Truyện VOZ Full - Vẽ em bằng màu nỗi nhớ

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 28 Tháng mười một 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 30:

    "Bấm để đọc"
    Có nhiều người không thích Linh nhỉ? Nhưng đối với tác giả, Linh là cô gái đáng thương, đáng được trân trọng. Quá khứ chỉ là những sai lầm của tuổi trẻ. Trong các độc giả, chắc không ít những người cũng từng phụ bạc một ai đó, những độc giả này sẽ hiểu và cảm thông cho Linh hơn.

    - Em bị làm sao mà vào bệnh viện?

    - Dạ không phải em. Là mẹ bệnh, anh vào liền được không?

    - Ừ! Anh đang ở quê, nhưng anh sẽ chay lên ngay.

    Nghe tin mẹ phải nhập viện, lòng tôi như lửa đốt. Tôi chạy ngay về Sài Gòn mà quên luôn việc thưa gửi dì tôi. Mẹ Hiền là một trong những người phụ nữ tôi yêu quý nhất, trước giờ tôi thấy mẹ vẫn khỏe, đây là lần đầu tiên tôi nghe tin mẹ bệnh. Sau 1 giờ đồng hồ chạy miệt mài từ quê lên, tôi đã đến được bệnh viện. Linh đang đứng trước cửa phòng với vẻ mặt âu lo.

    - Linh!

    - Anh Khanh! Em ôm lấy tôi và khóc.

    - Sao rồi em? Mẹ bị thế nào?

    - Em không rõ nữa, lúc nãy thình lình mẹ ngất xĩu. Em gọi cấp cứu đưa mẹ vào đây luôn. Giờ bác sỹ đang kiểm tra trong đó.

    - Nín đi em, mẹ sẽ không sao đâu. Tôi ôm em chặt hơn để chia sẻ sự âu lo cùng em, nhìn vào bên trong thì thấy mẹ đang được khám và truyền nước biển.

    - Không sao đâu, đừng lo nhe em! Mẹ sẽ khỏe mà! Tôi động viên viên em, dìu em ngồi xuống ghế. Em nắm chặt tay tôi, tay em lạnh lắm. Tôi biết rằng em đang rất lo, em chỉ còn mẹ là người thân duy nhất quan

    Tâm em lúc này thôi.

    Ngồi đợi một hồi thì bác sỹ đi ra.

    - Bác sỹ ơi! Mẹ em có sao không bác sỹ? Linh vừa thấy bác sỹ ra là chạy lại hỏi ngay.

    - Bác ấy bị ngất do bị hạ canxi máu. Thời gian tới cho bác ấy tịnh dưỡng, ăn uống đủ chất hơn. Chúng tôi đang truyền canxi cho bác, bác sẽ được theo dõi đến chiều, nếu không co gì nghiêm trọng thì có thể xuất viện rồi. Mọi người đừng quá lo!

    - Dạ em cám ơn bác sỹ! Tôi nói.

    Hai đứa tôi đi vào phòng bệnh thì thấy sắc mặt mẹ đã khá hơn. Linh đến ngồi cạnh mẹ Hiền và khóc, nhìn cảnh tượng khiến tôi không khỏi xúc động. Trong căn nhà nhỏ ấy, suốt nhiều năm nay chỉ có hai mẹ con sống đùm bọc lẫn nhau. Không có lấy một bờ vai của người đàn ông làm điểm tựa. Nếu hôm nay tôi vẫn đang ở Mỹ, thật sự không biết Linh sẽ nương tựa vào ai.

    Càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy thường hai mẹ con hơn. Tôi tiến lại gần, ngồi xuống cạnh mẹ, nắm lấy bàn tay người phụ nữ đã từng quan tâm, dạy dỗ tôi suốt quãng thời cấp 3. Tôi hy vọng mẹ sẽ luôn khỏe mạnh và sống thật lâu hơn nữa.

    - Mẹ! Mẹ cảm thấy khỏe hơn chưa? Tôi nắm lấy tay mẹ và hỏi.

    - Mẹ không sao đâu con? Lúc mẹ bệnh mà có cả hai đứa ở đây chăm sóc, mẹ vúi lắm! Mẹ rơm rớm nước mắt.

    - Để con đi mua cháo ẹ ăn, hồi trưa mẹ vẫn chưa ăn gì hết. Linh nói xong bước thật nhanh đi mua thức ăn.

    - Khanh! Nhiều lúc mẹ sợ lắm Khanh à! Mẹ sợ gặp phải chuyện gì, không biết con Linh nó sẽ thế nào? Ba nó đã có người đàn bà khác rồi, không có ai quan tâm nó hết. Lúc này nước mắt mẹ đã thành dòng, tôi biết đó là cả một đại dương tình thương của một người mẹ.

    - Mẹ đừng nói vậy mà! Mẹ sẽ khỏe và sống trên 100 tuổi với tụi con mà. Tôi bắt đầu nghẹn ngào.

    - Con Linh nó lờn đầu rồi mà vẫn còn khờ dại lắm! Mẹ cố gắng bù đắp cho nó nhiều lắm, nhưng ráng gấp mấy thì cũng không thể nào cho nó hơi ấm của một người cha được. Cuộc đời mẹ đã không được may mắn trong chuyện tình cảm rồi, mẹ chỉ mong nó tìm được một người con trai đàng hoàng tử tế để sau này mẹ mất đi, nó có một chỗ dựa vững chắc. Mẹ nói và khóc nhiều lắm, tôi có thể lau hết nước mắt ẹ nhưng chắc khó mà lau hết được sự âu lo của mẹ lúc này.

    - Khanh! Mẹ hy vọng con tha lỗi cho Linh được không con? Cho nó một cơ hội nữa thôi được không con?

    - Dạ.. con.. con sẽ cố gắng hết sức để quan tâm Linh. Mè đừng lo mà ảnh hưởng sức khỏe!

    - Mẹ đừng khóc nữa! Mẹ nằm nghĩ tí đi nhe mẹ! Tôi dìu mẹ nằm xuống giường, dùng khăn lau mặt, lau tay ẹ.

    Tôi đứng dậy và đi đến cửa sổ phòng, nhìn xa xăm ra ngoài và suy nghĩ về những gì mẹ nói. Tôi cảm thấy buồn vì không biết có thể quan tâm cho Linh suốt cuộc đời này không, vẫn còn đó bộn bề những thứ trước mắt mà tôi phải đối mặt. Nhìn ra phía ngoài, tôi thấy Linh đang mang thức ăn về, em bước những bước vội vã. Khuôn mặt em vẫn lộ rõ sự lo lắng, những giọt mồ hôi nhễ nhại.

    Nghĩ lại thì không biết người con gái nhỏ nhắn ấy sống thế nào suốt 6 năm qua nhỉ. Tại sao em không thử tìm một người con trai nào đó để nương tựa, chờ đợi tôi để làm gì? Tuổi xuân quan trong với người con gái biết bao, vậy mà em đã uổng phí đi sáu năm qua chị vì sự dằn vặt, ân hận. Tôi qua đó, tôi vẫn sống tốt và có nhiều lúc tôi đã quên em luôn đó chứ, việc gì em phải tự làm khổ mình như vậy? Em xứng đáng được yêu thương, đùm bọc nhiều hơn Linh à!

    Mẹ ăn cháo xong thì đã ngủ, tôi và em ra bên ngoài ngồi đợi, hy vọng mẹ có thể xuất viện sớm. Khuôn mặt em lúc này cũng bớt lo lắng hơn rồi.

    - Anh! Mẹ sẽ không sao phải không anh?

    - Tất nhiên rồi! Mẹ sẽ sống với em đến 100 tuổi. Đừng lo! Tôi ngắt mũi em một cái.

    - Hồi trưa em sợ thật đó Khanh à! Trước giờ mẹ đâu có bị như thế! Khuôn mặt em bất an và đôi bàn tay bấuchặt vào nhau.

    - Thôi em đừng lo! Khi nào về nhà mình tẩm bổ ẹ nhiều hơn là được mà. Tôi kéo em vào lòng, xoa bàn tay lạnh buốt của em.

    - Dạ! Mấy hôm rồi anh đi Vũng Tàu có vui không?

    - Ừ! Cũng vui em à! Lâu rồi không được đi chơi với mọi người mà.

    - Đi chơi vúi quá chắc quên em luôn phải không?

    - Làm gì có! Anh có mua đồ ăn cho em và mẹ nhiều lắm, định vài hôm nữa ghé nhà đưa. Tôi véo cái gò má trắng hồng trên khuôn mặt đang bí xị của em.

    - Mấy hôm này, em ở nhà có ngoan không?

    - Xía.. làm như em con nít vậy, em vẫn đi làm bình thường thôi. Còn anh đi chơi, chắc có nhiều con gái bên cạnh lắm, đâu có thèm nhắn tin hỏi thăm em.

    - Lớn rồi nhe, nhõng nhẽo là không phải Linh xinh đâu đó.

    - Cho em hỏi thiệt nhe? Ngày xưa anh thích em chỉ vì em đẹp thôi hả?

    - Trời! Tự tin quá nhỉ? Hôm nay tự khen mình đẹp nữa kìa.

    - Thì cũng anh nói không chứ bộ. Em làm mặt giận quay đi hướng khác.

    - Anh giỡn mà! Ừ thì ngày xưa lúc đầu thích em vì em xinh, nhưng sau đó thì phát hiện ra nhiều tính tốt của em nữa. Nhắc mà nhớ lại cái cảm giác tim đâp loạn xạ ngày xưa khi lần đầu nhìn con bé này, suốt ngày cứ mơ mộng nghĩ về em.

    - Nhưng bây giờ anh đâu còn thích em nữa đúng không? Em nhìn tôi buồn bã và hỏi.

    Tôi không nói gì, chỉ cười nhẹ một cái. Ôm lấy cô gái xinh xắn nhỏ bé vào lòng như muốn cho em một cảm giác được che chở, cái mà em xứng đáng có được suốt nhiều năm qua. Chiều hôm đó mẹ được ra viện sớm, tôi quyết định qua nhà Linh ở vài ngày để tiện việc chăm sóc mẹ khi Linh đi làm.

    Mỗi ngày tôi đều giành hết những công việc năng nhọc trong nhà, tôi bắt mẹ phải tịnh dưỡng và ăn uống đầy đủ. Cho đến một buổi chiều, khi nghe có tiếng chuông cửa, tôi ra mở cửa thì giật mình vì thấy thằng Tuấn thiếu gia đứng tòng ngòng trước cửa và đang lườm tôi.

    - À, cái thằng này láo lắm! Về đây lâu rồi mà không tìm tao, Linh không nói chắc mày cũng im re không gắp luôn hả?

    - Tuấn! Khỏe không mạy? Tôi hớn hở vì được gặp lại thằng bạn thân lâu năm.

    - Vào nhà nói chuyện! Tôi khoác tay nó, dẫn vào nhà.

    - Em chào cô! Thằng Tuấn lễ phép chào mẹ.

    - Tuấn đó hả em, hai đứa vào nhà nói chuyện đi!

    - Mẹ vào nhà nghỉ đi, để tụi con tự nhiên được rồi!

    - Ngồi xuống đây nói chuyện đi mày! Tôi và nó ngồi xuống bậc thềm trước cửa.

    - Mày dạo này sao rồi? Nhìn ăn mặc bảnh bao, chắc công ăn việc làm ổn định hả?

    - Tất nhiên rồi, Tuấn thiếu gia mà mạy! Nó vẫn nổ như ngày nào.

    - Thực ra cũng không có gì đáng nói, tao chỉ hưởng lại cái thành quả của ông bà già thôi. Học hành cũng quãi lắm, trả nợ môn miệt mại. Ráng lết ra khỏi trường rồi về quản lý công ty cho ông già.

    - Còn mày?

    - Tao cũng mới tốt nghiệp gần đây, giờ đi thực tập thôi.

    - Thằng Nam sao rồi mạy?

    - Haizz.. Nó thở dài một cái rồi lấy điếu thuốc ra hít một hơi.

    - Sao vậy?

    - Tao cũng không biết nói sao, thôi thì tuần sau ba đứa mình hẹn gặp mặt rồi mày sẽ hiểu thôi. Tôi cảm thấy hơi bất an về câu nói của thằng Tuấn, nhưng thôi, nó nói vậy có nghĩa là thằng Nam vẫn khỏe.

    - Thôi vào nhà ăn uống gì đi!

    - Tao ghé gặp mày chút, tạo phải đi công chuyện bây giờ, cho tao gửi lời hỏi thăm Linh luôn nhe. Nói rồi no đứng dậy chào tạm biệt tôi.

    Tôi ra đóng cổng, nhìn nó đi từ từ ra khỏi con hẻm và lên xe đã có người chở sẵn. Cái thằng bây giờ trông chững chạc hơn xưa rồi, không còn loai choai ham chơi nữa. Tôi cảm thấy mừng cho nó, ngày xưa ba mẹ nó cứ rầu rĩ vì nó tối ngày. Cứ gọi điện hỏi thăm tôi về nó riết, nhìn thấy nó được như hôm nay, ba mẹ nó chắc vui mừng lắm.

    Nhưng tôi vẫn cứ cảm thấy lo lắng cho thằng Nam, không biết nó giờ thế nào. Nó là thằng hiền lành và học giỏi, thậm chí là luôn đứng nhất lớp, tôi nghĩ với khả năng của nó thì chắc chắn bây giờ cũng thành công lắm.

    - Làm gì đứng thờ thẩn vậy chàng? Để ý thì thấy Linh đã đi làm về từ lúc nào.

    - Về rồi đó hả em? Vào nhà đi, anh dẫn xe vào cho.

    - Dạ! Cảm ơn anh!

    - Hôm nay chàng ẹ con em ăn món gì đây?

    - Vào xem đi rồi biết, bảo đảm là em và mẹ sẽ thích.

    Vào bàn dùng cơm tối với mẹ và Linh, nhìn em ăn rất ngon lành. Chắc em đi làm cả ngày vất vã lắm, rồi không biết có ăn uống đầy đủ không? Vừa ăn tôi vừa nhìn về cuốn lịch treo trên tường, vậy là cũng đến ngày rồi. Ngày mai tôi phải về lại quê..


     
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 31:

    "Bấm để đọc"
    Vậy là cũng 15 cái mùa mưa trôi qua, kể từ ngày phải rời xa người phụ nữ mà tôi yêu quý nhất cũng vào một buổi chiều mưa, mẹ của tôi. Tôi trở về quê để cùng dì tôi làm đám giỗ ẹ, buổi chiều hôm đó tôi đã đi viếng mộ mẹ. Tôi mang tất cả những loại trái cây mà mẹ thích ăn nhất. Lặng lẽ một mình bước trên những con đường làng, đi qua từng con kênh để về với mẹ. Vẫn là những con đường quanh co, khúc khuỷu ngày nào, cái ngày mà tôi chỉ là một thằng nhóc tuổi ăn, tuổi học đi đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng.

    Cánh đồng mà tôi đang đi qua có biết bao kỷ niệm về mẹ. Hai mẹ con ngày xưa đèo nhau trên chiếc xe đạp cũ thường đi qua đây. Cứ mọi lần qua đây, mẹ con tôi lại ngồi dưới gốc cây hóng mát.

    - Mẹ ơi! Mẹ thích gì? Sau này con lớn lên, con làm có tiền sẽ mua ẹ.

    - Mẹ không muôn gì hết Khanh à! Mẹ chỉ hy vọng con trưởng thành và nên người. Con có thế bay cao như những đàn chim kia. Mẹ tôi chỉ về đàn chim bay lượn trên bầu trời. Tôi vẫn không hiểu gì hết, tôi chui vào lòng và ôm mẹ.

    Mẹ tôi là một phụ nữ rất xinh đẹp, ngày xưa mẹ hay cười lắm. Mẹ bảo tôi cũng phải thường cười hơn, cười thật nhiều dù cuộc sống này có khó khăn, sóng gió đến đâu. Tôi thích đôi tay của mẹ, nó không được mịn màng nhưng nó rất ấm áp. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác ấm áp từ đôi tay mẹ khi mẹ đặt nó lên gò má của tôi mỗi khi đi làm về.

    Có lần tôi ham chơi, tắm mưa với lũ bạn trong xóm và bị ngất xĩu. Mẹ tôi ngồi bên giường bệnh khóc nhiều lắm, lúc đó tôi thật vô tâm, có hiểu vì sao mẹ lại khóc. Ngày xưa gia đình tôi rất khó khăn, mẹ luôn cố gắng tiết kiệm, chả bao giờ mua ình được thứ gì cả. Chỉ toàn lo cho cha con tôi, cơm nhà lúc nào cũng đầy đủ thịt cá cho hai cha con, nhiều lúc mẹ phải nhịn ăn mà tôi nào biết.

    Ngồi bên mộ mẹ, tôi khẽ chạm vào di ảnh của mẹ. Người đàn bà tảo tầng nuôi nấng tôi ngày nào vẫn là người phụ nữ xinh đẹp nhất đối với tôi. Tôi bày hoa quả ra ẹ. Tôi nhớ ngày xưa mẹ thích ăn cam lắm, mẹ nói mẹ hy vọng một ngày nào đó, tôi có thể mang cam về ẹ. Tôi còn quá nhỏ, đâu có hiểu được những lời nói của mẹ. Vậy là vào một hôm, tôi đi đến vườn của người ta, hái trộm thật nhiều cam ẹ. Tôi bị người ta bắt, người ta dẫn tôi về và chửi mẹ tôi rằng mẹ không biết dạy con.

    - Khanh! Tại sao con lại đi ăn trộm cam nha người ta? Mẹ vừa nói vừa cầm rôi đanh tôi đau lắm. Tôi chỉ biết lặng thinh mà khóc.

    - Tại sao ha? Trả lời đi? Mẹ tôi đánh tôi nhưng nước mắt mẹ lại chảy, tôi cũng không hiểu vì sao nước mắt mẹ lại chảy? Người bị đau mới chính là tôi mà.

    - Tại vì mẹ thích ăn cam, con chỉ muốn mang cam về ẹ ăn thôi ma! Tôi chịu hết nỗi và nói thật to. Mẹ tôi khụy xuống, ôm lấy tôi khóc nức nở.

    - Con khờ lắm! Con khờ lắm Khanh à! Mẹ tôi ôm tôi và khóc, tôi nào có hiểu được ý nghĩa của những câu nói ấy.

    - Mẹ chỉ muốn một ngày con mang cam về ẹ bằng chính những đồng tiền con làm ra thôi Khanh à!

    - Con biết rồi! Con sai rồi mẹ à! Mẹ đừng ghét con nhe mẹ! Mẹ đừng bỏ con nhe mẹ! Tôi nép vào lòng mẹ, ôm mẹ thật chặt.

    - Làm sao mà mẹ bỏ con trai mẹ được? Mẹ phải sống với con trai để chờ ăn cam chứ! Mẹ xoa đầu tôi và nói.

    Rồi đến cái thời khắc hấp hối bên giường bệnh, tôi chỉ là một thằng nhóc khờ khạo chã biết gì. Cứ nghĩ mẹ chỉ hơi mệt, mẹ chỉ nằm ngủ chút thôi. Nhưng nào ngờ, đó là một giấc ngủ mãi mãi. Tôi cố gọi mẹ hoài nhưng mẹ vẫn không mở mắt ra. Tôi chạy khắp phòng hỏi mọi người, tại sao mẹ tôi không thức dậy? Không ai nói một lời nào, họ chỉ đứng lặng thinh. Dì tôi ôm tôi và khóc.

    - Tại sao dì lại khóc? Mẹ con chỉ ngủ một tí thôi phải không dì?

    - Khanh ơi! Dì xin lỗi! Dì xin lỗi con! Dì tôi ôm tôi vào lòng, tôi vẫn không hiểu gì cả.

