Chin trở lại
Hoang mạc Thông Báo, nơi thời tiết khắc nghiệt nhất xứ sở vOz. Ban ngày, ánh nắng gay gắt luôn vượt quá sức chịu đựng của con người. Đến ban đêm, lại là cái giá rét đến cắt da cắt thịt xuất hiện. Không một ai có thể sống ở đây quá 3 ngày. Mọi chuyến đi, mọi hành trình đều phải tránh đi qua nơi này, mặc dù đây là nơi cửa ngõ của vOz, nhưng không ai dám đi xuyên qua nó. Thậm chí, những nơi gần với Hoang mạc, người ta cũng hạn chế đi đến. Vậy mà lúc này đây, có 3 bóng người đang bước đi trên hoang mạc đó. Họ đang cố gắng đi xuyên qua nó để trở về vOz một cách nhanh nhất.
- Còn xa nữa không? - Người đi phía cuối hỏi dò. Cả ba người đều bận đồ trắng, kín mít, chỉ để hở đôi mắt để nhìn đường.
- Sắp đến rồi. Băng qua Hoang Mạc là đến Golden Gate. Đấy chính là thứ chúng ta sẽ gặp đầu tiên khi đến vOz. - Người đi đầu chỉ đường phía trước.
- Vậy là sắp được về nhà rồi. Mấy ngày rồi đi trong Hoang mạc rồi, mệt quá. Tôi sắp ngã quỵ mất.
Vừa dứt lời, người đi giữa đã loạng choạng. Người đi đầu nhanh tay kéo lại, nếu không người đi giữa đã bị ngã rồi.
- Cẩn thận. Cát ở đây có thể vùi kín ông đó. - Người đi đầu lôi trong người một dị vật màu đen, chiếu ánh sáng vàng nhạt vào người đi giữa. Người này lập tức như một cỗ máy được sạc đầy năng lượng, phăm phăm bước về phía trước, không còn chút mệt mỏi gì nữa.
- Thứ đó là gì mà kì diệu vậy? Chúng ta đã đi trong Hoang Mạc gần một tuần rồi. Không thức ăn, nước uống, không ngủ, đi cả ngày lẫn đêm. Cứ khi nào chúng ta mệt lại dùng nó tiếp sức để đi tiếp. - Người đi cuối thắc mắc.
- Ngươi không cần phải biết về thứ này, cứ đi theo ta. Xong việc, ta sẽ đưa trả ngươi về tận nhà. Nếu không thì đừng bao giờ hy vọng trở về. - Người đi đầu dọa dẫm.
Người đi cuối không dám hỏi gì thêm, cắm cúi bước đi tiếp. Chợt thấy người đi đầu reo lên:
- Kia rồi, nó kia rồi. Hai người có nhìn thấy gì không, nó đó. Golden Gate đó. Ánh sáng kia là tỏa ra từ nó đó. Nào, cố lên. Sắp đến rồi.
- Có chắc là nó không, hay chỉ là ảo giác? - người đi giữa nheo mắt, nhìn về tia sáng mà người đi đầu vừa chỉ.
- Ha ha, chính tay ta là người tiếp quản nó đầu tiên lúc nó mới hình thành, nhầm lẫn thế nào được. Nào đi nhanh lên, sắp đến rồi, sắp về vOz rồi. - Người đi đầu hào hứng.
Quả đúng như lời người đi đầu nói, dần dần một cánh cổng lớn hiện ra trước mắt ba người. Có lẽ đây là cánh cổng lớn nhất trong đời họ từng nhìn thấy, một cánh cổng to lớn, hào nhoáng hơn bất kì cánh cổng nào khác. Trước sự kì vĩ của nó, hai người kia như quên hết mệt mỏi, chỉ biết há hốc mồm ngỡ ngàng. Người đi đầu giải thích:
- Đây là Golden Gate. Trước đây là nơi đầu tiên nếu muốn bước vào vOz. Chính xác hơn là để vào được vOz, ngày trước chỉ có cách là bước qua đây. Ta có nhiệm vụ bảo vệ và giữ gìn nó, trước những thế lực chống phá từ bên ngoài. Đó là những quãng thời gian vô cùng gian khổ, khi mà kẻ thù luôn đến số lượng cực kì đông đảo và khát máu. Hoang Mạc mà ngươi vừa đi qua, đều từ xương thịt của kẻ thù mà thành. Sau này, vì ta không còn tiếp quản ở đây, phần chính cũng là kẻ thù tìm đường vòng để vào vOz, thứ nữa là có Hoang Mạc ngăn cản, Golden Gate này cũng bị bỏ hoang, chậc chậc.
- Một mình ông chống lại chúng à? - Người đi cuối lúc nãy giờ đã cởi bỏ bộ quần áo bọc bên ngoài, dè dặt hỏi.
- Tất nhiên. Ngươi chưa biết tài năng của hắn đến mức nào đâu. Diễm phúc cả đời ngươi là được gặp người này đấy - Người đi giữa tán tụng.
- Quá khứ đã qua rồi, dù sao cũng là một thời huy hoàng của ta. Hai người nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta lên đường về vOz. - Người đi đầu sắp xếp.
- Sẽ về nhà ta chứ? - Người đi giữa hỏi.
- Không. Về thẳng Đảo. Làm việc quan trọng trước. Lộ mặt ở f17 lúc này là điều tối kị. Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho 2 người.
Người đi đầu lôi bảo vật trong người mình ra, đưa cho người đi giữa:
- Tôi và ông thay nhau cầm nó, phân tán tín hiệu sức mạnh mà nó phát ra. Nếu không thì chỉ chuốc lấy phiền phức thôi.
Cả ba người lặng lẽ đi tiếp, không hề hay biết có một bóng người ở trên cao đã theo dõi bọn họ từ lúc họ bước qua Golden Gate.
Willrock114, một Tay To mới nhậm chức. Quả thật những ngày đầu làm Tay To với cậu thật là đáng nhớ. Ngày đầu nhậm chức thì bị HieuThien đánh ngất cùng vitcon. Ngày thứ hai học Tho Nghét của vtalinh đến ê ẩm cả người. Ngày thứ 3 thì gây sự với cpc, rồi bị vtalinh đánh. Cũng may hôm qua nó còn được quậy một chút, trả món nợ bị cướp nhà. Nếu không chắc nỗi ấm ức vì bị bắt nạt còn đeo đẳng vài ngày nữa. Sáng nay, vì vitcon và cpc phải chữa thương cho Diz, nó được nghỉ cả buổi sáng. Một chút máu phiêu lưu, cộng với những dự định có từ khi nó còn là một thằng nhóc ở Học viện, nó đã quyết định phải đến xem tất cả những nơi kì bí ở vOz khi được làm Tay To. Và nơi đầu tiên nó chọn, may rủi làm sao, lại là Golden Gate.
Từ trên cao, nó đã kịp nhìn thấy 3 người khách bộ hành khó nhọc vượt qua Hoang Mạc, tất nhiên điều lạ kì về báu vật và xuất xứ của 3 người này không thể lọt qua mắt nó được. Cho đến khi 3 người tháo bỏ lớp quần áo chống nắng trên người xuống, thì nó hoàn toàn bất ngờ. Người đó chính là một Tay To cấp S đã nghỉ việc, và hiện đang quản lí Nhà Tiếp Tế. Đó là những gì nó được các thầy ở Học viện kể. Thậm chí đích thân khanhvu đã dặn nó phải đến chào hỏi Chin ngay sau khi nhận công việc mới. Vì có nhiều chuyện chồng chéo nên nó cũng quên béng đi mất. Giờ nhìn thấy khuôn mặt quen quen đó, nó có thể nhận ra ngay. Còn thứ báu vật màu đen mà Chin vừa đưa cho người bạn đi cùng mình, nhất thời nó chưa thể đoán được. Nhưng tại sao Chin lại không ở Nhà Tiếp Tế, mà lại lang bạt đến tận Golden Gate làm gì? Hai người đi cùng Chin là ai, có vai trò gì? Willrock114 cứ bay lặng lẽ, canh chừng và nghe ngóng từ xa, chứ chưa dám lộ mặt.
Đi được một quãng, bỗng người được Chin giao cho cầm báu vật ngồi thụp xuống, không đi nữa. Chin thấy vậy quay lại hỏi:
- Có chuyện gì vậy Trác?
- Cái thứ quái quỷ này, nó cứ như kéo Trác lại, không cho Trác đi nữa. Chin cầm lấy đi.
Người tên Trác giận dỗi, vứt "bộp" kì vật màu đen xuống đất, Chin nhặt vội lấy kì vật, xuýt xoa:
- Ấy đừng, sao Trác lại vứt nó đi, không có thần vật, chúng ta khó mà sống sót.
Người thứ ba nghe thấy Chin nói vậy, liền hỏi:
- Thần vật? Thần vật là gì thế?
Trác lắc đầu:
- Người thường không thể sử dụng được nó đâu. Cái gì mà "chín.. chín với lại tê tê". Mấy cái đồ hại người này, ta chả thèm quan tâm.
Chin bật cười:
- Là 9400 GT. Thần vật có uy lực khủng khiếp. Thử nghĩ xem, không có nó, cả ba chúng ta có qua được Hoang Mạc không? Trác không biết thì thôi, cũng đâu cần phải dè bỉu nó như thế. Còn ngươi nữa, Vu Ha, ngươi nên ít mồm thôi, không thì ngươi không có ngày trở về đâu.
Người tên Vu Ha rụt đầu khiếp sợ, không dám nói gì cả, cắm cúi đi tiếp. Lúc này Chin đem 9400 GT bọc vào một bao da, rồi lại cho vào trong một túi nhỏ, đưa cho Trác:
- Trác cầm đi, có lẽ ít bị ảnh hưởng hơn rồi đấy.
Người tên Trác làu bàu vài câu rồi cũng đeo túi da lên vai. Lúc này willrock114 đã nghe thấy hết câu chuyện. Hai người tên Trác và Vu Ha, nó chưa từng nghe thấy bao giờ, nhưng thần vật 9400 GT thì lúc nào nó cũng được nghe thầy Haroavatar rêu rao mỗi khi thầy say sượu. Chính thầy từng bảo nó, chỉ có Tay To cấp S mới có quyền được cầm 9400 GT. Vật này theo lời thầy Haroavatar đã bị lưu lạc từ rất lâu, Chúa Tể mất bao nhiêu công sức cũng không thể tìm được, giờ sao lại có trong tay Chin, thậm chí còn được truyền tay cho một kẻ vô danh nào đó. "Đó chắc chắn là vi phạm, Chin không được coi là một Tay To cấp S nữa rồi." - willrock114 nghĩ thầm - "Phải làm cho ra nhẽ chuyện này mới được."
Willrock114 phải đợi bọn Chin, Trác, Vu Ha đi vào một khu rừng cây khô mới dám hành động. Cả một bãi đất rộng, toàn những cây cao, to, nhưng lại chết khô khốc như từ rất lâu. Willrock114 nhẹ nhàng đáp xuống, ngày một gần mục tiêu hơn.
"Bộp.. huỵch.. huỵch" Bị đánh từ sau lưng, Trác bắn văng ra xa. Chin cũng chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy một đòn đánh về phía mình. Nhanh như cắt, Chin đưa tay gạt ra, đánh trả lại kẻ lạ mặt. Willrock114 thấy Chin đánh lại, chùn chân, không dám xuất chiêu nữa, nhảy lùi lại. Tiện đà, willrock114 đá luôn Vu Ha về một góc cùng với Trác.
Trước mặt Chin lúc này là một thanh niên tuổi tầm 17 -18. Khuôn mặt khá góc cạnh. Nhưng điều Chin để ý đến bây giờ không phải việc thanh niên này là ai, tại sao lại có đòn thế và cách dy chuyển được đào tạo bài bản đến vậy, mà là việc cậu ta đang cầm chiếc túi vải đựng 9400 GT trên nay, trên mặt nở nụ cười bỡn cợt. "Hỏng rồi" - Chin nghĩ bụng - "Không lẽ người này đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi và biết về 9400 GT". Chin bèn hỏi dò:
- Chàng trai trẻ, cậu là ai? Sao lại gây sự với chúng tôi. Xin cậu vui lòng trả lại đồ cho tôi.
Willrock114 cười nhạt:
- Sao ông không ở lại Nhà Tiếp Tế, mà lại lang thang ở Golden Gate vậy?
Chin sững người lại, thanh niên này là ai, sao lại biết hắn. Nhưng cũng có thể thấy, qua câu nói vừa rồi, thanh niên này không hề hay biết chuyện đã xảy ra gần đây. Chin nhanh chóng bịa chuyện:
- À à, tôi được lệnh đi làm nhiệm vụ. Cậu là ai mà lại biết tôi?
- Nhiệm vụ gì mà lại liên quan đến thần vật 9400 GT này - willrock114 giơ túi vải lên - Còn cả 2 người kia nữa. Người tên Vu Ha kia, ta dám chắc với ông, không phải là người ở vOz.
- Hóa ra cậu đã nghe chuyện của chúng tôi. Đó là một người bạn từ phương xa, tôi mời về đây có chút việc cá nhân. Còn về 9400 GT, đó là nhiệm vụ của tôi, tôi không thể cho cậu biết được. Đề nghị cậu trả lại túi cho tôi.
Willrock114 mới gia nhập Tay To, cũng chưa nắm rõ quy tắc lắm. Nay thấy Chin cứng giọng như vậy, cũng sợ ảnh hưởng đến cái gọi là "nhiệm vụ". Chin đã từng là một Tay To cấp S, người có thể "giao nhiệm vụ" cho Chin, còn ai khác ngoài Chúa Tể? Hơn nữa các thầy ở Học Viện, vẫn luôn kể những chuyện về Chin với sự ngưỡng mộ nhất định, nên bây giờ willrock114 cũng thấy bán tín bán nghi, cuối cùng, nó đành hạ giọng:
- Tôi là willrock114, Tay To mới nhậm chức được mấy ngày. Không biết ngài có nhiệm vụ, đã có chút phá rối, mong ngài lượng thứ.
Chin mừng thầm, hóa ra lại có thể lừa cậu Tay To còn non này. Chin đang định đưa tay đón lấy túi vải từ tay willrock114 thì đúng lúc đo, không rõ có phải vì tâm trí không ổn định do bị đánh trọng thương dẫn đến nghe không rõ câu chuyện, Trác đột nhiên kêu lên:
- Chin.. chạy đi.. hắn.. hắn là Tay To đó..
Cả Chin và willrock114 giật mình. Chin thì không ngờ đến phút cuối, người bạn mình lại tự nhiên nói một câu chẳng ăn nhập gì cả, coi như màn kịch vừa rồi là vứt đi. Willrock114 cũng bước lùi lại, tại sao người tên Trác đó lại kêu lên như vậy? Chẳng lẽ Chin đang có chuyện gì mà phải chạy trốn Tay To? Lúc này, cả Chin và willrock114 đều đứng bất động nhìn nhau.
"Hành động ngay thôi, nhân lúc nó chưa lấy được 9400 GT ra, ta phải áp đảo nó" - Chin quyết định ra tay trước, khí thế như vũ bão. Bị bất ngờ, willrock114 chỉ biết lùi lại tránh. Vậy là rõ rồi, chắc chắn Chin đã phạm tội gì đó, và đang bỏ trốn cùng 9400 GT, và bị các Tay To khác săn đuổi. "Xem ra hôm nay ta có thể lập công lớn rồi", willrock114 mừng thầm trong bụng. Nhưng trước mắt, willrock114 phải lo né tránh liên tiếp những đòn tấn công tới tấp từ phía Chin đã. Chin vừa ra đòn, vừa luôn miệng kêu Trác và Vu Ha trốn đi:
- Trác, Vu Ha, hai người nấp ngay đi, tôi sẽ tìm các người sau.
Willrock114 nhảy lùi lại, bắn một quả cầu lửa về phía gần Trác và Vu Ha, làm đổ cả một cây to gần đó, cười lớn:
- Chạy à, để ta bắt hết cả lũ chuột này cùng một mẻ về lĩnh thưởng.
"Thằng nhóc có vẻ kiêu ngạo, không biết là thực tài hay chỉ là ngựa non" - Chin nghĩ thầm. "Trước mắt không thể để nó động đến 9400 GT được, nếu không mình ắt khó bảo toàn mạng sống." Nghĩ đến đó, Chin càng tấn công mạnh và dồn dập hơn.
Willrock114 lúc này cũng chỉ lo tránh đón của Chin, chứ cũng không còn thời gian để ý xung quanh. Chiếc túi trong tay hắn dần trở nên vướng víu. "Phải rồi, nếu đây đúng là 9400 GT, ắt ta có thể sử dụng được." - willrock114 mừng rơn. "Tìm khoảng trống đã." - willrock114 nhảy ngược lại, dùng tốc độ, lấy khoảng cách với Chin. "Không thể để nó rút 9400 GT ra được" - Chin đuổi theo sát nút, phóng liên tục những quả cầu nổ về phía willrock114.
Willrock114 lao thật nhanh về phía rừng cây, nó muốn lợi dụng chướng ngại để giảm tốc độ của Chin, đồng thời tự tạo cho mình thời gian để rút 9400 GT ra. Nhưng có vẻ nó đã lầm, Chin cho thấy mình là kẻ cáo già đến mức nào. Khoảng cách giữa willrock114 và Chin luôn được Chin duy trì và giữ vững. Tốc độ willrock114 dù có nhanh đến đâu, cũng không thể nào cắt đuôi hay đánh lừa được Chin. Vừa bay đuổi theo willrock114, vừa liên tiếp tung đòn để willrock114 không kịp rảnh tay, lúc này, Chin như kẻ săn mồi khát máu, điên cuồng tìm cách vồ lấy willrock114.
Rốt cuộc willrock114 cũng không thể duy trì được tốc độ cao trong một khoảng thời gian kéo dài. Sức trẻ của nó cuối cùng cũng không thể vượt trội hơn kinh nghiệm thực chiến của Chin. Đã xuất hiện những lỗi khi di chuyển của willrock114, với tần suất ngày một nhiều hơn, thậm chí đã có những lúc tưởng như willrock114 lĩnh trọn một chưởng của Chin, nhưng may mắn đã giúp nó đứng vững. "Mình đang mất sức, hỏng rồi." - willrock114 lo lắng. Nếu không thay đổi chiến thuật, willrock114 ắt sẽ ngã quỵ. Bất chợt willrock114 đột ngột đổi hướng, đồng thời tung đòn về phía sau, làm cho Chin nhiễu loạn. Khi willrock114 ra đòn liên tiếp, đồng nghĩa với việc lúc này Chin phải lo tránh đòn của willrock114, vừa phải đuổi theo. Nhưng một lần nữa, nhanh chóng Chin lại giành được những lợi thế nhất định về mình.
Willrock114 hoang mang thật sự, càng điên cuồng ra đòn hơn. Những hàng cây đổ rạp xuống khi 2 người bay qua, đất đá vỡ nát, bụi cuốn mù mịt. Chin lúc này đối với willrock114 như một bức tường đá quá lớn án ngữ trước mặt willrock114, và quá khó với willrock114 để vượt qua bức tường đó. Những lần đổi hướng hay tăng tốc đột ngột cũng không làm cho Chin bất ngờ nữa. Nhưng đúng vào lúc willrock114 cảm thấy khó khăn và vô vọng nhất, thì nó chợt nhìn thấy hai người bạn đi cùng Chin. Trác và Vu Ha, hai người vẫn chưa tìm được chỗ để ẩn nấp. Sau cú đánh dằn mặt của willrock114 lúc nãy, Vu Ha và Trác sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, hai chân như cắm chặt xuống đất, đâu còn đủ tỉnh táo để mà tìm chỗ trốn. Phần nữa cũng vì Trác còn lo cho Chin, không dám bỏ mặc người bạn của mình ở lại. Nhưng rốt cục như vậy lại không khác gì nhát dao đâm sau lưng Chin cả.
Willrock114 cười thầm sung sướng, "Ah, hai con búp bê vẫn còn ở đây." Nó vận sức, tăng tốc và bắn liên tiếp những khối cầu nổ lớn hơn. Chin nhất thời không nhận ra được quỷ kế của willrock114, cứ mải miết đuổi theo willrock114. Willrock114 bay thẳng lên không trung, và bắn lại một chùm những quả cầu lửa về phía Chin, sau đó lại đâm thẳng vào trung tâm chùm cầu đó. Chin hoàn toàn bất ngờ trước đòn tấn công của willrock114, lại chỉ nghĩ đơn thuần đó là đòn hy sinh hạng bét của kẻ đường cùng, bèn tụ lực chuẩn bị chống đỡ.
Khi chỉ còn cách Chin chừng một tầm ném, willrock114 lấy hết sức đẩy toàn bộ chùm cầu về phía Chin, còn bản thân nó cũng giống như một quả cầu lửa, bay tách ra và đâm thẳng về phía Trác và Vu Ha. "Hỏng rồi." Chin lúc này mới nhận thấy mưu kế của willrock114 thì đã quá muộn, hóa giải được chùm cầu của willrock114 thì đã thấy willrock114 rất gần Trác và Vu Ha, Chin không còn cách nào khác chỉ biết lao theo, với hy vọng kịp thời giải cứu hai người bạn của mình.
Nhưng Chin còn phải bất ngờ thêm một lần nữa, bởi "kế trong kế" của willrock114. Ngay khi biết Chin bay về với ý định cứu nguy cho hai người bạn, willrock114 lại tự tách mình với khối cầu lửa ra. Khối cầu lửa bay thẳng về phía Trác và Vu Ha, còn willrock114 đang đứng cười ngạo nghễ. Chin lúc này buộc phải lựa chọn, hoặc cứu Vu Ha và Trác rồi để willrock114 có thể xuất ra 9400 GT, hoặc là tiếp tục giao chiến với willrock114 và nhìn hai người bạn của mình tan xác. Rốt cục, tình cảm lại là điểm yếu cố hữu của Chin. Chin lao nhanh về phía Trác và Vu Ha, tung đòn giải nguy từ xa. Hai người Trác, Vu Ha tái mét, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp mãi mới nói:
- Cảm.. cảm.. ơn.
Chin bực mình gắt lên:
- Ơn với huệ gì nữa, tôi bảo trốn đi cơ mà. Giờ thì chúng ta chết chắc rồi.
Không biết điều Chin vừa nói có thành hiện thực không, chỉ biết trên cao, willrock114 đã cầm được 9400 GT trên tay, trên môi nở một nụ cười đắc thắng.
"Không còn cách nào khác rồi. Buộc phải gọi người ấy thôi."
Chin vén tay áo, chạm vào hình xăm nhỏ ở cổ tay, lầm rầm đọc. Willrock114 không hề hay biết tiểu tiết đó, chỉ vào Chin chế giếu:
- Ngươi còn gì trăn trối không? Như việc sẽ được chôn cất ở đâu chẳng hạn.
Trong đầu Chin lúc này, mục tiêu duy nhất là phải kéo dài thời gian.
Bởi cùng lúc đó, tại Phòng Họp, vtalinh đã nhận thấy tín hiệu của Chin, khi hình xăm đã phát sáng.
Có một điều mà Chin không ngờ được, là lúc đó, cả Javi, Gattor đều đang có mặt ở đó, và họ cũng đã nhận ra.
- Hắn đang ở đâu? - Gattor hỏi.
Sau cuộc giao tranh ở Bãi Đá Kền Kền, vtalinh đã hiểu được tấm lòng của Chin, coi Chin như tri kỉ, luôn luôn tìm cách ngấm ngầm làm sai lệch thông tin về tung tích của Chin, khiến cho cuộc tìm kiếm Chin đi vào ngõ cụt. Giờ phút này, vtalinh đúng là tiến thoái lưỡng nan. Javi bóp tay sung sướng:
- Sắp được vận động tí chút rồi. Ông còn không dẫn bọn tôi đi?
- Cả ba? - vtalinh kinh ngạc.
- Để Chúa Tể lo lắng quá lâu rồi, nên kết thúc sớm đi - Gattor chỉnh lại gọng kính, đứng dậy, như có ý giục giã vtalinh.
"Đến đâu thì đến" - vtalinh biết rằng không thể nào qua mặt được hai vị Tay To cấp S này:
- Chin đang ở Golden Gate.
Tại Golden Gate, cục diện lúc này đã hoàn toàn xoay chuyển. Willrock114 nhởn nhơ sử dụng 9400 GT, còn Chin, sau khi đã ếm bùa bảo vệ cho Trác và Vu Ha, thì lúc này chỉ lo tránh đòn của willrock114. Chin thừa hiểu với sức mạnh của 9400 GT, thì bùa ếm bảo vệ của hắn cũng chỉ là trò mèo, nên cố gắng kéo tầm tấn công của willrock114 ra thật xa, đồng thời kéo dài thời gian hy vọng vtalinh sẽ đến tiếp ứng.
Willrock114 từ nãy đến giờ chỉ đánh loạn xạ, cốt để trêu đùa với Chin, hơn nữa, được nắm sức mạnh tối thượng như 9400 GT trong tay, willrock114 vẫn còn đang có đầy phấn khích, nên vẫn chưa muốn kết thúc sớm trò vui của mình. Chỉ có Chin là phải vất vả né tránh, uy lực của 9400 GT như nào, Chin là người nắm rõ nhất. Đến bậc đại cao thủ như vtalinh mà còn đại bại, thì Chin bây giờ cũng không có hy vọng chiếm được lợi thế.
"Cứ chạy trốn thế này cũng phải là cách hay, ta phải liều một phen, lấy công làm thủ." - Chin quyết định phản công lại willrock114. Hắn nhảy lùi lại lấy khoảng cách, ngầm vận nội lực. Willrock114 thấy Chin di chuyển có phần lạ lùng, nhưng ỷ lại mình đang nắm 9400 GT, cũng không hề đề phòng. Nó chỉ bay vòng trên đầu Chin, không ra chiêu nữa, cười lớn:
- Nếu bây giờ ông cầu xin tôi, có lẽ tôi sẽ để ông chạy nhảy thêm một lúc nữa.
- Ranh con, ngươi đúng là không biết cao thấp gì cả. 9400 GT trong tay rốt cuộc cũng chỉ là cục sắt vụn mà thôi. Nãy giờ, người còn chưa dùng được một phần mười sức mạnh của 9400 GT - Chin mở lời khiêu khích.
Bị coi thường, willrock114 sôi máu, mất đi tỉnh táo. Từ trước đến nay, willrock114 luôn đạt được kết quả cao nhất trong tất cả các môn ở Học Viện, nay lại bị chê cười không biết cách điều khiển một thần vật, quả là sự xúc phạm ghê gớm. Trong đầu willrock114 bỗng nẩy ra một trò vui mới.
Willrock114 thấy Chin vẫn đứng bất động phía dươi, bèn chuyển 9400 GT sang tay trái, lúc này 9400 GT sáng rực lên. Không những vậy, những vật xung quanh cũng được viền một thứ ánh sáng trắng kì ảo và dần dần bay lên không trung, từ tảng đá lớn nhỏ cho đến những thân cây to lớn, cảnh tượng vô cùng ảo diệu. Mới nhìn qua Chin đã biết là willrock114 sửa tung đòn tấn công chí mạng, quyết dồn mình vào chỗ chết. Ngắm chừng vị trí của Trác và Vu Ha đã ngoài vùng nguy hiểm, hơn nữa đã vận đủ nội lực để phản công, Chin quyết định làm liều một lần. Bài học "công đối công" của vtalinh vẫn còn rõ mồn một trước mặt, Chin không phải là không biết, nhưng lúc này, đúng là phải tìm một đường sống trong muôn vàn đường chết.
- Thử xem ngươi dùng 9400 GT thuần thục đến đâu! - Chin hét lên, lao tới như một mũi tên xé gió, một vùng bán cầu lớn bám vào người Chin, đẩy mạnh về phía willrock114.
- Hoang đường, thật là quá hoang đường. - willrock114 cười khẩy - Để ta cho ngươi xem ta dùng 9400 GT giỏi đến đâu.
Toàn bộ những "vật thể bay" sau lưng của willrock114, theo ánh sáng của của 9400 GT, lao thẳng vào Chin. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, chấn động cả một vùng.
* * *
- Kịch vui đang chờ ta đến xem kìa - Javi xoa tay khoái trá.
- Là kẻ nào đang dùng 9400 GT vậy, năng lực có vẻ hơi loạn - Gattor suy luận.
- Uhm, không phải "mùi" của Chin. Mà thôi, đến xem khắc biết - Javi đáp.
Mặc cho 2 người đồng nghiệp của mình phỏng đoán, vtalinh im thin thít suốt dọc đường đi. Chưa lúc nào hắn lại không mong được gặp người bạn của mình như lúc này. Chỉ ít phút nữa thôi, có thể chính hắn phải xuống tay. Chỉ nghĩ đến điều đó, vtalinh không khỏi khó chịu và lo lắng.
Một cảnh tượng đổ nát và đáng kinh ngạc đang hiện ra trước mặt 3 Tay To cấp S, cả ba không thể tin vào những gì đang xảy ra trước mắt mình nữa.
Điều làm cả 3 Tay To cấp S cùng bất ngờ và không thể tin nổi, đó là sự có mặt của willrock114, một Tay To mới nhậm chức, người mà cách đây không lâu còn bị Javi đem ra làm trò đùa, bị vtalinh dằn mặt dọa dẫm. Vậy mà trước mắt cả ba người, willrock1144 bây giờ trông giống một con quỷ hơn, một con quỷ thật sự, và còn kinh dị hơn cả khi vtalinh, Diz hay Vú biến hình. Hai mắt willrock114 đỏ ngầu, toàn thân rực lửa. Dưới chân willrock114, một Chin đang run rẩy, toàn thân bê bết máu. Vtalinh chỉ nhìn qua là hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bởi đơn giản, hắn cũng đã từng như Chin bây giờ.
Gattor và Javi nhìn nhau, không biết nói gì hơn. Mọi chuyện nằm ngoài mọi suy đoán của họ. Có ai ngờ đâu một thằng nhóc mới tốt nghiệp Cảm Tình Tay To chưa được một tuần, bây giờ đang oai vệ đứng trước ba Tay To cấp S mạnh nhất, lại vừa hạ gục một cựu Tay To cấp S. Gattor lên tiếng trước:
- Tôi không nghĩ là lại gặp ông trong hoàn cảnh thế này đâu.
Javi, vẫn như thường lệ, mỉa mai:
- Sao không đợi bọn tôi đến rồi hãy ngã, chứ để thằng ranh kia đánh gục thì còn mặt mũi gì nữa.
Chin cười nhạt, không để ý đến câu nói của Javi, cố gắng nói với vtalinh:
- Cẩn thận, willrock114 đã kích hoạt được trạng thái full-load của 9400 GT rồi.
Cả ba người đều ngỡ ngàng trước những gì Chin vừa nói, đó là một điều - không - thể -xảy -ra, theo những gì họ biết. Năng lực của willrock114 có khủng khiếp như nào đi chăng nữa, chẳng nhẽ lại vượt qua cả Chúa Tể, để có thể kích hoạt 9400 GT full - load? Người duy nhất mà họ biết có thể làm được, đó là Master IT, hiện đang ở trong Tháp Canh. Thằng nhóc willrock114 này, chẳng nhẽ nó lại may mắn đến vậy sao? Hay là ý trời muốn cho nó như vậy?
Willrock114 lúc này dù đã ở trạng thái tối thượng, không thể kiểm soát bản thân, nhưng khi nhìn thấy cả 3 Tay To cùng đến, ít nhiều tâm thần cũng đã "nguội" đi. Nó hiểu bây giờ, nó đang là người nắm lợi thế, chứ không phải ba vị cấp S vừa mới đến biểu dương lực lượng kia. Nó hỏi dò:
- Tôi đã bắt được hắn và lấy được 9400 GT rồi. Bây giờ thì sao?
- Thì đưa nó cho bọn ta chứ sao. - Javi lên tiếng - Ngươi là Tay To thường. Việc ngươi cầm nó là trái quy tắc, nhưng trong trường hợp bất khả kháng này, chúng ta có thể châm chước cho.
Vtalinh nhìn thấy Chin chỉ còn thoi thóp vì sức mạnh hủy diệt của 9400 GT, trong lòng vô cùng đau xót, nhưng rốt cuộc cũng không thể làm gì khác được, bèn chỉ willrock114 mà mắng:
- Chúa Tể dặn là phải bắt sống Chin. Ngươi làm thế này, ắt sẽ bị Ngài quở trách. Hơn nữa, việc ngươi cầm thần vật, quậy tung cả một góc này lên, tội chồng tội. Giờ ngươi đưa thần vật cho bọn ta, ngươi và Chin sẽ chịu đối chất trước Chúa Tể.
Phải vất vả lắm, thậm chí dựa vào may mắn không tưởng, willrock114 mới có thể đánh bại được Chin. Vậy mà giờ đây, hết Javi rồi đến vtalinh nhiếc móc. "Đại công" của willrock114 tưởng tượng, giờ hóa thành "trọng tội". Willrock114 phân vân vô cùng, các Tay To cấp S luôn được quyền "Chém trước báo sau", giờ nếu nó đưa 9400 GT cho ba người này, thì nó lại trở nên tầm thường, có mơ cũng chả bám được vào gót chân bọn họ, và chỉ một cái phẩy tay là nó toi mạng. Thế thì lấy gì đảm bảo nó được an toàn, hay lại bẹp dí như Chin, bị bắt về với cái tội danh nào đó mà họ nghĩ ra. Nhận thấy willrock114 có vẻ chần chừ, Gattor hỏi:
- Ngươi nghe rõ rồi chứ, hay là ta phải nhắc lại.
Willrock114 vẫn đứng im, không có phản ứng gì cả. Nếu có thêm thời gian, chắc nó cũng không thể tìm được câu trả lời hợp lý. Gattor cười nhếch mép, búng tay:
- Để ta lên kiểm tra xem tai mày có còn hoạt động tốt nữa hay không?
Willrock114 giật mình, lắc nhẹ đầu qua phải. Nó vừa cảm nhận thấy một luồng sát khí ở ngay gần mặt mình. Má trái của nó vừa bị một vết cắt nhỏ, nếu không phải trong trạng thái full-load cùng 9400 GT, chắc mặt nó đã bị cắt làm đôi. Gattor nổi tiếng về tốc độ và sự chính xác, giờ thì nó đã được chứng kiến. Chỗ vết cắt của Gattor, máu rỉ ra và một ngọn lửa nhỏ bùng lên. Willrock114 sững sờ giây lát rồi nhanh chóng nó hiểu ra mình phải làm gì bây giờ, toàn thân nó rực cháy như một ngọn đuốc lớn, nó gầm lên:
- Là các người ra tay trước, tôi không có lựa chọn nào khác rồi.
Gattor cười lớn:
- Đâu có, ta đã cho ngươi lựa chọn rồi đấy chứ. Giờ thì cho ta xem ngươi có khả năng mua vui được lâu không nào.
Trong tay Gattor, những lưỡi dao sáng loáng xoay tít, thoắt ẩn thoắt hiện..
Viiiiiii Viiiiiii Viiiiiiii
Những tiếng xé gió đặc trưng trong tuyệt chiêu của Gattor. Một cơn mưa, một cơn mưa những lưỡi dao sắc lẹm, một cơn mưa của những lóe sáng lạnh lẽo, Gattor như đang điều khiển cơn mưa đó. Sức mạnh của 9400 GT không cho phép một kẻ lão luyện như Gattor được chủ quan. Tinh túy tạo nên cái tên Gattor đang ẩn nấp trong cơn mưa hủy diệt đó. Đằng sau lưng Gattor, vtalinh và Javi chỉ biết thầm thán phục màn biểu diễn chết chóc này.
Gattor đứng lặng đi, vươn tay và nhắm mắt lại, như đang cảm nhận nhịp đập của cuộc chiến, cảm nhận nhịp đập của kẻ thù. Khoảng lặng đó làm willrock114 bối rối, nó không biết lúc nào Gattor sẽ tấn công, bởi lúc này, Gattor vẫn đang đứng dang tay như chờ đợi điều gì đó, và hơn cả, ánh mắt đầy khiêu khích nhằm vào willrock114, như gợi ý cho nó về một cái bẫy sắp được giăng ra. Willrock114 chuyển 9400 GT sang tay trái, cũng là tay thuận của nó, ngọn lửa bám quanh cơ thể nó vẫn bừng cháy mạnh mẽ.
Cơn mưa mà Gattor đang tạo ra mờ mờ ảo ảo, nhưng chưa đủ mức để có thể lừa được willrock114. Hai đối thủ đều đang dò xét động thái của người kia, sự im lặng đến ngột ngạt, bóp nghẹt không gian xung quanh. Bỗng Gattor trừng mắt nhìn willrock114, rồi tay phải hắn vẩy xuống. Cơn mưa Wind Slash, tuyệt chiêu của Gattor đang nhắm thẳng hướng willrock114 để sà xuống. Willrock114 nhanh chóng đánh ngược lại để cản phá.
Nhưng sự ảo diệu trong tuyệt chiêu của Gattor không chỉ đơn giản đến vậy. Hắn khẽ vẩy tay, cơn mưa Wind Slash trước mặt willrock114 biến mất, thay vào đó là một cơn mưa Wind Slash khác đến từ phía sau lưng nó. Willrock114 quay lại cản phá. Nhưng ngay lập tức, cơn mưa lại biến mất, và lại xuất hiện từ một hướng khác. Gattor như đang chơi một trò chơi chứ không phải là giao chiến nữa. Wind Slash xuất hiện, lúc trái lúc phải, lúc trước lúc sau của willrock114, rồi còn xiên từ nhiều hướng, nhưng cứ đến khi willrock114 định cản phá lại thì cơn mưa lại biến mất. Gattor tiếp tục điều khiển nhanh hơn, nhanh đến mức tạo cho người ta cảm giác là có nhiều cơn mưa Wind Slash đang nhảy múa xung quanh willrock114 chứ không phải là một.
Willrock114 như con thú bị bỏ đói gặp phải người huấn luyện lão làng. Nó điên cuồng, lồng lộn ra đòn, nhưng chỉ là đánh vào không khí. Nó định lao thẳng về phía Gattor, nhưng rồi bỗng một cơn mưa Wind Slash cắm thẳng trước mặt nó. Lần này là thật. Willrock114 phải nhảy lùi lại nếu không thì suýt chút nữa đã bị xiên tới tấp. Gattor cho thấy hắn cao tay thế nào so với willrock114, việc chọn cự ly để hạn chế tầm hoạt động của 9400 GT của Gattor, willrock114 hoàn toàn không thể ngờ được. Lúc này, mỗi di chuyển của willrock114 đều bị chặn lại bởi Wind Slash của Gattor.
