Võ Lâm Bựa Truyện – Chap 2 – KIỆT LẶC GIA TRANG VÀ VÕ LÂM THỜI THỔ TẢ
Có thể nói giai đoạn 2005 đến giữa năm 2006 (trước khi phiên bản Sơn Hà Xã Tắc ra mắt) có thể xem là giai đoạn hồng hoang của Võ Lâm còn theo cách nói của gia trang thì đó là Võ Lâm thời thổ tả. Vì sao ư, đơn giản là vào thời ấy nhiệm vụ duy nhất mà người chơi có thể làm là nhiệm vụ lấy skill môn phái, không auto, event vài ba tháng mới có một cái. Nhưng lại có một nghịch lý là game thủ lại yêu thích cái giai đoạn thổ tả mỗi khi nhắc về võ lâm sau này. Bởi vì khi ấy người chơi phải dựa vào chính mình, tương tác với nhau liên tục nên hình thành một thế giới ảo sôi nổi chẳng khác nào thế giới thật. Và những thành viên nơi Kiệt Lặc Gia Trang cũng vậy, đối với họ kí ức về võ lâm là những câu chuyện cười ra nước mắt trong cái thời thổ tả ấy.
Đầu tiên kể về bố con nhà anh Dương: Anh Dương lúc đó vẫn còn đi làm, theo như anh bảo thì làm đéo gì trong nghành xây dựng, nhìn phong cách anh kể bọn tôi lúc đầu nghĩ anh là chủ thầu hay chí ít cũng là giám sát thi công hoặc thủ kho gì đấy. Sau này anh bóc trộm xi măng, sắt thép bán để chơi võ lâm, cai thầu sai xã hội đen tới dằn mặt thì bọn tôi mới biết anh làm phụ hồ.
Anh Dương chơi cái bang, còn Hít Le con anh chơi Thúy Yên. Lúc này hai cha con vẫn còn đoàn kết, thương yêu nhau lắm chứ không trở mặt thành thù như sau này. Ngày đầu tiên chơi võ lâm 2 cha con mất 5 tiếng để lên cấp 10. Ok, gia nhập môn phái, có thể đi vi vu các thành thị. Anh rủ Hít Le "* mẹ bố con mình qua Biện Kinh tới Khai Phong Phủ xem nó dư lào". Tìm gần 30p, nhấp mòn chả chuột mà đéo thấy Khai Phong Phủ ở đâu anh chửi "* mẹ, dí loz vô Khai Phong Phủ, thôi ra ngoài thành xem sao". 2 bố con chạy một mạch lên thẳng Lâm Du Quan. Anh bảo đéo du lịch nữa, bây giờ 2 thằng đánh quái thôi, nhưng đánh tay không đừng dùng skill để đỡ tốn mana (* mẹ anh, quái Lâm Du Quan cấp 80 con còn chưa dám đánh tay không). Thế là cả buổi chiều 2 bố con train trên Lâm Du Quan, Hít le cấp 10, Tầm Dương cấp 10 rưỡi. Đến tối có người bảo "* mẹ 2 bố con ông làm loz gì đánh trên đây, về mấy thành mà săn nhím". Lúc này anh mới gãi đầu gãi tai "* mẹ tôi nghĩ quái càng mạnh, lên cấp càng nhanh chứ đéo phải à, game như *".