    - Mẹ con mất rồi Khanh ơi! Ba tôi đổ quỵ ra đất. Người đàn ông trụ cột của gia đình ấy cũng không thể đứng vững trước mất mát này.

    Thật tuyệt vời cho nhưng ai vẫn còn mẹ bên cạnh, đó là niềm ao ước lớn lao của tôi suốt 15 năm qua. Tôi chỉ hy vọng có thể gặp lại mẹ tôi, dù chỉ là vài giây ít ỏi để ẹ biết, con trai mẹ đã trưởng thành. Tôi vẫn chưa quên được cái khoảnh khắc khi nhìn thấy mẹ tôi từ từ được hạ sâu xuống cái lòng đất tối tâm mờ mìt ấy. Có lẽ mẹ sẽ rất lạnh phải không? Tôi đã òa khóc nức nở, tôi đã cô gắng ngăn mọi người lại, tôi muốn giữ lấy mẹ tôi lâu hơn nữa. Nhưng một thằng nhóc thì có thể làm được gì chứ? Tôi chỉ biết ôm ba tôi mà khóc, tôi van xin ba hãy mang mẹ tôi trở lại.

    Giờ đây, đứng trước mộ mẹ là một thằng con trai đã nên người, trên tay những trái cam nó mua được bằng chính những đồng tiền nó làm ra. Những có lẽ đã quá muôn, mẹ tôi bây giờ không còn cơ hội để ăn những quả cam này nữa rồi.

    - Mẹ ơi! Khanh của mẹ đã về rồi đây.

    - Mẹ biết không? Bây giờ con trai mẹ đã trưởng thành rồi, con trai mẹ đã là một kỹ sư rồi mẹ à!

    - Đây là cam mẹ rất thích ăn, con mua nó bằng chính đồng tiền con làm ra. Tôi nói chuyện với mẹ tôi, tôi hy vọng mẹ vẫn ở quanh đây, có thể nhìn thấy và nghe được tôi nói.

    - Con có lỗi với mẹ quá! Con đi biền biệt 6 năm trời, giờ mới về thăm mẹ được.

    Nước mắt của tôi bắt đầu chảy dài, một cảm giác lo sợ ùa đến với tôi. Tôi sợ rằng sẽ không còn cơ hội quay lại viếng mộ mẹ nữa. Những hạt mưa bắt đầu rơi, như trời thấu hiểu được nỗi lòng của tôi. Hoặc đó là những giọt nước mắt của mẹ, những giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy con trai mẹ đã khôn lớn. Mặc cho trời mưa ngày càng to hơn, tôi vẫn ngồi đó bên cạnh mẹ. Nước mắt tôi bây giờ có lẽ đang hòa cùng nước mắt của mẹ.

    Tôi nghe có tiếng bước chân từ phía sau, khi quay người lại thì thấy Miu đang cầm dù che cho tôi. Nước mắt của nhỏ cũng đang lăn dài trên má.

    - Em ghét mưa lắm! Thật sự ghét lắm!

    Nhỏ đã buông dù đi và ôm chầm lấy tôi. Nhỏ dùng thân người nhỏ để che mưa cho tôi, có lẽ nhỏ biết được lúc này tôi cần một bờ vai hơn bao giờ hết. Trời mưa vẫn không ngớt hạt, có hai con người vẫn ngồi đó khóc trong mưa..


     
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 32:

    "Bấm để đọc"
    Ngồi dưới mưa cũng được một lúc, tôi thấy người nhỏ run lên vì lạnh. Nhỏ vẫn ôm tôi thật chặt không rời.

    - Em lạnh lắm hả? Nhỏ không nói gì.

    - Người em lạnh run rồi kìa. Thôi mình về nhe! Kẻo em lại bệnh đó.

    Nhỏ gật đầu nhẹ một cái, tôi dìu nhỏ đứng dậy, chúng tôi đi đến chỗ mà tôi gửi xe lúc nãy.

    - Bây giờ mình về nhà dì anh thay đổ nhe? Bận đồ ướt dễ bệnh lắm! Nhỏ lắc đầu.

    - Vậy em muốn sao?

    - Mình về Sài Gòn luôn anh nhe! Nhỏ ngồi lên xe, ôm và tựa đầu vào vai tôi nói.

    - Vậy mặc áo mưa vào đi!

    - Không cần đầu, em muốn tắm mưa một bữa! Nhỏ lắc lắc đầu và nói.

    - Lỡ em bệnh rồi sao?

    - Cũng ướt như chuột lột hết rồi, mặc áo mưa chi nữa? Nhỏ trề môi nói.

    - Thôi được rồi, hôm nay em chứng lắm nhe! Tôi lắc đầu và chấp nhận đề nghị của nhỏ.

    Vậy là hai đứa tôi dầm mưa chạy luôn về thành phố. Xe lướt đi trong mưa một cách êm ả. Đã từng đi dưới mưa không biết bao nhiêu lần, nhưng sao hôm nay lại có một cảm giác lạ. Mưa thì vẫn rơi không ngớt hạt, gió vẫn thổi từng cơn, nhưng lòng lại thấy ấm áp. Không phải là sự cô đơn như những lần dầm mưa trước, không có những giọt nước mắt đau khổ, không có sự giận hờn, ghen tuông. Một cảm giác bình yên mà tôi cứ muốn được như thế này mãi mãi.

    - Ủa? Mà không phải em về quê rồi sao? Sao giờ lại ở đây? Chạy được nữa chặng đường thì tôi hỏi nhỏ.

    - Em trốn về.. hi hi.. Nhỏ cười và nói.

    - Thiệt hả?

    - Thiệt mà! Em tự ra đón xe bus về đó.

    - Rồi em nói với gia đình thế nào?

    - Em nói qua nhà con bạn thân ở quê nội chơi, có thể ngủ lại vài ngày.

    - Mà sao lại trốn về? Không phải nói đi một tháng sao?

    - Thì nhớ ai đó quá! Chịu không nỗi thì phải trốn về chứ sao? Giọng nói em nhỏ lại, đầu em nép sát vào người tôi.

    - Nhớ ai vậy?

    - Ui da.. Em nhéo hông tôi một cái.

    - Anh! Anh! Chạy vào cái vũng nước gần lề đường đó đi!

    - Chi vậy?

    - Làm đi mà, đừng hỏi!

    - Ừ! Tôi chạy vào đó theo lới nhỏ.

    - Á.. á.. Tiếng của một đám con nít đang tắm mưa trong lề đường la lên. Thì ra khi tôi chạy vào cái vũng nước lớn này, xe bắn nước tung tóe vào người của chúng.

    - Hai ông bà mất nết! Cả đám chửi với theo chúng tôi, có đứa còn lấy dép phang nữa.

    - Hí hí! Con nhỏ ngồi phía sau cười khoái chí.

    - Haizzz.. hôm nay mưa rửa trôi mọi thứ, lộ nguyên hình rồi hé. Tôi lắc đầu thở dài vì trò tinh nghịch của nhỏ.

    - Nguyên hình gì? Nhỏ lườm tôi.

    - Thì quậy quá đó chứ gì!

    - Kệ em, em thích! Nhỏ lè lưỡi nói.

    Mưa cũng dần tạnh, chúng tôi cũng sắp về đến Sài Gon. Trời cũng đã về chiều, quần áo cũng được gió sấy khô một phần nhưng cũng còn hơi ẩm. Tôi chở nhỏ vào một shop quần áo gần nhà để mua vài bộ đồ cho nhỏ, cái kiểu trốn về của nhỏ là biết chắc không mang theo thứ gì đâu.

    - Chị mua đồ hả? Em có vài mẫu mới hợp với chị lắm! Vừa bước vào shop thì con nhỏ bán đồ đã xà vào chào hàng. Nó dẫn nhỏ lại khu vực quần áo nữ để lựa đồ. Tôi thì tìm cái ghế ngồi xuống chờ, mấy chuyện shopping này tôi nghĩ chắc không mau đâu.

    - Em mua cho người yêu thôi hả? Không mua gì ình sao? Chị chủ quán hỏi tôi, nhỏ Miu thì đang cười mỉm không hiểu vì sao.

    - Không chị ơi! Chị cứ tư vấn cho bạn em nhe, em ngồi đây đợi được rồi!

    Ngồi đợi cả buổi vẫn chưa xong, nhỏ cứ chạy từ gian này qua gian hàng khác. Thử hết bộ này đến bộ khác, tôi bắt đầu thấy tê chân, mỏi gối.

    - Anh! Anh! Bộ này đẹp không? Nhỏ mặc một cái váy suôn cotton xám, làm tôn lên nước da trắng hồng của nhỏ. Đứng xoay một vòng rồi hỏi tôi.

    - À.. ừ.. đẹp! Tôi như đứng hình vài giây vì nét đẹp trẻ trung, năng động của nhỏ.

    - Anh! Anh! Bộ này đẹp không? Một hồi sau nhỏ lại chạy đến hỏi.

    - Đẹp! Đẹp! Em mặc gì cũng đẹp hết! Nhanh nhanh đi cô nương. Không biết đây là bộ thứ mấy nhỏ thử rồi.

    - Xía.. ngồi có tí mà than rồi.. Mặt nhỏ vẫn hớn hở tiếp tục lựa quần áo.

    - Ê nhóc! Mày sướng ghê! Có con ghệ bá cháy bồ chét chó quá! Ông chủ shop nói với tôi và cười gian.

    - Bồ chét chó này! Bồ chét chó này! Vợ ổng đánh ổng chát chát. Tôi chỉ biết cười khi nhìn cảnh tượng hài hước của hai vợ chồng.

    - Em! Em!.. nhanh đi còn về, lần sau ra lựa tiếp. Anh đói quá! Tôi khều khều vai nhỏ khi nhỏ vẫn đang lựa quần áo.

    - Nhưng em chưa lựa xong mà! Mặt nhỏ nụ một cục, nhìn thật đáng yêu, không nỡ làm nhỏ buồn chút nào.

    - Lấy đại mấy bộ về mặc tạm thôi, tối rồi! Hôm khác anh chở đi mua nữa!

    - Dạ! Nhỏ lấy một hai bộ gì đó rồi tôi tính tiền luôn.

    - Em muốn ăn tối món gì? Tôi dẫn xe ra khỏi shop quần áo và hỏi nhỏ.

    - Mình về nhà nấu cơm đi anh! Vừa ngon vừa đỡ tốn!

    - Uh! Vậy cũng được. Con nhỏ ngoan ghê.

    Chạy về đến nhà, nhỏ bước vào bếp chuẩn bị thức ăn ngay. Tôi thì đi mua một số đồ dùng cá nhân cho nhỏ. Khi quay trở về thì đã nghe dậy mùi thơm của thức ăn dưới bếp. Bước vào bếp, tim tôi ngưng đập vài giây khi thấy bộ dạng của nhỏ. Nhỏ đang mặc áo thun của tôi, size áo tôi khá to nên dài xuống tới đùi của nhỏ. Nhìn chiếc áo che phần dưới một cách hững hờ như không mặc quần vậy, lộ ra một cặp đùi trắng nõn nà.

    - Nhìn gì vậy?

    - À.. ờ.. không có gì! Tôi hơi ngượng khi nhìn thấy bộ dạng này của nhỏ, còn nhỏ thì chỉ cười mỉm như đang chọc quê tôi.

    - Ê.. mà sao lấy áo anh mặc? Tôi kiếm chuyện để phá tan không khí ngượng ngùng nãy giờ.

    - Hồi nãy em lựa toàn váy, quên mua đồ bộ mặc ở nhà rồi. Mặt nhỏ tỏ ra tội nghiệp.

    - À ờ.. em làm gì làm đi! Tôi không biết nói gì nữa nên lên phòng khách.

    Mang cuốn nhật ký ra và tiếp tục viết như mọi ngày..

    Ngày.. Tháng.. Năm..

    * * *

    * * *

    - Ngày nào anh cũng viết cái đó hết hả? Viết được một hồi thì nhỏ đã dọn thức ăn ra bàn xong xuôi.

    - Ừ! Không có gì làm nên viết đỡ buồn thôi.

    - Viết gì vậy, có viết gì về em không? Cho em xem với! Nhỏ tiến lại bàn và định lấy quyển nhật ký của tôi.

    - Thôi ăn cơm đi! Anh đói quá! Tôi cất vội quyển nhật ký vào túi xách và kéo nhỏ lại bàn ăn.

    Buổi cơm hôm này thật thịnh soạn, có một món mặn, một món xào và một món canh, lại thêm ít trái cây tráng miệng nữa. Đúng là có bàn tay con gái vào là có khác ngay. Mọi ngày tôi có ăn ngon như vậy đâu, chỉ duy nhất một món là cùng, lâu lâu làm biếng nấu thì cứ mì gói cho gọn lẹ.

    Dọn đồ ăn xong, nhỏ chạy đến ngồi cạnh tôi. Vẫn cái bộ dạng áo che hững hờ đó, nhỏ vô tư ngồi từ kiểu này đến kiểu khác. Lúc kín lúc hở khiến tôi cảm thấy một chút ngại ngùng, một chút bồi hồi rạo rực. Càng ngày tôi càng thấy nhỏ xinh đẹp và hiền dịu hơn, hơn rất nhiều cái dáng vẻ tiểu thư kiêu sa lạnh lụng trong quán hủ tiếu nhỏ ngày nào. Đúng như người ta thường nói, đừng đánh giá con người ta khi chị gặp vài lần. Phải tìm hiểu, tiếp xúc nhiều thì mới biết được bản tính thật của người ấy.

    Nhiều lúc tôi cũng muốn hỏi nhỏ về những chuyện khó hiểu mà nhỏ làm. Hỏi về gia đình của nhỏ nhưng lại thôi. Cứ xem như nhỏ là một người bạn mới quen, cứ tiếp xúc dần dần rồi sẽ hiểu được con người nhỏ. Biết được mọi sự thật. Không việc gì phải cố gắng điều tra, tìm tòi. Nếu thật sự có một chuyện gì đó không bình thường, thì sớm hay muộn, mọi thứ cũng sẽ được phơi bày.

    - Ăn cơm đi! Nhìn hoài nhe. Nhỏ cóc đầu tôi một cái, nói và cười mỉm.

    - Nhìn hồi nào? Ai thèm nhìn. Tôi cố nói vài câu để chữa ngượng.

    Tôi bắt đầu cầm đũa lên, thử từng món thức ăn. Thật sự không muốn khen, nhưng phải nói tay nghề nấu ăn của nhỏ thuộc dạng có thể mở nhà hàng ăn chứ chẳng đùa. Đi khắp các nhà hàng ở tiểu bang của tôi ở chắc cũng chỉ tìm được một vài người đầu bếp nấu ăn ngon như nhỏ. Đồ ăn không quá mặn, cũng không quá lạt, tóm lại rất vừa khẩu vị của tôi. Ăn cơm của nhỏ nấu mà cứ nhớ đến những món ăn của mẹ. Mẹ tôi ngày xưa cũng nấu ăn ngon lắm, có lẽ đó là một trong những điểm quyến rũ của mẹ trong mắt ba tôi.

    - Anh ăn cơm hay suy nghĩ linh tinh lắm hả? Nãy giờ em nói gì anh không nghe sao? Nhỏ khều khều tôi và hỏi.

    - Sao? Em nói gì?

    - Anh ăn thấy được không?

    - Ừ! Ngon lắm em à! Em nấu ăn giỏi thật! Em bắt đầu nấu ăn tư khi nao vậy?

    - Từ nhỏ rồi, em hay phụ mẹ nấu ăn mà. Nên cũng học được ít nhiều.

    Ăn xong buổi cơm thì tôi kêu nhỏ nằm nghỉ để tôi rửa chén. Cũng đúng thôi, nhỏ đã quần quật trong bếp suốt rồi, chắc nhỏ cũng mệt lắm. Mỗi lần rửa chen là cứ nhứ cực hình với tôi, rửa chén thì không có gì khó, nhưng không hiểu sao tôi lại không thích công việc này. Cứ mỗi lần có tiệc, tôi đều giành phần nấu để sau đó cho đám bạn rửa. Một điều thú vị mà tôi nhận ra rằng, thà cực trước, nấu đồ ăn, ăn no nê xong rồi lăn ra nằm nghỉ cho sướng cái thân. Chứ ăn no xong mà còn lết đi dọn dẹp, rửa chén thì mệt lắm.

    Rửa chén xong, tôi quay trở lại phòng khách thì thấy nhỏ đã năm ra ghế sofa. Mặt nhỏ hơi tái, thân người thì hơi run. Tôi thấy không được bình thường nên đến ngày xem có chuyện gì. Tôi đặt tay lên má nhỏ, nắm lấy tay nhỏ thì thấy da của nhỏ lạnh tái.

    - Em ơi! Em sao vậy? Tôi nắm lấy tay nhỏ và hỏi.

    - Em thấy lạnh quá! Em nói và run lên.

    - Em lạnh thế nào? Tôi hốt hoảng không biết nhỏ bị gì.

    - Em thấy hơi mệt! Giọng nhỏ líu nhíu.

    - Không được rồi, để anh đưa em đi bác sỹ!

    - Không cần đâu! Em nghỉ tí là hết mà, ở đây với em đi! Nhó níu tay tôi lại.

    Tôi gọi ột đứa bạn làm trong bệnh viện và hỏi nó về tình hình của nhỏ. Nó bao tôi đừng quá lo, chắc là do dầm mưa nhiều nên cảm lạnh thôi. Tôi cũng an tâm phần nào, tôi làm theo lời nó, lấy chăn đấp kín người nhỏ để ra mồ hôi. Vào bếp nấu cháo và một ít canh gừng cho nhỏ.

    Nghĩ lại thì thấy tôi bậy thật, tôi là đàn ông khỏe mạnh, dầm một tí mưa thì không sao. Vậy mà lại để thân gái yếu đuối của nhỏ phải chịu ướt mưa như tôi. Lúc này tôi cảm thấy thương nhỏ vô cùng. Cái cô bé này thật là không biết lo cho sức khỏe của mình gì hết.

    Tôi bế nhỏ vào giường trong để nằm, tay nhỏ thì cứ nắm chặt lấy tay tôi. Tôi đắp thêm chăn cho nhỏ, ngồi xuống cạnh nhỏ. Ôm nhỏ để giữ ấm và tôi cũng ngủ thíp đi..


     
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 33:

    "Bấm để đọc"
    Mặt trời dần ló dạng, những tia nắng ấm áp xuyên qua ổ cửa sổ đánh thức một giấc ngủ khá dài của tôi. Thân người trở nên uể oải vì có lẽ dầm mưa hôm qua. Tay tôi mò mẫm chiếc điện thoại để xem bây giờ là mấy giờ. Chỉ mới 6h30 thôi, đúng là đêm của những tháng này chưa nằm đã sáng. Thình lình tôi nhớ về nhỏ Miu và bật dậy, nhìn xung quanh không thấy nhỏ đâu. Mọi thứ trong phòng đã được dọn dẹp. Tôi nằm ngay ngắn trên giường, được đắp chăn cẩn thận. Lạ thật, không phải nhỏ bệnh sao? Mới sáng sớm mà đâu mất tiêu rồi.

    Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi vào bếp vì nghe có những tiếng động phát ra. Thì ra nhỏ ở trong đây từ nãy giờ, vẫn kiểu ăn mặc như tối qua, nhưng bây giờ lại chuyển qua một cái áo sơ mi khác của tôi. Nếu nhỏ ở đây luôn, chả lẽ hai đứa sẽ cùng chia sẽ áo cho nhau để mặc à? Một suy nghĩ buồn cười lướt qua trong đầu tôi. Nhỏ đang cặm cụi ở cái bếp ga để nấu những món gì đấy. Vừa làm vừa hát líu lo như chim sáo.

