Buổi sáng thứ 2 bữa đó là một buổi sáng lâu lắc nhất trên cõi đời này. Tôi hết đứng lại ngồi, hêt ngồi lại nằm, hết nằm lại hút thuốc, hết hút thuốc lại coi tivi, nói chung làm cái gì để giết được thời gian cũng làm hết trơn, trừ mỗi việc tự xử. Riêng cái vụ đó thì không thể, bởi lát tôi còn phải có công chuyện lớn cần dùng tới đám đó!
Thất hiệp Đồng Nai mặt buồn như Bác mất, ngồi ủ rũ đợi phân công nhiệm vụ. Tôi ngó mặt mấy thằng nhỏ cũng thấy thương, ném qua bàn tụi nó bao thuốc, vỗ về:
- Vụ này cũng không có gì khó đâu, xong việc không ai làm khó tụi bay nữa hết!
Mặt mấy thằng nhỏ vẫn ỉu xìu như bánh tráng gặp mưa. Coi bộ không phải buồn vì bị ép làm việc khó, tụi nó buồn cái khác à nha. Kệ xác tụi nó, tôi giờ không quan tâm tới điều gì hết. Tôi chỉ quan tâm tới duy nhất một chuyện: Đó là tụi bảo vệ vô duyên kia nhanh chóng chui lẹ vô trong phòng họp cho tôi được nhờ!
Mắt ngó thấy đám bảo vệ rốt cuộc cũng lục tục kéo nhau ra phía ngoài, tôi thở phào một cái. Liếc mắt ra hiệu cho thất hiệp, thấy 7 thằng nhóc lục tục đứng dậy, cái bộ dạng vừa khẩn trương vừa uể oải. Thiệt tình tôi cũng hơi nản, giao cho tụi nhóc ác này tôi cũng có chút không yên tâm. Lỡ bể show chắc tôi về tôi bóp cổ cả lão già dịch luôn. Thứ du đãng gì đâu làm biếng thấy ớn.
Nhưng quả thật, mấy thằng nhóc này oánh lộn thì nhát một cây, chứ mưu hèn kế bẩn coi bộ cũng không thiếu. 2 thằng giả bộ rượt đuổi nhau loạn bậy ngay chỗ con nhỏ bảo vệ, 5 thằng còn lại khoác vai nhau tản bộ lững thừng, vừa đi vừa trò chuyện say sưa. Tôi mém chút nữa giơ ngón tay cái lên một cái ngợi khen, nhưng không kịp làm bởi cái tay một thằng nhóc ác đã cho ra sau lưng, vẫy lẹ.
Ăn trộm ăn cướp lần đầu tiên lúc nào cũng bị hồi hộp hết trơn, tới lần thứ 2 thì dạn dĩ hơn nhiều. Trộm tình kiểu như tôi cũng vậy. Lần đầu tiên vô phòng cùng con nhỏ Mỹ Anh, máu miệng máu mũi tôi muốn trào ra từng ngụm lớn khi chân mới lò dò bước vô cửa phòng. Bữa nay, tim chỉ đập mạnh hơn, cũng có hồi hộp nhưng cái hồi hộp này khác bữa trước: Không biết lát vô làm ăn sẽ thế nào!
Tôi hơi cúi người, chạy thật lẹ núp vô đám thất hiệp đang đứng lố nhố. Loáng thoáng sau tấm cửa kính mờ phòng nữ là bóng dáng một con nhỏ, có điều không hiểu nhỏ nào? Tôi tiến sát vô cửa, cánh cửa mở ra thật lẹ. Nhỏ Mỹ Anh! Tôi không có nhiều thời gian để mà chào hỏi gì nhỏ hết trơn, chui vô phòng lẹ như một con chuột nhắt!
Cánh cửa khép lại, máu mũi tôi nghe chừng cũng sắp sửa phun ra. Nếu đúng theo kịch bản bữa trước, người đang nằm trần truồng trên giường sẽ là.. con nhỏ Thư. Chỉ nghĩ tới đây, máu đã dồn lên mặt tôi bừng bừng. Chưa khi nào tôi được thoải mái chạm vô người con nhỏ, chứ đừng nói tới việc chỉ cần lật tấm mền ra sẽ thấy được nguyên con!
Nhỏ Mỹ Anh ngó cái bộ dạng bốc hỏa của tôi, ánh mặt vừa dịu dàng, vừa thoáng một chút đau đớn. Tay nhỏ vuốt ve vô gương mặt tôi, nựng nịu:
- Đồ quỷ, người ta nằm trên giường đợi anh rồi đó! Vô đi, không sợ gì hết đâu. Em nhờ anh Ngọc mua hết đám xe rồi!
Tôi ngẩn người. Con nhỏ có cần chu đáo quá vậy không trời? Mua nguyên đám xe không phải chuyện đơn giản, không những tốn tiền bạc mà còn phải có tiếng cỡ lão Ngọc mới làm nổi được. Mà sao lão quỷ già cũng thiệt gian ác, chuyện tốt như vầy cũng không có nói cho tôi trước!
Tôi nuốt nước miếng cái ực, ngó cái bộ dạng trìu mến của con nhỏ, ôm chầm lấy nhỏ vào lòng. Nhỏ hơi bất ngờ, quẫy nhẹ, la:
- Nè, chị Thư đang chờ anh mà Long!