2 bố con lên cấp 20 thì VNG thu phí giờ chơi (* 2 ông tướng đánh nhím bằng tay không mà lên được từng ấy cấp thì đáng nể). Lúc này anh Dương cũng bị đuổi việc, đéo kiếm ra tiền nữa thế là phải xoay. Nhiệm vụ cái bang cấp 20 khá dễ nên anh chỉ mất 15p. Tuy nhiên, nhiệm vụ 20 Thúy Yên tìm Mạn Đà La thì khác, do người chơi khá đông nên việc thu thập đủ 10 hoa Mạn Đà La là rất khó. Hít Le lúc này đã nhập học, không thể ngồi canh làm nhiệm vụ được nên ủy thác cho ông bố làm giúp. Anh Dương bảo nhiệm vụ này bố mày lấy mày 5k tiền phí. Hít Le tức lắm những cũng phải xì tiền cho ông bố vì đéo có thời gian (nên sau này anh Dương đéo trách được nó). Hôm đó, sau khi tan học, Hít Le hớt hải chạy về gia trang thấy ông bố vẫn đang dán mắt vào con cái bang liền hất hàm hỏi "Này, acc thúy yên xong chưa. Há mồm ra mà nói chưa xong thì đéo có quan hệ gì nữa đâu đấy". Thế là 2 bố con lao vào choảng nhau, ông nhõi chạy ra cửa "* mẹ mày, Tầm Dương", có lẽ đây là trận khởi đầu của 2 bố con. Từ giờ trở đi 2 bố con đéo đánh chung với nhau nữa, Hít Le thề một ngày nào đó acc nó mạnh lên người đâu tiên nó đồ sát là ông bố (và * mẹ sau này nó làm thật).
Lên đến cấp 50 thì Tầm Dương gặp phải vẫn đề lớn, nhiệm vụ đánh ở Lâm An. Ngày đó anh mất gần 1kv chỉ để mua máu vào đánh. Các bác cứ nghĩ thời ấy góc lag thì đéo biết, cái bang tăng max nội công, skill tăng tầm bậy, máu chưa được 600 thì có lẽ hoàn thành nhiệm vụ này chỉ có thể là do tổ tiên phù hộ. Mỗi lần vào đánh, nhìn anh Dương căng thẳng như đi xét nghiệm HIV làm cả gia trang cười bò. Một ngày đẹp trời, anh hét lớn rồi tung 1 cước làm trẹo tay thằng Hít Le "* mẹ mày xong nhiệm vụ rồi, * mẹ gia trang, * mẹ VNG, đit.. mẹ..". Sau đó 10p, anh bị chị Lan cầm dao dí chạy khỏi quán, nhưng vẫn vừa cười vừa chạy mồm thì * mẹ bố mày xong nhiệm vụ rồi. Qua hôm sau phường xuống gô cổ anh lên trụ sở bảo "đề nghị gia đình hợp tác tạo điều kiện để đưa anh Dương đi trại điều trị, phường vừa nhận được đơn của một số hộ dân quan ngại về việc anh Dương thần kinh không bình thường sẽ gây nguy hiểm cho xã hội". Anh phải giải thích sùi cả bọt mép phường mới cho về lại còn dứ theo câu "Lần sau tái phạm thì nhập trại luôn khỏi trình bày nhé".
Hoài Linh, một con nghiện rượu, đến gia trang để lên mạng tìm cách cai, thấy mọi người chơi võ lâm thì bập vào nghiện luôn, thành thử chưa cai được rượu thì nghiện thêm game. Trong gia trang, Hoài Linh là người nghiện nặng nhất. Anh là người đầu tiên khởi động phong trào ngủ lại ở gia trang để tiện cày cuốc. Hôm đầu tiên, tầm 2h sáng, anh Kiệt đang ngáy pho pho, chân gác lên CPU thì đột nhiên một luồng điện 220V chạy qua làm anh bị giật suýt tí thành chó thui. Té ra Hoài Linh mộng du, mò ra máy chủ móc ku đái tồ tồ vào CPU làm CPU bị chạm giật anh Kiệt dựng dái, sau đó cháy mẹ luôn máy chủ. Sau này mới biết bình thường thì không sao nhưng mỗi lần làm vài ve trước khi ngủ là thể nào Hoài Linh cũng mộng du, báo hại sáng hôm đó cả gia trang phải ngồi hóng sửa máy. Có lần, anh móc ku đái cả vào người Thích Phá Giới làm đại đức giữa đêm mưa gió tháng 11 phải đội mưa về tự thay đồ. Sau này mỗi lần thấy anh trước khi ngủ mà làm vài ve thì cả gia trang hò nhau xích anh vào ghế cho chắc.
