VÕ LÂM BỰA TRUYỆN CHAP 20 - GIA TRANG CỨU HOẢ
Lại nói về nghĩa vụ quân sự, các ông thử nghĩ bỏ bao công sức, tiền bạc, sức lực vào cái u game cốc của gia trang mới lên được 9x (trước khi Sơn hà xã tắc ra đời, 9x của võ lâm là thuộc dạng dữ dằn lắm) mà phải đi nghĩa vụ thì nó thế nào. Thật ra, cái quan trọng là nghiện game nó cũng giống như nghiện xì ke đéo thể cai được, mà có cai được thì cũng dặt dẹo mẹ rồi. Đi nghĩa vụ thì chả khác nào một hình thức cai nghiện bắt buộc, chính vì vậy 2 dị nhân Tạ Vô Kỵ (24 tuổi) và Đinh Bộ Lĩnh (19 tuổi rưỡi) phải mang chục cuốn võ lâm mật tịch tới gặp Hải Dóng để xin kế trốn lính. Hải Dóng tỏ vẻ quan ngại sâu sắc bảo "* mẹ đi lính là nghĩa vụ và quyền lợi của công dân, đi bảo vệ tổ quốc chứ có phải đi đâm chém đâu mà trốn như trốn tà thế. Tụi mày phải biết tự hào vì được gọi nhập ngũ (to mồm thế thôi chứ năm ngoái Hải dóng cũng tìm cách trốn lính cho thằng cháu trai)". Tạ Vô Kỵ biết đéo thể cãi nhau với tên gàn nên đành vuốt đuôi "* mẹ, đành rằng nó là như thế, nhưng bấy lâu nay gia trang của chúng ta đông đủ anh em giờ cháu với thằng Đinh Bộ Lĩnh bỏ cuộc chơi thì gia trang còn gì vui nữa. Vả lại cháu với nó đi rồi thì * mẹ ai kéo xe cho bác xem sex, ai bảo kê đánh boss, ai chủ xị công thành". Nghe có lý, Hải Dóng gật gù đăm chiêu bảo "* mẹ để đấy tao tính, nhưng giao dịch chục cuốn võ lâm trước chiều tao lên con Xích thố".
Chiều hôm đó, một cuộc họp khẩn được tổ chức tại gia trang với mục đích giải cứu Tạ Vô Kỵ và Đinh Bộ Lĩnh thoát nạn nghĩa vụ (mà 2 ông này có đủ điều kiện trúng tuyển đâu). Hải Dóng với kinh nghiệm 25 năm làm cai đội nên rất rõ đường đi nước bước. Bác bảo "* mẹ hôm đó tụi mày phải làm thế nào để khi vào khám sức khoẻ thì huyết áp tụt, xủi luôn thì càng tốt, cán bộ hỏi thì bảo em bị tim bẩm sinh cộng với sợ máu". 2 dị nhân lo lắng hỏi như thế có ổn không, có bị dính lại không thì bác bảo đéo biết, trường hợp này là 50/50 nếu đéo đủ quân số thì dù mày có hở van tim hay hở van đít gì thì cũng đi tất. 2 dị nhân nhăn mặt "* mẹ bác nói thế thì như cắn vào * cháu, có cách gì để chắn chắn 100% không phải đi không?". Hải Dóng bảo có nhưng sợ tụi mày đéo dám làm, Tạ Vô Kị hỏi cách gì, Hải Dóng liền nói "Chặt mẹ ngón tay bóp cò là đéo phải đi nữa", 2 dị nhân nghe xong ngậm mõm. Kiệt Lặc thì bảo thật ra còn một cách nữa đó là "2 thằng mày một đứa xăm con Võ Đang kí tên Tụt Quần Xám Hối, một đứa xăm con Nga My kí tên Vác Chày Mà Lộn thì ở nhà tới già". Cuối cùng cả 2 dị nhân theo hướng dẫn của Hải Dóng ngày mai 8h đi khám thì tối hôm đó cày võ lâm cho gia trang đến 4h sáng. Lúc chuẩn bị đi Hải Dóng gọi cả 2 lại rồi bảo Hoài Linh đưa ra 1 cái hộp giấy bắt 2 dị nhân kê mũi sát vào. Đinh Bộ Lĩnh vừa mới kê mũi thì oẹ luôn tại chỗ, Tạ Vo Kỵ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Hoài Linh dí luôn cái hộp lên mũi. Và cũng giống như Đinh Bộ Lĩnh, Tạ Vô Kỵ cũng gọi em huệ luôn đéo nói nhiều. Té ra trong hộp là một con chuột cống to tổ bố chết sình Hoài Linh nhặt ngoài bãi rác theo hướng dẫn sử dụng của Hải Dóng.
