Truyện VOZ Full - Vẽ em bằng màu nỗi nhớ

Thảo luận trong 'Truyện VOZ' bắt đầu bởi Mộ Thanh, 28 Tháng mười một 2021.

  1. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 40:

    "Bấm để đọc"
    - Cái này của anh phải không? Anh làm rơi trong quán lúc nãy đó.

    - Ừ! Cảm ơn em! Em ngoan quá!

    - Thôi em vào quán phụ mẹ đây, chào anh.

    Con bé nói rồi quay lưng chạy lon ton vào quán. Có lẽ tôi đánh rơi nó trong vụ xô xát lúc nãy. Tôi quên tặng nó cho Linh mất rồi, không lẽ bây giờ lại vác mặt vào. Không được, không thể quay lại gặp cái đám bẩn thiểu đó được. Bỏ sợi dây chuyền vào túi, tôi chở nhóc Trinh về nhà. Trên đường về, con bé vẫn khóc suốt.

    - Đau lắm hả em? Thôi nín đi nè!

    - Hức.. hức.. Nó không nói tiếng nào, vẫn tựa đầu vào lưng tôi khóc.

    Mây đen kéo đến che phũ bầu trời, những hạt mưa li ti bắt đầu rời. Tôi không mang theo áo mưa, quanh đây lại không có cửa hàng bán ao mưa nào. Tôi chở con nhóc chạy vội đến một mái hiên để trú tạm. Tìm được một mái che thì tôi và con nhóc đã ướt kha khá rồi. Tôi thì mưa ướt không ăn nhầm gì, chỉ lo con bé bị cảm lạnh thôi.

    - Nín đi mà! Nước mắt đâu mà lắm thế? Tôi bắt đầu hơi bực mình, mọi chuyện đã không vui rồi mà còn chịu thêm tiếng khóc ồn ào của con nhóc.

    Nó vẫn cứ vậy, không nói một lời nào. Thôi kệ, tôi cũng quá mệt mỏi và ê ẩm mình mẫy rồi. Ngồi dưới mái hiên, lặng nhìn những hạt mưa đang vô tình rơi. Nhiều lúc thấy bản thân như một thằng khờ, người ta chi coi tôi như một người anh, vậy mà suốt thời gian qua cứ ảo tưởng. Hôm nay nhìn hai người họ thật xứng đôi, em sẽ mất đi nhiều giá trị khi đứng cạnh một thằng như tôi. Chỉ biết cười nhạt cho những gì đã qua, cố gắng mọi thứ đều vô ích. "Em sẽ không bao giờ yêu anh.. phải không?". Cảm thấy có một thứ nước gì đó chảy ra từ khóe mắt.

    - Anh sao vậy? Con nhóc khều tay tôi. Tôi quay sang nhìn nó thì thấy nó đã nín từ lúc nào rồi và đang chăm chú nhìn tôi.

    - Sao là sao?

    - Anh đang khóc hả?

    - Làm gì có, chỉ là nước mưa thôi nhóc à! Tôi vội vàng lau đi và xoa đầu con nhóc.

    - Anh xạo quá à! Mắt anh đỏ hoe kìa! Con nhóc lấy tay chặm chặm vào những giọt nước và lau khô chúng đi trên má tôi.

    - Anh có đau lắm không? Em xin lỗi! Chỉ vì che cho em.. Tay con nhóc xoa xoa lưng tôi.

    - Không sao đâu em! Nhằm nhò gì, anh khỏe như trâu mà!

    - Em hết đau chưa? Để anh xem nào! Tôi kéo con nhóc sát lại gần, xoa xoa cái gò má bầu bĩnh của nó.

    - Em không đau! Mà em tức lắm!

    - Thôi em à! Đừng quan tâm loại người đó.

    - Em có lạnh lắm không? Đồ ướt hết rồi nè.

    Con nhóc chu mỏ gật gật, tôi ôm nó vào lòng để sưởi ấm. Trời thì cứ mưa không ngớt, hai anh em tôi ngồi mà lạnh rung lên vì quần áo ướt. Nghĩ lại thì hình như tôi toàn gặp những chuyện không vui vào những ngày mưa thì phải? Nhưng sao lại không cảm thấy ghét nó nhỉ?

    Ngồi một hồi thì mưa cũng tạnh hẳn. Đướng xá bắt đầu đông đúc xe cộ trở lại. Các hàng quán thì được bày ra tiếp tục buôn bán. Trời lại trong xanh sau một cơn mưa u ám. Có một cuộc điện thoại từ số máy lạ.

    - Alo! Giọng của một người đàn ông lớn tuổi.

    - Alo! Dạ cho hỏi ai vậy?

    - Khanh phải không con?

    - Dạ! Bác là ai vậy?

    - Bác Minh, ba của con nhóc Trinh đây Khanh.

    - Dạ bác Minh, lâu quá rồi không nói chuyện nên con quên. Bác khỏe không bác?

    - Khỏe con à! Con giữ con nhóc mấy hôm nay đúng không? Phiền con quá! Bác có nhiều việc phải làm, con có thể giữ nó thêm hôm nay nữa không? Sáng mai bác ghé đón nó.

    - Dạ được bác à! Không phiền gì đâu, bác cứ làm việc đi ạ!

    - Ừ! Cảm ơn con! Mà con nè, hôm nay là sinh nhật của em nó

    Đó. Bác lu bu quá không làm sinh nhật cho nó được. Có gì hôm nay con lo cho nó giúp bác nhe, bác gửi tiền lại sau.

    - Vậy mà con không biết, tiền bạc gì bác à. Con xem nó như em gái con mà, cứ để con lo. Nói rồi tôi chào tạm biệt bác.

    - Gì vậy anh? Ba em gọi hả?

    - Ừ! Ba nói em ở lại nhà anh hôm nay, mai ba qua đón.

    Tôi không nói cho con nhóc vụ sẽ làm sinh nhật cho nó, tôi muốn cho nó sự bất ngờ. Con nhóc tội nghiệp thật, hôm nay là sinh nhật nó mà không chịu nói. Ngày sinh nhật mà còn bị người ta đánh nữa, tôi véo hai gò má đáng yêu của nó và cười. Nó nhìn tôi ngạc nhiên không hiểu gì. Thế rồi hai đứa đèo nhau về nhà anh Đen luôn. Về đến trước cửa nhà thì giật mình phát giác. Tôi mò hết từ túi áo đến túi quần, chả thấy chìa khóa nhà đâu cả. Có lẽ là rớt lại trong quán lẫu lúc nãy rồi. Chắc chắn là không thể quay lại tìm. Định tìm người mở khóa thì lại hết tiền, tôi đành chở con nhóc về quê luôn. Cũng nên về thôi, xin ba một ít tiền chứ không thì không biết sống thế nào trong những ngày sắp tới.

    Để con nhóc ở nhà với ba, tôi âm thầm đến một tiệm bánh kem để mua cho nó một cái bánh vừa túi tiền. Gói bánh lại thật kỹ, tôi chở con nhóc ra ngoài cánh đồng.

    - Sao chở em ra đây chi vậy? Con nhóc ngạc nhiên hỏi.

    - Nhắm mắt lại đi. Tôi tháo giấy gói ra khi con nhóc đang nhắm mắt.

    - Rồi mở ra!

    - "Happy birthday to you!.. Happy birthday to Trinh béo" Khi nó vừa mở mắt thì tôi đưa bánh ra trước mặt nó, hát nguyên một bài chúc mừng sinh nhật. Con nhóc chu mỏ mếu, rươm rướm nước mắt vì xúc động.

    - Sao vậy? Mít ướt quá nhe!

    - Sao anh biết sinh nhật em? Con nhóc mếu máo nói.

    - Vậy mới hay chứ! Vui không?

    - Dạ! Em vui lắm! Con nhóc hít hà, lau những giọt nước mắt và cười thật tươi.

    - Ước một điều ước rồi thổi nến đi em!

    - Dạ! Nó chấp tay nhắm mắt, vài giây sau thì chu cái mỏ đáng yêu ra thổi.

    - Em ước gì vậy?

    - Hì hì.. không nói đâu. Mà sao anh kêu người ta ghi trên bánh kem là Trinh béo?

    - Thì đúng quá mà!

    - Anh đang ghét lắm! Đồ Khanh heo đáng ghét. Anh cũng mập ú đó thôi.

    - Trinh béo.

    - Khanh heo.

    - Trinh béo.

    - Khanh heo.

    - Hì.. thôi cắt bánh đi nhóc.

    - Khoan đã?

    - Gì nữa?

    - Quà của em đâu?

    - Quà gì nữa? Anh mua nguyên cái bánh kém, hết tiền luôn rồi!

    - Hu.. hu.. em muốn quà cơ!

    Tôi chợt nhớ đến sợi dây chuyền cỏ 4 lá trong túi áo. Thôi thì tặng con nhóc luôn chứ để làm gì nữa. Chắc con nhóc không quan tâm đến chữ L được khắc phía sau mặt dây chuyền đâu.

    - Quà em nè! Tôi lấy sợi dây chuyền ra đưa.

    - Yeah.. Đẹp quá! Thích quá! Nhận được sợi dây chuyền, con nhóc vui sướng nhảy cẩng lên.

    - Anh Khanh nè!

    - Sao em?

    - Vậy sau này, nếu sinh nhật của em với chị Linh trùng nhau, thì anh sẽ đi với ai? Nhỏ hỏi hơi e dè.

    - Tất nhiên là bé ú của anh rồi, bé ú của anh quan trọng hơn mà! Tôi cười và ngắt mũi nó.

    - Thiệt không? Hứa đi! Con nhóc đưa tay ra đòi móc nghéo.

    - Ừ! Anh hứa! Tội nghiệp, nó không biết là tôi sắp phải rời xa nơi này. Biết ngày tháng năm nào có thể lại tổ chức được sinh nhật cho nó một lần nữa.

    Sau đó chúng tôi ăn bánh kem và nói đủ thứ chuyện trên đời. Nhìn con nhóc vui mà lòng lại thấy bao muôn phiền tan biến. Ở cạnh con nhóc thấy vui vẻ và thoải mái lắm. Tuy nó nhỏ nhưng nó chịu lắng nghe tôi nói. Từ trước giờ nó luôn hỏi tôi về tất tần tật cuộc sống của tôi mỗi khi hai đứa co dịp gặp nhau. Vì vậy trừ mẹ và dì tôi ra, con nhóc là người hiểu tôi nhất. Đó là vì sao tình cảm của tôi dành cho nó không thua kém gì nhóc Ly nhà tôi.

    Đến chiều tối thì tôi qua tìm anh Đen mượn chìa khóa, rồi chở con nhóc về lại Sài Gòn để ngày mai bác Minh qua đón sớm. Về đến nhà anh Đen, tôi dọn ít thức ăn vừa mua dọc đường ra cho con nhóc ăn cơm tối thì nghe tiếng chuông cửa. Mở cửa ra thì gặp hai ông ôn thần Tuấn và Nam. Thằng Tuấn tỏ thái độ bực tức, hùng hổ bước vào nhà, ngồi xuống ghế sofa khoanh tay lại. Thằng Nam đi vào nhìn tôi chỉ biết lắc đầu.

    - Gì đây hai cha nội? Sao qua không báo?

    - Mày có phải anh em tao không? Thằng Tuấn quát.

    - Vụ gì nữa đây?

    - Linh mới cho tao biết mày bị đánh ở quán lẫu, kêu tao qua xem mày có sao không.

    - Mai dẫn tao đi tìm tụi nó tính xổ. Nó nói rồi đập tay xuống bàn.

    - Mày làm vậy là không được rồi! Anh em với nhau bao nhiêu năm, bị người ta đánh mà không báo cho tụi tao biết. Thằng Nam lên tiếng.

    - Có gì đâu tụi bây ơi! Ăn vài cái ghế thôi chư tụi nó có đánh được gì tao. Tao vẫn sống đây thôi. Tôi cười và nói.

    - Tức quá! Thằng Tuấn vò đâu bứt tóc.

    - Xuỵt.. thôi tính sau đi! Có nhỏ em dưới quê tao lên chơi, đừng bàn chuyện đánh lộn đánh lạo ở đây, không hay đâu!

    - Nhậu đi! Giờ có nhậu tao mới hết tức. Thằng Tuấn nói.

    - Thôi được rồi, cũng lâu mấy anh em mình chưa lai rai. Mầy với thằng Nam đi mua bia với mồi đi. Tao ở nhà lo cơm nước cho con em cái.

    Vậy là đêm hôm đó ba thằng nhậu và tâm sự chuyện đời. Mỗi thằng mỗi hoàn cảnh, đứa nào cũng có chuyện buồn riêng. Tôi thích uống với tụi nó lắm, biết là cũng chả giải quyết được gì nhưng lâu lâu lại có cơ hội được nói ra những gì khó chịu, bức xúc trong lòng. Mới đầu còn tỉnh táo, cứ nói chuyện giữ nếp vì sợ con nhóc Trinh nó nghe. Nhưng sau đó rượu vào thì lời ra, uống càng nhiều bắt đầu nói dài, nói dai, nói dỡ. Có cái gì cũng nói huỵch tẹt ra, con nhóc thì ngồi xem tivi say mê nhưng chắc nó cũng nghe và hiểu ít nhiều.

    - Về được không đó hai ông? Hết mồi, hết bia, 3 thằng cũng quắt cần câu.

    - Mày coi thường tao quá đó! Thằng Tuấn bước đi loạng choạng, té lên té xuống.

    - Thôi vậy ngủ lại đây đi! Tôi đề nghị.

    - Ý mày nói tao về không nổi hả? Tao đi ày xem. Nó lại bước đi vài bước rồi té nhào.

    - Thôi để tao với nó đi taxi về, gửi xe lại đây, mai tụi tao qua lấy. Nói rồi thằng Nam dìu thằng Tuấn ra đường đón xe.

    Tôi quay vào nhà và cố dọn dẹp bãi chiến trường dù đầu cứ xoay mồng mồng. Đang dọn thì thấy con nhóc đứng thù lù ở đó, mặt thì mếu lại.

    - Gì đây bé béo? Đi ngủ sớm đi, mai còn về.

    - Thì ra anh sắp phải đi Mỹ hả? Nó nói mà nước mắt lừng tròng.

    - Ừ! Tôi xoa đầu nó.

    - Anh ở lại được không? Anh bỏ em hả? Hong thương em hả? Nước mắt nó bắt đầu chảy.

    - Haizz.. thôi đừng khóc! Anh có đi luôn đâu mà khóc, khi nào anh rảnh anh về chơi mà.

    - Hong chịu! Hong chịu đâu!

    Tôi mặc nó, lo dọn nhanh rồi còn đi ngủ, nhức đầu quá rồi. Vừa dọn mà cứ bị con nhóc làm phiền, nó cứ lẽo đẽo theo sau lưng kéo áo tôi. Dọn xong thì tôi lên giường, chui vào mền ngủ luôn, mở mắt không lên nữa rồi.

    - Dậy! Dậy! Chưa nói chuyện xong mà! Nó cứ đứng bên cạnh giường cằng nhằng suốt.

    Có men rượu, mặc cho tiếng cằng nhằng bên tai, cứ thế tôi ngủ thiếp đi.

    Sáng sớm thức dậy vì chuông điện thoại báo thức, hôm qua canh giờ để dậy sớm lo đồ ăn sáng cho con nhóc trước khi nó đi. Tự nhiên thấy ê ê cánh tay không cử động được, có cảm giác như có cục tạ nghìn cân trên người. Nhìn xuống thì nguyên một con voi đang nằm đè lên người. Nhưng bất chợt tôi bàng hoàng sững sốt, trên người tôi chỉ còn duy nhất cái quần lót. Tôi vội vàng hất con nhóc sang một bên rồi mặc quần áo vào. Hất hơi mạnh nên nó cũng dần tỉnh giấc.

    - Hí hí.. Nó nhìn tôi cười khúc khít.

    - Cười gì vậy? Tôi hỏi trong lo sợ.

    - Chào buổi sáng anh yêu!

    - Anh yêu gì? Em nói điên gì vậy?

    - Anh làm gì tối qua anh không nhớ sao? Con nhóc ngừng cười và trầm xuống.

    - Làm.. làm.. gì? Tôi hỏi ấp úng, chảy cả mồ hôi.

    - Anh thật sự không nhớ hả? Anh phải chịu trách nhiệm với em đó! Mắt con bé bắt đầu đỏ hoe.

    - Trời!.. Anh.. làm.. gì em rồi? Tôi như rụng rời tay chân, không đứng nổi nữa.

    - Anh cởi áo, cởi quần ra, rồi ôm em ngủ cả đêm đó. Con nhóc nói trong ngượng ngùng.

    - Phù.. Tôi thờ dài một hơi, bao nhiêu gánh nặng như được trút bỏ hết. Thật là may mắn khi tôi chưa làm gì con nhóc. Có chuyện gì không biết ăn nói sao với bác Minh.

    - Anh còn nói anh yêu em nhiều lần lắm. Con nhóc nói tiếp, có lẽ đó là những lời tôi dành cho Linh thì đúng hơn.

    - Thôi dậy ăn sáng đi! Em làm anh hú hồn! Tôi xoa đầu nó nói.

    - Hong! Anh không được đi! Anh phải ở lại chịu trách nhiệm với em!

