- Credits
- 0
Mình lao ra đẩy thằng công an ra một bên, thì em Thảo mới chay ra can: Thôi anh X cứ về trước đi, có gì mai em gọi anh nhé.
Thằng mặt L kia đéo nói gì xong lườm lườm nhìn mình, đoạn cút thẳng.
Lúc đó mình mới thấy cái trap của em Nhung đéo có tác dụng. Vì đến lúc có biến thật thì thằng X vẫn tìm cách né.
Xong mình nghỉ lại, có khi mình cũng đang dính trap của em ấy. Có điều cái bẫy này quá ngọt ngào và mình tự nguyện đâm đầu vào thôi.
Thằng mặt l đi rồi thì còn mình với em Thảo và em Hoài, mình mới hỏi
– Mọi người đâu hết rồi em.
– tại thằng X đến nên em nói bọn nó tranh mặt đi hết rồi.
Lúc đó em Hoài cũng sồn sồn lên.
– Đờ mờ, Cần l gì cái thằng l ấy. Đợi thằng.. (cái thằng mặt l ở trên bar mà mình vẫn đéo nhớ tên ấy Đoạn này lắm thằng mặt l quá hi vọng anh em không loạn) về rồi tôi gọi người đi cứu bà Nhung luôn. Để lâu thêm giờ nào là khổ bà ấy thêm giờ đấy.
Mình mới hỏi:
Thế thằng.. (từ giờ gọi mẹ nó là thằng Nam đi cho nó dễ nhớ, cứ thằng mặt l mãi sái mẹ nó miệng) Nam đi đâu vậy.
Thảo: Nó đi theo dõi xem bọn nó dẫn cái Nhung đi đâu.
Mình: Thế bọn em nhắm có đủ người chơi lại bọn nó không. Mà thằng kia là thằng nào, gấu lắm hay sao mà Nhung nó phải cun cút đi theo nó.
Thảo: Em cũng không biết, thấy cái Nhung có vẻ sợ nó lắm, mà trước giờ em chả thấy cái Nhung sợ ai cả.
Cái Hoài chen vào: Thằng Quảng ở Thạch Thất chứ ai. Trước ông Đăng còn phải kiêng nó đấy. Thằng đấy bóc lịch 5 năm về tội cố ý gây thương tích rồi.
Mình: Biết thế mà em còn định đấu với nó à.
Hoài: Ai sợ chứ tôi đéo sợ, đời tôi còn đéo gì để mất đâu. Bà Nhung còn tôi còn, bà Nhung mà bị sao thì tôi đéo tha bọn nó đâu.. Lúc đấy mình cũng bất ngờ, Em Hoài này lúc bình thường thỉ tưng tửng mà lúc gặp chuyện thì cứng như gạch luôn.
Đang nói chuyện thì thằng Nam về (Gọi là thằng mặt l nghe sướng hơn nhỉ) chưa kịp vào nhà thì cái Hoài đã quay ra hỏi luôn: Bọn nó ở đâu.
– Bọn nó đi taxi về Hoài Đức, vào nhà con Quyên luôn rồi.
Em Hoài: Thế mày có gọi được mấy thằng kia không, bọn nó có đi không.
Nam: Bọn nó bảo đợi tí, bọn nó đang đến.
Lúc đó mình thấy cứ để con Hoài nó làm bung bét lên thì đéo ổn nên mình mới quyết định (Mình nghĩ đây là một trong những quyết định bước ngoặt đến cuộc sống của mình sau này, sau này thỉnh thoảng nghĩ lại có lúc thấy hối hận, có lục thấy không, nhưng dù sao thì cũng làm ahihi rồi).
Mình: Thôi Hoài ở đây đợi bọn nó, anh với Thảo đi trước xem tình hình thế nào nhé.
Hoài: Ông đi làm cái l gì, lẻo khà lẻo khẻo, đến đấy nó tát cho một cái thì đái mẹ nó ra máu.