    - Anh dậy rồi hả? _ Vừa thấy tôi vào bếp nhỏ đã hỏi, khuôn mặt tưởi tỉnh, rạng ngời hơn rồi. Nhưng nhìn buồn cười thật, mặt nhỏ bị dính lọ, dính tương gì đó, như mặt mèo vậy.

    - Anh cười gì đó?

    - Không có gì.. hì! Mặt em dính lọ kìa, để anh lau cho! _ Tôi dùng khăn giấy lau cho nhỏ, cái gò má hồng hào mọi ngày từ từ hiện ra. Mặt nhỏ hình như ửng đỏ lên vì ngại.

    - Sao em dậy sớm vậy? Em còn mệt không?

    - Em đâu có sao, em khỏe rồi nè!

    - Hôm qua em làm anh lo quá, lạnh run cầm cập luốn đây!

    - Phải rồi, lo cho tui quá! Lo đến nỗi ngủ ngon lành luôn mà.. hi hi! _ Nhỏ trề môi trêu tôi.

    - Anh lại đây! Ngồi xuống ăn sáng nè! _ Nhỏ chạy lại kéo tôi vào bàn.

    - Ăn sáng thôi mà, kiếm cái gì nhẹ nhẹ ăn đại cho rồi! Nấu chi mất công vậy em! _ Cơ bản là 6 năm qua tôi đã quen cái kiểu ăn sáng nhẹ ở phương tây, vài lát bánh mì, bơ, sữa, vậy là xong.

    - Em thích nấu cho anh ăn! Nói nhiều quá, có ăn không? _ Em chóng nạnh, phùng má chu mỏ hỏi.

    - Dạ! Ăn ạ!

    - Giỏi.. hi hi! _ Nhỏ dọn chén đũa, đồ ăn ra bàn.

    Nhỏ xào nguyên một chảo hủ tiếu mì thơm phức, có cà rốt này, cải xanh, giá hẹ. Nhỏ còn pha nước mắm chanh đường để ăn nữa. Chả biết dậy lúc nào mà làm nhiều việc quá. Công nhận không có ăn thì thôi, chứ trước mặt đồ ăn thế này thì quên luôn kiểu ăn sáng nhẹ Tây phương. Chỉ muốn lao đầu vào mà chén cho sướng cái miệng.

    - Ủa? Sao không có thịt gì hết vậy em? _ Tôi gấp được vài đũa, thì phát hiện toàn rau và đậu hủ.

    - Thịt hôm qua mình ăn hết rồi còn đâu, hôm nay cho anh ăn chay một bửa. _ Nhỏ cười tít mắt.

    - Ừ! _ Mặt tôi có tí thất vọng.

    - Chút nữa mình đi chợ nhe, mua thêm đô ăn! Tủ lạnh trống trơn rồi.

    - Ừ! Ăn xong anh chở em đi.

    - Xuỵt! _ Có tiếng điện thoại reo, nhỏ ra hiệu cho tôi im lặng.

    - Alo! Con nghe nè ba. _ Ba của nhỏ gọi.

    - Dạ! Con ở nhà bạn chơi vài bữa nữa con về.

    - Dạ! Ba đừng lo. _ Nhỏ cúp máy điện thoại.

    - Haizz.. nói xạo không chớp mắt luôn! _ Tôi chọc nhỏ.

    - Tại ai mà em phải nói xạo?

    - Tại em chứ tại ai?

    - Không dám đâu, tại anh đó.

    - Biết rồi, ăn đi rồi đi chợ.

    Ăn xong thì tôi tiếp tục công việc rửa chén đáng ghét, nhất định lần sau phải giành nấu để nhỏ rửa chén. Đang hì hục chà rửa thì cảm thấy ấm ấm phía sau lưng. Quay lại sau lưng thì hết hồn khi thấy nhỏ Miu đứng ở phía sau từ lúc nào, nhỏ đang đứng ép sát gò má vào lưng tôi.

    - Làm gì vậy gái?

    - Có làm gì đâu?

    - Sao đứng đó, không lên phòng khách nghỉ đi!

    - Buồn lắm! Ở đây xem anh rửa chén.

    - Có gì hay đâu mà xem?

    - Em thích xem! Ý kiến gì?

    - Thích thì vào rửa đi nè!

    - Dạ! _ Nhỏ xắn tay áo lên, chen vào rửa cùng tôi. Con nhỏ buồn cười và khó hiểu thật.

    - Mặt em dính gì nè. _ Tôi giả vờ lau cho nhỏ rồi tray xà bông lên cái mặt đáng ghét ấy.

    - Dính ở đây nữa nè. Ở đây nữa.

    - Dính gì mà tùm lum vậy? _ Mặt nhỏ ngu ngơ và hỏi. Nhỏ lấy tay sờ thử trên mặt nhỏ.

    - Anh đáng ghét quá! Ở dơ quá đi! _ Nhỏ phát hiện ra tôi đang trêu nhỏ, nhó cắn và cáu xé tôi.

    Hai đứa đứng đùa giỡn cả buổi mới rửa xong mớ chén ấy. Nhìn đồng hồ thì cũng gần 10 giờ, tôi chở nhỏ đi chợ mua đồ ăn. Nhìn cái bộ dang lựa thịt, lựa cá của nhỏ là đúng chất gái quê tôi rồi. Không thể tin được sự thay đổi chóng mặt như vậy. Lúc trước gặp nhỏ cứ tưởng là tiểu thư chỉ biết ăn và ngủ. Tôi cứ đi lẽo đẽo sau lưng của nhỏ để xách đồ vì tôi cũng chả rành mấy vụ này. Mua gì nhỏ cũng kì kèo trả giá, mà thường là nhỏ đều thành công. Có lẽ mọi người thấy con nhỏ xinh xắn dễ thương quá nên họ quý. Đi một vòng hết cái chợ cũng mua xong những thứ cần thiết. Thấy nhỏ đứng chu mỏ ở một cửa hàng, tôi đi lại hỏi.

    - Xong chưa? Về thôi em! Đứng đấy làm gì?

    - Em muốn ăn kem! _ Giọng nhỏ nụng nịu như con nít.

    - Thích thì mua ăn đi! Cái con bé này.

    - Anh mua cho em cơ!

    - Haizz.. thì ừ!

    - Chị ơi! Bán cho em hủ kem này! _ Tôi gọi chị chủ hàng kem.

    - Em thích kem que!

    - Chị ơi! Đổi em kem que này nhe!

    - Anh không ăn hả?

    - Không! Anh còn no lắm!

    - Em muốn anh ăn kem với em! _ Chà, nãy giờ nhỏ đi nắng quá nên giỡ chứng chăng?

    - Lấy em 2 que kem luôn chi ơi!

    - Kem của em đây. Cho chị xin 20 nghìn nhe! Em chìu chuộng vợ vậy là tốt đó. _ Chị chủ quán nhìn tôi cười.

    - Hi hi.. đi về thôi chồng ơi! _ Con nhỏ ghẹo tôi.

    - À

    Ờ.. về thôi!

    Dẫn xe ra khỏi bãi đậu, hai đứa ngồi giải quyết gọn 2 que kem vừa mua. Để ý mỗi lần ăn kem, mặt nhỏ cười tươi đáng yêu lắm. Chắc đây là món khoái khẩu của nhỏ. Trời nóng nên ăn cái này cũng giải nhiệt được sự nóng nực của những buổi trưa hè Sài Gòn. Thoáng chốc tôi đã ăn hết que kem của mình và quăng que vào sọt rác. Nhỏ hớt hải ngăn tôi lại nhưng que kem đã bay vào sọt rác từ lâu. Nhỏ chạy lại mở nắp thùng ra và tìm kiếm. Tìm một hồi lâu vẫn không được, mặt nhỏ bì xị.

    - Thôi em! Mất rồi thôi, chỉ là que kem thôi mà!

    - Không chịu đâu! Em muốn cái que đó! _ Nhỏ nhăn mặt như sắp khóc vậy.

    - Ừ ừ.. để a tìm! _ Tôi đành săn tay áo lên mò mẫm trong sọt rác, rất nhiều ánh mắt của những người xung quanh đang nhìn tôi, ngại chết được.

    - Của em nè! _ Mò một hồi lâu cũng tìm ra, may quá.

    - Yeah! _ Nhỏ cười tít mắt, cầm lấy que kem, rửa lại bằng nước suối, lau khô rồi cất vào túi xách của nhỏ.

    - Em làm gì mà cần mấy cái que đó dữ vậy? Em thích trúng thưởng đến vậy sao? _ Trên đường về tôi hỏi nhỏ.

    - Ừ! Em thích trúng thưởng đó được không? Sau này ăn xong phải đưa em!

    - Hả? Tức là sau này anh phải ăn dài dài nữa hả?

    - Ừ! Hí hí. _ Nhỏ cười khoái chí.

    - Em vào nhà đi! Anh đi công chuyện chút anh về! _ Về đến nhà thì tôi để nhò vào nhà và đi công chuyện.

    - Chuyện gì? Gặp gái ha? _ Nhỏ chóng nạnh lên hỏi.

    - Gái gì đâu, anh đi gặp thằng bạn cũ hồi cấp 3 thôi.

    - Biết rồi, em đùa thôi. Anh đi nhớ về sớm, em ở nhà chờ cơm đó!

    Quay xe ra, tôi chạy về nhà Linh để đón em. Hôm nay có hẹn với thằng Tuấn và thằng Nam uống café. Hai ông tướng dạo này bận ghê thật, hên mà lịch cứ đổi liên tục. Đến tận hôm này mới có chút thời gian ít ỏi để uống café chung. Đến gần nhà Linh, chạy từ xa đã thấy cô gái yêu kiều đứng chờ không biết từ bao giờ. Dạo gần đây có lẽ tinh thần của em tốt, ăn uống đàng hoàng nên thấy đầy đặn có da thịt hơn rồi.

    - Hay ghê hé! Hẹn người ta mấy giờ mà giờ mới đến? Em phơi nắng nãy giờ nè.

    - Anh xin lỗi! _ Tôi nói và gãi đầu.

    - Da em mà bị cháy đen là anh cho em tiền đi tắm trắng lại đó! Em cười và leo lên xe ôm lấy tôi.

    - Vậy anh không lo! Nắng nào làm em đen nỗi!

    - Anh hay hé! Đi thôi anh! _ Em cười thật tươi, vẫn nụ cười quyến rũ với bờ môi hồng và nốt ruồi son làm điểm nhấn.

    Tôi chở em ra một quán café ở quận Nhất như đã hẹn với thằng Tuấn. Đến nơi thì thấy thằng Tuấn đã ngồi đợi từ lúc nào, nhìn bao thuốc là thì chắc đốt cũng được vài điếu rồi.

    - Thình thịch, thình thịch. _ Khi tụi tôi vừa đến, thì nó nói. Tay nó để lên ngực để diễn tả tim nó đang đập mạnh như những âm thanh mà vừa phát ra từ miệng nó.

    - Mày bị khùng hả? _ Tôi hỏi thằng Tuấn.

    - Linh! Em vẫn trẻ đẹp và hot như ngày nào! Ở em không có khái niệm tuổi tác sao? Em có thể cho anh một cơ hội không? _ Thằng Tuấn nhìn Linh và nói.

    - Cái anh này đùa hoài! _ Linh đánh nó một cái và cười nói.

    - Ha ha.. đùa tí cho vui mà! Mà công nhận Linh bây giờ có khác gì Linh học lớp 10 ngày nào đâu!

    - Haizz.. thằng Nam đâu rồi mạy? _ Tôi ngồi vào bàn và hỏi.

    - Nó nói nó tới liền.

    - Ờ kìa.. nó tới kìa. Thằng Tuấn chỉ tay xuông dưới đường.

    Chúng tôi đang ngồi ở ban công của quán, nhìn theo hướng thằng Tuấn chỉ thì thấy hai người đi xe đến.

    - Đâu? Tao không thấy?

    - Cái thằng ngồi phía sau xe đó chứ ai.

    - Hả? Thằng Nam đó hả?

    Nó khác với những hình ảnh trong trí tưởng tượng của tôi quá. Tôi cứ nghĩ cái dáng thầy giáo thì phải lịch sự lắm chứ. Nó từ từ tiến về phía bàn của tôi, trong bộ dạng của nó không còn vẻ gì là thư sinh yếu đuối ngày xưa nữa. Nhìn phong trần và bụi bặm hơn nhiều dù vẫn mặc quần tây, áo sơ mi. Cổ áo thỉ không cái nút, để phanh ngực và thấy một công dây chuyền xích to đeo trên cổ. Đầu tóc chai bóng bẩy, nói tóm lại cứ như dân chơi, một tay anh chị nào đó.

    - Hello! Khỏe không thằng Khanh lúa? _ Nó đi đến bắt tay, ôm lấy tôi và hỏi.

    - Ừ! Tao khỏe.

    - Chào Linh! Vẫn khỏe hả cưng? _ Nó quay sang Linh, nựng má Linh một cái.

    - Dạ! _ Linh trả lời, khẽ quay mặt đi để tránh cái tay của thằng Nam.

    - Mày uống gì?

    - Thôi khỏi! Tao bận lắm, gặp chút rồi tao đi ngay. Để hôm khác mình nhậu nhe.

    - Ừ! Tao biết mày bận mà! Gặp chút thì mày ở nhà luôn đi, tới làm gì. _ Thằng Tuấn có vẽ hơi cáu.

    - Chà, anh Tuấn thiếu gia vẫn cứ nóng như ngày nào nhỉ? _ Thằng Nam nói. Vẻ mặt thằng Tuấn càng khó coi hơn, không biết giữa hai thằng xảy ra chuyện gì nữa.

    - Cho mượn điếu thuốc mồi cái coi! _ Nó rút một điếu thuốc từ bao thuốc của thằng Tuấn, rồi mồi lửa từ điếu thuốc thằng Tuấn đang cầm trên tay.

    - Dạo này công việc mày thế nào Nam? Dạy học ở trường nào? _ Tôi hỏi. Nhìn qua thằng Tuấn thì thấy nó phì cười một cái rồi lắc đầu, tôi càng thấy tò mò hơn.

    - Dạy học? Giờ này mà tao dạy học thì chết đói lâu rồi, còn ngồi đây gặp 2 đứa bây sao? _ Nó hít một hơi thuốc thật sâu, ngẫng mặt lên trần nhà và phà những làn khói trắng mờ ảo. Mở ảo như cuộc sống của nó hiện tại vậy.

    - Vậy mày học sư phạm rồi làm nghề gì? _ Nó lắc đầu và vẫn tiếp tục phì phèo điếu thuốc.

    Ở dưới lầu có một thằng đi lên, đầu tóc, quần áo trông khá bặm trơn. Tay thì đầy những hình xăm quái dị, nó hùng hổ tiến về phía bàn của chúng tôi.
     
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 34:

    "Bấm để đọc"
    - Thôi tao có việc rồi, có gì hôm khác anh em mình nói chuyện tiếp!

    - Chưa gì hết mà về rồi mạy? Tôi hỏi nó khi nó vừa đứng dậy.

    - Ừ! Tao cáo lỗi đi, hôm khác tao bù. Chầu nay tao trả luôn cho!

    - Biến đi mày! Tụi tao không thích xài tiền của mày! Thằng Tuấn tỏ ra bực tức và quay mặt đi hướng khác. Thằng Nam cũng chả quan tâm gí tới thái độ của thằng Tuấn.

    - Thôi anh về nhe cưng, cưng vẫn xinh như ngày nào! Thằng Nam lại nựng má Linh lần nữa, mặt nó trông rất gian xảo, hành động thì lạ lùng. Khác xa với khuôn mặt hiền lành và nhát gái ngày nào.

    Rồi nó và thằng mặt mày bặm trợn đó rời khỏi quán. Nó leo lên một chiếc xe, đi cùng một đám xâm trỗ khác. Cả bọn nó lao đi thật nhanh giữa lòng Sài Gòn đông đúc.

    - Chắc mày cũng thấy rồi đó, giờ mày hiểu ý táo rồi phải không. Thằng Tuấn nhìn tôi, lắc đầu và nói.

    - Tóm lại mọi chuyện là như thế nào? Tại sao một thằng sinh viên Sư Phạm lại trở thành như vậy? Tôi vẫn chưa khỏi bàng hoàng về những gì mình vừa thấy

    - Năm hai Đại Học, con bồ nó bỏ nó đi theo một thằng đại gia nào đó. Nó buồn bã rồi đâm ra cờ bạc, rượu chè. Bị trường đuổi học rồi còn mang nợ nữa. Cuối cùng thì nó sa ngã vào cái giới giang hồ, xã hội đen đó. Nghe đâu những năm gần đây, nó cũng có chút chiến tích rồi được giao quản lý nhà hàng, quán bar. Bây giờ cuộc sống của nó sung túc rồi nhưng tao không biết sẽ được bao lâu đây. Biết đâu ngày mai lại dính vào con đường tù tội. Gạt tàn thuốc một cái, thằng Tuấn kể mọi chuyện cho tôi nghe.

    - Lúc đó mày ở đâu? Sao mày không giúp nó?

    - Lúc đó tao cũng đi Singapore rồi, mà mày biết tánh nó sĩ diện mà. Tao có ở đây cũng chưa chắc gì nó nhờ tao giúp. Những chuyện này tao cũng nghe được từ bạn học của nó thôi.

    - Sao mày không khuyên nó trong suốt thời gian qua?

    - Khuyên? Mấy năm qua tao đã nói chuyện với nó không biết bao nhiêu lần rồi mà nó không nghe. Tao hiểu tâm trạng của mày bây giờ, nó giống tao khi tao mới biết tin về thằng Nam. Còn bây giờ, tạo cảm thấy bất lực thật sự rồi Khanh à! Ba anh em hội vườn đào hết thật rồi! Nó lắc đầu uống hết phần café đắng cuối cùng còn sót lại trong ly.

    Tôi cũng chỉ biết lặng thinh, cảm thấy buồn mà không hiểu vì sao. Cảm giác như vừa mất đi một cái gì đó, một thằng chiến hữu, một thằng anh em. Tôi chở Linh về mà cứ suy nghĩ về hình ảnh của thằng Nam suốt dọc đường đi.

    - Anh!

    - Hả?

    - Anh nghĩ gì nãy giờ vậy? Em gọi hoài mà không lên tiếng.

    - Ừ! Không có gì.

    - Anh đang nghĩ về anh Nam phải không?

    - Ừ! Anh thấy buồn quá, nó thay đổi quá nhiều rồi!

    - Em thấy tội nghiệp ảnh quá! Khi nào anh thử khuyên ảnh lần nữa coi sao.

    - Ừ! Anh cũng định vậy.

    - Anh chở em về nhà anh nhe, hôm này em muôn nấu cơm cho anh ăn. Mấy ngày không gặp, nhớ anh chết đi được ấy! Em vòng tay, ôm tôi chặt hơn.

    - À.. ờ.. chắc để hôm khác nhe em, hôm này anh có việc bận rồi. Tôi chợt nhớ đến nhỏ Miu đang ở nhà.

    - Ừ! Vậy cũng được. Giọng em có vẻ hơi buồn, nhưng tôi cũng đành chịu thôi. Hai cô nàng mà gặp nhau lúc này thì chả biết sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Về đến nhà thì thấy nhỏ đang nằm ngủ trên ghế sofa, nhìn lại đồng hồ thì đã gần 2h chiều. Chắc nhỏ ôm bụng đói chờ tôi, tội nghiệp thật. Thức ăn, cơm canh đã được bày ra sẵn. Tôi mang vào bếp để hâm nóng lại một lần nữa, trưa giờ cũng chưa ăn gì, bụng đói meo rồi. Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi thì tôi lại ngồi cạnh nhỏ, khều khều nhỏ dậy.

    - Khanh! Đừng đi! Đừng đi! Nhỏ nói mớ, người thì cứ ngọ nguậy.