    - Khùng quá đi! Đồ ranh con! Biết gì mà trách nhiệm, ăn sáng mau đi còn về nữa kìa.

    Tôi đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho nó rồi dọn dẹp nhà cửa mà cứ không yên với nó. Nó cứ lẽo đẽo theo càu nhàu điếc cả lỗ tai. Một hồi thì bác Minh cũng qua đón nó, nó nhất mực không chịu về. Cứ bắt tôi hứa là phải ở lại Việt Nam nó mới chịu.

    - Ba ơi! Anh Khanh đi Mỹ! Con không chịu đâu! Ba kêu ảnh ở lại đi! Nó khóc lóc sướt mướt năn nỉ ba nó.

    - Thôi con ngoan đi! Anh Khanh phải đi với gia đình chứ! Sao anh ở lại được? Bác Minh dỗ con nhóc.

    - Hong chịu! Hong chịu! Con nhóc nhảy đành đạch lên.

    Bác Minh dỗ nó một hồi thì nó mới bớt khóc, bác dẫn nó ra xe. Tôi cũng đi ra theo, thật sự thấy thương nó lắm, nhưng đâu thể chỉ vì vậy mà thay đổi nguyên một kế hoạch chuẩn bị bấy lâu nay.

    - Thôi ở nhà ngoan nhe Trinh! Khi nào rảnh anh sẽ về thăm! Tôi nói và xoa hai gò má của nó.

    - Không cần nữa! Tôi ghét anh! Anh là đồ đáng ghét! Không bao giờ tôi muốn nhìn thấy anh nữa! Con nhóc đẩy tay tôi ra, quay mặt đi. Nó vẫn khóc tức tưởi.

    - Thôi bác đi nhe con. Bác Minh lắc đầu vì cái tính trẻ con của con nhóc rồi dẫn nó ra xe.

    Và từ hôm ấy cho đến lúc ra đi, đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy khuôn mặt bầu bỉnh, đáng yêu của Trinh béo. "Xin lỗi bé ú của anh! Một ngày nào đó, khi lớn lên, em sẽ hiểu".

    * * *Bừng tỉnh và quay trở lại hiện tại..

    Tôi nắm chặt sợi dây chuyền cỏ 4 lá. Dùng tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của Miu. À không, bây giờ tôi nên gọi em là Trinh, con bé béo ú của tôi ngày nào.

    - Tr.. i.. nh.. Trinh! Là.. e. M.. thật đó sao? Giọng nói tôi run lên.

    - Hức.. hức.. Em không nói gì liên tục dùng tay đánh vào ngực tôi.

    - Trinh!

    - Tui biết chị Linh xinh đẹp hơn tui, chị Linh giỏi giang hơn tui. Nhưng sáu năm trôi qua rồi, mà anh vẫn không thể quên được chị ta sao? Em nói trong nấc nghẹn.

    - Đó, tôi trả lại anh sợi dây chuyền đó. Anh mang đi sinh nhật chị ta đi! Anh tưởng tôi ngu lắm nên không biết chữ L là gì hả? Tôi đã không màng tới chuyện đó, tôi quý nó, tôi giữ nó 6 năm qua vì đó là quả của anh tặng tôi.

    - Phải! Chị ta chờ anh 6 năm qua, một thời gian dài đó chứ? Vậy còn tui thì sao? Tui chở đợi anh có ít hơn 6 năm không hả?

    Tôi cũng bắt đầu thấy cay ở mắt, những giọt nước mắt cũng bắt đầu lưng tròng khi nghe những lời của Trinh.

    - Anh có biết thời gian qua, tôi vì anh mà phấn đấu, thay đổi bản thân rất nhiều không hả? Anh có biết tôi phải cố gắng đến mức nào không hả?

    - Anh trả lời đi chứ! Tại sao lại im lặng? Anh trả..

    Em chưa kịp nói dứt câu, tôi đã kéo em vào lòng. Đặt lên môi em một nụ hôn, một nụ hôn pha lẫn vị măn của nước mắt đắng cay, một nụ hôn như thỏa bao ngày nhung nhớ, một nụ hôn mà tôi không còn xem em là một đứa ranh con ngày nào nữa. Em cố vẩy vùng, đấm thình thịch vào ngực tôi. Nhưng tôi vẫn siết em thật chặt. Nấm đấm em dần mềm nhũn ra, rồi em ôm lấy tôi trọn vòng tay, hòa nhịp váo nụ hôn ngọt ngào của cả hai.

    Tôi không còn suy nghĩ gì nhiều về chuyện của tương lai nữa. Dù cho ngày mai có trở nên thế nào, hôm nay, xin một lần cho tôi được sống thật với yêu thương của bản thân..


     
  2. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 41:

    "Bấm để đọc"
    Sau một nụ hôn dài ngọt ngào, tôi từ từ mở mắt ra và nhìn thẳng vào đôi mắt của em, đôi mắt ấy cũng đang nhìn tôi. Tôi không ngờ là tôi vừa hôn Trinh, con bé ú tinh nghịch ngày nào. Có một cảm giác rất lạ, nó ngọt ngào hơn tất cả những trải nghiệm mà tôi từng có trước đây. Mặt em bắt đầu ngượng đỏ, em cười mỉm và quay mặt đi.

    - Cười gì vậy?

    - Lần đầu của tui đó. Ngón tay nhỏ cứ miết qua miết lại trên nền nhà tỏ vẻ e thẹn, mắc cỡ.

    - Tui cái đầu em, hỗn với anh hả nhóc? Tôi kí đầu em cái cốc vì giờ này mà con xưng tui với tôi.

    - Đau em! Nhỏ trề môi mếu.

    - Anh nhớ có ai đó, trong đêm tối, lợi dụng anh say hôn lén anh một lần rồi thì phải? Ở đó mà lần đầu!

    - Ghét quá đi! Lần đâu tiên lâu như vậy chứ bộ. Em vòng tay ôm tôi.

    - Chưa xong đâu nhóc. Giờ thì tới phần tra khảo đây, đừng nghĩ cứ vậy là như trước giờ không có chuyện gì.

    - Biết rồi, anh muốn hỏi gì thì hỏi đi!

    - Chuyện này bao nhiêu người biết? Và tại sao em lại làm vậy?

    - Lúc gặp nhau lần đầu ở quán hủ tiếu, anh không nhận ra em. Em bực mình lắm, định trêu anh vài ngày rồi thôi. Nhưng thấy anh đáng ghét quá! Nên cứ thế mà kéo dài đến tận hôm nay. Chuyện này có sự hợp tác của Ly, Huy và anh Đen nữa.

    Thảo nào mà em lại nắm rõ lịch trình, đường đi nước bước của tôi đến vậy. Em đã quá hiểu tôi, bây giờ lại có thêm sự trợ lực của ba người kia thì xem như tôi năm trong lòng bàn tay của em rồi. Ngay từ những lần gặp đầu tiên, tôi đã ngờ ngợ vì có nét giống. Nhưng tôi lại không tin em có thể thay đổi một cách chóng mặt, xinh xắn như bây giờ.

    - Nhưng làm vậy có ích lợi gì mà phải giấu nhẹm đến tận bây giờ?

    - Nêu anh biết em là Trinh rồi, anh chỉ xem em là con ranh con thôi. Em không thích đâu!

    - Nhưng sao bây giờ em có thể ốm lại và..

    - Và xinh đẹp phải không? Hì! Người ta đáng yêu từ nhỏ rồi, tại có ai đó khờ mới không để ý thôi. Người ta ăn kiêng vất vả lắm đó biết không?

    *Nhắc đến chuyện ăn kiêng, tôi lại nhớ về những chi tiết lạ mà tôi từng thấy ở em. Những lần ăn cơm chung trước kia, rõ nhất là cái hôm mà thằng X tới chơi rồi cả nhà ăn cơm chung. Em chỉ lựa thịt mà ăn, không hề ăn cơm. Rồi lần đi uống café ở Vũng Tàu, em sử dụng một gói nhỏ bột mang theo để cho vào ly uống, tôi đoán không nhầm thì đó là loại đường ăn kiêng. Em đang theo chế độ ăn kiêng nhiều đạm, mỡ và triệt hẳn

    Chất carbohydrate, chất thường có trong các loại tinh bột, và bất cứ những thức ăn gì có vị ngọt. Phương pháp giảm cân thần tốc này tôi đã biết từ lâu, vì sơ ý mà không nhận ra. *

    - Dám nói anh khờ hả Trinh béo? Tôi véo hai gò má trắng hồng của em.

    - Á.. á.. đau em!

    - Vậy còn tấm hình này thì sao? Tôi lấy điện thoại ra, mở tấm hình mà em từng gửi cho tôi qua internet. Tôi đã chụp lại bằng điện thoại để giữ làm kỷ niệm.

    - Ủa? Em gửi anh tấm hình chụp nguyên một hàng nhiều người mà?

    - Ừ thì anh dùng điện thoại chụp lại duy nhất mình em để làm kỷ niệm thôi, lâu lâu lại lấy ra xem con bé béo của anh.

    - Anh vô tâm thật! Không để ý gì hết! Con nhỏ béo đó là em của em, em đứng ở bên này còn gì? Em lấy điện thoại em ra, và mở lại tấm hình nguyên bản cho tôi xem. Em chỉ tay vào người đứng ngoài cùng bên đối diện. Phải rồi, để ý kỹ mới thấy, cô tiểu thư kiêu kì đeo kính mát đen của tôi đây mà. Vậy mà cứ chăm chăm nhìn con béo ú thôi, không để ý đến ai hết.

    - Haizzz.. thôi được rồi! Em muốn ăn sinh nhật thế nào đây?

    - Mình về quê thôi anh, không khí ở đây không hợp với em! Được ở bên anh là đủ rồi, em không cần gì thêm nữa đâu! Em chồm người dậy ôm tôi lấy tôi.

    Vậy là cũng như sáu năm trước, em vẫn ngồi sau xe và ôm tôi. Tôi chở em đi trên con đường thân thuộc về lại quê nhà. Em ngồi sau cứ dùng ngón tay vẽ vẽ, viết viết trên lưng tôi. Bây giờ thì tôi có thể hiểu được, đó đều là những bức tranh và dòng chữ yêu thương. Lâu lâu lại khẽ liếc nhìn em, thấy khuôn mặt xinh xắn ấy lúc nào cũng nở một nụ cười trên môi, lòng bỗng thấy hạnh phúc lạ. Lại bánh kem, lại nến, lại ngồi trên cánh đồng ngày xưa, ngay chỗ mà hai đứa từng ngồi.

    - Mở mắt ra đi! Happy birthday to you!.. Happy birthday to Trinh béo!

    Lại một lần nữa tôi hát bài chúc mừng sinh nhật cho em. Nghĩ lại thấy thời gian trôi qua nhanh thật, mọi chuyện cứ như ngày hôm qua. Nhớ ngày nào cứ ngồi buồn rằng không biết ngày tháng năm nào mới có thể về lại quê hương để làm sinh nhật cho em.

    - Ơ.. ơ.. sao lại là chữ Trinh béo trên bánh kem hử? Người ta có còn béo đâu?

    - Anh thích! Trinh béo!

    - Đáng ghét! Khanh heo!

    - Trinh béo!

    - Khanh heo!

    - Vậy sợi dây chuyền này thì sao? Trả lại cho anh phải không? Tôi giơ sợi dây chuyền lên hỏi.

    - Ai nói? Của em! Em giật ngay lại rồi đeo vào, lè lưỡi cười tôi.

    - Thổi nến và cầu nguyện đi em! Em nhắm mắt, chấp hai bàn tay nhỏ nhắn lại với nhau.

    - Anh biết em ước gì không?

    - Gì?

    - Trước kia và bây giờ cũng vậy, chỉ một điều duy nhất. Em ước năm nào cũng được anh tổ chức sinh nhật như thế này.

    Tôi xoa đầu em, em khờ thật! Sao không ước những điều lớn lao hơn? Lại đi ước những điều đơn giản như vậy.

    - Anh ơi! Em vòng tay ôm tôi, kề sát vào tai tôi nói khẽ.

    - Nhột! Ngoài đồng, nhiều người đang nhìn kia.

    - Kệ! Em ôm con heo của em chứ bộ, ai nhìn kệ người ta.

    - Anh ơi!

    - Nói đi!

    - Anh đã yêu em chưa?

    * * * Tôi như đứng hình khi nghe câu hỏi của em.

    - Ờ.. à.. Tôi ấp úng thì em đặt ngón tay của em lên môi tôi.

    - Anh không cần trả lời đâu! Em biết rồi, anh không yêu em nhanh như vậy đâu. Nhưng anh đừng rời xa em, em sẽ khiến anh yêu em thôi.

    Em tựa đầu vào ngực tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc em và nhìn về phía chân trời xa, những cánh đồng mênh mông bát ngát. Cảnh vật xung quanh lại trở nên yên bình hơn bao giờ mỗi khi ở cạnh em. Nhưng trong lòng vẫn còn đó những nỗi lo mà không phải ai cũng thấu hiểu..

    Tôi chở em về nhà dì, kể từ cái ngày em vào đây cho đến giờ, rồi lên kế hoạch các thứ, chưa về hỏi thăm dì lần nào. Về đến nhà thì đã thấy dì đang quét sân trước nhà.

    - Gớm chưa! Về đây rồi đi miết! Không ở với tui được bao nhiêu hết! Dì ra vẻ giận tôi.

    - Thôi mà! Con về với dì rồi nè! Nhớ cơm của dì quá! Tôi ôm dì, đấm lưng cho dì.

    - Ủa? Co nhỏ nào mà xinh vậy con? Bạn gái mới hả? Dì thì thầm hỏi tôi. Tôi nhìn Trinh lắc đầu cười.

    - Hí hí.. má hai ơi! Con cũng nhớ cơm má quá à! Bữa nay nhà mình ăn gì vậy? Em cũng lon ton chạy lại ôm dì. Với thái độ này thì tôi nghĩ dì cũng nhận ra em rồi. Con béo ú lúc trước, cứ mỗi lần qua là hỏi cơm nhà ăn cái gì mà.

    - Trời! Mèn đét ơi!.. con Trinh béo đó hả? Con quỹ! Sao nay mày đẹp dữ vậy! Dì vỗ chát chát vào mông em.

    - Đau con má hai! Vào nhà kiếm đồ ăn thôi, đói bụng quá! Em tinh nghịch kéo dì vào nhà như ngày nào. Em chạy vào nhà là mò tới tủ lạnh ngay, mở cửa tủ ra nhìn đồ ăn say mê như ngày nào. Dì nhìn em cười và lắc đầu.

    - Ừ! Ăn đi con gái! Cho nó phì ra như xưa!

    - Dì đừng hù con! Con không sợ đâu! Hí.. hí.

    - Ủa? Miu? Tới đây chi vậy? Con nhóc Ly ôm nguyên con gấu bông to tướng đi ra hỏi.

    - À! Miu hả? Này thì Miu này! Tôi bước tới nhéo hai cái gò má của nó, lắc qua lắc lại.

    - Ay da.. ay da.. đau em! Em có làm gì đâu?

    - Biết hết rồi mắm ơi! Khỏi giấu nữa! Em vừa nói vừa ăn hủ sữa chua lấy từ tủ lạnh.

    - Ê con kia! Sao lấy đồ ăn của tao? Trả đây! Con nhóc chạy đến giành giật lại. Nhìn hai đứa nó vui đùa cùng nhau mà bao nhiêu kỉ niệm cũ lại ùa về.

    - Biết thì biết! Nhưng anh Khanh là anh của tao à nhe! Con nhóc đến ôm lấy tôi.

    - Buông ảnh ra con kia! Tao nhịn mày đủ rồi nhe! Trước giờ mày chọc tao hơi nhiều đó! Ở hồ bơi một lần, ra ngoài Vũng Tàu một lần bắt ảnh cõng.. v.. v.. Em kéo tay con nhóc ra khỏi người tôi. Con nhóc vẫn ôm cứng ngắt và lè lưỡi trêu em.

    - Anh Khanh! Hong chịu đâu! Em dậm dậm chân xuống đất chỉ trỏ con nhóc.

    - Thôi buông ra đi thím! Đó, rồi hai đứa đánh lộn đi! Anh đi ngủ đây! Hai con nhóc này lớn thân rồi mà không khác gì lúc nhỏ. Suốt ngày sanh nạnh nhau, ở lại chắc điên với chúng.

    Tôi mặc kệ hai đứa nó, bỏ đi ra đằng sau vườn nằm ngủ cho khỏe cái thân. Chiều nay dì muốn tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ cho Trinh béo, có mời cả anh Đen và thằng Huy qua nữa.

    - Cho anh nói vài lời trước khi ăn thôi nhe! Anh Đen trong bàn tiệc đứng dậy trịnh trọng tuyên bố.

    - Trước tiên anh xin lỗi chú Khanh vì tội lừa dối trong thời gian qua. Tự phạt anh một ly.

    - Sau đó là cám ơn đến dì đã tổ chức một buổi tiệc ý nghĩa hôm nay. Cảm ơn ba mẹ Trinh đã sinh ra Trinh. Cảm ơn con Trinh vì xem tụi này là bạn. Cảm ơn nhóc Ly vì nhờ nhóc Ly anh mới quen với Trinh. Cảm ơn Huy vì ngày hôm nay đã chở anh qua đây dự tiệc. Cảm ơn ngôi nhà này cho ta một mái che để buổi tiệc diễn ra thành công.. Thằng Huy ngồi đực mặt nhìn ông Đen. Ông nội này lắm chuyện thật, cũng may là chưa say đó.