Mỗi khi nhậu với gia trang, cao hứng anh bảo, thứ anh em mình đang uống ở đây phải gọi là tiên tửu, còn như nhậu ở nhà toàn là tiểu tửu. Hải Dóng e hèm tâm tư "Tao tưởng tiểu tửu là loại uống xong móc ku đái tồ tồ vô CPU chứ". Hoài Linh hề hề "* mẹ bác nhớ dai thế". Kiệt Lặc quan ngại "Mẹ hôm ấy điện trở tôi không đủ lớn thì hôm nay là cúng 100 ngày rồi". Hôm vào viện thăm Tầm Dương ngộ đôc khí gas về thì chiều hôm đó Hoài Linh đau bụng kêu la ỏm tỏi, Tạ Vô Kỵ bảo đợi lát về nhà lấy thuốc. Một lát sau, anh mang tới, Hoài Linh nhăn mặt "* mẹ nhìn như phiến chuột thế này uống vào có sao không". Vô Kỵ cười hề hề "* mẹ có sao thì tôi đưa ông đi Mỹ trị". Uống xong, Hoài Linh càng rống to hơn, mọi người phải đưa đi cấp cứu. Bác sĩ phán "Áp xe ruột thừa, tới trễ 15 phút thì tèo". Thích Phá Giới chép miệng "mẹ Tầm Dương 15p, Hoài Linh cũng 15p" nói xong thầy móc con Motorola V3 ra "Alo, bao lô cho thầy con 15 200 nghìn nhé, tí thầy kêu thằng đệ mang tiền tới". Tối đề về 30, Thích Phá Giới đập bàn bảo "* mẹ tao quên là 2 lần 15".
Tầm Dương và Hoài Linh đều nhập viện, gia trang buồn hơn mọi khi. Đến tối thì cúp điện, các dị nhân quây lại chém gió với nhau chủ yếu là võ lâm và võ học. Cao hứng, Kiệt Lặc khoe ngày xưa anh là ngũ đẳng huyền đai Taekwondo, ngọn cước của anh ngày đó có thể đá vẹo cây sắt 6. Thích Phá Giới hồ hởi * mẹ tao thì Thiếu Lâm Nam Tông, mình tỉ thí phát cho vui. Sau đó cả gia trang mới biết Kiệt Lặc chém gió, bởi mới nhảy được hai cái thì anh bị Thích Phá Giới đá gảy mẹ ống đồng. Cả gia trang lại phải cho nhập viện bó bột. Qua ngày hôm sau lên bệnh viện thăm 3 dị nhân thì thấy mọi người tập trung đông đen trước căn tin bệnh viện cười nói chỉ chỏ, tò mò tiến lại xem có chuyện gì thì * mẹ 3 ông tướng đang ngồi chễm chệ chơi game, 1 ông gãy tay, 1 ông mổ bụng, 1 ông gảy chân đang phối hợp train quái trên Lưỡng Thủy Động. Ông gảy chân thì nhấp mana giúp ông gãy tay, ông gãy tay thì mua đồ ăn cho 2 ông còn lại, riêng ông mỗ bụng thì được cho ngồi yên sợ đi lại bục chỉ. Cả gia trang thấy thế bảo, thôi thế này thì chắc sắp xuất viện đến đít rồi, ta về cày võ lâm thôi. Ra khỏi cổng thì Đinh Bộ Lĩnh hét lên "chết mẹ, sáng vào cột con bò ở đây giờ đéo thấy nữa", mọi người nhớ ra sang Đinh Bộ Lĩnh cưỡi bò đến bệnh viện mới bảo * mẹ mày chạy tới lò mổ xem sao. Nghe tới lò mổ, Đinh Bộ Lĩnh co vòi lại, may có bà bán bánh mì gần đấy bảo mày lên phường mà nhận lại, bên đô thị vừa dẫn đi rồi. Mẹ xe cộ đầy ra đéo đi cưỡi bò tới đúng là dị nhân. Sau vụ đó Đinh Bộ Lĩnh mất 200k tiền phạt vì chăn thả gia súc không đúng nơi qui định.