Hậu quả, Tạ Vô Kỵ và Đinh Bộ Lĩnh thức khuya cày game vốn sức khoẻ đã suy kiệt, nay Hải Dóng bồi thêm cho con chuột chết nữa thì phải nói rằng sáng hôm đó cả gia trang phải lấy băng ca cáng 2 dị nhân lên tỉnh đội để khám nghĩa vụ (vì đéo ngồi thẳng được chứ nói gì tự đi lại). Buổi sáng hôm ấy, cả gia trang cũng mất mẹ buổi ăn sáng vì đéo thằng nào nuốt nổi sau khi ngửi mùi chuột chết, còn Kiệt Lặc thì phải tẩy uế gia trang cả buổi sáng (chỉ ngửi thoáng qua mà còn như thế thì tạ Vô Kỵ với Đinh Bộ Lĩnh dí mũi vào thì sẽ thế nào, đúng là thuốc đắng dã tật, tuy nhiên không khuyến cáo cá bác làm theo để trốn nghĩa vụ nhé, đi nghĩa vụ thực ra cũng có nhiều cái hay và trên hết là làm công dân thì nên xem đó là nghĩa vụ hehe). Lại nói về việc cáng hai dị nhân lên tỉnh đội, lúc này là 8h sáng, sân tỉnh đội đã chật kín người, nhộn nhịp y hệt thi võ trạng nguyên ngày xưa. Nhìn quang cảnh hoành tráng, Thích Phá Giới bảo "* mẹ theo tao sau khi khám xong, những đứa nào trúng tuyển sẽ được tập trung lại cho lên võ đài tỉ thí võ công kiểu thi võ trạng nguyên ấy. Thằng nào thắng nhiều thì làm tiểu đội trưởng, tiểu đội phó, thằng nào bị đập nhiều cho làm lính quèn".
Khi quan viên 2 họ tập trung đông đủ thì tới màn gọi tên vào khám, khi đọc tới tên Tạ Vô Kỵ các nhân sĩ trầm trồ kinh ngac, không kém phần ngưỡng mộ vì "* mẹ nghe tên kiếm hiệp vãi, tên hay vãi loz, tên độc vãi..". Đang nhốn nháo để diện kiến giáo chủ Minh Giáo thì nghe tiếng hét "Dẹp đường, tránh ra, tránh ra". Đi đầu là Thích Phá Giới và Hoài Linh đang cáng Tạ Vô Kỵ trên băng ca dưa vào phòng. Lúc này nhìn Tạ Vô Kỵ chẳng khác đéo gì mèo kiết chỉ nằm thoi thóp. Ông tướng quân mộ binh nhìn thấy cảnh đó cũng hãi quá bảo "* mẹ nó bệnh nặng thế sao không đưa đi cấp cứu đợi khi nào khoẻ lại rồi khám, cáng nó lên đây lỡ nó chết thì ai chịu trách nhiệm". "Đéo chết được đâu, hehe". Hải Dóng từ phía sau lên tiếng, "Chú Lâm thông cảm, thằng cháu tôi nó bị tim bẩm sinh với lại huyết áp thấp, thằng này xưa giờ vẫn thế, lúc bình thường thì khẻo như voi nhưng đéo hiểu sao mỗi lần nhìn thấy súng ống là lăn ra xỉu, tim đập liên hồi. Nó tới đây sớm lắm nhưng nhắc thấy cảnh vệ đeo súng thế là lăn ra xỉu. Tôi cũng định đưa cháu nó về hôm khác lại lên, nhưng cháu nó bảo mình là người công dân gương mẫu nên phải chấp hành tốt chủ trương của triều đình, bác cứ để cháu khám, không sao đâu, cháu không muốn mang tiếng ra trận lại bỏ chạy". Tướng quân kia thấy Tạ Vô Kỵ khẳng khái như vậy lại thêm Hải Dóng nói giúp liền hiểu ý đi vào dặn bác sĩ "Ông đánh cho nó sức khoẻ kém đéo đủ tiêu chuẩn nhập ngũ nhé, thằng này yêu nước lắm đấy mỗi tội đéo có sức khoẻ để cống hiến, vậy nhé".