    - Cảm ơn người làm ra rượu để cho ta những ly rượu ngon. Cảm ơn đời..

    - Thôi thôi đủ rồi anh ơi! Em đói quá rồi! Nhóc Ly lên tiếng ngắt lời anh Đen.

    - Phải rồi đó anh ơi! Xuống dùm đi anh! Em lên tiếng hùa theo.

    - Mời mọi người nhập tiệc! Ổng Đen nghe tụi nó phàn nàn mới chịu ngừng bài diễn văn của ổng.

    Vậy là hôm đó, tiệc diễn ra trong không khi vui vẻ, ấm cúng. Cũng đã lâu rồi anh em mới có dịp ngồi cùng nhau như vậy. Thực ra thì cũng có mấy lần hội hợp như ở ngoài Vũng Tàu, nhưng cái cảm giác với Trinh béo vẫn thích hơn là với Miu. Từ hôm đó, tôi và Trinh ở lại nhà dì luôn vì cũng không còn việc gì phải làm ở Sài Gòn nữa. Đến cuối tuần, tôi lại tiếp tục có nhiệm vụ chở nhóc Ly đi làm ở một sự kiện về điện thoại. Hôm đó, tôi lấy xe chở cả ba đứa Ly, Huy và Trinh cùng đi về Sài Gòn chơi. Để cho nhóc Ly làm việc giới thiệu sản phẩm, tôi và Trinh dạo một vòng quanh hội chợ tham quan.

    - Nhìn gì đó? Em đứng cạnh tôi hỏi.

    - Nhìn điện thoại chứ nhìn gì?

    - Xạo, nhìn con hot girl cầm điện thoại thì có. Em chóng nạnh, nhíu mày bảo. Vậy là em kéo tôi ra ngoài, không cho tôi đi xem nữa.

    - Chứng quá nhe nhóc! Tôi ngắt mũi em.

    - Muốn nhìn thì nhìn tui nè, mấy con đó có bằng tui đâu!

    - Hay ghê! Tự tin quá nhe!

    Điện thoại rung lên, tôi nhận được cuộc gọi từ Linh.

    - Alo! Anh nghe nè Linh.

    - Anh đang ở thành phố hả?

    - Ừ! Có việc gì không em?

    - Việc gì là việc gì? Đã nói là hôm nay đi bù sinh nhật em rồi mà?

    - À.. ừ.. Anh xin lỗi! Em nhắn cho anh tên và địa chỉ quán nhe!

    - Dạ!

    - Mà em nè! Cho mấy đứa em dưới quê của anh theo được không? Mấy hôm trước Trinh đã nằng nặc đòi đi theo rồi.

    - Được mà anh! Gặp anh sau nhe.

    - Nói chuyện với ai đó? Chị Linh hả? Em lườm tôi hỏi.

    - Ừ! Chị Linh mời cá nhóm đi sinh nhật.

    Đợi nhóc Ly làm việc xong thì tôi chở cả ba đi dự sinh nhật của Linh. Nhìn tên quán và địa chỉ thì tôi nhận ra ngay cái quán lẫu ngày xưa đây mà. Tự nhiên lại chợt nhớ lại chuyện cũ, không biết có gặp lại cái đám câu ấm, cô chiêu trước không. Thôi kệ, không cần quan tâm nhiều làm gì. Chuyện cũng đã là quá khứ hết rồi.

    Tôi dừng xe ở bãi đậu cạnh quán rồi cùng ba đứa nhóc đi vào trong. Bước vào trong thì y như rằng tôi suy nghĩ, vẫn cái đám lâu la đầu xanh, tóc đỏ ngày nào. Đã 6 năm trôi qua, cái độ trẻ trâu của chúng vẫn không thuyên giảm. Chắc chả có đứa nào có công ăn việc làm gì ra hồn mà vẫn còn ăn bám gia đình đây. Khác với thái độ ngày xưa, bây giờ chúng nhìn thấy tôi với sự ngạc nhiên chứ không còn khinh khi nữa. Cũng đúng thôi, trong bộ vest đen lịch lãm, tôi như một con người khác, ở một vị thế khác. Không còn là thằng Khanh hai lúa ngày nào phải chịu những lời chăm chọc từ bọn nó.

    Đó là chưa kể đến tôi đang đi cùng hai cô gái xinh đẹp quyến rũ hơn bất cứ một cô gái nào ngồi trong quán. Hai đứa nhóc đi tới đâu thì đều gây sự chú ý cho thực khách trong quán tới đó. Khỏi phải nói thì những thằng lâu la đó đang nhìn hai đứa nhóc với sự thèm thuồng, như lần đầu tiên nhìn thấy gái đẹp.

    - Anh gì ơi! Em để ý hình như anh nhìn em nãy giờ không rời mắt thì phải. Trinh tỏ ra điệu đà, tiến về phía thằng bạn trai con Tú, cười mê hoặc và hỏi.

    - À.. ờ.. Thắng đó ấp úng, nuốt nước bọt ừng ực.

    - Anh lo nhìn bạn gái anh đi nhe! Anh nhìn em hoài như vậy, rồi chị Tú lại tán em như hồi xưa nữa thì chết em! Trinh cười và nói, xong quay lại ôm lấy cánh tay của tôi.

    Nghe con Trinh nói xong, cả đám tụi nó càng há hốc miệng mồm hơn nữa. Dường như chúng dần nhớ ra chuyện cũ, và nhận ra em là con bé mập ngày nào.

    - Trời! Đứa em bụ bẫm của anh Khanh ngày nào đây hả? Linh ngạc nhiên hỏi.

    - Dạ vâng! Em chào chị Linh.

    - Vui ghê! Vào bàn ngồi đi em, gặp em mấy lần rồi mà giờ mới biết.

    Tôi định ngồi xuống ghế cạnh Linh thì Trinh chen vào giữa, đẩy tôi sang một bên. Thằng Huy và con nhóc Ly thì không quan tâm gì nhiều vì chúng cũng không quen biết ai, cứ ngồi tập trung ăn. Nhìn khuôn mặt Linh, thấy em có vẻ hơi buồn. Suốt buổi tiệc, em ít nói hơn hẳn. Lâu lâu em lại khẽ liếc sang nhìn tôi như muốn nói điều gì đó.

    Rồi tiệc cũng tàn, tôi tạm biệt Linh để đưa ba đứa nhỏ về.

    - Anh Khanh! Linh chạy theo kêu tôi lại khi tôi đang bước ra bãi đổ xe.

    - Sao em?

    - Mai anh đến nhà em được không? Em có chuyện quan trọng cần nói.

    - Ừ! Vậy mai anh ghé.

    Sang ngày hôm sau, sau buổi nói chuyện với Linh. Tôi xin tạm thời không đề cập đến nội dung của cuộc nói chuyện. Tôi cảm thấy thương Linh hơn bao giờ hết..


     
  3. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Chương 42:

    "Bấm để đọc"
    Sau khi trò chuyện với Linh xong, tôi cảm thấy thương em nhiều lắm, nhưng cuộc sống này đôi lúc có những thứ không như ta mong muốn. Vậy xem như đã giải quyết xong một việc, chỉ còn một việc nữa là mọi thứ sẽ trở lại như cũ, trở lại cái xuất phát điểm của nó. Khi quay lại nhà anh Đen thì Trinh đã dọn sẵn đồ ăn chờ tôi về.

    - Anh ơi! Em ngôi cạnh ôm tôi, khuôn mặt em có vẻ hơi buồn.

    - Sao vậy em? Tôi vuốt nhẹ mái tóc em.

    - Anh còn nhớ anh Mạnh không?

    - Ừ! Người mà em bảo là chồng sắp cưới đó hả?

    - Chuyện thế nào vậy em?

    - Anh ta rất tốt với em, anh ta giúp đỡ em nhiều lắm kể từ ngày em chuyển từ Hải Phòng ra Hà Nội sống. Ba của em quen ba anh ta từ rất lâu rồi, hai người đã hứa hẹn là sẽ làm sui gia với nhau. Nhưng em không đồng ý, em thưa với ba là em chỉ có mình anh thôi. Em muốn chờ anh về, dẫn anh đi gặp ba em để thưa chuyện. Ba em cũng rất quý anh, nên ba chấp nhận quyền lựa chọn là do em. Ba em vừa vào Sài Gòn hôm nay, ngày mai ba muốn nghe câu trả lời của anh, xem anh có chấp nhận em hay không? Em tựa đầu vào vai tôi và từ từ kể.

    - Mạnh tốt với em lắm sao?

    - Ừ! Nhưng em không có tình cảm với anh ta! Em chỉ có mình anh thôi!

    - Ừ!

    - Ngày mai anh đi nói chuyện với ba em được không? Em không cần anh hứa là sẽ lấy em, vì em biết anh chưa yêu em thật sự đâu! Chỉ cần nói là sẽ quen em, lo lắng và quan tâm em thôi! Được không anh?

    - Vậy à?

    - Anh sao vậy? Anh muốn em lấy anh Mạnh phải không? Em nhăn mặt đấm vào người tôi.

    - Ừ! Ngày mai anh sẽ gặp ba em. Ăn cơm thôi em!

    - Yeah! Em cười tươi và hôn liên tục vào má tôi.

    Tối hôm đó, tôi chở em về nhà một người dì ở thành phố. Ba em cũng đang ở đó, chắc bác cũng không muốn con gái mình qua đêm ở ngoài. Ngày mai sẽ có một buổi tiệc nhỏ ở nhà dì em, em muốn tạo điều kiện cho tôi nói chuyện với ba em, sẽ có cả Mạnh nữa. Đêm hôm đó, đang ngồi viết những dòng nhật ký thì trời lại mưa. Một cơn mưa giữa màn đêm Sài Gòn, không biết sau cơn mưa này, sau đêm nay, trời có lại sáng hay không? Một số điện thoại từ Mỹ gọi về cho tôi.

    - Alo!

    - Khanh hả con? Là mẹ Hai đây! Ba tôi đã tiến thêm bước nữa, tôi rất ủng hộ việc này. Ông đã ở vậy mà nuôi tôi suốt thời gian dài, giờ cũng ngày càng có tuổi, nên có một người ở bên chăm sóc, bầu bạn.

    - Dạ! Ba mẹ vẫn khỏe chứ?

    - Ba mẹ vẫn bình thường, chỉ lo cho con thôi! Sao đi lâu quá rồi mà vẫn chưa về Mỹ nữa con? Mọi việc yên ổn chứ?

    - Dạ! Mọi việc vẫn tốt! Con vẫn khỏe, ba mẹ đừng lo!

    * * *

    - Mẹ lại nữa rồi đấy, không có gì đâu mà.

    * * *

    * * *

    - Thôi mà mẹ, đừng khóc mà! Con sẽ về sớm thôi!

    Nói chuyện xong, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời vẫn mưa. Cứ mỗi lúc mưa, dường như con người ta thường có nhiều cảm xúc và tâm trạng. Cuộc đời cũng thật may mắn đó chứ, tuy mất đi người mẹ ruột của mình từ khá sớm, nhưng ông trời đã ban cho tôi những người mẹ tuyệt vời khác. Mẹ Hai là một trong những người mẹ đó, mẹ lo cho tôi từng li từng tí những ngày tôi ăn học tại Mỹ.

    Nói chuyện với mẹ xong, tôi như trở về với thực tại của bản thân mình. Như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ tình yêu đẹp. Có lẽ cũng đến lúc quay trở lại với hiện thực rồi. Qua hết ngày mai, mọi việc sẽ trở về guồng quay cũ của nhiều năm qua. Đưa tay ra cửa sổ để hứng lấy những hạt mưa đang rơi, muốn cảm nhận nó những lần sau cuối. Sau này, khó mà còn cơ hội được chạm lấy những giọt mưa trên mảnh đất thân yêu như thế.

    Sáng hôm sau, đúng như cái hẹn hôm qua, tôi ăn mặc lịch sự để chuẩn bị đi gặp người lớn. Anh Đen và nhóc Ly bước vào nhà cũng với những bộ trang phục chỉnh tề, họ sẽ cùng đi với tôi.

    - Xong chưa Khanh?

    - Dạ! Em ra ngay đây!

    - Anh Đen hôm nạy lịch sự gớm nhỉ! Nhóc Ly nhận xét.

    - Chứ sao mạy? Đi hỏi vợ cho thằng em tao mà!

    Anh Đen chở tôi và Ly đến buổi tiệc được tổ chức tại nhà dì của Trinh. Nhìn ổng có vẻ rất phấn khởi, có lẽ ổng mong cho tôi được an cư lạc nghiệp từ rất lâu rồi. Trên đường tôi có mua một số quà để tăng cho bác Minh, cũng lâu rồi không gặp bác.

    Chúng tôi có mặt tại nhà dì của Trinh cũng tầm giữa trưa. Bọn tôi vừa đến là em đã hí hửng chạy ra đón. Em ôm lấy tay tôi và dẫn vào nhà.

    - Khanh đến hả con? Cái thằng bây giờ bảnh trai quá nhỉ? Bác Minh gặp tôi và nói.

    - Dạ! Bác khỏe không ạ? Lâu rồi mới được gặp bác!

    Sau những màn thủ tục chào hỏi thông thường, chúng tôi bắt đầu nhập tiệc. Em ngồi cạnh tôi, gắp thức ăn cho tôi, không hề đếm xỉa gì tới Mạnh cũng đang ngồi cạnh bên. Nhìn mặt anh ta không được vui vì sự quan tâm quá mức của em dành cho tôi.

    - Anh! Sao vậy? Nhìn anh hôm nay lạ lắm! Em khều khều và hỏi tôi.

    - Không có gì đâu em, ăn đi! Tôi gắp thức ăn cho em.

    Khi ăn xong, thì chúng tôi ngồi vào bàn ở phòng khách để bàn về vấn đề chính của buổi tiệc hôm nay. Tôi, Mạnh, anh Đen, bác Minh cùng ngồi vào bàn. Nhóc Ly đứng sau lưng tôi, Trinh đứng phía sau bác Minh.

    - Thôi thì chúng ta quen nhau quá rồi, bác cũng không muốn dài dòng làm gì, bác đi vào vấn đề chính luôn. Con Trinh nhà bác thương con từ xưa đến giờ, nó cứ nói với bác là chờ đợi con về. Vậy bây giờ bác muốn nghe ý con như thế nào với con gái bác. Bác Minh từ tốn nói.

    - Dạ!.. Con.. Tôi hơi nghẹn lời. Mọi ánh mắt trong nhà đều đỗ dồn về phía tôi. Nhìn vào mặt em, đó là sự chờ đợi và hy vọng lớn lao.

    Tôi từ từ đứng dậy, hít thật sâu để lấy bình tĩnh và nói.

    - Con cũng muốn nói ra những điều thật lòng của con. Tôi nhìn em, ánh mắt em vẫn đang hy vọng và chờ đợi.

    - Thật ra.. con.. không có tình cảm gì với Trinh hết bác à! Trước giờ con vẫn chỉ xem Trinh là một đứa em gái thôi! Người con yêu là một người khác, con sẽ cùng cô ấy quay lại Mỹ trong tuần sau. Có lẽ mọi người cũng biết tôi đang nói về Linh.

    Gương mặt em khẽ rung lên, những giọt nước mắt lưng tròng đã lăn dài. Đôi mắt em như chết lặng trước những lời nói của tôi. Tôi đã giết chết đi mọi hy vọng của em. Em không còn đứng vững nữa, như gục đỗ ra đất. Em nhìn tôi lắc đầu, nấc lên từng tiếng rồi vụt chạy ra khỏi cửa. Mạnh thấy vậy bèn đứng lên chạy theo em.

    - Anh quá đáng lắm! Em thất vọng về anh lắm! Nhóc Ly mắng tôi và cũng chạy theo Trinh.

    - Con xin lỗi bác ạ! Thằng em con.. Anh Đen đứng lên nói với bác Minh. Lúc này tôi chỉ biết cúi gầm mặt xuống.

    - Thôi không có gì đâu! Bác hiểu mà! Bác Minh vỗ vai tôi.

    - Con xin lỗi bác! Tôi nói rồi bước đi ra khỏi nhà.

    - Ê! Đi đâu đó? Để anh chở về! Anh Đen chạy theo gọi tôi.

    - Thôi được rồi anh à! Em chỉ muốn ở một mình!

    Tôi quay đi không nói lời nào, bước đi trên những con đường Sài Gòn như vô hồn. Tôi không còn nhận thức là mình đang đi đâu nữa, chỉ biết bước và bước. Tôi không dám dừng lại, vì sợ sẽ ngã quỵ thật sự. Bóp tay thật chặt, nghiến răng lại để kìm chế cảm xúc, để đẩy ngược những giọt nước mắt vào trong.

    Kể từ hôm đó, tôi nhanh chóng lo nhưng việc cuối cùng để có thể trở về Mỹ trong thời gian sớm nhất. Cũng đã thông báo với mọi người ngày đi của mình. Dường như ai cũng giận tôi thì phải? Gặp tôi họ đều im lặng không nói gì.

