DỊ NHÂN HIỆN TẠI – CHAP 2: VỢ CHỒNG ĐINH BỘ LĨNH
Như đã kể sơ qua thì năm 2015, con gái út của Hải Dóng là Như Cứt trong một lần tỉ thí giao lưu võ công với Đinh Bộ Lĩnh thì bị họ Đinh đánh cho sình bụng. Và trong nước mắt giàn dụa, Như Cứt về mách với Hải Dóng và cuối cùng Đinh Bộ Lĩnh cưới được vợ. Ngoài ra, họ Đinh còn được phía vợ tặng thêm một căn hộ chung cư cao cấp coi như quà khuyến mãi tặng kèm. Ba đứa con gái nhà Hải Dóng đã được bác quán triệt tư tưởng từ nhỏ nên xét về trình độ học vấn và nghề nghiệp thì 3 cô xếp theo thư tự từ lớn đến nhỏ còn ăn chơi đàn đúm thì xếm từ nhỏ đến lớn.
Đơn cử là Như Cứt, nhỏ tuổi nhất nhà, làm biếng nhất nhà, dở hơi nhất nhà, học dốt nhất nhà, vếu to nhất nhà và cưới chồng sớm nhất nhà. Nhớ năm ngoái, khi Như Cứt mang thai đứa thứ 2, năm đó cũng là năm bão số 12 đổ bộ vào Nha Trang. Đúng 6h sáng, bão đang đổ bộ vào, sức gió cấp 12 giật cấp 14. Nhà của Đinh Bộ Lĩnh lại ở tận trên tầng 24 nên gió càng mạnh. Nghe gió rít, Đinh Bộ Lĩnh sợ sun dái kéo chăn trùm kín đầu mà run lẩy bẩy. Lúc này, Như Cứt đá dậy từ sớm bèn vào phòng giật cái chăn ra bắt Đinh Bộ Lĩnh ra phố mua trứng vịt lộn. Quả nhiên lời đồn éo sai tí nào, Như Cứt quả là đứa dở hơi cám lợn nhất trong 3 đứa nhà Hải Dóng. Đinh Bộ Lĩnh nhăn mặt "Lịt pẹ, mới 6h sáng, mưa bão thế này cơm phở còn chả ai bán chứ nói đéo gì vịt lộn". Ông bà ta ngày xưa nói quả chẳng sai "đàn bà đẻ nó dữ như chó đẻ", khi Đinh Bộ Lĩnh vừa nói dứt câu thì ăn luôn một cái cán chổi muốn bẹt mẹ đầu "* mẹ mày, giờ có đi không, nói nhẹ thì éo nghe cơ. Vợ thì bầu bì thèm ăn vịt lộn mà cũng éo biết chiều".
Sợ Như Cứt lại phang tiếp một gậy thì có khi mất mẹ trí nhớ, Đinh Bộ Lĩnh lồm cồm bò dậy thay đồ đi mua trứng vịt lộn khi 6h sáng và bão đang giật cấp 14 (mà các ông biết rồi đấy, cấp 14 nó dư sức quẳng ahihi chiếc bán tải nhà Hoài Linh lên đọt dừa). Vừa chạy được khoảng 500m thì gió thổi bay mẹ cả xe lẫn Đinh Bộ Lĩnh. Vừa ngã xuống đường thì cây đổ đè ngang người họ Đinh làm anh không thoát ra được. May mà lúc đó có người đi đường tới giúp đưa Đinh Bộ Lĩnh đi viện. Lúc đó mà không có người thì họ Đinh không chết vì cây đè thì cũng chết vì lạnh. Sau này mới biết người cứu Đinh Bộ Lĩnh làm ở văn phòng tỉnh ủy vì hôm qua đi về quên đóng cửa sợ mưa tạt ướt đống sách điều lệ Đảng mới nhập về nên mới ra đường lúc đó. Còn Như Cứt thì ở nhà đợi đến tận 12h éo thấy Đinh Bộ Lĩnh đâu, điện thoại thì không gọi được (bão quật đổ hết trụ phát song nên trong mấy ngày trời song điện thoại ở Nha Trang tê liệt). Đến chiều thì mới có người tới thông tin cho Như Cứt khan gói vào mà chăm chồng. "Hãm, nằm bệnh viện vì trứng vịt lộn thì éo thể tin được, đến bố cũng phải quỳ với mày Như Cứt ạ" Hải Dóng hét lên với con gái. Đoạn bác quay qua bảo Đinh Bộ Lĩnh "* mẹ ra viện thì lo thắp nhang tạ ơn Đảng nhé".