Mình: Anh chỉ đển xem địa hình thế nào thôi, đợi bọn em đến mà. Thảo có đi với anh được không, em biết nhà cái Quyên mà,
Cái Thảo cũng hơi chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu đi với mình.
Lúc đó là tầm 6h30. Trời tháng 10 nên cũng tối rồi.
Mình đèo em Thảo nhằm hướng Hoài Đức thẳng tiến.
Ngoài lề một chút, gấu của mình ghen rất kinh, tính đến lúc đó là yêu nhau được 5 năm rồi. Tính mình thì cũng lăng nhăng nên cũng dính phốt mấy lần. Gấu nó cũng không tin tưởng mình tuyệt đối nữa.
Lúc đang đèo em Thảo về Hoài Đức thì gấu nó gọi liên tục, mình nghe máy bảo anh đang đi gặp khách hàng thì nó éo tin, bảo là cho em nói chuyện với khách của anh xem nào. (Đệch mợ, loại gấu này bình thường là phải chôn sống, nhưng do mình đang làm điều mờ ám, rồi lại còn có lỗi với gấu trong quá khứ nên vẫn phải cắn răng hciuj đựng).
Gấu nó nói thế thì mình lấy luôn cớ nó can thiệp công việc của mình rồi tắt máy. Gấu nó gọi nóng máy luôn mà mình mặc kệ không nghe.
Lúc đó mình nghĩ, dù sao thì chuyện của em Nhung vẫn quan trọng hơn, cứu một mạng người bằng xây bẩy tấm phù đồ cơ mà (chắc éo đến nỗi chết người, nhưng cứ nghĩ đến cái má lúm đồng tiền với hàm răng khểnh mà bị bọn nó pháo dàn thì em cũng muốn khóc hận)
Mình với em Thảo phóng xe đi qua trung tâm huyện Hoài Đức rồi rẽ vào con đường nhỏ, gần như vào làng rồi. Em Thảo ngồi sau cũng ôm chặt mình (chắc bệnh nghề nghiệp) ngực như mình đã trình bày ở mấy chap trước là cũng tương đối to (giống Phi Thanh Trâu cơ mà), có điều mình đang nóng lòng vụ em Nhung rồi còn gấu chó ở nhà nữa với lại cứ nghĩ đến cảnh em ấy mới bị pháo dàn xong thì thằng em của mình nó cúng éo ngóc đầu dậy nổi.
Vòng vèo một lúc thì em Thảo chỉ nhà em Quyên. Nhà em này đúng là to vật vã anh em ạ. Kiểu dạng biệt thự nhưng xây kiến trúc theo kiến trúc hổ lốn, chả đâu vào với đâu cả.
Lúc đó em Thảo mới bảo: Mình đứng đây thôi anh nhỉ, đợi bọn cái Hoài đến rồi hãy vào.
Mình: Đợi cái Hoài đến anh nghĩ cũng chả giải quyết được gì, không khéo lại thành to chuyện. Em đứng đây đợi. Để anh vào xem thế nào.
Chắc có anh em nghĩ mình anh hùng rơm. Nhưng thực sự thời điểm đó mình cũng đã va vấp nhiều, mình rất tự tin vào khả năng ăn nói của mình. Hơn nữa, mình hiểu chính dân giang hồ đâm chém lại hiểu chuyện hơn mấy thằng cha ra vẻ học thức bố đời.
Em Thảo cũng có cản mình lại nhưng mình kệ. Cuối cùng em ấy quyết định đứng ngoài đợi (có lẽ dư âm của trận pháo dàn làm em ấy trùn).
Đường ở làng, trời tối đen như mực, mình lững thững đi bộ vào nhà em Quyên. Cảm tử vờ lờ. Đoạn này mình bốc phét tí cho thêm phần bi tráng thôi nhá. Anh em đừng gạch mình.
12h16. Đúng hẹn với anh em. Mình đi ngủ đây. Mai có phiên tòa sớm.