    Khi mà ngày đi chỉ con cách vài hôm nữa, tôi quay trở lại nhà anh Đen để dọn dẹp, thu xếp một số đồ đạc còn sót lại. Đang loay hoay công việc thì nghe tiếng kéo cửa, tôi nhìn ra ngoài thì đó là một hình dáng quen thuộc, chính là Trinh. Vậy là cũng gần 1 tuần lễ tôi không gặp em, chỉ trong 1 tuần mà em đã tiều tụy đi nhiều quá. Có lẽ tôi đã để lại cho em một vết thương rất sâu trong lòng? Tôi quay mặt đi và làm việc tiếp như không có sự xuất hiện của em.

    - Anh! Một đôi tay nhỏ nhắn quen thuộc ôm lấy tôi từ phía sau.

    - Em đến đây làm gì nữa? Tôi kéo tay em ra khỏi người tôi.

    - Anh! Em xin anh! Cho em một ân huệ cuối cùng được không? Em lại ôm tôi thật chặt, nước mắt em dần thấm vào lưng áo tôi.

    - Nói đi! Tôi lạnh lùng nói.

    - Một tuần qua, em đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Và em đã quyết định từ bỏ, em sẽ quên anh, em sẽ không yêu anh thêm một ngày nào nữa. Sáu năm đã đủ mệt mỏi lắm rồi! Nhưng em chỉ xin anh một ngày hôm nay, một ngày được làm bạn gái thật sự của anh. Tối này em phải về Hà Nội rồi, có lẽ hôm nay là lần cuối em được gặp anh. Được không anh?

    - Có cần thiết không?

    - Em xin anh! Em ôm tôi chặt hơn, lúc này lưng áo tôi đã hoàn toàn ướt đẫm nước mắt em.

    Tôi từ từ quay người lại, nhìn thẳng vào mắt em.

    - Được rồi! Anh sẽ chấp nhận lời yêu cầu của em. Nhưng em phải hứa, sau hôm này, em phải hoàn toàn quên anh!

    - Em hứa!

    - Được! Bây giờ em hãy đếm đến ba, và sau tiếng đếm đó, anh sẽ không phải là Khanh nữa. Anh sẽ trở thành một diễn viên, và anh sẽ đóng vai người yêu của em hết ngày hôm nay. Em hãy nhớ rõ đó! Những gì anh làm cho em hôm nay, chỉ là sự giả tạo mà thôi.

    - Dạ! Em gật gật đầu nhìn tôi.

    Rồi em đếm từ một đến ba, và vỡ diễn bắt đầu, tôi sẽ trở thành người yêu em hôm nay. Tôi nhìn thẳng vào em, mắt tôi bắt đầu cay xè, rồi những giọt nước mắt của tôi rơi. Tôi ôm em thật chặt vào lòng, đặt lên môi em một nụ hôn bất tận mà không hề muốn dứt ra khỏi.

    - Anh nhớ em lắm có biết không con ngốc à? Tôi nói với em. Em tròn xoe mắt nhìn tôi ngạc nhiên, rồi em cũng dần hiểu ra đây chỉ là một vở diễn.

    - Em cũng nhớ anh lắm Nhớ muốn điên lên được! Em nép đầu vào ngực tôi và nói.

    - Mình về quê nhe anh!

    Vậy là tôi chở em về quê, lại lang thang trên những con đường quê, những cánh đồng bạt ngàn. Em muốn được ăn hủ tiếu ở cái quán nhỏ ngày xưa, cái quán mà mỗi sáng tôi chở em đi học thường ghé vào.

    - Cho con một tô nhỏ và một tô lớn nhe dì! Tôi gọi bà chủ.

    - Ê! Hai tô lớn chứ, em đâu còn nhỏ nữa đâu? Em chu mỏ, nhăn mặt.

    - Hì! Anh đùa thôi mà!

    Hủ tiếu được mang ra, em vẫn như ngày nào, việc đầu tiên là gắp ngay cục thịt to nhất của tôi. Em cười tươi thích thú.

    - Ê! Ăn lịch sự chút coi! Làm gì hút nước rột rột như con nít vậy? Người ta đang nhìn kìa, người đẹp mà ăn uống gì kì thế?

    - Kệ em! Em thích vậy đó!

    Tôi ngồi đó và nhìn em ăn, em cúi đầu chăm chú ăn mà không ngước mặt lên lấy một lần, có những giọt nước đang rơi vào tô hủ tiếu từ khuôn mặt em. Tôi nghe tiếng sụt sùi, thúc thít của em. Tay em thì liên tục dụi vào mắt để lau khô thứ nước đó, nhưng nó vẫn cứ chảy đều.

    - Em sao vậy? Đang vui mà! Tôi khẽ kéo em sát vào người tôi. Đặt đầu em lên ngực, lau đi những giọt nước mắt ấy.

    - Không có gì đâu anh! Em xin lỗi!

    Sau khi ăn xong, tôi nắm tay em đi dạo trên những ruộng lúa, những bờ kênh. Cùng nằm xuống chụm đầu vào nhau ở một bãi cỏ gần con kênh nhỏ.

    - Anh còn nhớ con kênh này chứ?

    - Tất nhiên rồi! Là nơi mà anh được gắp con bé ú lần đầu tiên.

    - Hì!.. Hôm đó em đã cứu anh đó nhe!

    - Em có biết vì sao anh nhảy xuống kênh không?

    - Tại sao anh?

    - Thật sự là anh cứ nghĩ em bị chết đuối đó, vậy là anh nhảy xuống định cứu em, ai ngờ bị vọp bẽ.

    - Hí hí! Em mà bị chết đuối hả? Em bơi giỏi hơn cả anh luôn đó!

    - Anh! Em lấy tay xoa nhè nhẹ gò má của tôi.

    - Sao em?

    - Anh có biết vì sao em ghét mưa đến vậy không?

    - Tại sao? Tôi ngồi dậy và hỏi em. Em cũng ngồi dậy và sít lại gần tôi.

    - Vì mỗi lúc trời mưa, anh thường cay mắt lắm. Em đặt ngón tay lên mí mắt của tôi và nói.

    - Cứ mỗi lần cùng anh dưới mưa, anh đều cay mắt vì những lý do khác nhau. Vì vậy nên em rất ghét mưa, em hy vọng khi anh đi đến chân trời xa xôi ấy, có chị Linh bên cạnh, anh sẽ không bao giờ phải cay mắt vì những cơn mưa bất chợt nơi đây nữa.

    Mặt em đượm buồn và nhìn xa xăm về phía chân trời, tôi kéo em lại và ôm em vào lòng. Tay tôi lại bóp chặt, răng nghiến lại để kìm chế cảm xúc của mình một lần nữa. Không hiểu đây là lân thứ mấy tôi phải làm việc này rồi, nó thật sự khó chịu lắm.

    Rồi mặt trời cũng dần dần lặng xuống sau những lũy tre, thời gian tôi ở cạnh em càng ngắn dần. Tôi đưa em quay lại Sài Gòn, về sân bay Tân Sơn Nhất, nơi ba em đang chờ sẵn. Em ngồi sau xe, lại cứ vẽ vẽ viết viết lên lưng của tôi như mọi khi. Đường quốc lộ 22 từ quê lên thành phố hôm nay bỗng thấy ngắn lạ thường. Cứ mong nó dài thật dài và không bao giờ có điểm dừng. Nhưng càng hy vọng thì cái điểm dừng ấy càng đến gần và nhanh hơn.

    - Anh ở đây đợi em một chút!

    Tôi dừng lại tại một nơi gần sân bay, em bước xuống và chạy vào trong. Vài phút sau, em chạy ra với một hộp quà trên tay.

    - Em tặng anh món quà này! Là do chính tay em làm đó!

    - Ừ! Cảm ơn em! Tôi nhận lấy món quà từ tay em.

    - Thôi trễ rồi, em phải đi đây! Em giơ tay lên chào tôi, em vẫn nhìn tôi rồi bước lùi dần. Tay em liên tục dụi những giọt nước mắt không ngừng rơi.

    Trời chuyển mưa, mây đen kéo đến. Những hạt mưa li ti bắt đầu rơi xuống khắp nơi.

    - Anh! Em từ xa chạy ngược về phía tôi.

    - Anh có mang áo mưa theo không?

    - Anh có!

    - Nhớ mặc áo mưa vào đó! Đi đường cẩn thận! Không có em bên cạnh, đừng có cay mắt dưới mưa nữa đó biết chưa? Em nói rồi quay mặt bước đi.

    - Trinh! Tôi kéo tay em lại, siết em thật chặt và hôn em một lần sau cuối. Em nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.

    - Vẫn chưa hết ngày phải không? Anh chỉ muốn diễn vợ kịch này cho xong thôi, ngày mai sẽ quên hết tất cả! Tôi xoa hai gò má trắng hồng của em.

    - Quên anh đi nhe Trinh! Rồi em sẽ tìm được hạnh phúc thật sự! Môi em mím chặt lại và nhìn về một hướng khác.

    - Em biết rồi! Cảm ơn anh vì ngày hôm nay, vì tất cả những gì anh đã làm cho em! Tạm biệt anh!

    Em lấy tay che miệng, khóc nấc nghẹn rồi chạy thật nhanh vào trong sân bay. Không một lần nào quay lại nhìn tôi nữa. Em như con mèo bé nhỏ lạc lõng giữa đêm mưa, đang kiếm tìm một mái hiên, một ngôi nhà để được che chỡ. Nhưng cái mái hiên em tin tưởng nhất lại không chấp nhận em.

    Lại một lần nữa, tôi nhìn người ta bước đi từ phía sau. Lại một lần nữa tôi chúc phúc cho người ta sẽ tìm được hạnh phúc thật sự. Hy vọng lần này, sẽ không ai phải chở đợi ai nữa. Hy vọng em giữ lời hứa của em, phải hoàn toàn quên tôi đi. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, tôi cất cẩn thận món quà của em, rồi chạy về lại quê trên đường quốc lộ 22. Áo mưa? Nó có còn quan trọng không khi con người ta đã trở nên chai sạn? Không cay mắt? "Xin lỗi em! Anh vẫn phải cay mắt khi mưa một lần nữa rồi."

    * * *

    Quốc lộ 22.. bạn đã từng?

    Bạn đã từng đi trên còn đường này?

    Bạn đã từng có những kỷ niệm vui buồn nơi đây?

    Bạn đã từng dầm mưa cùng ai đó?

    Bạn đã từng chở một người nào đó mà bạn xem họ là cả một thế giới của bạn?

    Bạn đã từng được một người nào đó viết những lời yêu thương trên lưng?

    * * *và rất nhiều câu hỏi bạn đã từng khác nữa, mỗi câu hỏi là mỗi một kỷ niệm vui buồn mà bạn đã từng có cũng một người đặc biệt nào đó..

    Quốc lộ 22.. tôi đã từng.. bạn à!..

    * * *

    Còn vài ngày cuối cùng lưu lại Việt Nam, tôi lại đi viếng mộ mẹ, chào tạm biệt những người quen, chuẩn bị những thủ tục cuối cùng.

    - Ly! Ngày mai anh Khanh đi rồi, con có đi tiễn không? Dì hỏi nhóc Ly.

    - Không! Ảnh có chị Linh hạnh phúc rồi, con đi tiễn làm gì?

    - Thôi dì à! Không có gì đâu! Tôi nói với dì trong bữa cơm.

    Sáng hôm sau, chỉ có một mình dì ra sân bay tiễn tôi. Cũng tốt thôi, như vậy thì ra đi càng dễ dàng hơn. Không có nhiều nước mắt, lưu luyến như ngày nào nữa, ra đi một cách lặng lẽ.

    - Thôi dì về đi! Không cần chờ nữa đâu! Lát nữa con tự vào được mà! Dì xoa đầu tôi, ôm tôi dặn dò nhiều điều.

    Và người phụ nữ ấy cũng dần bước đi khỏi sân bây, hy vọng dì giữ gìn sức khỏe. Con không còn cơ hội báo hiếu cho dì nữa rồi. Gửi hành lý ở một nơi, tôi quay vào lại sân bay để gặp Linh.

    - Anh Khanh! Em gọi tôi và chạy lại ôm tôi.

    - Em tưởng anh sẽ không đến!

    - Sao anh không đến được? Phải tiễn em đi chứ!

    - Anh thật sự yêu Trinh đến vậy sao?

    - Ừ! Hơn cả bản thân anh nữa em à!

    - Ừ! Em rơm rơm nước mắt.

    - Anh xin lỗi!

    - Nếu sau này không hạnh phúc, đến tìm em có được không?

    - Sáu năm là đã đủ lắm rồi Linh à! Em xứng đáng có được hạnh phúc, đừng chờ đợi thêm nữa!

    - Dạ! Em lấy tay dụi nước mắt.

    Cuộc nói chuyện quan trọng lần trước là về Trinh. Linh đã nhận ra tình cảm của Trinh dành cho tôi. Trong cuộc nói chuyện, tôi cũng khẳng định tình cảm của mình dành cho Trinh. Và không còn lý do nào nữa khiến Linh phải từ chối chuyến tu nghiệp sang Anh mà em có được. Một người em họ dưới quê sẽ lên sống cùng và chăm sóc ẹ Hiền để em an tâm ra đi.

    Linh đang tiến vào phòng cách ly, mẹ Hiền khóc nhiều lắm, tôi dìu mẹ và nhìn Linh bước đi. Nhìn những bước chân của em đã vững vàng hơn ngày xưa rất nhiều, thật sự em đã trưởng thành rồi. Hy vọng em sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống sắp tới, đặc biệt là tìm được hảnh phúc cho bản thân của mình.

    Chào em! Người con gái mà tôi đã từng yêu.

    * * *

    Tôi tìm một khách sạn gần đó để ở tạm vài ngày và chờ đến ngày đi. Lại một buổi sáng không nắng ấm của Sài Gòn, tôi lặng lẽ một mình bước ra sân bay làm những thủ tục cuối cùng để quay lại Mỹ. Trước khi bước vào phòng cách ly, tôi quay lại chào từ biệt Sài Gòn lần cuối cùng. "Không biết bao giờ tạo lại được gặp mày một lần nữa Sài Gòn nhỉ? Có thể là chẳng bao giờ nữa." Và rồi cái đất nước hình chữ S lại một lần nữa mờ dần và khuất hẳn sau những đám mây. Tôi cầu chúc cho tất cả những người thân mà tôi yếu quý nhất có một cuộc sống hạnh phúc.

    * * *3 năm sau..

    - Khanh ơi! Có điện thoại từ Việt Nam nè con. Mẹ Hai gọi tôi từ phòng khách.

    - Dạ! Con ra ngày! Tôi từ từ mở cửa phòng bước ra.

    - Để mẹ đỡ con! Mẹ chạy lại nắm lấy tay tôi, dẫn tối đi từ từ đến chiếc điện thoại bàn.

    - Alo! Khanh nghe đây.

    - Anh! Tiếng nói quen thuộc ngày nào, đó chinh là con bé ú của tôi đây mà. Đã 3 năm qua, đây là lần đầu tiên tôi lại được nghe tiếng của em. Bao nhiêu xúc cảm lại tràn về.

    - Tr.. Trinh đó hả em? Tôi không kìm được cảm xúc và hơi ấp úng.

    - Dạ! Anh nè! Cuối năm nay anh có về nước để.. để dự đám cưới của em được không anh?

    - Đám.. đám cưới.

    - Dạ! Anh sao vậy?

    - Ừ.. à.. không có gì đâu em, nghe em sắp thành hôn. Anh vui lắm!

    - Là Mạnh hả em?

    - Dạ! Là anh Mạnh.

    - Ờ.. ừ.. để anh cố sắp xếp rồi trả lời em sau nhe!

    Tôi gác máy điện thoại, và nở trên môi một nụ cười mãn nguyện. Tôi đã đợi ngày này rất lâu rồi, ngày mà em tìm được hạnh phúc thật sự.

    - Mẹ Hai sao vậy? Tôi nghe có tiếng thúc thít của mẹ.

    - Không có gì đâu con! Hix.. hix.

    - Mẹ đang khóc đó hả? Đừng dối con, con nghe được mà!

    - Hix.. hix..

    - Thôi mà mẹ, chuyện đã cũ rồi! Tôi tiến đến rồi ôm mẹ.

    - Con định giấu chuyện này đến bao giờ?

    - Sẽ không lâu nữa đâu mẹ à, khi mà người con yêu đã được hạnh phúc.

    - Hix.. khổ thân con trai tôi quá! Cuộc đời nó sống đối với mọi người như bát nước đầy! Tại sao ông trời lại đối xử với con trai tôi như thế? Không biết mẹ đã khóc bao nhiều lần vì tôi rồi?

    Cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Khi tác giả đặt bút viết nên câu chuyện này, chỉ hy vọng mang đến cho người đọc một tình yêu đẹp, ở đó chỉ tồn tại những tiếng cười hạnh phúc. Nhưng trong cuộc sống, bên cạnh sự hạnh phúc, không thể thiếu những đau thương, mất mát. Phải chấp nhận một sự thật rằng, cuộc sống này có rất nhiều dư vị khác nhau. Dù muốn hay không, tác giả vẫn phải viết tiếp những dòng nhật ký còn sót lại cuối cùng, những dòng nhật ký từ những trang đâu tiên mà tác giả đã cố tình giấu đi.