Đến Đinh Bộ Lĩnh vào khám, thì tiếp tục lại một chiếc băng ca, cũng lại Hải Dóng tới trình bày "cháu nó bị hở van tim thấy người đông là xỉu, tôi bảo đi về nhưng cháu nó bảo được cầm súng bảo vệ quê hương là ước nguyện lớn nhất cuộc đời này nên Lâm giúp anh phát cho nó vào khám nhé". Vị tướng quân lại hiểu ý nhẩm nhẩm "* mẹ cái lão này cháu đâu lắm thế". Cuối cùng cả Tạ Vô Kỵ và Đinh Bộ Lĩnh đều bị xếp vào diện không đảm bảo sức khoẻ để tòng quân. Sau này, Hít Le trở thành mộ binh quan thành ra bao nhiêu trò vặt để trốn lính nó biết hết nên đéo thằng nào thoát khỏi tay nó, có nằm băng ca nó bảo thôi cáng về nhà mai lên lại nhé, tầm 1 tuần thằng kia tự động hết bệnh luôn. Mà Hit Le cũng đéo nể ai kể cả con cháu các quan đủ tiêu chuẩn là nó nắm đầu đi hết đéo trình bày. Các quan hãi quá nên sau đó mới đặc cách chuyển nó sang bộ phận Cẩm Y Vệ chuyên lùng bắt nghiện và cave (tuy nhiên ước mơ bây giờ của nó là được khoác hoàng bào đứng nấp để lùa đạp điện).
Mùa đông 2006 - 2007, một mùa đông lạnh bất thường đối với một xứ nắng nóng như Nha Trang. Tuy nhiên lạnh cũng có cái hay của nó, đó là vào những ngày đầu tháng 1, trước tết nguyên đán đâu chục ngày. Cái lạnh đủ làm cho người ta tê tái, Kiệt Lặc gia trang vốn nằm ở vị trí đắc địa quay mặt ra biển nên vào mùa đông nơi đây gần như hứng trọn con mẹ nó gió mùa đông bắc. Một cơn gió thổi qua là một lần các dị nhân lại giật một phát, Hải Dóng phì phào "* mẹ lạnh thun cả dái, thảo nào tối qua Loan Dịch vụ tìm cả buổi rồi phán một câu * mẹ chim cò để quên ở nhà rồi à, nhục đéo chịu được". Để tránh rét, Hoài Linh quấn luôn cái chăn bông ngồi án ngữ U game cốc mà theo như Kiệt Lặc bảo "* mẹ ngồi lù lù chẳng khác gì đống cứt", còn khách vãng lai mỗi lần bước vào là lại giật nảy mình vì thấy một đống lù lù không động đậy ở góc phòng u ám toát ra tà khí chí âm chí hàn chả khác đéo gì Tuyệt Thế Hảo Kiếm đang bị phong ấn, chỉ muốn co cẳng bỏ chạy. Còn Hải Dóng thì lại có cách chống rét theo kiểu khác. Bác bê con mẹ nó lò than tổ ong sang để dưới ghế ngồi, có lúc nóng quá bác mới gạt sang gần ghế Tầm Dương. Tầm Dương lúc này đang tập trung luyện cây thông đéo để ý, hậu quả đánh xong cây thông thì Tầm Dương phỏng mẹ vùng bẹn và Hải Dóng đổ thừa cho thằng Hít Le làm, Tầm Dương thề đồ sát ông con, còn ông con thì đứng trước cửa gào "* mẹ mày Tường Dâm, để bố vào cày kiếm cây thông". Còn cách tránh rét của Thích Phá Giới lại càng đặc biệt đéo đụng hàng. Mỗi lần tới gia trang ác tăng lại mang theo lư hương và bó nhang. Để tránh rét, cứ ngồi vào máy là thầy thắp 3 cây nhang để trước mặt, khói bay nghi ngút. Khách vãng lai vào thấy cảnh đó sợ tái dái vì đéo biết sư thầy này đang tu theo môn phái nào mà vừa chơi võ lâm vừa cắm 3 cây nhang trước mặt. Kiểu này thằng nào đồ sát thầy là thấy ếm cho lên bờ xuống rượng đéo nói nhiều. Mà không biết có phải tâm linh gì hay không mà từ ngày ác tăng thắp nhang thì thầy nhặt bí kíp với thủy tinh liên tục, nên mỗi lần thấy ai đánh boss là ác tăng lại bật đồ sát, hạ sát xong đối thu ác tăng lại chắp tay "nam mô a di đà phật".