Chúc anh em ngủ ngon.
Cảm ơn anh em đã ủng hộ
Thằng mặt L kia đéo nói gì xong lườm lườm nhìn mình, đoạn cút thẳng.
Lúc đó mình mới thấy cái trap của em Nhung đéo có tác dụng. Vì đến lúc có biến thật thì thằng X vẫn tìm cách né.
Xong mình nghỉ lại, có khi mình cũng đang dính trap của em ấy. Có điều cái bẫy này quá ngọt ngào và mình tự nguyện đâm đầu vào thôi.
Thằng mặt l đi rồi thì còn mình với em Thảo và em Hoài, mình mới hỏi
– Mọi người đâu hết rồi em.
– tại thằng X đến nên em nói bọn nó tranh mặt đi hết rồi.
Lúc đó em Hoài cũng sồn sồn lên.
– Đờ mờ, Cần l gì cái thằng l ấy. Đợi thằng.. (cái thằng mặt l ở trên bar mà mình vẫn đéo nhớ tên ấy Đoạn này lắm thằng mặt l quá hi vọng anh em không loạn) về rồi tôi gọi người đi cứu bà Nhung luôn. Để lâu thêm giờ nào là khổ bà ấy thêm giờ đấy.
Mình mới hỏi:
Thế thằng.. (từ giờ gọi mẹ nó là thằng Nam đi cho nó dễ nhớ, cứ thằng mặt l mãi sái mẹ nó miệng) Nam đi đâu vậy.
Thảo: Nó đi theo dõi xem bọn nó dẫn cái Nhung đi đâu.
Mình: Thế bọn em nhắm có đủ người chơi lại bọn nó không. Mà thằng kia là thằng nào, gấu lắm hay sao mà Nhung nó phải cun cút đi theo nó.
Thảo: Em cũng không biết, thấy cái Nhung có vẻ sợ nó lắm, mà trước giờ em chả thấy cái Nhung sợ ai cả.
Cái Hoài chen vào: Thằng Quảng ở Thạch Thất chứ ai. Trước ông Đăng còn phải kiêng nó đấy. Thằng đấy bóc lịch 5 năm về tội cố ý gây thương tích rồi.
Mình: Biết thế mà em còn định đấu với nó à.
Hoài: Ai sợ chứ tôi đéo sợ, đời tôi còn đéo gì để mất đâu. Bà Nhung còn tôi còn, bà Nhung mà bị sao thì tôi đéo tha bọn nó đâu.. Lúc đấy mình cũng bất ngờ, Em Hoài này lúc bình thường thỉ tưng tửng mà lúc gặp chuyện thì cứng như gạch luôn.
Đang nói chuyện thì thằng Nam về (Gọi là thằng mặt l nghe sướng hơn nhỉ) chưa kịp vào nhà thì cái Hoài đã quay ra hỏi luôn: Bọn nó ở đâu.
– Bọn nó đi taxi về Hoài Đức, vào nhà con Quyên luôn rồi.
Em Hoài: Thế mày có gọi được mấy thằng kia không, bọn nó có đi không.
Nam: Bọn nó bảo đợi tí, bọn nó đang đến.
Lúc đó mình thấy cứ để con Hoài nó làm bung bét lên thì đéo ổn nên mình mới quyết định (Mình nghĩ đây là một trong những quyết định bước ngoặt đến cuộc sống của mình sau này, sau này thỉnh thoảng nghĩ lại có lúc thấy hối hận, có lục thấy không, nhưng dù sao thì cũng làm ahihi rồi).
Mình: Thôi Hoài ở đây đợi bọn nó, anh với Thảo đi trước xem tình hình thế nào nhé.
Hoài: Ông đi làm cái l gì, lẻo khà lẻo khẻo, đến đấy nó tát cho một cái thì đái mẹ nó ra máu.
Mình: Anh chỉ đển xem địa hình thế nào thôi, đợi bọn em đến mà. Thảo có đi với anh được không, em biết nhà cái Quyên mà,
Cái Thảo cũng hơi chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu đi với mình.