    Ngày.. tháng.. năm

    Đây là ngày tôi bắt đầu viết những dòng chữ đầu tiên vào quyển tập này. Quyển tập khá dầy, còn rất nhiều trang giấy trắng. Nếu chỉ dùng để viết bệnh án thì phí thật. Dù sao cuộc đời tôi cũng có nhiều thứ để viết, thôi thì ráng viết được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Để đến một ngày không còn viết được nữa lại hối tiếc..

    Ngày.. tháng.. năm

    Đã là lần thứ 3 phải phẫu thuật khối u ở tuyến yên. Cứ mỗi lần phẫu thuật, ánh sáng lại quay trở lại với tôi, lại cho tôi thêm nhiều hy vọng. Nhưng sau đó thì khối u lại tiếp tục to dần và to dần, màn đêm lại cứ quấn lấy tôi không buông, và từ từ dập tắt đi mọi hy vọng đó..

    Ngày.. tháng.. năm

    "Ba mẹ ơi! Hôm nay con gặp một giấc mơ đáng sợ lắm! Một ngày đẹp trời, bỗng nhiên con mở mắt và chỉ một màu đen bao trùm. Con sợ lắm ba mẹ à! Xin lỗi ba mẹ vì con đã mua vé máy bay về Việt Nam mà không báo cho ba mẹ biết! Con hiểu được tình trạng hiện giờ của con, con phải về quê viếng mộ mẹ, phải về gặp lại những người thân yêu của con khi còn có cơ hội!"

    Ngày.. tháng.. năm

    Hôm nay vui thật! Tự nhiên lại gặp một cô tiểu thư xinh đẹp, kiều kì ở quán hủ tiếu nhỏ. Cô ấy làm quen với tôi bằng một cách khá hài hước. Mà sao nhìn cô ấy giống bé ú của tôi ngày nào quá..

    Ngày.. tháng.. năm

    "Hôm nay thấy em bị bầm tím ở tay, không hiểu sao lòng anh đau lắm Miu à! Phải nói rằng biển đêm hôm nay rất đẹp, cảm giác rất bình yên khi được ngồi cùng em ngắm biển. Nhưng khi anh nhìn về phía màn đêm nơi chân trời, anh lại sợ mình không có khả năng mang lại hạnh phúc cho em. Có lẽ anh và em nên có một khoảng cách sẽ tốt hơn?"

    Ngày.. tháng.. năm

    "Hôm nay cuối cùng con cũng được viếng mộ mẹ. Mẹ thấy người con gái ấy thế nào? Có thể làm dâu của mẹ được không? Cô ấy cứ thế, cứ xuất hiện bất ngờ. Ở cạnh cô ấy, con cảm thấy vui lắm mẹ à!"

    Ngày.. tháng.. năm

    "Ngồi trên cầu Thủ Thiêm, nhìn gương mặt thiên thần của em ngủ mà lòng thấy hạnh phúc biết bao. Không lẽ anh đã có tình cảm với em rồi sao Miu?"

    Ngày.. tháng.. năm

    "Không biết em đi đâu biệt tăm, từ buổi sáng trời mưa cho đến giờ. Ngày nào anh cũng ngồi ở nhà chờ đợi em xuất hiện. Sao em không trả lời điện thoại? Có biết anh lo cho em lắm không?"

    Ngày.. tháng.. năm

    "Hôm nay em vừa khóc vừa băng vết thương cho anh, tự nhiên nhìn những giọt nước mắt ấy, anh không còn cảm thấy đau tí nào nữa."

    Ngày.. tháng.. năm

    "Cuối cùng anh đã gặp lại con bé ú của anh. Hôm nay anh đã hôn em, anh không ngờ lại có ngày anh hôn em Trinh à! Nhưng không hiểu sao nụ hôn ấy nó ngọt ngào lạ thường. Như anh được gặp một nửa kia thật sự của cuộc đời mình. Anh đã thật sự yêu Miu rồi, và khi biết được Miu lại chính là bé ú ngày nào vẫn luôn chở đợi anh, cảm xúc của anh càng vỡ òa."

    Ngày.. tháng.. năm

    Nhận được cuộc điện thoại từ Mỹ của mẹ Hai, tôi như bừng tỉnh từ một giấc mơ đẹp. Tôi đã quá sa đà vào giấc mơ này rồi. Có lẽ nên kết thúc tại đây, để mọi chuyện không thể lún sâu hơn nữa.

    Ngày.. tháng.. năm

    "Trinh à! Em có biết những gì anh làm cho em ngày hôm nay, hoàn toàn là những điều thật lòng nhất. Đó không phải là một vở diễn, anh không phải là một diễn viên đâu. Anh thật sự yêu em lắm! Hơn cả bản thân của anh nữa! Vì vậy anh phải xa em thôi Trinh à!"

    Đêm hôm đó, tôi cẩn thận mở hộp quà của em ra. Một cái hộp to bên trong chứa đầy những que kem, sợi dây chuyền cỏ 4 lá và một bức thư.

    Em viết:

    "Anh Khanh nè! Đây là món quà em đã ấp ủ muốn tặng anh từ lâu. Em đã giữ lại những que kem mỗi khi mình ăn cùng nhau. Cũng không biết em bắt đầu giữ chúng từ khi nào, chỉ biết là lúc đó, em vẫn là con bé béo ú hay lẽo đẽo theo anh. Cứ hai que kem sẽ tượng trưng ột lần mình ở cạnh nhau anh nhé!

    Em trả lại anh sợi dây chuyền cỏ 4 lá này. Em xin lỗi! Em sợ phải nhìn thấy nó, sợ lại nhớ và không quên được anh. Có lẽ anh nên tặng lại nó cho chị Linh, người chủ đích thực của sợi dây chuyền.

    Chỉ một câu hỏi cuối cùng.. Anh chưa bao giờ yêu em phải không?"

    Đọc xong bức thư, con tim tôi như tan nát. Tôi như vỡ òa sau bao nhiêu ngày phải kìm nén cảm xúc của mình. Tôi ngồi bệt ra đất và dựa vào tường để tìm một điểm tựa. Không cần phải chờ đến những cơn mưa mới cho phép bản thân cay mắt. Trong màn đêm u tôi của căn phòng, tôi đã khóc như chưa bao giờ được khóc. Không phải vì sự yếu đuối của bản thân, chỉ vì tôi đã cố gắng mạnh mẽ quá nhiều trước khi em đi.

    * * *

    "Con bé này ngốc thật!

    Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là.. từng giây từng phút, hình ảnh em luôn trong tâm trí anh.

    Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là.. anh luôn nghĩ về em dù vui hay buồn.

    Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là.. mỗi khi ở cạnh em, anh như được sống thật với con người mình. Anh cảm nhận được hạnh phúc và bình yên thật sự.

    Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là.. anh có thể đánh đổi tất cả để em được hạnh phúc.

    Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là.. anh sẽ không bao giờ đánh bạc với số phận, dù có 1% anh bị mù lòa, 99% anh sẽ chữa lành căn bệnh này. Anh vẫn không muốn đánh bạc tình yêu của em dù chỉ một lần."

    * * *

    Ngày.. tháng.. năm

    Đã lâu rồi tôi chưa viết nhật ký, chính xác là tôi không còn đủ anh sáng để viết nữa. Đây chỉ là những dòng sau cuối, những dòng nguyệt ngoạc, viết vội cuối cùng để kết thúc quyển nhật ký cuộc đời tôi. Cũng không nhớ rõ từ bao giờ, anh sáng đã hoàn toàn tắt hẳn trước mắt tôi. Mọi thứ bây giờ đối với tôi chỉ là một màu đen đáng sợ.

    Hôm nay, tôi nhận được tin em sắp cưới. Tôi thật sự vui sướng và hạnh phúc lắm! Vì người con gái tôi yêu, cuối cùng cũng tìm được bến bờ cuộc đời. Nó như một ánh sáng rực rỡ, soi rọi màn đêm âm u bao trùm lấy tôi suốt một thời gian dài.

    "Trinh à! Hôm nay anh lại được nghe giọng nói của em. Nỗi nhớ em lại dâng trào trong anh. Anh nhớ em nhiều lắm! Nhớ nhất là cái hình ảnh con bé béo ú của anh ngày xưa. Những ngày tháng chúng ta cùng ăn kem, cùng cắt bánh sinh nhật. Và anh biết một điều, rời xa em là một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn của anh. Nếu ngày xưa anh không dứt khoác, có lẽ bây giờ em sẽ khổ vì anh nhiều lắm!

    * * *

    * * *

    Em có biết không?

    Hình ảnh của em trong anh, luôn là một người con gái tuyệt vời nhất.

    Tuy khái niệm màu sắc đã không còn tồn tại trong anh từ lâu.

    Nhưng anh vẫn luốn nhớ đến em bằng một màu sắc đặc biệt.

    Anh sẽ Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ."

    * * * Hết ----


     
  4. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Ngoại truyện 1:

    "Bấm để đọc"
    Lần đầu tiên truyện sẽ không còn được dẫn dắt bởi nhân vật Khanh trước đây nữa. "Tôi" bây giờ sẽ do chính tác giả vào vai, nên suy nghĩ nội tâm sẽ thay đổi nhiều so với "Tôi" trước kia. Có thể là một chút trẻ trâu hơn.. ^^

    Gác chân lên bàn, hai tay chấp sau gáy và ngã ghế ra sau, tôi đang ngồi một cách phè phỡn trong một nhà hàng thức ăn nhanh của một thành phố buồn tẻ tại Hoa Kỳ. Tất nhiên tôi không phải là một thực khách, chả có thực khách nào lại vào nhà hàng và ngồi cái kiểu bố đời thế này cả. Bất cứ ai hỏi rằng tôi là gì trong cái nhà hàng này, tôi đều trả lời tôi là "quản lý" ở đây. Quản lý của một nhà hàng trong suy nghĩ của mọi người có lẽ rất oách, nhưng đối với tôi thì chẳng khác nào thằng osin. Tôi là một thằng quản lý rất đa năng, làm hầu như tất cả mọi công việc, cắt gọt rau củ, nướng bánh, phục vụ khách hàng, thu ngân, khuân vác, lau nhà, rửa chén.. v. V.. lắm lúc còn chùi luôn cả toilet, những công việc mà tôi chưa bao giờ đụng tay tới khi còn ở thiên đường.

    Bạn thắc mắc thiên đường là ở đâu à? Bất cứ một tự truyện nào của một đứa du học sinh đều xuất hiện một câu hỏi quen thuộc "Bạn có nghĩ Mỹ là thiên đường?". Tôi cũng xin được nhắc lại câu hỏi ấy và trả lời luôn là không. Thực ra tôi đã có câu trả lời từ những ngày chưa đặt chân đến đây, chưa biết gì về đất nước này. Bởi vì đối với tôi, chỉ có một thiên đường duy nhất, đó là nhà tôi khi được ở cạnh những người thân trong gia đình.

    Tâm trạng của tôi và bà chủ nhà hàng thì luôn luôn trái ngược nhau, cứ mỗi lúc tôi vui thì bả lại buồn và ngược lại. Tôi luôn vui khi nhà hàng vắng khách, cứ mỗi lúc vắng là tôi lại ngồi phè phỡn như thế này để hưởng lương. Việc buôn bán của nhà hàng có đắt hay không thì tôi chả bao giờ quan tâm, vì doanh thu có cao thế nào thì những gì tôi nhận được cũng thế thôi.

    Thời gian thấm thoát qua đi, tôi cũng trụ lại ở cái nhà hàng này được 2 năm, vừa học và vừa làm như bao đứa du học sinh khác. 2 năm không phải là quá dài, nhưng cũng đủ để lại trong tôi không biết bao nhiêu kỷ niệm dở khóc dở cười, một trong những chuyện làm tôi nhớ nhất sẽ được tôi kể ra sau đây.

    12 giờ đêm của một ngày không trăng, sau khi dọn dẹp xong thì tôi đóng cửa nhà hàng như mọi ngày. Vừa bước ra khỏi cửa thì trong màn đêm xa xa lóe lên một ánh sáng trắng chói lòa, nhìn kỹ hơn thì đó là một cái miệng đang nhe rằng cười của một con mụ da đen. Đừng cho tôi là mất lịch sự khi gọi bà ta là con mụ, tôi chả có thành kiến gì với người da đen cả, chỉ là những việc tiếp theo sau đây khiến tôi không thể dùng mỹ từ nào tốt hơn được.

    - Muốn thổi không anh? - Đó là câu đâu tiên phát ra từ cửa miệng của con mụ đó khi tiến gần đến tôi.

    - Thổi.. thổi gì? - Tôi tròn mắt hỏi mụ ta. Mụ ta thần kinh à? 12 giờ đêm còn ở ngoài đường và hỏi tôi một câu hỏi khó hiểu.

    - Thổi thế này nè? - Mụ cười nham nhỡ, rồi dùng tay đưa ra đưa vào trước miệng của mụ.

    Nhìn hành động của mụ thì tôi cũng dần dần hiểu ra chuyện. Trong đầu thì liên tiếp là những câu "Cái địa ngục gì vậy? Cái quái gì thế?". Tôi nhìn xung quanh thì đường vắng tanh, cảnh sát chắc cũng ngủ từ bao giờ, đen đường mờ ảo, nhà hàng tôi làm luôn luôn đóng cửa khuya nhất trong khu vực này. Mụ ta thì thấp hơn tôi, nhưng về chiều ngang thì lại gấp mấy lấn, như một con gấu mẹ vĩ đại. Nếu bây giờ mụ ta làm liều, đè tôi xuống hấp thì kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay.

    - Cần gì nói thẳng đi? - Tối lấy hết bình tĩnh để hỏi mụ ta.

    - Thật ra em đói quá, anh cho em ăn, rồi anh muốn gì cũng được.

    - Được rồi, tôi làm cho bà một ổ bánh mì - Thở phào nhẹ nhõm, có vậy thôi đó. Trong đầu thì nghĩ "Lạy mẹ, ăn hết cái nhà hàng này cũng được, tha cho con là được rồi".

    Tôi đứng làm thức ăn cho mụ, lâu lâu lại liếc nhìn xem mụ có động tĩnh gì không. Mỗi lần liếc nhìn là mụ lại nỡ một nụ cười nham nhỡ với hàm trắng tát. Nhìn thấy nụ cười ấy thì tôi lại giật mình và quay lại với công việc, tôi bán bánh mì chứ không bán thân mụ à!

    - Đây, đồ ăn của bà đây - Tôi đưa thức ăn vừa làm xong cho mụ.

    - Anh có bạn gái chưa? - Mụ hỏi tôi.

    - Chưa - Tôi trả lời.

    - Anh không thích cái đó hả?

    - Thôi được rồi, cầm tiền rồi về đi, tôi không cần gì đâu - Tôi móc ví đưa mụ thêm $10, đi lẹ dùm con má ơi.

    Tôi hôm đó, đi về nhà trên con đường vắng. Nghĩ lại những gì đã diễn ra thì lại toát mồ hôi lạnh.

    Đó là câu chuyện xảy ra cũng đã khá lâu, hôm nay tôi làm ca sáng, ngồi rảnh rỗi vì vắng khách. Đến giờ thay ca thì tôi được về, chiều nay tôi có một chuyến hành trình khá dài đến bang Y với mục đích du lịch giải khuây sau tháng ngày học tập làm việc mệt nhọc. Thực ra tôi cũng có ý định chuyển đến đây sống nên sẵn tiện đi để xem tình hình thế nào luôn.

    Tôi ở nhà của chú tôi trong những ngày lưu lại tại bang Y này, vào một buổi chiều khi cùng đi siêu thị mua sắm với chú, tôi đã bất ngờ gặp lại một người, tôi không thể tin được là tôi có thể gặp anh ở đây. Bước tới gần hơn và quan sát thật kỹ để tránh nhầm lẫn một lần nữa.

    Đúng là anh Khanh rồi, vẫn dáng người cao ráo, lịch lãm ấy, anh đang ngồi trên một chiếc ghếphía trước siêu thị. Tôi đi từ từ về phía anh với sự vui mừng không thể tả nỗi, bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa lại ùa về.

    - Anh Khanh! - Tôi vỗ vào vai anh và ngồi xuống bên cạnh.

    - Ai vậy? - Anh quay sang và hỏi.

    - Em X nè, cái ông này mau quên vậy?

    - X nào?

    - Thằng X đệ tử học đàn của anh đây.

    - Trời! X, sao chú mày lại ở đây? - Anh mừng rỡ và khoác vai tôi.

    - Chuyện dài lắm anh à - Tôi nói rồi nhìn anh, nhưng dường như có gì đó khác thường. Tại sao anh không nhìn tôi?

    - Anh.. anh.. - Tôi nói ấp úng rồi lấy tay đưa qua đưa lại trước mặt anh.

    - Ừ! Chuyện của anh cũng dài lắm chú mày à! - Anh nói và cười nhẹ, một nụ cười đượm buồn.

    Cảm xúc của tôi đã thay đổi 180 độ. Từ vui mừng trở thành hụt hẫng, khó chịu, buồn bực cực độ khi thấy những gì xảy đến với anh.