    - Miu! Dậy ăn cơm em! Tôi lạy nhẹ người nhỏ.

    - Anh! Đừng đi có được không? Nhỏ nói mớ to hơn.

    - Miu! Miu! Tôi lay người nhỏ mạnh hơn cho nhỏ tỉnh.

    - Anh! Hix.. hix.. Nhỏ mở mắt ra, bật dậy ôm tôi và khóc.

    - Anh không thương em hả? Sao anh bỏ em? Nhỏ siết tôi chặt và khóc to hơn.

    - Miu! Miu! Anh Khanh đây mà! Em bị sao vậy?

    - Em xin lỗi! Nhỏ cũng từ từ tỉnh hẳn và nhận ra những hành động bất thường của nhỏ, nhỏ buông tôi ra.

    - Em bị sao vậy?

    - Em không sao đâu anh? Anh về lúc nào vậy?

    - Anh vừa về thôi.

    - Để em hâm đồ ăn nóng lại rồi ăn cơm nhe! Nhỏ lau vội những giọt nước mắt.

    - Thôi được rồi cô nương, anh hâm nóng rồi. Em đi rưa mặt đi rồi ăn cơm.

    - Dạ! Trên khuôn mặt nhỏ vẫn còn một chút buồn bã, âu lo. Không biết nhỏ mớ thấy chuyện gì nữa. Nhưng sao tôi lại cảm thấy những lời nhỏ nói quen thuộc đến lạ.

    Nhỏ rửa mặt xong thì mặt mày đã vui vẻ trở lại, nhỏ chạy lại ngồi cạnh, ôm ngang hông tôi và nhìn thẳng vào mặt tôi.

    - Vụ gì nữa đây gái? Tôi sờ trán nhỏ xem có nóng không. Nhỏ không nói gì, chỉ lắc đầu.

    - Có ăn cơm không? Tôi hỏi. Nhỏ gật đầu.

    - Ôm xà nẹo vầy sao ăn?

    - Sao không? Bới cơm cho em đi! Nhỏ dở chứng gì đây.

    - Nè, cơm của em đây.

    - Gấp đồ ăn cho em! Nhỏ vẫn ôm tôi không nhúc nhích.

    - Em muốn ăn gì? Sao anh biết mà gấp?

    - Anh thích gấp gì thì gấp!

    - Rồi nè, ăn chưa?

    - Đút cho em ăn!

    - Bị khùng hả? Tôi quay qua nhìn nhỏ, cười và nói.

    - Ay da ay da. Nhỏ cắn tay tôi thật manh.

    - Anh giỏi lắm, để em nằm ở nhà chở đói rã ruột! Nhỏ đây tôi ra xa.

    - Anh xin lỗi! Sao em không ăn trước?

    - Em đã nói là sẽ ở nhà chờ cơm mà! Nhỏ mếu, cái môi đỏ trề ra như cục xúc xích. Nhìn buồn cười và yêu lắm.

    - Thôi cho anh xin lỗi nhe! Tôi véo má nhỏ, rồi đẩy cái môi đang trề cả thước ra vào vị trí cũ của nó.

    - Không chịu! Chiều nay phải chở em đi ăn kem, đi chơi bù lại.

    - Haizzz.. được rồi! Ăn thôi, anh đói lắm rồi nè!

    - Yeah.. hì hì.. Con gái là vậy đó.

    - Vậy chiều đi mua vài bộ đồ mặc ở nhà luôn nhe! Tôi đề nghị.

    - Xía.. ích kỷ quá à, không cho người ta mượn áo mặc nói đại đi! Nhỏ khoanh tay giận lẫy.

    - Ừ! Không cho đó, ăn cơm mau đi.. hi.. hi! Tôi cười và nói khi thấy cái mặt bí xị ấy.

    Những ánh nắng của buổi chiều tà soi rọi khắp nẻo đường Sài Gòn, không khi trở nên mát mẻ hơn sau một buổi trưa hè nóng nực. Hai đứa tôi cùng nhau đi dạo chơi như đã hứa. Tôi chở nhỏ vào một shop nhỏ để chọn vài bộ quấn áo mặc ở nhà. Thực ra tôi cũng chả phải ích kỷ về chuyện cho nhỏ mượn quần ảo, chỉ muốn nhỏ ăn bận đàng hoàng hơn phòng khi có khách đến nhà. Họ mà thấy nhỏ ăn bận như vậy thì lại hiểu lầm linh tinh. Vậy mà mọi thứ lại đâu lại vào đấy, nhỏ vẫn chọn những cái quần ngắn nhất có thể. Chọn mua những chiếc áo nam to để dằn mặt tôi hay sao đó. Tôi

    Khuyên nhỏ nhưng cứ nhận được lý do là thời tiết nóng, mặc càng mát mẻ càng tốt. Tôi cũng đành chấp nhận cái lý lẽ của nhỏ.

    Nhịp sống người dân Sài Gòn là thế, cứ tất bật, hối hả từ những sớm bình minh cho đến chiều hoàng hôn. Sau một ngày đi học, làm việc mệt nhọc, mỗi người lựa chọn riêng ình một nơi để vui chơi, giải trí. Có người thì quay quần bên mâm cơm gia đình, người thì la cà hàng quáncafé, quán cóc vĩa hè. Người thì tranh thủ đi mua sắm, ăn uống tại các khu chơ đêm náo nhiệt. Tôi đang chở nhỏ vào khu chợ đêm Kỳ Hòa, cái chợ khá to với hơn 300 gian hàng gồm đầy đủ tất cả các loại mặt hàng. Hình như nó bắt đầu hoạt động từ những năm 2003 kéo dài từ đường Cao Thắng đến Lê Hồng Phong.

    Nhỏ vào đây thì mê tít như lạc vào thế giới shopping của riêng nhỏ. Cứ nấm tay tôi kéo đi từ gian hàng này đến gian hàng khác thử đồ mà không biết mệt. Nhỏ đang dừng trước một gian hàng nữ trang, ngấm nghía những sợi dây chuyền một cách say mê. Nhưng bất chợt tôi nhận ra một điều, khi nhỏ cầm đến một sợi dây chuyền cũng khá đẹp thì nhỏ lặng người đi. Nụ cười đã tắt hẳn trên môi, mắt nhỏ hơi ứa lệ. Nhỏ đứng lặng yên và nhìn vào mặt dây chuyền.

    - Miu! Miu!

    - Miu! Sao vậy em? Tôi lay nhẹ vai nhỏ.

    - Dạ! Nhỏ giật mình quay lại như vừa hoàn hồn, tay nhỏ cầm sợi dây chuyền nhét sâu vào đống trang sức khác.

    - Xem gì mà chăm chú suy tư vậy? Cho anh coi với!

    - Không có gì đâu anh! Mình đi qua chỗ khác xem nhe! Nhỏ kéo tay tôi đi, lau vội vài giọt nước mắt lưng tròng.

    Không hiểu sao nhỏ lại như vậy, rõ ràng đang rất vui vẻ mà. Sợi dây chuyền đó có ý nghĩa gì với nhỏ nhỉ? Nhiều lúc tôi cảm thấy thắc mắc, muốn hỏi nhỏ nhưng lại thôi. Có thể là một chuyện riêng tư nào đó, một phần ký ức buồn nào đó mà nhỏ vẫn chưa thể quên. Ở Miu vẫn còn nhiều điều bí ẩn, tôi vẫn chưa thể hiểu hết được con người của nhỏ. Đôi lúc rất trẻ con, hồn nhiên, lúc thì chững chạc, sâu sắc và lạnh lùng.

    Tôi chở nhỏ qua từng hàng cây, gốc phố của Sài Gòn đêm đã lên đèn. Nhỏ vẫn lặng im suốt từ lúc thấy sợi dây chuyền đến giờ. Có lẽ nhỏ có tâm sự, cần được chia sẻ. Tôi chạy một hồi thì cũng đến cầu Thủ Thiêm, một cây cầu nối hai bờ sông Sài Gòn thuộc Quận 2 và Quận Bình Thạnh. Trên cầu có hai dãy hành lang dành cho người đi bộ. Về đêm thì khá nhiều các bạn trẻ tụ tập ở đây hóng gió, vui chơi. Quanh cảnh xung quanh cũng rất đẹp và lãng mạng, thích hợp cho những đôi tình nhân hẹn hò. Tôi quyết định dừng xe trên cầu để hóng gió, ngắm nhìn Sài Gòn về đêm.

    - Không khí ở đây thích thật anh nhỉ! Nhỏ và tôi đang ngôi ngang trên yên xe, đầu nhỏ khẽ tựa lên vai tôi.

    - Á.. lạnh quá! Nhỏ la lên khi đôi tay tôi đặt lên gò má của nhỏ.

    - Sao tay anh lạnh vậy?

    - Anh cầm kem nãy giờ nè! Ăn kem nhe!

    - Ủa, anh mua lúc nào vậy? Hi.. hi! Mặt nhỏ tươi rối khi thấy món ăn khoái khẩu của mình.

    - Em có tâm sự gì hả? Anh mua kem lúc nào mà em cũng không biết?

    - Không có gì đâu anh!

    Nhỏ vừa ăn kem vừa nhìn về thành phố, mặt đã vui tươi hơn nhưng trong đôi mắt ấy vẫn chất chứa nhiều phiền muộn.

    - Thật ra hôm nay em thấy được vài thứ, và nhớ lại những kỷ niệm xưa! Nhỏ cất vội 2 que kem vào túi xách như mọi lận và nói.

    - Kỷ niệm buồn hả em?

    - Em cũng không biết là vui hay buồn nữa?

    - À.. ừ! Tôi cũng không nói gì thêm, thả mình vào những cơn gió vi vu.

    - Anh không muốn biết là chuyện gì sao?

    - Anh đâu phải bà tám! Tôi véo mũi nhỏ một cái và nói.

    - Rồi sẽ đến lúc anh biết thôi! Nhỏ vòng tay ôm lấy tôi.

    Ngồi lặng yên được một lúc thì tôi quay sang nhìn nhỏ, nhỏ đã ngủ từ lúc nào không biết. Cái con bé này sao mà dễ ngủ vậy nhỉ? Khuôn mặt lúc ngủ càng đáng yêu hơn, đôi môi đỏ nhỏ xinh mím chặt lại. Gò mà trắng hồng phúng phính như em bé. Một vài sợt tóc phấp phới bay trong gió. Không hiểu sao mỗi khi bên nhỏ lại có một cảm giác bình yên lạ thường. Nó khác với Linh, người con gái tôi từng yêu. Ngày xưa khi ở bên Linh, tôi luôn có cảm giác hơi bất an, lo sợ về chuyện tình cảm của cả hai đứa. Có thể Linh chưa từng mang lại cho tôi sự an tâm.

    Mặc dù không phải là gì của nhau, nhưng ở cạnh nhỏ, tôi cảm thấy được sự quan tâm, lo lắng. Nhìn thấy nhỏ, có thể quên đi những phiền muôn trong cuộc sống. Một người con trai luôn là một bờ vai, điểm tựa ột người người con gái. Nhưng con gái có biết? Đôi lúc người con trai cũng có những phút giây yếu mềm, cần được quan tâm, chia sẻ. Cần một vòng tay của người con gái, không hẳn là điểm tựa, nhưng nó đủ tiếp thêm nghị lực cho người con trai bước tiếp. Tôi cảm thấy được cảm giác này khi ở bên nhỏ, một cảm giác một chút lạ và một chút quen thuộc, sự quen thuộc khi tôi cũng từng có được từ một người.

    Mắt nhỏ vẫn nhắm nghiền, chắc do hậu quả của buổi chiều tung tăng đi bộ trong chợ đêm. Khuôn mặt nhỏ sáng ngời như những vì sao tỏa sáng lấp lánh trên bầu trời đêm. Nhỏ vẫn ôm tôi không rời, tôi cảm thấy một chút vui và một chút lo sợ. Vui vì không biết tại sao cô bé đáng yêu này lại bước vào cuộc sống của tôi một cách lạ lùng như vậy. Lo sợ vì không biết mối quan hệ này sẽ đi đến đâu, mục đích của tôi ngày từ đầu về lại Việt Nam là rất rõ ràng, nó không phải dành cho việc nảy sinh tình cảm với bất cứ ai.

    - Miu à! Cứ như thế này hoài, anh sợ anh sẽ có tình cảm với em mất! Tôi khẽ thì thầm, vén những sợi tóc lòa xòa trước trán của nhỏ. Chạm nhẹ vào đôi mắt, cái mũi, đôi môi chúm chím.

    Tôi chợt giật mình khi thấy nhỏ khẽ cười, nép sát đầu và ngực tôi. Ôm tôi và tiếp tục giấc ngủ của nhỏ. Không biết nãy giờ nhỏ có thật sự ngủ không nữa. Tôi vòng tay ôm lấy nhỏ, cho nhỏ một ít hơi ấm khi trời dần se lạnh. Nhìn về cái thành phố thân thuộc mà tôi sống mỗi ngày. Ở gốc nhìn này, tôi lại thấy được một thành phố khác, không còn quá tất bật, hối hã. Xa xa, có những con thuyền lung linh ánh đèn chạy trên sông Sài Gòn. Cũng không hiểu cảnh vật thật sự bình yên, hay là cảm giác bình yên chỉ xuất hiện khi nhỏ ở cạnh. Mọi sự việc xung quanh đều diễn ra rất chậm rãi, như lắng đọng lại.

    * * * Lại một ngày êm ả nữa trôi qua..


     
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 35:

    "Bấm để đọc"
    - Ê! Về nhà ngủ thôi em! _ Tôi lay nhẹ mũi nhỏ.

    - Không! Đang ngủ ngon mà! _ Nhỏ lắc đầu.

    - Ngủ ngon mà còn nói chuyện?

    - Hi.. hi! _ Nhỏ cười nhưng vẫn nhắm mắt.

    - Anh về quê nội với em được không? _ Nhỏ hỏi và tròn xoe mắt nhìn tôi.

    - Không được! Anh có nhiều việc phải làm lắm!

    - Nhưng! _ Môi nhỏ lại trề dài ra cả thước.

    - Thôi ngoan đi, lần tới anh mua kem nữa cho ăn nhe! _ Không biết dụ nhỏ cách này có hiệu quả không.

    Sài Gòn đã về khuya, đường xá vắng vẻ. Những ánh đèn đường hiu hắt, có lác đác những quán ăn đêm. Con đường vắng lặng chỉ còn tiếng động cơ phát ra từ chiếc xe. Nhỏ vẫn ngồi phía sau tựa đầu lên vai tôi, hai con người lướt đi qua từng hàng cây, con phố trong tiết trời trở lạnh về đêm.

    Chúng tôi về nhà thì đã quá nữa khuya, lúc này thì tôi cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Có lẽ nằm xuống thì ngủ luôn một giấc đến trưa mai.

    - Anh Khanh! _ Định ngã lưng ra thì thấy nhỏ đứng một đống ngoài cửa ôm hai cái gối to đùng.

    - Sao chưa ngủ vậy em?

    - Em sợ! _ Nhỏ chu mỏ tiến lại gần giường và nói.

    - Sợ gì?

    - Phòng bên đó có âm thanh gì đó thấy ghê quá à! _ Nhỏ nhăn mặt nói. Tôi chợt nhớ ra là do cái cửa sổ bị hỏng, có một vài khe hở tạo ra những âm thanh kì quái khi gió thổi vào.

    - Ừ! Vậy em ngủ ở phòng này đi! Anh sẽ qua bên đó!

    - Anh! Ở lại đi! _ Vừa bước xuống giường đi được vài bước thì nhỏ nắm tay tôi kéo lại.

    - Hả? Sao được?

    - Nhà này em ngủ không quen, một mình sợ lắm!

    - Nhưng sao ngủ chung giường được?

    - Xía.. Ai cho anh ngủ chung giường? Anh nằm đất á!

    - À.. ờ! _ Kiểu này không biết nằm đất bao lâu nữa đây.

    Trải một tấm nệm ra đất, vừa ngả lưng ra nằm một chút thì tôi đã đi luôn vào giấc ngủ.

    Một buổi sáng không ánh nắng mặt trời, đêm qua do về nhà khá trễ, tôi ngủ một giấc thật sâu thì cũng đã gần 8 giờ sáng. Trời hôm nay hơi âm u, mới sáng sớm mà đã mưa rồi. Mọi thứ trong nhà đều được dọn dẹp ngăn nắp như mọi ngày, tôi biết đó là nhờ bàn tay của nhỏ. Nhưng sao hôm nay yên lặng quá, không có âm thanh nào phát ra từ nhà bếp. Tôi bước vào bếp thì đã thấy có sẵn những món ăn sáng do nhỏ làm, tôi thử đến phòng của nhỏ xem nhỏ đang làm gì thì thấy cửa phòng mở. Bước vào phòng, không có ai cả, ra nệm thì đã được xếp lại ngăn nắp.

    Không biết nhỏ đã đi đâu từ sáng sớm thế nhỉ? Tôi quay lại nhà bếp cùng những món ăn nhỏ nấu. Một mẫu giấy được kẹp dưới đáy của một ly cà phê đen.

    "Chào buổi sáng!

    Em có việc phải đi, thấy anh ngủ ngon nên không dám đánh thức anh dậy. Em đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho anh rồi đó. Nhớ là phải ăn cho hết! Nếu không em nghỉ chơi đó!.. (^. ^)

    * * * Nhớ anh nhiều! (>. <)"

    Đọc xong mẫu giấy mà cảm thấy buồn cười cái con bé này, có gì thì cứ nhắn tin, còn viết thư giấy nữa chứ. Nhìn những món ăn nhỏ nấu mà cảm thấy thương nhỏ hơn, chắc là dậy rất sớm để làm đây mà. Rồi đi đâu giờ này, không biết có bị mắc mưa không. Nhìn qua ô cửa sổ, những hạt mưa rơi tí tách trên mái hiên, lòng lại thầy buồn và thiếu thiếu cái gì đó. Chỉ có vài ngày thôi mà tôi đã quen với cái không khí có những tiếng động trong bếp, khi bước vào là thấy một cô bé đang hăng say công việc nấu nướng của mình. Trời bên ngoài thì mưa, càng làm tăng thêm sự cô đơn trống vắng trong ngôi nhà nhỏ.

    Đến giữa trưa thì trời đã tạnh mưa, lúc này những tia nắng mới dần ló dạng khi những đám mây đen tan đi. Tôi nghe có tiếng chuông ngoài cửa.

    - Miu hả em? _ Cửa chưa mở hết thì tôi đã hỏi.

    - Hả? Chị nè. _ Là vợ anh Đen đang đứng bên ngoài, tay cầm cái gà mênh to.

    - Dạ chào chị! Sao hôm nay chị đến vậy?

    - Ừ! Con Miu con mèo gì đó nói với anh Đen nhờ chị mang đồ ăn trưa qua cho em.

    - Dạ chị vào nhà đi! Phiền chị quá!

    - Có gì đâu phiên em? Mà con nhỏ chu đáo ghê nhỉ? Nó thích em rồi phải không?

    - Dạ!.. hì! Tôi cũng không biết trả lời thế nào.

    Chị vào bếp, dọn các món ăn ra cho tôi xong cũng vội vã về nhà để lo cơm nước cho anh Đen. Tôi ăn cơm trưa xong thì cũng chỉ biết ngồi đọc báo mạng, viết một vài dòng vào quyển nhật ký. Thời gian cứ thế trôi đi về chiều một cách nhàm chán. Tôi lại nghe có tiếng chuông ngoài cửa. Mở cửa ra thì không khỏi bàng hoàng khi thấy Linh trong bộ dạng quần áo xốc xếch, tóc tai rối bù và gương mặt thất thần.

    - Anh! _ Em chảy đến ôm tôi khóc nức nở.