Ngày đó, mảnh đất hoang phía sau gia trang được Đinh Bộ Lĩnh lúc nông nhàn tận dụng trồng mấy cây bắp, đến mùa đông thì bắt đầu trổ cờ và lúc này thì đã đem nướng được. Thế là tôi và Hít Le được phân công nhiệm vụ đi vặt bắp rồi đốt lửa nướng phục vụ cho gia trang. Mỗi trái bắp được thưởng 50 vạn, riêng Đinh Bộ Lĩnh thì free. Dạo ấy tôi và Hít Le kiếm 1 ngày chứng 500 vạn mỗi đứa. Nhàn cư vi bất thiện, thời ấy tốt nhất là không nên để tôi và thằng Hít Le ngồi không bởi vì trước sau gì 2 thằng chúng tôi cũng sẽ nghĩ ra những trò nghịch ngu. Nhân có đống lửa nướng bắp, Hít Le bày ra trò công thành chiến. Thành ở đây chính là nhà của nó. Miêu tả sơ qua, miếng đất trống sau gia trang khá rộng hiện tại nó đã trở thành công viên, gia trang ở mặt đường, bên trái là nhà Kiệt Lặc bên phải là nhà Tầm Dương, gia trang kẹp giữa. Hít Le quyết định chế tạo những mũi tên bằng dây thép (loại to như dây nhôm người ta quấn cây cảnh), làm nhọn đầu bắn đâu giim đó. Nhưng bọn tôi không chơi tên thường mà chơi tên lửa, và theo như ý kiến của Hít Le bọn tôi sẽ dùng hỏa công để công thành. Những mũi tên được bọn tôi quấn bằng túi ni lông ở đầu. Lúc chuẩn bị tác chiến thì Hít Le lại bảo, đã công thành thì phải có người thủ thành, mà đã thủ thành thì đéo được bỏ thành chạy. Và theo ý kiến của nó, Tầm Dương sau buổi sáng kéo team train sa mặc thì đang vắt chân lên trán ngủ ở nhà (chị Lan đi bán hàng ngoài chợ tối mịt mới về). Hít Le quyết định về nhà khóa trái cửa nhốt tầm Dương đang ngủ bên trong. Vậy là đã có người thủ thành và chắc chắn cũng đéo thể bỏ thành chạy được. Công thành bắt đầu, chúng tôi bắn tên lửa xối xả về nhà của Hít Le. Vì cửa sổ và cửa hậu nhà nó đều bằng gồ nên tên găm chi chít. Lúc này lửa đéo tắt mà bắt vào gỗ bùng cháy, kết hợp với gió mùa đông bắt thì chẳng khác đéo gì Chu Du dùng hỏa công đánh Tào Tháo năm xưa. Khói bốc mù mịt, lửa cháy nghi ngụt, gia trang nháo nhào chạy ra xem. Lúc này lửa đã lên cao lắp lại thêm gió tối mạnh, mọi người chỉ có thể tập trung khống chế ngọn lửa không lan sang nhà khác. Tầm Dương bị khói hun ngạt cũng sực tỉnh giấc bỏ chạy, nhưng bị thằng Hít Le khóa mẹ cửa đéo thoát được nên đập cửa kêu cứu õm tỏi. Mọi người giật thót phá cửa cứu Tầm Dương. Nhưng cửa trước nhà tầm Dương là cửa sắt vững chắc vô cùng mọi người làm mọi cách vẫn không phá được trong khi khói độc đã tràn ngập nhà. Tình thế nguy ngập Thích Phá Giới đề xuất nơi nguy hiểm nhất là noi thoát thân nên chạy ra phá cửa sau (cánh cửa đang cháy đùng đùng). Một khúc gỗ được đưa tới để húc cửa. Cuối cùng cũng phá được cửa cứu Tầm Dương ra ngoài, mặt mày bị khói đen ám lem luốn như ông táo. Tầm Dương đéo biết huyện gì xảy ra vì đang ngủ tự dưng khói mù mịt may là không chết. Mọi người thấy tên găm chi chít bảo * mẹ khéo mấy thằng nghiện nó trả thù. Tôi và Hít Le lẳng lặng đem chôn số mũi tên còn lại rồi theo gia trang lên phường báo án.