    - Anh bị sao vậy? - Tôi hỏi nấc nghẹn, không hiểu sao mắt bắt đầu hơi cay. Anh lắc đầu, mỉm cười và vỗ vào vai tôi.

    - Ai vậy con? - Một người phụ nữ lớn tuổi đi lại hỏi anh.

    - Dạ! Thằng em con ở quê mẹ à, hôm nay may mắn gặp lại.

    - Dạ! Con chào bác - Tôi đứng dậy và chào bác ấy.

    - Ừ, vậy thì vui quá! Con về nhà bác chơi nhe - Không cần phải đợi bác mời, chắc chắn tôi sẽ đến nhà anh chơi để tìm hiểu xem đã có chuyện gì xảy ra với anh.

    - Dạ! Bác cho con địa chỉ nhà, còn về xin phép chú rồi con sẽ ghé sau ạ.

    Vậy là tôi tạm biệt anh trong buổi chiều hôm đó, một buổi chiều với bao nhiêu thắc mắc, hụt hẫng, buồn bực. Chỉ mong sang ngày maithật nhanh để gặp lại anh.

    Sáng hôm sau, bước ra khỏi xe của chú với một cái balo to trên lưng, tôi mang đủ đồ dùng cho vài hôm ở lại nhà anh. Bấm chuông thì người phụ nữ hôm qua mở cửa.

    - Đến rồi hả con, vào nhà đi!

    - Dạ!

    - Anh Khanh ở đâu vậy bác? - Bước vào phòng khách thì tôi hỏi ngay.

    - Nó ở phòng đó, con gỏ cưa xem nó dậy chưa.

    - Dạ! - Tôi tiến đến trước cửa và gỏ.

    - Cửa không khóa, vào đi! - Tiếng anh vọng ra từ bên trong.

    - Anh dậy rồi à? - Bước vào phòng thì thấy anh đang ngồi trên bàn làm việc.

    - Ủa? Chú mày đến sớm thế?

    - Dạ! Tại em mong quá! - Tôi tiến đến ngồi cạnh anh.

    - Sao? Giờ thì anh có thể kể hết mọi chuyện chưa? - Tôi tỏ vẻ nghiêm túc.

    - Chuyện gì?

    - Thì về mắt anh.

    - Thì anh bệnh, rồi vậy thôi, có gì đâu mà kể - Anh mỉm cười.

    - Em nghiêm túc đó, còn chị Linh thì sao? Con Miu nữa?

    - Anh bắt đầu trầm người lại, nhìn vô định.

    Tôi để ý trên bàn làm việc anh là một cuốn sách dày và khá cũ, có tựa đề hồi ký. Trên cuốn sách là một sợi dây chuyền cỏ 4 lá khá đẹp. Bên cạnh là rất nhiều que kem, lại chợt thắc mắc không biết ông nội này sưu tập que kem làm cái giống gì nữa. Tôi khẽ kéo quyển sách lại gần, rón rén lật từng trang một cách nhẹ nhàng như không cho anh nghe thấy.

    - Cứ từ từ nghiên cứu nhe - Anh đứng dậy, vỗ vai tôi và cầm một cây gậy đi từ từ về giường.

    - Có cần em giúp không? - Hix, cái ông này sao thính thế, vậy mà cũng biết mình xem lén cuốn sách.

    - Thôi được rồi, chuyện hằng ngày mà - Anh lại cười.

    Vậy là tôi từ từ thả mình vào cuốn hồi ký, có những đoạn không hiểu thì tôi lại hỏi anh. Đọc say mê mấy giờ liền mà quên cả thời gian.

    - Mày khóc đó hả X? - Anh hỏi tôi.

    - Không có. Trời mưa nên cay mắt thôi

    - Tao biết vì sao mày buồn mà, xin lỗi vì đôi tông trắng của mày - Ổng cười và nói.

    Ổng không nói thì tôi cũng mém quên chi tiết đó, thế hóa ra bao nhiêu năm đau khổ và dằn vặt vì đôi tông trắng ngày nào nay cũng được làm sáng tỏ. Tôi lại tiếp tục vùi đầu đọc.

    - X! Ra ăn cơm đi mày, làm gì mà ngồi đọc hoài vậy? - Tôi cứ mãi mê xem, đến chiều tối lúc nào không hay.

    - Dạ! Em ra ngày.

    Lúc tôi ra thì mọi người trong nhà đều đã ăn xong, trên bàn có chừa lại phần cơm cho tôi. Tôi ngồi vào bàn và ăn một mình, vừa ăn tôi vừa nhìn anh chơi những bài guitar thương hiệu quen thuộc ngoài vườn. Có một con bé khá xinh xắn ngồi nghe và nhìn anh say mê, cứ mỗi lần hát xong một bài thì nó lại vỗ taytắm tắt khen hay, nhưng hình như con nhỏ nói tiếng Việt không được chuẩn cho lắm, chắc là sinh ra ở đây. Mỗi lần nghe nhỏ nói bập bẹ vài câu thì tôi lại buồn cười sặc cơm.

    Ăn xong, tôi mang hai ly nước ra sân vườn ngồi cạnh anh. Con nhỏ lúc nãy đã không còn ở đây nữa.

    - Con nhỏ xinh xắn ấy là ai vậy anh?

    - Cô bé hàng xóm cạnh nhà thôi.

    - Có vẻ nó khoái anh lắm đó.

    - Hì.. - Anh cười rồi lắc đầu.

    - Anh nè, em đã suy nghĩ nhiều và quyết định rồi, em sẽ chuyển thể quyển hồi ký của anh thành một tập truyện.

    - Ha ha.. - Anh cười to.

    - Tui không đùa đâu - Tôi nói giọng nghiêm túc, anh cũng ngừng cười.

    - Một vài dòng tự truyện thế này thì có gì hay ho để viết - Anh nói.

    - Nó không hay nhưng lại đầy cảm xúc anh à, chỉ cần thêm dẫn truyện, kết nói sự kiện logic, đưa cảm xúc nội tâm vào thì sẽ rất hay đó chứ.

    - Vậy anh hỏi mày có từng đọc hết một cuốn truyện nào chưa?

    - Chưa.

    - Có từng mua một cuốn truyện nào chưa?

    - Chưa.

    - Điểm Văn lớp 12 mày bao nhiêu?

    - 6.3.. ý nhầm.. 6.4 - Nói ra hơi bị nhục.

    - Rồi, vậy mày tự hiểu rồi hé - Ổng cười và đi từ từ vào nhà.

    - Ê.. chưa nói xong mà - Coi thường tôi hả? Để rồi coi ông anh.

    Sáng hôm sau.

    - Mày đó hả X?

    - Dạ!

    - Mày làm gì mà sáng sớm lục đục rồi?

    - Em đang chụp hình cuốn hồi ký của anh.

    - Để làm gì?

    - Em không đùa đâu.

    Ổng bước ra khỏi giường, đi từ từ về phía tôi và ngồi xuống. Ổng thở một hơi dài và hỏi.

    - Có bao giờ mày nghĩ truyện mày viết sẽ được xuất bản không?

    - Hì.. sống thì cứ mơ ước thôi anh - Nói cho vui chứ chưa viết chữ nào đã nghĩ đến việc xuất bản mới ghê.

    - Ờ, nếu thật sự có ngày đó, mày hứa làm cho anh một chuyện, anh sẽ cho phép mày dùng nội dung cuốn hồi ký này để viết.

    - Chuyện gì anh?

    - Mày phải trích một phần tiền trên mỗi quyển sách bán được để ủng hộ cho hội từ thiện trẻ em khiếm thị.

    - Ha. Ha.. - Tôi cười to.

    - Tao không đùa đâu - Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ông thì tôi cũng lặng dần.

    - Dạ em biết rồi - Chưa viết một chữ đã nghĩ đến chuyện trích tiền làm từ thiện.

    Kết thúc cuộc nói chuyện, tôi lại quay lại tiếp tục ghi chép và chụp ảnh. Cố gắng làm việc cho thật nhanh vì chiều này tôi phải về rồi.

    Đến chiều thì chú cũng qua đón, may là tôi cũng đã ghi chép đầy đủ tất cả thông tin. Vác balo bước ra khỏi cửa nhà, quay lại nhìn thì thấy anh đang đứng trước cửa.

    - Thôi anh ở lại giữ gìn sức khỏe nhe!

    - X! - Anh gọi tôi lại và chìa quyển hồi ký ra trước mặt tôi.

    - Anh.. anh.. - Tôi hơi ngạc nhiên.

    - Em cất cẩn thận nhe, cố học tốt và sống tốt ở cái đất Mỹ này đó! - Anh vỗ vai tôi và nói. Tôi một chút khó hiểu, một phần vui mừng vì được tặng quyển hồi ký.

    Có nhiều thứ cảm xúc muốn thể hiện ra, nhưng không biết phải làm gì, phải nói gì. Dù sao cũng là hai người đàn ông, tôi không quen thể hiện quá nhiều, đành im lặng mà bước đi.

    - X, nhớ lời hứa đó! - Anh nói to từ xa.

    - Em biết rồi! Giữ gìn sức khỏe, chờ tin em! - Tôi quay lại và cũng nói thật to.

    Chiếc xe dần lăn bánh, tôi vẫn nhìn anh qua ô cửa kính, tự nhiên lại hơi cay cay ở khóe mắt vì người đàn ông tội nghiệp này, thấy đâu đó có một chút niềm tin và hy vọng anh đặt vào tôi.

    "Màu nỗi nhớ của anh là một màu sắc ý nghĩa và đặc biệt nhất mà em từng biết.



    Em sẽ dùng hết khả năng của em, làm mọi thứ để đưa được quyển hồi ký của anh nằm ngay ngắn trên kệ của tất cả các nhà sách lớn.



    Một ngày không xa, màu nỗi nhớ của anh sẽ phủ khắp cái mảnh đất hình chữ S ấy, tính cảm của anh sẽ đên được tay của những người mà nó cần đến.



    Hy vọng anh luôn khỏe mạnh và hạnh phúc!



    Hãy chờ tin của em anh nhé!"
     
  5. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Ngoại truyện 2:

    "Bấm để đọc"
    Bắt đầu hôm nay, mình sẽ post dần các ngoại truyện do độc giả sáng tác. Phần ngoại truyện này có một tí giống với cảnh mà Miu và Khanh gặp lại được mình tặng kèm trong sách, xuất bản tháng 10.

    Tuy nhiên cảnh 2 người gặp lại do bạn Tong Cong Minh viết hơi sơ sài và chưa đủ cảm xúc khiến người đọc cay mắt. Những ai thích viết thì cứ viết hoàn tất xong và inbox mình, hoặc gửi mail [email protected] .

    Người viết: Tong Cong Minh

    Mình thấy mọi người viết ngoại truyện 2 nên cũng tập tành viết thử. Phần này nối tiếp ngoại truyện 1 của tác giả.

    - Khanh ơi, bạn con đến chơi này - Tiếng mẹ Hai gọi cắt đứt suy nghĩ trong tôi

    Cửa phòng mở..

    - Em chào anh - Thằng X chào với giọng phấn khởi

    - Đến có việc gì không thế?

    - Em đến để thông báo cho anh là mai em về nước rồi.

    - Uhm, lên đường bình an nhé, cho anh gửi lời hỏi thăm mọi người nhé.

    - Anh không về sao? - thằng X nói có vẻ buồn

    - Không, anh còn bận nhiều việc

    - Thế thôi vậy, em chào anh em về

    - Uhm

    Cửa phòng đóng lại.

    Mấy ngày vừa qua tôi đã suy nghĩ rất kĩ. Tôi rất nhớ dì, mẹ Hiền, nhỏ Ly, anh Đen, thằng Huy, Linh và cả Trinh nữa. Nhưng tôi sợ rằng khi Trinh thấy tôi thế này thì.. 3 năm vừa sẽ thành mây khói.

    * * *

    Hai tuần sau..

    Có tiếng ô tô đỗ trước cửa

    - Bác ơi, anh Khanh có nhà không ạ? - tôi nghe tiếng thằng X, lạ thât thằng này có đi ô tô bao giờ đâu?

    - Có đó, con lên với nó đi

    * * *

    - Anh Khanh, em về rồi nè!

    - X về rồi đó hả? Ở quê mọi người thế nào?

    - Khoan hỏi đã, xuống dưới này với em! - nó nói và kéo tôi đi rất gấp

    - Từ từ đã nào, mà đi đâu thế?

    - Đi đòi lại đôi tông trắng của tui

    Chưa kịp ngạc nhiên vì câu nói lạ của nó, tôi đã đứng trước thềm cửa

    - Anh Khanh! - một giọng nói xúc động vang lên

    Là Trinh, 3 năm qua, giọng nói của em, hình dáng em vẫn luôn khắc sâu trong tim tôi

    - Trinh đó hả em? Dạo này em thế nào rồi?

    - Mắt anh bị làm sao vậy? - Trinh thét lên, suýt ngã. Nhưng có 1 người đã đỡ em.

    - Ờ.. anh không sao - tôi bối rối quay đi, nhưng thằng X đã giữ tôi lại

    Nó đưa một vật cho Trinh. Em lật từng trang, nghẹn ngào trong họng. Tôi biết đó là cuốn nhật ký

    - Mà này, sao Trinh lại sang đây? - tôi hỏi thằng X

    - Uhm.. là em dẫn sang.

    Nó kể mọi chuyện lại cho tôi. Sau khi về Việt Nam, nó có tới dự đám cưới của Trinh. Mặc dù hơi buồn vì tôi không đến nhưng em vẫn vui vẻ bước cùng người mình yêu lên lễ đường. Khi ăn tiệc, nhỏ Ly, thằng Huy, Đen đại ca đua nhau hỏi thằng X xem thằng Khanh bây giờ thế nào, ở đâu, làm gì mà không về. Nó chỉ trả lời qua loa là tôi đang bận công tác quan trọng nên không về được. Mọi người không ngần ngại mắng tôi, và nếu tôi mà ở đó chắc không về được mất. Sau đó cô dâu chú rể tới bàn thằng X. Trinh cứ hỏi về tôi nhưng X cũng chỉ ầm ừ cho có. Rồi mọi người bàn về việc tuần trăng mật. Thằng X liền nảy ra 1 ý:

    - Hay là sang Mỹ đi. Ở bên đó bây giờ đẹp lắm đó

    - Nhưng chi phí đắt đỏ quá

    - Bây giờ vé đang rẻ nè, nếu đi thì đi cùng tui luôn. Còn chi tiêu bên đó nếu biết cách thì cũng rẻ thôi.

    - Nếu thế thì phiền mày rồi

    Sau khi sang đến đó, thằng X bảo nó có 1 người bạn thạo đường bên này, rồi dẫn 2 vợ chồng tới nhà tôi

    Trinh nghẹn ngào: - Vậy sao hồi trước anh không nói rõ với em.

    Tôi mỉm cười: - Ú ngốc, ngày đó anh sợ em đau khổ mới ra đi, sao lại nói với em đươc. Thành công dù là 99%, anh cũng không dám đánh cuộc với tình yêu.

    Rồi tôi nói với người đàn ông đứng cạnh Trinh:

    - Tôi mong cậu hãy đối xử tốt với Trinh. Đừng để Trinh chịu thêm bất kỳ đau khổ nào nữa.

    - Vâng

    Tôi mỉm cười:

    - Chúc 2 người trăm năm hạnh phúc

    Rồi tôi quay vào nhà. Thằng X vội dìu lấy tôi

    - Anh Khanhhhh!

    "Câu trả lời chắc em biết được

    Sao hỏi anh làm chi em hỡi

    Anh vẫn là anh như ngày nào

    Yêu một người không dễ quên được đâu

    Trên bầu trời cơn mưa bất chợt

    Như hòa chung vào niềm đau anh

    Em nghẹn ngào" trời mưa mất rồi..

    Thôi chào anh em phải đi rồi.. "

    Hết.

    Khi mình viết đoạn kết này, mình đã biết là sẽ không đươc mọi người thích cho lắm vì kết cục vẫn không vui hơn tí nào. Nhưng anh Khanh nhất định sẽ rất vui vì Trinh được hạnh phúc. Và mình mong tác giả có thể biến ngoại truyện 2 này thành sự thật.


     
  6. Mộ Thanh

    Mộ Thanh Sau cùng thì lòng người vẫn là thứ lạnh lẽo nhất Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    892
    Ngoại truyện 3:

    "Bấm để đọc"
    Đây là phần mà các bản "Ngoại truyện Vẽ em bằng màu nước mắt" trên mạng còn thiếu..

    Mình xin được mạn phép post lên đây cho những ai chưa đọc về nó. "Khanh và Trinh gặp nhau trên đất Mỹ" chẳng cần rõ ràng cũng đủ hiểu đây một cái kết đầy tình người cho câu chuyện đẫm nước mắt này..

    "Em có một chuyện vô cùng tắc mắc muốn hỏi anh - Tôi nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc.

    - Thì cứ hỏi đi, làm gì mà nghiêm túc vậy?

    - Từ ngày đó đến nay, anh đã gặp lại Miu chưa?

    Anh trầm ngâm im lặng một lúc, rồi bắt đầu ngược dòng ký ức một lần nữa để kể tôi nghe lần gặp lại người con gái anh yêu ngay trên đất Mỹ này.

