác bị bể hụi, nghiến răng kèn kẹt, chỉ tay vô tôi quăng trái đậu:
- Mời mày vô mâm đàng hoàng, mày không chịu còn nói chuyện mất dạy. Có chuyện gì đừng có trách tụi tao nha. Dựa hơi anh lớn hết nổi rồi con!
Thốt xong, thằng nhóc ác quay lưng hầm hầm bỏ đi, chạy ra chỗ nguyên đám dân chơi Đồng Nai trình bày lại đầu đuôi. Thấy nguyên đám mắt ngó vô tôi, vừa hăm dọa vừa phấn khích. Không hiểu tụi nó phấn khích vì thứ gì đây trời? Bộ lâu quá chưa bị ai đâm lủng ruột sao?
Nói giỡn chơi vậy, chứ trong bụng tôi cũng bắt đầu lo lắng. Trước giờ ỷ y vào lão già dịch nhiều quá, tới lúc đụng chuyện không tránh khỏi luống cuống. Mâm có duy nhất tôi là đàn ông, 2 con beo xáp vô uýnh lộn chắc.. gãi ngứa cho tụi nó còn không nổi? Hay nhờ Hiếu mốc? Đầu tôi vừa thoáng hiện ra cái suy nghĩ đó nhưng lập tức gạt đi ngay. Lão già mà biết chuyện sẽ đập tôi chèm bẹp, hơn nữa tôi cũng không muốn vậy. Trường trại có lệ của trường trại, đó là thường thường không phải chuyện của mâm mình, đám anh đại anh bự sẽ không nhúng tay vô. Tôi có quen biết với lão Hiếu, nhưng vì chuyện của tôi và 2 con nhỏ mà phiền tới lão, tôi không thích. Hơn nữa, cái thứ trường trại nhỏ xíu này, đâu có đứa nào có gan dám giết người!
2 con nhỏ coi bộ lo lắng thấy rõ. Con nhỏ Mỹ Anh giật giật áo tôi, la:
- Để em lên giáo vụ nói với mấy thầy. Anh có một mình, sao chơi lại đám đó được!
Con nhỏ Thư coi bộ tỉnh táo hơn, nắm tay tôi lắc lắc:
- Lát qua anh nói với anh Hiếu một tiếng đi. Ảnh dù sao cũng em út anh Ngọc mà!
Tôi lắc lắc cái đầu, ngó bộ dạng lo lắng của 2 con nhỏ mà thấy trong lòng mình hào khí dâng quá xá. Kinh Kha ngày trước đi ám sát vua Tần cũng chỉ có khí khái cỡ tôi trước mặt đám beo là cùng. Tôi làm bộ dạng trầm ngâm quen thuộc của lão già dịch, nói bằng thứ ngôn ngữ lạnh lùng thấy ớn luôn:
- Chuyện mâm mình, anh tự giải quyết được!