Nhớ lại kỉ niệm ngày xưa, thời điểm các dị nhân bỏ võ lâm thì đám con gái nhà Hải Dóng cũng bắt đầu trổ mã và phải gọi là ngon thôi rồi. Thế là các dị nhân chưa có gia đình như Tạ Vô Kỵ, Lu Là, Đinh Bộ Lĩnh và cả tôi nữa chuyển phỏm sang cua con gái bác. Biết thế nên bác bày ra khối trò và bắt chúng tôi phải chơi cùng bác "* mẹ, đứa nào thể hiện tốt thì tao mới xem xét cho quen con gái tao". Và trò mà bác hay bắt chúng tôi chơi cùng là đánh trận giả (kiểu PUPG ngày nay), địa điểm mảnh đất trống sát núi phía sau tự Thích Phá Giới. Bác sắm đâu chục khẩu súng bắn đạn bi (loại này trúng phần mềm thì phải gọi vừa đau vừa rát đến té đái, xui mà trúng mắt thì chắc thành thương phế binh luôn đéo nói nhiều). Bác sở hữu chục loại súng nào là colt 12, AR-15, M16, AK-47, trung liên RPK.. Chia 2 phe ra đánh và thường thì Đinh Bộ Lĩnh luôn nằm về phe địch của Hải Dóng. Vì là bộ đội xuất ngủ nên khả năng mai phục cũng như ngắm bắn của Hải Dóng phải gọi là đỉnh của đỉnh, hễ bác nheo mắt bóp cò là coi như một chiến sĩ phe địch dính đạn. Thêm vào đó Hải Dóng gần như bất ahihi tử vì ngoài chuyện bác luôn thủ sẵn những khẩu súng xịn nhất thì bác còn đóng nguyên bộ giáp dày cộm loại của cảnh sát chống bạo động nên dù có dính đạn cũng giống như muỗi đốt inox đéo ăn thua. Có hôm Đinh Bộ Lĩnh xả nguyên một băng đạn M16 vào người Hải Dóng mà bác đéo chịu "chết" đã vậy còn dương lê rượt đâm làm họ Đinh chạy vãi shit cho nên hôm nào Đinh Bộ Lĩnh trở về nhà cũng sứt đầu mẻ trán thâm tím đầy người.
Có hôm, 2 chiến sĩ Đinh Bộ Lĩnh và Tạ Vô Kỵ leo tường định vòng ra phía sau đánh bọc hậu đội Hải Dóng. Thấy cạnh chân tường có gò đất nhô cao, nghĩ là tổ mối, 2 dị nhân quyết định nhảy xuống để hạn chế chấn thương. 2 chiến sĩ vừa nhảy xuống thì nghe một cái bẹt, một cục đen đen bầy hầy văng mẹ lên trán Tạ Vô Kị, còn Đinh Bộ Lĩnh lùn hơn nên nó văng lên tới đầu. Vâng, éo thể nhục hơn cho 2 dị nhân, cái ụ đó đéo phải là tổ mối mà là đống cứt nhà chùa ủ để bón rau mấy ông ạ. Mà các ông biết rồi đấy, cứt người mà ủ đủ bảy bảy bốn chín ngày thì mùi của nó vãi loz ra. Cả 2 ông người đày cứt chạy đi kiếm Thích Phá Giới mắng vốn bảo "* mẹ thầy còn bảo cứt nhà chùa không thối nữa không". Thấy 2 thằng hâm, Thích Phá Giới vác đao dí 2 dị nhân chạy ra biển trấn nước tẩy uế. Sau này, mỗi khi Thích Phá Giới mời bọn tôi lên chùa ăn cơm chay thì tuyệt nhiên không ai đụng đến món rau của tự trồng.