    * * *

    Một buổi sáng nắng ấm tại tiểu bang Philadelphia, mùa xuân vừa chớm nở trên vùng đất lạnh lẽo này. Tiếng chuông cửa vang lên, hôm nay nhà có hai vị khách trẻ tuổi đến thăm, nhìn họ có vẻ như một cặp vợ chồng son.

    - Dạ cháu chào bác ạ. - Mẹ Hai vừa mở cửa thì người con gái liền lễ phép chào ngay.

    - Tụi con là? - Mẹ thắc mắc.

    - Dạ, đây có phải là nhà của anh Khanh không bác? - Người con gái hỏi.

    - Đúng rồi, bác là mẹ của Khanh.

    - Dạ, con là Trinh, em gái anh Khanh ở Việt Nam qua thăm. Đây là Mạnh, chồng của con, tụi con có thể gặp anh ấy được không bác?

    Mạnh cũng cúi đầu lễ phép chào mẹ.

    - Con là Trinh sao? - Mẹ bất ngờ nhìn chăm chăm vào Trinh vì biết cô gái này là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời con trai.

    - Ừ, tụi con vào nhà chơi, nó đang ở nhà đó. - Mẹ chợt định thần lại và niềm nở mời khách. Tuy nhiên, trên khuôn mặt mẹ vẫn lộ rõ e ngại.

    - Phòng của nó đằng kia, để bác gọi nó ra. - Mẹ chỉ tay về căn phòng phía xa.

    - Khanh ơi. - Mẹ gõ cửa phòng và gọi.

    - Mẹ vào đi, cửa không khóa. - Có tiếng nói vọng ra.

    - Có.. - Mẹ vừa định đẩy cửa vào, chưa kịp nói gì thì tay Trinh đã nắm lấy tay mẹ.

    - Bác để con nhé bác. - Trinh nói nhỏ. Mẹ không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghe theo.

    Trinh tiến đến sát cửa, tay khẽ run lên như đang chờ đợi điều gì đó, nhiều lúc định đẩy cửa vào nhưng lại ngập ngừng. Mạnh đứng phía sau đặt tay lên vai cô xoa nhẹ như để trấn an.

    Rồi cánh cửa dần dần được mở ra, Trinh từ từ tiến vào phòng. Phía xa, Khanh đang ngồi chăm chú bên bàn, tay chạm vào những trang sách trước mặt. Cô gái đứng lặng nhìn anh từ phía sau và mắt bắt đầu hoe đỏ. Mẹ Hai đứng ngoài cửa dùng tay che miệng, để những tiếng nấc nghẹn không thể phát ra rồi quay mặt bỏ đi. Mạnh cúi mặt buồn bã và khép nhẹ cửa, dành không gian riêng cho hai người. Mạnh hiểu rằng Trinh sẽ có rất nhiều chuyện để nói với Khanh.

    - Chuyện gì vậy mẹ? - Khanh hỏi.

    Trinh vẫn không nói gì, bước từ từ đến cạnh anh rồi nhìn thấy sợi dây chuyền cỏ bốn lá và những que kem trên bàn. Không thể kìm nén được cảm xúc hơn nữa, cô bắt đầu dùng tay che miệng, nấc nghẹn từng tiếng, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má.

    - Mẹ sao vậy? Mẹ khóc à? - Khanh đứng dậy, bước ra khỏi bàn và quay người lại.

    Trinh đã thật sự nhìn thấy tình yêu ngày xưa của mình sau bao nhiêu năm xa cách, mặt đối mặt. Tiếng nấc nghẹn càng to và đều dần khi thấy mi mắt của Khanh đã sụp.

    - Ai vậy? Không phải là mẹ? - Khanh tỏ ra lo sợ, vì đã nhận ra tiếng khóc ấy. Không phải là mẹ, mà là của một người anh từng quen. Một người vô cùng quan trọng trong cuộc đời anh.

    Trinh tiến lại gần, đặt nhẹ tay lên mặt anh, khẽ chạm vào mắt, rồi đến mũi và môi anh.

    - Em.. - Khanh ấp úng, lùi về phía sau. Rồi những giọt nước mắt cũng dần chảy ra từ đôi mắt không còn ánh sáng ấy.

    - Anh đáng ghét lắm, đồ Khanh heo đáng ghét.. Hic.. Hic.. - Cuối cùng cũng lên tiếng, cô ôm lấy Khanh khóc nức nở và đấm thình thịch vào ngực anh.

    Anh ôm chầm lấy người con gái bé nhỏ ấy sau bao tháng ngày thương nhớ và xa cách.

    * * *

    - Ủa, sao không kể tiếp? - Trở về thực tại, tôi thấy anh im lặng một hồi lâu và không nói gì nữa.

    - Em xin lỗi, em làm anh buồn hả? - Tôi nhìn qua và thấy anh đang rơm rớm nước mắt.

    - Không có gì đâu. - Anh mìm cười rồi dùng tay lau đi những giọt nước mắt ấy.

    - Đó là lần gặp cuối cùng của anh và Trinh. Trinh có vẻ như khó chấp nhận mọi thứ nhưng rồi đâu cũng vào đó. Phải quay trở lại cuộc sống cũ vì tất cả chỉ là chuyện của quá khứ. Tình cảm của Trinh dành cho anh tuy vẫn còn, nhưng anh và Trinh đều hiểu được đó không còn là tình cảm yêu thương của ngày xưa nữa. Mạnh đã ở cạnh Trinh những lúc cô ấy khó khăn nhất, đó mới chính là tình yêu thật sự của Trinh sau này. Tất cả về anh, chỉ còn là những hoài niệm mà thôi. - Anh nói và nở một nụ cười hạnh phúc, mọi chuyện đã diễn ra theo đúng ý anh."

    Hôm nay sẽ dành cho những dòng cảm xúc bất chợt của cá nhân tôi.. về người con gái đầu tiên tôi đã yêu.. Người con gái đã ra đi để lại tôi vô định phía sau 2 năm về trước..

    * * *Thì quá khứ..

    Tôi gặp lại em sau khi mỗi đã không còn chung lối.. em thì đi tìm hạnh phúc cho riêng mình.. còn tôi.. vẫn lặng lẽ theo dõi em suốt thời gian qua.. để chắc rằng em vẫn ổn.. Chỉ là những kỉ niệm.. không còn cái cảm giác hờn ghen bất chợt.. không còn những day dứt bỏ ngỏ.. giờ đây.. có lẽ với em.. tôi.. nên gọi sao nhỉ.. chỉ là chút dư âm của quá khứ còn vương lại nơi góc nhỏ trái tim thôi!

    Ngày hôm đó.. tôi đã đứng trước mặt em, con người mà em đã quyết định không đi chung một con đường lại một lần nữa xuất hiện trước mặt em.

    Tại sao vậy em? Tại sao em đã lựa chon con đường riêng của mình nhưng em vẫn không hạnh phúc? Suốt thời gian qua, tôi đã hy vọng em hạnh phúc, và tôi đã thật sự nghĩ rằng em phải hanh phúc. Tại sao bây giờ, trước mặt tôi, ngưới con gái vẫn xinh đẹp như ngày nào nhưng lại có một đôi mắt đượm buồn thiếu sức sống đến vậy. Tôi không biết tôi lại có tình cảm với em một lần nữa hay không? Không biết có thể bỏ qua quá khứ và lại yêu em như ngày xưa nữa hay không? Nhưng lúc này tôi đang đau lắm, đang đau vì biết người mà tôi từng giành trọn tình cảm yêu thương vẫn sống không hạnh phúc như bây giờ..

    * * *Em muốn quay lại ư.. không em à.. chúng ta đã không còn như ngày xưa.. không còn là một đôi mà mọi người ngưỡng mộ.. em đã chon cho mình một lối đi riêng.. và người đi cùng em trên con đường ấy.. không phải là anh..

    * * *Ngày em đi.. anh cũng đau khổ, cũng chật vật.. anh cô độc đi tìm một lý do.. một lý do mà chính bản thân anh cũng chưa từng được nghe.. em cứ vậy mà ra đi.. chẳng thèm bận tâm anh sẽ ra sao..

    Vậy mà bây giờ em quay lại.. em nói xin lỗi.. em nói muốn quay lại với anh..

    Từ ngày em ra đi, anh đã bỏ lại mọi thứ sau lưng. Anh đã tha lỗi cho em từ lâu lắm rồi, từ lúc mà anh buông xuôi tất cả. Thời gian qua là một khoảng thời gian dài đủ để xoa dịu những vết thương.

    * * *Nước mắt em lăn dài.. và anh vẫn như vậy.. vẫn chẳng thể mạnh mẽ trước những giọt nước mắt.. khẽ lau giọt nước mắt vương trên đôi má..

    * * *Chúng ta.. đâu còn là gì của nhau.. Xin em hãy để cho quá khứ được ngủ yên.. hãy để chỉ mình anh hoài niệm về cái thời yêu thương vụng dại.. em nhé!

    Lạnh..

    * * *Tự thấy mình thật dở hơi.. nhưng.. chỉ là để chắc rằng "người" sẽ ổn!

    Mặc cho con gió mùa đông đang nhẹ nhàng than thở.. mặc cho những ánh mắt tò mò như muốn nói.. "Bố cái thằng dở hơi".. mặc cho những tiếng rú ga ing ỏi.. và mặc cho.. ông lão nhậu say.. "cua con bố mày à?"..

    . Nó vẫn chậm dãi.. nhìn đồng hồ nhích lên từng phút.. không gian như ngừng lại.. đôi tay trần bắt đầu tê buốt.. khẽ kéo ga chầm chậm.. đưa mắt nhìn đâu đó.. kiếm tìm một hình bóng quen thuộc.. nhưng không.. "người" bước cứ bước.. "người" đi cứ đi.. vẫn chỉ còn lại nó cô đơn..

    Đêm.. mang lại cho con người ta một cảm giác lạ thường, nó không mang nhiều hy vọng như ánh bình mình, càng không bình yên như những buổi chiều hoàng hôn. Nó mang lại cho tôi sự cô đơn quen thuộc..

    * * *Ai lại thích sự cô đơn? Nhưng không hiểu sao tôi lại thích sự cô đơn của đêm nay, có lẽ nó đã trở thành một thói quen..

    Và đây.. là cảm xúc của một cô gái không tên..

    Khi em đứng đây nhìn xuống thành phố xa lạ này, bên tai đều là thứ ngôn ngữ hoàn toàn nghe không hiểu. Em bỗng dưng nhớ đến một người đàn ông từng nói với mình: "Đời này kiếp này, chỉ yêu mình em!" Em những tưởng anh sẽ yêu em mãi mãi, nhưng tình yêu của anh không lâu bền như anh đã hứa..

    Mấy năm trôi qua, bao nhiêu khổ ải em đều vượt qua, bao nhiêu đau đớn em đều chấp hết.. từ lâu em đã không còn cần một câu "Xin lỗi" của anh nữa rồi!

    Rồi đây e sắp chọn cho mình một đất nước xa lạ để chạy trốn khỏi anh.. chạy trốn khỏi những yêu thương không danh phận nhưng xé tan trong em bao tin yêu tuổi trẻ..

    * * *A cần một gia đình. E cần một tương lai. Chúng ta, chẳng ai còn cần ai anh nhỉ?

    * * *Năm đó Anh ấy hay dùng từ MY cho tôi.. tôi nghĩ nó có nghĩa "Mãi yêu, người duy nhất".. nhưng cho đến tận hôm qua mới biết "MY-nhớ bạn, người tốt nhất".. đúng là lừa mình dối người.. thật ra trong từ điển "miss" còn có nghĩa là quên!

    Vậy là cũng 15 cái mùa mưa trôi qua, kể từ ngày phải rời xa người phụ nữ mà tôi yêu quý nhất cũng vào một buổi chiều mưa, mẹ của tôi. Tôi trở về quê để cùng dì tôi làm đám giỗ cho mẹ, buổi chiều hôm đó tôi đã đi viếng mộ mẹ. Tôi mang tất cả những loại trái cây mà mẹ thích ăn nhất. Lặng lẽ một mình bước trên những con đường làng, đi qua từng con kênh để về với mẹ. Vẫn là những con đường quanh co, khúc khuỷu ngày nào, cái ngày mà tôi chỉ là một thằng nhóc tuổi ăn, tuổi học đi đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng.

    Cánh đồng mà tôi đang đi qua có biết bao kỷ niệm về mẹ. Hai mẹ con ngày xưa đèo nhau trên chiếc xe đạp cũ thường đi qua đây. Cứ mọi lần qua đây, mẹ con tôi lại ngồi dưới gốc cây hóng mát.

    – Mẹ ơi! Mẹ thích gì? Sau này con lớn lên, con làm có tiền sẽ mua cho mẹ.

    – Mẹ không muôn gì hết Khanh à! Mẹ chỉ hy vọng con trưởng thành và nên người. Con có thế bay cao như những đàn chim kia. _ Mẹ tôi chỉ về đàn chim bay lượn trên bầu trời. Tôi vẫn không hiểu gì hết, tôi chui vào lòng và ôm mẹ.

    Mẹ tôi là một phụ nữ rất xinh đẹp, ngày xưa mẹ hay cười lắm. Mẹ bảo tôi cũng phải thường cười hơn, cười thật nhiều dù cuộc sống này có khó khăn, sóng gió đến đâu. Tôi thích đôi tay của mẹ, nó không được mịn màng nhưng nó rất ấm áp. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác ấm áp từ đôi tay mẹ khi mẹ đặt nó lên gò má của tôi mỗi khi đi làm về.

    Có lần tôi ham chơi, tắm mưa với lũ bạn trong xóm và bị ngất xĩu. Mẹ tôi ngồi bên giường bệnh khóc nhiều lắm, lúc đó tôi thật vô tâm, có hiểu vì sao mẹ lại khóc. Ngày xưa gia đình tôi rất khó khăn, mẹ luôn cố gắng tiết kiệm, chả bao giờ mua cho mình được thứ gì cả. Chỉ toàn lo cho cha con tôi, cơm nhà lúc nào cũng đầy đủ thịt cá cho hai cha con, nhiều lúc mẹ phải nhịn ăn mà tôi nào biết.

    Ngồi bên mộ mẹ, tôi khẽ chạm vào di ảnh của mẹ. Người đàn bà tảo tầng nuôi nấng tôi ngày nào vẫn là người phụ nữ xinh đẹp nhất đối với tôi. Tôi bày hoa quả ra cho mẹ. Tôi nhớ ngày xưa mẹ thích ăn cam lắm, mẹ nói mẹ hy vọng một ngày nào đó, tôi có thể mang cam về cho mẹ. Tôi còn quá nhỏ, đâu có hiểu được những lời nói của mẹ. Vậy là vào một hôm, tôi đi đến vườn của người ta, hái trộm thật nhiều cam cho mẹ. Tôi bị người ta bắt, người ta dẫn tôi về và chửi mẹ tôi rằng mẹ không biết dạy con.

    – Khanh! Tại sao con lại đi ăn trộm cam nha người ta? _ Mẹ vừa nói vừa cầm rôi đanh tôi đau lắm. Tôi chỉ biết lặng thinh mà khóc.

    – Tại sao ha? Trả lời đi? _ Mẹ tôi đánh tôi nhưng nước mắt mẹ lại chảy, tôi cũng không hiểu vì sao nước mắt mẹ lại chảy? Người bị đau mới chính là tôi mà.

    – Tại vì mẹ thích ăn cam, con chỉ muốn mang cam về cho mẹ ăn thôi ma! _ Tôi chịu hết nỗi và nói thật to. Mẹ tôi khụy xuống, ôm lấy tôi khóc nức nở.

    – Con khờ lắm! Con khờ lắm Khanh à! _ Mẹ tôi ôm tôi và khóc, tôi nào có hiểu được ý nghĩa của những câu nói ấy.

    – Mẹ chỉ muốn một ngày con mang cam về cho mẹ bằng chính những đồng tiền con làm ra thôi Khanh à!

    – Con biết rồi! Con sai rồi mẹ à! Mẹ đừng ghét con nhe mẹ! Mẹ đừng bỏ con nhe mẹ! _ Tôi nép vào lòng mẹ, ôm mẹ thật chặt.

    – Làm sao mà mẹ bỏ con trai mẹ được? Mẹ phải sống với con trai để chờ ăn cam chứ! _ Mẹ xoa đầu tôi và nói.

    Rồi đến cái thời khắc hấp hối bên giường bệnh, tôi chỉ là một thằng nhóc khờ khạo chã biết gì. Cứ nghĩ mẹ chỉ hơi mệt, mẹ chỉ nằm ngủ chút thôi. Nhưng nào ngờ, đó là một giấc ngủ mãi mãi. Tôi cố gọi mẹ hoài nhưng mẹ vẫn không mở mắt ra. Tôi chạy khắp phòng hỏi mọi người, tại sao mẹ tôi không thức dậy? Không ai nói một lời nào, họ chỉ đứng lặng thinh. Dì tôi ôm tôi và khóc.

    – Tại sao dì lại khóc? Mẹ con chỉ ngủ một tí thôi phải không dì?

    – Khanh ơi! Dì xin lỗi! Dì xin lỗi con! _ Dì tôi ôm tôi vào lòng, tôi vẫn không hiểu gì cả.