"Vùu, Vùu" willrock114 hoảng loạn. Có thứ gì đó, không, chính xác là ai đó vừa lướt qua. Willrock114 nhìn quanh, vtalinh đã biến mất. Phải chăng các bóng đó là vtalinh. Nhưng nó không kịp suy nghĩ nữa, lại là những cơn mưa Wind Slash của Gattor, dồn dập phủ xuống đầu nó, nhưng vẫn duy trì được khoảng cách giữa willrock114 và Gattor, đủ để thấy Gattor cao tay đến mức nào. "Xoẹt". Willrock114 khựng lại. "Đúng là vtalinh rồi" - nó nghĩ thầm - "vết cắt y hệt vết cắt vào tay mình cách đây 2 ngày." Bóng đen vừa lướt qua lưng nó, một vết cắt xuất hiện và ngọn lửa lại được dịp bùng lên.
- Màn dạo đầu thế nào hả nhóc - vtalinh nhẹ nhàng đi về phía willrock114, liếm một chút máu tươi ở tay mình, vẻ mặt đầy xúc cảm:
- Máu của cưng khá là ngon đấy.
Willrock114 nắm chặt tay lại, gồng mình. Gattor hiểu ra vấn đề, ngay lập tức duỗi tay, hàng trăm hàng nghìn lưỡi dao găm thẳng vào người willrock114, nhiều đến mức trông nó bây giờ không khác gì một quả cầu gai.
- Nó sao vậy - vtalinh hỏi.
- Hình như sắp chuyển sang trạng thái cuồng nộ rồi. - Javi trả lời.
- Hừ, xem ra ông cũng nghiên cứu 9400 GT khá kĩ đấy nhỉ - Gattor mỉa mai.
Javi không trả lời câu hỏi của Gattor, chiếc khăn tím quàng trên cổ hắn, giống như một con mãng xà, nhẹ nhàng thoát ra khỏi người Javi và "trườn" nhẹ nhàng. Javi khẽ lầm rầm, chiếc khăn phát ra ánh sáng tím mờ ảo, rồi lại trườn lên, quấn kín dần cơ thể Javi.
AAAAA - tiếng willrock114 hét lên. Tất cả những mũi dao từ "quả cầu gai willrock114" tách ra, phi thẳng về 3 Tay To cấp S. Cảnh tượng tiếp theo mới thực sự hoành tráng. Gattor điều khiển Wind Slash, cản trở lại chính những mũi dao đã từng là của mình. Tiếng leng keng vang lên liên hồi, rốt cuộc mảy may không chạm được vào vạt áo của Gattor. Còn "bóng đen" vtalinh, lúc này như đang nhảy múa trên những mũi dao với tốc độ kinh hoàng, cảm giác nếu là một thước phim quay chậm, sẽ thấy vtalinh giống như đang "nhặt" lại những mũi dao Wind Slash vậy. Chỉ còn Javi, lại làm cho willrock114 bất ngờ theo cách khác. Chiếc khăn tím quấn trên người Javi giống như một tấm áo giáp bất khả xâm phạm, Javi lao thẳng về phía willrock114.
"Ùynh". Willrock114 dính trọn một đòn của Javi. "Cẩn thận, đừng phá vỡ nhịp tấn công" - Gattor lên tiếng - Cự ly gần với nó không phải là cách hay đâu.
Nhưng có lẽ Gattor đã dặn thừa. Trúng đòn của Javi nhưng willrock114 không hề bị ảnh hưởng, Javi lúc này mới giật mình vì chủ quan, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng nổ long trời lở đất, Javi lãnh phải một cú của willrock114, đúng vào tay thuận của willrock114, Javi rê một đoạn trên mặt đất, lún sâu.
Gattor thởi dài, chép miệng:
- Lại thích thể hiện rồi.
Javi đứng dậy, bước về phía willrock114, hắn phủi chân tay, ngoẹo ngoẹo đầu phấn khích, cú đấm vừa rồi không hề xi nhê với Javi, willrock114 cảm thấy bất ngờ. Đòn tay trái là sở trường của nó, lại có cả 9400 GT, nó cứ nghĩ Javi phải choáng váng vì cú đó, nhưng rốt cuộc Javi đang tiến lại gần nó, nhưng chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Javi đã đến đứng trước mặt willrock114, dang hai tay ra, khiêu khích:
- Làm lại đi.
Willrock114 bất ngờ trong giây lát rồi nhanh chóng hiểu ra mình phải làm gì tiếp theo. Nó đấm liên tục vào người Javi. Hết dùng tay trái lại đến tay phải, liên hoàn với một tốc độ chóng mặt. Nhưng rốt cuộc thì Javi vẫn không hề làm sao, vẫn tiếp tục đứng đó chịu tiếp những cú đấm của willrock114. Chiếc áo giáo bằng khăn tím của Javi có thể chống đỡ được những cú đấm của willrock114 một cách dễ dàng. Bỗng Javi túm lấy tay phải của willrock114, nó đang giật mình vì cách Javi thực hiện quá nhanh, thì Javi đã vung tay đấm nó một quả. Willrock114 lần này giống Javi, nó cũng rê một đoạn dài trên đất, chỉ khác là lúc bật dậy, nó thổ ra một bụm máu.
- Thằng bé dần mất sức rồi, nó không duy trì được trạng thái full - load đó lâu nữa đâu - Chin hét lên.
Javi cười nhạt, tiếp tục bước đến chỗ willrock114 đang nằm. Lĩnh phải đòn của Javi, willrock114 thấy ê ẩm toàn thân. Năng lực của những Tay To cấp S thật đáng sợ. Willrock114 cảm thấy ngọn lửa trên cơ thể mình dần nhỏ lại, sức mạnh có sự suy giảm đáng kể. "Không được, không được để lửa tắt." Nó gồng mình, làm cho cơ thể bừng cháy lên. Bất chợt nó phát hiện một chi tiết lạ. Nó quyết định phải kiểm chứng suy đoán của mình. Dồn sức vào tay trái, nó lao thẳng về phía Javi, hét lên:
- Xem ông có chịu được cú này không?
Javi thấy vậy, quay lại nhìn Gattor nhún vai, rồi đứng yên chịu đòn. Lần này Javi bị lún rất sâu xuống lòng đất, đất đá bị hắn theo dày thành một quầng. Nhưng như lần trước, Javi lại đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra. Chiếc khăn tím trên người khẽ siết chặt người Javi lại. Willrock114 khẽ mỉm cười, nó lao về phía Javi, tung đòn tiếp theo. Lại là một thái độ thờ ơ của Javi để chịu đòn, nhưng có lẽ lần này Javi đã tính nhầm, willrock114 đã đánh Javi bay thẳng lên trời.
- Hỏng. Thằng bé phát hiện ra rồi. - Gattor kêu lên.
Gattor chưa dứt lời, vtalinh đã vụt biến mất. Javi bị bất ngờ đánh bay lên cao, không có điểm tựa sau lưng, đang tìm hãm lại thì willrock114 với 9400 GT đã nhanh hơn hắn. Willrock114 túm lấy vai Javi, giữ ở trên không, đấm Javi liên tiếp. Và lần này thì Javi bị thương thật sự. Đòn của willrock114 vừa nhanh vừa mạnh, Javi choáng váng mặt mũi. Nguyên là chiếc khăn tím của Javi có khả năng chuyển hóa sát thương của kẻ địch vào trong lòng đất, lại có thêm khả năng hút lại sức mạnh từ lòng đất truyền lại cho mình, vừa rồi willrock114 có nhìn thấy chiếc khăn của Javi tuy có quấn kín người hắn, nhưng có điểm vô lí khi thừa một đoạn và quét lê dưới đất. Nó nhanh chóng đã hiểu ra được nguyên lý.
Willrock114 đang hả hê đấm Javi thì "Xoẹt", vtalinh từ đâu xuất hiện mà nó không cảm nhận được, chém một đường vào lưng nó. Nhát chém cực mạnh và sâu, làm cho willrock114 quằn quại, nó đẩy Javi ra, bồi tiếp một cú tay trái nữa. Javi bắn thẳng xuống đất, một tiếng nổ lớn, đất đá bay rào rào. Trên không trung lúc này, willrock114 đang đối diện với vtalinh, nó hầm hè lao vào, nhưng ngay lập tức, vtalinh lại vụt biến mất. Willrock114 hoang mang, bỗng vtalinh đã xuất hiện sau lưng willrock114 từ lúc nào, một cú trời giáng làm willrock114 choáng váng, nó cũng chung kết cục với Javi.
Willrock114 lồm cồm bò dậy, trước mặt nó là một Javi đang giận dữ, willrock114 lại quên mất rằng, khi Javi tiếp vào đất, sức mạnh của hắn lại gần như được nạp lại. Javi túm lấy willrock114, gầm lên:
- Khá đấy nhóc, giờ thì đến lượt ta.
Javi dí willrock114 xuống, điên cuồng ra đòn. Từng cú, từng cú cực mạnh. Willrock114 cảm thấy đau đớn vô cùng, uy lực của Javi ngày một tăng lên. Willrock114 bây giờ như một cái giẻ bị người ta đùm lại, trông đến là thảm thương. Javi bị willrock114 lật tẩy, chính xác hơn là rất ít người biết đến điều đó, ngoài một vài Tay To cấp S, thì những kẻ biết được điều đó đều phải chết. Trong ý nghĩ của Javi, "một thằng ranh" như willrock114 lại khám phá ra được bí mật đó, quả thật vô cùng nhục nhã và mất mặt. Giờ thì hắn dồn hết cho willrock114, điên cuồng đấm xuống.
"Ùynh", một tiếng nổ lớn vang lên. Javi bắn ra xa. Gattor kinh hoàng nhận ra, willrock114 đã vô tình kích hoạt trạng thái Over Load, trạng thái mà nó vô tình được Javi thức tỉnh. Hai tay của willrock114 dài hơn, cơ thể nó cũng cao lớn hơn, thậm chí nó còn mọc thêm một cái sừng lớn và một đôi cánh gớm ghiếc. "Có trò vui rồi đây" - vtalinh xoa tay - "Hôm nay nhìn thấy nó, cũng đâu phải là thiệt thòi cho ta lắm." vtalinh vụt biến mất. Rồi ngay lập tức xuất hiện ngang sườn willrock114 chém xuống.
"Rầm", willrock114 đã nhanh và mạnh hơn rất nhiều, đến cả vtalinh cũng không thể ngờ được. Và lần này thì vtalinh dính đòn thật sự. Cục diện trận đấu thay đổi bất ngờ. Javi lúc này lồm cồm bò dậy, lao về phía con quỷ willrock114. Hắn tung đòn liên tục điên cuồng vào willrock114, nhưng bây giờ thì không khác gì chém xuống mặt nước cả. Willrock114 một tay tóm lấy Javi, gầm lên:
- Xem mặt đất còn giúp được ngươi nữa không?
Tay cầm 9400 GT đánh xuống. Một tiếng nổ kèm theo ánh sáng chói lòa. Chiếc khăn tím của Javi không đủ khả năng để chuyển hóa sức mạnh khủng khiếp này. Javi đổ gục xuống.
Gattor bàng hoàng. Mọi chuyện thay đổi hoàn toàn. Chẳng nhẽ ý trời hôm nay muốn cả ba Tay To cấp S này đại bại dưới tay thằng ranh willrock114 này hay sao? Vtalinh lúc này đang đứng thủ thế, sẵn sàng chống trả lại willrock114. Từ chỗ đang nắm thế thượng phong, có thể kết thúc cục diện trận đấu, giờ thì 3 Tay To cấp S lại trở nên khốn đốn. Một may mắn không thể tưởng tượng nổi, đã biến willrock114 thành một sức mạnh không thể đánh bại, một đòn đánh gục Javi. Còn vtalinh, sau cú phản đòn của willrock114, cũng phải mất một lúc mới đửng dậy được. Lúc này, chỉ còn mình Gattor là sức mạnh gần như nguyên vẹn. Gattor đến gần vtalinh, khẽ bảo:
- Lùi lại đi, để tôi.
- Định chiếm công một mình đấy à, tôi không cho đâu - vtalinh cười nhạt.
Gattor bàn kế:
- Lúc này tôi mạnh hơn ông, để tôi giao chiến với nó. Nếu có sơ hở, hãy kết liễu thật nhanh.
- Ông coi thường tôi quá, cùng lên một lượt đi. Javi còn chủ quan khinh địch, chứ tôi biết cách để chiến thắng.
- Không phải vậy, nghe tôi đi - Gattor phân trần - Nhìn Javi xem. Chỉ một đấm của nó thôi là hắn đã nằm xuống rồi. Một chọi một, chúng ta không có cửa thắng. Sức mạnh này của nó, nói thật, so với Chúa Tể, cũng không biết là thế nào đâu.
Vtalinh nắm chặt tay Gattor, vào sinh ra tử chinh chiến bao nhiêu năm, giờ là lần đầu tiên họ gặp đối thủ mạnh hơn mình gấp bội. Họ không thể chết, nhưng có thể trở thành phế nhân cả đời. Sức mạnh willrock114 đang có không thể hủy diệt họ, nhưng có thể biến họ cả đời chỉ nằm yên một chỗ. Cơ hội chiến thắng của họ là cực kì nhỏ. Lúc này, willrock114 đang bước về phía của Javi. Rồi willrock114 nhấc bổng Javi lên, xé nát chiếc khăn tím của Javi, và quẳng hắn về phía Gattor. Gattor đỡ lấy xác của Javi mà không khỏi kinh hãi, những người làm Javi xây xước từ xưa đến nay đã hiếm, giờ nhìn thấy Javi khắp người đầy những vết cắt, da thịt nát vụn, Gattor không khỏi rùng mình. Hắn xoay tay, sẵn sàng cho cuộc chiến với willrock114. Trông thấy Gattor, willrock114 gào lên:
- Vào hết đi, hôm nay ta sẽ tiêu diệt các ngươi. Tất cả sẽ phải nằm dưới chân ta.
Gattor phẩy tay, nhưng lúc này, cơn mưa Wind Slash là vô dụng với willrock114. Nó cứ từ từ lao về phía Gattor, mặc cho hàng trăm ngàn mũi dao đâm vào người nó. Dường như willrock114 bây giờ không còn cảm thấy đau đớn, trong mắt nó chỉ còn 2 mục tiêu phải đánh bại là vtalinh và Gattor. Gattor lúc này đang di chuyển liên tục. Hắn muốn lợi dụng sự chậm chạp của willrock114 để tấn công willrock114 liên tục. Chính tốc độ và sự dẻo dai của Gattor đã phần nào thực hiện được ý đồ của hắn. Willrock114 lúc bị chém bên phải, khi lại bị chém bên trái, lúc ở sau lưng, có khi lại ngay trước mặt. Thân hình to lớn khi biến hình cùng 9400 GT đã làm khó nó. Gattor không có khả năng thoắt ẩn thoắt hiện như Javi, nhưng sự chính xác và tàn bạo thì có thừa. Sức mạnh càng được nhân lên khi Gattor và bạn mình bị đặt vào tình huống vạn phần chết mà chỉ có một phần sống này.
Nhưng có vẻ Gattor vẫn chưa tìm được cách hữu hiệu để trấn áp willrock114. Cảm giác như willrock114 không hề biết đến đau đớn nữa. Nó mặc cho Gattor chém lia lịa lên mình nó, dù cho uy lực của của Gattor có mạnh đến đâu, willrock114 vẫn không có phản ứng gì cả, nó đứng im cho Gattor thỏa sức chém xuống người, dường như nó đang đợi một khoảnh khắc sai sót của Gattor. Và rồi khi Gattor xuất hiện trước mặt, thực hiện một đường chém ngang bụng nó, là willrock114 đã biết sự chờ đợi của nó là chuẩn xác. Con quỷ willrock114 đã nhấc bổng Gattor lên. Vtalinh đứng ngoài theo dõi từ đầu, giờ thấy đồng đội gặp nguy hiểm thì quyết định xông lên cứu nguy. Bỗng có tiếng gọi với từ đằng sau của Chin:
- Hãy giúp tôi.. giúp tôi lại gần nó.
Vtalinh kinh ngạc, hóa ra Chin đã ngấm ngầm vận lực hồi sức từ đầu đến giờ. Lúc đầu khi cả ba người đến, Chin vẫn còn nằm bất tỉnh dưới đất, vậy mà giờ đây, trông Chin giống như đã sẵn sàng chiến đấu, mặc dù người còn đầy thương tích. Vtalinh hỏi lại:
- Ý ông.. ý ông là sao?
- Hãy để tôi lại gần nó.. tôi có thể phá được trạng thái Over Load của 9400 GT, thằng willrock114 sẽ mất đi sức mạnh của nó.
- Nói cho tôi nghe, thời gian không còn nhiều nữa - vtalinh nhìn thấy Gattor đang giãy giụa trong tay của con quỷ willrock114.
- Chỉ có một thứ làm cho 9400 GT không còn ở trạng thái Over Load nữa, tôi sẽ thực hiện nó. Chỉ cần ông kéo dài thời gian thêm một chút nữa, tôi sẽ có đủ sức mạnh.
- Chính xác nó là thứ gì? - vtalinh sốt ruột.
- Phép Idle - Chin quả quyết.
- Làm sao ông biết? - vtalinh hỏi.
- Tôi đã tìm hiểu và sử dụng 9400 GT rất kĩ rồi. Phép Idle được tôi tìm thấy trong một văn bản cổ xưa, để chuyển từ trạng thái full - load về trạng thái bình thường..
- Nhưng thằng willrock114, đó là trạng thái Over Load. Tôi từng được chứng kiến Chúa Tể giao tranh với Master IT, hắn đã khởi động được trạng thái full -load. Hắn có nói, còn một trạng thái cao nhất là Over Load, phép Idle của ông, liệu có ăn thua gì không? - vtalinh lo lắng.
- Chúng ta không còn thời gian để suy đoán nữa đâu. Làm ngay đi. Kéo sự chú ý của willrock114 ra khỏi tôi.. Làm đi.
Vtalinh quay lại. Gattor đang cố gắng thoát khỏi tay của willrock114. Hắn chém liên tục vào tay của con quỷ, làm cho nó không thể ra đòn hay dồn sức bóp nghẹt Gattor. "Ta đến đây" - vtalinh thét lên, làm cho willrock114 chú ý. Nó quay người lại theo phía tiếng hét, nhưng ngay lập tức, vtalinh liền vụt biến mất ngay trước mắt willrock114. Willrock114 như phát điên, nó vung tay lên. Nhân cơ hội, Gattor chém thật mạnh vào tay nó. Đòn đánh lần này có tác dụng, willrock114 nới lỏng tay. Nhanh như cắt, Gattor thoát được, đạp lên vai willrock114 rồi vòng ngược ra sau lưng, bồi liên tiếp 2 cú chém rất mạnh. Có vẻ sức chịu đựng của willrock114 đã dần kém đi, nó oằn người lên, vung mạnh tay ra đằng sau.
Gattor không kịp né cú vung tay của willrock114, "Hự" lên một tiếng, bị đánh văng ra xa. Nhưng ngay lập tức vùng dậy, lao về phía willrock114, khí thế như vũ bão. Willrock114 tức giận, cánh tay đeo 9400 GT của nó bỗng chốc trở nên đen sắt lại, không bừng cháy nữa.
- Cẩn thận.. độc tính của cánh tay rất nguy hiểm - Chin nhắc từ xa.
Gattor khựng lại, willrock114 liền điên cuồng tấn công. Cánh tay màu đen của nó đấm tới. Nghe lời cảnh báo của Chin, Gattor chỉ né tránh chứ không dám phản đòn lại. Được thể, willrock114 càng hăng máu hơn. Nó tuy di chuyển chậm chạp nhưng tốc độ ra đòn cũng rất khá. Vtalinh nghe Chin cảnh báo, cũng không lao vào nữa.
- Có 2 điểm yếu nhất trên người nó. Một là Khoai Sinh Mệnh được bao bọc bởi một phần sức mạnh 9400 GT chuyển hóa. Hai là chính giữa trán của nó, điểm này không được bảo vệ. - Chin hét lên - Hai người hãy làm nó phân tâm, đánh vào Khoai Sinh Mệnh của nó, để tôi tập trung dùng phép Idle, đánh vào yếu điểm trên.
Vtalinh nhìn Gattor giục:
- Tin hắn một lần đi. Lên.
Hai người phối hợp xuất quỷ nhập thần, di chuyển hư hư thật thật, willrock114 không biết đường nào nào. "Coong". Gattor đã chém trúng yếu điểm phía dưới, nhưng không có tác dụng gì. Willrock114 cũng nghe thấy điều Chin nói, một tay nó hua hua trên đầu, một tay là dè chừng phía dưới. Ngoài nhát chém đầu của Gattor, tuyệt nhiên 2 người Gattor và vtalinh không thể đánh trúng thêm được nữa. Vtalinh liền chuyển hướng, chém liên tiếp vào cánh tay không độc của willrock114, rồi cả phần sau lưng. Nhưng willrock114 nén nhịn, tiếp tục cố thủ.
Bất ngờ Gattor đã di chuyển đứng lên vai của willrock114, Gattor lấy hết sức bình sinh, vung tay chém xuống đầu willrock114. Ngay lập tức, cánh tay độc của willrock114 tóm được tay của Gattor. Toàn bộ cánh tay của Gattor lập tức đỏ rực lên như cây sắt nung. Gattor đau đớn vô cùng, nhưng không kêu lên một tiếng, nghiến răng dùng tay còn lại cắm thẳng một dao giữa đỉnh đầu willrock114. Cùng lúc đó, Chin đã chập 4 ngón tay vào nhau, niệm chú, toàn thân sáng rực lên thứ ánh sáng màu xanh lá cây dịu mát, hét lớn:
- Iiiiidddddllllleeeeee IDLE!
Tia sáng xanh lá xuất ra, găm thẳng vào cánh tay độc màu đen của willrock, cũng chính là nơi nguồn sức mạnh của 9400 GT phát ra. Ánh sáng xanh lan tỏa từ cánh tay độc ra khắp người willrock114, hóa giải cánh tay đỏ rực của Gattor. Willrock114 quằn quại, nhưng vẫn giữ chặt lấy Gattor.
- Gattor, tôi sẽ duy trì, hãy thoát ra nhanh lên - Chin hét lên.
- Làm nhanh đi, mặc kệ tôi. - Gattor nghiến răng, túm chặt lấy cánh tay của willrock114.
Chin nhanh chóng hiểu ra quyết định của Gattor, liền vận toàn bộ công lực, tia sáng lớn hơn, chói sáng hơn. Chin giận dữ:
- Idle..
Một tiếng nổ kèm theo ánh sáng xanh chói lòa. Cả Chin vào vtalinh cũng bị sức ép, đẩy bắn ra xa. Vtalinh lồm cồm bò dậy. Con quỷ willrock114 đã biến mất, thay vào đó là thằng nhóc willrock114. Vtalinh reo lên:
- Thành công rồi, Chin, ông làm được rồi. Nó đã trở lại bình thường..
Nhưng vtalinh bỗng im bặt, kinh ngạc không nói lên lời..
Sau vụ nổ từ phép Idle, Gattor đã bất tỉnh, nhưng willrock114 thì đang lồm cồm bò dậy. Vtalinh lắp bắp:
- Không.. không thể nào.. Thằng ranh này.. may mắn đến thế sao?
Tay trái của willrock114 cũng là tay cầm 9400 GT, sau phép Idle của Chin, đã gần như bị "thổi bay" mất. Nhưng điều bất ngờ là, 9400 GT, lúc này đã ở trạng thái bình thường, và đang ở trong tay phải của willrock114. Giờ thì nó đang tiến về phía Gattor. Willrock114 giống như một kẻ tâm thần hạng nặng, nó lôi Gattor vẫn còn đang bất tỉnh lên, rồi bắt đầu ra đòn điên cuồng. Chứng kiến cảnh đó, vtalinh như phát điên, quên hết mọi vết thương trên cơ thể, định lao vào đánh willrock114 thì bị Chin kéo tay lại:
- Khoan đã.. đừng làm thế.. tôi có cách.. chúng ta chỉ còn một cách duy nhất để tiêu diệt nó.. mãi mãi..
Vtalinh ngần ngừ:
- Gattor đang nguy cấp.. tôi phải ngăn thằng điên này lại. Mà chẳng phải, lúc nãy ông đã dùng phép Idle, thế sao thằng oắt đó còn sống sờ sờ thế kia?
- Đó chỉ là phép làm cho 9400 GT mất tác dụng ở trạng thái Over Load. Thằng bé cũng gặp may không chịu ảnh hưởng nhiều. Bây giờ.. hai ta phải tiêu diệt nó.. chỉ còn một cơ hội cuối.. không được phép sai sót nữa.. Khi nãy, tôi cố tình nói sai yếu điểm lừa thằng nhóc, rốt cuộc khi đánh vào yếu điểm thật sự là cánh tay đó, có lẽ vì còn vướng Gattor nên không phát huy được hết sức mạnh.
- Vậy phải làm gì bây giờ.. nhanh lên.. Gattor không trụ được lâu nữa đâu - vtalinh lo lắng.
- Phép Nhập Thể. Tôi và ông. Chúng ta nhập thể. Tiêu diệt thằng bé và 9400 GT vĩnh viễn - Chin quyết tâm.
- Nhưng tôi và ông mới chỉ thực hiện nó một vài lần, vả lại còn chưa thuần thục lắm. Tôi sợ sự không đồng đều sẽ giết chết cả tôi và ông.
- Ông có sợ chết không? - Chin hỏi.
- Tôi chỉ lo cho em tôi thôi. Chúng ta chỉ có thể chết bởi quyền năng của Chúa Tể. Ông hỏi thế, nghĩa là..
- Phải. Phép Nhập Thể có đủ khả năng làm chúng ta chết. Chết thật. Nếu tôi chết, ông hãy tìm Trác. Mọi việc tôi đã giao phó cho người đó. Nếu ông chết, tôi hứa bằng danh dự và mạng sống của mình, sẽ chữa khỏi bệnh cho em trai của ông, và giúp nó trở thành một Tay To lừng lẫy như anh nó.
- Nếu cả hai chúng ta.. - vtalinh chùng giọng.
Chin không trả lời vtalinh, chỉ vén tay áo lên, và đưa tay ra trước mặt vtalinh. Hình xăm trên tay Chin sáng rực lên. Vtalinh hít một hơi dài, rồi cũng đưa tay ra, như là câu trả lời. Hình xăm trên tay của vtalinh cũng rực sáng. Hai người Chin và vtalinh nắm chặt tay nhau, hai hình xăm trên hai cổ tay cũng áp chặt vào với nhau. Một ánh sáng chói lòa rực rỡ, làm cho willrock114 ngây ngô ngoái lại nhìn, và đó có lẽ là cảnh tượng kì lạ nhất mà nó từng nhìn thấy trong đời.
Rước mặt willrock114, là Chiến thần có một nửa khuôn mặt là của vtalinh, một nửa khuôn mặt là của Chin. Đôi cánh trắng đằng sau lưng không làm giảm đi sự oai phong của Chiến Thần, ngược lại còn làm willrock114 thấy choáng ngợp. Nó đã nhìn nhiều bức tượng chiến binh, được nhìn nhiều bộ giáp phục, nhưng có lẽ đây là hình tượng đẹp nhất, vĩ đại nhất mà nó trông thấy. Bất giác nó thấy hơi sợ trước sự vĩ đại đó. Cánh tay còn lại của nó nắm chặt lấy 9400 GT. Một giọng nói âm vang trong không khí:
- Willrock114, khôn hồn hãy giao 9400 GT và đầu hàng, ta sẽ tha mạng cho ngươi. Nhược bằng không, vĩnh viễn ngươi sẽ không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.
Willrock114 bước lùi lại, nó chợt nhìn thấy Javi cũng đang nằm khá gần đấy. Nó nhanh chóng kéo Gattor lên, cầm theo cả 9400 GT, kéo Gattor về nằm gần Javi, rồi chỉ vào Chiến Thần, run run:
- Chin.. vtalinh.. hai ông dừng lại. Các ông mà tiến đến.. tôi sẽ cho tất cả cùng chết.
Vẫn một giọng nói ồm ồm vang lên:
- Ngươi nghĩ ngươi có đủ năng lực giết 2 Tay To cấp S. Biết điều giao 9400 GT ra đây và quỳ xuống chịu tội. Không thì đừng trách ta nặng tay.
Dường như sức ép là quá lớn, willrock114 hoảng hốt thực sự. Nó thừa hiểu những gì vị Chiến Thấn kia nói là thật, nhưng bản tính cao ngạo không cho phép nó chùng bước, nó tự cười vang trấn an bản thân:
- Đừng có dọa dẫm ta. Cứ cho là ông đúng, thế thì, không chết cũng phải thành tật. Xem đây.
Willrock114 giơ cao 9400 GT lên, hét lớn. Trong khoảnh khắc đó, willrock114 chỉ kịp nhìn thấy Chiến Thần giang rộng cánh tay và đôi cánh trắng của mình.
- Nó hiệu quả thật chứ? - vtalinh hỏi.
- Tôi không rõ. Nhưng có vẻ là thế. Tất cả đã "đóng băng" lại rồi. - Chin đáp lại.
- Giờ thì ta làm gì? Trạng thái đóng băng này còn lâu không?
- Nó có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Ta chỉ tạo ra "nó", chứ không điều khiển được nó. Năng lực của 2 ta chưa đủ mạnh để điều khiển được "nó". Trạng thái đó có thể kết thúc bất cứ lúc nào. - Chin lo lắng.
Chiến thần bước đến, kéo Gattor và Javi ra khỏi chỗ của willrock114. Hồi hộp. Vẫn chưa có điều gì xảy ra. Willrock114 vẫn đứng trơ như tượng đá. Ngay cả ánh sáng từ 9400 GT, dường như cũng đang đứng yên, Chiến Thần nhấc bổng willrock114 lên.
- Làm gì đi chứ, sao vậy? - vtalinh hỏi.
- Ta sẽ phá hủy 9400 GT, vĩnh viễn nó sẽ không tồn tại trên thế gian này nữa. Từ bây giờ, nó sẽ là lịch sử, là quá khứ. - Chin quyết định.
- Được rồi, tôi đồng ý. Ông biết cách chứ. Làm ngay đi. Tôi sẵn sàng rồi, dù cho là cái chết. Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này ở đây.
- Vtalinh, tôi có một thỉnh cầu.
- Có chuyện gì vậy, ông cứ nói. Ông đã vì tôi mà phải bỏ vOz, lưu lạc khắp xứ. Ân tình của ông với tôi, cả đời này chưa chắc tôi đã đền đáp được.
- Đừng nói chuyện ơn huệ ở đây. Ngày hôm nay, nếu tôi làm chuyện gì có lỗi với ông, xin ông hãy tha thứ cho tôi. Hãy hiểu rằng tôi làm vậy, cũng chỉ là muốn tốt cho ông thôi.
Vtalinh nhanh chóng hiểu ra những gì Chin vừa nói bên trong nội tâm Chiến Thần. Bây giờ, hắn, Chin và willrock114 đã đứng cạnh nhau. Khỏi phải nói, willrock114 ngạc nhiên đến mức nào. Chiến thần, Gattor và Javi đã biến mất chỉ trong tích tắc. Lúc này bên cạnh hắn là vtalinh và Chin. Ngay lập tức, Chin tung đòn đánh vtalinh văng ra xa, rồi ôm lấy willrock114, hét lớn:
- Crysis, Crysis, MAX SETTTTT!
Mọi việc diễn ra quá nhanh, chưa đầy chớp mắt. Vtalinh đứng dậy, lao về phía Chin và willrock114, kêu trong vô vọng:
- Kh.. ô.. ô.. ng, Dừng lại, Chin, Kh.. ô.. ô.. ô.. ng.
Đã quá muộn rồi. Một vụ nổ vô cùng lớn, có lẽ là lớn nhất từ trước đến giờ. Sức ép từ vụ nổ đẩy vtalinh đang ở gần nhất ép sâu xuống lòng đất, cùng chung cảnh ngộ với Gattor và Javi. Toàn bộ một vùng không gian rộng lớn quanh Golden Gate đã bị san bằng thành bình địa. Những cảnh quan trên mặt đất đều bị thổi bay.
Phải rất lâu sau đó, mới có hai người lạ mặt tiến đến nơi xảy ra vụ nổ. Một người đeo mặt nạ màu xám, một người đeo mặt nạ màu xanh lục.
- Xem ra tất cả đều bị thương nặng lắm rồi - Mặt Nạ Xám nhận xét, giọng của một người phụ nữ.
- Chúng ta có nên.. tiện tay tiêu diệt hết bọn chúng? - Người mang Mặt Nạ Xanh Lục đề xuất.
- Không nên. Như vậy sẽ làm khó cho Bàn Chủ. Chúng ta có thể tiêu diệt chúng, nhưng giờ không phải là lúc - Mặt Nạ Xám ngăn lại.
- Vậy giờ phải làm sao? - Xanh Lục hỏi.
- Ông đưa Bàn Chủ về chỗ của các Tay To, họ sẽ chữa trị cho Bàn Chủ.
- Bà nói sao? - Xanh Lục ngạc nhiên - Bàn Chủ là một trong số 3 người kia ư?
- Chính xác. - Mặt Nạ Xám gật đầu - Ông phải tự cảm nhận lấy "đó" là ai thôi. Tôi chỉ gợi ý đến vậy.
Xanh Lục bối rối, 3 người nằm dưới đất đúng là 3 Tay To cấp S, Gattor, vtalinh và Javi. Liệu hắn có thể đoán ra được ai là Bàn Chủ trong số 3 người này? Hợp Tác Xã là một tổ chức bí mật, mà ngay cả danh tính và thân phận các thành viên cũng được giữ kín và được bảo mật thông tin ở mức cao nhất. Mặt Nạ Xanh Lục quay ra hỏi Mặt Nạ Xám:
- Sao bà lại nói cho tôi, bà không sợ bị Bàn Chủ trách tội vì đã vi phạm nguyên tắc của tổ chức?
Mặt Nạ Xám cười:
- Tôi đâu có nói cho ông Bàn Chủ là ai? Thôi, rà soát nơi này nhanh lên, có thể các Tay To khác sẽ đến đây kiểm tra đó.
Mặt Nạ Xanh Lục kéo Javi, Gattor và vtalinh đang bị một phần đất đá lấp trên người. Bỗng hắn nhặt được một vật kim loại, đã bị cháy đen. Hắn gọi Mặt Nạ Xám lại gần:
- 9400 GT đó. Tôi nhận ra miếng họa tiết ở góc này.
Mặt Nạ Xám kinh hãi:
- Thần vật lừng lẫy đó sao. Hợp Tác Xã của chúng ta bao năm nay kiếm tìm vô ích, sao giờ lại thành cục than thế này?
Mặt Nạ Xanh Lục gật đầu:
- Chắc là do vụ nổ lúc nãy. Nếu không thì làm sao cả ba vị cấp S phải xụi hết thế này. Không biết là ai đã ra tay.
Mặt Nạ Xám suy xét:
- Tôi còn nhận thấy sự có mặt của hai người nữa tham chiến. Mặc dù vụ nổ đã thổi bay mọi thứ, nhưng mùi "năng lượng" của họ thì vẫn còn.
- Nghĩa là sao?
- Một có vẻ khá mạnh. Còn một thì không ổn định, có nhịp cực mạnh, nhưng lại có nhịp bình thường đan xen nhau. Lại có thêm một năng lượng rất lạ, lạ ở chỗ là nó có vẻ quen thuộc, nhưng nhịp thì hơi rắc rối.
- Bà nói gì tôi chả hiểu gì cả. Tóm lại là có người nữa ở đây chứ gì. Thôi kệ đi, tôi sẽ đưa ba vị này về Phòng Họp của Phường. Vậy là trong thời gian ngắn, cả Bàn Chủ Cũ và Mới đều bị thương. Xem ra chúng ta gặp điềm không lành rồi - Xanh Lục lắc đầu.
- Điềm gì? Dám chắc với ông, với tính cách của Bàn Chủ bây giờ, tôi đánh cược với ông là Bàn Chủ sẽ triệu tập cuộc họp mới nhanh thôi, dù cho có đang bị thương. Thôi, có lẽ tôi và ông tách đường từ đây. Tôi phải đi mang "nó" về đã - Mặt Nạ Xám quả quyết.
- Bà có chắc là một mình bà có thể làm được không? - Xanh Lục nghi ngờ.
- Chắc. Tin tôi đi. Có mật đồ được ông lấy từ tay Tủ Lạnh, lấy "nó" dễ như lấy đồ trong túi thôi - Mặt Nạ Xám tự tin.
- Dù sao cũng nên cẩn thận. Thôi, bà đi đi, hẹn gặp lại.
* * *
Tại phân khu Dân Chơi Mới Nổi, Kim Són đang ngồi trầm ngâm bên N 97 của mình. Lúc này trời đã tối, mọi người sau một ngày lao động mệt nhọc ngoài các Lò Gạch, giờ cũng đã trở về. Mèo kiany mon men đến gần Kim Són, dụi dụi đầu vào chân lão:
- Ông ơi, họ mới đi có một ngày mà cháu nhớ và thấy lo lắng cậu bé quá. Không biết giờ bọn họ thế nào rồi.
Kim Són cười khà khà:
- Cái con mèo này, có gì mà phải sợ chứ. Toàn những cao thủ yểm trợ, thêm cả thần chết ISA. Ta phải vui vì điều đó chứ. Hơn nữa, họ sẽ có thông báo mọi chuyện cho ta, ngươi không cần phải lo lắng.
Kim Són đang cười cười nói nói bỗng dừng lại, phía ngoài cửa chợt có tiếng huyên náo, tiếng kêu gào của mấy người.
Một người chạy vào, kêu lên:
- Cụ ơi, cứu chúng tôi với. Có một người, không biết là từ đâu tới, đang gây lộn ngoài kia. Hắn ta đả thương mấy người rồi, luôn miệng kêu gào đòi tìm võ sư Amint.
Người này vừa dứt lời, lập tức có 2 người khác bị đá bay từ bên ngoài vào. Tiếng gào giận dữ vang vọng vào:
- Amint, Amint đâu?
Kim Són ngẩn người, tiếng nói vừa rồi, nghe rất quen nhưng nhất thời lão chưa thể nghĩ ra là ai. Thêm vài nữa bị đánh bay vào bên trong. Vẫn là giọng nói giận dữ:
- Amint, Amint đâu. Con chuột nhắt này, hôm nay biết ta đến đây hay sao mà trốn tiệt đi thế này.