    - Sao vậy em? _ Từ sự bàng hoàng tôi chuyển qua lo lắng tột đột, tôi dìu em vào nhà ngồi.

    - Hix.. hix.. _ Em vẫn khóc và không nói gì, không biết em gặp chuyện gì.

    - Có chuyện gì vậy em? Em bị làm sao vậy? _ Em chỉ lắc đầu và tiếp tục khóc.

    Tôi dùng khăn lau mặt đã tèm lem nước mắt của em, em khóc một cách tức tưởi. Dỗ một hồi lâu thì em mới chịu nói.

    - Anh Nam.. anh Nam..

    - Thằng Nam thế nào?

    - Anh Nam nói muốn nói chuyện với em về anh, nên kêu em đến nhà ảnh. Rồi ảnh giở trò đồi bại với em.

    - Cái gì? Thằng khốn đó dám làm vậy hả? Anh sẽ đi giết nó. _ Tôi điên cuồng lên, đấm xuống bàn kính một cái thật mạnh làm kinh vỡ loãng xoãng. Máu từ từ rỉ ra từ những vết đứt nhưng tôi lại không có cảm giác gì. Bây giờ trong lòng chỉ thấy như lưa đốt, muốn tìm ngay thằng chó Nam để tính sổ.

    - Anh! Đừng đi mà! Anh Nam chưa làm gì hết, em đã dọa sẽ tự tử nếu anh làm bậy, rồi ảnh cũng buông em ra. Ở lại đây với em đi! Em sợ lắm! _ Em kể trong nấc nghẹn và kéo tay tôi khi tôi bước đi.

    Tôi cũng dần lấy lại bình tĩnh và ngồi xuống, lúc này thì máu từ tay chảy ra khá nhiều. Cảm giác đau của da thịt mới dần dần cảm nhận được. Em chạy đi lấy bông băng và băng lại vết thương cho tôi, nhưng nước mắt em vẫn rơi không ngừng.

    - Thôi vào phòng anh nằm nghỉ đi, nhìn em mệt mỏi lắm rồi đó! _ Tôi dìu em vào phòng, cho em nằm ra giường và ngồi cạnh nắm lấy tay em. Sao mọi chuyện lại trở nên như vậy? Tại sao thằng Nam lại có thể làm như vậy với em.

    - Hix.. hix.. em sợ lắm anh ơi! _ Em ngồi dậy, vùi đầu vào lòng tôi mà khóc. Tôi biết em sợ lắm chứ, vì em đã từng một lần bị như vậy mà. Tại sao hạnh phúc chưa thấy đâu mà chỉ toàn những chuyện không hay xảy đến với em.

    - Nín đi em, đừng sợ, anh sẽ ở cạnh em mà! _ Tôi ôm lấy em, xoa đầu em.

    - Anh có ghê sợ em không? Chắc em không còn cơ hội nào đến với anh nữa phải không?

    - Em khờ quá! Đâu phải lỗi do em. _ Tôi ôm em chặt hơn, cho em một bờ vai để tựa vào. Bỗng tôi nghe có tiếng động lạ bên ngoài.

    - Thôi em nắm xuống nghỉ một tí đi! Anh đi lấy nước cho em! _ Nhẹ nhàng đặt em nằm ra giường.

    Khi tôi bước ra ngoài thì thấy cửa nhà mở toang hoang lúc nào, trên nền nhà thì những quả trái cây rơi lăn lốc khắp nơi. Hình như có ai vừa đến đây thì phải. Tôi bước vội ra cửa trước và nhìn xung quanh, mọi thứ đều bình thường. Tôi đóng cửa lại và quay vào trong, rót cho em một cốc nước lọc và quay về phòng. Bước vào thì em đã thiếp ngủ từ lúc nào. Tôi ngồi xuống cạnh em, dùng khăn ướt để lau mặt và lau tay cho em.

    Tôi cảm thấy đau đớn vô cùng khi để cho người con gái này phải khổ sở đến vậy. Chợt nghĩ về những lời hứa với mẹ Hiền là sẽ quan tâm, lo lắng cho em. Vậy mà giờ đây em lại gặp phải chuyện này, cơn nóng giận của tôi lại bắt đầu dâng lên. Không suy nghĩ thêm một phút giây nào nữa, tôi phải đi tìm nó để nói chuyện.

    Sau khi em vừa chợp mắt, tôi bước vội ra phòng khách. Tôi gọi ngay cho thằng Tuấn để nhờ nó chỉ nhà thằng Nam. Thằng Tuấn biết có chuyện không hay xảy ra nên đề nghị sẽ qua chở tôi đi. Nữa tiếng đồng hồ sau thì chúng tôi đã có mặt trước cổng nhà nó, một căn nhà khá khang trang ở khu đô thị Phú Mỹ Hưng, quận 7.

    - Mày ở lại xe đi, tao vào nói chuyện với nó tí rồi ra ngày. _ Tôi cố giữ bình tĩnh hết sức để không cho thằng Tuấn biết chuyện về Linh, nếu không nó lại làm lớn chuyện hơn.

    - Thật ra là có chuyện gì? Suốt dọc đường đi, nhìn sắc mặt của mày là tao thấy không ổn chút nào!

    - Không có gì đâu, tao chỉ cần nói với nó vài chuyện thôi. _ Tôi vỗ vai nó trấn an.

    Mở cửa bước xuống xe, tôi đi lại đứng trước cổng nhà thằng Nam và bấm chuông. Một thằng mặt mày bặm trơn, có đeo khuyên mũi đi ra.

    - Tìm ai đó thằng kia? _ Nó nhìn tôi vả hỏi.

    - Đây có phải nhà của Nam không? Tôi là bạn nó, cần gặp nó nói chuyện.

    - Đợi tao chút! _ Nó lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

    - Vào nhà đi! _ Nói được vài câu thì nó mở cửa.

    Tôi đi từ từ vào nhà, trong sân thì có 2 chiếc mô tô đang dựng. Bước đến phòng khách thì thấy bốn thằng kể cả thằng vừa mở cửa đang ngồi cạn ly. Trên bàn toàn là mồi nhậu, sàn nhà thì lon bia lăn lốc.

    - Mày ngồi chờ đại ca tao chút! _ Một thằng khác nói với tôi.

    - Ừ!

    - Ủa? Khanh lúa. Đến có việc gì không mạy? _ Thằng Nam bước ra, nó gặp tôi và có chút bất ngờ, giọng nói hơi e dè. Tôi nghĩ nó cũng đoán được lý do tôi đến đây.

    Nó đi từ từ lại phía tôi, khuôn mặt nó đã thay đổi quá nhiều. Không còn là thằng Nam thư sinh hiền lành bạn tôi nữa. Bây giờ tôi chỉ thấy trước mặt là một thằng đểu cán, khốn nạn. Nhớ lại hình ảnh Linh khóc, máu nóng của tôi dâng trào lên. Tay tôi bóp thật chặt nấm đấm lại mặc do vết thương lúc nãy đang rỉ máu. Nó định mở miệng ra nói thì tôi đã đứng thật nhanh dậy, dùng hết lức vào tay phải đấm thằng vào mặt nó một đấm như trời giáng. Nó bật ngữa ra sau lăn mấy vòng.

    Tụi đàn em của nó thấy có biến liền lao về phía tôi. Thằng khuyên mũi lúc nãy tung chân lên đạp tôi, tôi lách người qua né và quơ lấy két bia nhựa ném thẳng vào mặt nó. Tôi định chạy về phía thằng Nam cho nó thêm vài đạp nữa thì cảm thấy tê tái cả lưng. Cảm giác như vừa bị một ống tuýp đập vào người. Tôi đổ khụy ra đất, lúc này cả vai và tay phải như tê liệt. Quay người lại thì thấy một thằng khác đang cầm ống tuýp định bổ từ trên xuống..

    Mọi người nghĩ tại sao cửa mở và trái cây lăn lốc?


     
  7. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 36:

    "Bấm để đọc"
    Khi quay người lại thì thấy một thằng đang cầm ống tuýp bổ từ trên xuống, tôi chỉ còn biết đưa tay ra đỡ. Ỗng tuýp đến rất gần bỗng ngưng lại, thằng Nam la lên.

    - Dừng lại! Ai kêu tụi mày đánh nó?

    - Nhưng đại ca..

    - Biến! Biến hết ra ngoài cho tao!

    - Vậy tụi em ra ngoài đợi, có gì anh cứ hú một tiếng.

    No lấy tay quệt ngang mũi để lau máu rồi đứng dậy tiến về phía tôi. Tôi thở phì một cái vì cảm thấy may mắn khi không phải ăn cái ống tuýp đó. Không biết nếu thằng Nam không lên tiếng, tôi sẽ như thế nào nữa. Bờ vai thì tê tái lên, máu ở tay lại rỉ ra nhiều làm đỏ cả miếng băng trắng.

    - Cái thằng chó này! Mày hơi mạnh tay đó! Nó vừa nói vừa đỡ tôi đứng dậy.

    - Thằng khốn nạn này! Tôi gượng hết sức đứng dậy, túm lấy cổ áo nó, đẩy ép nó vào tường, giơ nắm đấm đang rỉ máu lên định cho nó thêm vài đấm để nó tỉnh ra.

    - Mày muốn giết tao thì làm đi! Nó cười nhạt, một sự bất cần đời.

    - Tại sao mày làm vậy hả Nam?

    - Tại vì tao cũng thích Linh như tụi mày, được chưa? Nó nhìn thẳng vào tôi và quát. Tôi trố mắt nhìn nó ngạc nhiên, rồi hạ từ từ nắm đấm xuống.

    - Thích Linh? Anh em với nhau từ xưa giờ, tại sao tao chưa bao giờ nghe mày nói?

    - Phải nói thế nào? Tao có cái chó gì mà dám nói? Nó hất tay tôi ra khỏi cổ áo nó.

    - Mày nói gì vậy?

    - Ừ! Tạo chã phải đại gia như thằng Tuấn, tao cũng chã bảnh bao, lãng tử như mày. Tao từng là một con mọt sách, nhà nghèo, xấu trai thì tao có quyền thích ai?

    - Mày nói vậy mà nghe được hả Nam? Bây giờ mày đem anh em ra so sánh như vậy đó hả?

    - Mày câm mẹ cái mồm mày lại đi! Anh em gì cái thứ tụi bây?

    - Tao không ngờ bây giờ may biến chất như vậy đó Nam?

    - Ha ha.. tao không trở thành như vầy thì tao còn cái mạng đứng đây nói chuyện với mày hả? Anh em cái chó gì mà lúc tao thập tử nhất sinh, thằng nào có ở đây để cứu tao hả?

    - Mày.. Tôi lại giơ nấm đấm lên, nghiến răng và bóp thật chặt tay. Nó đã thay đổi quá nhiều, phải đấm nó bao nhiêu cái mới giúp nó tỉnh được chứ?

    - Mày đàn bà từ khi nào vậy Khanh? Có một cú đấm mà cũng không dám đấm, cứ đưa lên hạ xuống hoài. Nó nói và cười nhếch mép.

    - Á.. á.. Tôi la lớn và đấm liên hồi vào tường. Khóe mắt cay đỏ, tôi cảm thấy bất lực thật sự rồi, chẳng lẽ tôi đã mất nó thật rồi sao?

    - Dừng lại đi Nam à! Mày đi quá xa rồi, quay lại đi Nam! Học một cái nghề, rồi tìm một công việc khác đi!

    - Ha ha.. mày nói chuyện buồn cười quá! Học nghề? Tìm việc làm? Rồi cho người ta khinh tao, rồi những con bồ tao nó lại đi theo những thằng đại gia khác nữa hả? Nó xô tôi ra, tiến lại phía bàn. Cầm chai Ken nốc ừng ực.

    - Trước đây tao là một thằng khờ, một thằng nghèo chã có gì hết. Chính vì vậy cuộc đời nó mới chó đẻ với tao như vậy. Bây giờ tao có tất cả rồi, tiền bạc, địa vị, gái gú. Tao ngu hay sao mà bỏ hết? Tao phải trả thù đời mày biết không? Nó quát lớn, ném thật mạnh chai Ken xuống nên nhà.

    - Đại ca.. có chuyện gì vậy? Nghe tiếng động, tụi đàn em của nó chạy vào hỏi.

    - Tụi bây cút hết! Tao chưa kêu, ai cho tụi mày vào đây? Nó trừng mắt nhìn máy thằng đàn em, tụi nó rụt đầu quay lại ra ngoài.

    - Mày không được chọn nơi sinh ra, mày không được sống trong một gia đình khá giả. Nhưng mày được quyền lựa chọn cách sống của mày Nam à. Tất cả chỉ là ngụy biện, đâu phải ai nghèo, ai bị phụ bạc cũng trở thành con người như mày?

    - Thôi nín đi! Tao không muốn nghe! Mày ôm cái mớ sách vỡ đó rồi biến con mẹ mày dùm tao đi! Đừng có ở đây dạy đời tao!

    - Nam..

    - Biến cho khuất mắt tao!

    - Nam..

    - Tao nói biến đi!

    Thở dài một cái, tôi quay đầu bước đi ra cửa. Tôi dừng lại và nói vài câu cuối cùng.

    - Được rồi, mày sống như thế nào thì tao mặc xác mày. Nhưng đừng bao giờ để tao biết có thêm bất cứ chuyện gì xảy đến với Linh. Tao sẽ giết mày đó!

    Tôi bước thật nhanh ra khỏi nhà nó, những tiếng thét lớn, đập phá đồ đạc của nó vang dội liên hồi. Tôi lê từng bước mệt mỏi về xe của thằng Tuấn đang đơi.

    - Làm gì mà lâu vậy? Tay mày làm sao mà ra nhiều máu thế?

    - Không có gì đâu!

    - Nói tao nghe, mày làm cái gì trong đó?

    - Tao đã nói không có gì hết mà! Tôi quát thật to vào mặt nó, nó ngạc nhiên với thái độ của tôi.

    - Tao thấy mệt lắm! Làm ơn chở tao về nhà giùm đi. Tôi nhắm mắt, ngồi bật ra ghế.

    - Mặt mày tái xanh rồi, có cần đi bác sĩ không?

    - Cho tao điếu thuốc đi Tuấn!

    - Mày sao vậy? Mày có bao giờ hút thuốc đâu.

    Tôi lặng thinh không nói gì cả. Mở cửa kính và phà từng làn khói trắng ra ngoài, chúng bị cuốn ngay trong gió một cách yếu ớt. Nhìn về cái xã hội phức tạp này, chưa lúc nào tôi lại thấy nó đen nhèm như vậy. Nó có thể dễ dàng thay đổi

    Một con người chỉ trong một thời gian ngắn. Nó biến một thằng nhà quê hiền lành thành một con quỷ biến chất. Nó đã cướp đi của tôi một thằng bạn thân từ lúc nào rồi.

    - Cuối tuần này về thăm ngoại thằng Nam với tao đi Tuấn!

    - Ừ! Tao cũng định rủ mày, cũng lâu rồi không về. Để tao ráng thu xếp công việc.

    Những ngày trong tuần đó, tôi cũng vẫn chỉ ở nhà và không có gì để làm. Thỉnh thoảng ghé qua nhà Linh chơi để an ủi em. Tinh thần của em cũng ổn định trở lại. Tôi nghĩ sau lời cảnh cáo của tôi, thằng Nam cũng chả bao giờ dám làm phiền Linh nữa. Dù cho nó bây giờ có là tay anh chị, nhưng tôi nghĩ nó hiểu tính tôi, nói được là làm được. Và dù sao trong cái con người biến chất ấy, tôi tin đâu đó vẫn còn một chút tình bạn. Hôm ấy có nói cứng là mặc xác cái cuộc sống của nó, nhưng tôi vẫn còn lo cho nó nhiều lắm. Nếu thật sự nó có gặp khó khắn gì, hy vọng nó còn nhớ đến cái tình ba huynh đệ ngày nào mà tìm chúng tôi để được giúp đỡ.

    Không chỉ quan tâm về cuộc sống của nó, mà tôi còn cảm thấy buồn và lo cho bà của nó nữa. Đó chính là lý do mà tôi và thằng Tuấn quyết định về Bến Tre để thăm bà nó. Nhớ về cái ngày ba thằng mới quen biết nhau, không hiểu sao hai thằng tôi lại ham vui chịu đi theo nó về tận quê nó chơi. Tan học ra, trời nắng chang chang, 3 thằng nhảy lên xe khách đi luôn về Bến Tre trong bộ đồng phục học sinh của trường vẫn chưa thay. Ngày đó ngồi trên xe lo cười nói, tám chuyện không quan tâm đường sá nên bây giờ mới khỗ. Thằng Tuấn thì than mệt nên nằm ngủ khò từ lúc nào, vậy nên tôi là người cầm lái. Vừa chạy tôi vừa hỏi thăm từ từ con đường gần 90 cây số đi về hướng Tây của Sài Gòn.

    Đến thành phố Mỹ Tho rồi đi về cầu Rạch Miễu theo quốc lộ 60 về thành phố Bến Tre. Cuối cùng qua cầu Bến Tre 2 cũng đến được cái huyện Ba Tri ngày nào. Trước mắt tôi là chợ Ba Tri, nhìn lại cái hình ảnh cũ của 9 năm về trước mà cảm thấy chạnh lòng. Cảnh vật nó vẫn vậy nhưng lòng người thì đã khác đi nhiều. Cái ngày mà 3 thằng oắt con trong bộ đồ đồng phục học sinh hồn nhiền vui vẻ lại xuất hiện trước mắt tôi. Cũng chính từ cái ngày đó mà tinh nghĩa huynh đệ bắt đầu nhen nhóm trong 3 đứa chúng tôi.

    Ngoại của nó có một xe đẩy nước uống bán ở chợ này, ngày đó 3 thằng vừa đến là nó đã kéo ngay về xe nước uống của ngoại. Nó thương ngoại nó lắm, cũng dễ hiểu thôi, vì ngoại nó là người nuôi nấng nó từ nhỏ đến lớn. Nó chưa bao giờ được thấy mặt ba mẹ của nó, lý do vì sao thì tôi cũng không biết. Chỉ biết nó, ngoại và một thằng em nữa nương tựa nhau mà sống qua những ngày tháng cơ cực.

    - Ngoại! Nam chạy đến ôm bà nó, rồi nó đấm lưng cho bà.

    - Dạ! Chúng con chào bà ạ!

    - Bạn của Nam hả? Ngồi đi máy con.

    - Uống nước nè hai đứa bây? No mang ra 2 chai 7 up và 2 ly đá.

    - Thôi đi bố! Lấy 1 chai thôi, uống kiểu này lỗ vốn bà mày. Tôi nói.

    - Mày coi thường tao hả? Thằng này có nghèo nhưng không lẽ không đãi nổi 2 thằng bây 2 chai nước.

    Rồi hôm đó ngoại nghỉ bàn sớm vì có mặt của chúng tôi, ba đứa tôi giúp bà dọn hàng và đẩy xe nước về nhà. Ở nhà của thằng Nam, được ngoại đãi những món ăn bình dân thôi, nhưng không hiểu sao lại thấy ngon khó tả. Mùi vị của sự giản dị quê hương.

    - Ê.. ê! Nghĩ gì đó? Đi thôi. Thằng Tuần ngồi kế bên vỗ vai tôi, làm ngắt đi những dòng ký ức cũ.

    - À.. ờ.. Đi!