Như đã nói, Đinh Bộ Lĩnh là người dính đạn của Hải Dóng nhiều nhất. Nhưng nói thật, với trang bị full option như Hải Dóng: Súng thì max tốc, max sát thương vật lý; Áo thì max phòng thủ lẫn phục hồi; đôi giày thì max tốc độ chạy; nón sắt triệt tiêu sát thương nữa thì bác cân mẹ 1 tiểu đoàn. Đinh Bộ Lĩnh ăn đạn hoài đâm ra cay cú lắm quyết tâm phải cho Hải Dóng đo ván thì mới cam. Biết Hải Dóng mặc giáp nên có bắn vào người cũng chỉ tổ phí đạn, Đinh Bộ Lĩnh liền nghĩ ra cách trước hôm đánh anh mang cuốc xẻng lên mặt trận đào một cái hố nhỏ đủ một người ngồi, ngay bụi rậm nơi Hải Dóng thường ngồi nghỉ ngơi lấy sức. Hôm diễn ra trận đánh, như thường lệ sau khi hạ sát hàng loạt địch thủ, Hải Dóng rút vào bụi tránh nắng. Vừa bỏ mũ xuống móc chai nước ra chưa kịp uống thì Đinh Bộ Lĩnh nhảy từ trong hố ra kẹp cổ đồng thời dí khẩu colt 12 vào thái dương Hải Dóng. Hải Dóng hét lên "* mẹ mày đừng bắn thằng ngu này". Đinh Bộ Lĩnh đang hăng máu quất luôn 3 phát. Khẩu colt 12 tuy nhỏ nhưng là hàng xịn của Mỹ nên lực sát thương mạnh hơn mấy khẩu hàng Khựa nhiều. Khỏi phải nói, Hải Dóng rú lên bi thương, máu chảy đầy mặt (thật ra cũng chẳng nguy hiểm gì mấy đến tính mạng chỉ là sượt da động mạch nên chảy máu nhiều). Đinh Bộ Lĩnh thì mặt mày tái mét lắp bắp '* mẹ đạn nhựa gì mà kinh thế này, đừng chết bác Hải ơi ".
Cuối cùng Hải Dóng được cáng vào chùa để Thích Phá Giới sơ cứu. Thầy cười hì hì" * mẹ thằng ngáo Đinh Bộ Lĩnh bắn cả ông già vợ, kinh nhể". Sau vụ đó cứ ngờ Đinh Bộ Lĩnh hết cơ hội làm rể Hải Dóng nhưng đời éo ai lường được chữ ngờ cũng như Hải Dóng cứ ngỡ mình bất tử cuối cùng bị một khẩu colt 12 vớ vẩn nã cho nhớ mẹ.
Tác giả: Đông Phương – Kiệt Lặc Gia Trang
Đơn cử là Như Cứt, nhỏ tuổi nhất nhà, làm biếng nhất nhà, dở hơi nhất nhà, học dốt nhất nhà, vếu to nhất nhà và cưới chồng sớm nhất nhà. Nhớ năm ngoái, khi Như Cứt mang thai đứa thứ 2, năm đó cũng là năm bão số 12 đổ bộ vào Nha Trang. Đúng 6h sáng, bão đang đổ bộ vào, sức gió cấp 12 giật cấp 14. Nhà của Đinh Bộ Lĩnh lại ở tận trên tầng 24 nên gió càng mạnh. Nghe gió rít, Đinh Bộ Lĩnh sợ sun dái kéo chăn trùm kín đầu mà run lẩy bẩy. Lúc này, Như Cứt đá dậy từ sớm bèn vào phòng giật cái chăn ra bắt Đinh Bộ Lĩnh ra phố mua trứng vịt lộn. Quả nhiên lời đồn éo sai tí nào, Như Cứt quả là đứa dở hơi cám lợn nhất trong 3 đứa nhà Hải Dóng. Đinh Bộ Lĩnh nhăn mặt "Lịt pẹ, mới 6h sáng, mưa bão thế này cơm phở còn chả ai bán chứ nói đéo gì vịt lộn". Ông bà ta ngày xưa nói quả chẳng sai "đàn bà đẻ nó dữ như chó đẻ", khi Đinh Bộ Lĩnh vừa nói dứt câu thì ăn luôn một cái cán chổi muốn bẹt mẹ đầu "* mẹ mày, giờ có đi không, nói nhẹ thì éo nghe cơ. Vợ thì bầu bì thèm ăn vịt lộn mà cũng éo biết chiều".