Chiều hôm đó, một cuộc họp khẩn được tổ chức tại gia trang với mục đích giải cứu Tạ Vô Kỵ và Đinh Bộ Lĩnh thoát nạn nghĩa vụ (mà 2 ông này có đủ điều kiện trúng tuyển đâu). Hải Dóng với kinh nghiệm 25 năm làm cai đội nên rất rõ đường đi nước bước. Bác bảo "* mẹ hôm đó tụi mày phải làm thế nào để khi vào khám sức khoẻ thì huyết áp tụt, xủi luôn thì càng tốt, cán bộ hỏi thì bảo em bị tim bẩm sinh cộng với sợ máu". 2 dị nhân lo lắng hỏi như thế có ổn không, có bị dính lại không thì bác bảo đéo biết, trường hợp này là 50/50 nếu đéo đủ quân số thì dù mày có hở van tim hay hở van đít gì thì cũng đi tất. 2 dị nhân nhăn mặt "* mẹ bác nói thế thì như cắn vào * cháu, có cách gì để chắn chắn 100% không phải đi không?". Hải Dóng bảo có nhưng sợ tụi mày đéo dám làm, Tạ Vô Kị hỏi cách gì, Hải Dóng liền nói "Chặt mẹ ngón tay bóp cò là đéo phải đi nữa", 2 dị nhân nghe xong ngậm mõm. Kiệt Lặc thì bảo thật ra còn một cách nữa đó là "2 thằng mày một đứa xăm con Võ Đang kí tên Tụt Quần Xám Hối, một đứa xăm con Nga My kí tên Vác Chày Mà Lộn thì ở nhà tới già". Cuối cùng cả 2 dị nhân theo hướng dẫn của Hải Dóng ngày mai 8h đi khám thì tối hôm đó cày võ lâm cho gia trang đến 4h sáng. Lúc chuẩn bị đi Hải Dóng gọi cả 2 lại rồi bảo Hoài Linh đưa ra 1 cái hộp giấy bắt 2 dị nhân kê mũi sát vào. Đinh Bộ Lĩnh vừa mới kê mũi thì oẹ luôn tại chỗ, Tạ Vo Kỵ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Hoài Linh dí luôn cái hộp lên mũi. Và cũng giống như Đinh Bộ Lĩnh, Tạ Vô Kỵ cũng gọi em huệ luôn đéo nói nhiều. Té ra trong hộp là một con chuột cống to tổ bố chết sình Hoài Linh nhặt ngoài bãi rác theo hướng dẫn sử dụng của Hải Dóng.