    Tôi và nó xuống xe, men theo những con đường nhỏ trong chợ để tìm về cái xe nước cũ ngày nào. Cũng không chắc là ngoại vẫn còn bán hay không? Tôi nghĩ dù sao bây giờ thằng Nam cũng có tiền, cũng giúp đỡ được ngoại nó phần nào. Hai thằng đang bước đi thì khựng lại và lặng người nhìn vế cái góc nhỏ ấy. Một bà lão tóc đã bạc phơ, khom lưng lau dọn những chiếc bàn ghế mũ. Lâu lâu bà lại lấy tay che miêng ho từng cơn. Hai thằng tôi nhìn nhau, mắt cả hai cũng bắt đầu thấy cay và hoe đỏ. Thằng Tuấn vỗ vai tôi một cái rồi hai thằng cùng đi vế phía ngoại.

    - Ngoại! Tôi gọi bà, một tiếng gọi thân thường mà từ rất lâu rồi tôi không có cơ hội để gọi.

    - Hai chú là? Ngoại cố mở to mắt ra nhìn chúng tôi với sự ngạc nhiên. Có lẽ ngoại không nhận ra chúng tôi. Khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt ngoại đã mờ đi nhiều.

    - Thằng Khanh và thằng Tuấn của ngoài đây mà! Tôi bước lại đỡ ngoại ngồi xuống và đấm lưng cho ngoại. Thằng Tuấn thì rót nước cho ngoại uống.

    - Trơi! Hai cái thằng! Bẵng một cái ngần ấy năm trời giờ mới về thăm ngoại. Tụi bây giờ cao lớn chững chạc quá, ăn mặc áo quần lịch sự. Ngoại đâu có dám nghĩ là quen với tụi bây. Ngoại nói chuyện chậm rãi, xoa đầu hai thằng tôi.

    - Thôi hôm nay nghỉ bán sớm nhe ngoại! Tụi con có mua đồ ăn nhiều lắm, mình cùng về nhà ăn nhe? Thằng Tuấn nói.

    Vậy là hai thằng tôi lại xắn tay áo lên giúp ngoại dọn dẹp rồi 3 bà cháu đẩy xè về nhà như ngày nào. Nhà cửa thì vẫn lụp xụp, không có dấu hiệu gì đã được tu sửa cả. Tôi thật không hiểu cái thằng Nam này sống thế nào. Tại sao có thể để ngoại nó khỗ cực như thế này.

    - Sao thằng Nam nó không về với tụi con? Công việc dạy học của nó vẫn tốt chứ?

    - Dạ.. dạ.. Thằng Tuấn ú ớ, tôi nhìn nó và lắc đầu ra hiệu.

    - Dạ Nam dạo này bận lắm ngoại à, học sinh đang vào mùa thi mà.

    - Bộ thằng Nam nó không gửi tiền về cho ngoại hay sao mà ngoại lại sống cực khỗ như vậy? Tôi hỏi khi lòng chua xót nhìn về căn nhà lụp xụp, mái ngối dột lổ chỗ.

    - Không con ơi! Đừng trách nó tội nghiệp! Nó vẫn gửi tiền về đều lắm, nhưng ngoại để dành. Ngoại biết lương giáo viên không bao nhiêu, ngoại để dành sau này cho nó lấy vợ. Chứ ngoại già như vậy rồi, có cần nhiều tiền làm gì?

    Nghe ngoại nói xong, tôi chỉ biết quay mặt về hướng khác. Để che vội những giọt nước mắt. Lòng thấy tội lội khi dối ngoại về cuộc sống của thằng Nam. Tự trách bản thân mình vì không thể giúp nó, để nó trở thành như ngày hôm nay. Nhìn xa xăm ra phía ngoài và nghĩ đến viễn cảnh tương lại chợt thấy lo sợ. Nếu một ngày thằng Nam có làm những việc phi pháp, không biết ngoại sẽ đau buồn đến nhường nào. Tôi vòng tay ôm lấy ngoại thật chặt, như một người cháu ruột sau bao nhiêu năm xa cách.

    Chiều hôm đó hai đứa tôi tạm biệt ngoài để về Sài Gòn, năn nỉ suốt mới để lại cho ngoại được ít tiền. Bọn tôi cũng nhờ người sửa sang lại căn nhà. Rồi thằng Tuấn có hứa sau này tao điều kiện cho em của thằng Nam về Sài Gòn học. Tôi không còn ở Việt Nam lâu nữa, cố gắng lo được cho ngoại bao nhiêu thì lo. Dọc đường về tôi cũng thường xuyên nhắc thằng Tuấn ở lại xem chừng thằng Nam. Dù sao cũng từng là anh em kết nghĩa sống chết có nhau.

    Tối hôm đó tôi về quê luôn để ăn cơm với gia đình dì. Lịch ngày mai là sẽ chở nhóc Ly đi làm PG cho hội chợ triển lãm tại Phú Thọ. Đang ngồi ăn cơm thì điện thoại con nhóc reo lên.

    - Alo!

    - Ừ! Ngày mai..

    - Ừ! Hội chợ triển lãm..

    - Ok! Có gì mai gặp.

    - Nói chuyện với ai vậy con? Dì hỏi.

    - Dạ! Con Miu, bạn con. Nó bảo mai nó cũng đến hội chợ.

    Tôi cảm thấy bồi hồi khi biết rằng ngày mai sẽ gặp Miu. Chả biết cái con bé này đi đâu mà mất hút từ hôm đó. Nhắn tin cũng không trả lời, điện thoại thì không bắt máy. Mấy hôm nay không hiểu vì sao cứ nghĩ về nhỏ hoài. Tự nhiên lại muốn gặp nhỏ quá, không biết đó là cảm giác gì nữa. Cứ mỗi lần có chuông cửa bấm thì lại hy vọng là nhỏ xuất hiện, nhưng lần nào cũng như lần nấy, toàn là vợ anh Đen mang cơm qua. Nhắc về chuyện bấm chuông thì mới phát hiện, có bao giờ nhỏ vào nhà mà bấm chuống đâu. Chã hiểu nhỏ lấy đâu ra chìa khóa mà ra vào tư nhiên như nhà của mình. Trong lòng lúc này thì bớt lo hơn ví ít nhất biết được nhỏ vẫn ổn, để xem ngày mai nhỏ lại có trò gì nữa đây..


     
  8. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 37:

    "Bấm để đọc"
    Sáng hôm nay, thằng Huy qua nhà từ sớm. Nó với con Ly cứ rần rần suốt để chuẩn bị cho chuyến đi. Nhìn tụi nhóc hớn hở lắm, sau buổi triển lãm tôi đã hứa sẽ chở chúng đi chơi. Hôm nay là một buổi triển lãm công nghệ thường niên hàng năm, quy tụ nhiều các ông lớn trong các lĩnh vực thiết bị điện tử. Nếu không phải đưa nhóc Ly đi làm PG hôm nay, tôi cũng có ý định đến đó để tham quan thử vì cũng có sở thích hàng điện tử. Tôi dự định sẽ mua tặng cho chú một cái máy Cannon nếu giá cả tốt. Chú tôi là một người khá thích chụp ảnh, hình như ngày xưa cũng định theo nghiệp nhiếp ảnh gia mà không thành. Nhìn ổng cứ dùng cái máy cũ kĩ hoài cũng thấy tội.

    Vẫn con đường thân thuộc 30 cây số về Sài Gon. Hai đứa nhóc ngồi sau cứ đùa giỡn suốt đường đi, nhìn tụi nó vẫn còn trẻ con, hồn nhiến quá. Tôi thì cứ im lặng tập trung chạy xe, để ý mỗi lần đi trên tuyến đường này, cảm xúc nó thường như vậy lắm. Trong cuộc sống tất bật hằng ngày, không phải lúc nào cũng có được những khoảng thời gian rảnh rỗi để ngồi suy nghĩ, trầm tư về một điều gì. Chỉ có những lúc chạy xe trong những chuyến đi như thế này, mới có cơ hội làm việc đó. Tuy suy nghĩ nhiều thứ, nhưng sự tập trung an toàn giao thông vẫn đặt lên hàng đầu.

    Thời gian trôi qua nhanh thật, vậy là cũng hơn một tháng kể từ ngày tôi đáp chuyến bay về Việt Nam. Ngẫm nghĩ lại thì hơn một tháng qua, cũng biết bao nhiêu là chuyện xảy ra. Tóm lại, mọi việc cho đến lúc này đều ổn. Hy vọng trong thời gian ngắn còn lại, sẽ không có thêm những chuyện không hay nào đến.

    Nhìn nhóc Ly qua kính chiếu hậu, khuôn mặt vui tươi hồn nhiền đáng yêu của con nhóc khiến tôi nhớ đến cuộc nói chuyện với dì ban sáng. Con nhóc làm cái nghề PG này cũng được gần 1 năm, nhưng dì tôi thì lại không thích chút nào. Chỉ vì qua nuông chìu, thương con mà đến giờ vẫn lo lắng, khó chịu mỗi khi con nhóc đi làm. Dì nhiều lần nhờ tôi khuyên nhóc bỏ nghề này, chú tâm học hành cho nghề nghiệp chính của bản thân hơn.

    Nói về cái nghiệp PG này thì cũng lắm truân chuyên, không thiếu những cạm bẫy. Công việc PG hiện đang hot trong giới trẻ ngày nay, các cô gái kha khá về ngoại hình đều có thể đăng ký vào làm trong một đội nhóm chuyên cung cấp PG nào đó cho các sự kiện, triển lãm. Chính vì là việc làm phổ biến trong giới sinh viên mà lượng PG ngày càng đông, nêu các yêu cầu tuyển lựa ngày một khắt khe hơn. Con nhóc nhà tôi thì khá đa tài, không chỉ có ngoại hình đẹp, nó còn hát hay, nhảy đẹp, biết cách ăn nói.

    Chính vì cái sự đa tài này mà cũng khiến tôi không khỏi lo lắng. Nếu như chỉ có một vài ưu điểm thì con nhóc có thể đứng tiếp thị hàng hóa là xong. Đằng này nó giỏi ở nhiều lĩnh vực nên sẽ được phân công đi làm thêm nhiều mảng khác rộng hơn, như việc tiếp khách, xin tài trợ. Nhưng công việc này đòi hỏi phải giao tiếp nhiều với các ông lớn, đại gia. Những buổi tiệc rượu là điều không thể tránh khỏi. Xa hơn nữa là những cuộc tình một đêm chỉ để đổi lấy lợi ích vật chất. Con nhóc vẫn còn quá trẻ và ít kinh nghiệm, rất dễ sa vào những cạm bẫy không lường. Một lúc nào đó, anh em tôi nên có một cuộc nói chuyện rõ ràng về tình trạng của nó. Bây giờ lôi ra nói thì lại khiến nó mất vui cả chuyến đi chơi.

    Vào giờ trưa, chúng tôi có mặt tại showroom. Nhóc Ly thì đã thay đồng phục làm việc. Nhìn con nhóc thật đẹp và quyến rũ trong bộ cánh của công ty Sony, gái quê nhưng chả thua kém những cô nàng thành thị nào. Thằng Huy thì chỉ biết đống cột yên vị tại gian hàng Sony của con nhóc làm, lý do vì sao thì cũng dễ hiểu. Tôi thì vô cùng phấn khích với không khí trong buổi triển lãm hôm nay. Có rất nhiều nhãn hàng sản phẩm tôi yêu thích, với nhiều loại mẫu mã mới ra. Dạo bước một vòng như chìm trong thế giới của công nghệ. Những cô PG chân dài sexy trong những chiếc váy ngắn, những tiếng nhạc sôi động làm hội chợ thêm phần náo nhiệt. Điện thoại tôi rung lên với số máy của Linh.

    - Alo! Anh nghe nè em.

    - Tối nay anh ở lại thành phố đúng không?

    - Ừ! Có việc gì không em?

    - Tối nay em qua nhà anh chơi nhe?

    - Ừ! Được mà, nhưng anh chưa chắc khi nào về nữa. Hôm nay phải chở mấy đứa em đi chơi.

    - Dạ! Có gì em qua trước nấu cơm đãi mọi người một bữa nhe?

    - Vậy thì còn gì bằng!

    - Anh nhớ ngày mai la ngày gì không?

    - Hì hì! Sao mà quên được.

    - Hì! Thôi gặp anh sau nhe.

    Nói chuyện với Linh xong, tôi cũng vừa đi đến gian hàng Cannon. Tôi bước vào ngay và bắt đầu ngắm nghía những chiếc máy ảnh mới ra. Tầm một lúc sau thì cũng thấy khá mệt vì cứ đi qua đi lại suốt, tôi chọn một quán nước nhỏ bên ngoài showroom ngồi đợi con nhóc xong việc. Một điều thắc mắc nãy giờ là sao ai đó vẫn chưa xuất hiện nhỉ? Tôi cứ nghĩ nhỏ cũng làm PG ột gian hàng nào đó, những đi vòng vòng hết cái hội chợ cũng không thấy đâu.

    - Anh! Em xong việc rồi nè! Nhóc Ly và thằng Huy gọi tôi.

    - Vậy giờ hai đứa muốn đi chơi ở đâu?

    - Đợi tí con Miu đến xem ý nó thế nào?

    - À.. ừ! Thì ra Miu không làm việc trong này.

    - Kìa nó đang tới kìa. Con nhóc chỉ về phía bên kia đường.

    Cuối cùng cô tiểu thư kiêu kỳ cũng xuất hiện sau một thời gian dài mất tích. Nhưng sao hôm nay nhìn nhỏ khác quá, có gì đó không bình thường. Tóc thì nhuộm nâu từ bao giờ, trên đôi mắt là một chiếc kính đen. Vẫn các kiểu váy mà nhỏ ưa thích nhưng khi nhìn tổng thể thì cái nét lạnh lùng ngày nào đã trở lại. Nhỏ tháo chiếc kính mát ra để lộ đôi mắt vô hồn. Và điều đặc biệt từ lúc nhỏ ở bên kia đường, đi đến đầy chỉ con cách chúng tôi vài bước chân, nhỏ không một lần quay sang nhìn tôi. Tôi hơi quê khi nhiều lần cười chào nhưng không được đáp trả.

    - Ai vậy Miu? Khi nhỏ vừa tới thì nhóc Ly hỏi.

    - Chồng sắp cưới của tao. Nghe xong câu trả lời thì con nhóc phung luôn cả họng nước.

    Cứ lo nhìn nhỏ, bây giờ tôi mới để ý thấy. Nhỏ đi cùng một người con trai ăn bận lịch sự, tầm tuổi của tôi. Khi nghe con nhỏ nói xong, vẻ mặt anh ta cũng hơi lúng túng. Vậy là nhỏ đã có người yêu rồi sao? Vậy thời gian qua là như thế nào? Tất cả mọi chuyện nhỏ làm là vì cái gì? Một cảm giác khó chịu bắt đầu len lói trong người.

    - Chào Miu! Em vẫn khỏe chứ? Không biết nói gì, chỉ kiếm chuyện hỏi đại nhỏ một câu.

    - Vậy giờ đi đâu đây? Nhỏ hỏi nhóc Ly, và xem tôi như người không tồn tại.

    - Hôm nay anh Khanh có xe, nên mày với bạn mày gửi xe đâu đó đi. Rồi cả đám đi Suối Tiên chơi nhe?

    - Ừ! Cũng được, lâu rồi tao chưa đi.

    - Vậy đi Suối Tiên được không anh? Con nhóc quay sang hỏi tôi.

    - Được chứ! Tùy mấy em thôi. Nhìn sang sắc mặt thằng Huy có hơi thất vọng, chắc nó không thích. Nhưng đành chịu thôi, ở đây có lẽ con nhóc là trùm rồi.

    - Chào anh! Tôi tên Khanh. Lo nói chuyện mà quên hỏi thăm về người con trai bên cạnh nhỏ. Tôi đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay làm quen.

    - Chào anh! Tôi tên Mạnh. Anh ta lịch sự bắt tay tôi.

    - Vậy anh dẫn xe vào bãi đâu bên kia đường rồi chúng ta đi chung nhe! Tôi đề nghị.

    - Vâng! Miu đợi anh chút nhe! Anh ta dẫn xe đi gửi.

    Trên đường đi, thằng Huy ngồi ghế trước với tôi. Lâu lâu lại thấy nó nhìn tôi cười đểu, chả biết nó có ý gì nữa, cứ như chọc quê tôi vậy. Thỉnh thoảng liếc kính chiếu hậu thì thấy ánh mắt của nhỏ Miu sắc như dao cạo đang nhìn tôi, khi thấy tôi phát hiện thì nhỏ lập tức quay mặt đi nơi khác. Mà thôi, người ta cũng đã có người yêu rồi, quan tâm làm gì nữa. Gần 2 giờ chiều thì chúng tôi đã đến được Suối Tiên.

    Hôm nay cuối tuần nên đông người thật, tìm được một nơi gửi xe cũng mất cả buổi. Suối Tiên bây giờ thay đổi nhiều, to và đẹp hơn ngày xưa. Công viên này không mạnh về trò chơi, mà mạnh về cảnh vật đẹp. Có nhiều chỗ xây dựng các công trình kiến trúc rất hoành tráng, nhìn cứ như chốn bồng lai tiên cảnh với tứ linh, Long, Lân, Quy, Phụng.

    Nãy giờ đi dạo một vòng lớn mới thấm thía một câu, "Người ta có cặp có đôi, còn tôi lẻ bóng đơn côi một mình". Nhìn cái cách quan tâm của người con trai ấy dành cho Miu, tôi có thể đoán được tình cảm của anh ta. Anh ta đối với Miu rất chu đáo suốt tự nãy đến giờ, luôn hỏi thăm, quan tâm nhỏ. Nhìn chung, anh ta là một hình mẫu khá lý tưởng để con gái lấy làm chồng đó chứ?

    Cứ mỗi lần vô tình quay sang nhìn hai người họ, thì nhỏ Miu lại ôm lấy cánh tay người con trai ấy. Không hiểu sao tôi cảm thấy có gì đó bực bội trong lòng khi nhìn thấy cảnh này. Lúc này có hai luồng cảm xúc đang chảy song song trong tâm trí tôi. Buồn khó hiểu khi biết nhỏ đã có người yêu. Vui vì cái cảm giác ghen ghen suốt nhiều năm trời tưởng đã không còn giờ xuất hiện lại. Ít ra lúc này, tôi biết được tôi không phải là một thằng chai sạn cảm xúc. Thời trẻ trâu ngày xưa, gặp hoàn cảnh này chắc đã ghen lồng lộn lên rồi. Haizzz.. sao trong đầu cứ có nhiều suy nghĩ lung tung về chuyện của Miu thế nhỉ? Tôi có là gì của nhỏ đâu?

    Năm người cùng mua vé tham quan 12 tầng địa ngục. Ngày xưa còn nhỏ, đi còn cảm giác sợ sợ. Bây giờ già rồi, xem mấy cảnh rùng rợn trong này mà cữ ngỡ như xem hài. Hai cặp đó đi đằng trước, tay trong tay cùng nhau, dắt nhau qua từng tầng địa ngục. Còn tôi lẽo đẽo theo sau một mình, nhiều lúc nghĩ trong bụng, có khi nào xuất hiện một em áo trắng tóc dài nào đó đến cầm tay tôi cho khỏi cái sự cô đơn giá lạnh nơi âm ti này không. Đùa một chút thôi, tự nhiên cảm thấy gió thổi lạnh cả sống lưng.

    Ở cuối đường hầm có một con khỉ to tướng, nhìn sơ cứ nghĩ nó là tượng. Nhưng thực chất có người mặc đồ giả trang. Chờ lúc sơ hở, nó sẽ nhảy bỗ ra hù người ta. Cái trò hù này làm tôi nhớ lại cái ngày tôi cùng vào đây với thằng Tuấn và Nam. Lúc đó chúng tôi cũng chả biết vụ con khỉ này, thình lình nó nhảy ra chụp lấy ba thằng. Ba đứa chết trân vài giây, giật mình vãi ra quần. Nhưng khi ổn định lại thì nhào vào đè đầu nó xuống đấm đá túi bụi. Đó là một trong những kỷ niệm vui nhất của ba thằng

    Đã 6 năm trôi qua, vậy mà con khỉ vẫn đứng đó. Bây giờ chắc có thể gọi là khỉ già rồi, hay là con của nó không chừng. Lo suy nghĩ vu vơ, mọi người đã đi ra ngoài từ lúc nào. Vừa bước ra ngoài thì đã thấy con nhóc khóc sướt mướt. Không cần phải hỏi cũng đoàn được, con nhóc khó mà qua được ải của con khỉ già đó.