Sợ Như Cứt lại phang tiếp một gậy thì có khi mất mẹ trí nhớ, Đinh Bộ Lĩnh lồm cồm bò dậy thay đồ đi mua trứng vịt lộn khi 6h sáng và bão đang giật cấp 14 (mà các ông biết rồi đấy, cấp 14 nó dư sức quẳng ahihi chiếc bán tải nhà Hoài Linh lên đọt dừa). Vừa chạy được khoảng 500m thì gió thổi bay mẹ cả xe lẫn Đinh Bộ Lĩnh. Vừa ngã xuống đường thì cây đổ đè ngang người họ Đinh làm anh không thoát ra được. May mà lúc đó có người đi đường tới giúp đưa Đinh Bộ Lĩnh đi viện. Lúc đó mà không có người thì họ Đinh không chết vì cây đè thì cũng chết vì lạnh. Sau này mới biết người cứu Đinh Bộ Lĩnh làm ở văn phòng tỉnh ủy vì hôm qua đi về quên đóng cửa sợ mưa tạt ướt đống sách điều lệ Đảng mới nhập về nên mới ra đường lúc đó. Còn Như Cứt thì ở nhà đợi đến tận 12h éo thấy Đinh Bộ Lĩnh đâu, điện thoại thì không gọi được (bão quật đổ hết trụ phát song nên trong mấy ngày trời song điện thoại ở Nha Trang tê liệt). Đến chiều thì mới có người tới thông tin cho Như Cứt khan gói vào mà chăm chồng. "Hãm, nằm bệnh viện vì trứng vịt lộn thì éo thể tin được, đến bố cũng phải quỳ với mày Như Cứt ạ" Hải Dóng hét lên với con gái. Đoạn bác quay qua bảo Đinh Bộ Lĩnh "* mẹ ra viện thì lo thắp nhang tạ ơn Đảng nhé".
Nhớ lại kỉ niệm ngày xưa, thời điểm các dị nhân bỏ võ lâm thì đám con gái nhà Hải Dóng cũng bắt đầu trổ mã và phải gọi là ngon thôi rồi. Thế là các dị nhân chưa có gia đình như Tạ Vô Kỵ, Lu Là, Đinh Bộ Lĩnh và cả tôi nữa chuyển phỏm sang cua con gái bác. Biết thế nên bác bày ra khối trò và bắt chúng tôi phải chơi cùng bác "* mẹ, đứa nào thể hiện tốt thì tao mới xem xét cho quen con gái tao". Và trò mà bác hay bắt chúng tôi chơi cùng là đánh trận giả (kiểu PUPG ngày nay), địa điểm mảnh đất trống sát núi phía sau tự Thích Phá Giới. Bác sắm đâu chục khẩu súng bắn đạn bi (loại này trúng phần mềm thì phải gọi vừa đau vừa rát đến té đái, xui mà trúng mắt thì chắc thành thương phế binh luôn đéo nói nhiều). Bác sở hữu chục loại súng nào là colt 12, AR-15, M16, AK-47, trung liên RPK.. Chia 2 phe ra đánh và thường thì Đinh Bộ Lĩnh luôn nằm về phe địch của Hải Dóng. Vì là bộ đội xuất ngủ nên khả năng mai phục cũng như ngắm bắn của Hải Dóng phải gọi là đỉnh của đỉnh, hễ bác nheo mắt bóp cò là coi như một chiến sĩ phe địch dính đạn. Thêm vào đó Hải Dóng gần như bất ahihi tử vì ngoài chuyện bác luôn thủ sẵn những khẩu súng xịn nhất thì bác còn đóng nguyên bộ giáp dày cộm loại của cảnh sát chống bạo động nên dù có dính đạn cũng giống như muỗi đốt inox đéo ăn thua. Có hôm Đinh Bộ Lĩnh xả nguyên một băng đạn M16 vào người Hải Dóng mà bác đéo chịu "chết" đã vậy còn dương lê rượt đâm làm họ Đinh chạy vãi shit cho nên hôm nào Đinh Bộ Lĩnh trở về nhà cũng sứt đầu mẻ trán thâm tím đầy người.