Giờ thì Kim Són đã biết là ai rồi. Kẻ gọi Amint là "con chuột nhắt", vOz chỉ có một. Đó chính là người đứng đầu Học Viện Tay To, khanhvu. Kim Són vừa cất N 97, đứng dậy thì khanhvu đã bước vào. Vẻ đạo mạo thường ngày của một bậc trí giả đã biến mất, trước mặt Kim Són lúc này là một khanhvu khuôn mặt đầy vẻ giận dữ. Cái tên Amint gợi cho khanhvu những kí thức đau thương, về một căn bệnh quái dị nhất trên đời, hành hạ hắn vật vã bao năm nay. Bao năm nay, bề ngoài luôn yên phận tại Học Viện, nhưng chưa bao giờ khanhvu ngừng tìm kiếm những thông tin của Amint, lửa hận thù trong lòng hắn chưa bao giờ dập tắt, nay được biết những gì kiyeusu kể, ngọn lửa đó lại bùng lên. Khanhvu chỉ tay vào Kim Són, quát:
- Lão già, Amint mau giao ra đây cho ta. Nếu không, đừng trách ta vô tình.
Kim Són bàng hoàng. Thằng nhóc tên là kiyeusu đó đã biết những gì? Amint đưa 2 đứa học viên về, có thể gã đã ngứa tay đánh chúng nó. Việc Amint ở đây, chỉ có thằng kiyeusu đó nói với thầy nó chứ không phải ai khác. Nhưng còn những người khác, liệu họ có bị lộ tung tích? Khanhvu là một Tay To cấp S, lại là người đứng đầu Học Viện, tức là hắn là người có mối liên hệ mật thiết với Tủ Lạnh. Nếu không cẩn thận, sự việc về vOzer có thể bị lộ, mà trường hợp xấu nhất, vOzer bị lộ rồi cũng nên. Kim Són cố lấy bình tĩnh, hỏi thăm dò khanhvu:
- Hôm nay ngài đến đây, bỏ công việc ở Học Viện, không biết là có việc gì nghiêm trọng không?
Khanhvu lừ mắt:
- Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu ý của ta?
Khanhvu vung tay, hai người đừng gần hắn bị kéo lại. Hẳn nhếch mép, đặt tay lên đỉnh đầu hai người này. Ngay lập tức, họ lên cơn co giật tức thì, rồi đổ gục xuống, trên cổ họ, một chữ K vụt sáng lên từ từ tắt dần đi. Khanhvu bảo với Kim Són:
- Tí sẽ có người đưa họ về phân khu Về Bằng Niềm Tin, Tay To nào có hỏi thì nhớ bảo là khanhvu ra tay.
Kim Són hoảng sợ, khanhvu không phải là kẻ thích nói đùa. Nếu làm hắn điên lên, có thể cả khu Dân Chơi Mới Nổi này sẽ thành một Về Bằng Niềm Tin thứ hai mất. Kim Són quỳ rạp xuống dưới chân khanhvu van xin:
- Tôi xin ngài, họ không có tội, đừng giết họ. Amint mấy ngày trước có ở đây và đụng độ với học trò của ngài. Giờ hắn đi đâu, làm gì, chúng tôi không biết được ạ.
- Đụng độ? - khanhvu cười khẩy - Ta lại được nghe khác cơ. Ông trói học trò của ta, việc đó ta cũng không bỏ qua đâu. Mà đâu chỉ có ông và Amint, còn Búa Ma, còn Mvn, bà già Love Ballad nữa. Mấy người định tổ chức gì đó, mà không thấy mời ta vậy?
Kim Són phán đoán, có thể khanhvu chưa được biết về sự xuất hiện của vOzer, đơn giản là thằng nhóc kiyeusu đó chỉ biết được vài khuôn mặt ở đây. Mặc dù là tai hại, nhưng cũng chưa đến mức ảnh hưởng đến đại cuộc. Kim Són nhanh trí:
- Amint và vài ba người nữa, có đến hỏi tôi để mượn N 97 của tôi, nhưng tôi không cho. Họ bỏ đi ngay sau đó. Tôi cũng không biết là chuyện gì nữa. Lúc họ đến đây, có bắt được thằng nhóc kiyeusu và một đứa nữa, sau đó Amint đưa chúng về Ngã Cụt. Đó là những gì tôi biết, tôi không dám nói sai nửa lời.
- Thật không? - khanhvu nghi ngờ.
- Tôi đâu dám nói sai sự thật. - Kim Són rút N 97 ra cho khanhvu xem.
Nguyên Kim Són là thành viên lâu năm ở Đảo, lão có một vài đặc quyền, đó là đi lại tự do ở các phân khu, rồi không phải tham gia lao động như những người khác. Chính vì kinh nghiệm lâu năm, lão được giao trọng trách đứng đầu quản lí trật tự tại phân khu Dân Chơi Mới Nổi. Khanhvu thấy Kim Són sợ đến mức xanh xám mặt mày, cũng không nghĩ mấy người cả gan lừa mình, bèn kiểm tra lấy lệ một lượt, rồi hỏi Kim Són:
- Bọn chúng có nói gì nữa không?
Kim Són kính cẩn:
- Dạ không ạ. Tôi kiên quyết không đưa, thế là bọn họ bỏ đi luôn. Đây như là nhà của tôi, mọi người ở đây như anh em của tôi. Tôi cũng không muốn liên lụy đến nhiều người.
Mục đích hôm nay của khanhvu là tìm Amint, sự việc nhiều người tụ tập ở, hắn cũng không muốn quan tâm làm gì, đó không phải là phận sự của hắn. Có chăng, Haroavatar cũng đi báo cáo rồi, khanhvu thừa hiểu tính cách đồng nghiệp của mình. Hơn nữa, Kim Són đóng kịch quá khéo, lại thêm đám đông co rúm vào vì sợ, khanhvu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi cũng bỏ đi, chỉ dọa Kim Són một câu:
- Đừng có đùa với ta, ta sẽ còn quay lại đấy.
Khanhvu vừa ra đến bên ngoài thì pvthanh cũng bay đến.
- Sao thế anh, có tìm được hắn không? - pvthanh hỏi.
- Không, hắn và bọn kia bỏ đi rồi, không có ở đây đâu. Mà chú đi theo anh làm gì? - khanhvu khó chịu.
- Haroavatar bảo em đi theo anh, còn ông ấy lên chỗ Chúa Tể rồi. Không tìm được Amint, thế giờ tính sao anh?
- Đằng nào cũng lỡ việc rồi. Đi xả cục tức này đã. Ra sông Troll.
* * *
Trở lại với nhân vật chính của chúng ta, lúc này, đoàn người đã đi qua Nhà Tiếp Tế cũ được một đoạn khá xa. Mặt trời cũng đã lên cao, ánh nắng ngày một gay gắt hơn. Theo hiệu lệnh của Love Ballad, đoàn người di chuyển và thay đổi vị trí liên tục. Chính vì vậy, mặc dù quãng đường không hẳn là xa, và mọi người cũng khá gấp rút, nhưng xem ra, cũng chưa thể đến Hầm Mộ ngay được. Amint sốt ruột:
- Sao không đi thẳng một mạch có phải nhanh hơn không, cứ đi một quãng lại nghỉ, lại nấp, lại đổi hướng. Lâu quá đi.
Love Ballad không nói gì, chỉ quay lại lừ mắt với Amint, rồi lại chỉ đạo mọi người đi tiếp. Được thêm một quãng nữa, Amint không chịu được nữa:
- Ai muốn đến Hầm Mộ trước thì đi theo ta.
Love Ballad gắt lên:
- Lão gù, nếu ông không muốn tham gia nữa thì có thể biến đi. Còn không thì nghe theo sự sắp xếp của tôi. Tất cả nghe cho rõ đây, chúng ta không được bước vào Hầm Mộ trước khi mặt trời lên cao nhất, cũng không thể đến sớm để đợi được, vì như vậy sẽ đánh động đến lũ quái thú bảo vệ Hầm Mộ. Việc di chuyển như vừa rồi, để tránh tạo "mùi tập thể", các Tay To không thể phát hiện được. Giờ thì kẻ nào không thích có thể quay lại, còn không thì im đi và làm theo ta.
Amint bĩu môi sau lưng Love Ballad, rồi sau cũng cắm cúi đi theo, không ý kiến gì thêm nữa. VOzer đi cùng ISA và trunkz, chợt như nhớ ra điều gì, trunkz hỏi ISA:
- Thằng bé này, hình như nó lớn theo ngày hay sao vậy?
ISA bật cười:
- Năng lượng trong người nó ngày một nhiều, sau khi hấp thụ hai quyển sách thần là Gạch và Gió, cơ thể tất cũng thay đổi để thích nghi - ISA xoa đầu vOzer - Cháu đã lớn lên nhiều rồi đó, không phải chỉ ở thể xác.
VOzer hào hứng:
- Cháu cũng cảm thấy cháu khác đi nhiều, có gì đó bên trong cháu, lúc nào cũng sôi sục, nó làm cháu thấy phấn chấn rất nhiều.
ISA gật gù:
- Cháu đã được thức tỉnh, giống như một chiến binh, cháu phải ra trận thôi. Sẽ là cơ hội để rèn luyện thực chiến. X 48 trong tay cháu, chắc nó cũng sốt ruột lắm rồi.
Chợt theo hiệu lệnh của Love Ballad, tất cả dừng lại. Love Ballad nói to:
- Mọi người chú ý. Chúng ta đã đến cửa hầm mộ. Tôi chuẩn bị triệu hồi bọn sư tử và thây ma lên. Chúng ta sẽ đối phó với chúng trước, đề phòng khi chúng ta vào, bọn chúng lại đánh up từ đằng sau.
Nghĩ đến con sư tử 2 đầu và bầy đàn thây ma đã từng bủa vây mình và mèo kiany, vOz không khỏi rùng mình. Lần đó, may mà Phồng Tôm xuất hiện kịp thời, nếu không thì cũng không biết như nào. Nắm chặt X 48 trong tay, vOzer đã sẵn sàng.
- Quá Nhi, Quá Nhi.. hù hù khẹc khẹc.. Quá Nhi.. hù hù khẹc khẹc..
Love Ballad đọc thần chú, mặt đất liền rung chuyển rồi nứt toác ra. Mọi người tản ra giữ vị trí thủ. Huy CT và Very T được cắt cử trông coi Búa Ma Chân Nhân và ShilenKnight. Hai người này được dùng thuốc của Codochi, cũng đã cầm được máu, vết thương đã kín miệng, chỉ còn mê man bất tỉnh vì kiệt sức. Chùn Đầu Bạc là người sẵn sàng nhất, đứng ngay sát rìa, chỉ đợi lũ thây ma và sư tử 2 đầu xuất hiện là tấn công.
Có tiếng gầm từ phía bên trong phát ra, nghe một vang vọng hơn. Rồi đàn sư tử từ bên trong hầm mộ, như là đi xuyên từ những bức tường đá đi ra, ước chừng có hơn chục con. Đồng thời, những thây ma cũng xuất hiện. Đoàn người đã bị vây kín, kẹp giữa 2 vòng vây.
Chùn Đầu Bạc giơ tay lên ra hiệu cho mọi người chưa nên manh động vội. Kinh nghiệm trận mạc cho Chùn Đầu Bạc biết, đối phó với những kẻ thù như thế này, thời điểm mới là quan trọng nhất. Đàn sư tử đói hầm hè bên ngoài, chỉ chực lao vào cắn xé đám người bên trong. Lũ thây ma đã trồi lên khỏi mặt đất, kéo thành đàn, đang lê dần về phía mọi người. Chùn Đầu Bạc vỗ nhẹ vào đầu Chiến Mã PS của mình, hô:
- Lên.
Chiến Mã PS chồm lên phía trước, quay một vòng ra oai, rồi lao thẳng vào đám thây ma. Mvn giải thích cho mọi người:
- Đó là Bốc Đầu Khoái Tuyệt, chiêu xung kích của Chùn Đầu Bạc. Thường thì đó là chiêu Chùn Đầu Bạc dùng để đối phó với số đông kẻ thù, phá vỡ đội hình, làm chúng rối loạn.
Chùn Đầu Bạc lao vào đám thây ma, vung cây roi da quất xuống. Cây roi tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, quất vào người lũ thây ma đến đâu, cơ thể bọn chúng đen sạm lại, rồi vỡ vụn ra và đổ gục xuống. Love Ballad hét to cho Chùn Đầu Bạc nghe thấy:
- Người anh em, tất cả bọn chúng đều là ảo giác, chỉ có 3 thây ma là thật. Cậu một con, tôi hai con.
Chùn Đầu Bạc cười lớn:
- Bà nghỉ đi được rồi. Cả lũ này để tôi lo cho. PS, Đốt Lốp.
Chiến Mã PS khựng lại, rú lên. Toàn thân sau bốc khói, rồi tiếng rú rít ngày càng to, và lao thẳng vào đám thây ma. Nhìn lão tướng Chùn Đầu Bạc vung roi xông pha giữa quân thù, ai cũng ngầm thán phục. Love Ballad bảo Mvn và Amint:
- Chúng ta cùng lên hỗ trợ ông ta.
Amint kéo tàn tro kỉ niệm, mỗi người một hướng. Tantrokiniem đã được Amint dạy cho khá nhiều nhánh của Quay Tay, đa phần đều là Hắc Ám và bí truyền. Hai thầy trò hỗ trợ lẫn nhau, công thủ lên xuống nhịp nhàng trông mà vô cùng đẹp mắt. Đúng lúc đó thì Phồng Tôm hét lên:
- Tantrokiniem, nằm xuống.
Amint nhanh như cắt, kéo lùi tantrokiniem lại. Nguyên là đàn sư tử hai đầu đã vào cuộc. Vừa rồi, Phồng Tôm nhìn thấy một con sư tử hai đầu lao về phía tantrokiniem, đã nhanh chóng dùng tuyệt chiêu Đấm Phát Chết Luôn để giải cứu. Trúng đòn, con sư tử đổ ầm xuống, giãy giãy vài cái rồi chết hẳn. Lúc này, ISA bảo với vOzer:
- Đã đến lúc cháu ra trận rồi. Ta với cháu cùng lên, hãy chú ý phối hợp. X 48 của cháu đâu?
VOzer cầm X 48 trên tay, miệng khẽ lầm rầm đọc thần chú mà ISA dạy, nhẹ nhàng bước vào trận hỗn chiến. Một quầng sáng bao quanh người nó, khiến cho bọn thây ma không thể nào động vào được. Những con thây ma nào cố tình động vào, ngay lập tức người bị cháy xém, kêu gào thảm thiết. Chợt quầng sáng biến mất, vOzer tăng tốc, lao vào giữa kẻ thù. Nó chỉ nhẹ nhàng, đánh vào yếu huyệt của các thây ma, ngay lập tức những thây ma này đổ rạp hết xuống. Vì 3 thây ma chính mà Love Ballad đề cập tới chưa bị hạ gục, nên lũ thây ma phân thân ngày một nhiều hơn. Tuy tốc độ ra đòn vOzer ngày càng nhanh, số lượng thây ma đổ gục có nhiều, nhưng so với tốc độc sinh mới vẫn chưa nhằm nhò gì.
Chứng kiến tài năng của vOzer, ISA vô cùng hài lòng. Chợt nhớ ra chi tiết gì đó, ISA hỏi Love Ballad:
- Có phải 3 con đó là 3 con mắt đỏ duy nhất ở đây.
- Chính xác. Chúng ngày càng đông, tôi khó phân biệt quá. - Love Ballad vừa hạ gục tiếp một con sư tử hai đầu, trả lời ISA.
- Vậy thì để tôi thử xem - ISA lướt nhẹ đi.
ISA lại sử dụng tuyệt kĩ đã từng đánh bại Diz. Cơn gió độc mang tên ISA lướt nhẹ giữa bầy thây ma, làm chúng như đông cứng rồi đổ gục xuống. Bầy lũ thây ma rối loạn. Chợt Love Ballad hét lên:
- Tôi thấy một con rồi.
Amint liền bảo Phồng Tôm:
- Phồng Tôm, mở đường cho Love Ballad.
Phồng Tôm lao lên, dùng tuyệt chiêu Đấm Phát Chết Luôn của mình để loại bỏ những thây ma ảo giác trước mặt Love Ballad. Một con thây ma có vẻ ngoài cũng na ná như những thây ma khác, chỉ có một chút khác biệt là nó có cặp mắt đỏ ngầu. Love Ballad nhảy lên vai nó, một chưởng đánh xuống đỉnh đầu. Thây ma mắt đỏ rú lên, ngã vật xuống. Ngay lập tức, một số lượng lớn thây ma ảo giác biến mất.
VOzer nói như reo:
- Cháu thấy một con nữa rồi.
Vòng tròn bảo vệ X 48 lại được tái tạo trở lại, vOzer đi thẳng vào đám thây ma như không, tiến đến trước mặt con thây ma mắt đỏ thứ 2. Hoảng sợ, thây ma này tìm cách chui trở lại lòng đất. Codochi thấy vậy, liền gọi vOzer:
- Nhóc, đón lấy. Gạch Kim Chi!
Một viên gạch vàng rọi từ tay Codochi xuất ra, bay về phía vOzer. Cậu bé đón lấy, truyền thêm sức mạnh của mình vào, rồi đánh mạnh xuống đất, nơi con thây ma mắt đỏ thứ 2 đã chui xuống được nửa người.
Lúc này, số lượng thây ma đã vãn hẳn đi trông thấy. Mvn bèn bảo vOzer:
- Chỉ còn một con, hãy cho chúng tôi thấy khả năng sử dụng Gió của cậu nào, cậu bé.
VOzer mỉm cười, bước lùi lại. Từ 2 tay của cậu, hai cơn lốc nhỏ đã được hình thành. ISA đã dừng lại, bảo mọi người:
- Tất cả lui lại. Để một mình vOzer lên.
Năng lực của vOzer bây giờ đã mạnh một cách đáng kinh ngạc. Những ngày vừa qua, được ISA dạy dỗ, những tưởng chỉ là vài ngón nghề sử dụng X 48, không ngờ cậu lại tiến xa đến thế này. Uy lực và độ sát thương của Gió trong tay vOzer khiến cả những cao thủ như Amint, Mvn hay Love Ballad phải sửng sốt. Đàn thây ma trước mặt mọi người bị hai cơn lốc thổi bay sạch sẽ. Cảnh tượng trước mặt bây giờ thật nực cười. Chỉ còn lại một mình con thây ma mắt đỏ thứ ba, cũng là con cuối cùng. Nó lộ rõ vẻ bối rối và hoảng sợ. Mvn bật cười:
- Xem ra kết thúc nó sớm chút nào thì nó biết ơn mình nhiều hơn đấy.
VOzer vung tay từ xa, hai vết cắt dài và sâu xẻ chéo người thây ma mắt đỏ, cắt nó làm 4 phần. Huy CT lắc đầu, lè lưỡi:
- Em tiến bộ nhanh quá, thật không ngờ đó.
Amint vỗ vai vOzer, cười khà khà:
- Ta dám chắc bây giờ, ở đây không ai là đối thủ xứng tầm của cậu nữa. Mà đó mới chỉ là ISA chỉ bảo, rồi sau này, khi học hết các ngón nghề của bọn ta, lúc đó, không biết cậu còn mạnh đến mức nào nữa.
Được Amint khen trước mặt mọi người, vOzer đỏ mặt. Bấy giờ Love Ballad mới bảo:
- Đàn sư tử và thây ma canh gác đã bị loại bỏ. Giờ chúng ta sẽ bước vào hầm mộ. Tất cả cần cẩn thận và chú ý, trong đó có rất nhiều cạm bẫy chết người, và hơn nữa rất dễ bị lạc nhau. Nếu không có lệnh của tôi, không được đi tắt, không đi nhanh quá, không đi chậm quá, và nhất là không được chạm vào thứ gì cả. ISA sẽ đi sau khóa đuôi. Nào, đi thôi.
Love Ballad đẩy nhẹ cánh cửa đá trước mặt, lúc này không ai nghĩ bà ta là một bà già đã giải nghệ Đào Mộ, lui về ở ẩn nữa. Những gì bên trong Hầm Mộ f3, có lẽ chỉ mình Love Ballad mới biết và hóa giải được.
* * *
Sau khi trở ra từ phân khu Dân Chơi Mới Nổi, khanhvu và pvthanh bay một mạch đến cây cầu xương trắng bắc qua sông Troll. Vừa đáp xuống, pvthanh đã hỏi:
- Giờ thì gọi mấy thằng đó đến hả anh? Để em quậy một lúc nhá.
- Hãy khoan, anh có chuyện muốn kể với chú - khanhvu giơ tay ngăn lại.
Thấy thái độ nghiêm túc của khanhvu, pvthanh biết là sắp có chuyện, liền không dám trái ý, dè chừng hỏi:
- Có chuyện gì vậy ạ?
- Anh hỏi chú một câu, từ xưa tới giờ, anh đối với chú như nào.
Pvthanh cúi đầu:
- Dạ, em biết lỗi của em rồi. Lần sau không có lệnh của anh, em không dám bước ra ngoài học viện nửa bước.
Khanhvu lắc đầu:
- Không phải, anh hỏi thật đó. Chú cứ nói đi. Việc hôm nay anh không trách phạt gì chú cả.
Pvthanh ngạc nhiên, cứ tưởng bị khanhvu mắng cho một trận vì tội rời bỏ Học viện khi chưa được phép, vậy mà rốt cuộc lại không bị sao. Pvthanh trả lời:
- Dạ, từ xưa tới giờ, anh là người đối tốt với em nhất. Mọi lỗi lầm của em, anh đều bỏ qua hoặc phạt rất nhẹ. Thậm chí anh còn bênh vực em trước các thầy khác ở Học viện, nhiều lúc.. dạ, nhiều lúc còn thái quá. Em biết, anh từng bị Chúa Tể nhắc nhở vì bao che cho em. Công ơn trời bể của anh, suốt đời này em cũng không trả hết được.
Khanhvu trầm ngâm:
- Vậy chú có biết nguyên nhân sao anh lại làm thế không?
Pvthanh lắc đầu, về điểm này, chưa bao giờ pvthanh đoán ra được.
Khanhvu thở dài:
- Vì chú giống anh thời còn trai trẻ.
Thấy pvthanh ngỡ ngàng, khanhvu chỉ cười rồi tiếp tục:
- Ngày xưa anh cũng từng một thời như chú, ngang tàng, bất cần, luôn làm những gì mình cho là đúng. Không bao giờ phải biết sợ hãi hay luồn cúi ai cả. Tất nhiên, ngày đó anh cũng gặp nhiều chuyện vì tính ngạo mạn và ngang bướng của mình. Chính vì lẽ đó, anh luôn bảo vệ cho chú trước mọi biến cố từ lớn đến nhỏ. Chú làm anh nhìn thấy thời ngang dọc của mình.
Pvthanh ngượng ngùng. Khanhvu bao lâu nay, bao bọc, che chở pvthanh trước mọi sự vụ, vậy mà hắn lại được đà cậy thế. Nhiều lần, nếu không phải khanhvu xuống nước nhượng bộ, mất mặt xin với các thầy trong Học viện, thì có lẽ giờ này pvthanh đã là thường dân, không biết chừng còn bị đày ra Đảo đóng gạch. Nghĩ đến đó, pvthanh càng thêm thán phục người anh của mình. Khanhvu tiếp tục câu chuyện:
- Quá khứ của anh cũng không có gì đặc biệt lắm, nhưng từ ngày đưa chú về Học viện làm tâm phúc của anh, anh chỉ giấu chú hai chuyện. Một là dị bệnh của anh, do Amint gây nên, chú vừa mới biết.
Pvthanh cắt ngang lời khanhvu:
- Thù của anh cũng là thù của em. Nếu tóm được nó, em sẽ để anh xử lí toàn phần.
Khanhvu lắc đầu cười:
- Chú nghĩ tóm được Amint là dễ lắm đấy à. Bao năm nay anh săn lùng còn không được nữa là chú. Mà thôi, chuyện trả thù đó để sau, nghe anh kể nốt đã. Chuyện thứ hai mà anh giấu chú, chú sẽ được biết ngay thôi. Haizzz, Tay To cấp S, luôn luôn là một cái hộp khóa kín, nhiều bí mật có lẽ sẽ theo họ đến lúc chết. Danh dự cá nhân, lòng tự trọng, đôi khi là những lời hứa bằng tính mạng, khiến cho những bí mật đó luôn được giấu kĩ. Bí mật của anh, quả thực vô cùng kinh khủng. Hôm nay anh nói với chú, cũng là hại chú, kéo chú vào chung con đường không có lối quay về của anh.
Khanhvu bước ra giữa cầu, lầm rầm rồi bắn một tia sáng xuống sông Troll. Một vùng sóng nước dạt ra, tạo hình một vòng tròn. Đáy sông lộ ra một cánh cửa hình đôi môi khép chặt. Khanhvu ra hiệu cho pvthanh nhảy xuống, dùng sức đẩy một "môi cửa" lên, rồi cả hai chui vào bên trong.
Đằng sau cánh cửa là một vùng không gian tối đen như mực, khanhvu búng tay, một ngọn lửa nhỏ bừng cháy trên đầu ngón tay khanhvu, đủ sáng để cho pvthanh nhận ra hai người đứng trong một đường hầm lớn và dài hun hút. Chứng kiến những điều kì lạ vừa rồi, pvthanh hỏi khanhvu:
- Mình đang ở đâu vậy anh? Hôm nay lần đầu tiên em biết là dưới đáy sông troll có một đường hầm bí mật đó.
Khanhvu gật đầu, rồi dẫn pvthanh đi theo mình:
- Chú đã bao giờ nghe thấy cái gọi là Hội Đồng Troll chưa?
Pvthanh lắp bắp:
- Còn có.. có cái tên như vậy nữa à?
- Phải, vOz còn thì nó còn. VOz mất thì nó tự khắc biến mất. Nó được hình thành cùng với tổ chức Tay To của chúng ta. Cả hai song song hoạt động, đối nghịch về mặt lợi thế. Tay To thịnh, Troll suy và ngược lại. Hội Đồng Troll sinh ra, chính là để đảm bảo Troll không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.
- Tại sao không thể tiêu diệt hoàn toàn Troll - pvthanh thắc mắc - Chẳng phải lời tuyên thệ của chúng ta lúc nhậm chức Tay To là phải quét sạch Troll ra khỏi vOz còn gì?
Khanhvu lắc đầu:
- Chú không thể hiểu được đâu. Không có vOz thì không có troll, nhưng không có troll thì vOz cũng khó mà phát triển đến tầm cỡ bây giờ. Quan hệ cộng sinh này, chỉ cho phép các thành phần suy hoặc thịnh, chứ không có tận diệt.
Những lời khanhvu nói ra rất mơ hồ, pvthanh nhất thời không thể hiểu được:
- Vậy, Hội Đồng Troll mà anh nói tới, có vai trò gì với chúng ta và với lũ troll khác?
- Duy trì mối quan hệ cộng sinh mà anh vừa nhắc đến. Tức là nếu Troll quá mạnh và điên cuồng, rồi sinh sôi nảy nở về số lượng, lập tức Hội Đồng Troll phải can thiệp để khắc chế. Một dạng khóa an toàn, chú hiểu chứ?
- Vậy nếu bên Tay To chúng ta tiêu diệt chúng đến cùng? - pvthanh đặt vấn đề. Bất chợt pvthanh nhìn thấy nụ cười đầy ẩn ý trên môi khanhvu, gã reo lên:
- Phải rồi, anh chính là "Khóa An Toàn" của phe Tay To, thỏa hiệp với Hội Đồng Troll.
Khanhvu gật đầu:
- Chính xác. Chỉ có một mình anh. Chú là người thứ 3 là Tay To biết được điều này, sau Chúa Tể và anh. Nhiệm vụ này được chính Chúa Tể giao riêng cho anh. Việc anh được cai quản Học Viện, tách rời Đảo, cũng là để anh không "giẫm" lên công việc của các Tay To khác.
Pvthanh giờ đã hiểu, tại sao khanhvu và cả Học Viện lại được Chúa Tể ưu ái đến vậy. Khanhvu tiếp tục câu chuyện của mình:
- Khi các Tay To có kế hoạch thảm sát, hoặc kế hoạch tuần tra, hoặc đơn giản như Tháng Cao Điểm, anh sẽ được Chúa Tể thông báo trước tiên. Việc sau đó của anh là phải bắn tin về Hội Đồng Troll. Công việc và hoạt động sau đó chúng phải tự kiểm soát lấy thôi.
- Tại sao.. tại sao Chúa Tể lại nghĩ ra kế sách này?
- Anh đã nói rồi, đó là mối quan hệ cộng sinh, bám vào nhau để tồn tại. Quá nửa lượng lao động ở Đảo là nhờ Troll đưa ra, chú cũng biết rõ điều đó mà. Việc để Troll quay ngược lại hoạt động ở đất liền, anh luôn là người nắm danh sách đầy đủ nhất. Chúng mang nhân công đến cho ta, ta đảm bảo sự tồn tại của chúng. Anh thực hiện nhiệm vụ cầu nối, anh được đảm bảo quyền lực, cả trong giới Tay To và Học Viện. Hội Đồng Troll thực hiện nhiệm vụ khóa an toàn, chúng được đảm vai trò và uy quyền trong thế giới Troll. Những lợi thế như vậy, có họa điên mới phá vỡ cán cân cân bằng đó.
Pvthanh bàng hoàng trước những gì khanhvu nói, hóa ra khanhvu không đơn giản chỉ là một thầy giáo cặm cụi bên sách vở và tận tâm với lũ trò nhỏ, mà ẩn sau cái mác đó, là một con người khác hẳn, mưa kế, tính toán và đầy nguy hiểm. Pvthanh hỏi khanhvu:
- Vậy Hội Đồng Troll gồm những ai? Mà hôm nay anh đến đây có việc gì vậy, chẳng nhẽ chỉ để kể cho em biết, em thì có vai trò gì, anh không sợ em làm lộ à?
Khanhvu không trả lời câu hỏi nào của pvthanh cả. Hai người đã đi đến cuối đường hầm và lại gặp một cánh cửa, có vẻ như là một căn phòng sau cánh cửa này vậy. Khanhvu đẩy cửa vào, kéo pvthanh vào bên trong.
Vừa vào bên trong, pvthanh đã giật mình kinh hãi, nắm chặt cây gậy của mình, nhảy lùi lại phía sau, kéo tay khanh vu hét lên:
- God Dragon..
Khanhvu giữ tay pvthanh lại, ra hiệu không được manh động. Pvthanh sửng sốt, rồi cúi xuống nói thầm với khanhvu:
- Anh.. đó chẳng phải là God Dragon.. con troll huyền thoại đó sao?
- Chú bình tĩnh.. chẳng phải anh nói chúng ta đi gặp Hội Đồng Troll hay sao. God Dragon chỉ là giải nghệ chứ có phải chết đâu mà chú phải ngạc nhiên vậy?
- Em chỉ ngạc nhiên vì sự có mặt của hắn thôi - pvthanh giải thích - Hội Đồng Troll này chắc hắn đứng đầu phải không anh?
Khanhvu bật cười, nói thầm cho pvthanh:
- Cao thủ gì hắn, ở đây hắn là thấp nhất đấy, nào để anh giới thiệu với chú. Chỉ có những Tay To cấp S mới biết những người này thôi.
Pvthanh vô cùng kinh ngạc. Cuộc đánh bắt God Dragon năm xưa, gã cùng từng được tham gia. Một trận chiến long trời lở đất, thậm chí, đó là lần duy nhất gã được thấy Chúa Tể tham chiến. Đòn kết liễu của Chúa Tể tuy không đủ làm God Dragon tán mạng, nhưng đủ để hắn kiệt sức và xin hàng để giữ mạng. Từ đó về sau, không còn thấy ai nhắc đến cái tên God Dragon nữa. Hôm nay, gặp God Dragon ở Hội Đồng Troll, pvthanh kinh ngạc một thì việc biết God Dragon thấp bậc nhất ở đây, pvthanh còn kinh ngạc gấp mười phần.
Một bục đá đen với 4 bậc dài ngắn khác nhau, pvthanh đếm được cả God Dragon là 8 người tất cả. Người nào cũng mang khuôn mặt vô cùng gớm ghiếc, bộ mặt thường thấy của troll. God Dragon ngồi bậc dưới cùng, cùng với một người nữa. Lạ một điều, người ngồi cạnh God Dragon trắng toát toàn thân. Bậc tiếp theo có hai người, một người có khuôn mặt chia làm 2 nửa, nửa trên màu trắng, nửa dưới màu đỏ. Người ngồi cạnh bậc với người này lại có đôi mắt to tròn, nét mặt trông như trẻ con, hấp háy nhìn pvthanh như trêu tức. Bậc tiếp theo lại chỉ có một người, hai cầu vai gắn hai miếng bào màu đỏ, trông có vẻ oai vệ nhất ở đây. Bậc cuối cùng, có 3 người ngồi thành vòng tròn quay mặt vào nhau, nhất thời pvthanh không thể nhìn rõ ai với ai.
- Hôm nay có việc gì mà ông lại đến đây mà không báo trước, mà ông dẫn theo ai thế kia? - Người có bào vai màu đỏ lên tiếng.
- Hắn là pvthanh, tôi đã từng gặp người này. Tay To thường, đang ở Học Viện. - God Dragon nhận ra ngay khi pvthanh bước vào cùng khanhvu.
- Chắc là tuổi đời còn trẻ, nên ta không biết cũng phải - Người có bào vai đỏ gật gù.
Khanhvu giờ mới cất lời:
- Đây là pvthanh, em trai của tôi ở Học Viện, hôm nay tôi dẫn đến đây cũng là có việc thông báo với các ông. Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi một chuyện, các ông quản lí kiểu gì để tên HieuThien đánh trọng thương hai học trò của tôi?
- Hừ, tất cả là tại tên Javi. Hắn dẫn một lúc cả 4 đứa đến. Lại còn tên Die Hard gây sự trước, cố tình chọc tức HieuThien. Chúng tôi cũng không thể làm khác được - Người có 2 phần mặt đỏ trắng trả lời.
- Cái gì mà không thể làm khác? May cho các người là hai thằng nhóc đến giờ đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nếu không, đừng trách khanhvu này tuyệt tình. - khanhvu tức giận.
- Ông cũng không phải là không có trách nhiệm - Người có khuôn mặt trẻ con trả lời - Javi là người như nào? Ông giao 2 đứa học trò của ông cho chúng, tức là ông đã sai ngay từ đầu rồi. Việc tên Die Hard giết hơn 30 mạng con cháu của chúng tôi, ông giải thích sao đây?
Bị bắt bẻ ngược lại, khanhvu cũng đành phải dịu đi:
- Coi như gộp nợ vào cho Javi. Tôi chỉ du di cho các ông một lần này thôi. Hôm nay tôi đưa theo pvthanh đến đây, trước là giới thiệu với các ông, từ giờ cậu ta có vai trò liên lạc tương đương với tôi. Thứ nữa là chuyển yêu cầu từ Chúa Tể.
- Tủ Lạnh.. Có việc gì.. Mà lại thêm người liên lạc? - Ba người ngồi quay mặt vào nhau, mỗi người nói một câu.
- Chúa Tể yêu cầu danh sách từ đất liền. Các ông phải cung cấp đủ cho tôi, không thiếu một Cờ Lôn.
- Từ Chúa Tể.. Hay là ông.. Tự nghĩ ra? - Ba người ngồi vòng tròn tiếp tục hỏi theo trình tự mỗi người một đoạn.
- Ý Chúa Tể là ý tôi, ý tôi là ý Chúa Tể - khanhvu dứt khoát.
God Dragon và người trắng ngồi cạnh hắn quay ra nhìn nhau, rồi lại nhìn khanhvu chằm chằm:
- Chúng tôi cần lí do?
- Lí do là tôi cần. Các ông không đưa, nếu có nguy hại gì thì đừng có thắc mắc.
Người có 2 vai bào màu đỏ vung tay, cánh cửa sau lưng pvthanh và khanhvu đóng sập lại, rồi lặn mất như chưa từng có ở đó. Pvthanh nắm chặt cây gậy, thủ thế. Khanhvu cười lớn:
- Sức các ngươi đến đâu mà đòi nhốt anh em ta lại?
- Dừng lại.. Các ngươi.. Điên hết rồi à? - Ba người ngồi hàng trên cùng nói, vẫn theo nhịp độ cũ.
Khanhvu ngó chừng thấy không ai dám động thủ, liền tiếp tục:
- Khanhvu ta xưa nay không biết nói đùa là gì. Ta làm việc này cũng vì lợi ích của chúng ta. Các ngươi đưa ta bản danh sách sớm lúc nào, thì danh tính của cái Hội Đồng này được đảm bảo an toàn. Nhược bằng không, là do các ngươi tự chuốc lấy.
- Kẻ nào dám đụng đến bọn ta. Không lẽ.. ngươi đã tiết lộ cho người khác? - Người có bào vai màu đỏ nói.
- Chắc chắn rồi, hắn còn dẫn một đứa Tay To thường đến cơ mà - Con troll có khuôn mặt trẻ con vênh mặt lên, điệu bộ trông vô cùng tức cười.
- Hắn ta là người thứ 3 biết về các ngươi, sau ta và Chúa Tể. Còn về lí do, các ngươi không cần biết. Ta đến đây để đảm bảo an toàn và mạng sống cho các ngươi, thế thôi.
Trước thái độ cứng rắn và kiên quyết của khanhvu, lũ troll cũng phải nhượng bộ. Troll có khuôn mặt nửa đỏ nửa trắng lúc bấy giờ mới chỉ vào pvthanh mà hỏi:
- Vậy thì còn hắn? Giải thích cho bọn ta biết sự có mặt của hắn ở đây.
Khanhvu kéo pvthanh lên phía trước:
- Hội Đồng Troll trước mặt em gồm 8 người. Đây là những con troll mạnh nhất vOz này. Điều đó được khẳng định là chúng có hình thù người như chúng ta, và khác hẳn với những loại làng nhàng như HieuThien và Jake Sully và những con troll thường khác. Năm xưa, God Dragon cũng đã đạt đến cảnh giới hóa người này rồi. Người ngồi cạnh God Dragon, toàn thân màu trắng đây chính là Enthuasia. God Dragon và Enthuasia được đặt danh hiệu là Tốt Đen và Tốt Trắng.
Pvthanh giờ mới để ý, trên cổ của God Dragon và Enthuasia, đeo 2 vòng nhỏ, có ghi chữ "Tốt" bằng một loại văn tự cổ xưa của vOz. God Dragon hầm hè:
- Một thứ xích chó của Tủ Lạnh thôi. Hừ, có thứ này, ta chẳng thể ra khỏi đây nửa bước. Nếu ra được khỏi đây, việc đầu tiên, ta sẽ tiêu diệt tên khốn kiếp đó ngay lập tức.