Hậu quả, Tạ Vô Kỵ và Đinh Bộ Lĩnh thức khuya cày game vốn sức khoẻ đã suy kiệt, nay Hải Dóng bồi thêm cho con chuột chết nữa thì phải nói rằng sáng hôm đó cả gia trang phải lấy băng ca cáng 2 dị nhân lên tỉnh đội để khám nghĩa vụ (vì đéo ngồi thẳng được chứ nói gì tự đi lại). Buổi sáng hôm ấy, cả gia trang cũng mất mẹ buổi ăn sáng vì đéo thằng nào nuốt nổi sau khi ngửi mùi chuột chết, còn Kiệt Lặc thì phải tẩy uế gia trang cả buổi sáng (chỉ ngửi thoáng qua mà còn như thế thì tạ Vô Kỵ với Đinh Bộ Lĩnh dí mũi vào thì sẽ thế nào, đúng là thuốc đắng dã tật, tuy nhiên không khuyến cáo cá bác làm theo để trốn nghĩa vụ nhé, đi nghĩa vụ thực ra cũng có nhiều cái hay và trên hết là làm công dân thì nên xem đó là nghĩa vụ hehe). Lại nói về việc cáng hai dị nhân lên tỉnh đội, lúc này là 8h sáng, sân tỉnh đội đã chật kín người, nhộn nhịp y hệt thi võ trạng nguyên ngày xưa. Nhìn quang cảnh hoành tráng, Thích Phá Giới bảo "* mẹ theo tao sau khi khám xong, những đứa nào trúng tuyển sẽ được tập trung lại cho lên võ đài tỉ thí võ công kiểu thi võ trạng nguyên ấy. Thằng nào thắng nhiều thì làm tiểu đội trưởng, tiểu đội phó, thằng nào bị đập nhiều cho làm lính quèn".
Khi quan viên 2 họ tập trung đông đủ thì tới màn gọi tên vào khám, khi đọc tới tên Tạ Vô Kỵ các nhân sĩ trầm trồ kinh ngac, không kém phần ngưỡng mộ vì "* mẹ nghe tên kiếm hiệp vãi, tên hay vãi loz, tên độc vãi..". Đang nhốn nháo để diện kiến giáo chủ Minh Giáo thì nghe tiếng hét "Dẹp đường, tránh ra, tránh ra". Đi đầu là Thích Phá Giới và Hoài Linh đang cáng Tạ Vô Kỵ trên băng ca dưa vào phòng. Lúc này nhìn Tạ Vô Kỵ chẳng khác đéo gì mèo kiết chỉ nằm thoi thóp. Ông tướng quân mộ binh nhìn thấy cảnh đó cũng hãi quá bảo "* mẹ nó bệnh nặng thế sao không đưa đi cấp cứu đợi khi nào khoẻ lại rồi khám, cáng nó lên đây lỡ nó chết thì ai chịu trách nhiệm". "Đéo chết được đâu, hehe". Hải Dóng từ phía sau lên tiếng, "Chú Lâm thông cảm, thằng cháu tôi nó bị tim bẩm sinh với lại huyết áp thấp, thằng này xưa giờ vẫn thế, lúc bình thường thì khẻo như voi nhưng đéo hiểu sao mỗi lần nhìn thấy súng ống là lăn ra xỉu, tim đập liên hồi. Nó tới đây sớm lắm nhưng nhắc thấy cảnh vệ đeo súng thế là lăn ra xỉu. Tôi cũng định đưa cháu nó về hôm khác lại lên, nhưng cháu nó bảo mình là người công dân gương mẫu nên phải chấp hành tốt chủ trương của triều đình, bác cứ để cháu khám, không sao đâu, cháu không muốn mang tiếng ra trận lại bỏ chạy". Tướng quân kia thấy Tạ Vô Kỵ khẳng khái như vậy lại thêm Hải Dóng nói giúp liền hiểu ý đi vào dặn bác sĩ "Ông đánh cho nó sức khoẻ kém đéo đủ tiêu chuẩn nhập ngũ nhé, thằng này yêu nước lắm đấy mỗi tội đéo có sức khoẻ để cống hiến, vậy nhé".