Có hôm, 2 chiến sĩ Đinh Bộ Lĩnh và Tạ Vô Kỵ leo tường định vòng ra phía sau đánh bọc hậu đội Hải Dóng. Thấy cạnh chân tường có gò đất nhô cao, nghĩ là tổ mối, 2 dị nhân quyết định nhảy xuống để hạn chế chấn thương. 2 chiến sĩ vừa nhảy xuống thì nghe một cái bẹt, một cục đen đen bầy hầy văng mẹ lên trán Tạ Vô Kị, còn Đinh Bộ Lĩnh lùn hơn nên nó văng lên tới đầu. Vâng, éo thể nhục hơn cho 2 dị nhân, cái ụ đó đéo phải là tổ mối mà là đống cứt nhà chùa ủ để bón rau mấy ông ạ. Mà các ông biết rồi đấy, cứt người mà ủ đủ bảy bảy bốn chín ngày thì mùi của nó vãi loz ra. Cả 2 ông người đày cứt chạy đi kiếm Thích Phá Giới mắng vốn bảo "* mẹ thầy còn bảo cứt nhà chùa không thối nữa không". Thấy 2 thằng hâm, Thích Phá Giới vác đao dí 2 dị nhân chạy ra biển trấn nước tẩy uế. Sau này, mỗi khi Thích Phá Giới mời bọn tôi lên chùa ăn cơm chay thì tuyệt nhiên không ai đụng đến món rau của tự trồng.
Như đã nói, Đinh Bộ Lĩnh là người dính đạn của Hải Dóng nhiều nhất. Nhưng nói thật, với trang bị full option như Hải Dóng: Súng thì max tốc, max sát thương vật lý; Áo thì max phòng thủ lẫn phục hồi; đôi giày thì max tốc độ chạy; nón sắt triệt tiêu sát thương nữa thì bác cân mẹ 1 tiểu đoàn. Đinh Bộ Lĩnh ăn đạn hoài đâm ra cay cú lắm quyết tâm phải cho Hải Dóng đo ván thì mới cam. Biết Hải Dóng mặc giáp nên có bắn vào người cũng chỉ tổ phí đạn, Đinh Bộ Lĩnh liền nghĩ ra cách trước hôm đánh anh mang cuốc xẻng lên mặt trận đào một cái hố nhỏ đủ một người ngồi, ngay bụi rậm nơi Hải Dóng thường ngồi nghỉ ngơi lấy sức. Hôm diễn ra trận đánh, như thường lệ sau khi hạ sát hàng loạt địch thủ, Hải Dóng rút vào bụi tránh nắng. Vừa bỏ mũ xuống móc chai nước ra chưa kịp uống thì Đinh Bộ Lĩnh nhảy từ trong hố ra kẹp cổ đồng thời dí khẩu colt 12 vào thái dương Hải Dóng. Hải Dóng hét lên "* mẹ mày đừng bắn thằng ngu này". Đinh Bộ Lĩnh đang hăng máu quất luôn 3 phát. Khẩu colt 12 tuy nhỏ nhưng là hàng xịn của Mỹ nên lực sát thương mạnh hơn mấy khẩu hàng Khựa nhiều. Khỏi phải nói, Hải Dóng rú lên bi thương, máu chảy đầy mặt (thật ra cũng chẳng nguy hiểm gì mấy đến tính mạng chỉ là sượt da động mạch nên chảy máu nhiều). Đinh Bộ Lĩnh thì mặt mày tái mét lắp bắp '* mẹ đạn nhựa gì mà kinh thế này, đừng chết bác Hải ơi ".
Cuối cùng Hải Dóng được cáng vào chùa để Thích Phá Giới sơ cứu. Thầy cười hì hì" * mẹ thằng ngáo Đinh Bộ Lĩnh bắn cả ông già vợ, kinh nhể". Sau vụ đó cứ ngờ Đinh Bộ Lĩnh hết cơ hội làm rể Hải Dóng nhưng đời éo ai lường được chữ ngờ cũng như Hải Dóng cứ ngỡ mình bất tử cuối cùng bị một khẩu colt 12 vớ vẩn nã cho nhớ mẹ.
Tác giả: Đông Phương – Kiệt Lặc Gia Trang