Tôi mặc kệ nhỏ vùng vẫy, xiết chặt tay hơn, nghe dường như cái đầu ti nhọn hoắt của nhỏ đâm vô ngực, hổn hển:
- Anh muốn cả em nữa, Mỹ Anh!
Thất hiệp Đồng Nai mặt buồn như Bác mất, ngồi ủ rũ đợi phân công nhiệm vụ. Tôi ngó mặt mấy thằng nhỏ cũng thấy thương, ném qua bàn tụi nó bao thuốc, vỗ về:
- Vụ này cũng không có gì khó đâu, xong việc không ai làm khó tụi bay nữa hết!
Mặt mấy thằng nhỏ vẫn ỉu xìu như bánh tráng gặp mưa. Coi bộ không phải buồn vì bị ép làm việc khó, tụi nó buồn cái khác à nha. Kệ xác tụi nó, tôi giờ không quan tâm tới điều gì hết. Tôi chỉ quan tâm tới duy nhất một chuyện: Đó là tụi bảo vệ vô duyên kia nhanh chóng chui lẹ vô trong phòng họp cho tôi được nhờ!
Mắt ngó thấy đám bảo vệ rốt cuộc cũng lục tục kéo nhau ra phía ngoài, tôi thở phào một cái. Liếc mắt ra hiệu cho thất hiệp, thấy 7 thằng nhóc lục tục đứng dậy, cái bộ dạng vừa khẩn trương vừa uể oải. Thiệt tình tôi cũng hơi nản, giao cho tụi nhóc ác này tôi cũng có chút không yên tâm. Lỡ bể show chắc tôi về tôi bóp cổ cả lão già dịch luôn. Thứ du đãng gì đâu làm biếng thấy ớn.
Nhưng quả thật, mấy thằng nhóc này oánh lộn thì nhát một cây, chứ mưu hèn kế bẩn coi bộ cũng không thiếu. 2 thằng giả bộ rượt đuổi nhau loạn bậy ngay chỗ con nhỏ bảo vệ, 5 thằng còn lại khoác vai nhau tản bộ lững thừng, vừa đi vừa trò chuyện say sưa. Tôi mém chút nữa giơ ngón tay cái lên một cái ngợi khen, nhưng không kịp làm bởi cái tay một thằng nhóc ác đã cho ra sau lưng, vẫy lẹ.
Ăn trộm ăn cướp lần đầu tiên lúc nào cũng bị hồi hộp hết trơn, tới lần thứ 2 thì dạn dĩ hơn nhiều. Trộm tình kiểu như tôi cũng vậy. Lần đầu tiên vô phòng cùng con nhỏ Mỹ Anh, máu miệng máu mũi tôi muốn trào ra từng ngụm lớn khi chân mới lò dò bước vô cửa phòng. Bữa nay, tim chỉ đập mạnh hơn, cũng có hồi hộp nhưng cái hồi hộp này khác bữa trước: Không biết lát vô làm ăn sẽ thế nào!
Tôi hơi cúi người, chạy thật lẹ núp vô đám thất hiệp đang đứng lố nhố. Loáng thoáng sau tấm cửa kính mờ phòng nữ là bóng dáng một con nhỏ, có điều không hiểu nhỏ nào? Tôi tiến sát vô cửa, cánh cửa mở ra thật lẹ. Nhỏ Mỹ Anh! Tôi không có nhiều thời gian để mà chào hỏi gì nhỏ hết trơn, chui vô phòng lẹ như một con chuột nhắt!
Cánh cửa khép lại, máu mũi tôi nghe chừng cũng sắp sửa phun ra. Nếu đúng theo kịch bản bữa trước, người đang nằm trần truồng trên giường sẽ là.. con nhỏ Thư. Chỉ nghĩ tới đây, máu đã dồn lên mặt tôi bừng bừng. Chưa khi nào tôi được thoải mái chạm vô người con nhỏ, chứ đừng nói tới việc chỉ cần lật tấm mền ra sẽ thấy được nguyên con!
Nhỏ Mỹ Anh ngó cái bộ dạng bốc hỏa của tôi, ánh mặt vừa dịu dàng, vừa thoáng một chút đau đớn. Tay nhỏ vuốt ve vô gương mặt tôi, nựng nịu:
- Đồ quỷ, người ta nằm trên giường đợi anh rồi đó! Vô đi, không sợ gì hết đâu. Em nhờ anh Ngọc mua hết đám xe rồi!
Tôi ngẩn người. Con nhỏ có cần chu đáo quá vậy không trời? Mua nguyên đám xe không phải chuyện đơn giản, không những tốn tiền bạc mà còn phải có tiếng cỡ lão Ngọc mới làm nổi được. Mà sao lão quỷ già cũng thiệt gian ác, chuyện tốt như vầy cũng không có nói cho tôi trước!
Tôi nuốt nước miếng cái ực, ngó cái bộ dạng trìu mến của con nhỏ, ôm chầm lấy nhỏ vào lòng. Nhỏ hơi bất ngờ, quẫy nhẹ, la:
- Nè, chị Thư đang chờ anh mà Long!
Tôi mặc kệ nhỏ vùng vẫy, xiết chặt tay hơn, nghe dường như cái đầu ti nhọn hoắt của nhỏ đâm vô ngực, hổn hển:
- Anh muốn cả em nữa, Mỹ Anh!