Đến Đinh Bộ Lĩnh vào khám, thì tiếp tục lại một chiếc băng ca, cũng lại Hải Dóng tới trình bày "cháu nó bị hở van tim thấy người đông là xỉu, tôi bảo đi về nhưng cháu nó bảo được cầm súng bảo vệ quê hương là ước nguyện lớn nhất cuộc đời này nên Lâm giúp anh phát cho nó vào khám nhé". Vị tướng quân lại hiểu ý nhẩm nhẩm "* mẹ cái lão này cháu đâu lắm thế". Cuối cùng cả Tạ Vô Kỵ và Đinh Bộ Lĩnh đều bị xếp vào diện không đảm bảo sức khoẻ để tòng quân. Sau này, Hít Le trở thành mộ binh quan thành ra bao nhiêu trò vặt để trốn lính nó biết hết nên đéo thằng nào thoát khỏi tay nó, có nằm băng ca nó bảo thôi cáng về nhà mai lên lại nhé, tầm 1 tuần thằng kia tự động hết bệnh luôn. Mà Hit Le cũng đéo nể ai kể cả con cháu các quan đủ tiêu chuẩn là nó nắm đầu đi hết đéo trình bày. Các quan hãi quá nên sau đó mới đặc cách chuyển nó sang bộ phận Cẩm Y Vệ chuyên lùng bắt nghiện và cave (tuy nhiên ước mơ bây giờ của nó là được khoác hoàng bào đứng nấp để lùa đạp điện).
Mùa đông 2006 - 2007, một mùa đông lạnh bất thường đối với một xứ nắng nóng như Nha Trang. Tuy nhiên lạnh cũng có cái hay của nó, đó là vào những ngày đầu tháng 1, trước tết nguyên đán đâu chục ngày. Cái lạnh đủ làm cho người ta tê tái, Kiệt Lặc gia trang vốn nằm ở vị trí đắc địa quay mặt ra biển nên vào mùa đông nơi đây gần như hứng trọn con mẹ nó gió mùa đông bắc. Một cơn gió thổi qua là một lần các dị nhân lại giật một phát, Hải Dóng phì phào "* mẹ lạnh thun cả dái, thảo nào tối qua Loan Dịch vụ tìm cả buổi rồi phán một câu * mẹ chim cò để quên ở nhà rồi à, nhục đéo chịu được". Để tránh rét, Hoài Linh quấn luôn cái chăn bông ngồi án ngữ U game cốc mà theo như Kiệt Lặc bảo "* mẹ ngồi lù lù chẳng khác gì đống cứt", còn khách vãng lai mỗi lần bước vào là lại giật nảy mình vì thấy một đống lù lù không động đậy ở góc phòng u ám toát ra tà khí chí âm chí hàn chả khác đéo gì Tuyệt Thế Hảo Kiếm đang bị phong ấn, chỉ muốn co cẳng bỏ chạy. Còn Hải Dóng thì lại có cách chống rét theo kiểu khác. Bác bê con mẹ nó lò than tổ ong sang để dưới ghế ngồi, có lúc nóng quá bác mới gạt sang gần ghế Tầm Dương. Tầm Dương lúc này đang tập trung luyện cây thông đéo để ý, hậu quả đánh xong cây thông thì Tầm Dương phỏng mẹ vùng bẹn và Hải Dóng đổ thừa cho thằng Hít Le làm, Tầm Dương thề đồ sát ông con, còn ông con thì đứng trước cửa gào "* mẹ mày Tường Dâm, để bố vào cày kiếm cây thông". Còn cách tránh rét của Thích Phá Giới lại càng đặc biệt đéo đụng hàng. Mỗi lần tới gia trang ác tăng lại mang theo lư hương và bó nhang. Để tránh rét, cứ ngồi vào máy là thầy thắp 3 cây nhang để trước mặt, khói bay nghi ngút. Khách vãng lai vào thấy cảnh đó sợ tái dái vì đéo biết sư thầy này đang tu theo môn phái nào mà vừa chơi võ lâm vừa cắm 3 cây nhang trước mặt. Kiểu này thằng nào đồ sát thầy là thấy ếm cho lên bờ xuống rượng đéo nói nhiều. Mà không biết có phải tâm linh gì hay không mà từ ngày ác tăng thắp nhang thì thầy nhặt bí kíp với thủy tinh liên tục, nên mỗi lần thấy ai đánh boss là ác tăng lại bật đồ sát, hạ sát xong đối thu ác tăng lại chắp tay "nam mô a di đà phật".