    - Anh Khanh! Thấy tôi đi ra, nó chạy lại nhõng nhẽo ngay.

    - Thôi được rồi, anh hiểu mà.. hì hì!

    - Anh còn cười nữa hả? Cả đám cười phá lên.

    Cả đám nghĩ chân tại một mái che gần đó, tôi ngồi xuống uống vài ngụm nước thì nghe một câu hỏi cọc lóc của cô tiểu thư lạnh lùng.

    - Bị gì mà băng tay đó? Nhỏ hỏi mà mặt thì lại nhìn về hướng khác.

    - Ừ! Không có gì đâu, trầy sơ thôi. Dứt câu trả lời thì nhỏ bỏ đi, vẫn không nhìn tôi lấy một lần.

    Nhìn xuống bàn tay vẫn còn bông băng của vết thương cũ, không biết bao giờ mới lành nữa đây..


     
  9. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 38:

    "Bấm để đọc"
    Tại sao nhỏ lại hỏi thăm tôi về vết thương nhỉ? Nhỏ vẫn còn quan tâm tôi sao? Tôi cảm thấy có gì đó không được bình thường đang diễn ra. Mạnh đối xử tốt, quan tâm nhỏ là điều không cần bàn cãi, nhưng tôi thấy cái cách mà nhỏ phản ứng lại thì không được tự nhiên cho lắm. Những hành động của nhỏ có hơi kiên cưỡng, không có vẻ gì là hai người đang yêu nhau.

    - Sáng hôm bữa trời mưa, rồi em đi đâu mất tích luôn vậy? Tôi đến gần nhỏ và hỏi, ba người còn lại đang đi vệ sinh. Giờ là lúc thuận lợi nhất để nói chuyện với nhỏ. Nhưng nhỏ vẫn không them đếm xỉa gì tới tôi.

    - Em khát nước không? Tôi đưa chai nước suối cho nhỏ.

    - Á.. Nhỏ hất mạnh chai nước suối đi, làm động đến vết thương của tôi. Đau không thể tả nỗi.

    Tôi nhặt chai nước bị rơi lên và đi ra một góc khác ngồi, suýt xoa thổi vào vết thương cho bớt đâu. Sao nhỏ nóng tính vậy chứ? Khẽ liếc nhỏ một cái thì thấy nhỏ đang nhìn tôi, vừa bắt gặp được anh mắt tôi thì nhỏ lại quay đi. Hình như mắt nhỏ có hơi hoe đỏ, tôi cũng không chắc nữa vì nhỏ đã đeo kính mát vào rồi.

    Nghe nói có một rap cinemax 4d vừa khai trương, nên nhóm chúng tôi tìm đến xem thử. Vì mới ra nên cũng có nhiều du khách đến xem, nhìn cái hàng đợi dài ngoằn như con rắn. Cảm giác hơi nản nhưng chúng tôi cũng ráng cố gắng đứng đợi trong khí trời khá ôi bức. Đợi một hồi thì cúng đến lượt, trên tay mỗi người một vé, được phát kính xem phim. Chúng tôi bước vào một căng phòng có kích thước nhỏ hơn rạp chiếu phim rất nhiều. Có thể gọi đây là một rạp mini.

    - Ờ.. có chuyện gì vậy Mạnh? Mỗi người đã yên vị tại chỗ ngồi, nhưng anh ta cứ đứng khư khư kế bên tôi mà chưa chịu ngồi xuống.

    - À.. ừ.. chỗ này. Anh ta chỉ vào chỗ tôi đang ngồi.

    - À.. xin lỗi, tôi vô duyên quá. Tôi nói với vẻ ngượng ngùng vì nhìn qua phía tay phải. Thằng Huy và nhóc Ly ngôi đó, kế đến là nhỏ Miu. Chỗ tôi đang ngồi đáng ra nên thuộc về anh ta mới đúng.

    - Ngồi xem đại đi cho rồi, có vài phút thôi mà! Nhỏ Miu nói với cả hai chúng tôi.

    - Thôi! Vậy không hay đâu! Mạnh vào đây ngồi đi, nhường chỗ cho hai vợ chồng ngồi kế nhau

    Mới phải chứ. Tôi nói và đứng dậy bước ra, nhường ghế cho anh ta.

    Nhìn nhó lúc này vô cùng bực tức, nhỏ khoanh tay lại tỏ thái độ không hài lòng. Thôi kệ, chứ biết làm sao giờ, nhỏ có giận gì thì chuyện dỗ là chuyện của bạn trai nhỏ, đâu phải chuyện của tôi. Xem cái phim 4D này đúng là hấp dẫn thật, vừa hình ảnh 3D, ghế vừa rung, lắc, còn bắn nước tung tóe nữa. Nó tạo cảm giác thật sự sống động, chân thật. Bước ra khỏi rap, mặt ai cũng tỏ vẻ thích thú hài lòng, chỉ có một cô tiêu thư lạnh lùng, mặt nụ một cục từ đầu đến cuối phim.

    Cùng gần về chiều, tôi rủ mọi người về nhà dùng cơm tối luôn. Giờ này về là cũng vừa kịp lúc Linh nấu xong thức ăn rồi. Vậy là mọi người ra xe để quay trở lại thành phố. Trên đường về, thằng Huy với con nhóc Ly thì cứ bô bô cái miệng, bình luận mọi thứ về chuyến đi tham quan hôm này. Mạnh thì ngôi kế bên săn sóc thức ăn, nước uống hỏi thăm Miu liên tục. Về phần nhỏ thì vẫn vậy, mặt vẫn một đống suốt nãy giờ. Nhiều lúc thấy cái mặt giận đáng yêu của nhỏ qua kính chiếu hậu mà buồn cười nhưng lại không dám cười.

    Đến 6 giờ tối thì chúng tôi cũng đã có mặt tại nhà, Mạnh cũng vừa chở Miu đến. Mở cửa nhà ra đã nghe tiếng xào nấu sau bếp, mùi thức ăn dậy lên thơm phức.

    - Chào mọi người! Đi chơi có vui không? Linh xinh xắn trong một chiếc yếm nội trợ đi ra vẩy tay chào chúng tôi.

    - Dạ! Tụi em chào chị! Mấy đứa nhỏ chào Linh.

    - Mày làm gì mà đực mặt ra vậy Huy? Thằng Huy đứng trơ người nhìn Linh.

    - Thì ra chị là chị Linh đó hả? Hot girl Sài Gòn xinh thật! Thằng Huy nói.

    - Hì.. chị không dám nhận đâu em! Thôi mọi người rửa mặt rồi vào ăn cơm luôn nhe. Linh trả lời một cách khiêm tốn.

    - Ui da.. Thằng Huy la lên.

    - Vậy ý Huy bảo gái quê không xinh hả? Con nhóc Ly đứng kế bên nhéo thằng Huy.

    - Đâu có đâu, Ly xinh nhất mà!

    - Thôi chuẩn bị ăn cơm đi mấy đứa, giỡn hoài! Tôi nói.

    - Mời Miu với Mạnh vào dùng cơm chung luôn nhe!

    - Vâng.. cảm ơn anh. Mạnh trả lời. Miu thì không quan tâm, đi thẳng vào trong luôn.

    Bây giờ thì âm dương đã hài hòa rồi, tôi không phải lẻ loi một mình nữa. Ngồi vào bàn ăn thì Linh chạy đến ngồi kế tôi ngay.

    - Mời mọi người dùng cơm nhe! Chị nấu ăn không giỏi lắm, dở thì đứng chê nhe! Linh mời mọi người dùng cơm.

    - Ngon lắm chị ơi! Thằng Huy đã bắt đầu ăn từ lúc nào rồi chứ không chờ ai.

    - Cảm ơn em! Vậy ăn nhiều nhiều nhe!

    - Ui da! Con nhóc lại nhéo thằng Huy.

    - Ngon không chàng? Linh gấp thức ăn cho tôi và hỏi.

    - Tất nhiên là ngon rồi, Linh nấu mà. Tôi trả lời.

    - Vậy ăn nhiều nhiều vào đi, dạo này thấy anh hơi ốm đó. Linh bỏ thức ăn đầy chén tôi.

    - Chà! Anh chị nhìn xứng đôi nhỉ? Ăn cơm mà cứ quấn quít lấy nhau. Thằng Huy nói.

    - Hi.. xứng lắm hả em. Linh ôm lấy tay tôi, tựa đầu vào vai hỏi thằng Huy.

    - Ờ.. xứng ghê đó! Con nhóc Ly hùa theo, rồi nó nhìn về hướng nhỏ Miu và cười khẽ.

    Tôi quay sang nhìn hai người họ thì thấy một bầu không khí khá nghiêm trọng, mặt nhỏ thì đằng đằng sát khí, Mạnh thì vẫn ngồi im lặng và dùng cơm.

    - Anh nhớ ngày mai là ngày gì không? Linh hỏi tôi.

    - Nhớ rồi mà, hỏi hoài.

    - Hì.. vậy mai phải đi chơi với em cả ngày đó.

    - Biết rồi, ăn cơm đi em!

    - Em no rồi! Nhỏ Miu bỏ đũa xuống bàn ăn hơi mạnh tay, phát ra một tiếng động khá to khiến những con mắt phải đổ dồn về phía nhỏ.

    Nhỏ bỏ đi ra ngoài phòng khách mà không nói thêm một lời nào. Mọi người đều ngạc nhiên vì thái độ của nhỏ.

    - Thôi mọi người ăn ngọn miệng nhe! Mạnh cũng đi ra ngoài theo Miu.

    - Thôi ăn nhanh đi mấy đứa! Tôi nói với mấy đứa nhỏ.

    Ăn cơm xong thì Linh phải về sớm để lo cho mẹ Hiền. Thằng Huy thì dẫn con Ly đi dạo phố, trong nhà chỉ còn lại ba người. Tôi đang đứng làm công việc đáng ghét thường ngày là rửa chén. Rửa xong thì tôi mang một ít trái cây lên mời Mạnh và Miu ăn. Đi vào phòng khách thì thấy Mạnh tiến đến phía tôi.

    - Chắc tôi phải về bây giờ vì có việc, hẹn gặp anh lần khác nhe. Anh ta nói với tôi.

    - Miu về chung với anh luôn nhe? Anh ta hỏi Miu.

    - Thôi anh về trước đi, chút nữa tui tự về được rồi.

    - Nhưng..

    - Anh không cần lo đâu, anh về đi!

    - Ừ! Vậy anh về. Anh ta bước ra khỏi cửa, mặt không được vui cho lắm.

    Tôi mang đĩa trái cây đến cho Miu.

    - Ăn trái cây nè em!

    - Ngồi xuống đây cho tui! Nhỏ đứng dậy, chỉ xuống ghế sofa. Tôi ngồi xuống theo ý nhỏ và cảm thấy hơi bối rối.

    Nhỏ đi vào trong, lục lội cái gì đó. Được một hồi thì mang nguyên cả hợp y tế cá nhân ra.

    - Đưa cái tay đây! Nhỏ chỉ cái tay đang băng của tôi.

    - À.. ờ! Tôi đưa tay ra, hơi run một chút.

    Nhỏ từ từ tháo băng ra khỏi tay tôi, có lẽ nhỏ đang muốn thay băng mới giúp tôi. Miếng băng từ từ được tháo ra, để lộ những vết cắt khá sâu. Vài vết đứt đã lành, một vài thì còn hơi rỉ máu. Nhỏ nhìn những vết đứt trên tay tôi không chớp mắt, rồi chăm chăm nhìn tôi. Tôi ngạc nhiên không hiểu gì. Rồi mắt nhỏ từ từ đỏ hoe, những giọt nước mắt nối đuôi nhau chảy xuống gò má trắng hồng của nhỏ. Nhỏ vẫn nhìn tôi không rời mắt. Đôi mắt nhỏ không còn lạnh lùng nữa, nó đã trở lại là đôi mắt của người con gái nấu đồ ăn sáng cho tôi mỗi sớm thức dậy.

    Nước mắt nhỏ ngày càng nhiều hơn, nhiễu từng giọt xuống ghế. Nhỏ đang sức thuốc và thay băng mới cho tôi, lâu lâu lại nấc lên vài tiếng. Nhìn khuôn mặt xinh xắn của nhỏ đang khóc khiến tôi không khỏi xúc động. Tôi dùng tay khẽ đưa lên má của nhỏ để lau nước mắt thì bị nhỏ gạt phắt tay ra. Vừa khóc vừa băng cho tôi, được một lúc thì cũng xong. Vết băng của nhỏ khéo lắm, nhìn gọn gàng và sạch sẽ hơn tôi làm nhiều.

    - Tui về đây! Nhỏ lau vội nước mắt rồi dứng dậy bước đi.

    - Sao vậy em? Có chuyện gì vậy? Tôi nếu tay nhỏ lại và hỏi.

    - Không có gì hết!

    - Sao hôm đó em đi đâu rồi biệt tâm cho đến giờ? Thái độ em hôm này khác lắm?

    - Anh quan tâm tôi làm gì?

    - Em nói vậy là sao?

    - Anh có người bên cạnh, ôm ấp hạnh phúc rồi thì quan tâm tôi làm gì? Nhỏ nói rồi bước đi thật nhanh ra cửa.

    Tôi suy nghĩ một hồi thì chợt nhận ra vấn đề của sự việc. Mấy hôm trước cứ lo cho Linh và vụ thằng Nam mà quên khuấy đi cái chuyện có ai đó vào nhà và làm rơi trái cây lăn lốc trên nên nhà. Thì ra đó là nhỏ, và chắc nhỏ cũng thấy hết mọi thứ rồi. Tôi vội vàng đứng dậy chạy theo nhỏ, từ phía xa đã thấy nhỏ bước lên một chiếc taxi và chạy đi mất. Tôi gọi điện cho nhỏ thì nhỏ không bắt máy.

    Lặng lẽ bước vào trong nhà với bao nhiều điều suy nghĩ và khúc mắc. Vậy ra chỉ vì thấy tôi với Linh mà nhỏ mới quen với người khác? Nhỏ đang ghen vì tôi sao? Hay người đó thật sự là người yêu nhỏ từ trước đến giờ? Cứ muốn gọi điện để nói chuyện cho ra lẽ mà nhỏ lại không bắt máy. Thôi thì đành đợi lần sau gặp nhỏ vậy. Sau khi viết được vài dòng vào quyển nhật ký thì tôi cũng ngủ thiếp đi sau một ngày dài lái xe mệt mỏi.

    Sáng hôm sau, tôi thức dậy vì bị những tia nắng mặt trời soi rọi làm lóa mắt. Cầm lấy chiếc điện thoại xem giờ thì cũng gần 8 giờ. Có một tin nhắn từ con nhóc Ly báo là đã về quê từ sớm bằng xe buýt. Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời hôm nay trong xanh thật! Hy vọng sẽ là một ngày bình yên. Làm vệ sinh cá nhân xong, tôi bước ra ngoài thì nghe những âm thanh quen thuộc từ cái bếp ấy. Bước vào thì thấy cô tiểu thư kiêu kỳ với chiếc váy hồng đang hăng say nấu ăn, mặt mày tèm nhem mồ hôi. Nhìn cảnh tượng ấy khiến lòng tôi vui lạ thường, như sau cơn mưa trời lại sáng.

    - Em! Tôi gọi nhỏ.

    - Em em cái gì? Ngồi xuống ăn sáng đi! Nhỏ vẫn làm mặt giận dỗi.

    - Em qua hồi nào vậy?

    - Qua hồi nào kệ tui! Nói nhiều quá!

    Ngồi ăn sáng xong thì nhỏ lại mạng hợp dụng cụ y tế cá nhân ra rồi thay băng cho tôi. Nhìn mặt nhỏ có lẽ còn giận, nhưng không có vẻ lạnh lùng của ngày hôm qua nữa. Trước mặt tôi bây giờ là một người con gái hiền dịu và biết quan tâm đến người khác.

    - Tại sao bị như vậy? Nhỏ hỏi cọc lóc.

    - Tại "lộn cái bàn".. ý nhầm.. đấm lộn cái bàn kính.

    - Anh bị khùng rồi phải không? Hết chuyện đấm cái bàn?

    - À.. ờ.. chắc khùng thiệt! Tôi cười và gải đầu.

    - Từ nay để tui thấy anh bị thương chỗ nào nữa thì biết tay tui. Nhỏ lườm tôi.

    Thay băng xong thì tôi nhận được điện thoại từ Linh.

    - Alo! Anh nghe nè em.

    - Giờ anh qua được không?

    - Ừ! Một tiếng nữa anh qua nhe.

    Tôi nhìn Miu hơi ngại ngùng và muốn nói về ngày sinh nhật của Linh.

    - À.. ờ.. Miu nè.. anh đi..

    - Không! Ở nhà! Không đi đâu hết. Nhỏ chóng nạnh ra vẻ bực tức.

    - Nhưng..

    - Không nhưng gì hết, hôm này tui mang đô ăn quá nấu. Ở nhà ăn cơm!

    - Em trẻ con quá đó, hôm này là sinh nhật Linh. Anh không ở nhà được đâu!

    - Tui bảo anh phải ở nhà có nghe không? Nhỏ tỏ ra nghiêm trọng thật sự, không phải kiểu giận hờn trẻ con nữa.

    - Em trẻ con quá! Anh đi đây! Tôi cũng cảm thấy hơi bực tức vì tính trẻ con của nhỏ, không quan tâm tôi bỏ vào phòng thay đồ.

    Thay đồ xong, tôi định đi thì nhỏ kéo áo tôi lại.

    - Anh không được đi! Mắt nhỏ bắt đầu rưng rưng nước mắt.

    - Em sao vậy? Em kỳ lạ vừa thôi Miu à? Em mất tích đâu đó rồi bây giờ xuất hiện, làm những việc kỷ lạ mà anh không thể hiểu được! Tôi không kiềm chế được cảm xúc và quát to. Tôi kéo tay nhỏ ra khỏi áo tôi rồi quay lưng bỏ đi.

    - Anh đứng lại đó cho tôi! Đồ Khanh heo!

    Như có một luồng điện giật chạy qua người khi nghe cái cách mà nhỏ gọi tôi. Nhỏ gọi tôi là Khanh heo, cái kiểu gọi này chỉ có duy nhất một người mà thôi.

    - Cái gì? Em vừa gọi anh gì đó? Tôi quay người lại hỏi thì thấy nhỏ đã ngồi khụy ra đất, nước mắt thì chảy ướt cả hai gò má.

    - Đồ Khanh heo đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét! Nhỏ nói và cầm một vật ném về phía tôi.

    Vật đó bay chạm vào người tôi rồi rơi xuống đất. Nhìn xuống thì đó là một sợi dây chuyền mặt cỏ bốn lá. Tôi từ từ ngồi xuống nhặt nó lên, tay chân bắt đầu bũn rũn. Lật phía sau của mặt dây chuyền thì không khỏi bàng hoàng khi thấy có khắc chữ L. Điện thoại của Linh lại vang lên.

    - Alo! Sao anh chưa qua nửa?

    - À.. ờ.. Linh nè, anh xin lỗi em. Hôm này anh có chuyện cực kỳ quan trọng phải làm em à! Chắc anh không qua được.

    - Quan trọng hơn cả ngày sinh nhật của em sao?

    - Anh thật sự xin lỗi em à!