Lúc đó là tầm 6h30. Trời tháng 10 nên cũng tối rồi.
Mình đèo em Thảo nhằm hướng Hoài Đức thẳng tiến.
Ngoài lề một chút, gấu của mình ghen rất kinh, tính đến lúc đó là yêu nhau được 5 năm rồi. Tính mình thì cũng lăng nhăng nên cũng dính phốt mấy lần. Gấu nó cũng không tin tưởng mình tuyệt đối nữa.
Lúc đang đèo em Thảo về Hoài Đức thì gấu nó gọi liên tục, mình nghe máy bảo anh đang đi gặp khách hàng thì nó éo tin, bảo là cho em nói chuyện với khách của anh xem nào. (Đệch mợ, loại gấu này bình thường là phải chôn sống, nhưng do mình đang làm điều mờ ám, rồi lại còn có lỗi với gấu trong quá khứ nên vẫn phải cắn răng hciuj đựng).
Gấu nó nói thế thì mình lấy luôn cớ nó can thiệp công việc của mình rồi tắt máy. Gấu nó gọi nóng máy luôn mà mình mặc kệ không nghe.
Lúc đó mình nghĩ, dù sao thì chuyện của em Nhung vẫn quan trọng hơn, cứu một mạng người bằng xây bẩy tấm phù đồ cơ mà (chắc éo đến nỗi chết người, nhưng cứ nghĩ đến cái má lúm đồng tiền với hàm răng khểnh mà bị bọn nó pháo dàn thì em cũng muốn khóc hận)
Mình với em Thảo phóng xe đi qua trung tâm huyện Hoài Đức rồi rẽ vào con đường nhỏ, gần như vào làng rồi. Em Thảo ngồi sau cũng ôm chặt mình (chắc bệnh nghề nghiệp) ngực như mình đã trình bày ở mấy chap trước là cũng tương đối to (giống Phi Thanh Trâu cơ mà), có điều mình đang nóng lòng vụ em Nhung rồi còn gấu chó ở nhà nữa với lại cứ nghĩ đến cảnh em ấy mới bị pháo dàn xong thì thằng em của mình nó cúng éo ngóc đầu dậy nổi.
Vòng vèo một lúc thì em Thảo chỉ nhà em Quyên. Nhà em này đúng là to vật vã anh em ạ. Kiểu dạng biệt thự nhưng xây kiến trúc theo kiến trúc hổ lốn, chả đâu vào với đâu cả.
Lúc đó em Thảo mới bảo: Mình đứng đây thôi anh nhỉ, đợi bọn cái Hoài đến rồi hãy vào.
Mình: Đợi cái Hoài đến anh nghĩ cũng chả giải quyết được gì, không khéo lại thành to chuyện. Em đứng đây đợi. Để anh vào xem thế nào.
Chắc có anh em nghĩ mình anh hùng rơm. Nhưng thực sự thời điểm đó mình cũng đã va vấp nhiều, mình rất tự tin vào khả năng ăn nói của mình. Hơn nữa, mình hiểu chính dân giang hồ đâm chém lại hiểu chuyện hơn mấy thằng cha ra vẻ học thức bố đời.
Em Thảo cũng có cản mình lại nhưng mình kệ. Cuối cùng em ấy quyết định đứng ngoài đợi (có lẽ dư âm của trận pháo dàn làm em ấy trùn).
Đường ở làng, trời tối đen như mực, mình lững thững đi bộ vào nhà em Quyên. Cảm tử vờ lờ. Đoạn này mình bốc phét tí cho thêm phần bi tráng thôi nhá. Anh em đừng gạch mình.
12h16. Đúng hẹn với anh em. Mình đi ngủ đây. Mai có phiên tòa sớm.
Chúc anh em ngủ ngon.
Cảm ơn anh em đã ủng hộ