Ngày đó, mảnh đất hoang phía sau gia trang được Đinh Bộ Lĩnh lúc nông nhàn tận dụng trồng mấy cây bắp, đến mùa đông thì bắt đầu trổ cờ và lúc này thì đã đem nướng được. Thế là tôi và Hít Le được phân công nhiệm vụ đi vặt bắp rồi đốt lửa nướng phục vụ cho gia trang. Mỗi trái bắp được thưởng 50 vạn, riêng Đinh Bộ Lĩnh thì free. Dạo ấy tôi và Hít Le kiếm 1 ngày chứng 500 vạn mỗi đứa. Nhàn cư vi bất thiện, thời ấy tốt nhất là không nên để tôi và thằng Hít Le ngồi không bởi vì trước sau gì 2 thằng chúng tôi cũng sẽ nghĩ ra những trò nghịch ngu. Nhân có đống lửa nướng bắp, Hít Le bày ra trò công thành chiến. Thành ở đây chính là nhà của nó. Miêu tả sơ qua, miếng đất trống sau gia trang khá rộng hiện tại nó đã trở thành công viên, gia trang ở mặt đường, bên trái là nhà Kiệt Lặc bên phải là nhà Tầm Dương, gia trang kẹp giữa. Hít Le quyết định chế tạo những mũi tên bằng dây thép (loại to như dây nhôm người ta quấn cây cảnh), làm nhọn đầu bắn đâu giim đó. Nhưng bọn tôi không chơi tên thường mà chơi tên lửa, và theo như ý kiến của Hít Le bọn tôi sẽ dùng hỏa công để công thành. Những mũi tên được bọn tôi quấn bằng túi ni lông ở đầu. Lúc chuẩn bị tác chiến thì Hít Le lại bảo, đã công thành thì phải có người thủ thành, mà đã thủ thành thì đéo được bỏ thành chạy. Và theo ý kiến của nó, Tầm Dương sau buổi sáng kéo team train sa mặc thì đang vắt chân lên trán ngủ ở nhà (chị Lan đi bán hàng ngoài chợ tối mịt mới về). Hít Le quyết định về nhà khóa trái cửa nhốt tầm Dương đang ngủ bên trong. Vậy là đã có người thủ thành và chắc chắn cũng đéo thể bỏ thành chạy được. Công thành bắt đầu, chúng tôi bắn tên lửa xối xả về nhà của Hít Le. Vì cửa sổ và cửa hậu nhà nó đều bằng gồ nên tên găm chi chít. Lúc này lửa đéo tắt mà bắt vào gỗ bùng cháy, kết hợp với gió mùa đông bắt thì chẳng khác đéo gì Chu Du dùng hỏa công đánh Tào Tháo năm xưa. Khói bốc mù mịt, lửa cháy nghi ngụt, gia trang nháo nhào chạy ra xem. Lúc này lửa đã lên cao lắp lại thêm gió tối mạnh, mọi người chỉ có thể tập trung khống chế ngọn lửa không lan sang nhà khác. Tầm Dương bị khói hun ngạt cũng sực tỉnh giấc bỏ chạy, nhưng bị thằng Hít Le khóa mẹ cửa đéo thoát được nên đập cửa kêu cứu õm tỏi. Mọi người giật thót phá cửa cứu Tầm Dương. Nhưng cửa trước nhà tầm Dương là cửa sắt vững chắc vô cùng mọi người làm mọi cách vẫn không phá được trong khi khói độc đã tràn ngập nhà. Tình thế nguy ngập Thích Phá Giới đề xuất nơi nguy hiểm nhất là noi thoát thân nên chạy ra phá cửa sau (cánh cửa đang cháy đùng đùng). Một khúc gỗ được đưa tới để húc cửa. Cuối cùng cũng phá được cửa cứu Tầm Dương ra ngoài, mặt mày bị khói đen ám lem luốn như ông táo. Tầm Dương đéo biết huyện gì xảy ra vì đang ngủ tự dưng khói mù mịt may là không chết. Mọi người thấy tên găm chi chít bảo * mẹ khéo mấy thằng nghiện nó trả thù. Tôi và Hít Le lẳng lặng đem chôn số mũi tên còn lại rồi theo gia trang lên phường báo án.