Khanhvu giải thích cho pvthanh:
- Chiếc vòng đó để kiểm soát bọn họ, không cho họ ra bên ngoài, theo dõi vị trí của họ, ức chế một phần năng lượng. Bùa phép chỉ một mình Chúa Tể giải được.
Pvthanh thắc mắc:
- Theo dõi vị trí là sao? Căn phòng này bị ếm bùa, họ không thể bước ra ngoài, vậy làm cách nào điều hòa được sông Troll?
Khanhvu tủm tỉm:
- Đó chính là lí do anh đến đây. Hội đồng troll liên hệ với một loạt những sát thủ đang ngày ngày tồn tại ở đất liền. Khi có biến, những sát thủ này được Hội Đồng báo tin, trở về sông troll. Bằng cách nào đó bọn chúng sẽ ngăn chặn thiệt hại đến mức nhỏ nhất. Danh sách thống kê các sát thủ do Hội Đồng Troll nắm giữ. Những sát thủ này trước có được đeo vòng kiểm soát của Chúa Tể, nhưng anh mới được tin báo là có kẻ đã tháo được chiếc vòng đó, không biết là hắn đã làm thế nào, chỉ biết giờ này hắn đang tung tăng ngoài đất liền. Thậm chí, hắn còn có dự định quay về đây giải cứu cho cái Hội Đồng này.
- Là kẻ nào nói với ngươi? Dám đặt điều sai trái. - Người có bào vai màu đỏ giận dữ quát. Pvthanh giờ mới để ý, chiếc vòng trên cổ người này là một chữ "Tướng".
- Hypocrisy, ông không cần phải quá khích như vậy. Khanhvu tôi xưa này làm việc luôn minh bạch. Chính người đó đã gửi thư thách thức tôi tìm ra hắn.
- Là kẻ nào.. Sao dám ngông cuồng.. Ông nói đi - Bộ ba ngồi trên cùng mở lời.
Khanhvu không trả lời câu hỏi của bộ ba trên, mà lại giới thiệu tiếp cho pvthanh:
- Vị "Tướng" kia, là Hypocrisy. Vai trò gần như lớn nhất ở đây. "Gần như" là bởi vì, nếu xét cá nhân, ông ta là lớn nhất, mạnh nhất. Nhưng nếu không xét cá nhân, thì ông ta còn thua bộ ba kia về mọi mặt.
- Bộ ba đó là những ai? - pvthanh hỏi.
- Chúa Tể và các Tay To cấp S chúng ta gọi họ là bộ ba Xe -Pháo -Mã: Foggyflute- mylove1412 - Paladin.. Nếu để bọn họ hợp sức liên thủ cùng nhau 3 trong 1, tạo ra Siêu Hợp Thể troll 3 đầu 6 tay, thì không ai có thể địch nổi.
Pvthanh nhăn mặt:
- Vậy làm sao Chúa Tể khắc phục được họ. Mà trong ba người đó, làm sao phân biệt được ai với ai, em không thấy họ đeo vòng.
- Sức mạnh từ Khoai Sinh Mệnh Tạo Hóa. Chắc chú đã được nghe nhiều về nó -khanhvu giải thích - Thứ đó đã làm tan hợp thể của bọn chúng, đồng thời triệt tiêu toàn bộ sức mạnh của chúng. Bây giờ, chúng là những kẻ vô dụng nhất ở đây, sức mạnh cơ bắp thì sao thoát ra khỏi đây được. Chiếc nệm mà chúng đang ngồi châu đầu vào, chính là một vật phát tín hiệu cỡ lớn, nên chúng cũng không chạy đi được. Dù sao với năng lực đã từng có, đây cũng là đặc ân Chúa Tể dành cho chúng. Lúc nào chúng cũng phải gần nhau, giống như bộ ba của ngày xưa, ha ha ha.
Thấy pvthanh còn không hiểu, khanhvu giải thích thêm:
- Nguyên bộ ba này, nếu đi riêng lẻ thì rất tầm thường. Nhưng chúng khi đi cùng nhau, thì vô cùng nguy hiểm. Chúng ta không thể phân biệt được đâu là Paladin, đâu là foggyflute, đâu là Mylove1412. Ngay cả bây giờ, cũng không biết ai là xe, là pháo, là mã. Chúa Tể và các Tay To cấp S như ta, chỉ thống nhất gọi là Xe Pháo Mã, chứ cũng không thể phân biệt nổi. Chính sự luân chuyển và ăn ý giữa chúng, rồi sau này, chúng ngộ ra được phép Siêu Hợp Thế, càng làm chúng trở nên vô địch. Việc chúng ta đánh bại chúng, ngoài sự kì diệu của Khoai Sinh Mệnh Tạo Hóa, còn là một sự may mắn đến khó tin.
Pvthanh chăm chú lắng nghe, rồi lại nhìn lên bộ ba Xe Pháo Mã, không giấu nổi tò mò. Lịch sử vOz, hắn đã được nghe về rất nhiều cuộc chiến, nhưng thực sự, đâu mới là cuộc chiến vĩ đại nhất, hoành tráng nhất. Phải chăng là Xe Pháo Mã với Chúa Tể, nếu vậy, thứ gọi là Khoai Sinh Mệnh Tạo Hóa, đúng là thần vật của mọi thần vật. Hắn đi theo khanhvu bao năm nay, giờ thì mới được biết những chuyện này. Hóa ra cứ ở mãi trong Học Viện, hắn lại thành ếch ngồi đáy giếng. Pvthanh chợt nhớ lại ngày xưa, hắn được khanhvu đưa về khi còn rất nhỏ, rồi sau này khi được làm Tay To, chính khanhvu đã xin Chúa Tể cho pvthanh về lại Học Viện. Cuộc đời của pvthanh, gắn chặt lấy khanhvu, toàn là do bàn tay của khanhvu tạo nên. Khanhvu là người như nào, còn những bí mật gì nữa? , bất giác, pvthanh cảm thấy bất an ở trong lòng. Tiếng nói của khanhvu đúng lúc, cắt ngang dòng suy nghĩ của pvthanh:
- Người có khuôn mặt trẻ con này, chính là madson, thuật biến hình và khả năng biến đổi cảm xúc của hắn, đến nay vẫn là độc nhất vô nhị ở vOz, chưa có ai qua được. Hắn được gắn thẻ "Tịnh".
- Vậy còn người gắn thẻ "Sỹ" này là ai? - pvthanh chỉ người có nửa mặt đỏ, nửa mặt trắng, cũng là người cuối cùng chưa được xướng tên.
- Ta là caochithanh. Ha ha, cái thời mà caochithanh này nổi danh, thì chắc nhà ngươi vẫn còn nằm trong bụng mẹ. - caochithanh cười hô hố.
- Khuôn mặt của hắn - khanhvu chen vào - sở dĩ nửa đỏ nửa trắng, bởi vì hắn bị di chứng do sử dụng trạng thái Back Up quá nhiều, một phép thuật rất mạnh, duy chỉ có một nhược điểm, người sử dụng trạng thái Back Up thì khó có thể kiểm soát được hành động của chính mình, một dạng Cờ Lôn Tự Tố, dẫn đến phát sinh dị hình trên khuôn mặt, khiến ai cũng nhận ra. Caochithanh là một trong những troll sử dụng thành thạo nhiều phép thuật của dân Thường Giới, đó là điểm mạnh, nhưng cũng là điểm yếu của hắn. Troll là troll, thường giới là thường giới, không thể có chuyện lẫn lộn được.
- Ngươi nhầm rồi, khanhvu ạ. Ta đã khác trước rất nhiều. Ta đã ngộ ra nhiều điểm mới về Back Up, thậm chí bây giờ, ngươi không thể nào là đối thủ của ta. - caochithanh nói xong lại cười một tràng dài khả ố.
Khanhvu cười nhạt:
- Bao giờ thoát ra khỏi cái chữ "Sỹ" trên cổ ngươi, thì hãy tính đến chuyện tìm ta. Ta thì lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón ngươi.
Hypocrisy bấy giờ mới hỏi khanhvu:
- Giới thiệu xong rồi, giờ trả lời câu hỏi của bọn ta đi. Tại sao ngươi lại đưa hắn đến đây?
- Tôi muốn trao pvthanh cho các ông huấn luyện thêm cho nó. - khanhvu trả lời dõng dạc.
Pvthanh suýt chút nữa đánh rơi cây gậy trên tay mình. Hắn bàng hoàng, sững sờ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe được. Khanhvu thường ngày là người không bao giờ nói đùa, vậy thì hắn ta vừa nói cái gì vậy?
Khỏi phải nói Hội Đồng Troll cũng bất ngờ không kém trước đề nghị của khanhvu. Từ xa xưa, Troll và Tay To như nước với lửa, vốn không thể hòa lẫn vào nhau được. Chỉ cần có cơ hội là phe này sẵn sàng tiêu diệt phe kia ngay, vậy mà đề nghị vừa rồi của khanhvu, có lẽ là lần duy nhất trong đời những người có mặt ở đây nghe được. Phải mất một lúc, Hypocrisy mới lên tiếng:
- Ông có đang bình thường không đó, khanhvu?
- Tôi nhắc lại, hôm nay tôi đưa em tôi, pvthanh đến đây, là để gửi gắm các ông huấn luyện thêm cho nó, trong thời gian 3 ngày là đủ.
Lời khanhvu vang vọng, rõ ràng rành mạch. Chợt Enthuasia phá lên cười:
- Có phải ông để tên đàn em của ông học ngón nghề của bọn này rồi quay lại diệt sạch bọn ta phải không? Ông không sợ chúng tôi làm gỏi nó rồi gửi vào bữa ăn trưa của ông à? Nên nhớ, tuy bị kiểm soát, nhưng năng lực của bằng này người ở đây đủ sức biến cả hai anh em ông thành cát đấy.
Khanhvu nhếch mép:
- Bây giờ ta là ai? Một Tay To cấp S quyền uy, được bao nhiêu kẻ ngưỡng mộ, nắm quyền điều hành cả một Học Viện bề thế. Ta chả còn thiếu thứ gì cả, giết sạch các ông ta cũng thể thăng được cấp bậc nữa, để các ông tồn tại, ngoài Chúa Tể và em ta biết, cũng không ai làm gì ảnh hưởng đến ta được. Còn các ông, nếu nghĩ có thể tiêu diệt được khanhvu ta thì cứ việc. Ta có chết, thì cả cái sông Troll này cũng bị san bằng. Hai mạng này đổi lấy tám mạng của các ngươi, thêm vài nghìn đứa con cháu nữa, xem ra ta vẫn là lãi lắm.
Lí lẽ của khanhvu chắc chắn mà lại kín kẽ vô cùng, cả Hội Đồng Troll đều biết không thể làm căng với khanhvu được, Hypocrisi dịu giọng:
- Ông có thể nói rõ hơn nguyên cớ làm sao lại có đề nghị kì lạ này?
Khanhvu bấy giờ mới ôn tồn kể lại:
- 3 ngày trước, ta nhận được một lời thách đấu. Hắn là một trong những sát thủ của các ông, và hiện vẫn còn ẩn danh ở đất liền. Hắn có nói với ta, hắn đã tháo được vòng kiểm soát của Chúa Tể, và luyện được tuyệt chiêu mới, đủ sức để đánh bại ta.
- Ngông cuồng.. Là kẻ nào.. Mau nói tên - Bộ ba Xe Pháo Mã cắt ngang lời khanhvu.
Ai cũng hiểu sức mạnh của khanhvu là như nào, một sát thủ của Hội Đồng Troll, dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể nào làm đối thủ tương xứng với khanhvu. Nay nghe khanhvu nói vậy, mọi người đều tò mò không biết là ai mà lại tự tin thái quá đến vậy.
Khanhvu thong thả:
- Chẳng hay, trong danh sách của các ông, có nhân tài nào mang bí danh Apollon? Hắn nói với tôi sẽ đánh bại tôi chỉ bằng tuyệt chiêu mới.
- À, apollon. Chính tôi là người kiểm tra năng lực của hắn, trước khi đưa hắn về lại đất liền. Phép biến hình người là do tôi và Madson truyền thụ - caochithanh lên tiếng. Madson ngồi bên cạnh gật đầu xác nhận.
- Vậy, tuyệt chiêu mới mà Apollon nói với ông, nó là thứ gì mà khiến hắn lại tự tin đến vậy? - Enthuasia hỏi.
- Xin hỏi Bộ Ba Xe Pháo Mã, lần cuối cùng các ông nghe đến đòn phép Nghẽn Cổ Chai là khi nào?
- Không thể nào. - Lần này, cả ba cùng đồng thanh, đủ thấy họ bất ngờ đến mức nào.
- Anh, Nghẽn Cổ Chai là gì? Lần đầu tiên em nghe thấy nó. - pvthanh nãy giờ chỉ đứng nghe khanhvu và Hội Đồng Troll bàn luận, giờ mới xen vào câu chuyện.
- Nếu hắn luyện được Nghẽn Cổ Chai thật, thì đúng là phải ra tay tiễu trừ hắn thôi - God Dragon lên tiếng - Tôi chỉ có thắc mắc, việc hắn học được Nghẽn Cổ Chai, và việc phá dấu hiệu theo dõi của Tủ Lạnh, hai việc này có liên quan đến nhau không?
- Ta còn chưa biết đó là thật không hay chỉ là mấy đòn võ mồm của hắn? Nhỡ đâu đó là một cái bẫy dành cho khanhvu, hoặc là? - Enthuasia để lửng câu nói của mình.
- Ta không rỗi hơi đến đây để bịa ra một câu chuyện tiêu tốn thời gian của các ông - khanhvu đoán được ý của Enthuasia - Hắn thách đấu ta cách đây 3 ngày, hẹn ta một tuần sau, ngay trước cổng Học Viện. Ta để cho các ông và pvthanh 3 ngày để các ông truyền đạt cho nó. Nếu Apollon thắng, ta không nghĩ là các ông sẽ được yên ổn đâu.
- Ý ông là chúng tôi không còn cách nào khác, buộc phải dậy pvthanh đánh bại Apollon? - Hipocrisy hỏi.
- Còn một cách, đó là tất cả cùng chết - khanhvu cười khiêu khích - Ta sẽ giết 8 người các ngươi trước. Còn phần ta, thoát được Nghẽn Cổ Chai ngày nào thì sống thêm ngày đó.
Nghe khanhvu nói, pvthanh biết chắc Nghẽn Cổ Chai là một đòn phép vô cùng ghê gớm. Gã bảo với khanhvu:
- Vậy anh tìm bản danh sách sát thủ của Hội Đồng làm gì, khi đã sắp đặt để em ở lại đây?
- Ta muốn kiểm tra lại toàn bộ, tránh trường hợp có một Apollon thứ 2. Thực ra thì, phép Nghẽn Cổ Chai cũng chỉ thuộc mức khá, chứ không phải là là sát chiêu hạng nhất, có điều, đó là một phép bắt nguồn từ Troll, gắn liền với Troll. Nếu đụng độ, ta cũng chưa chắc nắm được lợi thế. Ta cũng không thể bỏ Học Viện đi vài ngày được, chỉ có chú là thích hợp.
Lúc này God Dragon mới lên tiếng:
- Ta có một thỏa thuận. Nãy giờ ông nhiều lợi thế quá rồi.
- Được, ngươi cứ nói. - khanhvu gật đầu.
- Bản danh sách bọn ta có thể đưa cho người, với điều kiện. Pvthanh, hoặc ngươi bắt sống Apollon, hoặc ngươi có bằng chứng về việc Apollon học thành Nghẽn Cổ Chai và đem về đây, đổi lấy bản danh sách. Bọn ta không muốn làm trò đùa của hai anh em. Năng lực về Troll của ngươi sau đó cũng sẽ bị bọn ta gỡ bỏ. Còn không thì, cả đời này các ngươi cũng không thấy được bản danh sách đó.
Khanhvu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi quyết định:
- Được, ta chấp nhận thỏa thuận này. Từ giờ phút này, pvthanh sẽ ở lại đây. Các ngươi sẽ có nhiệm vụ huấn luyện cho cậu ta. Nếu ta phát hiện các ngươi cố tình "nhồi" thêm thứ gì vào nó, ta sẽ tính sổ đủ cả. Nên nhớ, không có các ngươi, khanhvu này cũng không mất gì cả. Còn không có ta, toàn bộ cái sông Troll này bị san bằng, đó là quy ước với Chúa Tể rồi. Khanhvu và Hội Đồng Troll, đã qua cái thời phải bám vào nhau rồi.
Chứng kiến thái độ của khanhvu, không chỉ những người trong Hội Đồng, mà cả pvthanh cũng cảm thấy ghê sợ. Trước mặt pvthanh bây giờ, không phải là người anh thân quen, luôn dang tay nâng đỡ, dìu dắt hắn. Âm mưa của khanhvu, chắc chắn còn chưa bộc lộ hết trong ngày hôm nay. Pvthanh có lẽ là người khó xử nhất. Từ đầu đến giờ, pvthanh như con rối trong tay khanhvu, không hề có tiếng nói. Việc sắp xếp pvthanh ở lại đây, chỉ có đến lúc khanhvu nói thì pvthanh mới biết. Rốt cuộc, vì ân tình với khanhvu, pvthanh mới đứng yên chịu trận thế này.
- Bây giờ ông nói gì cũng được thôi, nhưng ông nên nhớ, cái gì cũng có cái giá của nó. Luật nhân quả, không bao giờ sai được. Chúng tôi cũng không phải chỉ biết đứng nhìn, ông có bí mật, chúng tôi cũng thế. - Hypocrisy nhắc khanhvu.
- Sao cũng được, tôi không quan tâm. Việc đã xong, tôi đi đây. Cáo từ.
Khanhvu đặt tay lên vai động viên pvthanh. Đáp lại là cái nhìn đầy lo lắng và có đôi chút sợ hãi của pvthanh. Cuối cùng, khanhvu cũng đẩy cửa bước ra ngoài, để lại pvthanh và Hội Đồng Troll bên trong. Khanhvu đi hết đường hầm, bay lên cầu Troll, và lại phù phép để dòng nước đen ngòm lấp lại cửa vào. Xong xuôi, khanhvu bay thằng về Học Viện.
* * *
Lại nói việc Haroavatar, sau khi nghe tin có nhiều cao thủ tập trung tại phân khu Dân Chơi Mới Nổi, đã quyết định đến báo cáo với Chúa Tể của hắn. Thân là một Tay To cấp S, nhưng Haroavatar thường nhận những chỉ thị từ Tủ Lạnh thông qua khanhvu, chứ ít khi trực tiếp gặp Tủ Lạnh. Việc lần này là hệ trọng, nên Haroavatar quyết định một chuyến về Phòng Họp.
Vào đến Phòng Họp, Haroavatar đã nhìn thấy cpc và vitcon đang hồi sức cho Diz. Diz lúc này trông khá nhợt nhạt, các vết thương trên người mới được phục hồi, vết sẹo vẫn còn mới. Nhìn thấy Haroavatar đến, nhưng vì đang thi triển phép chữa thương, cả hai người cpc và vitcon cũng không tiện đứng dậy chào hỏi. Haroavatar cũng là một người nghiên cứu khá vững về y lí, liền ngồi ngay xuống tiếp sức cho cpc và vitcon.
Y thuật và năng lực của Haroavatar mạnh hơn hẳn cả hai người cpc và vitcon cộng lại, nên chả mấy chốc, da dẻ của Diz đã có chút hồng hào trở lại. Haroavatar dùng ánh mắt ra hiệu cho vitcon và cpc ngừng lại trước, để một mình hắn tiếp tục với Diz. Được thêm một lát thì Haroavatar cũng ngừng lại, đỡ Diz nằm xuống bàn rồi Haroavatar mới hỏi chuyện cpc:
- Bị ném gạch ở đâu mà nặng thế này?
Cpc thầm thán phục Haroavatar, mới chỉ sơ qua đã đoán được thương thế của Diz, vitcon liền trả lời thay cho cpc:
- Thưa thầy, con và willrock114 đang đi tuần ngoài Đảo thì gặp Diz đã bị bất tỉnh, toàn thân toàn là thương tích.
- Ta biết rồi, trên cơ thể còn nhiều sẹo non và những vết thương khác ngoài gạch trận. Gạch trận mạnh thế này, chắc chắn là người ở đảo rồi.
Cpc gật gù:
- Tôi cũng đoán vậy, uy lực thế này, chỉ có dân Đảo mới làm được. Mà hôm nay, có việc gì mà thầy lại bỏ công việc ở Học Viện để đến đây thế này?
Haroavatar chau mày suy nghĩ:
- Xem ra ta đã đoán được rồi. Vitcon, trò gặp Diz ở quãng nào?
- Thưa thầy, con và willrock114 gặp Diz ở gần trạm tiếp tế ạ.
Haroavatar quay sang hỏi cpc:
- Phân khu Dân Chơi Mới Nổi ở gần đó nhất phải không?
Cpc lắc đầu:
- Cũng không hẳn. Trước thì đúng, nhưng sau tháng cao điểm, có hai tiểu phân khu mới lập chếch về hướng Bắc một quãng ngắn thôi, tiểu phân khu Nhờ Lai và tiểu phân khu Xin Mốt. Hai tiểu phân khu này ra đến trạm tiếp tế là gần nhất.
- Có thể suy luận của ta là đúng rồi, không thể có sự trùng hợp đến vậy?
- Là sao? Thầy nói rõ cho tôi nghe xem nào? - cpc ngạc nhiên.
- Hôm nay tôi đến gặp Chúa Tể thông báo chuyện cơ mật, không ngờ lại gặp thêm chuyện này. Lát tìm gặp Chúa Tể, ông có khi cũng nên đi cùng.
Cpc xua tay:
- Chuyện của Học Viện, tôi không can dự. Tôi chỉ hỏi ông chuyện vừa rồi, ông nói trùng hợp là sao?
Haroavatar giơ tay lên, tỏ ý chuyện cơ mật nên sẽ không nói nữa. Nguyên tắc là vì Haroavatar là một Tay To cấp S, không thể đem chuyện ra bàn với vitcon và cpc ngay tại đây được. Bấy giờ, Haroavatar mới quay ra hỏi vitcon:
- Trò willrock114 đâu rồi?
Vitcon kính cẩn thưa lại:
- Thưa thầy, willrock114 và con hôm nay được nghỉ trực, nên cậu ấy đã bỏ đi đâu từ sáng rồi. Con thấy cậu ấy nói là đi đâu đó xa xa để xả hơi. Mấy ngày qua..
Cái lườm của cpc nhanh chóng được vitcon tiếp nhận, cậu đổi giọng luôn:
* * * mấy ngày qua mới trực, công việc nhiều quá thầy ạ.
Vitcon và cpc thừa hiểu willrock114 là học trò cưng của Haroavatar, giờ biết willrock114 hết bị vtalinh đến cpc dằn mặt, chắc chắn Haroavatar cũng không vui tí nào. Haroavatar không để ý đến thái độ của vitcon, gật gù:
- Hai đứa lo bảo ban nhau cho tốt vào. Công việc nhiều áp lực, cần phải có đủ tỉnh táo. Có gì khó khăn, cứ báo tin về với ta.
Rồi quay ra hỏi cpc:
- Chúa Tể hiện đang ở đâu, ông có biết không?
Nghe lời dặn của Haroavatar với vitcon, cpc có đôi chút khó chịu. Học Viện là Học Viện, Tay To là Tay To. Lời Haroavatar nói, đâu khác gì ý hắn tự nhận có thể xen vào việc của Tay To. Cpc cũng đành trả lời lấy lệ:
- Chiều tối qua còn gặp riêng vtalinh trong Box Ẩn, giờ thì không biết ngài đi đâu nữa. Từ ngày bị thương, tính khí của ngài khó đoán hẳn.
- Cái gì? Bị thương? Sao không ai nói với ta chuyện này? - Haroavatar vô cùng ngạc nhiên. Cả vitcon, giờ đã được làm Tay To, cũng ngạc nhiên không kém.
- Chuyện dài lắm, gặp Chúa Tể thì ông đi mà hỏi, tôi không tiện kể..
Cpc chưa nói hết câu, thì ngoài cửa có một Tay To khác đáp xuống. Người này đang bị thương ở vùng bụng, máu chảy ra ướt đẫm lớp áo ngoài. Cpc kêu lên:
- Trời ơi! Anh Quạ!
Ba người cùng chạy ra bên ngoài. Nhưng rồi cả 3 như chết lặng đi. Vết thương của NCQ có lẽ cũng không thể khiến cho họ có cảm xúc như vậy. Đằng sau NCQ, ba Tay To cấp S hàng đầu là vtalinh, Javi và Gattor đều nằm dưới đất bất tỉnh. Cả ba người này thương tích đầy mình, xem ra thương thế vô cùng nặng. Haroavatar lắp bắp:
- Kẻ.. kẻ nào.. kẻ nào?
Từ xưa, Tay To là đại diện cho quyền lực của Tủ Lạnh. Mà Tủ Lạnh là người đứng đầu vOz, nắm quyền cai trị toàn cõi vOz, tất lẽ quyền lực của hắn là lớn nhất. Vị trí Tay To là vị trí không thể động tới, không thể xâm phạm tới. Bao nhiêu cuộc nổi dậy, cuộc đổ máu của Thường Giới xưa nay để phản đối lại chế độ của Tủ Lạnh, hi hữu lắm mới có những trường hợp như Diz hôm nay. Vậy mà giờ đây, 3 Tay To cấp S hàng đầu của Tủ Lạnh, những người có quyền uy và năng lực chỉ đứng sau Tủ Lạnh, cùng bị thương đến tơi tả thế kia, lịch sử vOz có lẽ chỉ ghi lại một lần này. Phút chốc, vết thương ở bụng NCQ trở thành thứ yếu, không có gì đáng phải bận tâm cả. NCQ giữ vết thương ở bụng, khó nhọc trả lời:
- Tôi không biết.. tôi bắt gặp họ thế này ở gần.. phân khu Sân Sau Chợ Người. Lúc tôi đang kiểm tra vết thương của 3 người thì bị một người lạ mặt đánh lén một chưởng.
- Ông có nhìn thấy kẻ đó không? - Haroavatar hỏi.
- Hắn ta đeo mặt nạ.. màu xanh lục hoặc gần như thế. Hắn ra đòn bất ngờ quá.. Nhưng khi tôi dính đòn và ngã xuống.. thì hắn lại bỏ đi.
Haroavatar lại gần xem vết thương của NCQ, mới chỉ nhìn qua, gã đã nhíu mày:
- Là của Tay To.
NCQ mặt biến sắc:
- Vậy.. vậy sao.. không thể tin được.
Cpc chạy lại đỡ NCQ rồi bảo:
- Thôi đưa tất cả vào trong, việc điều tra đó để sau. Trời ạ, cái ông vtalinh này, mãi mới lành lặn trở lại thì bây giờ lại nằm một đống được rồi. Hết Diz lại đến các ông, dần dần cái Phòng Họp này thành cái bệnh viện mất.
Vitcon và Haroavatar phụ cpc đưa 3 Tay To cấp S vào bên trong, riêng NCQ vẫn có thể cố gắng đi vào. Haroavatar rút trong túi ra một miếng băng dải nằm gọn trong lòng bàn tay, đưa cho NCQ:
- Dải băng thấm hút Đai Na. Ông nên cảm thấy vinh dự vì là Tay To đầu tiên ở Đảo được dùng nó. Sáng chế của tôi đó.
NCQ chả còn hứng thú trước câu nói đùa của Haroavatar nữa, giật miếng băng trên tay Haroavatar, gã đắp luôn vào vết thương. Ngay lập tức, dải băng co lại, bám chặt vào vết thương của NCQ. NCQ nhăn mặt, Haroavatar thấy vậy giữ tay NCQ lại:
- Hơi xót một chút, nó có một ít độc tính do tôi thêm vào, nhằm chặn các vết thương không rõ nguồn gốc. Yên tâm là lành lặn nhanh hơn các loại thuốc bột thông thường. Đừng cố gỡ bằng tay không.
Được thêm một lát thì Haroavatar niệm chú gỡ miếng băng ra, dải băng Đai Na của Haroavatar hút độc tố của NCQ, giờ trông giống như con đỉa no máu, căng mọng. Haroavatar vứt dải băng ra ngoài, rồi hủy nó ngay trên không, biến nó thành lớp bụi li ti rơi xuống đất. Chứng kiến vết thương của NCQ lành lặn ngay trong chớp mắt, cpc xuýt xoa:
- Xem ra y thuật của Haroavatar ngày càng tiến đến mức quỷ khóc thần sầu rồi.
Haroavatar mỉm cười:
- Không dám nhận, tại công việc ở Học Viện cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi và tài liệu nghiên cứu. Hơn nữa, vừa rồi, vết thương của anh Quạ đây cũng khá nhẹ. Giờ ta thử vết thương của 3 người này xem sao.
Haroavatar rút tiếp một loạt Dải Băng Đai Na cho vitcon và cpc đắp cho 3 Tay To cấp S.
Không ai nhận thấy đôi chút khó chịu trên nét mặt của NCQ..
Vừa mới chạm vào Javi, Haroavatar đã kêu lên:
- Chao ôi, là 9400 GT.
Haroavatar lật cả 3 người lại xem xét rồi nói:
- Cả 3 người đều chịu chấn thương từ 9400 GT. Vậy là sao?
- Có lẽ là Chin lại xuất hiện rồi - cpc suy đoán.
Haroavatar nghiêm nét mặt:
- Cpc, nói cho tôi biết những gì đang xảy ra ở đây. Tại sao lại liên quan đến cả Chin?
Đến lúc này thì NCQ quyết định xen vào:
- Tôi nghĩ ông không cần phải biết đâu Haroavatar ah.
Haroavatar không giấu nổi sự ngạc nhiên xen lẫn khó chịu:
- Sao ông lại nói vậy?
NCQ bình thản đáp:
- Học Viện là Học Viện, Đảo là Đảo. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Hôm nay không biết là ông đến đây có việc gì, tôi rất cám ơn đã chữa thương cho tôi, nhưng như vậy là đủ rồi. Việc ở Đảo, chúng tôi tự lo được.
Haroavatar bắt đầu thấy nóng mặt:
- Sự việc nghiêm trọng thế này, tôi lại là một Tay To cấp S, cớ gì không thể can dự?
NCQ vẫn một thái độ ung dung:
- Dù về cấp bậc, ông có cao hơn tôi thật đấy. Nhưng ở Đảo, ông không có quyền hơn tôi đâu. Theo tôi được biết, những việc ở Học Viện cần báo cáo cho Chúa Tể, ngoài việc sử dụng Thiên Lý Truyền Âm bằng bùa chú MMS của khanhvu, thì đối với những việc hệ trọng, đích thân khanhvu, người đứng đầu Học Viện, sẽ về Đảo báo cáo. Chẳng hay, Học Viện có việc cơ mật như nào, hay là mới thay đổi cơ cấu để Haroavatar đây lên nắm quyền mà tôi không biết?
Những lời NCQ nói ra vô cùng hợp lí, nhưng đối với Haroavatar thì đó lại là một sự coi thường của NCQ dành cho mình. Haroavatar đuối lý:
- Ông chẳng nói Học Viện và Đảo không xen vào việc của nhau, vậy thì tôi nghĩ cũng không nên nói ra làm gì. Khanhvu hiện nay chắc cũng đang ở Đảo tìm vài người quen cũ.
NCQ như đổ thêm dầu vào lửa:
- Vậy thì thứ lỗi cho tôi nói thẳng, không biết Học Viện các ông cai quản kiểu gì, các ông thân là người đứng đầu, có 3 thì 2 vị đã về Đảo dạo chơi. Nguyên tắc của Chúa Tể, hẳn các ông là người biết rõ. Ba người cấp S các ông, không được phép rời khỏi Học Viện cơ mà. Lại nữa, mấy đứa học trò gì gì đó của ông, 2 đứa mới nhậm chức, 2 đứa đi tham quan. Ngày đầu tiền đến đây đã náo loạn một phen, báo hại chúng tôi vất vả cứu chữa. Không biết là học được cái thói hung hăng của thầy nào không biết?
Haroavatar nổi giận đùng đùng:
- Việc đó các ông mới phải là người chịu trách nhiệm. Bọn trẻ mới chân ướt chân ráo bước vào cuộc sống của Tay To, kinh nghiệm thực chiến gần như là con số 0. Các ông không dìu dắt thì thôi, lại còn để tên Javi đưa chúng đến đụng độ HieuThien. Tôi e là đến ông gặp HieuThien còn đại bại, lũ trẻ của tôi đến giờ còn toàn mạng, e là vẫn hơn một số người.
NCQ quyết không chịu lép vế:
- Sao bây giờ tôi lại có thêm trách nhiệm đỡ đầu cho mấy đứa con hoang của ai đó nữa à? Ông đừng lôi Javi ra đây, hắn ta đang bất tỉnh, lấy đâu ra mà đối chứng. Tôi đã nói rồi, ông không có việc ở Đảo này, nên xin đừng có quan tâm đến chuyện nội bộ của chúng tôi. Việc ông chữa trị cho tôi, tôi xin chân thành cám ơn. Còn ba vị này, nếu ông có nhã ý cứu chữa, tôi cũng không có ý kiến gì. Còn không, về nguyên tắc, mời ông đi cho.
Haroavatar ngỡ ngàng, NCQ dám đốp chát lại với hắn, cũng chỉ là không có tiếng nói chung trong công việc, nhưng bây giờ NCQ lại đuổi thẳng một Tay To cấp S như hắn đi thì đúng là không ra thể thống gì nữa. Đúng là nguyên tắc ở Đảo này, không cho phép những người "không có phận sự" được ở lại. Chẳng nhẽ một Tay To cấp S như Haroavatar lại là "không có phận sự". Haroavatar nghiêm nét mặt:
- Nếu tôi vẫn muốn ở lại thì sao? Việc tôi cần báo cáo cho Chúa Tể, ông dám phá hỏng?
NCQ ung dung:
- Tôi làm theo nguyên tắc. Ông không chịu tự bước đi, thì tôi đưa ông về.
Haroavatar sấn sổ lao về phía NCQ, có lẽ đã không giữ được bình tĩnh nữa rồi. Cpc ngồi xem hai người đôi co từ nãy giờ, thấy Haroavatar nổi xung lên, liền đứng dậy kéo Haroavatar lại:
- Hai anh dừng lại đi, chuyện có thế mà cũng xích mích với nhau được. Hay là định nằm đây thêm với mấy ông này nữa.
Haroavatar bị cpc kéo tay lại, cũng nguôi đi một ít. NCQ vẫn đứng đó, nhởn nhơ như thách thức. Rõ ràng trong cuộc đấu tâm lí chiến vừa rồi, NCQ đã hơn Haroavatar một bậc. Nếu bây giờ xảy ra xô xát, dù không biết kết quả như nào, nhưng chắc chắn Haroavatar cũng sẽ bị trách tội nặng hơn, bởi đây không phải là "nhà" của hắn. Haroavatar bực bội, lấy nốt túi vải đựng thuốc trong người đưa cho cpc:
- Sau khi dùng toàn bộ Dải Băng Đai Na này, ngươi cho họ uống thêm 3 viên này, đen, trắng, đỏ. Uống khan. Nếu qua đêm nay mà chưa có biến chuyển gì, thì uống thêm viên nhỏ màu trắng này. Họ là Tay To cấp S, sức đề kháng rất tốt, không có gì phải lo đâu. Sức mạnh của 9400 GT, xem ra không chỉ là lời đồn đại.
Cpc lo lắng:
- Anh quay về Học Viện thật à? Sao không ở lại đây đợi Chúa Tể, chắc ngài sắp về đây rồi.
Haroavatar lắc đầu, nói với cpc mà lại nhìn thẳng vào NCQ:
- Anh phải về thôi, không thì lại phiền người khác đưa về.
NCQ nhún vai, điệu bộ như trêu tức Haroavatar:
- Rất sẵn lòng.
Haroavatar ôm cục tức đó mà bỏ đi ra ngoài, không thèm chào từ biệt cpc và vitcon lấy một câu. Còn lại 3 người ở lại, sau khi để vitcon dán băng Đai Na cho 3 người, cpc hỏi NCQ:
- Vết thương của anh sao rồi?
NCQ vạch áo lên chỉ cho cpc:
- Ổn rồi, không sao cả. Thuốc của lão lù đù đó trông thế mà hiệu quả ghê.
Cpc bật cười:
- Anh nữa, người ta chữa thương cho rồi, đến cảm ơn còn không có lấy một câu, lại còn bắt bẻ người ta. Giờ ông ta tự ái rồi, chắc chả bao giờ quay lại đây nữa. Mấy hôm trước, nếu cứ mang vtalinh đến chỗ ông ta chắc đã không phải khổ sở nhiều rồi. Giờ thì Học Viện với Đảo như nước với lửa rồi. Haizzz. Chả hiểu dạo này chúng ta gặp vận hạn gì nữa. Chin lại quay về rồi, phiền phức đây.
NCQ bảo với cpc:
- Đó có phải là Chin không, chúng ta cũng không thể biết được. Tốt nhất cứ đợi họ tỉnh lại sẽ biết. Theo lời Haroavatar thì có lẽ mai là họ hồi phục, cậu nhớ giữ kín, để Chúa Tể biết chuyện này, ắt chúng ta chịu phạt nặng.
- Vậy còn người đánh lén anh, anh không định điều tra à? - cpc hỏi.
- Không phải việc của cậu. Tôi tự lo được. - NCQ khó chịu - Anh đi đây.
NCQ bước ra ngoài rồi, vitcon mới hỏi:
- Chuyện của Chin là như nào vậy anh?
Cpc hóm hỉnh, bắt chước điệu bộ của NCQ trả lời vitcon:
- Không phải việc của cậu.
* * *
NCQ bước ra bên ngoài, đang chuẩn bị bay đi thì bỗng nhìn thấy Haroavatar đang đứng nhìn mình từ xa. Có gì đó bất an trong lòng NCQ, gã tiến lại gần Haroavatar:
- Ông quên mất đường về Học Viện rồi à?
Haroavatar nhếch mép:
- Tôi vẫn nhớ đường về, chỉ là quên một việc.
- Chưa chào từ biệt tôi à? Nếu vậy lần sau cứ thế mà về, không cần khách sáo thế đâu - NCQ bỡn cợt.
- Tôi quên chưa vạch mặt ông, NCQ ạ.