    – Mẹ con mất rồi Khanh ơi! _ Ba tôi đổ quỵ ra đất. Người đàn ông trụ cột của gia đình ấy cũng không thể đứng vững trước mất mát này.

    Thật tuyệt vời cho nhưng ai vẫn còn mẹ bên cạnh, đó là niềm ao ước lớn lao của tôi suốt 15 năm qua. Tôi chỉ hy vọng có thể gặp lại mẹ tôi, dù chỉ là vài giây ít ỏi để cho mẹ biết, con trai mẹ đã trưởng thành. Tôi vẫn chưa quên được cái khoảnh khắc khi nhìn thấy mẹ tôi từ từ được hạ sâu xuống cái lòng đất tối tâm mờ mìt ấy. Có lẽ mẹ sẽ rất lạnh phải không? Tôi đã òa khóc nức nở, tôi đã cô gắng ngăn mọi người lại, tôi muốn giữ lấy mẹ tôi lâu hơn nữa. Nhưng một thằng nhóc thì có thể làm được gì chứ? Tôi chỉ biết ôm ba tôi mà khóc, tôi van xin ba hãy mang mẹ tôi trở lại.

    Giờ đây, đứng trước mộ mẹ là một thằng con trai đã nên người, trên tay những trái cam nó mua được bằng chính những đồng tiền nó làm ra. Những có lẽ đã quá muôn, mẹ tôi bây giờ không còn cơ hội để ăn những quả cam này nữa rồi.

    – Mẹ ơi! Khanh của mẹ đã về rồi đây.

    – Mẹ biết không? Bây giờ con trai mẹ đã trưởng thành rồi, con trai mẹ đã là một kỹ sư rồi mẹ à!

    – Đây là cam mẹ rất thích ăn, con mua nó bằng chính đồng tiền con làm ra. _ Tôi nói chuyện với mẹ tôi, tôi hy vọng mẹ vẫn ở quanh đây, có thể nhìn thấy và nghe được tôi nói.

    – Con có lỗi với mẹ quá! Con đi biền biệt 6 năm trời, giờ mới về thăm mẹ được.

    Nước mắt của tôi bắt đầu chảy dài, một cảm giác lo sợ ùa đến với tôi. Tôi sợ rằng sẽ không còn cơ hội quay lại viếng mộ mẹ nữa. Những hạt mưa bắt đầu rơi, như trời thấu hiểu được nỗi lòng của tôi. Hoặc đó là những giọt nước mắt của mẹ, những giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy con trai mẹ đã khôn lớn. Mặc cho trời mưa ngày càng to hơn, tôi vẫn ngồi đó bên cạnh mẹ. Nước mắt tôi bây giờ có lẽ đang hòa cùng nước mắt của mẹ.

    "– Ngồi xuống đây cho tui! _ Nhỏ đứng dậy, chỉ xuống ghế sofa. Tôi ngồi xuống theo ý nhỏ và cảm thấy hơi bối rối.

    Nhỏ đi vào trong, lục lội cái gì đó. Được một hồi thì mang nguyên cả hộp y tế cá nhân ra.

    – Đưa cái tay đây! _ Nhỏ chỉ cái tay đang băng của tôi.

    – À.. ờ! _ Tôi đưa tay ra, hơi run một chút.

    Nhỏ từ từ tháo băng ra khỏi tay tôi, có lẽ nhỏ đang muốn thay băng mới giúp tôi. Miếng băng từ từ được tháo ra, để lộ những vết cắt khá sâu. Vài vết đứt đã lành, một vài thì còn hơi rỉ máu. Nhỏ nhìn những vết đứt trên tay tôi không chớp mắt, rồi chăm chăm nhìn tôi. Tôi ngạc nhiên không hiểu gì. Rồi mắt nhỏ từ từ đỏ hoe, những giọt nước mắt nối đuôi nhau chảy xuống gò má trắng hồng của nhỏ. Nhỏ vẫn nhìn tôi không rời mắt. Đôi mắt nhỏ không còn lạnh lùng nữa, nó đã trở lại là đôi mắt của người con gái nấu đồ ăn sáng cho tôi mỗi sớm thức dậy.

    Nước mắt nhỏ ngày càng nhiều hơn, nhiễu từng giọt xuống ghế. Nhỏ đang sức thuốc và thay băng mới cho tôi, lâu lâu lại nấc lên vài tiếng. Nhìn khuôn mặt xinh xắn của nhỏ đang khóc khiến tôi không khỏi xúc động. Tôi dùng tay khẽ đưa lên má của nhỏ để lau nước mắt thì bị nhỏ gạt phắt tay ra. Vừa khóc vừa băng cho tôi, được một lúc thì cũng xong. Vết băng của nhỏ khéo lắm, nhìn gọn gàng và sạch sẽ hơn tôi làm nhiều.

    – Tui về đây! _ Nhỏ lau vội nước mắt rồi dứng dậy bước đi.

    – Sao vậy em? Có chuyện gì vậy? _ Tôi nếu tay nhỏ lại và hỏi.

    – Không có gì hết!

    – Sao hôm đó em đi đâu rồi biệt tâm cho đến giờ? Thái độ em hôm này khác lắm?

    – Anh quan tâm tôi làm gì?

    – Em nói vậy là sao?

    – Anh có người bên cạnh, ôm ấp hạnh phúc rồi thì quan tâm tôi làm gì? - Nhỏ nói rồi bước đi thật nhanh ra cửa.."

    Trích: Chap 19

    Chạy trên đường phố Sài Gòn, nuốt từng giọt đắng vào tim. Tôi vô hồn và không biết phải đi về đâu nữa, đột nhiên cái thành phố này lại xa lạ một cách đáng sợ. Mọi con đường đều trở nên dài vô tận và không có bến bờ, bến bờ của hạnh phúc. Tôi cảm thấy lạ, vì sao tôi lại không thể khóc dù rất muốn. Nếu có thể khóc, có lẽ tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hay là tôi đang sợ mọi người xung quanh xem thường mình, thằng đàn ông thì không được khóc, phải không?

    Gió ùa về, mây đen kéo đến. Đường phố thưa dần, mọi người đều tìm một nơi nào đó để tránh mưa. Chỉ có một con người vô hồn cứ chạy mãi chạy mãi. Rồi từng hạt mưa rơi xuống, ngày càng nặng trĩu, chúng không biết chúng đang phủ đè lên một con người đã chịu đựng đủ sức nặng của sự đau thương. Bỗng nhiên, từng tiếng nấc nghẹn bắt đầu phát ra, nó liên tục và to dần. Có lẽ cũng đã đến giới hạn của nó, nước mắt không thể chứa quá nhiều trong cơ thế, khi những hạt mưa đâm xuyên qua lớp vỏ bọc thì nước mắt đã trào ra như tìm được một lối thoát. Và tôi đã thật sự khóc như một đứa trẻ, một thằng con trai mười chín đôi mười lần đầu tiên nếm trải cái gọi là sự phản bội và mất lòng tin. Tôi chạy thẳng một mạch 30 cây số trong đêm mưa Sài Gòn để về quê, tôi cần tìm một người nào đó để tựa vào, hoặc đơn giản một thứ gì đó để tôi bám vào. Tôi muốn chạy xa khỏi con người đó, càng xa càng tốt. Muốn được nằm xuống ngủ một giấc, thức dậy sẽ quên hết tất cả, và hy vọng trời lại sáng.

    Ở đâu đó trên thế giới này.. vẫn có những con người đang dũng cảm chống lại 2 từ "Số phận"!

    Nhật ký yêu đời của cô gái mắc bệnh ung thư

    Khi Florence Kleiner bị chẩn đoán mắc ung thư vào tháng 8, cô bắt đầu tự chụp ảnh mình mỗi ngày và viết blog về cuộc chiến chống lại căn bệnh. Cô gái trẻ dũng cảm này đã qua đời tuần trước.

    Entry cuối cùng được đăng trên blog của Florence Kleiner là vào ngày 23/10/2014, chỉ vài ngày sau sinh nhật thứ 19 của cô. Cô đã được phép về nhà sau nhiều tuần bị cách ly để điều trị.

    Đoạn băng video quay cảnh cô vừa nhảy quanh căn phòng trong bệnh viện theo bài hát Shake It Off của Taylor Swift, vừa tự chụp những bức ảnh rất xì tin, vừa cám ơn các nhân viên y tế đã chăm sóc cô và hứa sẽ mang bánh về cho họ.

    Florence qua đời vì chứng bạch cầu nguyên bào tủy cấp tính (AML) tại Bệnh viện trường Đại học College ở London (Anh, trong vòng tay của cha mẹ và các anh chị em.

    Florence - còn gọi là Flo, Flossie (cùng nhiều biệt danh khác được đặt bởi bạn bè, người thân và những người đọc trực tuyến - đã khiến hàng ngàn người xúc động. Trong vòng một vài tuần lễ ngắn ngủi sau khi bị chẩn đoán mắc bệnh, blog của cô viết đã thu hút hàng ngàn người theo dõi.

    Bằng những lời văn trong sáng của mình, không thương thân trách phận, tràn đầy lòng biết ơn đến các y tá và bác sĩ điều trị cũng như diễn đạt niềm tin hoàn toàn vào tương lai, đó chính là yếu tố khiến blog của Florence hấp dẫn người đọc.

    Cô đã viết ở phần mở đầu cuốn nhật kí trực tuyến như sau: "Tôi đang trải qua đợt hóa trị để loại bỏ bệnh ung thư. Tôi đã sẵn sàng một lần nữa để bắt đầu thực sự sống cuộc đời mới. Tôi không chán ghét bất kì điều gì xung quanh mình. Tôi muốn tất cả chúng. Tôi có thể hy sinh cho sự nghiệp làm phim của mình..".

    Ngay cả nhan đề của blog "Mỗi bức ảnh tự chụp đẩy lùi bệnh ung thư" cũng đã tổng kết được niềm ham thích của Florence đối với phương tiện truyền thông xã hội cũng như sự hài hước khi phải đối mặt với sự đau đớn và cái chết.

    Florence sinh ngày 5/10/1995, là con út trong gia đình có 3 anh em. Là một học sinh thông minh và sáng tạo, cô thi đậu vào trường nữ sinh St. Paul và có thành tích tốt trong suốt thời gian theo học, đặc biệt với các môn học điện ảnh và nghệ thuật. Hè năm ngoái, cô được nhận vào học chuyên ngành điện ảnh ưa thích tại Đại học York, và khi đang chờ nhận được kết quả học tập loại A, cô bắt đầu cảm thấy không khỏe.

    Cô đã viết trên blog của mình: "Vào tháng tư, tôi bị phát hiện có một khối u, giờ tôi sẽ không nói nó nằm ở đâu vì xấu hổ và bối rối, nhưng kết quả là có, tôi có một khối u,". Cô đến khám tại một bệnh viện ở địa phương, và mô tả lại một cách hài hước: "Tôi mở cửa và ngạc nhiên thấy một bác sĩ nam ngồi sau bàn, trái ngược với suy nghĩ ban đầu rằng sẽ gặp một nữ bác sĩ. Lập tức tôi thấy xấu hổ đỏ hết cả mặt và chuẩn bị cho thời khắc xấu hổ nhất từ trước đến nay của mình."

    Florence được biết chính xác mình mắc bệnh AML vào ngày 8/8 - cô đã viết, "Hôm nay sẽ được ghi nhận là một trong những ngày kinh hoàng nhất trong cuộc đời ngắn ngủi và bình thường của tôi" - cô phải nhập viện.

    Cô vẫn tỏ ra lạc quan: "Ung thư không phải là một bản án tử hình, chắc chắn không phải đối với bản thân tôi. Vì vậy, không cần sợ hãi, hỡi bạn bè và người thân trong thế giới của tôi. Ít nhất thì tôi sẽ có thể nhìn thấy hình dáng hộp sọ của mình trông thế nào (trông tôi sẽ đáng yêu với kiểu đầu hói) và trở nên quan trọng hơn bao giờ hết (lợi ích mang lại khi bị bệnh hiểm nghèo vì nhận được nhiều văn bản/bệnh án mỗi ngày).

    Bốn ngày sau, cô nhận được kết quả A thành tích học tập với 2 điểm A+. Nằm trên giường bệnh, Florence đã viết đơn xin trường Đại học York cho cô bảo lưu việc học 1 năm. Khi các bạn bắt đầu nhập học, cũng là lúc Florence bắt đầu đợt hóa trị.

    Gia đình của cô cho rằng viết blog đã trở thành một lối thoát cho Florence, để cô có thể kết nối với bạn bè và người thân, cũng như để an ủi những người cũng bị bệnh ung thư. Cha cô cho biết:" Có những lúc, con bé cũng sụp đổ và thừa nhận rằng mình rất sợ hãi nhưng rồi nó lại quyết tâm sống tích cực để cố gắng không tăng đau khổ cho chúng tôi thêm nữa ".

    Tháng trước, Florence đã có thể về nhà trong vài ngày, nhưng sau đó thận của cô bị hỏng hoàn toàn. Cơ thể cô không thể chống chọi được và bắt đầu bị tàn phá do nhiễm trùng da.

    Trong vài tuần liền, cô phải chịu sự chăm sóc đặc biệt, không thể viết blog được nữa. Lúc đó, việc viết blog và chụp ảnh lại trở thành nguồn cảm hứng của người thân trong gia đình. Cha của Florence đã viết:" Thế giới đã mất đi một viên đá quý, nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ quên Florence ".

    " Ung thư chỉ là một cái vòng xiếc để tôi nhảy xuyên qua "

    Ngày 1/9/2014

    Những điều tôi đã học được từ việc bị ung thư..

    1. Đó là bạn không bao giờ biết bạn sẽ phản ứng thế nào cho đến khi bạn bị bệnh

    Tôi thường cân nhắc đến khả năng mình sẽ tiếp nhận việc bị bệnh ung thư thế nào trước khi được chẩn đoán. Như kiểu nằm mơ giữa ban ngày với việc suy tư về các khả năng. Và sau đó, khi bạn đã thật sự va phải nó, thật đáng ngạc nhiên với những gì lướt qua tâm trí bạn. Lúc đó bạn chỉ còn cách duy nhất là đánh bại nó. Ít nhất thì đó cũng là những gì tôi đang làm.

    Sống một cuộc sống bình thường hết sức mình (cần tính rằng tôi đã không được ra ngoài bốn tuần nay – không được hít thở bầu không khí trong lành). Đó chỉ là một cái vòng xiếc để tôi nhảy qua (giống như thành tích học tập hạng A của tôi) trước khi tôi có thể bắt đầu làm những gì tôi muốn làm. Đó chính là cách tôi đã nhìn nhận căn bệnh. Chỉ cần bước thêm một bậc thang nữa.

    2. Nói chuyện với y tá dễ hiểu hơn là với bác sỹ

    Ở đây tôi không có ý cho rằng các y tá hiểu biết nhiều hơn bác sĩ trong vấn đề phương pháp y tế, nhưng chắc chắn là họ giải thích sự việc tốt hơn. Họ hoạt bát và vui vẻ. Họ mỉm cười và nói chuyện với tôi trong nhiều giờ về điều này điều nọ.

    Họ nói cho tôi biết kiến thức về tiểu cầu và việc truyền máu. Họ vừa lấy máu tôi một cách hiệu quả và chuyên nghiệp, vừa tỏ ra tử tế đến không ngờ. Thành thực mà nói, nếu không có họ, tôi đã không thể chống chọi lại được một nửa những gì mà tôi đang phải chịu đựng.

    3. Thèm xúc xích không phải là tác dụng phụ của đợt hóa trị

    Tin tôi đi, tôi đã hỏi rồi. Hóa ra, chỉ có tôi mới thế thôi.

    4. Rất, rất nhiều lần phải tìm cách trả lời câu hỏi" em/con có ổn không? "

    Tôi đã bị hỏi câu này rất nhiều lần trong 4 tuần qua. Mỗi khi có người hỏi, tôi đều nghiêm túc trả lời. Thât tuyệt vời khi biết rằng có rất nhiều người quan tâm đến mình. Thực thế. Nhưng khi tôi đã ở phòng riêng, giữa vòng vây của năm thành viên trong gia đình, tất cả mọi người chăm chăm nhìn từng cử động của tôi vừa lặp lại câu hỏi đó mỗi 5 phút một thì quả là khiến tôi muốn nổ tung đầu.

    5. Đó là lần đầu tiên, tôi không sợ hãi về tương lai

    Tôi đã luôn luôn lo lắng về tương lai của mình. Nhưng giờ tôi không còn sợ nữa. Người ta thường nói bạn không biết quý trọng những gì bạn có cho đến khi mất chúng. Tôi sợ rằng mình sẽ không trụ được nữa nhưng ơn trời giờ căn bệnh đã bị trì hoãn và tôi đã sẵn sàng. Nhãn giới của tôi đã rộng mở nhờ bị ung thư.

    Tôi đã từng được khuyên:" Đừng lo lắng quá nhiều, chỉ cần bắt đầu sống đi, hãy bắt đầu sống từng giây từng phút, hãy trở thành người như bạn luôn mong muốn ". Nhưng vấn đề là, tôi sẽ không chờ đợi để làm điều đó cho tận đến khi mình có thể ra khỏi đây. Không, tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Và chính nó sẽ giúp tôi vượt qua bệnh tật.


     
Từ Khóa:

Chia sẻ trang này