Có thể nói giai đoạn 2005 đến giữa năm 2006 (trước khi phiên bản Sơn Hà Xã Tắc ra mắt) có thể xem là giai đoạn hồng hoang của Võ Lâm còn theo cách nói của gia trang thì đó là Võ Lâm thời thổ tả. Vì sao ư, đơn giản là vào thời ấy nhiệm vụ duy nhất mà người chơi có thể làm là nhiệm vụ lấy skill môn phái, không auto, event vài ba tháng mới có một cái. Nhưng lại có một nghịch lý là game thủ lại yêu thích cái giai đoạn thổ tả mỗi khi nhắc về võ lâm sau này. Bởi vì khi ấy người chơi phải dựa vào chính mình, tương tác với nhau liên tục nên hình thành một thế giới ảo sôi nổi chẳng khác nào thế giới thật. Và những thành viên nơi Kiệt Lặc Gia Trang cũng vậy, đối với họ kí ức về võ lâm là những câu chuyện cười ra nước mắt trong cái thời thổ tả ấy.
Đầu tiên kể về bố con nhà anh Dương: Anh Dương lúc đó vẫn còn đi làm, theo như anh bảo thì làm đéo gì trong nghành xây dựng, nhìn phong cách anh kể bọn tôi lúc đầu nghĩ anh là chủ thầu hay chí ít cũng là giám sát thi công hoặc thủ kho gì đấy. Sau này anh bóc trộm xi măng, sắt thép bán để chơi võ lâm, cai thầu sai xã hội đen tới dằn mặt thì bọn tôi mới biết anh làm phụ hồ.
Anh Dương chơi cái bang, còn Hít Le con anh chơi Thúy Yên. Lúc này hai cha con vẫn còn đoàn kết, thương yêu nhau lắm chứ không trở mặt thành thù như sau này. Ngày đầu tiên chơi võ lâm 2 cha con mất 5 tiếng để lên cấp 10. Ok, gia nhập môn phái, có thể đi vi vu các thành thị. Anh rủ Hít Le "* mẹ bố con mình qua Biện Kinh tới Khai Phong Phủ xem nó dư lào". Tìm gần 30p, nhấp mòn chả chuột mà đéo thấy Khai Phong Phủ ở đâu anh chửi "* mẹ, dí loz vô Khai Phong Phủ, thôi ra ngoài thành xem sao". 2 bố con chạy một mạch lên thẳng Lâm Du Quan. Anh bảo đéo du lịch nữa, bây giờ 2 thằng đánh quái thôi, nhưng đánh tay không đừng dùng skill để đỡ tốn mana (* mẹ anh, quái Lâm Du Quan cấp 80 con còn chưa dám đánh tay không). Thế là cả buổi chiều 2 bố con train trên Lâm Du Quan, Hít le cấp 10, Tầm Dương cấp 10 rưỡi. Đến tối có người bảo "* mẹ 2 bố con ông làm loz gì đánh trên đây, về mấy thành mà săn nhím". Lúc này anh mới gãi đầu gãi tai "* mẹ tôi nghĩ quái càng mạnh, lên cấp càng nhanh chứ đéo phải à, game như *".