Hoang mạc Thông Báo, nơi thời tiết khắc nghiệt nhất xứ sở vOz. Ban ngày, ánh nắng gay gắt luôn vượt quá sức chịu đựng của con người. Đến ban đêm, lại là cái giá rét đến cắt da cắt thịt xuất hiện. Không một ai có thể sống ở đây quá 3 ngày. Mọi chuyến đi, mọi hành trình đều phải tránh đi qua nơi này, mặc dù đây là nơi cửa ngõ của vOz, nhưng không ai dám đi xuyên qua nó. Thậm chí, những nơi gần với Hoang mạc, người ta cũng hạn chế đi đến. Vậy mà lúc này đây, có 3 bóng người đang bước đi trên hoang mạc đó. Họ đang cố gắng đi xuyên qua nó để trở về vOz một cách nhanh nhất.
- Còn xa nữa không? - Người đi phía cuối hỏi dò. Cả ba người đều bận đồ trắng, kín mít, chỉ để hở đôi mắt để nhìn đường.
- Sắp đến rồi. Băng qua Hoang Mạc là đến Golden Gate. Đấy chính là thứ chúng ta sẽ gặp đầu tiên khi đến vOz. - Người đi đầu chỉ đường phía trước.
- Vậy là sắp được về nhà rồi. Mấy ngày rồi đi trong Hoang mạc rồi, mệt quá. Tôi sắp ngã quỵ mất.
Vừa dứt lời, người đi giữa đã loạng choạng. Người đi đầu nhanh tay kéo lại, nếu không người đi giữa đã bị ngã rồi.
- Cẩn thận. Cát ở đây có thể vùi kín ông đó. - Người đi đầu lôi trong người một dị vật màu đen, chiếu ánh sáng vàng nhạt vào người đi giữa. Người này lập tức như một cỗ máy được sạc đầy năng lượng, phăm phăm bước về phía trước, không còn chút mệt mỏi gì nữa.
- Thứ đó là gì mà kì diệu vậy? Chúng ta đã đi trong Hoang Mạc gần một tuần rồi. Không thức ăn, nước uống, không ngủ, đi cả ngày lẫn đêm. Cứ khi nào chúng ta mệt lại dùng nó tiếp sức để đi tiếp. - Người đi cuối thắc mắc.
- Ngươi không cần phải biết về thứ này, cứ đi theo ta. Xong việc, ta sẽ đưa trả ngươi về tận nhà. Nếu không thì đừng bao giờ hy vọng trở về. - Người đi đầu dọa dẫm.
Người đi cuối không dám hỏi gì thêm, cắm cúi bước đi tiếp. Chợt thấy người đi đầu reo lên:
- Kia rồi, nó kia rồi. Hai người có nhìn thấy gì không, nó đó. Golden Gate đó. Ánh sáng kia là tỏa ra từ nó đó. Nào, cố lên. Sắp đến rồi.
- Có chắc là nó không, hay chỉ là ảo giác? - người đi giữa nheo mắt, nhìn về tia sáng mà người đi đầu vừa chỉ.
- Ha ha, chính tay ta là người tiếp quản nó đầu tiên lúc nó mới hình thành, nhầm lẫn thế nào được. Nào đi nhanh lên, sắp đến rồi, sắp về vOz rồi. - Người đi đầu hào hứng.
Quả đúng như lời người đi đầu nói, dần dần một cánh cổng lớn hiện ra trước mắt ba người. Có lẽ đây là cánh cổng lớn nhất trong đời họ từng nhìn thấy, một cánh cổng to lớn, hào nhoáng hơn bất kì cánh cổng nào khác. Trước sự kì vĩ của nó, hai người kia như quên hết mệt mỏi, chỉ biết há hốc mồm ngỡ ngàng. Người đi đầu giải thích:
- Đây là Golden Gate. Trước đây là nơi đầu tiên nếu muốn bước vào vOz. Chính xác hơn là để vào được vOz, ngày trước chỉ có cách là bước qua đây. Ta có nhiệm vụ bảo vệ và giữ gìn nó, trước những thế lực chống phá từ bên ngoài. Đó là những quãng thời gian vô cùng gian khổ, khi mà kẻ thù luôn đến số lượng cực kì đông đảo và khát máu. Hoang Mạc mà ngươi vừa đi qua, đều từ xương thịt của kẻ thù mà thành. Sau này, vì ta không còn tiếp quản ở đây, phần chính cũng là kẻ thù tìm đường vòng để vào vOz, thứ nữa là có Hoang Mạc ngăn cản, Golden Gate này cũng bị bỏ hoang, chậc chậc.
- Một mình ông chống lại chúng à? - Người đi cuối lúc nãy giờ đã cởi bỏ bộ quần áo bọc bên ngoài, dè dặt hỏi.
- Tất nhiên. Ngươi chưa biết tài năng của hắn đến mức nào đâu. Diễm phúc cả đời ngươi là được gặp người này đấy - Người đi giữa tán tụng.
- Quá khứ đã qua rồi, dù sao cũng là một thời huy hoàng của ta. Hai người nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta lên đường về vOz. - Người đi đầu sắp xếp.
- Sẽ về nhà ta chứ? - Người đi giữa hỏi.
- Không. Về thẳng Đảo. Làm việc quan trọng trước. Lộ mặt ở f17 lúc này là điều tối kị. Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho 2 người.
Người đi đầu lôi bảo vật trong người mình ra, đưa cho người đi giữa:
- Tôi và ông thay nhau cầm nó, phân tán tín hiệu sức mạnh mà nó phát ra. Nếu không thì chỉ chuốc lấy phiền phức thôi.
Cả ba người lặng lẽ đi tiếp, không hề hay biết có một bóng người ở trên cao đã theo dõi bọn họ từ lúc họ bước qua Golden Gate.
Willrock114, một Tay To mới nhậm chức. Quả thật những ngày đầu làm Tay To với cậu thật là đáng nhớ. Ngày đầu nhậm chức thì bị HieuThien đánh ngất cùng vitcon. Ngày thứ hai học Tho Nghét của vtalinh đến ê ẩm cả người. Ngày thứ 3 thì gây sự với cpc, rồi bị vtalinh đánh. Cũng may hôm qua nó còn được quậy một chút, trả món nợ bị cướp nhà. Nếu không chắc nỗi ấm ức vì bị bắt nạt còn đeo đẳng vài ngày nữa. Sáng nay, vì vitcon và cpc phải chữa thương cho Diz, nó được nghỉ cả buổi sáng. Một chút máu phiêu lưu, cộng với những dự định có từ khi nó còn là một thằng nhóc ở Học viện, nó đã quyết định phải đến xem tất cả những nơi kì bí ở vOz khi được làm Tay To. Và nơi đầu tiên nó chọn, may rủi làm sao, lại là Golden Gate.
Từ trên cao, nó đã kịp nhìn thấy 3 người khách bộ hành khó nhọc vượt qua Hoang Mạc, tất nhiên điều lạ kì về báu vật và xuất xứ của 3 người này không thể lọt qua mắt nó được. Cho đến khi 3 người tháo bỏ lớp quần áo chống nắng trên người xuống, thì nó hoàn toàn bất ngờ. Người đó chính là một Tay To cấp S đã nghỉ việc, và hiện đang quản lí Nhà Tiếp Tế. Đó là những gì nó được các thầy ở Học viện kể. Thậm chí đích thân khanhvu đã dặn nó phải đến chào hỏi Chin ngay sau khi nhận công việc mới. Vì có nhiều chuyện chồng chéo nên nó cũng quên béng đi mất. Giờ nhìn thấy khuôn mặt quen quen đó, nó có thể nhận ra ngay. Còn thứ báu vật màu đen mà Chin vừa đưa cho người bạn đi cùng mình, nhất thời nó chưa thể đoán được. Nhưng tại sao Chin lại không ở Nhà Tiếp Tế, mà lại lang bạt đến tận Golden Gate làm gì? Hai người đi cùng Chin là ai, có vai trò gì? Willrock114 cứ bay lặng lẽ, canh chừng và nghe ngóng từ xa, chứ chưa dám lộ mặt.
Đi được một quãng, bỗng người được Chin giao cho cầm báu vật ngồi thụp xuống, không đi nữa. Chin thấy vậy quay lại hỏi:
- Có chuyện gì vậy Trác?
- Cái thứ quái quỷ này, nó cứ như kéo Trác lại, không cho Trác đi nữa. Chin cầm lấy đi.
Người tên Trác giận dỗi, vứt "bộp" kì vật màu đen xuống đất, Chin nhặt vội lấy kì vật, xuýt xoa:
- Ấy đừng, sao Trác lại vứt nó đi, không có thần vật, chúng ta khó mà sống sót.
Người thứ ba nghe thấy Chin nói vậy, liền hỏi:
- Thần vật? Thần vật là gì thế?
Trác lắc đầu:
- Người thường không thể sử dụng được nó đâu. Cái gì mà "chín.. chín với lại tê tê". Mấy cái đồ hại người này, ta chả thèm quan tâm.
Chin bật cười:
- Là 9400 GT. Thần vật có uy lực khủng khiếp. Thử nghĩ xem, không có nó, cả ba chúng ta có qua được Hoang Mạc không? Trác không biết thì thôi, cũng đâu cần phải dè bỉu nó như thế. Còn ngươi nữa, Vu Ha, ngươi nên ít mồm thôi, không thì ngươi không có ngày trở về đâu.
Người tên Vu Ha rụt đầu khiếp sợ, không dám nói gì cả, cắm cúi đi tiếp. Lúc này Chin đem 9400 GT bọc vào một bao da, rồi lại cho vào trong một túi nhỏ, đưa cho Trác:
- Trác cầm đi, có lẽ ít bị ảnh hưởng hơn rồi đấy.
Người tên Trác làu bàu vài câu rồi cũng đeo túi da lên vai. Lúc này willrock114 đã nghe thấy hết câu chuyện. Hai người tên Trác và Vu Ha, nó chưa từng nghe thấy bao giờ, nhưng thần vật 9400 GT thì lúc nào nó cũng được nghe thầy Haroavatar rêu rao mỗi khi thầy say sượu. Chính thầy từng bảo nó, chỉ có Tay To cấp S mới có quyền được cầm 9400 GT. Vật này theo lời thầy Haroavatar đã bị lưu lạc từ rất lâu, Chúa Tể mất bao nhiêu công sức cũng không thể tìm được, giờ sao lại có trong tay Chin, thậm chí còn được truyền tay cho một kẻ vô danh nào đó. "Đó chắc chắn là vi phạm, Chin không được coi là một Tay To cấp S nữa rồi." - willrock114 nghĩ thầm - "Phải làm cho ra nhẽ chuyện này mới được."
Willrock114 phải đợi bọn Chin, Trác, Vu Ha đi vào một khu rừng cây khô mới dám hành động. Cả một bãi đất rộng, toàn những cây cao, to, nhưng lại chết khô khốc như từ rất lâu. Willrock114 nhẹ nhàng đáp xuống, ngày một gần mục tiêu hơn.
"Bộp.. huỵch.. huỵch" Bị đánh từ sau lưng, Trác bắn văng ra xa. Chin cũng chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy một đòn đánh về phía mình. Nhanh như cắt, Chin đưa tay gạt ra, đánh trả lại kẻ lạ mặt. Willrock114 thấy Chin đánh lại, chùn chân, không dám xuất chiêu nữa, nhảy lùi lại. Tiện đà, willrock114 đá luôn Vu Ha về một góc cùng với Trác.
Trước mặt Chin lúc này là một thanh niên tuổi tầm 17 -18. Khuôn mặt khá góc cạnh. Nhưng điều Chin để ý đến bây giờ không phải việc thanh niên này là ai, tại sao lại có đòn thế và cách dy chuyển được đào tạo bài bản đến vậy, mà là việc cậu ta đang cầm chiếc túi vải đựng 9400 GT trên nay, trên mặt nở nụ cười bỡn cợt. "Hỏng rồi" - Chin nghĩ bụng - "Không lẽ người này đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi và biết về 9400 GT". Chin bèn hỏi dò:
- Chàng trai trẻ, cậu là ai? Sao lại gây sự với chúng tôi. Xin cậu vui lòng trả lại đồ cho tôi.
Willrock114 cười nhạt:
- Sao ông không ở lại Nhà Tiếp Tế, mà lại lang thang ở Golden Gate vậy?
Chin sững người lại, thanh niên này là ai, sao lại biết hắn. Nhưng cũng có thể thấy, qua câu nói vừa rồi, thanh niên này không hề hay biết chuyện đã xảy ra gần đây. Chin nhanh chóng bịa chuyện:
- À à, tôi được lệnh đi làm nhiệm vụ. Cậu là ai mà lại biết tôi?
- Nhiệm vụ gì mà lại liên quan đến thần vật 9400 GT này - willrock114 giơ túi vải lên - Còn cả 2 người kia nữa. Người tên Vu Ha kia, ta dám chắc với ông, không phải là người ở vOz.
- Hóa ra cậu đã nghe chuyện của chúng tôi. Đó là một người bạn từ phương xa, tôi mời về đây có chút việc cá nhân. Còn về 9400 GT, đó là nhiệm vụ của tôi, tôi không thể cho cậu biết được. Đề nghị cậu trả lại túi cho tôi.
Willrock114 mới gia nhập Tay To, cũng chưa nắm rõ quy tắc lắm. Nay thấy Chin cứng giọng như vậy, cũng sợ ảnh hưởng đến cái gọi là "nhiệm vụ". Chin đã từng là một Tay To cấp S, người có thể "giao nhiệm vụ" cho Chin, còn ai khác ngoài Chúa Tể? Hơn nữa các thầy ở Học Viện, vẫn luôn kể những chuyện về Chin với sự ngưỡng mộ nhất định, nên bây giờ willrock114 cũng thấy bán tín bán nghi, cuối cùng, nó đành hạ giọng:
- Tôi là willrock114, Tay To mới nhậm chức được mấy ngày. Không biết ngài có nhiệm vụ, đã có chút phá rối, mong ngài lượng thứ.
Chin mừng thầm, hóa ra lại có thể lừa cậu Tay To còn non này. Chin đang định đưa tay đón lấy túi vải từ tay willrock114 thì đúng lúc đo, không rõ có phải vì tâm trí không ổn định do bị đánh trọng thương dẫn đến nghe không rõ câu chuyện, Trác đột nhiên kêu lên:
- Chin.. chạy đi.. hắn.. hắn là Tay To đó..
Cả Chin và willrock114 giật mình. Chin thì không ngờ đến phút cuối, người bạn mình lại tự nhiên nói một câu chẳng ăn nhập gì cả, coi như màn kịch vừa rồi là vứt đi. Willrock114 cũng bước lùi lại, tại sao người tên Trác đó lại kêu lên như vậy? Chẳng lẽ Chin đang có chuyện gì mà phải chạy trốn Tay To? Lúc này, cả Chin và willrock114 đều đứng bất động nhìn nhau.
"Hành động ngay thôi, nhân lúc nó chưa lấy được 9400 GT ra, ta phải áp đảo nó" - Chin quyết định ra tay trước, khí thế như vũ bão. Bị bất ngờ, willrock114 chỉ biết lùi lại tránh. Vậy là rõ rồi, chắc chắn Chin đã phạm tội gì đó, và đang bỏ trốn cùng 9400 GT, và bị các Tay To khác săn đuổi. "Xem ra hôm nay ta có thể lập công lớn rồi", willrock114 mừng thầm trong bụng. Nhưng trước mắt, willrock114 phải lo né tránh liên tiếp những đòn tấn công tới tấp từ phía Chin đã. Chin vừa ra đòn, vừa luôn miệng kêu Trác và Vu Ha trốn đi:
- Trác, Vu Ha, hai người nấp ngay đi, tôi sẽ tìm các người sau.
Willrock114 nhảy lùi lại, bắn một quả cầu lửa về phía gần Trác và Vu Ha, làm đổ cả một cây to gần đó, cười lớn:
- Chạy à, để ta bắt hết cả lũ chuột này cùng một mẻ về lĩnh thưởng.
"Thằng nhóc có vẻ kiêu ngạo, không biết là thực tài hay chỉ là ngựa non" - Chin nghĩ thầm. "Trước mắt không thể để nó động đến 9400 GT được, nếu không mình ắt khó bảo toàn mạng sống." Nghĩ đến đó, Chin càng tấn công mạnh và dồn dập hơn.
Willrock114 lúc này cũng chỉ lo tránh đón của Chin, chứ cũng không còn thời gian để ý xung quanh. Chiếc túi trong tay hắn dần trở nên vướng víu. "Phải rồi, nếu đây đúng là 9400 GT, ắt ta có thể sử dụng được." - willrock114 mừng rơn. "Tìm khoảng trống đã." - willrock114 nhảy ngược lại, dùng tốc độ, lấy khoảng cách với Chin. "Không thể để nó rút 9400 GT ra được" - Chin đuổi theo sát nút, phóng liên tục những quả cầu nổ về phía willrock114.
Willrock114 lao thật nhanh về phía rừng cây, nó muốn lợi dụng chướng ngại để giảm tốc độ của Chin, đồng thời tự tạo cho mình thời gian để rút 9400 GT ra. Nhưng có vẻ nó đã lầm, Chin cho thấy mình là kẻ cáo già đến mức nào. Khoảng cách giữa willrock114 và Chin luôn được Chin duy trì và giữ vững. Tốc độ willrock114 dù có nhanh đến đâu, cũng không thể nào cắt đuôi hay đánh lừa được Chin. Vừa bay đuổi theo willrock114, vừa liên tiếp tung đòn để willrock114 không kịp rảnh tay, lúc này, Chin như kẻ săn mồi khát máu, điên cuồng tìm cách vồ lấy willrock114.
Rốt cuộc willrock114 cũng không thể duy trì được tốc độ cao trong một khoảng thời gian kéo dài. Sức trẻ của nó cuối cùng cũng không thể vượt trội hơn kinh nghiệm thực chiến của Chin. Đã xuất hiện những lỗi khi di chuyển của willrock114, với tần suất ngày một nhiều hơn, thậm chí đã có những lúc tưởng như willrock114 lĩnh trọn một chưởng của Chin, nhưng may mắn đã giúp nó đứng vững. "Mình đang mất sức, hỏng rồi." - willrock114 lo lắng. Nếu không thay đổi chiến thuật, willrock114 ắt sẽ ngã quỵ. Bất chợt willrock114 đột ngột đổi hướng, đồng thời tung đòn về phía sau, làm cho Chin nhiễu loạn. Khi willrock114 ra đòn liên tiếp, đồng nghĩa với việc lúc này Chin phải lo tránh đòn của willrock114, vừa phải đuổi theo. Nhưng một lần nữa, nhanh chóng Chin lại giành được những lợi thế nhất định về mình.
Willrock114 hoang mang thật sự, càng điên cuồng ra đòn hơn. Những hàng cây đổ rạp xuống khi 2 người bay qua, đất đá vỡ nát, bụi cuốn mù mịt. Chin lúc này đối với willrock114 như một bức tường đá quá lớn án ngữ trước mặt willrock114, và quá khó với willrock114 để vượt qua bức tường đó. Những lần đổi hướng hay tăng tốc đột ngột cũng không làm cho Chin bất ngờ nữa. Nhưng đúng vào lúc willrock114 cảm thấy khó khăn và vô vọng nhất, thì nó chợt nhìn thấy hai người bạn đi cùng Chin. Trác và Vu Ha, hai người vẫn chưa tìm được chỗ để ẩn nấp. Sau cú đánh dằn mặt của willrock114 lúc nãy, Vu Ha và Trác sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, hai chân như cắm chặt xuống đất, đâu còn đủ tỉnh táo để mà tìm chỗ trốn. Phần nữa cũng vì Trác còn lo cho Chin, không dám bỏ mặc người bạn của mình ở lại. Nhưng rốt cục như vậy lại không khác gì nhát dao đâm sau lưng Chin cả.
Willrock114 cười thầm sung sướng, "Ah, hai con búp bê vẫn còn ở đây." Nó vận sức, tăng tốc và bắn liên tiếp những khối cầu nổ lớn hơn. Chin nhất thời không nhận ra được quỷ kế của willrock114, cứ mải miết đuổi theo willrock114. Willrock114 bay thẳng lên không trung, và bắn lại một chùm những quả cầu lửa về phía Chin, sau đó lại đâm thẳng vào trung tâm chùm cầu đó. Chin hoàn toàn bất ngờ trước đòn tấn công của willrock114, lại chỉ nghĩ đơn thuần đó là đòn hy sinh hạng bét của kẻ đường cùng, bèn tụ lực chuẩn bị chống đỡ.
Khi chỉ còn cách Chin chừng một tầm ném, willrock114 lấy hết sức đẩy toàn bộ chùm cầu về phía Chin, còn bản thân nó cũng giống như một quả cầu lửa, bay tách ra và đâm thẳng về phía Trác và Vu Ha. "Hỏng rồi." Chin lúc này mới nhận thấy mưu kế của willrock114 thì đã quá muộn, hóa giải được chùm cầu của willrock114 thì đã thấy willrock114 rất gần Trác và Vu Ha, Chin không còn cách nào khác chỉ biết lao theo, với hy vọng kịp thời giải cứu hai người bạn của mình.
Nhưng Chin còn phải bất ngờ thêm một lần nữa, bởi "kế trong kế" của willrock114. Ngay khi biết Chin bay về với ý định cứu nguy cho hai người bạn, willrock114 lại tự tách mình với khối cầu lửa ra. Khối cầu lửa bay thẳng về phía Trác và Vu Ha, còn willrock114 đang đứng cười ngạo nghễ. Chin lúc này buộc phải lựa chọn, hoặc cứu Vu Ha và Trác rồi để willrock114 có thể xuất ra 9400 GT, hoặc là tiếp tục giao chiến với willrock114 và nhìn hai người bạn của mình tan xác. Rốt cục, tình cảm lại là điểm yếu cố hữu của Chin. Chin lao nhanh về phía Trác và Vu Ha, tung đòn giải nguy từ xa. Hai người Trác, Vu Ha tái mét, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp mãi mới nói:
- Cảm.. cảm.. ơn.
Chin bực mình gắt lên:
- Ơn với huệ gì nữa, tôi bảo trốn đi cơ mà. Giờ thì chúng ta chết chắc rồi.
Không biết điều Chin vừa nói có thành hiện thực không, chỉ biết trên cao, willrock114 đã cầm được 9400 GT trên tay, trên môi nở một nụ cười đắc thắng.
"Không còn cách nào khác rồi. Buộc phải gọi người ấy thôi."
Chin vén tay áo, chạm vào hình xăm nhỏ ở cổ tay, lầm rầm đọc. Willrock114 không hề hay biết tiểu tiết đó, chỉ vào Chin chế giếu:
- Ngươi còn gì trăn trối không? Như việc sẽ được chôn cất ở đâu chẳng hạn.
Trong đầu Chin lúc này, mục tiêu duy nhất là phải kéo dài thời gian.
Bởi cùng lúc đó, tại Phòng Họp, vtalinh đã nhận thấy tín hiệu của Chin, khi hình xăm đã phát sáng.
Có một điều mà Chin không ngờ được, là lúc đó, cả Javi, Gattor đều đang có mặt ở đó, và họ cũng đã nhận ra.
- Hắn đang ở đâu? - Gattor hỏi.
Sau cuộc giao tranh ở Bãi Đá Kền Kền, vtalinh đã hiểu được tấm lòng của Chin, coi Chin như tri kỉ, luôn luôn tìm cách ngấm ngầm làm sai lệch thông tin về tung tích của Chin, khiến cho cuộc tìm kiếm Chin đi vào ngõ cụt. Giờ phút này, vtalinh đúng là tiến thoái lưỡng nan. Javi bóp tay sung sướng:
- Sắp được vận động tí chút rồi. Ông còn không dẫn bọn tôi đi?
- Cả ba? - vtalinh kinh ngạc.
- Để Chúa Tể lo lắng quá lâu rồi, nên kết thúc sớm đi - Gattor chỉnh lại gọng kính, đứng dậy, như có ý giục giã vtalinh.
"Đến đâu thì đến" - vtalinh biết rằng không thể nào qua mặt được hai vị Tay To cấp S này:
- Chin đang ở Golden Gate.
Tại Golden Gate, cục diện lúc này đã hoàn toàn xoay chuyển. Willrock114 nhởn nhơ sử dụng 9400 GT, còn Chin, sau khi đã ếm bùa bảo vệ cho Trác và Vu Ha, thì lúc này chỉ lo tránh đòn của willrock114. Chin thừa hiểu với sức mạnh của 9400 GT, thì bùa ếm bảo vệ của hắn cũng chỉ là trò mèo, nên cố gắng kéo tầm tấn công của willrock114 ra thật xa, đồng thời kéo dài thời gian hy vọng vtalinh sẽ đến tiếp ứng.
Willrock114 từ nãy đến giờ chỉ đánh loạn xạ, cốt để trêu đùa với Chin, hơn nữa, được nắm sức mạnh tối thượng như 9400 GT trong tay, willrock114 vẫn còn đang có đầy phấn khích, nên vẫn chưa muốn kết thúc sớm trò vui của mình. Chỉ có Chin là phải vất vả né tránh, uy lực của 9400 GT như nào, Chin là người nắm rõ nhất. Đến bậc đại cao thủ như vtalinh mà còn đại bại, thì Chin bây giờ cũng không có hy vọng chiếm được lợi thế.
"Cứ chạy trốn thế này cũng phải là cách hay, ta phải liều một phen, lấy công làm thủ." - Chin quyết định phản công lại willrock114. Hắn nhảy lùi lại lấy khoảng cách, ngầm vận nội lực. Willrock114 thấy Chin di chuyển có phần lạ lùng, nhưng ỷ lại mình đang nắm 9400 GT, cũng không hề đề phòng. Nó chỉ bay vòng trên đầu Chin, không ra chiêu nữa, cười lớn:
- Nếu bây giờ ông cầu xin tôi, có lẽ tôi sẽ để ông chạy nhảy thêm một lúc nữa.
- Ranh con, ngươi đúng là không biết cao thấp gì cả. 9400 GT trong tay rốt cuộc cũng chỉ là cục sắt vụn mà thôi. Nãy giờ, người còn chưa dùng được một phần mười sức mạnh của 9400 GT - Chin mở lời khiêu khích.
Bị coi thường, willrock114 sôi máu, mất đi tỉnh táo. Từ trước đến nay, willrock114 luôn đạt được kết quả cao nhất trong tất cả các môn ở Học Viện, nay lại bị chê cười không biết cách điều khiển một thần vật, quả là sự xúc phạm ghê gớm. Trong đầu willrock114 bỗng nẩy ra một trò vui mới.
Willrock114 thấy Chin vẫn đứng bất động phía dươi, bèn chuyển 9400 GT sang tay trái, lúc này 9400 GT sáng rực lên. Không những vậy, những vật xung quanh cũng được viền một thứ ánh sáng trắng kì ảo và dần dần bay lên không trung, từ tảng đá lớn nhỏ cho đến những thân cây to lớn, cảnh tượng vô cùng ảo diệu. Mới nhìn qua Chin đã biết là willrock114 sửa tung đòn tấn công chí mạng, quyết dồn mình vào chỗ chết. Ngắm chừng vị trí của Trác và Vu Ha đã ngoài vùng nguy hiểm, hơn nữa đã vận đủ nội lực để phản công, Chin quyết định làm liều một lần. Bài học "công đối công" của vtalinh vẫn còn rõ mồn một trước mặt, Chin không phải là không biết, nhưng lúc này, đúng là phải tìm một đường sống trong muôn vàn đường chết.
- Thử xem ngươi dùng 9400 GT thuần thục đến đâu! - Chin hét lên, lao tới như một mũi tên xé gió, một vùng bán cầu lớn bám vào người Chin, đẩy mạnh về phía willrock114.
- Hoang đường, thật là quá hoang đường. - willrock114 cười khẩy - Để ta cho ngươi xem ta dùng 9400 GT giỏi đến đâu.
Toàn bộ những "vật thể bay" sau lưng của willrock114, theo ánh sáng của của 9400 GT, lao thẳng vào Chin. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, chấn động cả một vùng.
* * *
- Kịch vui đang chờ ta đến xem kìa - Javi xoa tay khoái trá.
- Là kẻ nào đang dùng 9400 GT vậy, năng lực có vẻ hơi loạn - Gattor suy luận.
- Uhm, không phải "mùi" của Chin. Mà thôi, đến xem khắc biết - Javi đáp.
Mặc cho 2 người đồng nghiệp của mình phỏng đoán, vtalinh im thin thít suốt dọc đường đi. Chưa lúc nào hắn lại không mong được gặp người bạn của mình như lúc này. Chỉ ít phút nữa thôi, có thể chính hắn phải xuống tay. Chỉ nghĩ đến điều đó, vtalinh không khỏi khó chịu và lo lắng.
Một cảnh tượng đổ nát và đáng kinh ngạc đang hiện ra trước mặt 3 Tay To cấp S, cả ba không thể tin vào những gì đang xảy ra trước mắt mình nữa.
Điều làm cả 3 Tay To cấp S cùng bất ngờ và không thể tin nổi, đó là sự có mặt của willrock114, một Tay To mới nhậm chức, người mà cách đây không lâu còn bị Javi đem ra làm trò đùa, bị vtalinh dằn mặt dọa dẫm. Vậy mà trước mắt cả ba người, willrock1144 bây giờ trông giống một con quỷ hơn, một con quỷ thật sự, và còn kinh dị hơn cả khi vtalinh, Diz hay Vú biến hình. Hai mắt willrock114 đỏ ngầu, toàn thân rực lửa. Dưới chân willrock114, một Chin đang run rẩy, toàn thân bê bết máu. Vtalinh chỉ nhìn qua là hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bởi đơn giản, hắn cũng đã từng như Chin bây giờ.
Gattor và Javi nhìn nhau, không biết nói gì hơn. Mọi chuyện nằm ngoài mọi suy đoán của họ. Có ai ngờ đâu một thằng nhóc mới tốt nghiệp Cảm Tình Tay To chưa được một tuần, bây giờ đang oai vệ đứng trước ba Tay To cấp S mạnh nhất, lại vừa hạ gục một cựu Tay To cấp S. Gattor lên tiếng trước:
- Tôi không nghĩ là lại gặp ông trong hoàn cảnh thế này đâu.
Javi, vẫn như thường lệ, mỉa mai:
- Sao không đợi bọn tôi đến rồi hãy ngã, chứ để thằng ranh kia đánh gục thì còn mặt mũi gì nữa.
Chin cười nhạt, không để ý đến câu nói của Javi, cố gắng nói với vtalinh:
- Cẩn thận, willrock114 đã kích hoạt được trạng thái full-load của 9400 GT rồi.
Cả ba người đều ngỡ ngàng trước những gì Chin vừa nói, đó là một điều - không - thể -xảy -ra, theo những gì họ biết. Năng lực của willrock114 có khủng khiếp như nào đi chăng nữa, chẳng nhẽ lại vượt qua cả Chúa Tể, để có thể kích hoạt 9400 GT full - load? Người duy nhất mà họ biết có thể làm được, đó là Master IT, hiện đang ở trong Tháp Canh. Thằng nhóc willrock114 này, chẳng nhẽ nó lại may mắn đến vậy sao? Hay là ý trời muốn cho nó như vậy?
Willrock114 lúc này dù đã ở trạng thái tối thượng, không thể kiểm soát bản thân, nhưng khi nhìn thấy cả 3 Tay To cùng đến, ít nhiều tâm thần cũng đã "nguội" đi. Nó hiểu bây giờ, nó đang là người nắm lợi thế, chứ không phải ba vị cấp S vừa mới đến biểu dương lực lượng kia. Nó hỏi dò:
- Tôi đã bắt được hắn và lấy được 9400 GT rồi. Bây giờ thì sao?
- Thì đưa nó cho bọn ta chứ sao. - Javi lên tiếng - Ngươi là Tay To thường. Việc ngươi cầm nó là trái quy tắc, nhưng trong trường hợp bất khả kháng này, chúng ta có thể châm chước cho.
Vtalinh nhìn thấy Chin chỉ còn thoi thóp vì sức mạnh hủy diệt của 9400 GT, trong lòng vô cùng đau xót, nhưng rốt cuộc cũng không thể làm gì khác được, bèn chỉ willrock114 mà mắng:
- Chúa Tể dặn là phải bắt sống Chin. Ngươi làm thế này, ắt sẽ bị Ngài quở trách. Hơn nữa, việc ngươi cầm thần vật, quậy tung cả một góc này lên, tội chồng tội. Giờ ngươi đưa thần vật cho bọn ta, ngươi và Chin sẽ chịu đối chất trước Chúa Tể.
Phải vất vả lắm, thậm chí dựa vào may mắn không tưởng, willrock114 mới có thể đánh bại được Chin. Vậy mà giờ đây, hết Javi rồi đến vtalinh nhiếc móc. "Đại công" của willrock114 tưởng tượng, giờ hóa thành "trọng tội". Willrock114 phân vân vô cùng, các Tay To cấp S luôn được quyền "Chém trước báo sau", giờ nếu nó đưa 9400 GT cho ba người này, thì nó lại trở nên tầm thường, có mơ cũng chả bám được vào gót chân bọn họ, và chỉ một cái phẩy tay là nó toi mạng. Thế thì lấy gì đảm bảo nó được an toàn, hay lại bẹp dí như Chin, bị bắt về với cái tội danh nào đó mà họ nghĩ ra. Nhận thấy willrock114 có vẻ chần chừ, Gattor hỏi:
- Ngươi nghe rõ rồi chứ, hay là ta phải nhắc lại.
Willrock114 vẫn đứng im, không có phản ứng gì cả. Nếu có thêm thời gian, chắc nó cũng không thể tìm được câu trả lời hợp lý. Gattor cười nhếch mép, búng tay:
- Để ta lên kiểm tra xem tai mày có còn hoạt động tốt nữa hay không?
Willrock114 giật mình, lắc nhẹ đầu qua phải. Nó vừa cảm nhận thấy một luồng sát khí ở ngay gần mặt mình. Má trái của nó vừa bị một vết cắt nhỏ, nếu không phải trong trạng thái full-load cùng 9400 GT, chắc mặt nó đã bị cắt làm đôi. Gattor nổi tiếng về tốc độ và sự chính xác, giờ thì nó đã được chứng kiến. Chỗ vết cắt của Gattor, máu rỉ ra và một ngọn lửa nhỏ bùng lên. Willrock114 sững sờ giây lát rồi nhanh chóng nó hiểu ra mình phải làm gì bây giờ, toàn thân nó rực cháy như một ngọn đuốc lớn, nó gầm lên:
- Là các người ra tay trước, tôi không có lựa chọn nào khác rồi.
Gattor cười lớn:
- Đâu có, ta đã cho ngươi lựa chọn rồi đấy chứ. Giờ thì cho ta xem ngươi có khả năng mua vui được lâu không nào.
Trong tay Gattor, những lưỡi dao sáng loáng xoay tít, thoắt ẩn thoắt hiện..
Viiiiiii Viiiiiii Viiiiiiii
Những tiếng xé gió đặc trưng trong tuyệt chiêu của Gattor. Một cơn mưa, một cơn mưa những lưỡi dao sắc lẹm, một cơn mưa của những lóe sáng lạnh lẽo, Gattor như đang điều khiển cơn mưa đó. Sức mạnh của 9400 GT không cho phép một kẻ lão luyện như Gattor được chủ quan. Tinh túy tạo nên cái tên Gattor đang ẩn nấp trong cơn mưa hủy diệt đó. Đằng sau lưng Gattor, vtalinh và Javi chỉ biết thầm thán phục màn biểu diễn chết chóc này.
Gattor đứng lặng đi, vươn tay và nhắm mắt lại, như đang cảm nhận nhịp đập của cuộc chiến, cảm nhận nhịp đập của kẻ thù. Khoảng lặng đó làm willrock114 bối rối, nó không biết lúc nào Gattor sẽ tấn công, bởi lúc này, Gattor vẫn đang đứng dang tay như chờ đợi điều gì đó, và hơn cả, ánh mắt đầy khiêu khích nhằm vào willrock114, như gợi ý cho nó về một cái bẫy sắp được giăng ra. Willrock114 chuyển 9400 GT sang tay trái, cũng là tay thuận của nó, ngọn lửa bám quanh cơ thể nó vẫn bừng cháy mạnh mẽ.
Cơn mưa mà Gattor đang tạo ra mờ mờ ảo ảo, nhưng chưa đủ mức để có thể lừa được willrock114. Hai đối thủ đều đang dò xét động thái của người kia, sự im lặng đến ngột ngạt, bóp nghẹt không gian xung quanh. Bỗng Gattor trừng mắt nhìn willrock114, rồi tay phải hắn vẩy xuống. Cơn mưa Wind Slash, tuyệt chiêu của Gattor đang nhắm thẳng hướng willrock114 để sà xuống. Willrock114 nhanh chóng đánh ngược lại để cản phá.
Nhưng sự ảo diệu trong tuyệt chiêu của Gattor không chỉ đơn giản đến vậy. Hắn khẽ vẩy tay, cơn mưa Wind Slash trước mặt willrock114 biến mất, thay vào đó là một cơn mưa Wind Slash khác đến từ phía sau lưng nó. Willrock114 quay lại cản phá. Nhưng ngay lập tức, cơn mưa lại biến mất, và lại xuất hiện từ một hướng khác. Gattor như đang chơi một trò chơi chứ không phải là giao chiến nữa. Wind Slash xuất hiện, lúc trái lúc phải, lúc trước lúc sau của willrock114, rồi còn xiên từ nhiều hướng, nhưng cứ đến khi willrock114 định cản phá lại thì cơn mưa lại biến mất. Gattor tiếp tục điều khiển nhanh hơn, nhanh đến mức tạo cho người ta cảm giác là có nhiều cơn mưa Wind Slash đang nhảy múa xung quanh willrock114 chứ không phải là một.
Willrock114 như con thú bị bỏ đói gặp phải người huấn luyện lão làng. Nó điên cuồng, lồng lộn ra đòn, nhưng chỉ là đánh vào không khí. Nó định lao thẳng về phía Gattor, nhưng rồi bỗng một cơn mưa Wind Slash cắm thẳng trước mặt nó. Lần này là thật. Willrock114 phải nhảy lùi lại nếu không thì suýt chút nữa đã bị xiên tới tấp. Gattor cho thấy hắn cao tay thế nào so với willrock114, việc chọn cự ly để hạn chế tầm hoạt động của 9400 GT của Gattor, willrock114 hoàn toàn không thể ngờ được. Lúc này, mỗi di chuyển của willrock114 đều bị chặn lại bởi Wind Slash của Gattor.