    - Uhm, vậy thôi vậy! Cuối tuần này em có tổ chức sinh nhật riêng với mấy đứa bạn em, anh phải đi bù đó. Thấy giọng nói và thái độ tôi khá nghiêm trọng nên em cũng đành chấp nhận.

    - Ừ! Gặp em sau.

    Tôi nhặt sợi dây chuyền lên, bước loạng choạng tới gần nhỏ và ngồi xuống.

    - Sợi.. sợi.. dây chuyền này.. Giọng tôi hơi ấp úng.

    - Phải! Chính là nó đó đồ Khanh heo đáng ghét! Bây giờ anh biết hết rồi đó, anh hài lòng chưa? Nhỏ quát to, khóc nấc nghẹn.


     
  10. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 39:

    "Bấm để đọc"
    Nhìn vào sợi dây chuyền, tôi như bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian. Nó lôi tôi đi ngược về những miền ký ức cũ, nơi đó có cả những nụ cười và những giọt nước mắt. Một buổi sáng đẹp trời cách đây sáu năm, ngày mà tôi đã chấp nhận cái hiện thực mình chỉ là một gia sư và vú em cho Linh. Tôi đã thật sự cầu chúc cho Linh và Hưng được hạnh phúc dù vẫn còn mang những nỗi đau mà tôi nghĩ rằng chỉ đến ngày ra đi mới có thể xóa hết được. Một ngày trước hôm sinh nhật của Linh, tôi đã dạo khắp các cửa hàng ở Sài Gòn chỉ để tìm được một món quà ưng ý nhất. Tôi nghĩ đây có thể là món quà cuối cùng mà tôi có thể tặng em, là cái sinh nhật cuối cùng mà tôi có thể tham dự trước khi ra đi. Vì những lý do đó, món quà phải thật sự đặc biệt và mang nhiều ý nghĩa.

    Tôi đã chọn được một món quà mà tôi khá ưng ý tại một cửa hàng nhỏ ở quận 1. Với món quà ý nghĩa này, hy vọng em sẽ thích. Khi tôi quay về nhà anh Đen thì thấy dì, hai con nhóc Ly và Trinh đứng đợi trước cửa nhà.

    - Ủa? Sao dì ở đây? Dì lên đây lúc nào vậy?

    - Hôm nay dì đi thành phố có công việc, hai đứa nhỏ đồi đi theo chơi. Con cho tụi nó ở đây với con được không? Có gì chiều tối dì ghé rước.

    - Dạ được! Vậy dì cứ đi làm việc đi! Để con giữ hai tụi nó cho!

    - Ừ! Hai đưa con ở chơi nghe lời anh Khanh biết chưa? Đừng có quậy phá đó.

    Nói rồi di rời khỏi, nhìn qua hai đưa nhóc thì thấy chúng đang nhìn tôi cười gian xảo. Lòng nghĩ thầm hôm nay xui lắm mới dính phải hai con mắm này một lúc, tụi nó mà xáp lại thì quậy ai mà chịu cho nỗi. Tôi cười gượng gạo với chúng và mở cửa nhà ra chấp nhận khổ sỡ hôm nay. Anh Đen và chị Nhung về quê vài hôm, giao nhà lại cho tôi trông coi, hy vọng hai con nhóc không làm hư hại thứ gì. Vừa mở cửa thì hai con nhóc đã chạy ùa vào. Con Ly thì chạy khắp nhà xem chỗ này chỗ kia, rồi nó chạy đến bàn trang điểm của chị Nhung lục lội, đánh phấn tô son.

    - Ly! Làm gì đó? Đừng có nghịch đồ của chị Nhung đó.

    - Em mượn chơi tí thôi mà! Anh ít kỹ quá.

    Nghe tiếng mở tivi ngoài phòng khách, tôi đi ra ngoài xem thế nào. Con Trinh đang ngồi gác chân lên bàn, tay thì đang cầm bịt snack vừa xem phim vừa ăn ngon lành.

    - Trời trời! Con nhỏ này, đồ ăn của ai mà lấy ăn tỉnh bơ vậy?

    - Xía.. em ăn có chút xíu mà anh làm gì ghê vậy! Nhỏ vẫn ăn ngấu nghiếng.

    - Lâu rồi không gặp em đó, vào đây hồi nào vậy? Khi nào về lại Hải Phòng?

    - Chắc mai em phải về rồi.

    - Sao mỗi lần gặp lại em là thấy em phì ra thêm vài kg phải không Trinh? Ú nu rồi mà ăn suốt ngày thế hả?

    - Kệ em! Anh tưởng anh ốm lắm chắc, cũng bắt đầu phì nôn ra rồi kia.. hí hí! Con nhóc chọc quê tôi.

    Nghe nó chọc mà cũng thấy hơi quê quê. Nhìn lại bản thân thì nó nói cũng đúng. Chả biết từ bao giờ mà tôi lại phì nộn ra thế này. Đi bên cạnh người xinh xắn như Linh lại cảm thấy không xứng. Ông Hưng thì xứng đôi với Linh hơn, bảnh bao, con nhà đại gia, môn đăng hộ đối. Nghĩ chi lại thêm buồn, dù sao giờ cũng chỉ là anh em, lại sắp đi khỏi nơi này rồi.

    Mà tình hình để hai con nhóc này ở nhà lại không ổn, quậy phá đồ đạc tùm lum. Tôi nghĩ nên dẫn tụi nó ra ngoài chơi thì tốt hơn.

    - Hai đưa! Hai đứa! Tập trung lại đây! Tôi vỗ tay kêu chúng.

    - Gì vậy anh Khanh? Hai con nhóc chạy lại, tròn xoe mắt nhìn tôi.

    - Anh sẽ dẫn tui em đi chơi một bữa, hai đứa chuẩn bị đi.

    - Yeah!.. Yeah!.. Hai con nhóc nhảy cẩng lên vì vui sướng.

    Trong niềm vui hân hoan của tụi nó, tôi lại cảm thấy u sầu bi thảm. Móc bóp ra nhìn lại mới biết không còn nhiều tiền vì vừa mua quà cho Linh. Thôi coi như lỡ rồi thì chơi tới bến luôn chứ biết sao giờ. Dù sao cũng thương tụi nó, ở quê có mấy khi được đi thành phố chơi. Dẫn tụi nó đi chơi cho biết đây biết đó. Vậy là ba anh em đón xe bus đến Hùng Vương Plaza. Hai con nhóc bước vào là mê tít, chạy hết chỗ này đến chỗ khác, đứng ngắm nghía hàng hóa say sưa. Nhìn tụi nó lại thấy thương và tội nghiệp, chắc cũng hai lúa như tôi lúc mới lên. Ở quê làm gì có những trung tâm mua sắm lớn như vậy. Thôi thì trước khi đi, có cơ hội dẫn tụi nhỏ đi chơi một bữa như vày cũng đáng, xem như quà chia tay. Sau này đi rồi chắc nhớ tụi nó lắm.

    - Hai đưa đói bụng chưa? Muốn ăn gì nè? Đi dạo một hồi cũng thấy đói, tôi hỏi hai đứa nhóc.

    - Ăn gà rán KFC.. Hai đứa đồng thanh trả lời.

    Tôi nghe xong mà muốn sặc, dân quê mà cũng biết đến KFC nữa, chắc tôi tội nghiệp nhầm rồi. Đời sinh viên túng thiếu, định dẫn tụi nó ra ngoài kiếm tiệm cơm bình dân nào ăn cho rẻ chứ có ngờ chúng biết KFC. Cắn răng chìu theo hai con nhóc, dẫn chúng vào quầy KFC bên trong plaza ăn luôn.

    - Hai đứa cầm tiền đi gọi đồ ăn đi, anh ngồi đây chờ! Ê, nhớ tiền thối đó! Tôi đưa tụi nó tờ 500 nghìn mà lòng đau như cắt.

    Hai con nhóc cầm tiền hí hửng chạy đi, cả buổi trời sau mới chịu quay về.

    - Làm gì mà lâu vậy? Tiền thối đâu? Tôi đưa tay ra trước mặt con nhóc Ly.

    - Dạ.. nè anh! Con nhóc đưa tôi lại tờ 50 nghìn.

    - Trời? Hai má ăn gì ghê vậy?

    - Hix.. hix.. Con nhóc bắt đầu sụt sùi.

    - Thôi được rồi, lỡ rồi thôi.

    - Dạ.. hi hi..

    - Trời! Vừa khóc mà cười lại nhanh quá hé?

    Từ xa thấy con mắm Trinh cằm cả lốc biển số thức ăn đi lại là đủ hiều vì sao đi tông 450 nghìn của tôi rồi. Đọc lại cái biên lai mà há hốc miệng mồm, nào là gà rán KFC, cơm trộn Hàn Quốc, kem, trà sữa, cá viên chiên.. v.. v.. Hai chúng nó không biết tôi có thể sống được bao nhiêu ngày với 450 nghìn đâu, vậy mà chúng làm rốp rẻng trong 1 buổi trưa. Đồ ăn được mang đến đầy bàn, giờ chắc người ta tưởng tôi là đại gia quá.

    - Chà! Hai con lúa tụi bây cũng biết hưởng thụ quá hé! Tôi cảm thấy sai lầm một lần nữa khi tôi nghiệp hai đứa nhà quê như hai tụi nó, ăn sung sướng thấy sợ! Còn biết cả các món ăn Hàn Quốc nữa.

    - Hi.. hi! Hai con nhóc vừa ăn vừa cười khoái chí, nhất là con mắm Trinh, chắc giờ nó hạnh phúc lắm.

    Đi chơi cho đến tận tối thì ba anh em mới về đến nhà. Dì đang chờ trước cửa để rước hai con nhóc về.

    - Chà! Hai đứa bây được anh Khanh dẫn đi chới sướng quá hé! Tốn tiền nhiều không con?

    - Dạ! Cũng không bao nhiêu đâu dì.

    - Khanh nè! Con cho Trinh ở lại đây được không? Chiều mai ba nó đến rước nó ra sân bay luôn, khỏi mất công về quê đón nó.

    - Dạ được dì!

    - Ừ! Vậy thôi dì chở Ly về nhe! Cuối tuần nhớ về nhà dì ăn cơm đó!

    - Dạ! Dì đi đường cẩn thận.

    Đến giờ rồi mà vẫn chưa thoát, lại tiếp tục phải coi chừng trẻ em. Chợt nhớ đến ngày mai còn phải đi sinh nhật Linh nữa, mà chiều mai ba con nhóc mới đến đón, không biết làm sao đây? Thôi để mai tính, tôi ngã lưng ra giường ngủ luôn.

    - Anh Khanh! Vừa nhắm mắt thì nghe tiếng nhóc Trinh gọi ngoài cửa.

    - Gì vậy em?

    - Em đói bụng quá à!

    - Haizz.. hồi nãy ăn tối rồi mà?

    - Em không biết! Em đói quá, ngủ không được!

    - Vậy đợi anh kiếm gì cho ăn.

    Tôi bước vào bếp, chã có gì để ăn cả. Mấy hôm nay tôi toàn ăn cơm tiệm vì chị Nhung về quê, không có ai nấu cơm hết. Tôi cũng không biết nấu nên làm cho nó tô mì gói nhanh gọn lẹ. Đứng nấu mì cho nó mà tự nhiên cũng thấy thèm ghê, vậy là làm luôn 2 gói.

    - Sao anh làm chi hai tô vậy? Em ăn không hết đâu!

    - Anh làm cho anh 1 tô. Mà chắc ăn hai tô không hết không?

    - Hí hí.. hên xui! Nhìn cái tướng của nó có mà ba tô còn hết chứ nói gì hai tô.

    Vậy là trong đêm tối, có hai con heo ngồi ăn mì gói ngon lành. Ăn xong thì nhóc Trinh cũng ngoan ngoãn đi ngủ.

    Tôi thức dậy lúc 7 giờ rưỡi sáng. Thời tiết không được đẹp cho lắm, trời âm u như có thể mưa bất cứ lúc nào. Lo cho con nhóc ăn sáng xong hết thì tính đến chuyện đi sinh nhật của Linh. Chẳng lẽ đóng cửa lại nhốt nó trong nhà rồi đi? Đang suy nghĩ thì nhận được điện thoại của Linh.

    - Anh chuẩn bị đi chưa?

    - Anh đang chuẩn bị nè em.

    - Anh nhớ địa chỉ chứ?

    - Ừ! Linh nè, anh có con nhỏ em ở quê lên chơi. Anh dẫn nó theo được không?

    - Tất nhiên rồi anh, càng đông càng vui mà!

    Thế là tôi chở nhóc Trinh theo luôn, con nhóc nghe đến được ăn sinh nhật là mừng vui ra mặt. Cũng phải thôi, chuyện ăn uống là chuyện của cả cuộc đời nó mà. Suốt dọc đường đi, tôi cứ suy nghĩ về một chuyện. Đó là việc sẽ có nhiều khuôn mặt mà tôi không thích xuất hiện trong buổi tiệc, lũ bạn nhà giàu của Linh. Tôi không còn lạ gì chúng nó khi một lần tiếp xúc tại sinh nhật nhỏ Tú cách đây không lâu. Không phải vì đây là sinh nhật Linh, không phải vì là lần cuối tôi có thể dự sinh nhật em thì chã bao giờ tôi muốn qua lại với đám chúng nó.

    Theo địa chỉ Linh cho, tôi chở con nhóc đến một quán lẫu ở khu Trung Sơn. Đến nơi thì mọi người đã ngồi vào bàn, Linh và Hưng chạy ra ngoài đón tôi vào.

    - Tới rồi hả cậu em? Mọi người đợi cậu nãy giờ! Ổng Hưng niềm nỡ bắt tay tôi. Kể từ cái ngày tôi có cuộc nói chuyện thẳng thắn với ổng về Linh, mối quan hệ của chúng tôi cũng không còn nghiêm trọng như xưa nữa.

    - Ủa? Bè gái bụ bẫm nào đây? Linh véo má nhóc Trinh hỏi.

    - Em gái của anh đó! Nhóc Trinh khẽ nép vào người và ôm lấy tay tôi.

    - Thôi vào nhập tiệc đi! Ông Hưng dẫn tôi và Trinh vào bàn.

    Tôi đi vào trong quán, con nhóc thì hơi e dè vì nhiều người lạ. Nó cứ nép sát vào người tôi và đi theo. Đi ngang qua chỗ ngồi của cái đám lâu la đó thì chúng cứ nhìn tôi chỉ trỏ, rồi cười đểu. Cố gắng giữ bình tĩnh, tôi không quan tâm tới lũ khinh người chúng nó. Trước khi đến đây, tôi đã tự dặn với lòng là phải chai lì với tất cả hành động và lời nói của tụi nó. Đến đây chỉ vì một lý do duy nhất là ăn sinh nhật của Linh. Tôi sắp xếp chỗ ngồi cho con nhóc Trinh và cũng ngồi vào bàn luôn.

    - Ai vậy anh Khanh? Nhỏ Tú hỏi tôi.

    - Em gái của anh đó.

    - Thiệt không đó? Hồi nào giờ có nghe anh nhắc đến em gái đâu. Hay là bạn gái mới quen đó? Tôi nghe xong mà máu đã từ từ dồn về tới

    Não, tuy nhiên vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc. Tôi biết ngay cái con này chả bao giờ nói chuyện tốt lành đâu, mở miệng ra là phải đâm chọt tôi mới chịu được.

    - Tú nói bậy quá nhe! Linh mắng Tú. Tôi vẫn im lặng không nói gì.

    - Bậy gì đâu Linh ơi! Linh thấy đó, anh Khanh không quen Linh nữa thì có bạn gái mới liền đó thôi. Mà công nhận mắt thẩm mỹ của anh Khanh cao thật, bạn gái gì mà trẻ con, béo ú, nhìn rất xứng đôi với ảnh đó.

    Mặt tôi bắt đầu đỏ bừng lên, tay bóp chặt run lên bần bật, răng nghiến lại. Bây giờ chỉ muốn đứng dậy cho nó một bạt tay thôi, những dặn lòng đây là sinh nhật Linh, không muốn làm em mất vui. Tôi vẫn cứ ngồi thở gấp, dằn cơn bực tức xuống.

    - Nói gì đó con mụ kia? Giật mình quay sang thì thấy nhóc Trinh đứng dậy, tạt nguyên ly trà đá vào mặt nhỏ Tú. Tôi không khỏi ngỡ ngàng về hành động của nó.

    Nhỏ Tú bực tức, hùng hổ đứng dậy tiến về phía nhóc Trinh. Tát mạnh một cái vào má con nhóc in nguyên một bàn tay. Con nhóc ôm mặt, ào khóc nức nở.

    - Khóc gì con kia, sao mày dám làm vậy hả? Nhỏ xô con Trinh té bệt ra đất.

    - Đủ rồi nhe cô kia. Tại sao cô dám đánh em tôi như vậy hả? Sức chịu đựng của tôi đã đến giới hạn, tôi không còn nhìn được nữa vì nó dám đánh em tôi.

    Con Tú định tiến tới đánh nhóc Trinh tiếp thì bị tôi kéo lại, tôi xô nhỏ ra xa. Nhỏ loạng choạng như muốn té nhào thì được ban trai của nhỏ đỡ lại.

    - Ê thằng chó, dám đánh bạn gái tao hả? Thằng bạn trai nhỏ quát tỏ, cả bàn mấy thằng con trai đều đứng dậy hết như muốn nhào tới ăn thua đủ với tôi.

    - Được rồi, tụi mày chỉ chờ có vậy thôi phải không? Vậy thì nhào vào hết đi, tao chấp tất! Tôi nóng giận quát to. Nhóc Trinh vẫn đang khóc tức tưởi nép sát sau lưng tôi.

    Thằng bạn trai con Tú vừa nhào tới thì đã bị tôi ột đạp vào bụng văng ra. Nó ôm bụng mà không đứng dậy nỗi. Nhưng thằng khác thì không to con bằng tôi nên cũng còn hơi e dè chưa dám lao tới. Vậy là tụi nó xách những chiếc ghế nhựa lên phang tới tấp về phía tôi và Trinh. Tôi không biết phải làm sao đành quay lưng lại, ôm con nhóc vào lòng và che cho nó. Ghế thì cứ bay vào lưng, rồi vào đầu tôi làm tôi gục xuống đất.

    - Dừng lại! Dừng lại! Tiếng la thất thanh của Linh ngăn tụi bạn của em lại.

    - Tụi bây khùng hả? Dừng tay lại. Ông Hưng lớn tiếng chạy tới can ngăn. Bảo vệ của quán cũng chạy đến thì chúng mới chịu dừng tay lại.

    - Có sao không anh? Linh khóc và chạy tới hỏi tôi.

    Tôi gạt phắt tay Linh ra rồi cố gắng gượng đau đớn đứng dậy. Tôi đỡ nhóc Trinh lên và dẫn con nhóc đi từ từ ra khỏi quán, không nói thêm một lời nào với bất cứ ai nữa. Tôi muốn đi khỏi cái chỗ này càng nhanh càng tốt, đó là một thế giới khác thế giới của tôi. Thế giới của cái lũ nhà giàu khinh người đáng ghét. Sẽ chả bao giờ tôi có thể ngồi chung bàn với những loại người như vậy. Nếu như điều đó làm em mất vui trong buổi sinh nhật hôm nay thì tôi xin lỗi vậy, sức người chịu đựng cũng có giới hạn của nó.

    Tôi dẫn con nhóc ra bãi để lấy xe thì có tiếng gọi của một ai đó.

    - Anh gì đó ơi!

    - Hả? Tôi quay lại thì thấy một bé gái xinh xắn trong bộ đầm hồng.

    Con bé chạy đến và chìa tay ra, trên tay là sợi dây chuyền cỏ 4 lá..


     
Từ Khóa:

Chia sẻ trang này