2 bố con lên cấp 20 thì VNG thu phí giờ chơi (* 2 ông tướng đánh nhím bằng tay không mà lên được từng ấy cấp thì đáng nể). Lúc này anh Dương cũng bị đuổi việc, đéo kiếm ra tiền nữa thế là phải xoay. Nhiệm vụ cái bang cấp 20 khá dễ nên anh chỉ mất 15p. Tuy nhiên, nhiệm vụ 20 Thúy Yên tìm Mạn Đà La thì khác, do người chơi khá đông nên việc thu thập đủ 10 hoa Mạn Đà La là rất khó. Hít Le lúc này đã nhập học, không thể ngồi canh làm nhiệm vụ được nên ủy thác cho ông bố làm giúp. Anh Dương bảo nhiệm vụ này bố mày lấy mày 5k tiền phí. Hít Le tức lắm những cũng phải xì tiền cho ông bố vì đéo có thời gian (nên sau này anh Dương đéo trách được nó). Hôm đó, sau khi tan học, Hít Le hớt hải chạy về gia trang thấy ông bố vẫn đang dán mắt vào con cái bang liền hất hàm hỏi "Này, acc thúy yên xong chưa. Há mồm ra mà nói chưa xong thì đéo có quan hệ gì nữa đâu đấy". Thế là 2 bố con lao vào choảng nhau, ông nhõi chạy ra cửa "* mẹ mày, Tầm Dương", có lẽ đây là trận khởi đầu của 2 bố con. Từ giờ trở đi 2 bố con đéo đánh chung với nhau nữa, Hít Le thề một ngày nào đó acc nó mạnh lên người đâu tiên nó đồ sát là ông bố (và * mẹ sau này nó làm thật).
Lên đến cấp 50 thì Tầm Dương gặp phải vẫn đề lớn, nhiệm vụ đánh ở Lâm An. Ngày đó anh mất gần 1kv chỉ để mua máu vào đánh. Các bác cứ nghĩ thời ấy góc lag thì đéo biết, cái bang tăng max nội công, skill tăng tầm bậy, máu chưa được 600 thì có lẽ hoàn thành nhiệm vụ này chỉ có thể là do tổ tiên phù hộ. Mỗi lần vào đánh, nhìn anh Dương căng thẳng như đi xét nghiệm HIV làm cả gia trang cười bò. Một ngày đẹp trời, anh hét lớn rồi tung 1 cước làm trẹo tay thằng Hít Le "* mẹ mày xong nhiệm vụ rồi, * mẹ gia trang, * mẹ VNG, đit.. mẹ..". Sau đó 10p, anh bị chị Lan cầm dao dí chạy khỏi quán, nhưng vẫn vừa cười vừa chạy mồm thì * mẹ bố mày xong nhiệm vụ rồi. Qua hôm sau phường xuống gô cổ anh lên trụ sở bảo "đề nghị gia đình hợp tác tạo điều kiện để đưa anh Dương đi trại điều trị, phường vừa nhận được đơn của một số hộ dân quan ngại về việc anh Dương thần kinh không bình thường sẽ gây nguy hiểm cho xã hội". Anh phải giải thích sùi cả bọt mép phường mới cho về lại còn dứ theo câu "Lần sau tái phạm thì nhập trại luôn khỏi trình bày nhé".
Hoài Linh, một con nghiện rượu, đến gia trang để lên mạng tìm cách cai, thấy mọi người chơi võ lâm thì bập vào nghiện luôn, thành thử chưa cai được rượu thì nghiện thêm game. Trong gia trang, Hoài Linh là người nghiện nặng nhất. Anh là người đầu tiên khởi động phong trào ngủ lại ở gia trang để tiện cày cuốc. Hôm đầu tiên, tầm 2h sáng, anh Kiệt đang ngáy pho pho, chân gác lên CPU thì đột nhiên một luồng điện 220V chạy qua làm anh bị giật suýt tí thành chó thui. Té ra Hoài Linh mộng du, mò ra máy chủ móc ku đái tồ tồ vào CPU làm CPU bị chạm giật anh Kiệt dựng dái, sau đó cháy mẹ luôn máy chủ. Sau này mới biết bình thường thì không sao nhưng mỗi lần làm vài ve trước khi ngủ là thể nào Hoài Linh cũng mộng du, báo hại sáng hôm đó cả gia trang phải ngồi hóng sửa máy. Có lần, anh móc ku đái cả vào người Thích Phá Giới làm đại đức giữa đêm mưa gió tháng 11 phải đội mưa về tự thay đồ. Sau này mỗi lần thấy anh trước khi ngủ mà làm vài ve thì cả gia trang hò nhau xích anh vào ghế cho chắc.