"Vùu, Vùu" willrock114 hoảng loạn. Có thứ gì đó, không, chính xác là ai đó vừa lướt qua. Willrock114 nhìn quanh, vtalinh đã biến mất. Phải chăng các bóng đó là vtalinh. Nhưng nó không kịp suy nghĩ nữa, lại là những cơn mưa Wind Slash của Gattor, dồn dập phủ xuống đầu nó, nhưng vẫn duy trì được khoảng cách giữa willrock114 và Gattor, đủ để thấy Gattor cao tay đến mức nào. "Xoẹt". Willrock114 khựng lại. "Đúng là vtalinh rồi" - nó nghĩ thầm - "vết cắt y hệt vết cắt vào tay mình cách đây 2 ngày." Bóng đen vừa lướt qua lưng nó, một vết cắt xuất hiện và ngọn lửa lại được dịp bùng lên.
- Màn dạo đầu thế nào hả nhóc - vtalinh nhẹ nhàng đi về phía willrock114, liếm một chút máu tươi ở tay mình, vẻ mặt đầy xúc cảm:
- Máu của cưng khá là ngon đấy.
Willrock114 nắm chặt tay lại, gồng mình. Gattor hiểu ra vấn đề, ngay lập tức duỗi tay, hàng trăm hàng nghìn lưỡi dao găm thẳng vào người willrock114, nhiều đến mức trông nó bây giờ không khác gì một quả cầu gai.
- Nó sao vậy - vtalinh hỏi.
- Hình như sắp chuyển sang trạng thái cuồng nộ rồi. - Javi trả lời.
- Hừ, xem ra ông cũng nghiên cứu 9400 GT khá kĩ đấy nhỉ - Gattor mỉa mai.
Javi không trả lời câu hỏi của Gattor, chiếc khăn tím quàng trên cổ hắn, giống như một con mãng xà, nhẹ nhàng thoát ra khỏi người Javi và "trườn" nhẹ nhàng. Javi khẽ lầm rầm, chiếc khăn phát ra ánh sáng tím mờ ảo, rồi lại trườn lên, quấn kín dần cơ thể Javi.
AAAAA - tiếng willrock114 hét lên. Tất cả những mũi dao từ "quả cầu gai willrock114" tách ra, phi thẳng về 3 Tay To cấp S. Cảnh tượng tiếp theo mới thực sự hoành tráng. Gattor điều khiển Wind Slash, cản trở lại chính những mũi dao đã từng là của mình. Tiếng leng keng vang lên liên hồi, rốt cuộc mảy may không chạm được vào vạt áo của Gattor. Còn "bóng đen" vtalinh, lúc này như đang nhảy múa trên những mũi dao với tốc độ kinh hoàng, cảm giác nếu là một thước phim quay chậm, sẽ thấy vtalinh giống như đang "nhặt" lại những mũi dao Wind Slash vậy. Chỉ còn Javi, lại làm cho willrock114 bất ngờ theo cách khác. Chiếc khăn tím quấn trên người Javi giống như một tấm áo giáp bất khả xâm phạm, Javi lao thẳng về phía willrock114.
"Ùynh". Willrock114 dính trọn một đòn của Javi. "Cẩn thận, đừng phá vỡ nhịp tấn công" - Gattor lên tiếng - Cự ly gần với nó không phải là cách hay đâu.
Nhưng có lẽ Gattor đã dặn thừa. Trúng đòn của Javi nhưng willrock114 không hề bị ảnh hưởng, Javi lúc này mới giật mình vì chủ quan, nhưng đã quá muộn.
Một tiếng nổ long trời lở đất, Javi lãnh phải một cú của willrock114, đúng vào tay thuận của willrock114, Javi rê một đoạn trên mặt đất, lún sâu.
Gattor thởi dài, chép miệng:
- Lại thích thể hiện rồi.
Javi đứng dậy, bước về phía willrock114, hắn phủi chân tay, ngoẹo ngoẹo đầu phấn khích, cú đấm vừa rồi không hề xi nhê với Javi, willrock114 cảm thấy bất ngờ. Đòn tay trái là sở trường của nó, lại có cả 9400 GT, nó cứ nghĩ Javi phải choáng váng vì cú đó, nhưng rốt cuộc Javi đang tiến lại gần nó, nhưng chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Javi đã đến đứng trước mặt willrock114, dang hai tay ra, khiêu khích:
- Làm lại đi.
Willrock114 bất ngờ trong giây lát rồi nhanh chóng hiểu ra mình phải làm gì tiếp theo. Nó đấm liên tục vào người Javi. Hết dùng tay trái lại đến tay phải, liên hoàn với một tốc độ chóng mặt. Nhưng rốt cuộc thì Javi vẫn không hề làm sao, vẫn tiếp tục đứng đó chịu tiếp những cú đấm của willrock114. Chiếc áo giáo bằng khăn tím của Javi có thể chống đỡ được những cú đấm của willrock114 một cách dễ dàng. Bỗng Javi túm lấy tay phải của willrock114, nó đang giật mình vì cách Javi thực hiện quá nhanh, thì Javi đã vung tay đấm nó một quả. Willrock114 lần này giống Javi, nó cũng rê một đoạn dài trên đất, chỉ khác là lúc bật dậy, nó thổ ra một bụm máu.
- Thằng bé dần mất sức rồi, nó không duy trì được trạng thái full - load đó lâu nữa đâu - Chin hét lên.
Javi cười nhạt, tiếp tục bước đến chỗ willrock114 đang nằm. Lĩnh phải đòn của Javi, willrock114 thấy ê ẩm toàn thân. Năng lực của những Tay To cấp S thật đáng sợ. Willrock114 cảm thấy ngọn lửa trên cơ thể mình dần nhỏ lại, sức mạnh có sự suy giảm đáng kể. "Không được, không được để lửa tắt." Nó gồng mình, làm cho cơ thể bừng cháy lên. Bất chợt nó phát hiện một chi tiết lạ. Nó quyết định phải kiểm chứng suy đoán của mình. Dồn sức vào tay trái, nó lao thẳng về phía Javi, hét lên:
- Xem ông có chịu được cú này không?
Javi thấy vậy, quay lại nhìn Gattor nhún vai, rồi đứng yên chịu đòn. Lần này Javi bị lún rất sâu xuống lòng đất, đất đá bị hắn theo dày thành một quầng. Nhưng như lần trước, Javi lại đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra. Chiếc khăn tím trên người khẽ siết chặt người Javi lại. Willrock114 khẽ mỉm cười, nó lao về phía Javi, tung đòn tiếp theo. Lại là một thái độ thờ ơ của Javi để chịu đòn, nhưng có lẽ lần này Javi đã tính nhầm, willrock114 đã đánh Javi bay thẳng lên trời.
- Hỏng. Thằng bé phát hiện ra rồi. - Gattor kêu lên.
Gattor chưa dứt lời, vtalinh đã vụt biến mất. Javi bị bất ngờ đánh bay lên cao, không có điểm tựa sau lưng, đang tìm hãm lại thì willrock114 với 9400 GT đã nhanh hơn hắn. Willrock114 túm lấy vai Javi, giữ ở trên không, đấm Javi liên tiếp. Và lần này thì Javi bị thương thật sự. Đòn của willrock114 vừa nhanh vừa mạnh, Javi choáng váng mặt mũi. Nguyên là chiếc khăn tím của Javi có khả năng chuyển hóa sát thương của kẻ địch vào trong lòng đất, lại có thêm khả năng hút lại sức mạnh từ lòng đất truyền lại cho mình, vừa rồi willrock114 có nhìn thấy chiếc khăn của Javi tuy có quấn kín người hắn, nhưng có điểm vô lí khi thừa một đoạn và quét lê dưới đất. Nó nhanh chóng đã hiểu ra được nguyên lý.
Willrock114 đang hả hê đấm Javi thì "Xoẹt", vtalinh từ đâu xuất hiện mà nó không cảm nhận được, chém một đường vào lưng nó. Nhát chém cực mạnh và sâu, làm cho willrock114 quằn quại, nó đẩy Javi ra, bồi tiếp một cú tay trái nữa. Javi bắn thẳng xuống đất, một tiếng nổ lớn, đất đá bay rào rào. Trên không trung lúc này, willrock114 đang đối diện với vtalinh, nó hầm hè lao vào, nhưng ngay lập tức, vtalinh lại vụt biến mất. Willrock114 hoang mang, bỗng vtalinh đã xuất hiện sau lưng willrock114 từ lúc nào, một cú trời giáng làm willrock114 choáng váng, nó cũng chung kết cục với Javi.
Willrock114 lồm cồm bò dậy, trước mặt nó là một Javi đang giận dữ, willrock114 lại quên mất rằng, khi Javi tiếp vào đất, sức mạnh của hắn lại gần như được nạp lại. Javi túm lấy willrock114, gầm lên:
- Khá đấy nhóc, giờ thì đến lượt ta.
Javi dí willrock114 xuống, điên cuồng ra đòn. Từng cú, từng cú cực mạnh. Willrock114 cảm thấy đau đớn vô cùng, uy lực của Javi ngày một tăng lên. Willrock114 bây giờ như một cái giẻ bị người ta đùm lại, trông đến là thảm thương. Javi bị willrock114 lật tẩy, chính xác hơn là rất ít người biết đến điều đó, ngoài một vài Tay To cấp S, thì những kẻ biết được điều đó đều phải chết. Trong ý nghĩ của Javi, "một thằng ranh" như willrock114 lại khám phá ra được bí mật đó, quả thật vô cùng nhục nhã và mất mặt. Giờ thì hắn dồn hết cho willrock114, điên cuồng đấm xuống.
"Ùynh", một tiếng nổ lớn vang lên. Javi bắn ra xa. Gattor kinh hoàng nhận ra, willrock114 đã vô tình kích hoạt trạng thái Over Load, trạng thái mà nó vô tình được Javi thức tỉnh. Hai tay của willrock114 dài hơn, cơ thể nó cũng cao lớn hơn, thậm chí nó còn mọc thêm một cái sừng lớn và một đôi cánh gớm ghiếc. "Có trò vui rồi đây" - vtalinh xoa tay - "Hôm nay nhìn thấy nó, cũng đâu phải là thiệt thòi cho ta lắm." vtalinh vụt biến mất. Rồi ngay lập tức xuất hiện ngang sườn willrock114 chém xuống.
"Rầm", willrock114 đã nhanh và mạnh hơn rất nhiều, đến cả vtalinh cũng không thể ngờ được. Và lần này thì vtalinh dính đòn thật sự. Cục diện trận đấu thay đổi bất ngờ. Javi lúc này lồm cồm bò dậy, lao về phía con quỷ willrock114. Hắn tung đòn liên tục điên cuồng vào willrock114, nhưng bây giờ thì không khác gì chém xuống mặt nước cả. Willrock114 một tay tóm lấy Javi, gầm lên:
- Xem mặt đất còn giúp được ngươi nữa không?
Tay cầm 9400 GT đánh xuống. Một tiếng nổ kèm theo ánh sáng chói lòa. Chiếc khăn tím của Javi không đủ khả năng để chuyển hóa sức mạnh khủng khiếp này. Javi đổ gục xuống.
Gattor bàng hoàng. Mọi chuyện thay đổi hoàn toàn. Chẳng nhẽ ý trời hôm nay muốn cả ba Tay To cấp S này đại bại dưới tay thằng ranh willrock114 này hay sao? Vtalinh lúc này đang đứng thủ thế, sẵn sàng chống trả lại willrock114. Từ chỗ đang nắm thế thượng phong, có thể kết thúc cục diện trận đấu, giờ thì 3 Tay To cấp S lại trở nên khốn đốn. Một may mắn không thể tưởng tượng nổi, đã biến willrock114 thành một sức mạnh không thể đánh bại, một đòn đánh gục Javi. Còn vtalinh, sau cú phản đòn của willrock114, cũng phải mất một lúc mới đửng dậy được. Lúc này, chỉ còn mình Gattor là sức mạnh gần như nguyên vẹn. Gattor đến gần vtalinh, khẽ bảo:
- Lùi lại đi, để tôi.
- Định chiếm công một mình đấy à, tôi không cho đâu - vtalinh cười nhạt.
Gattor bàn kế:
- Lúc này tôi mạnh hơn ông, để tôi giao chiến với nó. Nếu có sơ hở, hãy kết liễu thật nhanh.
- Ông coi thường tôi quá, cùng lên một lượt đi. Javi còn chủ quan khinh địch, chứ tôi biết cách để chiến thắng.
- Không phải vậy, nghe tôi đi - Gattor phân trần - Nhìn Javi xem. Chỉ một đấm của nó thôi là hắn đã nằm xuống rồi. Một chọi một, chúng ta không có cửa thắng. Sức mạnh này của nó, nói thật, so với Chúa Tể, cũng không biết là thế nào đâu.
Vtalinh nắm chặt tay Gattor, vào sinh ra tử chinh chiến bao nhiêu năm, giờ là lần đầu tiên họ gặp đối thủ mạnh hơn mình gấp bội. Họ không thể chết, nhưng có thể trở thành phế nhân cả đời. Sức mạnh willrock114 đang có không thể hủy diệt họ, nhưng có thể biến họ cả đời chỉ nằm yên một chỗ. Cơ hội chiến thắng của họ là cực kì nhỏ. Lúc này, willrock114 đang bước về phía của Javi. Rồi willrock114 nhấc bổng Javi lên, xé nát chiếc khăn tím của Javi, và quẳng hắn về phía Gattor. Gattor đỡ lấy xác của Javi mà không khỏi kinh hãi, những người làm Javi xây xước từ xưa đến nay đã hiếm, giờ nhìn thấy Javi khắp người đầy những vết cắt, da thịt nát vụn, Gattor không khỏi rùng mình. Hắn xoay tay, sẵn sàng cho cuộc chiến với willrock114. Trông thấy Gattor, willrock114 gào lên:
- Vào hết đi, hôm nay ta sẽ tiêu diệt các ngươi. Tất cả sẽ phải nằm dưới chân ta.
Gattor phẩy tay, nhưng lúc này, cơn mưa Wind Slash là vô dụng với willrock114. Nó cứ từ từ lao về phía Gattor, mặc cho hàng trăm ngàn mũi dao đâm vào người nó. Dường như willrock114 bây giờ không còn cảm thấy đau đớn, trong mắt nó chỉ còn 2 mục tiêu phải đánh bại là vtalinh và Gattor. Gattor lúc này đang di chuyển liên tục. Hắn muốn lợi dụng sự chậm chạp của willrock114 để tấn công willrock114 liên tục. Chính tốc độ và sự dẻo dai của Gattor đã phần nào thực hiện được ý đồ của hắn. Willrock114 lúc bị chém bên phải, khi lại bị chém bên trái, lúc ở sau lưng, có khi lại ngay trước mặt. Thân hình to lớn khi biến hình cùng 9400 GT đã làm khó nó. Gattor không có khả năng thoắt ẩn thoắt hiện như Javi, nhưng sự chính xác và tàn bạo thì có thừa. Sức mạnh càng được nhân lên khi Gattor và bạn mình bị đặt vào tình huống vạn phần chết mà chỉ có một phần sống này.
Nhưng có vẻ Gattor vẫn chưa tìm được cách hữu hiệu để trấn áp willrock114. Cảm giác như willrock114 không hề biết đến đau đớn nữa. Nó mặc cho Gattor chém lia lịa lên mình nó, dù cho uy lực của của Gattor có mạnh đến đâu, willrock114 vẫn không có phản ứng gì cả, nó đứng im cho Gattor thỏa sức chém xuống người, dường như nó đang đợi một khoảnh khắc sai sót của Gattor. Và rồi khi Gattor xuất hiện trước mặt, thực hiện một đường chém ngang bụng nó, là willrock114 đã biết sự chờ đợi của nó là chuẩn xác. Con quỷ willrock114 đã nhấc bổng Gattor lên. Vtalinh đứng ngoài theo dõi từ đầu, giờ thấy đồng đội gặp nguy hiểm thì quyết định xông lên cứu nguy. Bỗng có tiếng gọi với từ đằng sau của Chin:
- Hãy giúp tôi.. giúp tôi lại gần nó.
Vtalinh kinh ngạc, hóa ra Chin đã ngấm ngầm vận lực hồi sức từ đầu đến giờ. Lúc đầu khi cả ba người đến, Chin vẫn còn nằm bất tỉnh dưới đất, vậy mà giờ đây, trông Chin giống như đã sẵn sàng chiến đấu, mặc dù người còn đầy thương tích. Vtalinh hỏi lại:
- Ý ông.. ý ông là sao?
- Hãy để tôi lại gần nó.. tôi có thể phá được trạng thái Over Load của 9400 GT, thằng willrock114 sẽ mất đi sức mạnh của nó.
- Nói cho tôi nghe, thời gian không còn nhiều nữa - vtalinh nhìn thấy Gattor đang giãy giụa trong tay của con quỷ willrock114.
- Chỉ có một thứ làm cho 9400 GT không còn ở trạng thái Over Load nữa, tôi sẽ thực hiện nó. Chỉ cần ông kéo dài thời gian thêm một chút nữa, tôi sẽ có đủ sức mạnh.
- Chính xác nó là thứ gì? - vtalinh sốt ruột.
- Phép Idle - Chin quả quyết.
- Làm sao ông biết? - vtalinh hỏi.
- Tôi đã tìm hiểu và sử dụng 9400 GT rất kĩ rồi. Phép Idle được tôi tìm thấy trong một văn bản cổ xưa, để chuyển từ trạng thái full - load về trạng thái bình thường..
- Nhưng thằng willrock114, đó là trạng thái Over Load. Tôi từng được chứng kiến Chúa Tể giao tranh với Master IT, hắn đã khởi động được trạng thái full -load. Hắn có nói, còn một trạng thái cao nhất là Over Load, phép Idle của ông, liệu có ăn thua gì không? - vtalinh lo lắng.
- Chúng ta không còn thời gian để suy đoán nữa đâu. Làm ngay đi. Kéo sự chú ý của willrock114 ra khỏi tôi.. Làm đi.
Vtalinh quay lại. Gattor đang cố gắng thoát khỏi tay của willrock114. Hắn chém liên tục vào tay của con quỷ, làm cho nó không thể ra đòn hay dồn sức bóp nghẹt Gattor. "Ta đến đây" - vtalinh thét lên, làm cho willrock114 chú ý. Nó quay người lại theo phía tiếng hét, nhưng ngay lập tức, vtalinh liền vụt biến mất ngay trước mắt willrock114. Willrock114 như phát điên, nó vung tay lên. Nhân cơ hội, Gattor chém thật mạnh vào tay nó. Đòn đánh lần này có tác dụng, willrock114 nới lỏng tay. Nhanh như cắt, Gattor thoát được, đạp lên vai willrock114 rồi vòng ngược ra sau lưng, bồi liên tiếp 2 cú chém rất mạnh. Có vẻ sức chịu đựng của willrock114 đã dần kém đi, nó oằn người lên, vung mạnh tay ra đằng sau.
Gattor không kịp né cú vung tay của willrock114, "Hự" lên một tiếng, bị đánh văng ra xa. Nhưng ngay lập tức vùng dậy, lao về phía willrock114, khí thế như vũ bão. Willrock114 tức giận, cánh tay đeo 9400 GT của nó bỗng chốc trở nên đen sắt lại, không bừng cháy nữa.
- Cẩn thận.. độc tính của cánh tay rất nguy hiểm - Chin nhắc từ xa.
Gattor khựng lại, willrock114 liền điên cuồng tấn công. Cánh tay màu đen của nó đấm tới. Nghe lời cảnh báo của Chin, Gattor chỉ né tránh chứ không dám phản đòn lại. Được thể, willrock114 càng hăng máu hơn. Nó tuy di chuyển chậm chạp nhưng tốc độ ra đòn cũng rất khá. Vtalinh nghe Chin cảnh báo, cũng không lao vào nữa.
- Có 2 điểm yếu nhất trên người nó. Một là Khoai Sinh Mệnh được bao bọc bởi một phần sức mạnh 9400 GT chuyển hóa. Hai là chính giữa trán của nó, điểm này không được bảo vệ. - Chin hét lên - Hai người hãy làm nó phân tâm, đánh vào Khoai Sinh Mệnh của nó, để tôi tập trung dùng phép Idle, đánh vào yếu điểm trên.
Vtalinh nhìn Gattor giục:
- Tin hắn một lần đi. Lên.
Hai người phối hợp xuất quỷ nhập thần, di chuyển hư hư thật thật, willrock114 không biết đường nào nào. "Coong". Gattor đã chém trúng yếu điểm phía dưới, nhưng không có tác dụng gì. Willrock114 cũng nghe thấy điều Chin nói, một tay nó hua hua trên đầu, một tay là dè chừng phía dưới. Ngoài nhát chém đầu của Gattor, tuyệt nhiên 2 người Gattor và vtalinh không thể đánh trúng thêm được nữa. Vtalinh liền chuyển hướng, chém liên tiếp vào cánh tay không độc của willrock114, rồi cả phần sau lưng. Nhưng willrock114 nén nhịn, tiếp tục cố thủ.
Bất ngờ Gattor đã di chuyển đứng lên vai của willrock114, Gattor lấy hết sức bình sinh, vung tay chém xuống đầu willrock114. Ngay lập tức, cánh tay độc của willrock114 tóm được tay của Gattor. Toàn bộ cánh tay của Gattor lập tức đỏ rực lên như cây sắt nung. Gattor đau đớn vô cùng, nhưng không kêu lên một tiếng, nghiến răng dùng tay còn lại cắm thẳng một dao giữa đỉnh đầu willrock114. Cùng lúc đó, Chin đã chập 4 ngón tay vào nhau, niệm chú, toàn thân sáng rực lên thứ ánh sáng màu xanh lá cây dịu mát, hét lớn:
- Iiiiidddddllllleeeeee IDLE!
Tia sáng xanh lá xuất ra, găm thẳng vào cánh tay độc màu đen của willrock, cũng chính là nơi nguồn sức mạnh của 9400 GT phát ra. Ánh sáng xanh lan tỏa từ cánh tay độc ra khắp người willrock114, hóa giải cánh tay đỏ rực của Gattor. Willrock114 quằn quại, nhưng vẫn giữ chặt lấy Gattor.
- Gattor, tôi sẽ duy trì, hãy thoát ra nhanh lên - Chin hét lên.
- Làm nhanh đi, mặc kệ tôi. - Gattor nghiến răng, túm chặt lấy cánh tay của willrock114.
Chin nhanh chóng hiểu ra quyết định của Gattor, liền vận toàn bộ công lực, tia sáng lớn hơn, chói sáng hơn. Chin giận dữ:
- Idle..
Một tiếng nổ kèm theo ánh sáng xanh chói lòa. Cả Chin vào vtalinh cũng bị sức ép, đẩy bắn ra xa. Vtalinh lồm cồm bò dậy. Con quỷ willrock114 đã biến mất, thay vào đó là thằng nhóc willrock114. Vtalinh reo lên:
- Thành công rồi, Chin, ông làm được rồi. Nó đã trở lại bình thường..
Nhưng vtalinh bỗng im bặt, kinh ngạc không nói lên lời..
Sau vụ nổ từ phép Idle, Gattor đã bất tỉnh, nhưng willrock114 thì đang lồm cồm bò dậy. Vtalinh lắp bắp:
- Không.. không thể nào.. Thằng ranh này.. may mắn đến thế sao?
Tay trái của willrock114 cũng là tay cầm 9400 GT, sau phép Idle của Chin, đã gần như bị "thổi bay" mất. Nhưng điều bất ngờ là, 9400 GT, lúc này đã ở trạng thái bình thường, và đang ở trong tay phải của willrock114. Giờ thì nó đang tiến về phía Gattor. Willrock114 giống như một kẻ tâm thần hạng nặng, nó lôi Gattor vẫn còn đang bất tỉnh lên, rồi bắt đầu ra đòn điên cuồng. Chứng kiến cảnh đó, vtalinh như phát điên, quên hết mọi vết thương trên cơ thể, định lao vào đánh willrock114 thì bị Chin kéo tay lại:
- Khoan đã.. đừng làm thế.. tôi có cách.. chúng ta chỉ còn một cách duy nhất để tiêu diệt nó.. mãi mãi..
Vtalinh ngần ngừ:
- Gattor đang nguy cấp.. tôi phải ngăn thằng điên này lại. Mà chẳng phải, lúc nãy ông đã dùng phép Idle, thế sao thằng oắt đó còn sống sờ sờ thế kia?
- Đó chỉ là phép làm cho 9400 GT mất tác dụng ở trạng thái Over Load. Thằng bé cũng gặp may không chịu ảnh hưởng nhiều. Bây giờ.. hai ta phải tiêu diệt nó.. chỉ còn một cơ hội cuối.. không được phép sai sót nữa.. Khi nãy, tôi cố tình nói sai yếu điểm lừa thằng nhóc, rốt cuộc khi đánh vào yếu điểm thật sự là cánh tay đó, có lẽ vì còn vướng Gattor nên không phát huy được hết sức mạnh.
- Vậy phải làm gì bây giờ.. nhanh lên.. Gattor không trụ được lâu nữa đâu - vtalinh lo lắng.
- Phép Nhập Thể. Tôi và ông. Chúng ta nhập thể. Tiêu diệt thằng bé và 9400 GT vĩnh viễn - Chin quyết tâm.
- Nhưng tôi và ông mới chỉ thực hiện nó một vài lần, vả lại còn chưa thuần thục lắm. Tôi sợ sự không đồng đều sẽ giết chết cả tôi và ông.
- Ông có sợ chết không? - Chin hỏi.
- Tôi chỉ lo cho em tôi thôi. Chúng ta chỉ có thể chết bởi quyền năng của Chúa Tể. Ông hỏi thế, nghĩa là..
- Phải. Phép Nhập Thể có đủ khả năng làm chúng ta chết. Chết thật. Nếu tôi chết, ông hãy tìm Trác. Mọi việc tôi đã giao phó cho người đó. Nếu ông chết, tôi hứa bằng danh dự và mạng sống của mình, sẽ chữa khỏi bệnh cho em trai của ông, và giúp nó trở thành một Tay To lừng lẫy như anh nó.
- Nếu cả hai chúng ta.. - vtalinh chùng giọng.
Chin không trả lời vtalinh, chỉ vén tay áo lên, và đưa tay ra trước mặt vtalinh. Hình xăm trên tay Chin sáng rực lên. Vtalinh hít một hơi dài, rồi cũng đưa tay ra, như là câu trả lời. Hình xăm trên tay của vtalinh cũng rực sáng. Hai người Chin và vtalinh nắm chặt tay nhau, hai hình xăm trên hai cổ tay cũng áp chặt vào với nhau. Một ánh sáng chói lòa rực rỡ, làm cho willrock114 ngây ngô ngoái lại nhìn, và đó có lẽ là cảnh tượng kì lạ nhất mà nó từng nhìn thấy trong đời.
Rước mặt willrock114, là Chiến thần có một nửa khuôn mặt là của vtalinh, một nửa khuôn mặt là của Chin. Đôi cánh trắng đằng sau lưng không làm giảm đi sự oai phong của Chiến Thần, ngược lại còn làm willrock114 thấy choáng ngợp. Nó đã nhìn nhiều bức tượng chiến binh, được nhìn nhiều bộ giáp phục, nhưng có lẽ đây là hình tượng đẹp nhất, vĩ đại nhất mà nó trông thấy. Bất giác nó thấy hơi sợ trước sự vĩ đại đó. Cánh tay còn lại của nó nắm chặt lấy 9400 GT. Một giọng nói âm vang trong không khí:
- Willrock114, khôn hồn hãy giao 9400 GT và đầu hàng, ta sẽ tha mạng cho ngươi. Nhược bằng không, vĩnh viễn ngươi sẽ không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.
Willrock114 bước lùi lại, nó chợt nhìn thấy Javi cũng đang nằm khá gần đấy. Nó nhanh chóng kéo Gattor lên, cầm theo cả 9400 GT, kéo Gattor về nằm gần Javi, rồi chỉ vào Chiến Thần, run run:
- Chin.. vtalinh.. hai ông dừng lại. Các ông mà tiến đến.. tôi sẽ cho tất cả cùng chết.
Vẫn một giọng nói ồm ồm vang lên:
- Ngươi nghĩ ngươi có đủ năng lực giết 2 Tay To cấp S. Biết điều giao 9400 GT ra đây và quỳ xuống chịu tội. Không thì đừng trách ta nặng tay.
Dường như sức ép là quá lớn, willrock114 hoảng hốt thực sự. Nó thừa hiểu những gì vị Chiến Thấn kia nói là thật, nhưng bản tính cao ngạo không cho phép nó chùng bước, nó tự cười vang trấn an bản thân:
- Đừng có dọa dẫm ta. Cứ cho là ông đúng, thế thì, không chết cũng phải thành tật. Xem đây.
Willrock114 giơ cao 9400 GT lên, hét lớn. Trong khoảnh khắc đó, willrock114 chỉ kịp nhìn thấy Chiến Thần giang rộng cánh tay và đôi cánh trắng của mình.
- Nó hiệu quả thật chứ? - vtalinh hỏi.
- Tôi không rõ. Nhưng có vẻ là thế. Tất cả đã "đóng băng" lại rồi. - Chin đáp lại.
- Giờ thì ta làm gì? Trạng thái đóng băng này còn lâu không?
- Nó có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Ta chỉ tạo ra "nó", chứ không điều khiển được nó. Năng lực của 2 ta chưa đủ mạnh để điều khiển được "nó". Trạng thái đó có thể kết thúc bất cứ lúc nào. - Chin lo lắng.
Chiến thần bước đến, kéo Gattor và Javi ra khỏi chỗ của willrock114. Hồi hộp. Vẫn chưa có điều gì xảy ra. Willrock114 vẫn đứng trơ như tượng đá. Ngay cả ánh sáng từ 9400 GT, dường như cũng đang đứng yên, Chiến Thần nhấc bổng willrock114 lên.
- Làm gì đi chứ, sao vậy? - vtalinh hỏi.
- Ta sẽ phá hủy 9400 GT, vĩnh viễn nó sẽ không tồn tại trên thế gian này nữa. Từ bây giờ, nó sẽ là lịch sử, là quá khứ. - Chin quyết định.
- Được rồi, tôi đồng ý. Ông biết cách chứ. Làm ngay đi. Tôi sẵn sàng rồi, dù cho là cái chết. Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này ở đây.
- Vtalinh, tôi có một thỉnh cầu.
- Có chuyện gì vậy, ông cứ nói. Ông đã vì tôi mà phải bỏ vOz, lưu lạc khắp xứ. Ân tình của ông với tôi, cả đời này chưa chắc tôi đã đền đáp được.
- Đừng nói chuyện ơn huệ ở đây. Ngày hôm nay, nếu tôi làm chuyện gì có lỗi với ông, xin ông hãy tha thứ cho tôi. Hãy hiểu rằng tôi làm vậy, cũng chỉ là muốn tốt cho ông thôi.
Vtalinh nhanh chóng hiểu ra những gì Chin vừa nói bên trong nội tâm Chiến Thần. Bây giờ, hắn, Chin và willrock114 đã đứng cạnh nhau. Khỏi phải nói, willrock114 ngạc nhiên đến mức nào. Chiến thần, Gattor và Javi đã biến mất chỉ trong tích tắc. Lúc này bên cạnh hắn là vtalinh và Chin. Ngay lập tức, Chin tung đòn đánh vtalinh văng ra xa, rồi ôm lấy willrock114, hét lớn:
- Crysis, Crysis, MAX SETTTTT!
Mọi việc diễn ra quá nhanh, chưa đầy chớp mắt. Vtalinh đứng dậy, lao về phía Chin và willrock114, kêu trong vô vọng:
- Kh.. ô.. ô.. ng, Dừng lại, Chin, Kh.. ô.. ô.. ô.. ng.
Đã quá muộn rồi. Một vụ nổ vô cùng lớn, có lẽ là lớn nhất từ trước đến giờ. Sức ép từ vụ nổ đẩy vtalinh đang ở gần nhất ép sâu xuống lòng đất, cùng chung cảnh ngộ với Gattor và Javi. Toàn bộ một vùng không gian rộng lớn quanh Golden Gate đã bị san bằng thành bình địa. Những cảnh quan trên mặt đất đều bị thổi bay.
Phải rất lâu sau đó, mới có hai người lạ mặt tiến đến nơi xảy ra vụ nổ. Một người đeo mặt nạ màu xám, một người đeo mặt nạ màu xanh lục.
- Xem ra tất cả đều bị thương nặng lắm rồi - Mặt Nạ Xám nhận xét, giọng của một người phụ nữ.
- Chúng ta có nên.. tiện tay tiêu diệt hết bọn chúng? - Người mang Mặt Nạ Xanh Lục đề xuất.
- Không nên. Như vậy sẽ làm khó cho Bàn Chủ. Chúng ta có thể tiêu diệt chúng, nhưng giờ không phải là lúc - Mặt Nạ Xám ngăn lại.
- Vậy giờ phải làm sao? - Xanh Lục hỏi.
- Ông đưa Bàn Chủ về chỗ của các Tay To, họ sẽ chữa trị cho Bàn Chủ.
- Bà nói sao? - Xanh Lục ngạc nhiên - Bàn Chủ là một trong số 3 người kia ư?
- Chính xác. - Mặt Nạ Xám gật đầu - Ông phải tự cảm nhận lấy "đó" là ai thôi. Tôi chỉ gợi ý đến vậy.
Xanh Lục bối rối, 3 người nằm dưới đất đúng là 3 Tay To cấp S, Gattor, vtalinh và Javi. Liệu hắn có thể đoán ra được ai là Bàn Chủ trong số 3 người này? Hợp Tác Xã là một tổ chức bí mật, mà ngay cả danh tính và thân phận các thành viên cũng được giữ kín và được bảo mật thông tin ở mức cao nhất. Mặt Nạ Xanh Lục quay ra hỏi Mặt Nạ Xám:
- Sao bà lại nói cho tôi, bà không sợ bị Bàn Chủ trách tội vì đã vi phạm nguyên tắc của tổ chức?
Mặt Nạ Xám cười:
- Tôi đâu có nói cho ông Bàn Chủ là ai? Thôi, rà soát nơi này nhanh lên, có thể các Tay To khác sẽ đến đây kiểm tra đó.
Mặt Nạ Xanh Lục kéo Javi, Gattor và vtalinh đang bị một phần đất đá lấp trên người. Bỗng hắn nhặt được một vật kim loại, đã bị cháy đen. Hắn gọi Mặt Nạ Xám lại gần:
- 9400 GT đó. Tôi nhận ra miếng họa tiết ở góc này.
Mặt Nạ Xám kinh hãi:
- Thần vật lừng lẫy đó sao. Hợp Tác Xã của chúng ta bao năm nay kiếm tìm vô ích, sao giờ lại thành cục than thế này?
Mặt Nạ Xanh Lục gật đầu:
- Chắc là do vụ nổ lúc nãy. Nếu không thì làm sao cả ba vị cấp S phải xụi hết thế này. Không biết là ai đã ra tay.
Mặt Nạ Xám suy xét:
- Tôi còn nhận thấy sự có mặt của hai người nữa tham chiến. Mặc dù vụ nổ đã thổi bay mọi thứ, nhưng mùi "năng lượng" của họ thì vẫn còn.
- Nghĩa là sao?
- Một có vẻ khá mạnh. Còn một thì không ổn định, có nhịp cực mạnh, nhưng lại có nhịp bình thường đan xen nhau. Lại có thêm một năng lượng rất lạ, lạ ở chỗ là nó có vẻ quen thuộc, nhưng nhịp thì hơi rắc rối.
- Bà nói gì tôi chả hiểu gì cả. Tóm lại là có người nữa ở đây chứ gì. Thôi kệ đi, tôi sẽ đưa ba vị này về Phòng Họp của Phường. Vậy là trong thời gian ngắn, cả Bàn Chủ Cũ và Mới đều bị thương. Xem ra chúng ta gặp điềm không lành rồi - Xanh Lục lắc đầu.
- Điềm gì? Dám chắc với ông, với tính cách của Bàn Chủ bây giờ, tôi đánh cược với ông là Bàn Chủ sẽ triệu tập cuộc họp mới nhanh thôi, dù cho có đang bị thương. Thôi, có lẽ tôi và ông tách đường từ đây. Tôi phải đi mang "nó" về đã - Mặt Nạ Xám quả quyết.
- Bà có chắc là một mình bà có thể làm được không? - Xanh Lục nghi ngờ.
- Chắc. Tin tôi đi. Có mật đồ được ông lấy từ tay Tủ Lạnh, lấy "nó" dễ như lấy đồ trong túi thôi - Mặt Nạ Xám tự tin.
- Dù sao cũng nên cẩn thận. Thôi, bà đi đi, hẹn gặp lại.
* * *
Tại phân khu Dân Chơi Mới Nổi, Kim Són đang ngồi trầm ngâm bên N 97 của mình. Lúc này trời đã tối, mọi người sau một ngày lao động mệt nhọc ngoài các Lò Gạch, giờ cũng đã trở về. Mèo kiany mon men đến gần Kim Són, dụi dụi đầu vào chân lão:
- Ông ơi, họ mới đi có một ngày mà cháu nhớ và thấy lo lắng cậu bé quá. Không biết giờ bọn họ thế nào rồi.
Kim Són cười khà khà:
- Cái con mèo này, có gì mà phải sợ chứ. Toàn những cao thủ yểm trợ, thêm cả thần chết ISA. Ta phải vui vì điều đó chứ. Hơn nữa, họ sẽ có thông báo mọi chuyện cho ta, ngươi không cần phải lo lắng.
Kim Són đang cười cười nói nói bỗng dừng lại, phía ngoài cửa chợt có tiếng huyên náo, tiếng kêu gào của mấy người.
Một người chạy vào, kêu lên:
- Cụ ơi, cứu chúng tôi với. Có một người, không biết là từ đâu tới, đang gây lộn ngoài kia. Hắn ta đả thương mấy người rồi, luôn miệng kêu gào đòi tìm võ sư Amint.
Người này vừa dứt lời, lập tức có 2 người khác bị đá bay từ bên ngoài vào. Tiếng gào giận dữ vang vọng vào:
- Amint, Amint đâu?
Kim Són ngẩn người, tiếng nói vừa rồi, nghe rất quen nhưng nhất thời lão chưa thể nghĩ ra là ai. Thêm vài nữa bị đánh bay vào bên trong. Vẫn là giọng nói giận dữ:
- Amint, Amint đâu. Con chuột nhắt này, hôm nay biết ta đến đây hay sao mà trốn tiệt đi thế này.
Giờ thì Kim Són đã biết là ai rồi. Kẻ gọi Amint là "con chuột nhắt", vOz chỉ có một. Đó chính là người đứng đầu Học Viện Tay To, khanhvu. Kim Són vừa cất N 97, đứng dậy thì khanhvu đã bước vào. Vẻ đạo mạo thường ngày của một bậc trí giả đã biến mất, trước mặt Kim Són lúc này là một khanhvu khuôn mặt đầy vẻ giận dữ. Cái tên Amint gợi cho khanhvu những kí thức đau thương, về một căn bệnh quái dị nhất trên đời, hành hạ hắn vật vã bao năm nay. Bao năm nay, bề ngoài luôn yên phận tại Học Viện, nhưng chưa bao giờ khanhvu ngừng tìm kiếm những thông tin của Amint, lửa hận thù trong lòng hắn chưa bao giờ dập tắt, nay được biết những gì kiyeusu kể, ngọn lửa đó lại bùng lên. Khanhvu chỉ tay vào Kim Són, quát:
- Lão già, Amint mau giao ra đây cho ta. Nếu không, đừng trách ta vô tình.
Kim Són bàng hoàng. Thằng nhóc tên là kiyeusu đó đã biết những gì? Amint đưa 2 đứa học viên về, có thể gã đã ngứa tay đánh chúng nó. Việc Amint ở đây, chỉ có thằng kiyeusu đó nói với thầy nó chứ không phải ai khác. Nhưng còn những người khác, liệu họ có bị lộ tung tích? Khanhvu là một Tay To cấp S, lại là người đứng đầu Học Viện, tức là hắn là người có mối liên hệ mật thiết với Tủ Lạnh. Nếu không cẩn thận, sự việc về vOzer có thể bị lộ, mà trường hợp xấu nhất, vOzer bị lộ rồi cũng nên. Kim Són cố lấy bình tĩnh, hỏi thăm dò khanhvu:
- Hôm nay ngài đến đây, bỏ công việc ở Học Viện, không biết là có việc gì nghiêm trọng không?
Khanhvu lừ mắt:
- Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu ý của ta?
Khanhvu vung tay, hai người đừng gần hắn bị kéo lại. Hẳn nhếch mép, đặt tay lên đỉnh đầu hai người này. Ngay lập tức, họ lên cơn co giật tức thì, rồi đổ gục xuống, trên cổ họ, một chữ K vụt sáng lên từ từ tắt dần đi. Khanhvu bảo với Kim Són:
- Tí sẽ có người đưa họ về phân khu Về Bằng Niềm Tin, Tay To nào có hỏi thì nhớ bảo là khanhvu ra tay.
Kim Són hoảng sợ, khanhvu không phải là kẻ thích nói đùa. Nếu làm hắn điên lên, có thể cả khu Dân Chơi Mới Nổi này sẽ thành một Về Bằng Niềm Tin thứ hai mất. Kim Són quỳ rạp xuống dưới chân khanhvu van xin:
- Tôi xin ngài, họ không có tội, đừng giết họ. Amint mấy ngày trước có ở đây và đụng độ với học trò của ngài. Giờ hắn đi đâu, làm gì, chúng tôi không biết được ạ.
- Đụng độ? - khanhvu cười khẩy - Ta lại được nghe khác cơ. Ông trói học trò của ta, việc đó ta cũng không bỏ qua đâu. Mà đâu chỉ có ông và Amint, còn Búa Ma, còn Mvn, bà già Love Ballad nữa. Mấy người định tổ chức gì đó, mà không thấy mời ta vậy?
Kim Són phán đoán, có thể khanhvu chưa được biết về sự xuất hiện của vOzer, đơn giản là thằng nhóc kiyeusu đó chỉ biết được vài khuôn mặt ở đây. Mặc dù là tai hại, nhưng cũng chưa đến mức ảnh hưởng đến đại cuộc. Kim Són nhanh trí:
- Amint và vài ba người nữa, có đến hỏi tôi để mượn N 97 của tôi, nhưng tôi không cho. Họ bỏ đi ngay sau đó. Tôi cũng không biết là chuyện gì nữa. Lúc họ đến đây, có bắt được thằng nhóc kiyeusu và một đứa nữa, sau đó Amint đưa chúng về Ngã Cụt. Đó là những gì tôi biết, tôi không dám nói sai nửa lời.
- Thật không? - khanhvu nghi ngờ.
- Tôi đâu dám nói sai sự thật. - Kim Són rút N 97 ra cho khanhvu xem.
Nguyên Kim Són là thành viên lâu năm ở Đảo, lão có một vài đặc quyền, đó là đi lại tự do ở các phân khu, rồi không phải tham gia lao động như những người khác. Chính vì kinh nghiệm lâu năm, lão được giao trọng trách đứng đầu quản lí trật tự tại phân khu Dân Chơi Mới Nổi. Khanhvu thấy Kim Són sợ đến mức xanh xám mặt mày, cũng không nghĩ mấy người cả gan lừa mình, bèn kiểm tra lấy lệ một lượt, rồi hỏi Kim Són:
- Bọn chúng có nói gì nữa không?
Kim Són kính cẩn:
- Dạ không ạ. Tôi kiên quyết không đưa, thế là bọn họ bỏ đi luôn. Đây như là nhà của tôi, mọi người ở đây như anh em của tôi. Tôi cũng không muốn liên lụy đến nhiều người.
Mục đích hôm nay của khanhvu là tìm Amint, sự việc nhiều người tụ tập ở, hắn cũng không muốn quan tâm làm gì, đó không phải là phận sự của hắn. Có chăng, Haroavatar cũng đi báo cáo rồi, khanhvu thừa hiểu tính cách đồng nghiệp của mình. Hơn nữa, Kim Són đóng kịch quá khéo, lại thêm đám đông co rúm vào vì sợ, khanhvu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi cũng bỏ đi, chỉ dọa Kim Són một câu:
- Đừng có đùa với ta, ta sẽ còn quay lại đấy.
Khanhvu vừa ra đến bên ngoài thì pvthanh cũng bay đến.
- Sao thế anh, có tìm được hắn không? - pvthanh hỏi.
- Không, hắn và bọn kia bỏ đi rồi, không có ở đây đâu. Mà chú đi theo anh làm gì? - khanhvu khó chịu.
- Haroavatar bảo em đi theo anh, còn ông ấy lên chỗ Chúa Tể rồi. Không tìm được Amint, thế giờ tính sao anh?
- Đằng nào cũng lỡ việc rồi. Đi xả cục tức này đã. Ra sông Troll.
* * *
Trở lại với nhân vật chính của chúng ta, lúc này, đoàn người đã đi qua Nhà Tiếp Tế cũ được một đoạn khá xa. Mặt trời cũng đã lên cao, ánh nắng ngày một gay gắt hơn. Theo hiệu lệnh của Love Ballad, đoàn người di chuyển và thay đổi vị trí liên tục. Chính vì vậy, mặc dù quãng đường không hẳn là xa, và mọi người cũng khá gấp rút, nhưng xem ra, cũng chưa thể đến Hầm Mộ ngay được. Amint sốt ruột:
- Sao không đi thẳng một mạch có phải nhanh hơn không, cứ đi một quãng lại nghỉ, lại nấp, lại đổi hướng. Lâu quá đi.
Love Ballad không nói gì, chỉ quay lại lừ mắt với Amint, rồi lại chỉ đạo mọi người đi tiếp. Được thêm một quãng nữa, Amint không chịu được nữa:
- Ai muốn đến Hầm Mộ trước thì đi theo ta.
Love Ballad gắt lên:
- Lão gù, nếu ông không muốn tham gia nữa thì có thể biến đi. Còn không thì nghe theo sự sắp xếp của tôi. Tất cả nghe cho rõ đây, chúng ta không được bước vào Hầm Mộ trước khi mặt trời lên cao nhất, cũng không thể đến sớm để đợi được, vì như vậy sẽ đánh động đến lũ quái thú bảo vệ Hầm Mộ. Việc di chuyển như vừa rồi, để tránh tạo "mùi tập thể", các Tay To không thể phát hiện được. Giờ thì kẻ nào không thích có thể quay lại, còn không thì im đi và làm theo ta.
Amint bĩu môi sau lưng Love Ballad, rồi sau cũng cắm cúi đi theo, không ý kiến gì thêm nữa. VOzer đi cùng ISA và trunkz, chợt như nhớ ra điều gì, trunkz hỏi ISA:
- Thằng bé này, hình như nó lớn theo ngày hay sao vậy?
ISA bật cười:
- Năng lượng trong người nó ngày một nhiều, sau khi hấp thụ hai quyển sách thần là Gạch và Gió, cơ thể tất cũng thay đổi để thích nghi - ISA xoa đầu vOzer - Cháu đã lớn lên nhiều rồi đó, không phải chỉ ở thể xác.
VOzer hào hứng:
- Cháu cũng cảm thấy cháu khác đi nhiều, có gì đó bên trong cháu, lúc nào cũng sôi sục, nó làm cháu thấy phấn chấn rất nhiều.
ISA gật gù:
- Cháu đã được thức tỉnh, giống như một chiến binh, cháu phải ra trận thôi. Sẽ là cơ hội để rèn luyện thực chiến. X 48 trong tay cháu, chắc nó cũng sốt ruột lắm rồi.
Chợt theo hiệu lệnh của Love Ballad, tất cả dừng lại. Love Ballad nói to:
- Mọi người chú ý. Chúng ta đã đến cửa hầm mộ. Tôi chuẩn bị triệu hồi bọn sư tử và thây ma lên. Chúng ta sẽ đối phó với chúng trước, đề phòng khi chúng ta vào, bọn chúng lại đánh up từ đằng sau.
Nghĩ đến con sư tử 2 đầu và bầy đàn thây ma đã từng bủa vây mình và mèo kiany, vOz không khỏi rùng mình. Lần đó, may mà Phồng Tôm xuất hiện kịp thời, nếu không thì cũng không biết như nào. Nắm chặt X 48 trong tay, vOzer đã sẵn sàng.
- Quá Nhi, Quá Nhi.. hù hù khẹc khẹc.. Quá Nhi.. hù hù khẹc khẹc..
Love Ballad đọc thần chú, mặt đất liền rung chuyển rồi nứt toác ra. Mọi người tản ra giữ vị trí thủ. Huy CT và Very T được cắt cử trông coi Búa Ma Chân Nhân và ShilenKnight. Hai người này được dùng thuốc của Codochi, cũng đã cầm được máu, vết thương đã kín miệng, chỉ còn mê man bất tỉnh vì kiệt sức. Chùn Đầu Bạc là người sẵn sàng nhất, đứng ngay sát rìa, chỉ đợi lũ thây ma và sư tử 2 đầu xuất hiện là tấn công.
Có tiếng gầm từ phía bên trong phát ra, nghe một vang vọng hơn. Rồi đàn sư tử từ bên trong hầm mộ, như là đi xuyên từ những bức tường đá đi ra, ước chừng có hơn chục con. Đồng thời, những thây ma cũng xuất hiện. Đoàn người đã bị vây kín, kẹp giữa 2 vòng vây.
Chùn Đầu Bạc giơ tay lên ra hiệu cho mọi người chưa nên manh động vội. Kinh nghiệm trận mạc cho Chùn Đầu Bạc biết, đối phó với những kẻ thù như thế này, thời điểm mới là quan trọng nhất. Đàn sư tử đói hầm hè bên ngoài, chỉ chực lao vào cắn xé đám người bên trong. Lũ thây ma đã trồi lên khỏi mặt đất, kéo thành đàn, đang lê dần về phía mọi người. Chùn Đầu Bạc vỗ nhẹ vào đầu Chiến Mã PS của mình, hô:
- Lên.
Chiến Mã PS chồm lên phía trước, quay một vòng ra oai, rồi lao thẳng vào đám thây ma. Mvn giải thích cho mọi người:
- Đó là Bốc Đầu Khoái Tuyệt, chiêu xung kích của Chùn Đầu Bạc. Thường thì đó là chiêu Chùn Đầu Bạc dùng để đối phó với số đông kẻ thù, phá vỡ đội hình, làm chúng rối loạn.
Chùn Đầu Bạc lao vào đám thây ma, vung cây roi da quất xuống. Cây roi tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, quất vào người lũ thây ma đến đâu, cơ thể bọn chúng đen sạm lại, rồi vỡ vụn ra và đổ gục xuống. Love Ballad hét to cho Chùn Đầu Bạc nghe thấy:
- Người anh em, tất cả bọn chúng đều là ảo giác, chỉ có 3 thây ma là thật. Cậu một con, tôi hai con.
Chùn Đầu Bạc cười lớn:
- Bà nghỉ đi được rồi. Cả lũ này để tôi lo cho. PS, Đốt Lốp.
Chiến Mã PS khựng lại, rú lên. Toàn thân sau bốc khói, rồi tiếng rú rít ngày càng to, và lao thẳng vào đám thây ma. Nhìn lão tướng Chùn Đầu Bạc vung roi xông pha giữa quân thù, ai cũng ngầm thán phục. Love Ballad bảo Mvn và Amint:
- Chúng ta cùng lên hỗ trợ ông ta.
Amint kéo tàn tro kỉ niệm, mỗi người một hướng. Tantrokiniem đã được Amint dạy cho khá nhiều nhánh của Quay Tay, đa phần đều là Hắc Ám và bí truyền. Hai thầy trò hỗ trợ lẫn nhau, công thủ lên xuống nhịp nhàng trông mà vô cùng đẹp mắt. Đúng lúc đó thì Phồng Tôm hét lên:
- Tantrokiniem, nằm xuống.
Amint nhanh như cắt, kéo lùi tantrokiniem lại. Nguyên là đàn sư tử hai đầu đã vào cuộc. Vừa rồi, Phồng Tôm nhìn thấy một con sư tử hai đầu lao về phía tantrokiniem, đã nhanh chóng dùng tuyệt chiêu Đấm Phát Chết Luôn để giải cứu. Trúng đòn, con sư tử đổ ầm xuống, giãy giãy vài cái rồi chết hẳn. Lúc này, ISA bảo với vOzer:
- Đã đến lúc cháu ra trận rồi. Ta với cháu cùng lên, hãy chú ý phối hợp. X 48 của cháu đâu?
VOzer cầm X 48 trên tay, miệng khẽ lầm rầm đọc thần chú mà ISA dạy, nhẹ nhàng bước vào trận hỗn chiến. Một quầng sáng bao quanh người nó, khiến cho bọn thây ma không thể nào động vào được. Những con thây ma nào cố tình động vào, ngay lập tức người bị cháy xém, kêu gào thảm thiết. Chợt quầng sáng biến mất, vOzer tăng tốc, lao vào giữa kẻ thù. Nó chỉ nhẹ nhàng, đánh vào yếu huyệt của các thây ma, ngay lập tức những thây ma này đổ rạp hết xuống. Vì 3 thây ma chính mà Love Ballad đề cập tới chưa bị hạ gục, nên lũ thây ma phân thân ngày một nhiều hơn. Tuy tốc độ ra đòn vOzer ngày càng nhanh, số lượng thây ma đổ gục có nhiều, nhưng so với tốc độc sinh mới vẫn chưa nhằm nhò gì.
Chứng kiến tài năng của vOzer, ISA vô cùng hài lòng. Chợt nhớ ra chi tiết gì đó, ISA hỏi Love Ballad:
- Có phải 3 con đó là 3 con mắt đỏ duy nhất ở đây.
- Chính xác. Chúng ngày càng đông, tôi khó phân biệt quá. - Love Ballad vừa hạ gục tiếp một con sư tử hai đầu, trả lời ISA.
- Vậy thì để tôi thử xem - ISA lướt nhẹ đi.
ISA lại sử dụng tuyệt kĩ đã từng đánh bại Diz. Cơn gió độc mang tên ISA lướt nhẹ giữa bầy thây ma, làm chúng như đông cứng rồi đổ gục xuống. Bầy lũ thây ma rối loạn. Chợt Love Ballad hét lên:
- Tôi thấy một con rồi.
Amint liền bảo Phồng Tôm:
- Phồng Tôm, mở đường cho Love Ballad.
Phồng Tôm lao lên, dùng tuyệt chiêu Đấm Phát Chết Luôn của mình để loại bỏ những thây ma ảo giác trước mặt Love Ballad. Một con thây ma có vẻ ngoài cũng na ná như những thây ma khác, chỉ có một chút khác biệt là nó có cặp mắt đỏ ngầu. Love Ballad nhảy lên vai nó, một chưởng đánh xuống đỉnh đầu. Thây ma mắt đỏ rú lên, ngã vật xuống. Ngay lập tức, một số lượng lớn thây ma ảo giác biến mất.
VOzer nói như reo:
- Cháu thấy một con nữa rồi.
Vòng tròn bảo vệ X 48 lại được tái tạo trở lại, vOzer đi thẳng vào đám thây ma như không, tiến đến trước mặt con thây ma mắt đỏ thứ 2. Hoảng sợ, thây ma này tìm cách chui trở lại lòng đất. Codochi thấy vậy, liền gọi vOzer:
- Nhóc, đón lấy. Gạch Kim Chi!
Một viên gạch vàng rọi từ tay Codochi xuất ra, bay về phía vOzer. Cậu bé đón lấy, truyền thêm sức mạnh của mình vào, rồi đánh mạnh xuống đất, nơi con thây ma mắt đỏ thứ 2 đã chui xuống được nửa người.
Lúc này, số lượng thây ma đã vãn hẳn đi trông thấy. Mvn bèn bảo vOzer:
- Chỉ còn một con, hãy cho chúng tôi thấy khả năng sử dụng Gió của cậu nào, cậu bé.
VOzer mỉm cười, bước lùi lại. Từ 2 tay của cậu, hai cơn lốc nhỏ đã được hình thành. ISA đã dừng lại, bảo mọi người:
- Tất cả lui lại. Để một mình vOzer lên.
Năng lực của vOzer bây giờ đã mạnh một cách đáng kinh ngạc. Những ngày vừa qua, được ISA dạy dỗ, những tưởng chỉ là vài ngón nghề sử dụng X 48, không ngờ cậu lại tiến xa đến thế này. Uy lực và độ sát thương của Gió trong tay vOzer khiến cả những cao thủ như Amint, Mvn hay Love Ballad phải sửng sốt. Đàn thây ma trước mặt mọi người bị hai cơn lốc thổi bay sạch sẽ. Cảnh tượng trước mặt bây giờ thật nực cười. Chỉ còn lại một mình con thây ma mắt đỏ thứ ba, cũng là con cuối cùng. Nó lộ rõ vẻ bối rối và hoảng sợ. Mvn bật cười:
- Xem ra kết thúc nó sớm chút nào thì nó biết ơn mình nhiều hơn đấy.
VOzer vung tay từ xa, hai vết cắt dài và sâu xẻ chéo người thây ma mắt đỏ, cắt nó làm 4 phần. Huy CT lắc đầu, lè lưỡi:
- Em tiến bộ nhanh quá, thật không ngờ đó.
Amint vỗ vai vOzer, cười khà khà:
- Ta dám chắc bây giờ, ở đây không ai là đối thủ xứng tầm của cậu nữa. Mà đó mới chỉ là ISA chỉ bảo, rồi sau này, khi học hết các ngón nghề của bọn ta, lúc đó, không biết cậu còn mạnh đến mức nào nữa.
Được Amint khen trước mặt mọi người, vOzer đỏ mặt. Bấy giờ Love Ballad mới bảo:
- Đàn sư tử và thây ma canh gác đã bị loại bỏ. Giờ chúng ta sẽ bước vào hầm mộ. Tất cả cần cẩn thận và chú ý, trong đó có rất nhiều cạm bẫy chết người, và hơn nữa rất dễ bị lạc nhau. Nếu không có lệnh của tôi, không được đi tắt, không đi nhanh quá, không đi chậm quá, và nhất là không được chạm vào thứ gì cả. ISA sẽ đi sau khóa đuôi. Nào, đi thôi.
Love Ballad đẩy nhẹ cánh cửa đá trước mặt, lúc này không ai nghĩ bà ta là một bà già đã giải nghệ Đào Mộ, lui về ở ẩn nữa. Những gì bên trong Hầm Mộ f3, có lẽ chỉ mình Love Ballad mới biết và hóa giải được.
* * *
Sau khi trở ra từ phân khu Dân Chơi Mới Nổi, khanhvu và pvthanh bay một mạch đến cây cầu xương trắng bắc qua sông Troll. Vừa đáp xuống, pvthanh đã hỏi:
- Giờ thì gọi mấy thằng đó đến hả anh? Để em quậy một lúc nhá.
- Hãy khoan, anh có chuyện muốn kể với chú - khanhvu giơ tay ngăn lại.
Thấy thái độ nghiêm túc của khanhvu, pvthanh biết là sắp có chuyện, liền không dám trái ý, dè chừng hỏi:
- Có chuyện gì vậy ạ?
- Anh hỏi chú một câu, từ xưa tới giờ, anh đối với chú như nào.
Pvthanh cúi đầu:
- Dạ, em biết lỗi của em rồi. Lần sau không có lệnh của anh, em không dám bước ra ngoài học viện nửa bước.
Khanhvu lắc đầu:
- Không phải, anh hỏi thật đó. Chú cứ nói đi. Việc hôm nay anh không trách phạt gì chú cả.
Pvthanh ngạc nhiên, cứ tưởng bị khanhvu mắng cho một trận vì tội rời bỏ Học viện khi chưa được phép, vậy mà rốt cuộc lại không bị sao. Pvthanh trả lời:
- Dạ, từ xưa tới giờ, anh là người đối tốt với em nhất. Mọi lỗi lầm của em, anh đều bỏ qua hoặc phạt rất nhẹ. Thậm chí anh còn bênh vực em trước các thầy khác ở Học viện, nhiều lúc.. dạ, nhiều lúc còn thái quá. Em biết, anh từng bị Chúa Tể nhắc nhở vì bao che cho em. Công ơn trời bể của anh, suốt đời này em cũng không trả hết được.
Khanhvu trầm ngâm:
- Vậy chú có biết nguyên nhân sao anh lại làm thế không?
Pvthanh lắc đầu, về điểm này, chưa bao giờ pvthanh đoán ra được.
Khanhvu thở dài:
- Vì chú giống anh thời còn trai trẻ.
Thấy pvthanh ngỡ ngàng, khanhvu chỉ cười rồi tiếp tục:
- Ngày xưa anh cũng từng một thời như chú, ngang tàng, bất cần, luôn làm những gì mình cho là đúng. Không bao giờ phải biết sợ hãi hay luồn cúi ai cả. Tất nhiên, ngày đó anh cũng gặp nhiều chuyện vì tính ngạo mạn và ngang bướng của mình. Chính vì lẽ đó, anh luôn bảo vệ cho chú trước mọi biến cố từ lớn đến nhỏ. Chú làm anh nhìn thấy thời ngang dọc của mình.
Pvthanh ngượng ngùng. Khanhvu bao lâu nay, bao bọc, che chở pvthanh trước mọi sự vụ, vậy mà hắn lại được đà cậy thế. Nhiều lần, nếu không phải khanhvu xuống nước nhượng bộ, mất mặt xin với các thầy trong Học viện, thì có lẽ giờ này pvthanh đã là thường dân, không biết chừng còn bị đày ra Đảo đóng gạch. Nghĩ đến đó, pvthanh càng thêm thán phục người anh của mình. Khanhvu tiếp tục câu chuyện:
- Quá khứ của anh cũng không có gì đặc biệt lắm, nhưng từ ngày đưa chú về Học viện làm tâm phúc của anh, anh chỉ giấu chú hai chuyện. Một là dị bệnh của anh, do Amint gây nên, chú vừa mới biết.
Pvthanh cắt ngang lời khanhvu:
- Thù của anh cũng là thù của em. Nếu tóm được nó, em sẽ để anh xử lí toàn phần.
Khanhvu lắc đầu cười:
- Chú nghĩ tóm được Amint là dễ lắm đấy à. Bao năm nay anh săn lùng còn không được nữa là chú. Mà thôi, chuyện trả thù đó để sau, nghe anh kể nốt đã. Chuyện thứ hai mà anh giấu chú, chú sẽ được biết ngay thôi. Haizzz, Tay To cấp S, luôn luôn là một cái hộp khóa kín, nhiều bí mật có lẽ sẽ theo họ đến lúc chết. Danh dự cá nhân, lòng tự trọng, đôi khi là những lời hứa bằng tính mạng, khiến cho những bí mật đó luôn được giấu kĩ. Bí mật của anh, quả thực vô cùng kinh khủng. Hôm nay anh nói với chú, cũng là hại chú, kéo chú vào chung con đường không có lối quay về của anh.
Khanhvu bước ra giữa cầu, lầm rầm rồi bắn một tia sáng xuống sông Troll. Một vùng sóng nước dạt ra, tạo hình một vòng tròn. Đáy sông lộ ra một cánh cửa hình đôi môi khép chặt. Khanhvu ra hiệu cho pvthanh nhảy xuống, dùng sức đẩy một "môi cửa" lên, rồi cả hai chui vào bên trong.
Đằng sau cánh cửa là một vùng không gian tối đen như mực, khanhvu búng tay, một ngọn lửa nhỏ bừng cháy trên đầu ngón tay khanhvu, đủ sáng để cho pvthanh nhận ra hai người đứng trong một đường hầm lớn và dài hun hút. Chứng kiến những điều kì lạ vừa rồi, pvthanh hỏi khanhvu:
- Mình đang ở đâu vậy anh? Hôm nay lần đầu tiên em biết là dưới đáy sông troll có một đường hầm bí mật đó.
Khanhvu gật đầu, rồi dẫn pvthanh đi theo mình:
- Chú đã bao giờ nghe thấy cái gọi là Hội Đồng Troll chưa?
Pvthanh lắp bắp:
- Còn có.. có cái tên như vậy nữa à?
- Phải, vOz còn thì nó còn. VOz mất thì nó tự khắc biến mất. Nó được hình thành cùng với tổ chức Tay To của chúng ta. Cả hai song song hoạt động, đối nghịch về mặt lợi thế. Tay To thịnh, Troll suy và ngược lại. Hội Đồng Troll sinh ra, chính là để đảm bảo Troll không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.
- Tại sao không thể tiêu diệt hoàn toàn Troll - pvthanh thắc mắc - Chẳng phải lời tuyên thệ của chúng ta lúc nhậm chức Tay To là phải quét sạch Troll ra khỏi vOz còn gì?
Khanhvu lắc đầu:
- Chú không thể hiểu được đâu. Không có vOz thì không có troll, nhưng không có troll thì vOz cũng khó mà phát triển đến tầm cỡ bây giờ. Quan hệ cộng sinh này, chỉ cho phép các thành phần suy hoặc thịnh, chứ không có tận diệt.
Những lời khanhvu nói ra rất mơ hồ, pvthanh nhất thời không thể hiểu được:
- Vậy, Hội Đồng Troll mà anh nói tới, có vai trò gì với chúng ta và với lũ troll khác?
- Duy trì mối quan hệ cộng sinh mà anh vừa nhắc đến. Tức là nếu Troll quá mạnh và điên cuồng, rồi sinh sôi nảy nở về số lượng, lập tức Hội Đồng Troll phải can thiệp để khắc chế. Một dạng khóa an toàn, chú hiểu chứ?
- Vậy nếu bên Tay To chúng ta tiêu diệt chúng đến cùng? - pvthanh đặt vấn đề. Bất chợt pvthanh nhìn thấy nụ cười đầy ẩn ý trên môi khanhvu, gã reo lên:
- Phải rồi, anh chính là "Khóa An Toàn" của phe Tay To, thỏa hiệp với Hội Đồng Troll.
Khanhvu gật đầu:
- Chính xác. Chỉ có một mình anh. Chú là người thứ 3 là Tay To biết được điều này, sau Chúa Tể và anh. Nhiệm vụ này được chính Chúa Tể giao riêng cho anh. Việc anh được cai quản Học Viện, tách rời Đảo, cũng là để anh không "giẫm" lên công việc của các Tay To khác.
Pvthanh giờ đã hiểu, tại sao khanhvu và cả Học Viện lại được Chúa Tể ưu ái đến vậy. Khanhvu tiếp tục câu chuyện của mình:
- Khi các Tay To có kế hoạch thảm sát, hoặc kế hoạch tuần tra, hoặc đơn giản như Tháng Cao Điểm, anh sẽ được Chúa Tể thông báo trước tiên. Việc sau đó của anh là phải bắn tin về Hội Đồng Troll. Công việc và hoạt động sau đó chúng phải tự kiểm soát lấy thôi.
- Tại sao.. tại sao Chúa Tể lại nghĩ ra kế sách này?
- Anh đã nói rồi, đó là mối quan hệ cộng sinh, bám vào nhau để tồn tại. Quá nửa lượng lao động ở Đảo là nhờ Troll đưa ra, chú cũng biết rõ điều đó mà. Việc để Troll quay ngược lại hoạt động ở đất liền, anh luôn là người nắm danh sách đầy đủ nhất. Chúng mang nhân công đến cho ta, ta đảm bảo sự tồn tại của chúng. Anh thực hiện nhiệm vụ cầu nối, anh được đảm bảo quyền lực, cả trong giới Tay To và Học Viện. Hội Đồng Troll thực hiện nhiệm vụ khóa an toàn, chúng được đảm vai trò và uy quyền trong thế giới Troll. Những lợi thế như vậy, có họa điên mới phá vỡ cán cân cân bằng đó.
Pvthanh bàng hoàng trước những gì khanhvu nói, hóa ra khanhvu không đơn giản chỉ là một thầy giáo cặm cụi bên sách vở và tận tâm với lũ trò nhỏ, mà ẩn sau cái mác đó, là một con người khác hẳn, mưa kế, tính toán và đầy nguy hiểm. Pvthanh hỏi khanhvu:
- Vậy Hội Đồng Troll gồm những ai? Mà hôm nay anh đến đây có việc gì vậy, chẳng nhẽ chỉ để kể cho em biết, em thì có vai trò gì, anh không sợ em làm lộ à?
Khanhvu không trả lời câu hỏi nào của pvthanh cả. Hai người đã đi đến cuối đường hầm và lại gặp một cánh cửa, có vẻ như là một căn phòng sau cánh cửa này vậy. Khanhvu đẩy cửa vào, kéo pvthanh vào bên trong.
Vừa vào bên trong, pvthanh đã giật mình kinh hãi, nắm chặt cây gậy của mình, nhảy lùi lại phía sau, kéo tay khanh vu hét lên:
- God Dragon..
Khanhvu giữ tay pvthanh lại, ra hiệu không được manh động. Pvthanh sửng sốt, rồi cúi xuống nói thầm với khanhvu:
- Anh.. đó chẳng phải là God Dragon.. con troll huyền thoại đó sao?
- Chú bình tĩnh.. chẳng phải anh nói chúng ta đi gặp Hội Đồng Troll hay sao. God Dragon chỉ là giải nghệ chứ có phải chết đâu mà chú phải ngạc nhiên vậy?
- Em chỉ ngạc nhiên vì sự có mặt của hắn thôi - pvthanh giải thích - Hội Đồng Troll này chắc hắn đứng đầu phải không anh?
Khanhvu bật cười, nói thầm cho pvthanh:
- Cao thủ gì hắn, ở đây hắn là thấp nhất đấy, nào để anh giới thiệu với chú. Chỉ có những Tay To cấp S mới biết những người này thôi.
Pvthanh vô cùng kinh ngạc. Cuộc đánh bắt God Dragon năm xưa, gã cùng từng được tham gia. Một trận chiến long trời lở đất, thậm chí, đó là lần duy nhất gã được thấy Chúa Tể tham chiến. Đòn kết liễu của Chúa Tể tuy không đủ làm God Dragon tán mạng, nhưng đủ để hắn kiệt sức và xin hàng để giữ mạng. Từ đó về sau, không còn thấy ai nhắc đến cái tên God Dragon nữa. Hôm nay, gặp God Dragon ở Hội Đồng Troll, pvthanh kinh ngạc một thì việc biết God Dragon thấp bậc nhất ở đây, pvthanh còn kinh ngạc gấp mười phần.
Một bục đá đen với 4 bậc dài ngắn khác nhau, pvthanh đếm được cả God Dragon là 8 người tất cả. Người nào cũng mang khuôn mặt vô cùng gớm ghiếc, bộ mặt thường thấy của troll. God Dragon ngồi bậc dưới cùng, cùng với một người nữa. Lạ một điều, người ngồi cạnh God Dragon trắng toát toàn thân. Bậc tiếp theo có hai người, một người có khuôn mặt chia làm 2 nửa, nửa trên màu trắng, nửa dưới màu đỏ. Người ngồi cạnh bậc với người này lại có đôi mắt to tròn, nét mặt trông như trẻ con, hấp háy nhìn pvthanh như trêu tức. Bậc tiếp theo lại chỉ có một người, hai cầu vai gắn hai miếng bào màu đỏ, trông có vẻ oai vệ nhất ở đây. Bậc cuối cùng, có 3 người ngồi thành vòng tròn quay mặt vào nhau, nhất thời pvthanh không thể nhìn rõ ai với ai.
- Hôm nay có việc gì mà ông lại đến đây mà không báo trước, mà ông dẫn theo ai thế kia? - Người có bào vai màu đỏ lên tiếng.
- Hắn là pvthanh, tôi đã từng gặp người này. Tay To thường, đang ở Học Viện. - God Dragon nhận ra ngay khi pvthanh bước vào cùng khanhvu.
- Chắc là tuổi đời còn trẻ, nên ta không biết cũng phải - Người có bào vai đỏ gật gù.
Khanhvu giờ mới cất lời:
- Đây là pvthanh, em trai của tôi ở Học Viện, hôm nay tôi dẫn đến đây cũng là có việc thông báo với các ông. Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi một chuyện, các ông quản lí kiểu gì để tên HieuThien đánh trọng thương hai học trò của tôi?
- Hừ, tất cả là tại tên Javi. Hắn dẫn một lúc cả 4 đứa đến. Lại còn tên Die Hard gây sự trước, cố tình chọc tức HieuThien. Chúng tôi cũng không thể làm khác được - Người có 2 phần mặt đỏ trắng trả lời.
- Cái gì mà không thể làm khác? May cho các người là hai thằng nhóc đến giờ đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nếu không, đừng trách khanhvu này tuyệt tình. - khanhvu tức giận.
- Ông cũng không phải là không có trách nhiệm - Người có khuôn mặt trẻ con trả lời - Javi là người như nào? Ông giao 2 đứa học trò của ông cho chúng, tức là ông đã sai ngay từ đầu rồi. Việc tên Die Hard giết hơn 30 mạng con cháu của chúng tôi, ông giải thích sao đây?
Bị bắt bẻ ngược lại, khanhvu cũng đành phải dịu đi:
- Coi như gộp nợ vào cho Javi. Tôi chỉ du di cho các ông một lần này thôi. Hôm nay tôi đưa theo pvthanh đến đây, trước là giới thiệu với các ông, từ giờ cậu ta có vai trò liên lạc tương đương với tôi. Thứ nữa là chuyển yêu cầu từ Chúa Tể.
- Tủ Lạnh.. Có việc gì.. Mà lại thêm người liên lạc? - Ba người ngồi quay mặt vào nhau, mỗi người nói một câu.
- Chúa Tể yêu cầu danh sách từ đất liền. Các ông phải cung cấp đủ cho tôi, không thiếu một Cờ Lôn.
- Từ Chúa Tể.. Hay là ông.. Tự nghĩ ra? - Ba người ngồi vòng tròn tiếp tục hỏi theo trình tự mỗi người một đoạn.
- Ý Chúa Tể là ý tôi, ý tôi là ý Chúa Tể - khanhvu dứt khoát.
God Dragon và người trắng ngồi cạnh hắn quay ra nhìn nhau, rồi lại nhìn khanhvu chằm chằm:
- Chúng tôi cần lí do?
- Lí do là tôi cần. Các ông không đưa, nếu có nguy hại gì thì đừng có thắc mắc.
Người có 2 vai bào màu đỏ vung tay, cánh cửa sau lưng pvthanh và khanhvu đóng sập lại, rồi lặn mất như chưa từng có ở đó. Pvthanh nắm chặt cây gậy, thủ thế. Khanhvu cười lớn:
- Sức các ngươi đến đâu mà đòi nhốt anh em ta lại?
- Dừng lại.. Các ngươi.. Điên hết rồi à? - Ba người ngồi hàng trên cùng nói, vẫn theo nhịp độ cũ.
Khanhvu ngó chừng thấy không ai dám động thủ, liền tiếp tục:
- Khanhvu ta xưa nay không biết nói đùa là gì. Ta làm việc này cũng vì lợi ích của chúng ta. Các ngươi đưa ta bản danh sách sớm lúc nào, thì danh tính của cái Hội Đồng này được đảm bảo an toàn. Nhược bằng không, là do các ngươi tự chuốc lấy.
- Kẻ nào dám đụng đến bọn ta. Không lẽ.. ngươi đã tiết lộ cho người khác? - Người có bào vai màu đỏ nói.
- Chắc chắn rồi, hắn còn dẫn một đứa Tay To thường đến cơ mà - Con troll có khuôn mặt trẻ con vênh mặt lên, điệu bộ trông vô cùng tức cười.
- Hắn ta là người thứ 3 biết về các ngươi, sau ta và Chúa Tể. Còn về lí do, các ngươi không cần biết. Ta đến đây để đảm bảo an toàn và mạng sống cho các ngươi, thế thôi.
Trước thái độ cứng rắn và kiên quyết của khanhvu, lũ troll cũng phải nhượng bộ. Troll có khuôn mặt nửa đỏ nửa trắng lúc bấy giờ mới chỉ vào pvthanh mà hỏi:
- Vậy thì còn hắn? Giải thích cho bọn ta biết sự có mặt của hắn ở đây.
Khanhvu kéo pvthanh lên phía trước:
- Hội Đồng Troll trước mặt em gồm 8 người. Đây là những con troll mạnh nhất vOz này. Điều đó được khẳng định là chúng có hình thù người như chúng ta, và khác hẳn với những loại làng nhàng như HieuThien và Jake Sully và những con troll thường khác. Năm xưa, God Dragon cũng đã đạt đến cảnh giới hóa người này rồi. Người ngồi cạnh God Dragon, toàn thân màu trắng đây chính là Enthuasia. God Dragon và Enthuasia được đặt danh hiệu là Tốt Đen và Tốt Trắng.