Mỗi khi nhậu với gia trang, cao hứng anh bảo, thứ anh em mình đang uống ở đây phải gọi là tiên tửu, còn như nhậu ở nhà toàn là tiểu tửu. Hải Dóng e hèm tâm tư "Tao tưởng tiểu tửu là loại uống xong móc ku đái tồ tồ vô CPU chứ". Hoài Linh hề hề "* mẹ bác nhớ dai thế". Kiệt Lặc quan ngại "Mẹ hôm ấy điện trở tôi không đủ lớn thì hôm nay là cúng 100 ngày rồi". Hôm vào viện thăm Tầm Dương ngộ đôc khí gas về thì chiều hôm đó Hoài Linh đau bụng kêu la ỏm tỏi, Tạ Vô Kỵ bảo đợi lát về nhà lấy thuốc. Một lát sau, anh mang tới, Hoài Linh nhăn mặt "* mẹ nhìn như phiến chuột thế này uống vào có sao không". Vô Kỵ cười hề hề "* mẹ có sao thì tôi đưa ông đi Mỹ trị". Uống xong, Hoài Linh càng rống to hơn, mọi người phải đưa đi cấp cứu. Bác sĩ phán "Áp xe ruột thừa, tới trễ 15 phút thì tèo". Thích Phá Giới chép miệng "mẹ Tầm Dương 15p, Hoài Linh cũng 15p" nói xong thầy móc con Motorola V3 ra "Alo, bao lô cho thầy con 15 200 nghìn nhé, tí thầy kêu thằng đệ mang tiền tới". Tối đề về 30, Thích Phá Giới đập bàn bảo "* mẹ tao quên là 2 lần 15".
Tầm Dương và Hoài Linh đều nhập viện, gia trang buồn hơn mọi khi. Đến tối thì cúp điện, các dị nhân quây lại chém gió với nhau chủ yếu là võ lâm và võ học. Cao hứng, Kiệt Lặc khoe ngày xưa anh là ngũ đẳng huyền đai Taekwondo, ngọn cước của anh ngày đó có thể đá vẹo cây sắt 6. Thích Phá Giới hồ hởi * mẹ tao thì Thiếu Lâm Nam Tông, mình tỉ thí phát cho vui. Sau đó cả gia trang mới biết Kiệt Lặc chém gió, bởi mới nhảy được hai cái thì anh bị Thích Phá Giới đá gảy mẹ ống đồng. Cả gia trang lại phải cho nhập viện bó bột. Qua ngày hôm sau lên bệnh viện thăm 3 dị nhân thì thấy mọi người tập trung đông đen trước căn tin bệnh viện cười nói chỉ chỏ, tò mò tiến lại xem có chuyện gì thì * mẹ 3 ông tướng đang ngồi chễm chệ chơi game, 1 ông gãy tay, 1 ông mổ bụng, 1 ông gảy chân đang phối hợp train quái trên Lưỡng Thủy Động. Ông gảy chân thì nhấp mana giúp ông gãy tay, ông gãy tay thì mua đồ ăn cho 2 ông còn lại, riêng ông mỗ bụng thì được cho ngồi yên sợ đi lại bục chỉ. Cả gia trang thấy thế bảo, thôi thế này thì chắc sắp xuất viện đến đít rồi, ta về cày võ lâm thôi. Ra khỏi cổng thì Đinh Bộ Lĩnh hét lên "chết mẹ, sáng vào cột con bò ở đây giờ đéo thấy nữa", mọi người nhớ ra sang Đinh Bộ Lĩnh cưỡi bò đến bệnh viện mới bảo * mẹ mày chạy tới lò mổ xem sao. Nghe tới lò mổ, Đinh Bộ Lĩnh co vòi lại, may có bà bán bánh mì gần đấy bảo mày lên phường mà nhận lại, bên đô thị vừa dẫn đi rồi. Mẹ xe cộ đầy ra đéo đi cưỡi bò tới đúng là dị nhân. Sau vụ đó Đinh Bộ Lĩnh mất 200k tiền phạt vì chăn thả gia súc không đúng nơi qui định.