Pvthanh giờ mới để ý, trên cổ của God Dragon và Enthuasia, đeo 2 vòng nhỏ, có ghi chữ "Tốt" bằng một loại văn tự cổ xưa của vOz. God Dragon hầm hè:
- Một thứ xích chó của Tủ Lạnh thôi. Hừ, có thứ này, ta chẳng thể ra khỏi đây nửa bước. Nếu ra được khỏi đây, việc đầu tiên, ta sẽ tiêu diệt tên khốn kiếp đó ngay lập tức.
Khanhvu giải thích cho pvthanh:
- Chiếc vòng đó để kiểm soát bọn họ, không cho họ ra bên ngoài, theo dõi vị trí của họ, ức chế một phần năng lượng. Bùa phép chỉ một mình Chúa Tể giải được.
Pvthanh thắc mắc:
- Theo dõi vị trí là sao? Căn phòng này bị ếm bùa, họ không thể bước ra ngoài, vậy làm cách nào điều hòa được sông Troll?
Khanhvu tủm tỉm:
- Đó chính là lí do anh đến đây. Hội đồng troll liên hệ với một loạt những sát thủ đang ngày ngày tồn tại ở đất liền. Khi có biến, những sát thủ này được Hội Đồng báo tin, trở về sông troll. Bằng cách nào đó bọn chúng sẽ ngăn chặn thiệt hại đến mức nhỏ nhất. Danh sách thống kê các sát thủ do Hội Đồng Troll nắm giữ. Những sát thủ này trước có được đeo vòng kiểm soát của Chúa Tể, nhưng anh mới được tin báo là có kẻ đã tháo được chiếc vòng đó, không biết là hắn đã làm thế nào, chỉ biết giờ này hắn đang tung tăng ngoài đất liền. Thậm chí, hắn còn có dự định quay về đây giải cứu cho cái Hội Đồng này.
- Là kẻ nào nói với ngươi? Dám đặt điều sai trái. - Người có bào vai màu đỏ giận dữ quát. Pvthanh giờ mới để ý, chiếc vòng trên cổ người này là một chữ "Tướng".
- Hypocrisy, ông không cần phải quá khích như vậy. Khanhvu tôi xưa này làm việc luôn minh bạch. Chính người đó đã gửi thư thách thức tôi tìm ra hắn.
- Là kẻ nào.. Sao dám ngông cuồng.. Ông nói đi - Bộ ba ngồi trên cùng mở lời.
Khanhvu không trả lời câu hỏi của bộ ba trên, mà lại giới thiệu tiếp cho pvthanh:
- Vị "Tướng" kia, là Hypocrisy. Vai trò gần như lớn nhất ở đây. "Gần như" là bởi vì, nếu xét cá nhân, ông ta là lớn nhất, mạnh nhất. Nhưng nếu không xét cá nhân, thì ông ta còn thua bộ ba kia về mọi mặt.
- Bộ ba đó là những ai? - pvthanh hỏi.
- Chúa Tể và các Tay To cấp S chúng ta gọi họ là bộ ba Xe -Pháo -Mã: Foggyflute- mylove1412 - Paladin.. Nếu để bọn họ hợp sức liên thủ cùng nhau 3 trong 1, tạo ra Siêu Hợp Thể troll 3 đầu 6 tay, thì không ai có thể địch nổi.
Pvthanh nhăn mặt:
- Vậy làm sao Chúa Tể khắc phục được họ. Mà trong ba người đó, làm sao phân biệt được ai với ai, em không thấy họ đeo vòng.
- Sức mạnh từ Khoai Sinh Mệnh Tạo Hóa. Chắc chú đã được nghe nhiều về nó -khanhvu giải thích - Thứ đó đã làm tan hợp thể của bọn chúng, đồng thời triệt tiêu toàn bộ sức mạnh của chúng. Bây giờ, chúng là những kẻ vô dụng nhất ở đây, sức mạnh cơ bắp thì sao thoát ra khỏi đây được. Chiếc nệm mà chúng đang ngồi châu đầu vào, chính là một vật phát tín hiệu cỡ lớn, nên chúng cũng không chạy đi được. Dù sao với năng lực đã từng có, đây cũng là đặc ân Chúa Tể dành cho chúng. Lúc nào chúng cũng phải gần nhau, giống như bộ ba của ngày xưa, ha ha ha.
Thấy pvthanh còn không hiểu, khanhvu giải thích thêm:
- Nguyên bộ ba này, nếu đi riêng lẻ thì rất tầm thường. Nhưng chúng khi đi cùng nhau, thì vô cùng nguy hiểm. Chúng ta không thể phân biệt được đâu là Paladin, đâu là foggyflute, đâu là Mylove1412. Ngay cả bây giờ, cũng không biết ai là xe, là pháo, là mã. Chúa Tể và các Tay To cấp S như ta, chỉ thống nhất gọi là Xe Pháo Mã, chứ cũng không thể phân biệt nổi. Chính sự luân chuyển và ăn ý giữa chúng, rồi sau này, chúng ngộ ra được phép Siêu Hợp Thế, càng làm chúng trở nên vô địch. Việc chúng ta đánh bại chúng, ngoài sự kì diệu của Khoai Sinh Mệnh Tạo Hóa, còn là một sự may mắn đến khó tin.
Pvthanh chăm chú lắng nghe, rồi lại nhìn lên bộ ba Xe Pháo Mã, không giấu nổi tò mò. Lịch sử vOz, hắn đã được nghe về rất nhiều cuộc chiến, nhưng thực sự, đâu mới là cuộc chiến vĩ đại nhất, hoành tráng nhất. Phải chăng là Xe Pháo Mã với Chúa Tể, nếu vậy, thứ gọi là Khoai Sinh Mệnh Tạo Hóa, đúng là thần vật của mọi thần vật. Hắn đi theo khanhvu bao năm nay, giờ thì mới được biết những chuyện này. Hóa ra cứ ở mãi trong Học Viện, hắn lại thành ếch ngồi đáy giếng. Pvthanh chợt nhớ lại ngày xưa, hắn được khanhvu đưa về khi còn rất nhỏ, rồi sau này khi được làm Tay To, chính khanhvu đã xin Chúa Tể cho pvthanh về lại Học Viện. Cuộc đời của pvthanh, gắn chặt lấy khanhvu, toàn là do bàn tay của khanhvu tạo nên. Khanhvu là người như nào, còn những bí mật gì nữa? , bất giác, pvthanh cảm thấy bất an ở trong lòng. Tiếng nói của khanhvu đúng lúc, cắt ngang dòng suy nghĩ của pvthanh:
- Người có khuôn mặt trẻ con này, chính là madson, thuật biến hình và khả năng biến đổi cảm xúc của hắn, đến nay vẫn là độc nhất vô nhị ở vOz, chưa có ai qua được. Hắn được gắn thẻ "Tịnh".
- Vậy còn người gắn thẻ "Sỹ" này là ai? - pvthanh chỉ người có nửa mặt đỏ, nửa mặt trắng, cũng là người cuối cùng chưa được xướng tên.
- Ta là caochithanh. Ha ha, cái thời mà caochithanh này nổi danh, thì chắc nhà ngươi vẫn còn nằm trong bụng mẹ. - caochithanh cười hô hố.
- Khuôn mặt của hắn - khanhvu chen vào - sở dĩ nửa đỏ nửa trắng, bởi vì hắn bị di chứng do sử dụng trạng thái Back Up quá nhiều, một phép thuật rất mạnh, duy chỉ có một nhược điểm, người sử dụng trạng thái Back Up thì khó có thể kiểm soát được hành động của chính mình, một dạng Cờ Lôn Tự Tố, dẫn đến phát sinh dị hình trên khuôn mặt, khiến ai cũng nhận ra. Caochithanh là một trong những troll sử dụng thành thạo nhiều phép thuật của dân Thường Giới, đó là điểm mạnh, nhưng cũng là điểm yếu của hắn. Troll là troll, thường giới là thường giới, không thể có chuyện lẫn lộn được.
- Ngươi nhầm rồi, khanhvu ạ. Ta đã khác trước rất nhiều. Ta đã ngộ ra nhiều điểm mới về Back Up, thậm chí bây giờ, ngươi không thể nào là đối thủ của ta. - caochithanh nói xong lại cười một tràng dài khả ố.
Khanhvu cười nhạt:
- Bao giờ thoát ra khỏi cái chữ "Sỹ" trên cổ ngươi, thì hãy tính đến chuyện tìm ta. Ta thì lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón ngươi.
Hypocrisy bấy giờ mới hỏi khanhvu:
- Giới thiệu xong rồi, giờ trả lời câu hỏi của bọn ta đi. Tại sao ngươi lại đưa hắn đến đây?
- Tôi muốn trao pvthanh cho các ông huấn luyện thêm cho nó. - khanhvu trả lời dõng dạc.
Pvthanh suýt chút nữa đánh rơi cây gậy trên tay mình. Hắn bàng hoàng, sững sờ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe được. Khanhvu thường ngày là người không bao giờ nói đùa, vậy thì hắn ta vừa nói cái gì vậy?
Khỏi phải nói Hội Đồng Troll cũng bất ngờ không kém trước đề nghị của khanhvu. Từ xa xưa, Troll và Tay To như nước với lửa, vốn không thể hòa lẫn vào nhau được. Chỉ cần có cơ hội là phe này sẵn sàng tiêu diệt phe kia ngay, vậy mà đề nghị vừa rồi của khanhvu, có lẽ là lần duy nhất trong đời những người có mặt ở đây nghe được. Phải mất một lúc, Hypocrisy mới lên tiếng:
- Ông có đang bình thường không đó, khanhvu?
- Tôi nhắc lại, hôm nay tôi đưa em tôi, pvthanh đến đây, là để gửi gắm các ông huấn luyện thêm cho nó, trong thời gian 3 ngày là đủ.
Lời khanhvu vang vọng, rõ ràng rành mạch. Chợt Enthuasia phá lên cười:
- Có phải ông để tên đàn em của ông học ngón nghề của bọn này rồi quay lại diệt sạch bọn ta phải không? Ông không sợ chúng tôi làm gỏi nó rồi gửi vào bữa ăn trưa của ông à? Nên nhớ, tuy bị kiểm soát, nhưng năng lực của bằng này người ở đây đủ sức biến cả hai anh em ông thành cát đấy.
Khanhvu nhếch mép:
- Bây giờ ta là ai? Một Tay To cấp S quyền uy, được bao nhiêu kẻ ngưỡng mộ, nắm quyền điều hành cả một Học Viện bề thế. Ta chả còn thiếu thứ gì cả, giết sạch các ông ta cũng thể thăng được cấp bậc nữa, để các ông tồn tại, ngoài Chúa Tể và em ta biết, cũng không ai làm gì ảnh hưởng đến ta được. Còn các ông, nếu nghĩ có thể tiêu diệt được khanhvu ta thì cứ việc. Ta có chết, thì cả cái sông Troll này cũng bị san bằng. Hai mạng này đổi lấy tám mạng của các ngươi, thêm vài nghìn đứa con cháu nữa, xem ra ta vẫn là lãi lắm.
Lí lẽ của khanhvu chắc chắn mà lại kín kẽ vô cùng, cả Hội Đồng Troll đều biết không thể làm căng với khanhvu được, Hypocrisi dịu giọng:
- Ông có thể nói rõ hơn nguyên cớ làm sao lại có đề nghị kì lạ này?
Khanhvu bấy giờ mới ôn tồn kể lại:
- 3 ngày trước, ta nhận được một lời thách đấu. Hắn là một trong những sát thủ của các ông, và hiện vẫn còn ẩn danh ở đất liền. Hắn có nói với ta, hắn đã tháo được vòng kiểm soát của Chúa Tể, và luyện được tuyệt chiêu mới, đủ sức để đánh bại ta.
- Ngông cuồng.. Là kẻ nào.. Mau nói tên - Bộ ba Xe Pháo Mã cắt ngang lời khanhvu.
Ai cũng hiểu sức mạnh của khanhvu là như nào, một sát thủ của Hội Đồng Troll, dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể nào làm đối thủ tương xứng với khanhvu. Nay nghe khanhvu nói vậy, mọi người đều tò mò không biết là ai mà lại tự tin thái quá đến vậy.
Khanhvu thong thả:
- Chẳng hay, trong danh sách của các ông, có nhân tài nào mang bí danh Apollon? Hắn nói với tôi sẽ đánh bại tôi chỉ bằng tuyệt chiêu mới.
- À, apollon. Chính tôi là người kiểm tra năng lực của hắn, trước khi đưa hắn về lại đất liền. Phép biến hình người là do tôi và Madson truyền thụ - caochithanh lên tiếng. Madson ngồi bên cạnh gật đầu xác nhận.
- Vậy, tuyệt chiêu mới mà Apollon nói với ông, nó là thứ gì mà khiến hắn lại tự tin đến vậy? - Enthuasia hỏi.
- Xin hỏi Bộ Ba Xe Pháo Mã, lần cuối cùng các ông nghe đến đòn phép Nghẽn Cổ Chai là khi nào?
- Không thể nào. - Lần này, cả ba cùng đồng thanh, đủ thấy họ bất ngờ đến mức nào.
- Anh, Nghẽn Cổ Chai là gì? Lần đầu tiên em nghe thấy nó. - pvthanh nãy giờ chỉ đứng nghe khanhvu và Hội Đồng Troll bàn luận, giờ mới xen vào câu chuyện.
- Nếu hắn luyện được Nghẽn Cổ Chai thật, thì đúng là phải ra tay tiễu trừ hắn thôi - God Dragon lên tiếng - Tôi chỉ có thắc mắc, việc hắn học được Nghẽn Cổ Chai, và việc phá dấu hiệu theo dõi của Tủ Lạnh, hai việc này có liên quan đến nhau không?
- Ta còn chưa biết đó là thật không hay chỉ là mấy đòn võ mồm của hắn? Nhỡ đâu đó là một cái bẫy dành cho khanhvu, hoặc là? - Enthuasia để lửng câu nói của mình.
- Ta không rỗi hơi đến đây để bịa ra một câu chuyện tiêu tốn thời gian của các ông - khanhvu đoán được ý của Enthuasia - Hắn thách đấu ta cách đây 3 ngày, hẹn ta một tuần sau, ngay trước cổng Học Viện. Ta để cho các ông và pvthanh 3 ngày để các ông truyền đạt cho nó. Nếu Apollon thắng, ta không nghĩ là các ông sẽ được yên ổn đâu.
- Ý ông là chúng tôi không còn cách nào khác, buộc phải dậy pvthanh đánh bại Apollon? - Hipocrisy hỏi.
- Còn một cách, đó là tất cả cùng chết - khanhvu cười khiêu khích - Ta sẽ giết 8 người các ngươi trước. Còn phần ta, thoát được Nghẽn Cổ Chai ngày nào thì sống thêm ngày đó.
Nghe khanhvu nói, pvthanh biết chắc Nghẽn Cổ Chai là một đòn phép vô cùng ghê gớm. Gã bảo với khanhvu:
- Vậy anh tìm bản danh sách sát thủ của Hội Đồng làm gì, khi đã sắp đặt để em ở lại đây?
- Ta muốn kiểm tra lại toàn bộ, tránh trường hợp có một Apollon thứ 2. Thực ra thì, phép Nghẽn Cổ Chai cũng chỉ thuộc mức khá, chứ không phải là là sát chiêu hạng nhất, có điều, đó là một phép bắt nguồn từ Troll, gắn liền với Troll. Nếu đụng độ, ta cũng chưa chắc nắm được lợi thế. Ta cũng không thể bỏ Học Viện đi vài ngày được, chỉ có chú là thích hợp.
Lúc này God Dragon mới lên tiếng:
- Ta có một thỏa thuận. Nãy giờ ông nhiều lợi thế quá rồi.
- Được, ngươi cứ nói. - khanhvu gật đầu.
- Bản danh sách bọn ta có thể đưa cho người, với điều kiện. Pvthanh, hoặc ngươi bắt sống Apollon, hoặc ngươi có bằng chứng về việc Apollon học thành Nghẽn Cổ Chai và đem về đây, đổi lấy bản danh sách. Bọn ta không muốn làm trò đùa của hai anh em. Năng lực về Troll của ngươi sau đó cũng sẽ bị bọn ta gỡ bỏ. Còn không thì, cả đời này các ngươi cũng không thấy được bản danh sách đó.
Khanhvu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi quyết định:
- Được, ta chấp nhận thỏa thuận này. Từ giờ phút này, pvthanh sẽ ở lại đây. Các ngươi sẽ có nhiệm vụ huấn luyện cho cậu ta. Nếu ta phát hiện các ngươi cố tình "nhồi" thêm thứ gì vào nó, ta sẽ tính sổ đủ cả. Nên nhớ, không có các ngươi, khanhvu này cũng không mất gì cả. Còn không có ta, toàn bộ cái sông Troll này bị san bằng, đó là quy ước với Chúa Tể rồi. Khanhvu và Hội Đồng Troll, đã qua cái thời phải bám vào nhau rồi.
Chứng kiến thái độ của khanhvu, không chỉ những người trong Hội Đồng, mà cả pvthanh cũng cảm thấy ghê sợ. Trước mặt pvthanh bây giờ, không phải là người anh thân quen, luôn dang tay nâng đỡ, dìu dắt hắn. Âm mưa của khanhvu, chắc chắn còn chưa bộc lộ hết trong ngày hôm nay. Pvthanh có lẽ là người khó xử nhất. Từ đầu đến giờ, pvthanh như con rối trong tay khanhvu, không hề có tiếng nói. Việc sắp xếp pvthanh ở lại đây, chỉ có đến lúc khanhvu nói thì pvthanh mới biết. Rốt cuộc, vì ân tình với khanhvu, pvthanh mới đứng yên chịu trận thế này.
- Bây giờ ông nói gì cũng được thôi, nhưng ông nên nhớ, cái gì cũng có cái giá của nó. Luật nhân quả, không bao giờ sai được. Chúng tôi cũng không phải chỉ biết đứng nhìn, ông có bí mật, chúng tôi cũng thế. - Hypocrisy nhắc khanhvu.
- Sao cũng được, tôi không quan tâm. Việc đã xong, tôi đi đây. Cáo từ.
Khanhvu đặt tay lên vai động viên pvthanh. Đáp lại là cái nhìn đầy lo lắng và có đôi chút sợ hãi của pvthanh. Cuối cùng, khanhvu cũng đẩy cửa bước ra ngoài, để lại pvthanh và Hội Đồng Troll bên trong. Khanhvu đi hết đường hầm, bay lên cầu Troll, và lại phù phép để dòng nước đen ngòm lấp lại cửa vào. Xong xuôi, khanhvu bay thằng về Học Viện.
* * *
Lại nói việc Haroavatar, sau khi nghe tin có nhiều cao thủ tập trung tại phân khu Dân Chơi Mới Nổi, đã quyết định đến báo cáo với Chúa Tể của hắn. Thân là một Tay To cấp S, nhưng Haroavatar thường nhận những chỉ thị từ Tủ Lạnh thông qua khanhvu, chứ ít khi trực tiếp gặp Tủ Lạnh. Việc lần này là hệ trọng, nên Haroavatar quyết định một chuyến về Phòng Họp.
Vào đến Phòng Họp, Haroavatar đã nhìn thấy cpc và vitcon đang hồi sức cho Diz. Diz lúc này trông khá nhợt nhạt, các vết thương trên người mới được phục hồi, vết sẹo vẫn còn mới. Nhìn thấy Haroavatar đến, nhưng vì đang thi triển phép chữa thương, cả hai người cpc và vitcon cũng không tiện đứng dậy chào hỏi. Haroavatar cũng là một người nghiên cứu khá vững về y lí, liền ngồi ngay xuống tiếp sức cho cpc và vitcon.
Y thuật và năng lực của Haroavatar mạnh hơn hẳn cả hai người cpc và vitcon cộng lại, nên chả mấy chốc, da dẻ của Diz đã có chút hồng hào trở lại. Haroavatar dùng ánh mắt ra hiệu cho vitcon và cpc ngừng lại trước, để một mình hắn tiếp tục với Diz. Được thêm một lát thì Haroavatar cũng ngừng lại, đỡ Diz nằm xuống bàn rồi Haroavatar mới hỏi chuyện cpc:
- Bị ném gạch ở đâu mà nặng thế này?
Cpc thầm thán phục Haroavatar, mới chỉ sơ qua đã đoán được thương thế của Diz, vitcon liền trả lời thay cho cpc:
- Thưa thầy, con và willrock114 đang đi tuần ngoài Đảo thì gặp Diz đã bị bất tỉnh, toàn thân toàn là thương tích.
- Ta biết rồi, trên cơ thể còn nhiều sẹo non và những vết thương khác ngoài gạch trận. Gạch trận mạnh thế này, chắc chắn là người ở đảo rồi.
Cpc gật gù:
- Tôi cũng đoán vậy, uy lực thế này, chỉ có dân Đảo mới làm được. Mà hôm nay, có việc gì mà thầy lại bỏ công việc ở Học Viện để đến đây thế này?
Haroavatar chau mày suy nghĩ:
- Xem ra ta đã đoán được rồi. Vitcon, trò gặp Diz ở quãng nào?
- Thưa thầy, con và willrock114 gặp Diz ở gần trạm tiếp tế ạ.
Haroavatar quay sang hỏi cpc:
- Phân khu Dân Chơi Mới Nổi ở gần đó nhất phải không?
Cpc lắc đầu:
- Cũng không hẳn. Trước thì đúng, nhưng sau tháng cao điểm, có hai tiểu phân khu mới lập chếch về hướng Bắc một quãng ngắn thôi, tiểu phân khu Nhờ Lai và tiểu phân khu Xin Mốt. Hai tiểu phân khu này ra đến trạm tiếp tế là gần nhất.
- Có thể suy luận của ta là đúng rồi, không thể có sự trùng hợp đến vậy?
- Là sao? Thầy nói rõ cho tôi nghe xem nào? - cpc ngạc nhiên.
- Hôm nay tôi đến gặp Chúa Tể thông báo chuyện cơ mật, không ngờ lại gặp thêm chuyện này. Lát tìm gặp Chúa Tể, ông có khi cũng nên đi cùng.
Cpc xua tay:
- Chuyện của Học Viện, tôi không can dự. Tôi chỉ hỏi ông chuyện vừa rồi, ông nói trùng hợp là sao?
Haroavatar giơ tay lên, tỏ ý chuyện cơ mật nên sẽ không nói nữa. Nguyên tắc là vì Haroavatar là một Tay To cấp S, không thể đem chuyện ra bàn với vitcon và cpc ngay tại đây được. Bấy giờ, Haroavatar mới quay ra hỏi vitcon:
- Trò willrock114 đâu rồi?
Vitcon kính cẩn thưa lại:
- Thưa thầy, willrock114 và con hôm nay được nghỉ trực, nên cậu ấy đã bỏ đi đâu từ sáng rồi. Con thấy cậu ấy nói là đi đâu đó xa xa để xả hơi. Mấy ngày qua..
Cái lườm của cpc nhanh chóng được vitcon tiếp nhận, cậu đổi giọng luôn:
* * * mấy ngày qua mới trực, công việc nhiều quá thầy ạ.
Vitcon và cpc thừa hiểu willrock114 là học trò cưng của Haroavatar, giờ biết willrock114 hết bị vtalinh đến cpc dằn mặt, chắc chắn Haroavatar cũng không vui tí nào. Haroavatar không để ý đến thái độ của vitcon, gật gù:
- Hai đứa lo bảo ban nhau cho tốt vào. Công việc nhiều áp lực, cần phải có đủ tỉnh táo. Có gì khó khăn, cứ báo tin về với ta.
Rồi quay ra hỏi cpc:
- Chúa Tể hiện đang ở đâu, ông có biết không?
Nghe lời dặn của Haroavatar với vitcon, cpc có đôi chút khó chịu. Học Viện là Học Viện, Tay To là Tay To. Lời Haroavatar nói, đâu khác gì ý hắn tự nhận có thể xen vào việc của Tay To. Cpc cũng đành trả lời lấy lệ:
- Chiều tối qua còn gặp riêng vtalinh trong Box Ẩn, giờ thì không biết ngài đi đâu nữa. Từ ngày bị thương, tính khí của ngài khó đoán hẳn.
- Cái gì? Bị thương? Sao không ai nói với ta chuyện này? - Haroavatar vô cùng ngạc nhiên. Cả vitcon, giờ đã được làm Tay To, cũng ngạc nhiên không kém.
- Chuyện dài lắm, gặp Chúa Tể thì ông đi mà hỏi, tôi không tiện kể..
Cpc chưa nói hết câu, thì ngoài cửa có một Tay To khác đáp xuống. Người này đang bị thương ở vùng bụng, máu chảy ra ướt đẫm lớp áo ngoài. Cpc kêu lên:
- Trời ơi! Anh Quạ!
Ba người cùng chạy ra bên ngoài. Nhưng rồi cả 3 như chết lặng đi. Vết thương của NCQ có lẽ cũng không thể khiến cho họ có cảm xúc như vậy. Đằng sau NCQ, ba Tay To cấp S hàng đầu là vtalinh, Javi và Gattor đều nằm dưới đất bất tỉnh. Cả ba người này thương tích đầy mình, xem ra thương thế vô cùng nặng. Haroavatar lắp bắp:
- Kẻ.. kẻ nào.. kẻ nào?
Từ xưa, Tay To là đại diện cho quyền lực của Tủ Lạnh. Mà Tủ Lạnh là người đứng đầu vOz, nắm quyền cai trị toàn cõi vOz, tất lẽ quyền lực của hắn là lớn nhất. Vị trí Tay To là vị trí không thể động tới, không thể xâm phạm tới. Bao nhiêu cuộc nổi dậy, cuộc đổ máu của Thường Giới xưa nay để phản đối lại chế độ của Tủ Lạnh, hi hữu lắm mới có những trường hợp như Diz hôm nay. Vậy mà giờ đây, 3 Tay To cấp S hàng đầu của Tủ Lạnh, những người có quyền uy và năng lực chỉ đứng sau Tủ Lạnh, cùng bị thương đến tơi tả thế kia, lịch sử vOz có lẽ chỉ ghi lại một lần này. Phút chốc, vết thương ở bụng NCQ trở thành thứ yếu, không có gì đáng phải bận tâm cả. NCQ giữ vết thương ở bụng, khó nhọc trả lời:
- Tôi không biết.. tôi bắt gặp họ thế này ở gần.. phân khu Sân Sau Chợ Người. Lúc tôi đang kiểm tra vết thương của 3 người thì bị một người lạ mặt đánh lén một chưởng.
- Ông có nhìn thấy kẻ đó không? - Haroavatar hỏi.
- Hắn ta đeo mặt nạ.. màu xanh lục hoặc gần như thế. Hắn ra đòn bất ngờ quá.. Nhưng khi tôi dính đòn và ngã xuống.. thì hắn lại bỏ đi.
Haroavatar lại gần xem vết thương của NCQ, mới chỉ nhìn qua, gã đã nhíu mày:
- Là của Tay To.
NCQ mặt biến sắc:
- Vậy.. vậy sao.. không thể tin được.
Cpc chạy lại đỡ NCQ rồi bảo:
- Thôi đưa tất cả vào trong, việc điều tra đó để sau. Trời ạ, cái ông vtalinh này, mãi mới lành lặn trở lại thì bây giờ lại nằm một đống được rồi. Hết Diz lại đến các ông, dần dần cái Phòng Họp này thành cái bệnh viện mất.
Vitcon và Haroavatar phụ cpc đưa 3 Tay To cấp S vào bên trong, riêng NCQ vẫn có thể cố gắng đi vào. Haroavatar rút trong túi ra một miếng băng dải nằm gọn trong lòng bàn tay, đưa cho NCQ:
- Dải băng thấm hút Đai Na. Ông nên cảm thấy vinh dự vì là Tay To đầu tiên ở Đảo được dùng nó. Sáng chế của tôi đó.
NCQ chả còn hứng thú trước câu nói đùa của Haroavatar nữa, giật miếng băng trên tay Haroavatar, gã đắp luôn vào vết thương. Ngay lập tức, dải băng co lại, bám chặt vào vết thương của NCQ. NCQ nhăn mặt, Haroavatar thấy vậy giữ tay NCQ lại:
- Hơi xót một chút, nó có một ít độc tính do tôi thêm vào, nhằm chặn các vết thương không rõ nguồn gốc. Yên tâm là lành lặn nhanh hơn các loại thuốc bột thông thường. Đừng cố gỡ bằng tay không.
Được thêm một lát thì Haroavatar niệm chú gỡ miếng băng ra, dải băng Đai Na của Haroavatar hút độc tố của NCQ, giờ trông giống như con đỉa no máu, căng mọng. Haroavatar vứt dải băng ra ngoài, rồi hủy nó ngay trên không, biến nó thành lớp bụi li ti rơi xuống đất. Chứng kiến vết thương của NCQ lành lặn ngay trong chớp mắt, cpc xuýt xoa:
- Xem ra y thuật của Haroavatar ngày càng tiến đến mức quỷ khóc thần sầu rồi.
Haroavatar mỉm cười:
- Không dám nhận, tại công việc ở Học Viện cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi và tài liệu nghiên cứu. Hơn nữa, vừa rồi, vết thương của anh Quạ đây cũng khá nhẹ. Giờ ta thử vết thương của 3 người này xem sao.
Haroavatar rút tiếp một loạt Dải Băng Đai Na cho vitcon và cpc đắp cho 3 Tay To cấp S.
Không ai nhận thấy đôi chút khó chịu trên nét mặt của NCQ..
Vừa mới chạm vào Javi, Haroavatar đã kêu lên:
- Chao ôi, là 9400 GT.
Haroavatar lật cả 3 người lại xem xét rồi nói:
- Cả 3 người đều chịu chấn thương từ 9400 GT. Vậy là sao?
- Có lẽ là Chin lại xuất hiện rồi - cpc suy đoán.
Haroavatar nghiêm nét mặt:
- Cpc, nói cho tôi biết những gì đang xảy ra ở đây. Tại sao lại liên quan đến cả Chin?
Đến lúc này thì NCQ quyết định xen vào:
- Tôi nghĩ ông không cần phải biết đâu Haroavatar ah.
Haroavatar không giấu nổi sự ngạc nhiên xen lẫn khó chịu:
- Sao ông lại nói vậy?
NCQ bình thản đáp:
- Học Viện là Học Viện, Đảo là Đảo. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Hôm nay không biết là ông đến đây có việc gì, tôi rất cám ơn đã chữa thương cho tôi, nhưng như vậy là đủ rồi. Việc ở Đảo, chúng tôi tự lo được.
Haroavatar bắt đầu thấy nóng mặt:
- Sự việc nghiêm trọng thế này, tôi lại là một Tay To cấp S, cớ gì không thể can dự?
NCQ vẫn một thái độ ung dung:
- Dù về cấp bậc, ông có cao hơn tôi thật đấy. Nhưng ở Đảo, ông không có quyền hơn tôi đâu. Theo tôi được biết, những việc ở Học Viện cần báo cáo cho Chúa Tể, ngoài việc sử dụng Thiên Lý Truyền Âm bằng bùa chú MMS của khanhvu, thì đối với những việc hệ trọng, đích thân khanhvu, người đứng đầu Học Viện, sẽ về Đảo báo cáo. Chẳng hay, Học Viện có việc cơ mật như nào, hay là mới thay đổi cơ cấu để Haroavatar đây lên nắm quyền mà tôi không biết?
Những lời NCQ nói ra vô cùng hợp lí, nhưng đối với Haroavatar thì đó lại là một sự coi thường của NCQ dành cho mình. Haroavatar đuối lý:
- Ông chẳng nói Học Viện và Đảo không xen vào việc của nhau, vậy thì tôi nghĩ cũng không nên nói ra làm gì. Khanhvu hiện nay chắc cũng đang ở Đảo tìm vài người quen cũ.
NCQ như đổ thêm dầu vào lửa:
- Vậy thì thứ lỗi cho tôi nói thẳng, không biết Học Viện các ông cai quản kiểu gì, các ông thân là người đứng đầu, có 3 thì 2 vị đã về Đảo dạo chơi. Nguyên tắc của Chúa Tể, hẳn các ông là người biết rõ. Ba người cấp S các ông, không được phép rời khỏi Học Viện cơ mà. Lại nữa, mấy đứa học trò gì gì đó của ông, 2 đứa mới nhậm chức, 2 đứa đi tham quan. Ngày đầu tiền đến đây đã náo loạn một phen, báo hại chúng tôi vất vả cứu chữa. Không biết là học được cái thói hung hăng của thầy nào không biết?
Haroavatar nổi giận đùng đùng:
- Việc đó các ông mới phải là người chịu trách nhiệm. Bọn trẻ mới chân ướt chân ráo bước vào cuộc sống của Tay To, kinh nghiệm thực chiến gần như là con số 0. Các ông không dìu dắt thì thôi, lại còn để tên Javi đưa chúng đến đụng độ HieuThien. Tôi e là đến ông gặp HieuThien còn đại bại, lũ trẻ của tôi đến giờ còn toàn mạng, e là vẫn hơn một số người.
NCQ quyết không chịu lép vế:
- Sao bây giờ tôi lại có thêm trách nhiệm đỡ đầu cho mấy đứa con hoang của ai đó nữa à? Ông đừng lôi Javi ra đây, hắn ta đang bất tỉnh, lấy đâu ra mà đối chứng. Tôi đã nói rồi, ông không có việc ở Đảo này, nên xin đừng có quan tâm đến chuyện nội bộ của chúng tôi. Việc ông chữa trị cho tôi, tôi xin chân thành cám ơn. Còn ba vị này, nếu ông có nhã ý cứu chữa, tôi cũng không có ý kiến gì. Còn không, về nguyên tắc, mời ông đi cho.
Haroavatar ngỡ ngàng, NCQ dám đốp chát lại với hắn, cũng chỉ là không có tiếng nói chung trong công việc, nhưng bây giờ NCQ lại đuổi thẳng một Tay To cấp S như hắn đi thì đúng là không ra thể thống gì nữa. Đúng là nguyên tắc ở Đảo này, không cho phép những người "không có phận sự" được ở lại. Chẳng nhẽ một Tay To cấp S như Haroavatar lại là "không có phận sự". Haroavatar nghiêm nét mặt:
- Nếu tôi vẫn muốn ở lại thì sao? Việc tôi cần báo cáo cho Chúa Tể, ông dám phá hỏng?
NCQ ung dung:
- Tôi làm theo nguyên tắc. Ông không chịu tự bước đi, thì tôi đưa ông về.
Haroavatar sấn sổ lao về phía NCQ, có lẽ đã không giữ được bình tĩnh nữa rồi. Cpc ngồi xem hai người đôi co từ nãy giờ, thấy Haroavatar nổi xung lên, liền đứng dậy kéo Haroavatar lại:
- Hai anh dừng lại đi, chuyện có thế mà cũng xích mích với nhau được. Hay là định nằm đây thêm với mấy ông này nữa.
Haroavatar bị cpc kéo tay lại, cũng nguôi đi một ít. NCQ vẫn đứng đó, nhởn nhơ như thách thức. Rõ ràng trong cuộc đấu tâm lí chiến vừa rồi, NCQ đã hơn Haroavatar một bậc. Nếu bây giờ xảy ra xô xát, dù không biết kết quả như nào, nhưng chắc chắn Haroavatar cũng sẽ bị trách tội nặng hơn, bởi đây không phải là "nhà" của hắn. Haroavatar bực bội, lấy nốt túi vải đựng thuốc trong người đưa cho cpc:
- Sau khi dùng toàn bộ Dải Băng Đai Na này, ngươi cho họ uống thêm 3 viên này, đen, trắng, đỏ. Uống khan. Nếu qua đêm nay mà chưa có biến chuyển gì, thì uống thêm viên nhỏ màu trắng này. Họ là Tay To cấp S, sức đề kháng rất tốt, không có gì phải lo đâu. Sức mạnh của 9400 GT, xem ra không chỉ là lời đồn đại.
Cpc lo lắng:
- Anh quay về Học Viện thật à? Sao không ở lại đây đợi Chúa Tể, chắc ngài sắp về đây rồi.
Haroavatar lắc đầu, nói với cpc mà lại nhìn thẳng vào NCQ:
- Anh phải về thôi, không thì lại phiền người khác đưa về.
NCQ nhún vai, điệu bộ như trêu tức Haroavatar:
- Rất sẵn lòng.
Haroavatar ôm cục tức đó mà bỏ đi ra ngoài, không thèm chào từ biệt cpc và vitcon lấy một câu. Còn lại 3 người ở lại, sau khi để vitcon dán băng Đai Na cho 3 người, cpc hỏi NCQ:
- Vết thương của anh sao rồi?
NCQ vạch áo lên chỉ cho cpc:
- Ổn rồi, không sao cả. Thuốc của lão lù đù đó trông thế mà hiệu quả ghê.
Cpc bật cười:
- Anh nữa, người ta chữa thương cho rồi, đến cảm ơn còn không có lấy một câu, lại còn bắt bẻ người ta. Giờ ông ta tự ái rồi, chắc chả bao giờ quay lại đây nữa. Mấy hôm trước, nếu cứ mang vtalinh đến chỗ ông ta chắc đã không phải khổ sở nhiều rồi. Giờ thì Học Viện với Đảo như nước với lửa rồi. Haizzz. Chả hiểu dạo này chúng ta gặp vận hạn gì nữa. Chin lại quay về rồi, phiền phức đây.
NCQ bảo với cpc:
- Đó có phải là Chin không, chúng ta cũng không thể biết được. Tốt nhất cứ đợi họ tỉnh lại sẽ biết. Theo lời Haroavatar thì có lẽ mai là họ hồi phục, cậu nhớ giữ kín, để Chúa Tể biết chuyện này, ắt chúng ta chịu phạt nặng.
- Vậy còn người đánh lén anh, anh không định điều tra à? - cpc hỏi.
- Không phải việc của cậu. Tôi tự lo được. - NCQ khó chịu - Anh đi đây.
NCQ bước ra ngoài rồi, vitcon mới hỏi:
- Chuyện của Chin là như nào vậy anh?
Cpc hóm hỉnh, bắt chước điệu bộ của NCQ trả lời vitcon:
- Không phải việc của cậu.
* * *
NCQ bước ra bên ngoài, đang chuẩn bị bay đi thì bỗng nhìn thấy Haroavatar đang đứng nhìn mình từ xa. Có gì đó bất an trong lòng NCQ, gã tiến lại gần Haroavatar:
- Ông quên mất đường về Học Viện rồi à?
Haroavatar nhếch mép:
- Tôi vẫn nhớ đường về, chỉ là quên một việc.
- Chưa chào từ biệt tôi à? Nếu vậy lần sau cứ thế mà về, không cần khách sáo thế đâu - NCQ bỡn cợt.
- Tôi quên chưa vạch mặt ông, NCQ ạ.



